13.6

Trong hai ngày, tôi ở nhà chuẩn bị một số đồ dùng cần thiết, ngay buổi tối hôm sau, Trương Chu gửi một tin nhắn có ảnh cho tôi.

Bức ảnh khắc định đó là trường minh đăng.

Trường minh đăng được đặt đặt ngay trên bàn, không phải đồ giả, nói đúng hơn là tôi từng tận mắt nhìn thấy nó, Trương Chu chưa từng thấy, cậu ta không thể ngụy tạo.

"Cho xe tới đón tôi." Tôi trả lời quyết đoán.

Hai mươi phút sau, Trương Chu tới.

Tôi lên xe, không hỏi nhiều, chỉ nói: "Đưa tôi đi gặp Trần Phi Phi."

"Được." Trương Chu lập tức lái xe chở tôi đi về phía tây thủ đô.

Xe chạy một tiếng, cuối cùng cũng dừng lại trước một tòa biệt thự bốn tầng.

Trần Hướng Đông đã chờ sẵn ở cửa.

"Đại sư đến rồi!" Thấy tôi, Trần Hướng Đông vội bước tới.

Tôi nhìn căn biệt thự, hỏi: "Gương còn trong tay Trần Phi Phi phải không?"

"Đúng vậy." Trần Hướng Đông trả lời.

Tôi biết hiện giờ Trần Phi Phi không thể sống thiếu gương, lúc này lại bảo Trần Hướng Đông dùng thủ đoạn cưỡng ép Trần Phi Phi bỏ gương ra e rằng không được.

Vừa vào biệt thự, tôi liền nghe tiếng hát hí khúc của một cô gái.

Tiếng hát đứt quãng lộ sự ai oán, đồng thời cũng toát lên vẻ điên cuồng.

Tôi hỏi Trần Hướng Đông: "Trần Phi Phi đang hát?"

"Đúng vậy."

Tôi nghe tiếng hát, đang định lên lầu hai thì có một người phụ nữ trung niên ăn mặc thời thượng từ trên lầu hai đi xuống.

Thấy tôi, bà ta giơ tay chỉ thẳng vào mặt, hỏi: "Trần Hướng Đông, bà già này là ai? Sao ai ông cũng đưa về nhà hết vậy hả?"

Trần Hướng Đông vội giải thích: "Bà xã, Hứa đại sư là cao nhân tới cứu Phi Phi của chúng ta đấy."

"Cứu Phi Phi? Phi Phi bị sao? Nó chỉ thích cái gương kia thôi, sao ông cứ so đo với nó vậy hả?" Người phụ nữ kia duỗi dài cổ, mắng tôi, "À, tôi cứ tưởng là ai! Cô là hồ ly tinh đúng không? Đã quyến rũ đàn ông còn quyến rũ đến tận nhà hả? Từng này tuổi rồi sao không tự soi lại mặt của mình đi!"

Dứt lời, bà ta xông về phía tôi.

Trần Hướng Đông lập tức ôm bà ta lại.

Tôi nói: "Ông Trần, tôi không muốn xen vào chuyện gia đình ông, nếu con gái ông thật sự không cần tôi giúp thì tôi xin phép ra về, có điều Trương Chu phải cho tôi biết tung tích của trường minh đăng đúng như thỏa thuận."

Tôi vừa nói hết câu, Trần Hướng Đông đột nhiên giơ tay tát người phụ nữ kia.

Bà ta ngơ ngác.

"Cũng tại bà chiều hư Phi Phi đấy!" Trần Hướng Đông mắng, "Bà có biết hôm qua lúc bà không ở nhà, tôi đi lấy chiếc gương của nó, nó suýt nữa nhảy lầu tự sát không? Mấy hôm nay nó cứ ôm chặt cái gương ma kia, sắc mặt càng ngày càng tệ, người không ra người ma không ra ma, chẳng lẽ bà muốn chờ đến khi nó chết mới biết hối hận hả?"

Người phụ nữ mở to hai mắt nhìn Trần Hướng Đông, lại nhìn sang tôi.

Không chờ người phụ nữ kia mắng, tôi bình tĩnh nói: "Bà Trần, nếu bà không tin tôi thì có thể đi lấy chiếc gương của con gái bà. Nếu cô ta bằng lòng đưa gương cho bà, tôi sẽ cho bà lời giải thích, hơn nữa còn lập tức rời khỏi nhà họ Trần. Nếu cô ta đòi sống đòi chết, tôi nghĩ bà chắc chắn là người quan tâm an toàn của cô ta hơn bất cứ ai."

"Được." Bà Trần trừng mắt liếc tôi, "Đợi lấy được gương, tôi sẽ đòi lại cái tát khi nãy!"

Sau đó bà Trần lên lầu.

Tôi đứng yên chờ đợi.

Trần Hướng Đông vội xin lỗi tôi: "Xin lỗi đại sư, cô đừng khách sáo, lát nữa tôi sẽ trả thêm tiền cho cô, cô nhất định phải cứu con gái tôi."

Tôi không nói gì.

Lúc này trên lầu bắt đầu có tiếng cãi cọ, hình như là bà Trần và Trần Phi Phi xảy ra xung đột.

Tôi chờ dưới lầu, hơn mười phút sau, bà Trần hoang mang chạy xuống, quần áo bị xé rách tơi tả.

"Tôi..." Bà Trần nhìn Trần Hướng Đông rồi nhìn tôi, sốt ruột nói, "Đại sư, con gái tôi rốt cuộc bị sao vậy? Tôi mới thử dỗ con bé để lấy gương, lúc đầu còn bình thường, nhưng tôi vừa chạm vào cái gương, con bé liền như nổi điên giật lại. Tôi khăng khăng muốn lấy thì con bé... Hai mắt con bé đỏ ngầu như chảy máu."

"Chiếc gương kia là đồ của ma, âm khí rất nặng, từ từ ăn mòn tinh thần của con gái bà. Bây giờ mỗi lần con gái bà soi gương thì dương thọ sẽ bị giảm một chút. Ông bà dùng sức để lấy gương lại chỉ có khiến cô ta nổi điên, hơn nữa tốc độ già càng ngày càng nhanh."

Nghe tôi nói, bà Trần sợ hãi quỳ xuống: "Trời ạ! Đại sư, tôi... Tôi có mắt mà không nhìn thấy Bồ Tát, cô nhất định phải cứu con gái tôi! Nhà chúng tôi chỉ có một cục cưng là nó!"

Cục cưng?

Hơn hai mươi tuổi đầu còn xem là cục cưng, thảo nào lại kiêu căng đến vậy.

Tôi nói với vợ chồng Trần Hướng Đông: "Để tôi lên đó xem."

Mới đi được vài bước, tôi đã bị bà Trần kéo lại: "Đại sư, cô... Có gì cứ từ từ, đừng kích thích con bé, tôi sợ con bé nhảy lầu."

"Có tầng ba mà thôi, nhảy cũng không chết. Nếu bà lo quá thì tìm thuê người trải đệm bên dưới sẵn, kẻo cô ta nhảy lầu thiệt."

Dứt lời, tôi đi lên lầu, vợ chồng Trần Hướng Đông vội đi theo.

Lên lầu ba, tôi đẩy cửa ra.

Trong phòng, Trần Phi Phi mặc đồ biểu diễn, tay cầm gương soi, hát hí khúc.

Thấy tôi bước vào, Trần Phi Phi liền hét lên: "Bố! Mẹ! Bố mẹ đưa cô ta đến đây làm gì? Bà già, có phải bà muốn quyến rũ bố tôi không? Tôi bây giờ rất bình thường, không có vấn đề gì cả, bà không muốn tôi trở nên xinh đẹp đúng không? Bà ra ngoài đi, nhanh lên, nếu không tôi sẽ nhảy lầu, tôi chết cho mấy người xem!"

Trở nên xinh đẹp?

Trần Phi Phi lúc này đã gầy đi rất nhiều, làn da cũng trở nên trắng bệch như bị bệnh.

Trần Hướng Đông vội nói: "Đừng mà Phi Phi, bố chỉ muốn tốt cho con thôi, con nghe lời bố đi!"

Trần Phi Phi hoàn toàn không nghe Trần Hướng Đông nói, lập tức xoay người lao ra ngoài ban công: "Mấy người cút đi, nếu không tôi sẽ nhảy xuống dưới đấy!"

Trần Hướng Đông còn muốn khuyên thì bị tôi cắt ngang.

"Ra ngoài đi, đừng làm phiền tôi!" Tôi đẩy vợ chồng Trần Hướng Đông ra ngoài, khóa trái cửa.

Bây giờ không còn ai quấy rầy nữa.

Tôi đặt cái túi trong tay xuống, lấy ra một cuộn dây đỏ và một cây nến.

Trần Phi Phi ngồi trên thành ban công kêu gào: "Cô muốn làm gì? Tôi nói cho cô biết, cô mà dám đến gần tôi, tôi sẽ lập tức nhảy xuống."

"Nhảy đi." Tôi đáp trả, "Cô nhảy xuống rồi, gương cũng sẽ bị phá hỏng."

Trần Phi Phi bối rối ôm gương: "Không đâu, tôi sẽ để nó bị phá hỏng."

Đây là đặc điểm kỳ lạ của đồ ma.

Dùng lần đầu tiên thì sẽ muốn dùng lần thứ hai, thậm chí có lần thứ ba... Số lần dùng càng nhiều, người sử dụng sẽ càng coi đồ ma như báu vật, không muốn buông ra, cũng không muốn ai chạm vào, càng không để đồ của ma bị phá hỏng.

Nến đỏ được đốt lên.

Tay trái tôi cầm nến đỏ, tay phải cầm dây đỏ giấu phía sau, từng bước đi về phía Trần Phi Phi.

Trần Phi Phi nhìn tôi, đang định mắng chửi thì bỗng nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra, ánh mắt liền ngây dại nhìn chằm chằm ánh lửa trong tay tôi.

Nến dẫn hồn có thể thu hút sự chú ý của những người bị âm khí nhập vào người trong thời gian ngắn.

"Phi Phi, cô ở trong gương chắc chắn rất đẹp đúng không? Có thể cho tôi thấy hình ảnh đẹp nhất của cô không?" Tôi cầm ngọn nến đi đến trước ban công.

Trần Phi Phi ngoan ngoãn gật đầu, cầm gương soi.

Không ngờ đúng lúc này, bất thình lình có một ngọn gió thổi tới làm tắt nến dẫn hồn.

Trần Phi Phi nhìn mình trong gương, sau đó nhìn tôi, đột nhiên trừng mắt. Tôi lập tức lấy dây thừng giấu sau lưng ra quấn quanh người Trần Phi Phi.

"Cô muốn tôi chết đúng không? Thế thì tôi chết cho cô xem." Trần Phi Phi lao ra ngoài.

Tôi vội giữ chặt sợi dây, ai dè sợi dây quấn trên vai trượt lên cổ cô ta, bị tôi kéo một cái, cả người Trần Phi Phi liền bị treo lơ lửng trên ban công.

"Phi Phi!" Vợ chồng Trần Hướng Đông ở dưới nhà sợ hãi kêu to.

Tôi vội kéo dây thừng, chạy tới ban công nắm lấy cổ áo Trần Phi Phi, kéo Trần Phi Phi lên.

Được tôi kéo về, Trần Phi Phi đột nhiên bổ nhào tới bóp cổ tôi.

"Bà già, tôi sẽ giết bà!"

Sức của Trần Phi Phi rất mạnh, còn điên cuồng la hét.

Tôi nắm lấy sợi dây trói Trần Phi Phi, đá vào bụng cô ta một cái, đẩy cô ta ra ngoài.

Trần Phi Phi ngã bệt xuống đất, tôi vừa ho vừa nhanh chóng trói Trần Phi Phi chặt hơn.

"Mở cửa!"

Bà Trần đã chạy lên lầu ba, liên tục đập cửa.

Tôi kéo Trần Phi Phi vào lại phòng, mở cửa.

Vợ chồng Trần Hướng Đông cùng lao vào, thấy Trần Phi Phi bị trói nằm dưới đất.

"Phi Phi, con không sao chứ?" Bà Trần nôn nóng hỏi.

Nhưng miệng của Trần Phi Phi cũng bị dây thừng bịt kín, không thể nói chuyện được, chỉ biết giãy giụa.

"Ra ngoài! Việc này còn chưa kết thúc! Nếu không muốn con gái của mình chết thì trước bình minh, nếu tôi không ra ngoài, không ai được phép vào đây!"

Tôi lại đẩy hai người kia ra, khóa trái cửa.

Bên ngoài im phăng phắc.

Tôi bước ra ban công nhặt gương đồng lên, sau đó đóng cửa ban công, kéo rèm lại.

Đã lấy được gương đồng, việc tiếp theo phải làm là loại bỏ ma khí, lấy lại dương thọ cho Trần Phi Phi.

Tôi lấy một cây bút trong túi ra, đồng thời thả mèo đen nhỏ của mình.

"Cục Than ngoan, đừng chạy lung tung." Tôi cho Cục Than một miếng cá khô rồi xoay người đi về phía tủ quần áo.

Cánh cửa tủ khá lớn, tôi cầm bút bắt đầu vẽ bùa chú lên.

Xong xuôi, tôi xoay người đi tới trước mặt Trần Phi Phi đang vùng vẫy, điểm một nét chu sa lên trán cô ta.

Trần Phi Phi lập tức như mất hồn, ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi tiếp tục thắp thêm một ngọn nến trắng. Sau khi đảm bảo mọi thứ an toàn, tôi xách Trần Phi Phi lên đi đến trước cửa tủ quần áo.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro