Phần 3

"Mày dám làm ra loại chuyện này? Còn bỏ trốn?" Hứa Nhã Bội mặc áo váy xa hóa, đứng ở cổng lớn Cẩn gia, chỉ vào người ngã ngồi trên mặt đất nói: "Tao nói cho mày biết, tốt nhất mày lập tức thu dọn đồ đạc cho tao, đi xin lỗi tổng giám đốc tập đoàn Tam Á! Sau đó đến nhà lão ấy ở, hầu hạ cho tốt lão già sắp chết ấy! Chờ lão chết, mày còn có thể sống ngày lành!! Mày xem nhìn bạn của mày thật là giỏi, có tiền đồ hơn mày, biết tìm tổng giám đốc tập đoàn tài chính Hàn thị, còn lên TV...... Giống mày? Có quỷ mới thích!!"


Cẩn Nhu mờ mịt ngã ngồi ở trên tuyết, tâm như tro tàn nghe những lời mẹ kế nói, cô không nói nổi một tiếng......


"Nếu mày còn dám chạy trốn, tao nói cho mày, mày cẩn thận mạng của thằng Thế Vĩ gì đó! Hai đứa bọn mày đều không sống được đâu!!" Hứa Nhã Bội mắng con gái cho hả giận xong, liền đi đến trước mặt cô, hung hăng quăng cho cô một bạt tai......


"Bốp ——" Một thanh âm vang lên, mặt Cẩn Nhu nóng ran, tiếp tục mờ mịt ngồi trên tuyết, nước mắt rơi xuống, lại nở nụ cười giống như thần trí thất thường, cười đến thê lương......


Hạ Tuyết đứng ở cách đó không xa, nhìn thấy cô, cũng tức giận rơi nước mắt xuống......


Cẩn Nhu không lên tiếng, đợi sau khi mẹ kế đóng cửa Cẩn gia lại, mới chậm rãi quỳ gối dậy, mở cái thùng kia ra, cầm từng bộ quần áo bỏ vào trong rương......


Hạ Tuyết buồn bã nhìn bạn thân quỳ gối giữa tuyết bay, đang chuẩn bị xoay người......


Hạ Tuyết nhanh nâng làn váy, đạp tuyết, đi tới hướng Cẩn Nhu......


Cẩn Nhu nghe được tiếng bước chân, mới vừa ngẩng đầu, đã nhìn đến Hạ Tuyết đi tới trước mặt mình......


Hạ Tuyết cắn răng một cái, liền giơ tay, lại hung hăng quăng cô ta một bạt tai!!


Cẩn Nhu lại bị đau, gục đầu xuống, nước mắt rơi......


"Cô là đồ không có tiền đồ——" Hạ Tuyết đau lòng nghẹn ngào: "Nếu cô đã bán đứng thân thể tôi, mà cô có thể sống tốt...... Tôi đây cũng coi như tôi mù mắt, mới quen một kẻ như cô!! Nhưng cô lại không thể hạnh phúc, còn muốn hủy thân thể của tôi!! Cô thật sự là không có tiền đồ!"


Cẩn Nhu run rẩy rơi nước mắt nóng nổi, lại không hừ một tiếng cúi đầu xuống......


Hạ Tuyết tức giận lại quăng bạn thân một bạt tai, kêu to: "Cô vì cái gì phải đối với tôi như vậy? Vì cái gì? Vì cái gì? Cô rõ ràng biết, tôi sống được đã đủ vất vả rồi!! Cô rõ ràng biết, ba mẹ tôi mất sớm, là cô theo giúp tôi đi qua những ngày gian khổ như vậy, tôi coi cô và em trai tôi là những người thân thiết nhất của tôi! Tôi làm sao cũng không có nghĩ đến, người bán đứng tôi, chính là cô ——"


Cẩn Nhu run rẩy cắn môi, nước mắt dọc rơi theo khóe miệng......


"Cô nói đi!! Cô nói đi!! Vì sao cô phải đối với tôi như vậy? Vì sao phải làm như vậy? Cô bảo tôi về sau làm sao còn có thể tin tưởng người khác?" Hạ Tuyết lại khóc to!


"Về sau?" Cẩn Nhu đột nhiên lạnh lùng ngẩng đầu, nhìn Hạ Tuyết trào phúng cười: "Mày còn có cái gì về sau? Mày không phải sắp chết sao? Mày đã sắp chết, sao không thể thành toàn tao một lần? Mày giữ lại cái thân thể này có ích lợi gì?"Tâm Hạ Tuyết tê rần, nhìn bạn thân ở giữa gió tuyết, bộ dáng vẫn là không biết hối cải, cô phẫn hận kêu: "Cô vẫn là không biết hối cải như vậy? Cô vô tình vô nghĩa với tôi như vậy, tôi đứng trước mặt cô, cô lại vẫn tàn nhẫn vô tình như vậy?"


Cẩn Nhu nở nụ cười, nước mắt rơi xuống, khẽ thở dài nhìn Hạ Tuyết, mới nói: "Mày cùng tao chơi chung, không phải là vì nghĩ tao là con nhà có tiền, ngẫu nhiên sẽ cho mày một chút cơm no sao? Nếu không, mỗi ngày mày mang theo đứa em trai ghê tởm của mày tới nhà tao làm cái gì? Không phải ăn cơm rồi về nhà sao?"


Hạ Tuyết rơi nước mắt xuống, không tiếng động nhìn bạn......


