Phần 105

  "Xoảng ——" Ly thủy tinh đột nhiên vỡ vụn trên sàn nhà trắng tinh.

Trác Bách Quân lạnh lùng, nhìn nét mặt xúc động phẫn nộ của Trầm Ngọc Lộ, chậm rãi nói: "Không phải đã nói, cô đừng tới nhà của tôi sao?"

Trầm Ngọc Lộ tức giận, nhớ tới hôm nay Hàn Văn Hạo cầu hôn với Hạ Tuyết, cô ta đột nhiên giận dữ nhìn Trác Bách Quân mặc quần tây màu đen, khoác áo sơ mi, không cài nút, hiển nhiên là đang cùng con bé Tĩnh Đồng chết tiệt kia triền miên, cô ta cắn răng nghiến lợi nói: Diễn ☆ đàn Lê ☆ Quý Đôn"Không hổ là hai anh em —— ngay cả triền miên cũng như nhau"

Sắc mặt của Trác Bách Quân lạnh lẽo, tức giận co quắp: "Ai cho phép cô nhắc tới chuyện này?"

Trầm Ngọc Lộ tức giận nhìn Trác Bách Quân nói: "Tất cả chân tướng đã dần dần nổi lên mặt nước, cuối cùng anh vẫn rơi vào trong bẫy của Hàn Văn Hạo, cuối cùng các người là anh em ruột cùng cha khác mẹ, đương nhiên Hàn Văn Hạo muốn tha thứ cho anh, bởi vì hắn chỉ có giả vờ như tha thứ cho anh, mới có thể dừng lại chiến tranh, để cho anh nợ ân tình của hắn"

Ánh mắt của Trác Bách Quân nhíu lại, nhìn chòng chọc cô gái này thật lâu, thật lâu, vươn tay nắm chặt cổ tay của cô ta, kéo cô ta đi ra ngoài cửa.

"Bây giờ anh vẫn còn ở kiêng kỵ người nào? ?" Trầm Ngọc Lộ thốt ra: "Kiêng kỵ con bé chết tiệt kia sao? Cô ta chính là một ...... ưmh"

Trác Bách Quân tức giận che lại đôi môi của Trầm Ngọc Lộ, Diễn - ๖ۣۜĐàn - Lê - Quý - ๖ۣۜĐôntừ phía sau lưng ôm lấy cô ta, cứng rắn kéo cô ta đi ra ngoài, tuyết trắng bồng bềnh, người đàn ông này kéo Trầm Ngọc Lộ đi ra khỏi vườn hoa, vứt cô ta vào trong xe thể thao của mình, hắn cũng nhanh chóng ngồi lên xe thể thao, cho xe phóng đi.

Tĩnh Đồng trần truồng thân thể, ôm lấy ga giường, nhìn chiếc xe thể thao biến mất trong tuyết rơi, ánh mắt cô xẹt qua đỏ thắm.

"Anh muốn mang tôi đi đâu?" Trầm Ngọc Lộ tức giận quay đầu, nhìn Trác Bách Quân, hỏi

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ nắm chặt tay lái, đạp chân ga, cho xe phóng đi, cuối cùng dừng lại trên một khoảng đất trống, mới quay đầu nhìn Trầm Ngọc Lộ gầm nhẹ: "Cô phát điên cái gì? Cô biết rõ thân phận của Tĩnh Đồng, cô còn ở trong nhà của tôi rống cái gì?"

Trầm Ngọc Lộ tức giận đến cả người run rẩy, tuyệt vọng nhìn người đàn ông này, nói: "Tôi nhìn lầm anh!! tôi hoàn toàn nhìn lầm anh rồi!! ban đầu lựa chọn cùng anh báo thù, cũng là vì nhìn rõ thù hận trong lòng anh, tôi không ngờ, thì ra biết rõ Tĩnh Đồng là một người nằm vùng như vậy, anh lại tha cho cô ta, vẫn thích trèo lên người cô ta, anh lại vì một cô gái, muốn bỏ qua thù hận trong lòng, cuối cùng Trầm Ngọc Lộ tôi thành vật hy sinh cho cuộc chiến tranh này"

"Tôi bỏ qua thù hận trong lòng lúc nào? ?" Trác Bách Quân tức giận lao ra khỏi xe, đứng thẳng trong gió, thét to.

"Anh không có sao?" Trầm Ngọc Lộ cũng xông ra khỏi xe, nhìn người đàn ông này, nói: "Nếu anh không bỏ qua, bây giờ bắt đầu hôn tôi đi"

Trác Bách Quân quay đầu, giận dữ nhìn Trầm Ngọc Lộ.

"Hôn tôi đi" Trầm Ngọc Lộ đứng ở trước mặt của Trác Bách Quân, tuyệt vọng yêu cầu.

Trác Bách Quân nhìn cô một cái, xoay người đi, thở hổn hển.

Trầm Ngọc Lộ thất vọng nói: "Anh không thể hôn tôi, một người có thù hận trong lòng, căn bản sẽ không để tâm đến tính mạng của mình, tất cả của mình đều dâng hiến cho thù hận, Diễn ✿ Đàn - Lê - Quý ✿ Đônngày trước vì báo thù, anh có thể cùng rất nhiều cô gái hôn, lên giường, nhưng hôm nay anh làm không được, trong mắt của anh chỉ có Tĩnh Đồng, chỉ có con bé chết tiệt kia, anh đem mình giao cho cô ta!! Nếu anh đem mình giao cho một người, anh cũng đã không còn là mình của ngày trước, anh cũng không làm được gì, anh là người đàn ông vô dụng, suy nghĩ đến mẹ của anh một chút đi, bà đã từng bị nhiều người đàn ông khi dễ như vậy, cuối cùng bị cưỡng bức đến chết"

"Đừng nói nữa" Trác Bách Quân nắm chặt quả đấm, hướng trên xe, vung lên, máu tươi từ trên nắm tay tràn ra, hai mắt phát ra lạnh lẽo.

Trầm Ngọc Lộ tiến tới gần Trác Bách Quân, tức giận nói tiếp: "Anh nghĩ đi, vì cuộc báo thù này, cha nuôi của anh chỉ vì anh mà hy sinh chính bản thân ông ta!! Cả gia tộc Yamamoto chết bao nhiêu người? Anh lại chìm đắm trong hương dịu dàng của một con bé chết tiệt kia, anh nói tôi làm sao không thất vọng với anh? Bây giờ anh chỉ nghĩ đến bản thân mình, anh quên bỏ những khổ sở mà mẹ anh đã từng trải qua, anh quên đi cái chết của cha nuôi mình!! Suy nghĩ một chút chứ?๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn Hàn Văn Hạo chính là đang chờ ngày này của anh, hắn không cần làm gì, chỉ cần phái một Tĩnh Đồng, xử lý xong anh, làm sao anh biết Hàn Văn Hạo hắn đang nghĩ cái gì? Làm sao anh xác định Tĩnh Đồng yêu anh? Nếu cô ta yêu anh, cô ta cũng sẽ không ở lại bên cạnh của anh, kích thích anh, châm chọc anh, anh xong rồi!! Anh xong rồi Trác Bách Quân!! Anh vì một cô gái, thua một cuộc chiến vô cùng đặc sắc, anh thì sống tốt rồi, để cho anh em gia tộc Yamamoto, cha nuôi của anh, mẹ của anh, vì tình yêu của anh, hy sinh đáng thương, tôi nhìn lầm anh rồi, Trác Bách Quân"

"Đừng nói nữa, tôi chưa bao giờ quên đi báo thù cho cha nuôi tôi, tôi cũng chưa từng quên đau khổ của mẹ tôi, không cho phép cô nói lung tung với tôi!! Tôi tiến hành kế hoạch báo thù, cho dù là ai, cũng không thể ngăn cản kế hoạch báo thù của tôi " Hai tròng mắt Trác Bách Quân bộc phát cừu hận như ác ma.

Trầm Ngọc Lộ nghe xong, tức giận đến sắc mặt tái nhợt, nắm chặt quả đấm, đi gần Trác Bách Quân nói: "Anh bảo tôi làm sao tin tưởng anh? Tôi làm sao tin tưởng anh?"

Trác Bách Quân tức giận nhìn Trầm Ngọc Lộ, nhìn cô gái này đứng trong tuyết rơi, cả người run rẩy kịch liệt, hắn không nói hai lời, đem cô ôm vào trong lòng, hôn chặt môi của cô, hai tay nắm chặtquần áo trên eo cô, hai tay của dùng sức xé ra, Trầm Ngọc Lộ điên cuồng đón nhận nụ hôn của hắn, ở trong tuyết, kéo rơi áo sơ mi của hắn, Trác Bách Quân lập tức ôm lấy thân thể của cô, ngồi vào sau xe, điên cuồng kéo cả người cô ta dựa trên ghế, hai mắt đỏ bừng, nảy sinh tàn nhẫn, xé rách quần áo của cô ta, nâng hai chân của cô ta lên, lập tức, Trầm Ngọc Lộ ngẩng đầu lên, đón một loạt đâm vào rút ra, hai mắt phát ra ánh sáng như dã thú.

Xe vẫn trong tuyết rơi, theo cơn tức giận đung đưa, càng không ngừng đung đưa

Trác Bách Quân càng không ngừng đè lên trên thân thể Trầm Ngọc Lộ, điên cuồng đâm vào, mười ngón tay Trầm Ngọc Lộ nắm chặt bả vai kiên cố của hắn, cào ra từng đường vết rách, thậm chí khẽ cắn khóe môi của hắn, hai tròng mắt Trác Bách Quân nóng lên, không có kháng cự, vẫn đâm sâu vào thân thể của cô ta, lúc hắn đang tiến vào, Trầm Ngọc Lộ tức giận thở hổn hển, hỏi: "Kế tiếp còn muốn hành động không? Chúng ta vẫn tiếp tục kế hoạch báo thù không?"

Trác Bách Quân thở gấp, ở trong buồng xe mờ tối, ngẩng đầu lên, ánh mắt bắn ra ánh sáng tàn nhẫn nói: "Vẫn tôi muốn để cho người nhà họ Hàn từng bước từng bước chết đi"

Trầm Ngọc Lộ ở phía dưới hắn, hai mắt tràn qua một chút nụ cười lạnh lùng.

***

Tuyết vẫn còn đang rơi.

Minh Nguyệt đi đến phòng của cô bé Hi Văn, nhìn cô bé an ổn ngủ, khẽ mỉm cười, ra khỏi phòng, đang muốn trở về phòng, lại thấy Lý thẩm cầm một túi tài liệu, mỉm cười đi tới nói: "Phu nhân, vừa rồi có người tặng một phần tài liệu, nói muốn cho Phu nhân ký nhận!! Dường như hắn nói là của bạn thân Phu nhân, tặng quà cưới cho cậu cả"

"Hả?" Trang Minh Nguyệt mỉm cười nhận lấy tài liệu, nhìn Lý thẩm nói: "Bà đi nghỉ ngơi đi, khoảng thời gian này, bà cũng quá mệt mỏi rồi, lão gia ở thư phòng xem tài liệu, một chút nữa tôi đi hầu hạ là được".

"Vâng" Lý thẩm mỉm cười đi ra ngoài.

Trang Minh Nguyệt xách theo túi giấy, đi vào phòng, bật cây đèn nhỏ bên sofa, rút ra một phần tài liệu, ngay sau đó, hai mắt sững sờ, trên tài liệu nhìn thấy nội dung có liên quan Văn Giai ở Nhật Bản chịu khổ, còn có nội dung bà ấy bị mấy người đàn ông cưỡng bức cho đến chết, vẻ mặt của bà đột nhiên co quắp, sau đó sẽ lấy ra một tấm hình, là hình sau khi Văn Giai bị cưỡng bức nằm ở trong vũng máu, chết không nhắm mắt, ánh mắt Trang Minh Nguyệt mãnh liệt lóe lên, lồng ngực không ngừng phập phồng, nước mắt tràn ra hốc mắt, mãnh liệt run rẩy rơi xuống, rồi thật bình tĩnh, cầm văn kiện, đứng lên, bình tĩnh đi tới trước bàn trang điểm, lấy ra một cái bật lửa, rút ra một cái chậu bạc nhỏ, đem tài liệu từng tờ đốt cháy, bà nhìn ánh lửa đỏ, nhớ tới một hàng chữ cuối cùng trong tài liệu: nếu muốn Văn Giai nhắm mắt, thì bà phải chết đi.

Bà không nghĩ quá nhiều, bình tĩnh nhìn ánh lửa từ từ cháy xong, mới đi từng bước một ra khỏi phòng, đi qua thư phòng, đi vào, nhìn chồng đang đeo mắt kính xem tài liệu ở đó, bà bình tĩnh cầm áo khoác, cẩn thận khoác lên trên người của chồng, mới dịu dàng nói: "Trời đã dần lạnh rồi, thân thể của ông, xem một chút rồi nghỉ ngơi sớm, biết không? Đừng để quá mệt mỏi —— tôi lại không thể lúc nào cũng ở bên cạnh ông".

"Ừ, bà đi ngủ sớm một chút đi, đừng lo cho tôi" Hàn Trung Trí nói.

"Tốt, vậy tôi ngủ trước đây" Trang Minh Nguyệt nhìn chồng thật sâu một cái, rồi bình tĩnh đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại, sau đó đi vào phòng của mình, biết các con đều ở phòng ngủ phía sau, bà vẫn không ra phía sau, không muốn có nhớ thương, sắc mặt bình tĩnh đi vào phòng ngủ, từ trong một góc khuất nhỏ bên giường rút ra chai thuốc ngủ, trút ra tất cả nuốt xuống, lại lấy ra một ly nước, hớp nhẹ một ngụm, rồi nằm xuống ngủ.

  Trong bóng tối —— điện thoại bàn đầu giường vang lên, Hàn Văn Hạo trong bóng tối, chính xác cầm điện thoại lên, nhắm mắt đáp nhẹ: "Ừ, trễ như thế có chuyện gì"

Đầu bên kia điện thoại, truyền đến tiếng động dồn dập.

Hàn Văn Hạo nhanh chóng mở mắt, một luồng sát khí cuồn cuộn phát ra, hai tròng mắt đau lòng, hắn lập tức nhấc chăn lên, trong bóng tối mặc vào quần áo, Hạ Tuyết nằm trên giường, bật đèn đầu giường, nhẹ giọng hỏi: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Mẹ uống thuốc ngủ tự sát. Bây giờ đang chạy tới bệnh viện cấp cứu ——" Hàn Văn Hạo nhanh chóng mặc âu phục.

"A —" Hạ Tuyết lập tức ngồi dậy, cũng nhanh chóng rời giường ——

Cửa thang máy mở ra, Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết nhanh chóng đi ra, Nhậm Phong và Hứa Mặc mở cửa xe, hai người ngồi vào, Hàn Văn Hạo lập tức hỏi Hi Thần bên trong xe: "Trác Bách Quân đang làm gì"

"Tĩnh Đồng báo cáo đang ở trong nhà nghỉ ngơi, nhưng hai giờ trước, hắn và Trầm Ngọc Lộ từng ở trong nhà xảy ra cãi vả kịch liệt, sau đó đi ra ngoài, một lát sau, sắc mặt bình tĩnh trở lại, không có phát hiện bất cứ khác thường nào". Hi Thần nhanh chóng nói.

Hàn Văn Hạo nhìn xe chạy thẳng phía trước, ánh mắt lạnh lùng chợt lóe, hỏi tiếp: "Tình hình theo dõi Trầm Ngọc Lộ thế nào?"

"Cuối cùng đã tra ra manh mối. Thì ra cô ta được Sơn Bổn Nhất Phu cứu và nhận làm con gái nuôi. Cùng Trác Bách Quân thỏa thuận báo thù. Cô ta thông qua thân phận và thủ đoạn khác nhau ở nước ngoài, lấy được một ít cổ phiếu Toàn Cầu và Hàn thị, trên danh nghĩa cổ đông nhỏ, gần như để phục vụ cho cô ta" Hi Thần nhanh chóng nói tiếp.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe lên tàn nhẫn, lập tức ra lệnh: "Bắt Trầm Ngọc Lộ cho tôi"

"Vâng ——" Hi Thần lập tức đáp lời.

Cả người Hạ Tuyết run rẩy tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, lo lắng nhìn hắn nói: "Văn Hạo, tại sao mẹ đột nhiên như vậy?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nắm chặt quả đấm, gân xanh nổi lên, quay đầu đi, nhìn bông tuyết bay tán loạn ngoài cửa sổ, trong lồng ngực bành trướng hơi thở đáng sợ, cuộc sống lại một lần nữa đứng ở ngã tư đường, báo thù và tha thứ giống như như ma quỷ đang giương nanh múa vuốt ——

Tiếng còi xe cứu thương vang lên đáng sợ, nhanh chóng chạy tới bệnh viện ——

"Mẹ ———" Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt quỳ gối trước mặt mẹ, rơi lệ nhìn mẹ đã hôn mê, sắc mặt tái nhợt như người đã chết, đau lòng kêu: "Mẹ —— Mẹ làm sao vậy?"

Hàn Trung Trí rưng rưng ngồi ở một bên, nhìn nguời vợ hầu hạ mình nhiều năm, đang lúc con trai nghênh đón hạnh phúc, thì lựa chọn tự sát, ông ta thật sự không hiểu nổi, đau lòng nói: "Minh Nguyệt, tại sao bà muốn lựa chọn cách này để kết thúc mạng sống, xảy ra chuyện gì, bà nói cho tôi nghe đi. Nhiều năm như vậy cũng vượt qua được, còn có lý do gì để bà chịu đựng trong lòng mà muốn chết?"

Ông ta nói xong, ôm chặt vợ, cúi đầu, thân thể khổ sở co quắp, rơi lệ.

"Cái xe rởm này tại sao còn chưa đến bệnh viện a" Hàn Văn Vũ khổ sở khóc, liều mạng nhào tới trước kính xe, dữ dằn vung quả đấm nổi gân xanh, đấm mạnh: "Chạy nhanh lên một chút cho tôi ——— Nếu mẹ tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ giết các người"

Hàn Văn Kiệt nắm tay của mẹ, cúi đầu dán giữa bàn tay nho nhỏ còn hơi ấm của mẹ, cho tới bây giờ hắn cũng chưa hết xúc động, nhỏ giọng khóc thút thít, nghẹn ngào gọi: "Mẹ, tại sao mẹ muốn bỏ lại chúng con, đã nhiều năm, con và anh trai thật ra cũng không có ở bên cạnh mẹ, báo hiếu cho mẹ, đều là một mình mẹ chống đỡ trong nhà, để cho chúng con có cuộc sống yên tĩnh, bây giờ chúng con rất vui vẻ rồi, tại sao mẹ lại muốn đi"

"Mẹ ——" Hàn Văn Vũ lại quỳ gối trước mặt mẹ, ôm thân thể mẹ đã dần dần lạnh cứng, toàn thân run rẩy khóc nói: "Mẹ ——— Mẹ tỉnh lại nhìn con đi. Con hứa với mẹ, về sau cho dù xảy ra chuyện gì, con cũng ở bên cạnh mẹ, chỗ của con cũng không về ——— Chỉ cần mẹ sống lại. Mẹ ——— Mẹ tỉnh lại đi ——"

Trang Minh Nguyệt nằm trên giường di động, sắc mặt bình tĩnh thở ôxy, nhưng nhiệt độ lòng bàn tay đã dần dần giảm xuống, có lẽ trong lòng của bà có thật nhiều lời muốn nói, mẹ thực xin lỗi các con, xin lỗi cha của các con, xin lỗi dì Văn Giai các con, nếu không phải vì mẹ yếu đuối, dì Văn Giai cũng sẽ không chết thảm như vậy, mẹ là người có tội, mẹ đi tìm dì Văn Giai chuộc tội, nếu có kiếp sau, hãy để cho mẹ mang theo đứa nhỏ trong bụng, tìm nương tựa nơi chân trời, cũng không muốn tới cầu xin hạnh phúc, chẳng qua mẹ không hối hận mọi thứ, ít nhất các con được hạnh phúc, hãy để cho mẹ một mình xuống Địa ngục đi

Đường điện tâm đồ đang dần dần suy yếu, bớt nhảy lên, Hàn Văn Kiệt rơi lệ ngẩng đầu, nhìn hình dáng đường cong điện tâm đồ, hắn nắm chặt tay cổ tay của mẹ, ra sức đè xuống tâm mạch, khổ sở khóc lớn: "Mẹ —— mẹ —— Đừng đi ——"

Hàn Trung Trí rơi lệ quỳ gối bên cạnh vợ, quý trọng khóc lên: "Minh Nguyệt —— Minh Nguyệt —— Đừng đi —— Đừng đi —— Nhiều năm như vậy, cũng đã quen bà làm bạn với tôi, trong lòng tôi vẫn quan tâm tới bà mà —— Tôi không nói ngoài miệng, chẳng lẽ bà không có cảm giác sao, tôi vẫn ở bên cạnh bà mà, tôi không đi tìm Văn Giai —— Minh Nguyệt ——"

Xe cứu thương nhanh chóng chạy vào trước tòa nhà cấp cứu, ngừng lại chính xác, Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết bước đến bên xe, nhìn thấy đám bác sĩ và y tá căng thẳng, vội vã chuyển Trang Minh Nguyệt đang hôn mê xuống xe, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt cùng Hàn Trung Trí đi theo phía sau khóc rống, Hạ Tuyết bật khóc, nhào qua đau lòng khóc đến không thành tiếng, hai mắt Hàn Văn Hạo rưng rưng bước tới trước mặt mẹ, đi theo bác sĩ và y tá, nhanh chóng đi về phía phòng cấp cứu, hắn nhìn sắc mặt tái nhợt như người chết của mẹ, có lẽ trong phút chốc sẽ cáo biệt thế giới, trong chớp mắt, nước mắt của hắn rơi xuống, nắm chặt tay của mẹ, khổ sở run rẩy kêu nhỏ "Mẹ, mẹ vì sinh ra con, mà phải chịu nhiều tội như vậy. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì —— ít ra —— vì hạnh phúc chúng con, mẹ cố chịu đựng một chút. Mẹ"

Trang Minh Nguyệt chỉ khép chặt hai mắt, nằm trên giường di động, cũng không nghe được tiếng khóc khổ sở của con trai, tùy ý để cho linh hồn vẫn bay cách thân thể, màu trắng đuổi theo sinh mạng cuối cùng, đi tới lối đi màu trắng.

"Mẹ, con vẫn luôn bảo vệ mẹ, nhưng con vẫn để cho mẹ bị thương, thật xin lỗi" Hàn Văn Hạo nắm chặt tay của mẹ, hối hận cúi đầu rơi lệ, lúc ấy mẹ vì mình, cho nên lựa chọn ích kỷ quỳ gối van xin người bạn thân, làm thương tổn cuộc sống của người bạn tân, làm thương tổn cuộc sống của mình. Hàn Văn Hạo nghĩ đến mọi chuyện, lại đau lòng khổ sở, vẫn đè nén cuộc sống của mình, chỉ vì để cho mẹ có thể yên tâm, nhưng hôm nay, khoản nợ sinh mệnh theo đuổi đến rồi, nếu có thể, mình tình nguyện thay mẹ chịu đựng tất cả.

Bác sĩ và y tá nhanh chóng đẩy giường di động đi tới trước phòng cấp cứu, nhanh chóng đẩy mọi người ra khỏi phòng cấp cứu, sau đó cửa "phịch" một tiếng, đóng chặt, ngăn cách giữa Trang Minh Nguyệt và mọi người bên ngoài, mọi người rơi lệ nhìn ánh đèn đỏ sáng lên, khổ sở bất đắc dĩ, vào lúc này, chỉ đành phải yếu đuối đem một chút hy vọng, giao cho Thượng Đế.

  Thời gian từng phút trôi qua, sinh mệnh nghiêm trọng và nặng nề, áp lực nặng nề đè lên mỗi người.

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt ngồi ở trên ghế, cùng rưng rưng, lặng lẽ, dường như trong một đêm Hàn Trung Trí già đi mười tuổi, gương mặt đau khổ, nén nước mắt, mỗi lần suy nghĩ, nước mắt cũng trong run rẩy vành mắt, Hạ Tuyết vừa lau nước mắt, ngồi bên cạnh Hàn Trung Trí, mặc dù không dám đến gần ông già này, nhưng vẫn rất quan tâm và thương yêu, Hàn Văn Hạo một mình đứng cạnh cửa phòng cấp cứu, nghĩ tới mạng sống của mẹ đang bị đe dọa ở bên trong, trái tim của hắn bị bóp chặt thành một đoàn, nhớ từ khi bản thân mình bắt đầu hiểu chuyện, mẹ luôn ở trước mặt của mình, dịu dàng, thương yêu nở nụ cười, dường như từ trong nụ cười của bà, nhìn không ra bất kỳ điều gì không như ý, thỉnh thoảng bị uất ức, trở về phòng len lén khóc thút thít, hắn đau lòng cho mẹ, lúc đi gian phòng, bà lập tức lau khô nước mắt, quay đầu nghẹn ngào nhìn mình, miễn cưỡng cười nói: "Mẹ không có gì, không phải cha của con cố ý, chẳng qua tâm tình của ông ta không tốt, con không cần nghĩ quá nhiều"

Hàn Văn Hạo siết chặt quả đấm, một cỗ thù hận ở trong thân thể hắn càng lúc càng bành trướng, trong lồng ngực phát ra hơi thở nặng nề, hắn tức giận cúi đầu, hai mắt rưng rưng, sắc mặt co quắp nói: "Rốt cuộc tôi phải tha thứ thế nào đây? Cho dù cậu làm ra chuyện gì, tôi đều có thể tha thứ, nhưng cậu không thể làm tổn thương mẹ tôi, cậu đã chịu đau khổ lớn như vậy, sao lại không hiểu, ở trong lòng một đứa con, mẹ quan trọng bao nhiêu?"

Trong lòng Hàn Văn Hạo đau đớn kịch liệt, hai mắt nhắm lại, nước mắt khổ sở rơi xuống.

"Rốt cuộc tại sao mẹ muốn tự sát ? Tại sao? Ngày hôm qua, anh còn nhìn thấy mẹ thật tốt mà, gần đây chúng ta không phải thường về nhà sao?" Hàn Văn Vũ nghẹn ngào ngẩng đầu, nhìn người nhà, ngạc nhiên hỏi.

Hàn Văn Kiệt không trả lời được, Hàn Trung Trí không trả lời được.

"Anh cả" Hàn Văn Vũ nhẹ nhàng gọi anh trai.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ đưa lưng về phía người nhà.

Hàn Văn Kiệt hiểu anh trai, ngẩng đầu, nhìn bóng lưng của hắn hỏi: "Anh cả, anh biết không? Anh biết tại sao mẹ muốn chết?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn im lặng chờ đợi, quả thật, Trưởng cục cảnh sát dẫn những người liên can nhanh chóng đi tới, hắn đồng ý với yêu cầu của Hàn Văn Hạo, vào trong phòng điều tra, không nghĩ tới, nhanh như vậy đã có đáp án, hắn khẽ gật đầu chào Hàn Trung Trí và bọn Hàn Văn Kiệt, rồi cầm tài liệu im lặng đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo chậm rãi nhận lấy tài liệu, hai mắt rưng rưng, khổ sở nắm chặt túi giấy, cũng không nói gì.

Trưởng cục cảnh sát lập tức xoay người trầm trọng rời đi.

"Anh cả, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Trưởng cục cảnh sát tới đây làm gì? Có phải có liên quan đến mẹ hay không?" Hàn Văn Vũ căng thẳng hỏi.

Hàn Trung Trí cũng nhanh chóng đứng lên, trầm giọng hỏi con trai: "Văn Hạo —— Nói thật cho cha biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Hạ Tuyết cũng mờ mịt nhìn Hàn Văn Hạo, không hiểu hành động của hắn.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, ngân xanh nổi lên trên mu bàn tay nắm chặt phần tài liệu kia, nghĩ tới mạng sống của mẹ đang bị đe dọa ở bên trong phòng cấp cứu, cha đã lớn tuổi phải làm sao? Mẹ chết, có lẽ vì che giấu cha sự thật nào đó, nguyện ý để cho chồng có thể bình an ở tuổi già, một mình xuống địa ngục chuộc tội, nhưng người cha này, cho dù hắn và cha có nảy sinh ra bao nhiêu mâu thuẫn thì dù sao đi nữa ông ấy cũng là cha của mình, từ nhỏ dốc hết tâm huyết nuôi dạy, quan hệ máu mủ, đời đời kiếp kiếp cũng tràn đầy yêu thương.

Hàn Văn Hạo cúi đầu, trên mặt vẫn khổ sở co quắp, hắn thầm nghĩ phải bảo vệ tốt cho cha mẹ của mình, đem một chút bí mật ngăn lại ở ngoài cánh cửa hạnh phúc, trả lại cho ông ta cuộc sống trọn vẹn, mình chịu bao nhiêu khổ sở cũng nguyện ý.

"Văn Hạo ——" Hàn Trung Trí đến gần Hàn Văn Hạo, đau lòng gọi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói cho cha biết ——"

Hàn Văn Hạo vừa muốn xoay người, lại phát hiện ánh đèn trước cửa đã chuyển từ đỏ sang màu xanh lá, hắn lập tức đứng thẳng người, cả nhà cũng nhào qua, nhìn cánh cửa chính phòng cấp cứu chậm rãi mở ra, bác sĩ cởi ra khẩu trang, Hàn Văn Kiệt cố nén nước mắt, tiến lên phía trước, nhìn bác sĩ, vội vàng hỏi: "Thế nào? Lưu giáo sư"

Lưu giáo sư trầm trọng nhìn mọi người, thở dài nói: "Bởi vì Hàn phu nhân vốn đã có thói quen dùng thuốc ngủ, hơn nữa dùng liều thuốc cũng không ít, trước khi chưa tự sát, thân thể đã có một bộ phận tổn thương, lần nuốt trên trăm viên thuốc ngủ, ngũ tạng lục phủ đã suy giảm nhiều hơn, còn phá vỡ thần kinh não, tiểu não sẽ có khả năng bị mất trí nhớ mãi mãi"

Hàn Văn Kiệt trợn to hai mắt, nước mắt lăn xuống.

"Rốt cuộc là còn sống được hay không?" Hàn Trung Trí căng thẳng nhìn bác sĩ, đau lòng hỏi.

Bác sĩ nhìn Hàn Văn Kiệt đang đau lòng và kinh ngạc đến ngây người, rồi nhìn Hàn Trung Trí nói: "Nói cách khác, nếu trong vòng ba ngày, bà ấy không tỉnh lại, bà ấy sẽ tiến vào hai loại trạng thái, là người sống đời sống thực vật, hoặc là người bị ngớ ngẩn"

"A ———" Hàn Văn Hạo khổ sở điên cuồng hét lên, vung tay đấm mạnh vào cửa bằng thép màu trắng, máu tươi từ trong quyền tràn ra, hắn đau lòng kêu to: "Mẹ —— mẹ ——"

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt co quắp khổ sở khóc lên, tuyệt vọng khóc không thành tiếng, Hàn Trung Trí nghe được tình trạng của vợ mình, trái tim đột nhiên bị bóp chặt, nước mắt tuổi già lăn xuống, thê lương bật khóc: "Nhà họ Hàn chúng ta, rốt cuộc tạo nghiệt gì? Tại sao đến nông nỗi này? Có chuyện gì, đều là lỗi của tôi"

Hạ Tuyết đỡ chặt Hàn Trung Trí, cũng đau lòng rơi lệ, lo lắng kêu nhỏ: "Cha giữ gìn thân thể".

"Ông già này, còn có cái gì mà giữ gìn? Người cũng không còn" Hàn Trung Trí đau khổ, khóc lên, nông ta cũng chưa bao giờ nghĩ đến, có một ngày vợ sẽ rời khỏi mình, tuổi xế chiều thê lương, đau lòng, nhớ tới nhiều năm qua, vợ như hình với bóng, đối với mình đủ loại dịu dàng và tỉ mỉ, nhẫn nại, ở trên thế giới này, còn có một người như thế sao? Con cái đều trưởng thành rồi, đều có thế giới riêng, duy nhất ở lại làm bạn với mình, chính là người bạn già này vẫn bị mình xem thường, nghĩ tới đây, Hàn Trung Trí đè chặt lồng ngực, cúi đầu nhỏ tiếng khóc.

Chiếc giường di động chậm rãi được đẩy ra ngoài, mọi người nhào về phía giường khóc lóc, nhìn sắc mặt tái nhợt của Trang Minh Nguyệt nằm trên giường như người đã chết, không nhúc nhích, từ đây về sau, có thể là một người ngớ ngẩn, ba anh em nhìn thấy bộ dáng mẹ như vậy, đau lòng rơi lệ gọi: "Mẹ"

"Mấy ngày này, mọi người tận lực ở bên bà ấy, trò chuyện với bà ấy, đánh thức đại não đã hôn mê của bà ấy, có lẽ còn có một chút cơ hội, đừng buông tha là là được" Giáo sư nói với mọi người.

Tất cả mọi người cũng rơi lệ nhìn tới trước Trang Minh Nguyệt, nhất là Hàn Văn Vũ, khổ sở rống to: "Mẹ, rốt cuộc tại sao muốn tự sát? Tại sao?"

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, hai mắt phát ra sát khí khổng lồ, càng nắm chặt quả đấm, phát ra tiếng răn rắc đáng sợ. 

  Bên trong phòng bệnh, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt, Hàn Trung Trí, mọi người trông coi ở bên cạnh Trang Minh Nguyệt, tất cả đều im lặng rơi lệ, Hạ Tuyết cũng ở một bên, nhớ tới Trang Minh Nguyệt, càng thêm đau lòng khó nhịn, nước mắt từng viên lăn xuống.

Hàn Văn Hạo ngồi ở trong phòng kín bên ngoài phòng bệnh, hai mắt rưng rưng, lạnh lùng mở tài liệu do Trưởng cục cảnh sát đưa tới, quả nhiên nhìn thấy một tấm hình chưa cháy hết, đó là góc hình lúc Văn Giai chết thảm, ánh mắt hắn rét lạnh, Nhậm Phong và Hứa Mặc ở phía sau, trầm trọng giải thích nói: "Lúc 12 giờ đêm, Lý thẩm nhận được một túi chuyển phát nhanh, cầm lấy túi tài liệu, đưa đến trong tay phu nhân, đoán chừng phu nhân xem hình, quá mức tự trách, muốn lấy cái chết để chuộc tội"

"Nhậm Phong" Hàn Văn Hạo chậm rãi xem tài liệu, còn có báo cáo ADN của Trác Bách Quân và cha mình, bên trong ghi rõ điểm giống nhau, độ tương tự 99,9% hai mắt hắn thoáng qua buồn bã, nói: "Cậu nói cho tôi biết, cái gì gọi là sai? Cái gì gọi là đúng? Người vị tha là đúng, người ích kỷ là sai sao?"

Nhậm Phong và Hứa Mặc cũng im lặng không lên tiếng

Hi Thần nhìn Hàn Văn Hạo đau lòng nói: "Bên ngoài vẫn truyền nhau, Hàn tiên sinh ra tay độc ác, lòng dạ tàn nhẫn, không chừa đường lui, nhưng ở trong mắt của chúng tôi, vì ngài cứng rắn, mới bảo vệ được càng nhiều người chúng tôi, tôi không biết nên nói thế nào, nhưng tôi cảm thấy Hàn tiên sinh làm tất cả, đều xuất phát từ tình yêu, thật vĩ đại"

Hàn Văn Hạo cười khổ, nhìn chỗ đánh dấu nói: "Thật sao? Nhưng tôi không bảo vệ được mẹ tôi"

Hắn chậm rãi lật một tờ tài liệu, hai mắt lạnh lùng nhìn đến trên giấy A4 có một dòng chữ, đây là chữ viết ngược "Nếu muốn Văn Giai chết nhắm mắt, thì bà phải chết đi". Ngay lập tức, hai tròng mắt tức giận trào ra nước mắt, nghĩ đến người mẹ đáng thương, vì con, bỏ ra cả đời, cuối cùng bà chỉ có thể chịu đựng tiếng xấu, nhưng không ai lên tiếng nói một câu công bằng cho bà, nếu Thượng Đế không nói, Hàn Văn Hạo này sẽ báo mối thù này cho mẹ.

Hàn Văn Hạo nói xong, khẽ cắn răng, ánh mắt mãnh liệt lóe lên.

Hạ Tuyết cùng với Hàn Trung Trí, trông chừng Trang Minh Nguyệt, tâm tình đã từ từ bình tĩnh, có chút lo lắng cho Hàn Văn Hạo, nhưng hắn ở bên mẹ một chút, cũng đã cùng Nhậm Phong và Hứa Mặc trốn vào phòng kín, cô lo lắng đứng dậy, vừa mới đi ra phòng bệnh, cũng đã nhìn thấy ánh mắt tràn đầy sát khí của Hàn Văn Hạo, nhanh chóng đi ra ngoài, trong lòng của cô không khỏi run lên, chạy thật nhanh, đi theo Hàn Văn Hạo ra trước vườn hoa, đi qua cây cầu nhỏ nước chảy, cô lớn tiếng gọi Hàn Văn Hạo: "Văn Hạo —— Anh muốn đi đâu? Vừa rồi ánh mắt của anh thật đáng sợ —— Nói cho em biết, anh muốn đi đâu?"

Hàn Văn Hạo nắm chặt quả đấm, đứng tại chỗ, hai mắt lại lóe lên ánh sáng cừu hận, rồi khổ tâm đè xuống, hơi nghiêng mặt, trầm giọng nói: "Không có gì, em trở về chăm sóc mẹ, trò chuyện với mẹ, anh xử lý xong chuyện, sẽ trở lại ngay"

"Văn Hạo ——" Hạ Tuyết căng thẳng đi tới trước mặt của hắn, đau lòng nói: "Anh nói cho em biết, anh muốn đi đâu? Phần tài liệu kia, nói cái gì?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ cắn chặt răng ——

Hạ Tuyết ở trong bóng tối, nhìn bóng lưng cứng rắn của Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: "Văn Hạo, oán thù báo đến khi nào hả? Em mặc kệ trong lòng của anh có bao nhiêu thù hận, mẹ đang hôn mê, trước hết hãy để cho bà an tâm ra đi, có lẽ bà chỉ muốn yên lặng ra đi, nhưng anh lại sinh ra chuyện, không phải uổng phí khổ tâm của bà sao, cho dù xảy ra chuyện gì, cừu hận đều là thứ đáng sợ nhất. Nó có thể hủy diệt linh hồn con người, mặc dù em không biết xảy ra chuyện gì, nhưng em biết, anh sẽ làm chuyện rất nguy hiểm —— Đừng vào lúc này, đi làm chuyện không thể bù đắp, chỉ có thể nhất thời phát tiết mối hận trong lòng, đừng như vậy, anh còn có em, còn người nhà của anh, đừng để thù hận che kín lòng của anh, không phải ông nội đã nói rồi sao? Khuyên anh phải có lòng khoan dung"

"Đừng nói với anh phải có lòng khoan dung ——" Hàn Văn Hạo tức giận quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết cao giọng rống lên: "Cũng là bởi vì lúc đầu, anh tha thứ cho người, tạm tha thứ cho người, anh đã bỏ qua hắn —— Cũng bởi vì hắn là anh em của anh, cùng một cội sinh ra. Anh em tương tàn. Anh đã cho hắn cơ hội tỉnh lại —— Nếu đòi nợ, ở trước mặt của anh, hỏi anh —— Anh sẽ cho —— Nhưng không phải ở trong bóng tối giở thủ đoạn, nếu hắn muốn ở trong bóng tối giở thủ đoạn, vậy chúng tôi cũng chỉ có thể ở trong bóng tối giải quyết vấn đề —— Tánh mạng của hắn, đều ở trong tay anh. Trong thế giới của hắn đã có thù hận, tại sao anh còn phải tha thứ cho một người có thù hận? Anh không tha thứ cho hắn —— Anh đau lòng cho mẹ, có thể ba ngày sau, bà ấy biến thành người sống đời sống thực vật —— Người sống đời sống thực vật"

Trong lòng của Hàn Văn Hạo thoáng qua một cơn đau đớn, nước mắt của hắn lăn xuống, giống như một đứa bé, đau lòng nói: người sống đời sống thực vật, so với cái chết còn đáng thương hơn, chuyện này đối với người làm con làm sao chịu đựng? Rốt cuộc bà ấy làm sai chuyện gì? Bà ấy cũng chỉ vì con của mình, cầu xin một cô gái, xem trọng sinh mạng mà thôi. Lúc đó, bà ấy cũng không biết dì Văn Giai đã mang thai, tại sao muốn đem tất cả tổn thương của mọi người, đổ trên người của mẹ anh, đó chỉ là một lần dũng cảm cuối cùng trong cuộc đời của bà. Anh thương xót mẹ, vì sinh anh ra, bà phải biến thành một người ngớ ngẩn ——"

Hạ Tuyết khổ sở bước lên, từ phía sau ôm Văn Hạo vào lòng, khóc nói: "Văn Hạo, em biết trong lòng của anh đau biết bao nhiêu?"

"Nhưng anh không biết —— Loại đau đớn này, cả đời cũng không có cách nào xóa hết —— Chúng ta cũng không được hạnh phúc nữa —— Đối mặt tình huống này của mẹ, chúng ta còn có thể hạnh phúc sao? Chúng ta cũng không hạnh phúc được nữa ——" Hàn Văn Hạo chợt giãy giụa mở tay Hạ Tuyết, bước nhanh đi về phía trước ——

"Đây là mẹ muốn sao? Là mẹ muốn sao?" Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo, lớn tiếng khóc: "Nếu bà muốn anh trả thù, bà cũng sẽ không lựa chọn cái chết. Bà muốn kết thúc cuộc sống của mình. Muốn mọi người sống thật tốt —— Nhưng anh thì sao? Anh muốn đi báo thù, em không ngăn cản, nhưng chờ mẹ tỉnh lại, anh hỏi mẹ đi —— Hỏi mẹ một chút, rốt cuộc có muốn anh báo thù cho mẹ không?"

Hai mắt Hàn Văn Hạo lạnh lùnng, nhớ tới nụ cười ẩn nhẫn của mẹ, tim của hắn đau đớn kiệt liệt: "Mạng của anh là cha mẹ cho. Nếu anh không báo được thù này, anh sẽ hổ thẹn công ơn nuôi nấng của mẹ. Nếu quả thật gặp chuyện không may, anh đem mạng trả lại cho bà ——"

Hắn nói xong, lập tức bước nhanh đi về phía trước.

"Văn Hạo ———" Hạ Tuyết đau lòng kêu: "Đừng đi —— Đừng để cho thù hận, không ngừng lặp lại —— Văn Hạo ——"

  Khách sạn, phòng tổng thống!

Tiếng gõ cửa bên ngoài bang bang vang dội, Thanh Nhã vội vàng mang theo hai người người giúp việc đứng dậy mở cửa, liếc mắt một cái nhìn thấy Hạ Tuyết đứng ở cửa, khóc không thành tiếng kêu lên: "Daniel đâu?"

Thanh Nhã giật mình, lập tức đỡ Hạ Tuyết nói: "Hạ tiểu thư, chủ nhân đang nghỉ ngơi, cô chờ, chúng tôi lập tức đi gọi ngài ấy!"

Cô nói xong, vừa muốn xoay người, cũng đã nhìn thấy Daniel mặc đồ ngủ màu trắng, khoác áo ngủ màu xám tro, đôi mắt lim dim có chút buồn ngủ, nhưng vẻ mặt ngưng trọng đi ra, hiển nhiên là nghe được tiếng của Hạ Tuyết, thấy cô đứng ở cửa khóc ngất, hoảng sợ đến cả người run rẩy, ngoài cửa sổ, bông tuyết bay phất phới, hắn nhíu chặt lông mày đi đến trước mặt của Hạ Tuyết nói: "Tuyết, em làm sao vậy?"

"Anh giúp em đi, Daniel, em cầu xin anh giúp em đi" Hạ Tuyết khóc đến khóc không thành tiếng, nắm chặt tay Daniel nói: "Văn Hạo đã xảy ra chuyện!"

Daniel vừa nghe, liền lập tức đỡ Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon, cũng hơi căng thẳng hỏi: "Em đừng khóc! Hiện tại phải giải quyết vấn đề, em cố gắng bình tĩnh!"

Hạ Tuyết nghe Daniel nói, cố gắng đè nén lo lắng trong lòng, nhìn hắn rơi lệ nói: "Hôm nay mẹ của Văn Hạo uống thuốc ngủ tự sát!"

"WHAT?" Daniel khiếp sợ nghe chuyện này: "Tại sao phải như vậy?"

"Em cũng không rõ sự thật thế nào! Chỉ cảm giác mơ hồ có chuyện lớn xảy ra, mẹ Văn Hạo uống thuốc ngủ tự sát, mặc dù được cứu trở sống, nhưng bác sĩ nói có khả năng rất lớn có thể sẽ biến thành người sống đời sống thực vật, chỉ cần sau ba ngày, không tỉnh lại, thì cả đời cũng sẽ không tỉnh lại" Hạ Tuyết vừa nói vừa không nhịn được khóc rống lên.

"Chúa ơi" Daniel nghe xong, nhanh chóng bảo Thanh Nhã cũng đang ở trong khiếp sợ, nói: "Lập tức thông báo cho mẹ! Để cho bà mau sớm đến bệnh viện thăm dì Trang!"

"Vâng!" Thanh Nhã bước nhanh đi ra ngoài!

Daniel quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết, sốt ruột hỏi: "Sau đó Hàn Tổng Tài xảy ra chuyện gì?"

"Sau đó tất cả người họ Hàn suy sụp! Nhất là Văn Hạo, trong lúc hắn đang chờ mẹ cấp cứu, sau khi cầm tài liệu sát phá của Trưởng cục cảnh án đưa đến, liền bước nhanh đi ra ngoài, trong miệng cứng rắn nói cùng một cội sinh ra, anh em tương tàn, sau đó còn nói không thể tha thứ cho người mang thù hận trong lòng, hắn mang theo tâm tình rất bi phẫn và trả thù rời khỏi! Daniel, em lo lắng Văn Hạo sẽ xảy ra chuyện, em cũng không hy vọng chúng tôi, lại tạo nghiệt nữa !" Hạ Tuyết gần như sụp đổ nhìn Daniel nói!

Daniel bình tĩnh suy nghĩ một chút, lập tức cầm điện thoại lên, chờ điện thoại của bên đối phương nối thông, liền trầm giọng nói: "Lập tức nói thư ký Tả An Na của Hàn Văn Hạo tới gặp tôi!"

Sau khi hắn để điện thoại xuống, liền quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon rơi lệ khóc rống lên, trong lòng hắn đau nhói, khẽ ôm cô vào trong ngực, vỗ nhẹ lưng của cô, nói: "Bảo bối, em hãy nghe anh nói, em đã trải qua nhiều chuyện như vậy, vẫn không rõ đạo lý sao? Cái thế giới này cũng bởi vì có mâu thuẫn, mới có xung đột, bây giờ chúng ta có thể làm, chính là giải quyết mâu thuẫn, mâu thuẫn trước mắt ở chỗ, không phải ai là kẻ địch của ai, cũng không phải ở trong thế giới của bọn họ có thân thế mơ hồ, mà là dì Trang"

Hạ Tuyết buông nhẹ lồng ngực Daniel, ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn Daniel.

Daniel ôm chặt thân thể Hạ Tuyết, sắc mặt nghiêm túc nói: "Không phải Bác sĩ nói, dì Trang vẫn có cơ hội tỉnh lại sao? Cho dù cơ hội này rất nhỏ, cũng không thể bỏ qua! ! Em và tất cả người nhà họ Hàn phải nghĩ cách làm cho dì Trang tỉnh lại, như vậy chúng ta mới có thể giải quyết mâu thuẫn tốt hơn ! Chắc rằng Hàn Tổng Tài là một người vô cùng có trách nhiệm? Hắn trơ mắt nhìn mẹ tự sát thành người sống đời sống thực vật, bất luận cứ ai cũng không có cách nào bình tĩnh! Nhưng cho dù hắn muốn muốn trả thù như thế nào đi nữa, hắn cũng tuyệt đối là một người thông minh tuyệt đỉnh và cơ trí, tự có kế hoạch của mình, cho nên tạm thời không có việc gì, em yên tâm đi!"

Hạ Tuyết thở hổn hển, cố gắng đè xuống khủng hoảng trong lòng, suy nghĩ về chuyện này.

"Hạ Tuyết!" Daniel lại nắm chặt bả vai của cô nói: "Thời gian đã không còn nhiều! Em nhớ kỹ, phải làm một cô gái kiên cường sau lưng Hàn Tổng Tài, chỉ có kiên cường và dũng cảm, cùng trí tuệ của mình, em mới có thể đứng ở bên cạnh hắn cả đời, giống như lúc em đã ở trên khán đài lĩnh thưởng, hắn một mực ở dưới khán đài, canh giữ bảo vệ cho em! ! Em nhất định phải giúp hắn hóa giải mâu thuẫn lần này! !"

Hạ Tuyết khẽ cắn môi dưới, hai mắt lóe lên!

Tiếng gõ cửa gấp rút vang lên, sắc mặt của Tả An Na tái nhợt đi vào, nhìn Daniel và Hạ Tuyết, có chút căng thẳng kêu nhỏ: "Tổng Tài, Hạ tiểu thư"

Khuôn mặt Daniel lạnh lùng, nghiêm túc nhìn Tả An Na nói: "Nói! Hàn Tổng Tài đã xảy ra chuyện gì?"

Tả An Na do dự một lát, không biết nên nói hay không!

"Nói! !" Ánh mắt Daniel lạnh lẽo, lộ ra khí thế không thể kháng cự!

Tả An Na không có cách nào, đành phải ở trong đêm tuyết rơi đầy, kể lại chuyện cũ của Trác Bách Quân và Văn Giai, cùng kế hoạch báo thù của Hàn Văn Hạo, nói ra tất cả! Daniel và Hạ Tuyết nghe xong, tương đối khiếp sợ, nhất là Hạ Tuyết, cô bật khóc, đau lòng cho Hàn Văn Hạo nói: "Không trách được, không trách được hắn cắn răng, nắm chặt tài liệu không buông tay, chính là không muốn để cho cha sau khi nhìn thấy sẽ đau lòng, cha cũng sẽ không chịu nổi!"

Daniel lập tức nhìn Hạ Tuyết nói: "Thời gian không còn nhiều! ! Mau đi xem dì Trang một chút, nghĩ cách đi! Anh phải đi Hàn thị một chuyến! ! Ngăn cản mọi chuyện! Phải biết Hàn Tổng Tài và Trác Bách Quân thật là anh em ruột, như vậy lần tỷ thí này, đối xử với cha mẹ chồng của em, đều là một chuyện tàn nhẫn! ! Mau lên! ! Chúng ta chia nhau làm việc!"

Hạ Tuyết không có cách nào, chỉ đành phải gật đầu! !

*********

Tuyết vẫn thật dịu dàng rơi xuống, nhưng không ai biết, có đôi khi nó rất mơ mộng, đáng yêu, có đôi khi, lại mâu thuẫn cất giấu quá nhiều tính toán và âm mưu!

Trác Bách Quân khẽ ôm Tĩnh Đồng nằm trên giường, cùng nhau nhìn thế giới ngoài cửa sổ, cũng hơi cười một tiếng, Trác Bách Quân nhẹ nhàng hôn trên mặt Tĩnh Đồng, cảm xúc nói: "Thích tuyết rơi sao?"

"Ừ" Tĩnh Đồng mỉm cười, tựa vào trong ngực Trác Bách Quân, cũng ngửi thấy mùi hương của Trầm Ngọc Lộ trong ngực của hắn, sắc mặt cô bình tĩnh, hai mắt dịu dàng khẽ chớp, ôm chặt hắn hơn, dịu dàng nói với hắn: "Hôm nay anh và chị Ngọc Lộ đi đâu vậy ?"

Ánh mắt Trác Bách Quân hơi lạnh lùng, khẽ vuốt ve cánh tay của cô nói: "Đi ra ngoài tạm biệt"

"Tạm biệt?" Tĩnh Đồng tò mò ngẩng đầu lên, nhìn Trác Bách Quân hỏi: "Tạm biệt cái gì?"

Trác Bách Quân mỉm cười nhìn Tĩnh Đồng nói: "Anh đã chán ghét ở lại Trung Quốc, anh muốn trở về Nhật Bản"

Thân thể Tĩnh Đồng chợt cứng ngắc, ngẩng đầu lên, mờ mịt nhìn Trác Bách Quân nói: "Có thật không? Anh muốn trở về? Vậy em làm sao?"

Trác Bách Quân khẽ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, véo nhẹ cằm của cô nói: "Dĩ nhiên cùng em bỏ hết mọi thứ nơi này, cùng theo anh đi, em vốn đã có visa Nhật Bản, chúng ta đi Nhật Bản, đi Hokkaido, nơi đó có con đường ngô đồng thật dài cây, còn có bờ biển lãng mạn hai bên đường, mùa đông tuyết rơi, chúng ta cùng nhau tắm suối nước nóng, mùa hè chúng ta cùng đi thăm hòn đảo đẹp nhất, được không?"

Tĩnh Đồng đột nhiên cười nhỏ, ôm chặt Trác Bách Quân, cười ngọt ngào nói: "Tốt"

"Ba ngày sau, là ngày 18, 2 giờ chiều, chúng ta gặp nhau ở phi trường, mấy ngày nay anh trở về công ty sắpp xếp một chút công việc, bỏ hết mọi chuyện, cùng em rời khỏi" Trác Bách Quân sâu kín nói.

Tĩnh Đồng ngẩng đầu nhìn Trác Bách Quân, thật lòng cười nói: "Thật muốn em cùng đi sao?"

"Ừ chúng ta trở về Nhật Bản, sống bên mẹ" Trác Bách Quân mỉm cười nói xong, liền cầm ly nước ấm nói: "Được rồi, lúc nảy còn nói khát nước, mỗi lần hôn em xong, đều nói khát nước, con thỏ nhỏ kỳ quái"

Tĩnh Đồng cười một tiếng, sau đó uống xong ly nước kia.

Trác Bách Quân nhìn Tĩnh Đồng thuận lợi uống xong ly nước kia, đột nhiên cười một tiếng, trong ánh mắt xuất hiện ánh sáng chết chóc, dần dần, hắn nhìn trên mặt Tĩnh Đồng hơi chút co quắp, nhìn mình, hai mắt hơi lộ ra một chút hơi nước mộng ảo, cuối cùng lòng bàn tay mềm nhũn, ly nước tuột xuống, "xoảng" một tiếng, vỡ vụn ở bên giường, hai mắt từ từ nhắm lại, giống như cánh hoa anh đào rơi, nằm ở trên giường, mái tóc đen mềm mại, bung xõa ra trên ra giường, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Thân thể Trác Bách Quân run rẩy, thở hổn hển, nước mắt buồn bã rơi xuống, hắn không dám nhìn Tĩnh Đồng, chỉ khóc nói: "Tĩnh Đồng, em chờ anh, rất mau anh sẽ tới tìm em, chúng ta cùng đi"

Người của tổ chức, rốt cuộc đẩy cửa đi vào, nhìn Trác Bách Quân bên cạnh cô gái, khóe miệng tràn ra tia máu, hai mắt nhắm lại, bình tĩnh nằm trên giường, sắc mặt dần dần tái nhợt như đã chết, sắc mặt của bọn họ cứng rắn, nói: "Chỉ cần cô ta chết! Hành động của chúng ta sẽ bắt đầu! !"

  Chiếc Rolls-Royce màu bạc thắng gấp trước cao ốc Hàn thị, Daniel cùng Tả An Na, còn có Sophie, Mặc Nhã, Hạo Vũ nhanh chóng xuống xe, bước nhanh tới cao ốc Hàn thị, nhìn thấy có mười mấy người hộ vệ chờ đợi ở bên ngoài cao ốc, vốn muốn tiến lên ngăn trở, lại thấy là Daniel và Tả An Na đi cùng, liền để cho bọn họ đi vào cao ốc Hàn thị!

Daniel vừa bước đi, vừa nhanh chóng hỏi Tả An Na: "Kế tiếp Hàn Tổng Tài có kế hoạch gì?"

Tả An Na nhanh chóng nói: "Lần này chúng tôi bí mật điều tra nguồn gốc cổ đông khách sạn thế giới, phát hiện trên tay Trầm Ngọc Lộ nắm giữ rất nhiều vốn đầu tư cổ đông! Chúng tôi nghi ngờ, cô ta muốn từng bước tiến vào Hàn thị chúng tôi và tập đoàn Toàn Cầu, theo đó đó tan rã"

"Không biết tự lượng sức mình!" Daniel đi vào thang máy nói: "Hàn Tổng Tài cũng sẽ không để Trầm Ngọc Lộ ở trong mắt!"

Tả An Na ngạc nhiên nhìn Daniel hỏi: "Thật sao?"

Daniel chậm rãi nói: "Cơ nghiệp trăm năm của Hàn thị, làm sao có thể sẽ vì một số nhóm cổ đông nho nhỏ là có thể bị đùa giỡn ở trong lòng bàn tay? Một công ty thành công, bọn họ cũng sẽ có một lượng khổng lồ đối phó nguy cơ khủng hoảng, phòng thủ chặt chẽ trước mắt và sau cùng! Tôi tin Hàn Tổng Tài nổi tiếng làm việc mạnh mẽ, người giải quyết dứt khoát, không thể nào không đề phòng mai một ! Hắn muốn giải quyết, là nhóm người đứng đầu ở phía sau !"

Ngược lại, Sophie hiểu được, nhìn Daniel nói: "Tổng Tài, ý của ngài là ........"

Daniel không lên tiếng, nhìn cửa thang máy mở ra, hắn nhanh chóng đi ra ngoài, đi qua bộ phận hành chính tối tăm, cũng không đợi thư ký ở một bên thông báo và Hi Thần ngăn cản, nghiêm nghị sải bước đẩy cửa đi vào, liếc mắt liền thấy văn phòng xa hoa, Hàn Văn Hạo đang ngồi với trước bàn làm việc, mặt lạnh mở tài liệu, đang muốn đặt bút xử lý công việc, vào lúc này, hắn cũng không ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: "Daniel Tổng Tài đêm khuya viếng thăm, có chuyện gì sao?"

Daniel sải bước đứng tới trước bàn làm việc của Hàn Văn Hạo, giơ tay lên!

Tất cả mọi người cũng im lặng rời đi, Tả An Na là người cuối cùng đóng cửa phòng làm việc, trước khi đóng có chút lo lắng nhìn Tổng Tài.

"Hàn Tổng Tài, hai nhà chúng ta đang triển khai kế hoạch khách sạn thế giới, tôi bất kể trước mắt anh có bao nhiêu thù hận, chẳng qua tôi không thể lấy 1000 tỉ mỹ kim tiền vốn của tôi, để cùng anh chơi trò chơi này! Tập đoàn Toàn Cầu tôi phải nuôi sống 40 vạn nhân viên trong và ngoài nước, tất cả nắm giữ trên tay một mình tôi! Tôi càng không thể để cho anh triển khai cuộc chơi này! !" Daniel trực tiếp nói thẳng.

Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo từ trong tài liệu, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Daniel

Daniel cũng nhìn Hàn Văn Hạo, hai tròng mắt sắc bén, trầm trọng nói: "Nếu bây giờ Hàn thị gặp nguy cơ gì, sự tình có liên quan đến Toàn Cầu của tôi, tôi nhất định phải phối hợp với anh cùng xử lý vấn đề! Chuyện mẹ của anh, tôi rất lấy làm tiếc nuối, tôi cũng cảm thấy rất buồn, tôi cũng sẽ không khuyên chuyện riêng của anh, chẳng qua đây là công việc!"

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, nhìn Daniel nói: "Daniel, anh quên, các anh chỉ là nhà đầu tư!"

"Nhưng tôi và anh đã từng cùng mở họp báo phóng viên, bỏ ra 10% cổ phần đưa cho Hi Văn! Anh và Hi Văn còn chưa phải là quan hệ cha con chính thức, anh và Hạ Tuyết vẫn chưa kết hôn, hiện tại người giám hộ chính cho Hi Văn là tôi!" Hai mắt Daniel lạnh lẽo, nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo cũng nhìn Daniel nói: "Anh không cần giúp tôi"

Ánh mắt Daniel chợt lóe, sắc mặt hòa hoãn nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Hiện tại chuyện thế nào?"

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lùng, đứng dậy, đi tới trên ghế sa lon, trầm giọng nói: "Có người vụng trộm, ở phía sau điều khiển mọi chuyện, mượn cổ đông trong tay Trầm Ngọc Lộ nhằm mở rộng đường, tự cho rằng ánh mắt của tôi sẽ đặt trên người của Trầm Ngọc Lộ, khoảng thời gian này tôi vẫn điều tra Trầm Ngọc Lộ, chính là để cho bọn họ, cho rằng tôi nhắm về phía cô ta, thật ra, tôi âm thầm phái người tra xét tình huống khởi công khách sạn thế giới của chúng ta và tất cả các nhà cung cấp, lần trước, chúng ta khởi công giai đoạn đầu, cao ốc sụp đổ, chính là bọn họ làm ra! ! Mượn tay nhà cung cấp, trực tiếp đánh đổ thương hiệu của chúng ta! ! Thế kỷ này, cái gì đáng giá tiền nhất? Thương hiệu!"

"Thật là ác độc! Hao tổn tâm cơ như thế! Điều tra được người kia chưa?" Daniel cũng ngồi ở trên ghế sa lon, mặt lạnh hỏi.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo nóng lên, một cỗ tức giận từ thân thể xông lên: "Trác Bách Quân! ! Người này là em trai cùng cha khác mẹ với tôi, phối hợp tổ chức hắc ám, muốn phá hủy Hàn thị tôi! !"

Quả nhiên Daniel nghe được đáp án: "Ý của anh nói, muốn phá đổ Hàn thị của anh đã lâu chính là Trác Bách Quân và tổ chức hắc ám?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng!

"Nếu sự thật là như vậy, bọn họ hành động chưa?" Daniel nhìn Hàn Văn Hạo hỏi.

"Núp trong bóng tối, đâm sau lưng người! Tránh được tai mắt tất cả mọi người, nhưng lại không tránh được tai mắt của Hàn Văn Hạo tôi!" Hàn Văn Hạo nắm chặt quả đấm, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, ánh mắt lạnh lẽo, hắn muốn cho Trác Bách Quân cơ hội trả thù! !

Daniel tạm thời không khuyên giải, chỉ nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "Vậy kế tiếp, anh nên làm gì?"

Hàn Văn Hạo mặt lạnh nói: "Tôi đã phái người bí mật giám thị nhất cử nhất động của Trác Bách Quân, đợi đến khi tôi phát hiện hắn đã biến mất tại biệt thự, mới biết trong biệt thự của hắn có đường hầm bí mật, hắn đã sớm biết mình sẽ có một ngày như thế! ! Chẳng qua, hắn làm rất tốt! !"

Daniel nhìn hắn!

Hàn Văn Hạo cũng nhìn Daniel, chậm rãi nói: "Nửa giờ trước, tôi vừa bí mật điều tra ba nơi gồm Tây Ban Nha, nước Pháp và Nhật Bản, công ty xây dựng chúng ta bị chôn thuốc nổ! Những thứ này thuốc nổ, đủ để hủy diệt một tòa nhà 100 tầng!"

"WHAT! ?" Daniel khiếp sợ kêu lên.

Hàn Văn Hạo lại nhớ đến người mẹ đáng thương của mình, nói: "Làm việc tàn nhẫn như thế, tự cho rằng Hàn Văn Hạo tôi đang ở chỗ sáng, sẽ ngồi chờ chết?"

Daniel lập tức nói với Hàn Văn Hạo nói: "Chúng ta chia nhau làm việc, nếu biết bọn họ có ý muốn hủy diệt thương hiệu Hàn thị, hơn nữa thừa lúc chúng ta kế hoạch đầu tư quan trọng, làm ra chuyện như vậy, tôi lập tức phái người cho dừng lại tất cả công trình khách sạn thế giới, sau đó đặc phái nhân viên giám sát tinh anh nhất đi giám sát, nhờ Đại Sứ Quán địa phương giúp đỡ, phối hợp quân đội địa phương làm chuyện này! ! Sophie ——"

Sophie lập tức đẩy cửa đi vào, sắc mặt nghiêm túc nhìn Daniel nói: "Vâng!"

Daniel nhìn Sophie, nói: "Công trình khách sạn thế giới của chúng ta, kéo dài đến quốc gia nào rồi ? Tài liệu được phê duyệt tới quốc gia nào!"

"Italy!" Sophie lập tức nói.

Daniel trầm ngâm một chút, chậm rãi căn dặn: "Sáng sớm ngày mai, tập hợp truyền thông rộng rãi, tập trung các báo chí viết về khởi công dự án mang tính đột phá tại Italy, hơn nữa còn để cho chuyên gia phân tích cổ phiếu tại Italy phân tích lộ trình cổ phiếu của khách sạn! ! Trong ngày thứ hai phê duyệt tài liệu, mở họp báo phóng viên truyền thông, đem chuyện này làm ầm ĩ càng lớn càng tốt! Bảo Mặc Nhã vào đây!"

Hàn Văn Hạo lắng nghe, không lên tiếng!

"Chủ nhân!" Mặc Nhã lập tức đi tới!

Daniel mặt lạnh phân phó: "Lập tức liên hệ Đại sứ quán Pháp tại Italy, để cho hắn phối hợp với tôi, điều động bộ phận cảnh sát, cùng phối hợp với người của chúng ta, mai phục ở xung quanh khách sạn! Lần này tôi muốn một lưới bắt hết người! !"

"Vâng!" Mặc Nhã đi ra ngoài!

"Hi Thần, Nhậm Phong, Tả An Na!" Hàn Văn Hạo cũng mặt lạnh phân phó!

Ba người cùng đi tới! !

"Bắt được Trầm Ngọc Lộ, thẩm vấn liên tục ba ngày ba đêm không ngừng không nghỉ cho tôi! Tôi không muốn kết quả! Tôi chỉ muốn thời gian!" Trên mặt Hàn Văn Hạo nặng nề co giật, nói.

"Vâng!" Hi Thần đáp lời!

"Tả An Na, Nhậm Phong! Bây giờ các người lập tức lên đường đến Nhật Bản, cầm tài liệu tôi đưa cho hoàng phi Nhật Bản, để cho người trong hoàng thất bọn họ tới định đoạt chuyện Trầm Ngọc Lộ và tổ chức Yamamoto! ! Tôi muốn dùng một "Binh" một "Tốt" của tôi, cũng có thể phá huỷ hang ổ của bọn chúng" Hàn Văn Hạo cắn chặt răng nói.

"Tổ chức này núp trong bóng tối trong nước sao?" Daniel nhìn Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo ngẩng mặt lên, ánh mắt chợt lóe nói: "Con báo vốn núp trong bóng tối ngủ đông, tự cho rằng chết một Tĩnh Đồng, tôi sẽ không còn ai sao ?"

"Nhưng bây giờ hành động của bọn họ nhanh như vậy, chỉ sợ sẽ bất lợi đối với người bên cạnh chúng ta!" Daniel nói.

"Bọn họ vĩnh viễn đều không có cơ hội này! ! Tôi muốn Trác Bách Quân nợ máu phải trả bằng máu, cùng đi theo tuổi già của mẹ tôi, tôi mặc kệ bây giờ bọn họ đã ngầm phái tới bao nhiêu sát thủ, nhưng muốn mạng của Hàn Văn Hạo tôi, không có dễ dàng như vậy! !" Hàn Văn Hạo nắm chặt quả đấm phân phó: "Hành động đi! !"

***********

Trác Bách Quân ngồi trong phòng bí mật, ngồi đối diện nhau với người đàn ông bên phía tổ chức hắc ám, cách một bức màn vải!

Trác Bách Quân mặt lạnh nói: "Chúng ta chôn thuốc nổ, mặc dù vẫn không có tiếng động, nhưng hai ngày nay, dường như có người gia tăng canh giữ nơi có thuốc, không biết có phải bọn chúng đã nghi ngờ ý đồ của chúng ta hay không?"

Đối phương dùng giọng nói nguội lạnh đáng sợ: "Hàn Văn Hạo giỏi về ẩn nấp, lùng giết thợ săn! ! Rốt cuộc hắn có biết chuyện này hay không, chúng ta không thể nào biết, nhưng Trầm Ngọc Lộ bị tóm để tra hỏi, vì để đề phòng ngộ nhỡ, tôi đã phái người giết cô ta!"

"Giết?" Mặc dù lòng dạ của Trác Bách Quân tàn nhẫn, nhưng cho tới bây giờ cũng không giết đồng bạn!

"Nếu muốn đạt được mục đích, thì phải hy sinh một số người! Nếu cậu muốn thành công, thì không thể coi mạng người là mạng người, bọn họ nhiều lắm chỉ là một công cụ mà thôi!" Người đàn ông bên đối phương lạnh lùng cứng rắn nói: "Tối nay, tôi muốn chính thức gặp qua Hàn Văn Hạo, có thể tôi không nhịn được, ở trong rừng rậm, ám sát con Báo nhỏ ngủ đông đã lâu!"

Sắc mặt của Trác Bách Quân cứng rắn, nhìn hắn nói: "Ông có kế hoạch gì?"

"Kế hoạch của tôi, đã tiến hành, chẳng qua cậu không biết mà thôi! Nếu hắn biết người đang nằm vùng bên cạnh tôi, tôi sẽ làm sao? Tôi mai phục hắn nhiều năm, là chờ hôm nay ! Cha nuôi của cậu, mẹ của cậu, gia tộc Yamamoto, thù hận của tất cả mọi người, cũng sẽ chấm dứt! Bắt đầu nhiệm vụ của cậu trước đi" Bóng dáng kia, khủng khiếp nói.

Trác Bách Quân cười lạnh một tiếng!

 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: