Chap 2: Đồ tương lai

-"Ngươi là ai???"

-"A"

Iroha ngước nhìn thì thấy một người đàn ông thân hình to lớn, mặc áo hoàng bào tay cầm cái ô nhỏ.

-"Anou...anh là ai?"

-"Sao ngươi lại ở đây?"

-"T...tôi không biết"

-"Ngươi...biết đây là đâu không?"

-"Một khu rừng?"

-"Heh, rừng cái đầu ngươi, đây là sân trong cung"

-"C...cung?"

-"Ừ, cung"

-"K...không phải...đang đóng phim"-Iroha lầm bầm

-"Đóng phim?"

Iroha nhớ lại việc mình bị kéo vào trong gương, áo hoàng bào và nơi lạ lẫm, cô hỏi:

-"Xin lỗi, nhưng đây là năm bao nhiêu vậy? 2010 đúng không?"

-"Ngươi mê sảng cái gì vậy? Đây là năm 19XX"

-"Hể...hế???????????"
.
.
.
.

-"Vậy là người nói, con bé này từ tương lai đến ạ?"

-"Đúng, tại cái thứ như điện..."

-"Điện thoại"

-"Ờ...ờm, điện thoại, hộp sắt biết đi mà không cần ngựa"

-"Đó là ô tô ạ"

-"Ờ, và còn thứ bút không cần chấm mực"

-"Như tôi đã nói, đó là bút bi"

-"Ờ ờ, bút bi"

Xì xầm xì xầm

Các tướng bắt đầu bàn tán, xì xầm to nhỏ với nhau.

-"Hehhh~ chuyện gì đây trời? Mình đang ở năm 19XX? Thật không thể tin nổi"

*Câu in nghiêng là suy nghĩ của nhân vật

Rengggggggggg

-"Á, cái gì vậy??"

Lần lượt các tướng đều rút kiếm ra và lùi lại về phía sau bằng ánh mắt cẩn trọng.

-"Ara, đồng hồ báo thức"

-"C...cái đó là thứ gì vậy??"

-"Ể~ chỉ là...báo thức thôi mà"

-"Tắt, ngươi hãy tắt nó ngay, ồn ào quá"

-"Đ...được thôi"

Ngay sau khi Iroha vừa tắt, các tướng thở dài rồi rút kiếm lại

-"Có gì mà mọi người phải sợ?"

-"Cái thứ đó phát ra tiếng khá to đáy, ta có thể dùng để báo động"

-"Ngươi nói đúng, ê đưa ta cái đó"

-"Hể??? Không được, đây là thứ rất quan trọng với tôi"

-"Hở? Cô dám chống lệnh hoàng tử..."

-"Khoan"- Vị hoàng tử dơ tay lên

-"N...nếu không có nó, tôi không sống được"- Iroha bĩu môi

-"Ta sẽ không làm gì cô, xưng tên đi"

-"I...Iroha"

-"Tóc cô..."

-"A...từ khi sinh ra đã vậy rồi"

-"Nó...à...Ta, ta tên Wakasabi, hoàng tử ở đây"

-"H...hoàng tử?"

-"Phải, nếu cô là người của tương lai thì hãy trả lời câu hỏi này"

-"Dạ? Hỏi gì?"

-"T..."

-"Ấy ấy nếu về Toán học thì tôi không làm đâu"

-"Cái con bé này, ta đã nói xong đâu"- Wakasabi vung tay định đánh

-"A...không thì là gì ạ?"

-"Ta muốn hỏi về Văn học"

-"Phù...ok, văn học thì tôi chứa cả tủ"

-"ok?"- Wakasabi ngơ ngác

-"À...có cũng...mang nghĩa là đồng ý"

-"Thế à... được, theo ta"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #hà#vũ