Cẩn Nhu tiếp tục run rẩy phẫn hận nói: "Lần đó nhà mày có việc, không phải tao ra tiền giúp bọn mày sao? Em trai mày có lần phát sốt, vẫn là tao tự động lấy tiền tao cho nó gặp bác sĩ! Tao đã sớm nhìn mày không vừa mắt, chính số mày hèn, còn muốn đem em trai từ cô nhi viện trở về, nuôi không nổi, liên lụy bạn bè, còn mang một bộ dáng thanh cao, giống như người khắp thiên hạ thiếu nợ hai chị em mày! Ba mẹ mày chết thì mày có gì đặc biệt hơn người? Mẹ của tao cũng không phải đã chết sao? Vì sao mày thoạt nhìn liền đáng thương như vậy? Người trong thiên hạ sẽ đồng tình hay không đồng tình với tao? Cha tao đều mặc kệ tao , chỉ biết mỗi ngày cùng ả mẹ kế ghê tởm kia, tính kế với khuôn mặt xinh đẹp của tao, muốn đem tao gả cho ai, mới có thể làm cho trong nhà thăng tiến nhanh!! Làm sao ông trời lại không đồng tình với tao?"


Hạ Tuyết vẫn trầm mặc nhìn ả, không dám tin người bạn thân từ nhỏ này cư nhiên sẽ nói ra lờ nói này, cô có chút hoài nghi hình như mình đang trong mộng, phập phồng......


"Tao thật vất vả...... thật vất vả......" Trong lòng Cẩn Nhu tê rần, nước mắt rơi xuống, tiếp tục nói: "Tao thật vất vả mới tìm được một người thiệt tình yêu tao, tính toán thoát đi nhà này cả đời, sau đó sống một cuộc sống hạnh phúc, chính là ông trời không theo nguyện vọng con người, ngay tại thời điểm bọn tao phải bỏ trốn, tao lại phải hiến thân cho ông già chết tiệt kia...... Mày có biết lòng tao đau bao nhiêu không? Nhân sinh của tao, vẫn bị người ta áp đặt...... Tao phẫn hận nhân sinh như vậy, tao hận mọi người......"


Hạ Tuyết rơi lệ nhìn ánh mắt bạn thân, đáng sợ cùng âm trầm như vậy, cô cười buồn bả, sau đó mới nghẹn ngào hỏi: "Cho nên cô sẽ bán đứng tôi như vậy...... Dùng cơ thể của tôi đổi hạnh phúc của cô...... Tôi đã làm chuyện thực xin lỗi cô sao? Cô muốn trả thù những người đó, liên quan gì đến tôi?"


"Sai lầm lớn nhất của mày, chính là mày bị bệnh nan y!" Cẩn Nhu vô tình nói.


"Bác sĩ còn chưa thông báo kết quả!! Tôi không nhất định sẽ chết!!" Hạ Tuyết phẫn nộ kêu to.


"Nhưng cũng không khác chết bao nhiêu đi......" Cẩn Nhu lãnh đạm nói: "Mỗi ngày chảy máu mũi như vậy, không phải sắp chết sao? Một cái thân thể phải chết, tao sử dụng thì như thế nào? Đáng tiếc, tối hôm qua thượng đế vẫn thả cho mày một con ngựa, cho mày một viên kẹo ngọt to đùng, cho mày ngủ trên giường của tổng giám đốc tập đoàn tài chính Hàn thị...... Từ nay về sau thăng tiến rất nhanh, mày còn không cảm tạ tao sao? Nhưng tao nói cho mày, mày đừng đắc ý...... Cho dù mày muốn hưởng thụ, cũng không được bao lâu......"Cuồng phong rống giận, tuyết bay tán loạn......


Hai người từng là bạn bè tốt nhất, ở trước vận mệnh, trở mặt......


Hạ Tuyết không nói nữa, chậm rãi xoay người rời đi......


Cẩn Nhu lạnh lùng nhìn làn váy tao nhã màu đỏ thẩm của Hạ Tuyết...... "Cứ cố gắng nếm thử một chút cảm giác của kẻ có tiền đi...... Nếu không phải tối hôm qua tao giúp mày một phen, có thể mày còn đang ăn cơm trắng, vừa ăn vừa cầm khăn lau máu mũi..."


Hạ Tuyết không lên tiếng, tiếp tục đi, chân đã lạnh như băng, nước mắt rơi xuống, từng giọt chảy dọc theo khuôn mặt nõn nà......


Cẩn Nhu cũng cắn răng xoay người, kéo hành lý rất nặng, rời đi đến......


Hạ Tuyết càng đi tâm càng đau, rốt cục vẫn là xoay người, nhìn bạn thân biến mất ở trong tuyết bay, nước mắt của cô rơi, khổ sở ngồi xuống, khóc nói: "Một câu thực xin lỗi...... Tôi đã có thể tha thứ cho cô...... Bởi vì cô giống tôi, đều là những đứa nhỏ có số rất khổ...... Chỉ cần một câu thực xin lỗi, tôi liền sẽ tha thứ co cô...... Vì sao phải nhẫn tâm như vậy, nói như vậy......"


Cẩn Nhu tiếp tục đi, vừa đi vừa phẫn hận rơi nước mắt...... "Thế Vĩ...... Anh chờ em...... Em nhất định sẽ trở về, em tuyệt đối sẽ không bỏ qua mỗi người bọn họ, em muốn bọn họ hối hận vì đã hủy tình yêu của chúng mình...... Em vì anh, ai em đều có thể bán đứng...... Cho dù là người từng là bạn thân nhất của em........."


Cô nói một phen cho hết lời, lau khô nước mắt, tiếp tục đi......


Hạ Tuyết nghĩ bạn thân sắp đi đến nơi đó? Nhân sinh của cô ấy, sẽ thế nào?


Di động lại vang lên......


Hạ Tuyết vội vàng tiếp điện thoại...... "A lô......"


"Hạ Tuyết" Viên Trường mỉm cười chào.


"A...... Thực xin lỗi......" Hạ Tuyết vội vàng lau khô nước mắt nói với Viên Trường: "Thực có lỗi, nhờ dì giúp trông Hạ Hân lâu như vậy, cháu lập tức trở về đi......"


"Không vội...... Đứa bé này thực ngoan...... Chỉ là tối hôm qua cháu tắt điện thoại, cho nên bác sĩ cho cháu, cháu không nghe...... Điện tới nhà của chúng ta, bác sĩ nói cháu phải đi bệnh viện...... Nói có chuyện gấp......" Viên Trường nói.


Thân mình Hạ Tuyết mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt ngã ngồi trên tuyết, sợ tới mức run rẩy bất an......


"Hạ Tuyết? Cháu làm sao vậy? Cháu có việc gì sao?" Viên Trường lo lắng hỏi...... "Mấy ngày nay dì thấy thân thể chúa có chút không khỏe...... cháu có chuyện gì, nhất định phải nói với dì...... Dì nhất định sẽ giúp cháu ......"


Hạ Tuyết cái gì cũng nói không nên lời, thân càng ngày càng đáng sợ run rẩy, trái tim sắp ngừng đập, cô sợ tới mức sắc mặt trắng bệch nhìn tuyết khắp trời, giống như thiên đường...... Đây là thiên đường sao? Mẹ...... Mẹ...... Con rất sợ hãi...... Con rất sợ một mình đi bệnh viện đối mặt với hết thảy...... Mẹ......


Hạ Tuyết nắm di động, khóc lên......Xe taxi chậm rãi dừng ở trước bệnh viện......


Hạ Tuyết cắn răng mang giày cao gót, chịu đau, sắc mặt tái nhợt vô lực đi xuống xe, đứng ở trước bệnh viện, nhìn một màu trắng thê lương, hốc mắt của cô rưng rưng, cắn răng cười nói: "Đúng...... Chính là như vậy...... Luôn phải đối mặt ...... Lại không rõ ngày nào sẽ chết...... Hiện tại mình còn có thể nhìn thấy mặt tròi, không phải sao? Thế giới này vẫn là của mình......"


Cô đi nhanh vào bệnh viện......


Lầu hai......


"Ngày hôm qua người bệnh vừa mới tới kia, liền như vậy đi rồi sao?" Có cô y tá thực kinh ngạc hỏi.


"Đúng vậy...... Tối hôm qua nửa đêm đi ......"


"Rất đáng tiếc, cô gái kia mới mười tám tuổi thôi......"


"Ai...... Sống chết có số"


Hai y tá vừa nói chuyện vừa đi qua Hạ Tuyết, một người đụng trúng bả vai Hạ Tuyết một cái, cả người thân mình Hạ Tuyết mềm nhuyễn trên mặt đất, sợ hãi đáng thương run rẩy, rối loạn nhìn hoàn cảnh chung quanh, một đoàn màu trắng sáng giống là ánh sáng thiên đường, ở nơi nào đó sẽ mở ra một cánh cổng......


"Cô không sao chứ?" Hai y tá khẩn trương nâng Hạ Tuyết dậy, nhìn bộ dáng cô đáng thương, đều nói không ra lời......


"Không có việc gì......" Hạ Tuyết nuốt nuốt cổ họng, thở gấp gáp, tay run rẩy vịn trên mặt tường, từng bước một đi đến văn phòng bác sĩ......


"Chân của cô bị thương......" Có một y tá khẩn trương nói với Hạ Tuyết: "Gót chân chảy máu...... Muốn đi băng bó một chút không?"


Đầu óc Hạ Tuyết trống rỗng, chỉ cảm thấy thân run rẩy lạnh như băng, vô lực suy yếu nói: "Băng bó gì chứ.... Máu có cái gì phải trân quý ? Máu của tôi là không đáng trân quý nhất......... Máu của tôi đã hư, cho tôi ta sống không được......"


Cô nói xong, nước mắt liền tràn mi, chảy qua môi tái nhợt, dọc theo cằm rơi xuống...... Cô mở to hai mắt mông lung đẫm lệ, nhìn văn phòng bác sĩ ngay trước mắt, cô lại cắn răng một cái, ngồi chồm hổm ở góc tường cạnh cửa, nhẹ giọng nức nở......


"Không có việc gì đi......" Một giọng nam từ tính thực êm tai, từ phía trên đỉnh đầu Hạ Tuyết truyền đến......


Hạ Tuyết ngẩng đầu, trừng mắt hai mắt đẫm lệ nhìn người đàn ông trước mặt, mặc áo màu blouse trắng, đeo kính cận, tay cầm một sấp tài liệu chuẩn đoán bệnh, tao nhã nhìn Hạ Tuyết, nhưng bởi vì hắn là bác sĩ, có lẽ theo thói quen nhìn người bệnh này đáng thương, ánh mắt của hắn, vẫn là thản nhiên , không có nhiều đồng tình cùng thương tiếc......


Hạ Tuyết nhanh lắc đầu, lau khô nước mắt, nhẹ giọng nói...... "Không có việc gì......"


Hàn Văn Kiệt nhìn kỹ Hạ Tuyết một chút, mới nhẹ dùng ngón tay thon dài, mở cửa, mới chậm rãi nói với Hạ Tuyết: "Cô chắn cửa của tôi......"Hạ Tuyết vừa nghe, mới quay đầu, nhìn cửa văn phòng, cô vội vàng dời thân, mới nói: "Thực xin lỗi......"


Hàn Văn Kiệt thản nhiên nhìn cô một cái, đẩy cửa ra đi vào văn phòng......


Hạ Tuyết vẫn ngồi chồm hổm ở góc tường, yên lặng rơi lệ......


Cửa chậm rãi mở ra...... Hàn Văn Kiệt cầm theo báo cáo chẩn đoán bệnh, đi ra, nhìn thoáng qua bộ dáng Hạ Tuyết buồn bả, suy nghĩ vài phần, mới nhẹ gọi...... "Hạ...... Tuyết?"


Hạ Tuyết vừa nghe có người kêu mình, liền mờ mịt ngẩng đầu, nhìn vị bác sĩ vừa rồi lại đi ra, cô sửng sốt, nước mắt lại rơi......


Hàn Văn Kiệt không có biện pháp nhìn thoáng qua mặt cô gái cùng những giọt nước mắt đang rơi, hắn bật cười một chút, sau đó mới giơ giơ tư liệu trong tay, nói: "Cô tên là Hạ Tuyết đi?"


"Phải..... Làm sao anh biết......" Hạ Tuyết suy yếu vô lực hỏi hắn...... Chính là vừa hỏi xong, xoang mũi nóng lên, máu lại chảy ra, cô rất nhanh bóp mũi của mình, ngửa đầu thở phì phò......


Hàn Văn Kiệt lập tức nói: "Vào đi thôi! Bác sĩ Lưu hôm nay có ca giải phẫu quan trọng, bảo tôi tới gặp cô giảng giải một chút bệnh tình của cô......"


Hạ Tuyết sửng sốt quay đầu, vừa bóp mũi, vừa sợ hãi nhìn hắn...... "Phải không? Tôi sắp chết, phải không? Tôi có bệnh nan y! Tôi sống không lâu...... Đúng không?" Cô nói hết lời, thân mình mềm nhũn ở trong lòng ngực hắn, sắp khóc rống lên......


Hàn Văn Kiệt nghe tiếng khóc bất lực của Hạ Tuyết, hắn khẽ thở dài, không có cách nào ôm cả người cô đi vào văn phòng, nhẹ đặt cô ở trên giường chẩn bệnh, lập tức ngồi ở bên cạnh, nắm tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, dùng ngón tay thon dài của mình nhanh kẹp lấy ngón giữa của Hạ Tuyết......... Nhìn một chút......


"Tôi sắp chết...... Em trai của tôi làm sao bây giờ? Tôi không muốn chết...... Tôi không muốn chết......" Hạ Tuyết nằm ở trên giường, khóc rống.......


Hàn Văn Kiệt không để ý Hạ Tuyết khóc, chỉ nhìn xoang mũi của cô ít máu dần, hắn chậm rãi thả lỏng hai tay của cô, lập tức đứng lên, cầm khăn tay trên bàn làm việc, bình tĩnh lau máu trên mặt cho cố, nói...... "Ai nói cô sắp chết? Không phải cô còn chưa nhận bản chuẩn đoán bệnh sao?"


"Bác sĩ không cần an ủi tôi......" Hạ Tuyết lại khóc thành tiếng...... "Tôi biết tôi sắp chết...... Không cần phải giấu chuyện tôi mắc bệnh nan y...... Tôi ngay cả một người thân cũng không có...... Tôi chỉ có còn đứa em trai ba tuổi đáng thương không hiểu chuyện......"


Hàn Văn Kiệt không nói nữa, chỉ thản nhiên lau máu cho cô xong, mới xoay người đi rửa vết máu dính trên tay, nói: "Cô không có việc gì...... Có báo cáo chẩn đoán bệnh rồi...... Cô không có việc gì......"


"Oa......" Hạ Tuyết vẫn nằm ở trên giường khóc lớn tiếng...... "Tôi sắp chết...... Tôi sắp chết...... Tôi sắp chết...... Em trai của tôi làm sao bây giờ?" Cô đột nhiên ngẩn ngơ nhìn trần nhà trắng tươi, thở gấp gáp quay đầu, cố nén kích động, nhìn vị bác sĩ dễ nhìn kia đã sắp xoay người, dùng khăn tay lay tay...... Một chút cũng không có ý tứ trấn an hay nói giỡn......


"Bác sĩ nói cái gì?" Hạ Tuyết lập tức từ trên giường ngồi dậy, khiếp sợ kêu bác sĩ!

  Hạ Tuyết giống một học sinh tiểu học, ngồi ở trên ghế trước bàn làm việc, sau đó ngừng thở nhìn bác sĩ dễ nhìn trước mặt lấy giấy bút......

Hạ Tuyết cắn môi, nói cho mình, nhất định phải đè lại loại cảm giác này, vừa rồi mình nghe lầm, sự thật càng làm mình từ thiên đường rớt xuống địa ngục......Hàn Văn Kiệt trầm mặc lấy báo cáo, ho nhẹ một cái, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua vẻ mặt khẩn trương của Hạ Tuyết, một bộ biểu tình hoài nghi mình, hắn sửng sốt, nghiêm trang nói: "Làm sao vậy? Không phải tôi mới nói cô không có việc gì sao?"Hạ Tuyết vừa nghe lời này, giống như mình lại sống lại, giống một đứa bé lại chui vào bụng mẹ, ấm áp mà an toàn, lại có thể mang theo một đôi mắt thuần khiết sáng như tuyết, đến nhìn thế giới tốt đẹp này...... Tưởng tượng đến đây, cô tức lại dùng một loại ánh mắt đầy biết ơn nhìn ân nhân cứu mạng trước mặt......Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nhìn ánh mắt Hạ Tuyết, thậm chí thờ ơ nâng một ly nước lên uống, mới nhẹ vươn tay, cầm giấy chẩn bệnh nói...... "Bởi vì cô thiếu máu nghiêm trọng, cho nên lần trước trong quá trình thử máu, có thể ảnh hưởng cảm xúc của cô...... Giờ đã có báo cáo, thân thể của cô trừ thiếu máu ra, không có vấn đề nghiêm trọng khác......"Hạ Tuyết nhất thời không biết nên khóc hay cười..... Chỉ sợ quá vui, đánh nát giấc mộng đẹp này thì làm sao bây giờ? Cô cố nén tâm tình hưng phấn, khẩn trương cùng nghi hoặc hỏi: "Chính là...... Cơ thể của tôi nếu không có gì, sao chảy máu mũi nhiều như vậy?"Hàn Văn Kiệt kiên nhẫn giải thích cho Hạ Tuyết nghe...... "Ảnh siêu âm biểu hiện, cô bị viêm xoang tương đối nghiêm chứng, hơn nữa đoạn thời gian trước...... Căn cứ bản ghi chép......" Hắn vừa nói vừa mở bản chẩn đoán bệnh: "Căn cứ theo bản ghi chép, cô từng làm việc mấy ngày mấy đêm không ngủ được, không nghỉ ngơi, thân thể không chịu nổi...... Cho nên chảy máu mũi, cũng không có lạ......"Hạ Tuyết nặng nề thở phì phò...... Vẫn không dám tin điều mình nghe được, cô chậm rãi vươn tay, nhẹ nắm bàn tay Hàn Văn Kiệt cầu cứu, lại hỏi: "Bác sĩ nói chính là sự thật? Không có gạt tôi sao?"Hàn Văn Kiệt rút tay ra, nghiêm túc nhìn Hạ Tuyết nói: "Thứ nhất: tôi không phải thân nhân của cô, tôi không cần phải... giấu diếm cô! Thứ hai: tôi là bác sĩ, mỗi một câu tôi nói với người bệnh ở bệnh viện, đều phải có trách nhiệm !"Cả thế giới của Hạ Tuyết tức khắc sáng lạn, cô vui vẻ hưng phấn cười, nước mắt rơi xuống, nghẹn ngào nhìn bác sĩ, nói không ra lời......Hàn Văn Kiệt không có nhìn cô, cầm lấy bút máy, sau đó nói: "Tôi viết cho cô chút thuốc giảm nhiệt, cô nhất định phải ăn đúng giờ, phải nghỉ ngơi đủ, đừng lấy thân thể ra đùa...... Biết không?"Hạ Tuyết liên tục rơi lệ gật đầu, nghe bác sĩ quan tâm căn dặn, cảm thấy rất ấm áp......Hàn Văn Kiệt viết đơn thuốc xong, nói: "Cô đứng lên...... Ngồi lên trên giường đi......""A?" Hạ Tuyết khó hiểu nhìn hắn......Hàn Văn Kiệt biết cô không rõ ràng lắm, liền nói: "Cô đứng lên, ngồi vào trên giường bệnh đi, tôi dạy cho cô cầm máu mũi......""À......" Hạ Tuyết vội cởi giày cao gót, cố nén đau đớn ở gót chân, ngồi vào trên giường bệnh......Hàn Văn Kiệt nhìn thoáng qua giày cao gót của Hạ Tuyết nói: "Mang giày cao như vậy đi trong tuyết, khó trách chân bị tổn thương...... Đưa bàn tay ra......"Hạ Tuyết nhìn hắn, chậm rãi vươn hai tay......  

Hàn Văn Kiệt nhẹ nắm hai tay mềm mại lạnh như băng của Hạ Tuyết, thản nhiên nói: "Cô phải nhớ kỹ, lần sau nếu lại chảy máu mũi, có thể thử phương pháp này, chính là dùng ngón giữa đè mũi ...... Phương pháp này rất hiệu quả...... Nhưng là nếu chảy máu nhiều, tự mình xử lý không được, phải đến bệnh viện, tìm bác sĩ...... Biết chưa?"


Hạ Tuyết nghe bác sĩ nói với mình: biết chưa? Nhẹ nhàng ôn nhu, thật thoải mái ấm áp......


Cô không khỏi ngẩng đầu, cảm kích nhìn bác sĩ trước mặt.........


Hàn Văn Kiệt nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, ánh mắt hắn vẫn lạnh như nước, rồi lại lộ ra một cỗ hào quang của bác sĩ chuyên nghiệp, hắn không có nói thêm nữa, trực tiếp chỉ bảo Hạ Tuyết: "Vươn ngón giữa của cô, cong lên...... Tôi dạy cho cô......"


Hạ Tuyết chậm rãi vươn ngón giữa, tận lực làm theo......


Hàn Văn Kiệt cũng chậm rãi vươn ngón giữa thon dài của mình, nhẹ ôm lấy tay Hạ Tuyết, sau đó tăng mạnh sức lực nói: "Chính là như vậy...... ôm chặt lấy! Cho đến khi cầm máu mới thôi!"


Hạ Tuyết một cắn môi, đột nhiên sảng khoái cười, nhìn ngón giữa của mình trên ngón tay dài xinh đẹp của bác sĩ, cô nhanh nói: "Tôi đã biết! Cứ như vậy, thân thể có thể khỏe mạnh!"


"Đừng nói đùa! Như vậy chỉ có thể cầm máu!" Hắn nghiêm trang chỉ bảo xong, liền buông lỏng tay ra, xoay người dọn dẹp bản báo cáo chẩn bệnh, còn cầm lấy đơn thuốc đưa cho Hạ Tuyết, nói: "Đi tính tiền thuốc đi...... Cuối tuần lại đây tái khám......"


Hạ Tuyết cầm đơn thuốc, vui vẻ đến rơi lệ nói với Hàn Văn Kiệt: "Cám ơn bác sĩ! Rất cảm tạ bác sĩ, bác sĩ thật sự là ân nhân cứu mạng của tôi! Tôi cả đời làm trâu làm ngựa nhất định sẽ báo đáp bác sĩ......"


Hàn Văn Kiệt thở dài, bất đắc dĩ tựa vào bàn làm việc, mỉm cười nói: "Tôi không có làm gì, đây là thân thể cô còn nghe lời, về sau nhớ kỹ, cho dù còn khỏe mạnh đi làm kiếm tiền như thế nào, nhưng chung quy có một ngày, thượng đế sẽ hỏi thăm cô ...... Đi lấy thuốc đi, tôi còn có cuộc họp chẩn bệnh!"


Hạ Tuyết vừa nghe, liền liên tục gật đầu, mang đôi giày cao đến dọa người vào, vui vẻ tính đi ra......


Hàn Văn Kiệt nhìn bóng dáng cô đơn mệt mỏi của Hạ Tuyết, lại xem xét giày cao gót mười thân dưới làn váy đỏ thẫm của cố, lắc lắc đầu, mới kêu một tiếng...... "Chờ một chút......"


Hạ Tuyết vừa định mở cửa ra, lại sửng sốt xoay người, nhìn bác sĩ hỏi: "Làm sao vậy bác sĩ?"


Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ mở tủ lấy ra một miếng bông băng, đi tới gần Hạ Tuyết, xé mở ra, nói: "Nhấc váy lên, tôi giúp cô cầm máu, không được lại để chảy máu...... Cũng không được nói cái gì máu mình không quý...... Máu người là thứ quý giá nhất......"


Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Hàn Văn Kiệt, nhớ tới lời vừa rồi mình trả lời các y tá, mặt của cô đỏ lên, vội vàng lui một bước nói: "Không cần, bác sĩ...... Chút nữa tôi đi ra ngoài mua vài miếng...... Không dám lại làm phiền bác sĩ......"


Hàn Văn Kiệt không nói nữa, mà ngồi xổm xuống, tự mình nâng váy cô lên, nhìn đến một chỗ tổn thương sau chân, hắn liền lấy bông băng bông lên, còn giúp cô kéo dây giày cao gót, mới thản nhiên nói: "Về sau không cần mang giày cao như vậy, như vậy sẽ lãng phí bông cầm máu......"


Hạ Tuyết xấu hổ nhìn Hàn Văn Kiệt......"Bác sĩ...... Cám ơn......" Hạ Tuyết nói lời thiệt tình với Hàn Văn Kiệt.


Hàn Văn Kiệt không để ý đến lời Hạ Tuyết nói, chỉ nhìn vết thương trên chân nói: "Lúc trở về cẩn thận một chút, không nên đụng đến nước...... Vị trí này không dễ lành......"


"Dạ......" Hạ Tuyết gật đầu.


Hàn Văn Kiệt cũng không nhìn Hạ Tuyết, đứng lên, cầm lấy báo cáo chẩn đoán bệnh, nhìn nhìn đồng hồ, nói: "Tôi phải họp...... Cuối tuần đến tái khám...... Bác sĩ Lưu từ ngày mai bắt đầu nghỉ dài hạn, cho nên bệnh nhân của ông ấy đều là tôi nhận......"


"Dạ......" Hạ Tuyết lại cảm kích cười nói: "Về sau liền phiền bác sĩ......"


"Không cần khách khí......" Hàn Văn Kiệt lễ phép nở nụ cười một chút, hai người liền đi ra khỏi văn phòng......


"Cám ơn bác sĩ...... Hẹn gặp lại......" Hạ Tuyết vui vẻ nhìn Hàn Văn Kiệt nói.


"Hẹn gặp lại......" Hàn Văn Kiệt không nói thêm, liền lạnh nhạt xoay người......


Hạ Tuyết cũng vui vẻ đi ra, vừa đi vừa cầm bệnh án, cảm động nói: "Ai da, tôi không sao...... Tôi còn còn sống...... Ai da, tôi còn còn sống......"


Một giọt nước mắt rơi xuống......


Hạ Tuyết vừa rơi lệ vừa cười đến vui vẻ nhanh hôn sổ khám bệnh, rồi bởi vì quá mức cảm động, cô cảm tạ thượng đế, cảm tạ thượng đế nhân từ...... Tưởng tượng đến đây, cô xoay người lại, kêu to: "Bác sĩ ——"


Hàn Văn Kiệt sửng sốt, ngừng bước, chậm rãi quay đầu, nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nghẹn ngào rơi lệ nói: "Tôi thật sự thực cảm kích bác sĩ...... Tôi vừa rồi đã cho là tôi sắp chết, chính là tôi đột nhiên không có việc gì, giống như ở thiên đường...... Tôi thực cảm kích bác sĩ...... Cám ơn bác sĩ nói cho tôi biết một tin tức tốt đẹp như vậy...... Cả đời tôi sẽ nhớ kỹ hôm nay...... Nhớ kỹ mỗi câu hôm nay bác sĩ nói với tôi......"


Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ tiếp tục nhìn Hạ Tuyết...... Mới chậm rãi mỉm cười, nói: "Trở về đi...... Chăm sóc bản thân mình cho tốt......"


"Bác sĩ, hẹn gặp lại......" Hạ Tuyết nhanh lau nước mắt, xoay người, khoái hoạt đi ra phía trước, làn váy đỏ thẩm phiêu dật, làm cho bóng dáng của cô thoạt nhìn thực tươi đẹp, giống như một rặng mây đỏ, thực động lòng người......


Hàn Văn Kiệt thản nhiên nhìn tấm lưng của cô......


Hạ Tuyết vui vẻ cầm đơn thuốc đi vào chỗ thu phí, giao đơn thuốc cho dược sĩ, rút ví hỏi: "Bao nhiêu tiền?"


"Một trăm tám mươi!" Dược sĩ nói.


Hạ Tuyết nghe xong, mở ví ra, vừa thấy đến bên trong toàn bộ trống không, cô sửng sốt, mới nhớ lại sáng nay mình thực tiêu sái ném tiền cho gã trai hư hỏng kia, cô than một tiếng, xấu hổ nhìn dược sĩ nói: "Thực xin lỗi...... Tôi...... Tôi hôm nay không có mang tiền......"


Dược sĩ lạnh lùng đặt đơn thuốc ở trước cửa sổ nói: "Có tiền lại đến đi......"


Hạ Tuyết xấu hổ nhìn cô ta một cái, mới chậm rãi cầm lấy đơn thuốc, bỏ vào trong ví, mới thở dài nói: "Sớm biết không có cách nào đấu tranh, làm gì phải đi đấu với cái loại người đó?"


Cô thở dài đi ra tiền sảnh của bệnh viện, lại nghe có người kinh hô...... "Hồ Điệp? Trời ạ! Nghe nói tối hôm qua cô mới được giải nữ diễn viên xuất sắc nhất, đi nhận giải thưởng! Bởi vì phải nhận giải thưởng, cho nên mới cự tuyệt tổng giám đốc Hàn Văn Hạo........."


Hạ Tuyết vừa nghe ba chữ 'Hàn Văn Hạo' này, cô dỏng tai lên......Hạ Tuyết kỳ quái nói: "Hồ Điệp? Nữ diễn viên Hồ Điệp đầy thực lực, đạt giải thương Kim Mã ba lần sao? Không phải người quay quảng cáo cho Hàn Văn Hạo sao? Sao lại là diễn viên? Rốt cuộc ai mới là người tối hôm qua cự tuyệt Hàn Văn Hạo a?"


Hạ Tuyết nghĩ đến đây, liền chậm rãi xoay người, nhìn đến cái màn hình siêu lớn đang phát tin giải trí...... Phóng viên đuổi theo nữ diễn viên Hồ Điệp được hoan nghênh nhất năm nay, chỉ thấy cô một chiếc váy dài cúp ngực màu trắng tinh khôi, tóc búi thanh nhã, đứng chung với ảnh đế Tả La, nghiễm nhiên là tài tử giai nhân mỉm cười đối mặt với màn ảnh......


"Hồ Điệp thật sự quá đẹp a......" Có hai học sinh trung học đang ngồi xem, nhịn không được nói.


Hạ Tuyết cũng nhịn không được nhìn Hồ Điệp, chỉ thấy cô tao nhã nghe phóng viên hỏi tin giựt gân về quan hệ giữa mình cùng tổng giám đốc Hàn Văn Hạo......


Cô im lặng lễ phép nghe xong mấy vấn đề này, rồi chớp đôi mắt trong veo động lòng người, khẽ mở đôi môi phấn nộn đỏ mọng, ngọt ngào trả lời vấn đề các phóng viên hỏi: "Chuyện của tôi và Hàn tổng giám đốc thực giả thế nào, mời mọi người đến hỏi Hàn tổng giám đốc là được......"


Các phóng viên vừa nghe xong, lập tức cảm giác rất hấp dẫn, nói: "Hồ Điệp, cô nói như vậy, có phải chứng minh có quan hệ tìm cảm giữa cô và Hàn tổng giám đốc?"


"Cái gì tôi cũng không có nói...... Đều do các anh chị nói ......" Hồ Điệp cố ý hờn dỗi liếc mắt phóng viên một cái, rồi cười nhẹ......


Tả La đứng ở một bên, cũng góp một câu vui đùa: "Người ta cái gì cũng không có nói, sau đó các anh chị liền tung scandal nói người ta có bạn trai, một thời gian sau, lại nói người ta chia tay, lại sau nữa, nói người tái hợp......"


Hồ Điệp nhịn không được, che môi đỏ mọng bật cười nhìn Tả La, cố ý nói giỡn: "Tôi cảnh cáo anh nha, anh đừng đắc tội giới truyền thông, nếu không lại giống một đại minh tinh nào đó mới đạt giải thưởng, nói hắn hiện tại đòi thù lao trên trời, kết quả không ai tìm đến người đó mời diễn!"


Hồ Điệp vừa nói xong, tất cả mọi người không khỏi bật cười lên......


Các phóng viên bình thường không có phát giác Hồ Điệp đang cố ý đánh lạc hướng, nhưng một phóng viên có thâm niên lại cầm microphone, nhắm ngay Hồ Điệp nói: "Xin hỏi Hồ Điệp, nếu cô và Hàn tổng giám đốc quả thực có quan hệ yêu đương, vậy đối với sự kiện sáng nay Hàn tổng giám đốc và cô gái bí ẩn ở Tam Á khách sạn hôn nhau nồng nhiệt, cô cái nhìn như thế nào?"


Vị phóng viên cười, cầm microphone chờ Hồ Điệp nói.


Hạ Tuyết cũng khẩn trương nhìn Hồ Điệp trên màn hình......


Hồ Điệp vừa nghe lời này, liền rất ăn ý cùng Tả La cùng nhìn thoáng qua, mới nói: "Đối với sự kiện sáng nay của tổng giám đốc Hàn Văn Hạo, là chuyện cá nhân của anh ấy, tôi không tiện đánh giá......"


"Nếu cô gái này thật sự là giai nhân của Hàn tổng giám đốc, cô có ý kiến gì không? Sẽ chúc phúc bọn họ không?" Phóng viên nắm chặt microphone, tuyệt không dễ dàng bỏ lỡ tin tức đáng giá này!


Hồ Điệp tựa như chăm chú lắng nghe rồi im lặng, cố làm ra vẻ thần bí và như suy nghĩ rất cẩn thận, chơm chớp đôi mắt, nhìn vị ký giả kia nói "Trên thế giới này không có nếu như, có là có, không có là không có, nhưng bởi vì sự việc mới xảy ra, xin thất lễ vì tôi không thể nào giải thích được, cho nên không thể phát biểu ý kiến ... xin mọi người bỏ qua cho tôi ... hãy nhìn vào thành tích của tôi, tôi không muốn dính vào scandal trên ..."


"Nghe một số người biết chuyện nói, cô vì chiếc cúp Ảnh hậu giải thưởng Kim Mã mà cự tuyệt lời cầu hôn của Tổng giám đốc Hàn Văn Hạo, có đúng không?", một ký giả cũng chen vào tham gia náo nhiệt.


Hồ Điệp vui vẻ bật cười nhìn mọi người nói, "Các vị, chiếc cúp Ảnh hậu và tình yêu không liên quan với nhau, đây là lời của những người biết chuyện ư? Không biết những người biết chuyện này là ai? Các anh chị ký giả đã vượt quá đề tài rồi ... trước hết, xin tạm ngừng tin tức này ở đây..."


"Xin hỏi Hồ Điệp ... quan hệ bây giờ của cô và Tổng giám đốc Hàn là như thế nào?", một ký giả ép sát vào hỏi.


Nụ cười trên mặt Hồ Điệp bắt đầu có chút cứng ngắt, người đại diện vừa nhìn thấy tâm trạng Hồ Điệp có chút bất thường thì lập tức đi lên phía trước, che ký giả lại, nói "Được rồi, được rồi, các chuyện có liên quan đến đời tư cá nhân chúng tôi không thể trả lời, cám ơn mọi người, mọi người đã vất vả..."


Ký giả dày dạn kinh nghiệm kia tiến đến sát gần bên cạnh Hồ Điệp, hỏi "Cô trốn tránh không trả lời, có phải đã thừa nhận cô với Tổng giám đốc Hàn có quan hệ mật thiết với nhau, có đúng như lời đồn đãi không, vì chiếc cúp Ảnh hậu mà cô đã chia tay với Tổng giám đốc Hàn"


"Cám ơn mọi người ...", người đại diện lập tức ngăn cản các ký giả, để cho Hồ Điệp quay trở lại hậu trường...


Hạ Tuyết đứng trước màn ảnh lớn, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hồ Điệp, muốn cất giọng cảm thán, người có tiền thật là sung sướng, muốn lên trời thì lên trời, muốn làm Ảnh hậu thì làm Ảnh hậu ... Cô bỗng chốc tự giễu khi nghĩ đến bản thân mình, cười bất đắc dĩ, nói "Haiz, mình thật là vinh hạnh ... lại có thể dính dáng đến những người như thế ... nhưng mà ... ngay cả một trăm tám mươi đồng tiền mua thuốc mình cũng không có ... thật là mỉa mai mà ..."


Cô vừa cười vừa xoay người, lại nghe được hai nữ sinh bên cạnh đột nhiên tức giận nói "Rốt cục người giành người yêu với Hồ Điệp là người nào a, nếu như bị tớ phát hiện, tớ sẽ tát nàng mấy bạt tai đến khi rách miệng mới thôi..."


"Đúng vậy, dám giành người yêu với Hồ Điệp, không biết là thứ người gì nữa, Hồ Điệp là Đông Phương đệ nhất mỹ nhân đó nha!"


"Đông Phương đệ nhất mỹ nhân đi chết đi, Đông Phương đệ nhất mỹ nhân thì có thể tát người khác rách miệng sao", Hạ Tuyết không nhịn được, thấp giọng chửi một câu!


Hai học sinh trung học quay lại nhìn Hạ Tuyết với ánh mắt sắc hơn dao ...


Hạ Tuyết lập tức cuối đầu, lấy tay xoa xoa khuôn mặt mình, giả bộ ngứa...


Hai học sinh trung học lại quay đầu lại, tức giận nói "Lấy tay ra, ta muốn tra xem, ả xấu xí dám tranh giành với Hồ Điệp, rốt cục là người nào!"


"Tốt", một học sinh trung học điên cuồng khác lập tức hưởng ứng, "Kêu gọi tất cả mọi người trong câu lạc bộ ái mộ Hồ Điệp cùng điều tra, tìm ra, ngày ngày đến nhà ả ném trứng gà"


Hạ Tuyết dồn dập thở vì kinh ngạc, vừa che mặt, vừa chu môi chửi nhỏ "Mấy đứa trẻ chết tiệt này, tuổi còn nhỏ mà đòi tập tành làm ngôi sao"


"Nhìn đi, chính là cô gái này, là người giành người yêu của Hồ Điệp đó", một học sinh trung học bỗng nhiên kêu to lên, rất nhiều người trong đại sảnh của bệnh viện cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn lên, màn ảnh đang chiếu cảnh Hàn Văn Hạo cùng Hạ Tuyết hôn nhau đắm đuối lúc sáng nay...Hạ Tuyết bị dọa sợ đến nỗi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cô cũng không tự chủ được, ngẩng đầu lên, trên màn hình đúng là cảnh cô và Hàn Văn Hạo hôn nhau say đắm, lúc ấy, bởi vì cô muốn thoát khỏi lồng ngực của hắn mà bị hắn dùng hai tay xiết chặt chiếc eo nhỏ của mình, ép sát cô vào lồng ngực rắn rỏi của hắn, mãnh liệt hôn ... cô nhìn thấy thế mà phát hoảng, tim đập mạnh liên hồi ... tựa hồ như muốn ngất đi...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: