11.9 - 11.10

9

Trong một đêm, tất cả truyền thông trong và ngoài nước đều đổ xô đưa tin về vụ việc này.

Tiêu đề Liễu Nguyệt Nguyệt và thiên tài âm nhạc xuất hiện trên trang nhất của tất cả bài báo.

Tôi cũng nằm trong danh sách tìm kiếm nhiều nhất.

Nhưng từ hôm ấy, tôi không còn chạm vào violin nữa.

Bởi vì tôi không phải vàng thật, tôi không thể sáng tác như Liễu Nguyệt Nguyệt, cũng không muốn thay thế chị ấy.

Cái chết nở hoa.

Đó là bản nhạc có một không hai của chị ấy, tiếc là không phải do chính chị ấy biểu diễn.

Dường như chị ấy sớm đã đoán được cái chết đang đến gần nên trong âm nhạc luôn tràn ngập nỗi sợ về cái chết. Nhưng chị ấy vẫn muốn tin vào bố mẹ mình, cuối cùng chị ấy đã phải thất vọng rồi.

Tất cả thật đáng buồn, buồn cười.

Sau khi cảnh sát điều tra và thu thập chứng cứ, thi thể của Liễu Nguyệt Nguyệt được đào lên ở khu đất bỏ hoang bên hồ.

Tôi không biết nguyên nhân cái chết của chị ấy.

Mấy hôm sau, bố mẹ của Liễu Thanh Thanh đều bị bắt.

10

Một năm sau, tại nghĩa trang bên hồ.

Tôi và Vương Hàn đứng trước mộ của Liễu Nguyệt Nguyệt, đốt bản nhạc viết bằng tay của Cái chết nở hoa.

"Bọn họ bị tuyên án rồi." Vương Hàn nói, "Lương Chiêu Chiêu, may mà có cô, nếu không tôi mãi mãi sẽ không biết sự tồn tại của Nguyệt Nguyệt."

Tôi thở dài: "Tôi phải cảm ơn anh mới đúng. Nếu không có kế hoạch của anh, tôi đã không thể đến buổi chung kết để báo thù rồi."

Lần đó sau khi Nguyệt Nguyệt mất tích, tôi đã đến tìm Vương Hàn. Vương Hàn biết được tất cả, bắt đầu tiếp cận người nhà họ Liễu, còn lên kế hoạch báo thù.

Đồng thời chúng tôi còn có một mục tiêu, đó là để cho cả giới âm nhạc ghi nhớ cái tên Liễu Nguyệt Nguyệt, cô ấy mới là thiên tài âm nhạc thật sự.

"Anh nói xem, liệu bọn họ có mãi mãi ghi nhớ chị ấy không?" Tôi hỏi Vương Hàn.

Vương Hàn gật đầu: "Có chứ. Chỉ cần bản nhạc của cô ấy còn lưu truyền, tất cả mọi người đều sẽ nhớ cô ấy từng đến thế giới này."

Kế hoạch của chúng tôi thành công.

Rời khỏi nghĩa trang, Vương Hàn hỏi tôi: "Bây giờ cô định thế nào? Thật ra cô không cần hủy hoại con đường đến với âm nhạc của mình như vậy."

"Chị ấy là duy nhất, tôi không muốn thay thế chị ấy." Tôi mỉm cười, "Bây giờ nghề tài xế của tôi cũng ổn lắm, có một chị gái truyền nghề cho tôi mà."

[Hết bộ 11]

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro