Phần 30

Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt đi vào phòng, thấy Daniel ôm Cẩn Nhu, hắn mỉm cười nói: "Daniel tiên sinh, đây là bạn của anh sao?"


Daniel đặt Cẩn Nhu lên giường bệnh, sau đó mỉm cười nhìn Hàn Văn Kiệt nói: "Tôi với vị tiểu thư này, trong lễ đính hôn của Hàn Tổng Tài có gặp mặt một lần, vừa rồi lúc đi qua đường lớn, tôi nhìn thấy cô ấy ngất xỉu, nên đưa cô ấy đến bệnh viện".


Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói: "Vậy sao?" Hắn nói xong, nhàn nhạt nhìn Cẩn Nhu, ánh mắt giống như chọc thẳng vào linh hồn người ta.


Cẩn Nhu lập tức cúi đầu, hít nhẹ mũi đỏ bừng, dùng bàn tay đầy máu tươi, lau nước mắt. . . . . .


Hàn Văn Kiệt nhìn cô, con ngươi đảo một vòng, chậm rãi đi qua, ngồi bên giường, cầm cánh tay chảy máu tươi của cô, hỏi: "Chuyện này là thế nào? Tại sao rút ống tiêm ra?"


"Vừa rồi vị tiểu thư này cảm xúc có chút kích động. . . . . ." Daniel cẩn thận nhắc nhở Hàn Văn Kiệt nói: "Anh phải chăm sóc tốt cho cô ấy".


Hàn Văn Kiệt liếc mắt nhìn Cẩn Nhu, mỉm cười, căn dặn y tá, nói: "Chuẩn bị khăn nóng. . . . . ."


Y tá lập tức đi vào phòng tắm, gỡ khăn lông trắng, nhúng nước ấm, vắt khô nước.


Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt cầm lấy khăn nóng, lau máu tươi trên tay cô, nhẹ nhàng lau thật cẩn thận, mỗi một động tác đều gọn gàng, Cẩn Nhu nhìn thấy ánh mắt của hắn, trong lòng phát lạnh, không nhịn được có chút sợ hãi. . . . .


Sau khi Hàn Văn Kiệt lau tay cho cô xong, bảo y tá lấy đồng phục bệnh nhân sạch sẽ, hắn mỉm cười nhìn Cẩn Nhu nói: "Tại sao cả người lại ướt như vậy?"


Ánh mắt Cẩn Nhu hơi chớp. . . . . .


Daniel nhìn Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ cười.


Hàn Văn Kiệt nhìn cô một cái, có chút hiểu ra cười nói: "Chờ một lúc, y tá đem y phục sạch sẽ thay đi. . . . . ."


Hắn vừa nói xong, dùng ngón tay đẹp rất thon dài, cầm một lọ thuốc sát trùng, vặn nắp, cầm lấy bông băng, nhúng nước sát trùng, nâng cổ tay Cẩn Nhu, nhẹ nhàng lau vị trí ống tiêm vừa rồi, nước có chút lạnh, Cẩn Nhu giật mình, cô ngẩng đầu lên nhìn hắn. . . . . .


Hàn Văn Kiệt không để ý đến ánh mắt Cẩn Nhu, nhìn Daniel mỉm cười nói: "Daniel tiên sinh có phải rất bận rộn hay không? Tôi đã gặp anh 2 giờ rồi . . . . . ."


"Đúng vậy!" Daniel lập tức nói: "Có cuộc họp quan trọng khẩn cấp!"


Hàn Văn Kiệt gật gật đầu, khách khí cười nói: "Anh đi trước đi. . . . . . Vị tiểu thư này tôi sẽ chăm sóc tốt. . . . . ."


"Tốt lắm!" Daniel cảm tạ nhìn Hàn Văn Kiệt cười nói: "Cám ơn anh!"


Hắn nói xong, nhìn Cẩn Nhu mỉm cười nói: "Hi vọng cô có thể chăm sóc tốt ình! Gặp lại sau!"


Daniel nói xong, cùng Sophie đi nhanh ra khỏi phòng bệnh.


Cẩn Nhu lo lắng nhìn Daniel, vừa định xuống giường, Hàn Văn Kiệt lại nhàn nhạt nắm tay cô, cầm lấy bông băng nói: "Đừng cử động. . . . . . Thân thể của cô vẫn còn chưa tốt lắm. . . . . ."


Cẩn Nhu khẽ cắn răng, bất đắc dĩ nhìn Hàn Văn Kiệt, thở phì phò, đành phải nhận mệnh ngồi trên giường!


Sau khi Hàn Văn Kiệt chăm sóc tốt cho Cẩn Nhu, liền đi ra khỏi phòng bệnh, hơi chút suy nghĩ, từ trong túi tiền, lấy điện thoại cầm tay ra, bấm số điện thoại Hạ Tuyết. . . . . .


Hạ Tuyết đang mặc quần áo tập yô-ga, nằm trên tấm thảm lót yô-ga, lúc cô nhẹ nhàng làm động tác duỗi thân, chuẩn bị cuộn thắt lưng, lại nghe điện thoại vang lên, cô sửng sốt, một tay nắm di động, vẫn nhẹ nhàng tập động tác, đầu cố gắng cúi xuống, dán trên sàn, mệt mỏi cười kêu: "Alo. . . . . . bác sĩ Hàn. . . . . ."


Hàn Văn Kiệt vừa nghe đến giọng nói của Hạ Tuyết, không nhịn được nở nụ cười nói: "Cô đang làm gì, sao thở hổn hển như vậy?"


Hạ Tuyết cố ý ghé vào trên sàn, bắt chước giọng khàn khàn của sói xám lớn, cố ý nói: "Nơi này có một con mèo, đang nhìn anh đầy hấp dẫn, chậm rãi chậm rãi bò đến, nó muốn dùng ánh mắt xanh biếc mê hoặc anh. . . . . . Cho anh rơi vào bẫy rập của nó, nó sẽ ăn luôn linh hồn của anh. . . . . ."


Hàn Văn Kiệt bật cười nói: "Tôi đem mười cái móng vuốt của con mèo, cắt rụng, xem cô còn có thể bò đến hay không?"


Hạ Tuyết lập tức ngồi dậy, nhìn mưa bay ngoài cửa sổ sát đất, tức giận nói: "Như vậy rất tàn nhẫn?"


"Con mèo này không có việc gì sao lại ở nhà làm gì?" Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt nói.


Hạ Tuyết thất vọng nói: "Tôi cũng không muốn a, nhưng Daniel có việc, vốn là tôi muốn cùng hắn ăn cơm trưa !"


Hàn Văn Kiệt nghe Hạ Tuyết những lời này, ánh mắt hơi chớp, xoay người nhìn cửa phòng bệnh, có chút đau lòng, cười nói: "Đứa ngốc. . . . . . Cô đã thêm sáu tuổi nữa rồi, tại sao tính tình vẫn tùy tiện vậy? Cô không dễ dàng đi đến hôm nay, mắt nhìn thấy hạnh phúc, phải tích cực một chút, Daniel tiên sinh là người đàn ông tốt, phải biết quý trọng. . . . . . Nếu cô mất đi hắn, cô sẽ hối hận . . . . . . Ít nhất ở trong mắt tôi, hắn vô cùng hoàn hảo. . . . . ."


Hạ Tuyết nghe trong lời nói của Hàn Văn Kiệt có ý, ngạc nhiên nắm điện thoại, dựa bên giường, nhìn mưa bay ngoài cửa sổ hỏi: "Dường như anh có gì đó nói muốn nói với tôi ?"


Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói: "Ở đây khác với nước Pháp, hiện tại cô là diễn viên, hắn là con trai Tổng Thống, nắm giữ tài phú mạch máu Paris, là Tổng Tài tập đoàn Toàn Cầu, các người trở về đều phải đối mặt với rất nhiều cám dỗ, mặc kệ là cô hay là Daniel tiên sinh, mọi việc đều phải chú ý, tranh thủ thời gian ở bên cạnh bạn trai, phụ nữ mặc kệ sự nghiệp tốt thế nào, có người yêu ở bên cạnh, phải biết quý trọng a. . . . . ."


Hạ Tuyết cười nói: "Anh yên tâm a! ! Đối với Daniel, tôi vô cùng yên tâm! ! Nếu nói trên thế giới này, có bất kỳ ai phản bội tôi, nhưng Daniel sẽ không phản bội tôi ! Tôi đối với hắn tin tưởng tuyệt đối, chúng tôi cùng một chỗ sáu năm rồi, hắn luôn luôn cố gắng chăm sóc tôi và Hi bảo bối. . . . . . Nếu tôi nghi ngờ, tôi có thể bị thiên lôi đánh !"


"Cho nên cô phải càng quý trọng!" Hàn Văn Kiệt lại nhắc nhở nói: "đừng hồ đồ, hủy đi hạnh phúc của mình".


Hạ Tuyết nghe những lời này, cười hỏi: "Không phải anh phát hiện hắn ở bên ngoài, có hành động không đứng đắn chứ?"


"Không có!" Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói: "Nếu tôi phát hiện hắn có hành động không đứng đắn, tôi dùng 10 tấn thuốc mê, làm cho hắn hôn mê, để cho hắn ngủ ba ngàn năm. . . . . ."


Hạ Tuyết ha ha ha nằm trên mặt đất cười, hai chân càng không ngừng duỗi trên không trung, nói: "Vậy không được, tôi sẽ đau lòng! Nếu hắn thật sự bên ngoài .........., không bằng dùng 10 tấn thuốc mê, làm cho tôi hôn mê đi! Tôi đỡ phải phiền lòng!"


"Nếu cô có móng vuốt, nhanh chóng đứng dậy, làm việc xong rồi, cùng bạn trai ăn một bữa cơm đi! Sáu năm rồi, cô trở về, ít nhất phải để cho tôi yên tâm. . . . . . Tôi muốn tận mắt nhìn thấy cô hạnh phúc. . . . . . Mà hạnh phúc phải không ngừng kéo dài. . . . . ." Hàn Văn Kiệt không yên tâm dặn dò.


"Biết rồi, biết rồi! Cắt! Tôi lập tức gọi điện thoại cho hắn! Tôi hẹn hắn buổi tối ăn cơm được chưa? Anh giống như anh trai tôi vậy!" Hạ Tuyết bất đắc dĩ cười.


Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt cười, nói: "Tôi không phải anh trai cô, cô cũng không phải là em gái tôi! Cắt, còn có người muốn xem bệnh!"


Hạ Tuyết nắm điện thoại, đột nhiên cười, nhớ tới lời Hàn Văn Kiệt vừa rồi, tò mò bấm điện thoại Daniel. . . . . . Điện thoại đô đô vang lên, sau cùng điện thoại nối máy, Hạ Tuyết vừa định vui vẻ nói, lại nghe đến một giọng nữ khàn khàn mệt mỏi đáp nhẹ: "Alo. . . . . ."


Hạ Tuyết trừng mắt.4 giờ chiều!


Hạ Tuyết thông qua người đại diện Isha công bố tin tức, chính thức nhận vai nữ chính trong "Trà Hoa Nữ"! !


Tin tức này vừa truyền ra, lập tức gây xôn xao thật lớn, tất cả người trong giới giải trí đều đang xôn xao bàn tán chuyện này!


Hàn Văn Vũ tức giận từ trong thang máy đi ra, vừa bấm số điện thoại Hạ Tuyết, điện thoại nối máy, nhưng không có người nhận, hắn thật vô cùng cáu kỉnh nắm chặt điện thoại di động, tức giận kêu to: "Hạ Tuyết, rốt cuộc cô suy nghĩ cái gì? Cô có nhớ lời cảnh cáo của tôi hay không! !"


Lynda bất đắc dĩ đi tới, cười nói: "Tôi cũng rất ngạc nhiên!! Xem ra công ty Toàn Cầu muốn liều sống chết với ONE KING chúng ta rồi! Ài! Tại sao Hạ Tuyết lại tiếp nhận vai diễn "Trà Hoa Nữ"? Tôi thật không nghĩ ra!"


"Cho dù là đảo lộn trời đất, tôi cũng phải tìm cho ra cô ấy, hỏi một chút cô, tại sao muốn chơi đùa lớn như vậy! !" Hàn Văn Vũ nói xong, mặt lạnh bước nhanh ra phía trước, ngồi vào xe, sau đó phóng xe đi mất! !


Cẩn Nhu lái xe chạy tới, bước xuống xe, sau đó nhìn Hàn Văn Vũ ngồi trong xe phóng đi như bay, cô ngạc nhiên nhìn Lynda, hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"


Lynda ôm vai nhìn Văn Vũ lấy tốc độ 200 km/h, không nhịn được cười nói: "Còn có thể xảy ra chuyện gì? Hạ Tuyết đã tiếp nhận vai "Trà Hoa Nữ" rồi ! Vừa mới công bố tin tức!"


Hai mắt Cẩn Nhu nhanh chóng chớp lóe, nhìn Lynda khiếp sợ nói: "Cái gì?"


Lynda lạnh lùng nhìn Cẩn Nhu nói: "Hạ Tuyết tiếp nhận vai "Trà Hoa Nữ""


Đột nhiên Cẩn Nhu bị mắt hoa, hi vọng cuối cùng cũng bị tiêu tan, cô thở hổn hển, không biết nên nói gì!


Lynda chậm rãi nhìn Cẩn Nhu nói: "Cô nên yên tĩnh một chút đi! Vận mệnh đã được định rồi, rốt cuộc, nếu không có phần, cho dù cô muốn, cũng không tới lượt cô! 9 giờ tối hôm nay, có một tiết mục giải trí tuyên truyền!! Cô chuẩn bị một chút!"


Cẩn Nhu thở hổn hển, vẻ mặt lạnh lùng, ngẩng đầu lên. . . . . .


*****


Văn phòng đại diện Tập đoàn Toàn Cầu !


Sophie bước nhanh tới phòng hội nghị số 1, nhẹ nhàng gõ cửa, vội vàng đẩy cửa ra, liếc mắt nhìn một vòng gần 100 lãnh đạo cao tầng trong phòng hội nghị, sốt ruột đi đến Daniel ngồi ở vị trí trung tâm, cúi người, đứng phía sau hắn nói nhỏ vài câu. . . . . .


Daniel lập tức ngẩng đầu lên nhìn Sophie, nhíu mày kêu nhỏ: "what! ?"


Sophie vô cùng khẳng định nhìn hắn gật đầu!


Daniel lập tức buông bút máy, bước nhanh ra khỏi phòng hội nghị, lập tức nhận điện thoại gọi cho Hạ Tuyết, điện thoại nối máy, nhưng không ai nghe, hắn nhíu mày kêu nhỏ một tiếng bằng tiếng pháp, lập tức gọi điện thoại cho Isha!


"Xảy ra chuyện gì ? Tại sao Hạ Tuyết lại tiếp nhận vai "Trà Hoa Nữ"? Ai cho phép ?" Từ trước đến nay Daniel rất ít tức giận!


Isha ngạc nhiên nói: "Tôi cho rằng anh và Hạ Tuyết đã thương lượng rồi, lúc 3 giờ chiều hôm nay, cô ấy đột nhiên gọi điện thoại cho tôi, nói đã quyết định nhận vai "Trà Hoa Nữ", tôi còn hỏi cô ấy, có thương lượng với anh hay không, cô nói có! Nhưng hôm nay, tôi nghe giọng nói của cô ấy, dường như rất tức giận! Mà còn mạnh mẽ yêu cầu, ra lệnh cho tôi triệu tập ký giả phát tin tức! Sau đó, tôi làm theo đề nghị của cô ấy, phát tin tức!"


"Bây giờ Hạ Tuyết ở đâu?" Daniel hồi hộp kêu nhỏ!


"Tôi không rõ lắm! Tổng Tài ......Giữa các người, xảy ra chuyện gì rồi hả?" Isha ngạc nhiên hỏi.


"Tôi không biết!" Daniel nhanh chóng cúp điện thoại, sau đó quay qua nói: "Hủy bỏ tất cả lịch trình hôm nay cho tôi! Tôi muốn đi tìm Hạ Tuyết".


"Vâng!" Sophie nói xong, nghĩ tới việc gì nói: "Đúng rồi! Di động của anh, hôm nay, vị tiểu thư bị thương kia đã gửi đến cho anh rồi, tôi đã nói với cô ấy lúc ở bệnh viện, cô ấy nói để cho tôi chuyển lại cho anh! Tôi đặt nó trên bàn làm việc rồi !"


"Uhm!" Daniel không thèm để ý chuyện này, chỉ sốt ruột đáp lời, bước nhanh đến thang máy!


*****


Hoàng hôn!


Mưa thu vẫn chập chờn bay! !


Nhà hàng tây, khách sạn Castleton!


Hàn Văn Hạo vừa đi vào nhà hàng Tây, vừa nghe Tả An Na báo cáo, tình hình giá cổ phiếu hôm nay của công ty, và thị trường bất động sản gần đây nhất đang tuột dốc, rất nhiều nhà đầu tư bất động sản giảm giá bán, tình hình này sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty khách sạn thế giới!


Hàn Văn Hạo vừa nghe, vừa đáp lời, sau đó nói: "Thông báo chuyên giá dự báo đánh giá một chút, lần này giá nhà đất rớt xuống, sẽ ảnh hưởng đến việc thu mua nguyên vật liệu!"


"Vâng!" Tả An Na đáp lời, cùng Hàn Văn Hạo hướng phòng VIP đi tới, lúc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hạ Tuyết một mình ngồi tại bàn cơm, vẻ mặt lạnh lùng, đang cắt khối thịt bò, trước mặt bày rất nhiều lương mỹ vị! Một mình cô ấy ăn?


"Không phải Hạ tiểu thư sao?" Tả An Na nhẹ nhàng kêu.


Ánh mắt Hàn Văn Hạo liếc qua, quả thực nhìn thấy Hạ Tuyết ngồi ở khu phòng VIP nhà hàng Tây, gần cầu thang, dựa vào cửa sổ sát đất, vẻ mặt lạnh lùng đang ăn, hắn cau mày. . . . . .


Tả An Na mỉm cười nói: "Bây giờ Hạ tiểu thư có thể một mình nhàn nhã ăn cơm, dù sao bộ phim "Dịu dàng" không bao lâu nữa sẽ công chiếu trong nước, nhưng theo tin tức giải trí hôm nay, cô ấy đã đồng ý nhận vai diễn "Trà Hoa Nữ", thật là làm cho người ta giật mình, tôi nghĩ đã nổi tiếng rồi, cô ấy có thể sẽ nổi tiếng hơn nữa ! Đến lúc đó, chắc rằng cô ấy không nhàn nhã ngồi chỗ này ăn cơm Tây rồi !"


Hàn Văn Hạo nhướng mày, lạnh giọng nói: "Từ lúc nào thì cô đã chú ý tin tức giải trí như vậy ?"


Vẻ mặt Tả An Na đỏ lên, vội vàng cúi đầu không dám nói.


Hàn Văn Hạo nghĩ nghĩ lời Tả An Na vừa nói, quay đầu nhìn Hạ Tuyết đang trước bàn ăn, chỉ thấy cô nâng ly rượu đỏ, từng ngụm, từng ngụm uống vào!! uống cạn ly!


Hắn nhìn chăm chú, thấy ánh mắt cô không vui, nói với Tả An Na nói: "Dọn sang nhà hàng Tây!"


"Vâng!" Tả An Na nghe xong, biết ý Hàn Văn Hạo, lập tức đi tìm quản lí nhà hàng Tây!


Hàn Văn Hạo chậm rãi đi dọc theo phòng VIP, sau đó đi đến bàn ăn của Hạ Tuyết, cúi đầu nhìn người trước mặt, lại có thể bày ra năm phần thịt bò bít tết, hai phần sườn muối tiêu, ba đĩa salad trái cây, và một số món khác, tất cả bàn đầy bàn, hắn nhíu mày, rốt cuộc vươn tay, nhẹ nhàng gạt gạt mấy đĩa ngoài cạnh bàn, gõ cái đĩa bò bít tết trên bàn ăn, chậm rãi hỏi: "Cô có chuyện gì vậy?""Mắc mớ gì đến anh?" Hạ Tuyết mặt lạnh ăn khối thịt bò! Hừ một tiếng!


Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô, tháo lỏng cúc áo tây phục, ngồi trên sofa đỏ thẩm đối diện cô, im lặng nhìn cô.


Hạ Tuyết cúi đầu vừa ăn khối thịt bò, vừa uống từng ngụm, từng ngụm rượu đỏ, hơi đứng dậy, khẽ vươn tay ra trước, cầm đĩa mỳ Ý, cúi đầu tiếp tục ăn. . . . . . Hoàn toàn xem Hàn Văn Hạo như không khí!


Quản lí nhà hàng đi tới, nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, tôn kính gọi một tiếng Hạ tiểu thư, tự mình đưa thực đơn cho Hàn Văn Hạo, cẩn thận nói: "Tổng Tài. . . . . . Người muốn dùng món gì?"


Hàn Văn Hạo nhìn thoáng qua thức ăn trên bàn, nói: "Không cần. . . . . . đi xuống đi. . . . . . Đừng cho bất kỳ người khách nào đi vào!"


"Vâng", quản lí đi ra ngoài!


Hàn Văn Hạo cầm ly nước đá, hớp nhẹ một ngụm, chậm rãi đặt ly trên mặt bàn, sau đó đặt ở trên bàn, kéo đĩa đầy thịt bò đến trước mặt mình, cầm lấy dao nĩa, vừa cắt khối thịt bò vừa nói: "Nếu không có lá gan nhận vai "Trà Hoa Nữ", thì cô đừng nhận! Nhận rồi lại phát tiết cảm xúc! Vô dụng!"


Hạ Tuyết mặc kệ người này, tiếp tục từng ngụm, từng ngụm ăn mỳ Ý, có thể là ăn quá nhanh, cho nên cho sặc một cái, khuôn mặt cô đỏ lên, dùng khăn ăn che miệng ho khan, ho lợi hại. . . . . .


Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn bộ dáng này của cô, gõ ngón tay!


Nhân viên phục vụ lập tức đi tới!


"Cho cô ấy một ly nước nóng! !"


"Không cần!" Hạ Tuyết từ chối, tự mình cầm lấy chai rượu đỏ, rót vào cái đầy vào ly cao cổ, thiếu chút nữa tràn ra ngoài, sau đó nâng lên ly, vừa ho khan, vừa nốc vào miệng!


Ánh mắt Hàn Văn Hạo sáng lên, vừa ăn miếng thịt bò, không nhịn được nhắc đến chuyện xưa nói: "Nếu buổi tối sáu năm trước ấy, tửu lượng của cô cũng tốt giống hôm nay. . . . . . thì thật tốt . . . . ."


Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, tức giận nói: "Anh uống nhầm thuốc sao? Anh mất trí nhớ sao? Buổi tối sáu năm trước ấy, tôi bị bạn tốt bỏ thuốc! ! Cho nên anh mới được tiện nghi! !"


Hàn Văn Hạo cắt một miếng thịt bò bỏ vào trong miệng, cười lạnh nói: "Cho nên tôi tiếc nuối, cô mắc bẫy của tôi !"


Hạ Tuyết lập tức đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tức giận trừng mắt nhìn Hàn Văn Hạo, nói: "Hôm nay tâm tình tôi không tốt, đừng chọc tôi! Nếu sáng nay anh muốn nếm cà phê, buổi chiều muốn nếm thử rượu đỏ, thì anh có thể thử xem xem! !"


Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn cô, bình tĩnh nói: "Cô dám hắt thử xem, cô xem tôi có dám ném cô xuống lầu không?"


"Anh. . . . . ." Hạ Tuyết thở hổn hển, nói xong, cầm lý rượu đỏ giơ lên cao,. . . . . .


Hàn Văn Hạo cầm ly nước sôi, giống như con báo nhỏ nhìn chằm chằm cô . . . . . .


Hạ Tuyết nhìn chòng chọc hắn thật lâu, lại ngồi xuống, đặt mạnh ly rượu xuống bàn, cầm dao nĩa, một lần nữa cắt khối thịt bò. . . . . . . . . Cô cắt khối thịt bò thành bốn phần, từng ngụm, từng ngụm nuốt hết khối thịt bò, vừa ăn vừa tức giận, nhớ đến người phụ nữ nhận điện thoại của Daniel, giọng khàn khàn nói hắn không có ở đây, rồi cúp điện thoại! Cô đột nhiên cảm thấy giọng nữ này rất quen thuộc, nhưng cảm thấy không thể nào!


Hạ Tuyết đau lòng, đem nĩa gim vào miếng thịt bò tiếp tục ăn hết đĩa!


Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ thở dài, tháo khăn ăn, nói: "Cô từ từ ăn đi, tôi mặc kệ cô!"


Hắn nói xong, bỏ khăn ăn xuống, đứng lên, chuẩn bị rời khỏi!


"Đàn ông đều như vậy sao?" Hạ Tuyết cầm ly rượu, uống một hơi cạn sạch hỏi.


Hàn Văn Hạo cúi đầu nhìn cô hỏi: "Cái gì?"


"Tôi hỏi anh. . . . . . đàn ông có phải đều như vậy hay không?" Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, thậm chí ra lệnh cho hắn. . . . . ."Anh ngồi xuống cho tôi ! !"


Cô say!


Hàn Văn Hạo tức giận nhìn cô, một lần nữa ngồi xuống, nhìn cô hỏi: "Cái gì đàn ông đều như vậy? Mỗi người không giống nhau!"


Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: "Đàn ông có phải đều ăn trong nồi, ngồi nhìn ra ngoài hay không?"


Hàn Văn Hạo hơi cười nói: "Vậy thì phải xem là tuýp đàn ông như thế nào!"


"Nếu như là anh thì sao?" Hạ Tuyết ngẩng đầu lên nhìn hắn, rất không khách khí hỏi!


Hàn Văn Hạo đột nhiên cười nói: "Nếu là tôi, tôi có thể nói cho cô biết, tôi không ăn trong nồi, ngồi nhìn ra ngoài! Bởi vì chỉ cần tôi muốn phụ nữ, bọn họ đều thuộc về tôi !"


"Cho nên mới nói anh bỉ ổi!" Hạ Tuyết tức giận nói xong, kéo đĩa trái cây ăn!


"Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nghi hoặc hỏi xong, sau đó lại nhìn thái độ cô như vậy, hắn nói: "Chẳng lẽ. . . . . . Daniel tiên sinh của cô tràn đầy sinh lực đi bên ngoài... sao? Vừa về nước ngày thứ hai?"


"A?" Hạ Tuyết ngẩng đầu, vô cùng kỳ lạ nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Thật là hiếm thấy, nói chuyện văn vẻ như vậy? Thật là làm nhục cá tính tàn nhẫn vô tình a!"


Hàn Văn Hạo bật cười nói: "Được rồi! Đàn ông của cô bên ngoài có phụ nữ khác sao?"


"Đừng nói buồn nôn như vậy! !" Hạ Tuyết tức giận trừng mắt nhìn hắn nói! !


Hàn Văn Hạo nhíu mày nhìn cô! Không thể nhịn được nữa, ném khăn ăn, đứng lên!


"Ngồi xuống! !" Hạ Tuyết lại ra lệnh ! !


Hàn Văn Hạo không nghe lời của cô, mà giận dữ nói với cô: "Cho cô một chút mặt mũi thì cô cho rằng mình xinh đẹp sao! ! Đàn ông của cô ở bên ngoài có phụ nữ, đâu liên quan tới tôi? Sáu năm trước, không phải cô thích Văn Vũ còn mập mờ với tôi sao?"


Hạ Tuyết phẫn nộ ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, ném khăn ăn trong tay lên bàn, lắc lư đứng lên, chống mặt bàn đi tới trước mặt Hàn Văn Hạo, thừa dịp cảm giác say hét lớn: "Anh nói ai sáu năm trước cùng ai mập mờ? Cùng anh sao? cùng Văn Vũ sao? Anh có biết xấu hổ hay không?"


Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm ánh mắt mơ màng của Hạ Tuyết, lông mi khẽ chớp nói: "Cô dám nói, sáu năm trước, cô đối tôi không hề động tâm?"


"Phi! ! Anh đừng làm tôi buồn nôn!" Hạ Tuyết tức giận nói: "Thích anh? ? Loại người đàn ông giống như anh chỉ suy nghĩ bằng nửa người dưới, tại sao tôi phải thích? ? Có bệnh sao! người kia ở trong lòng chị đây, không ai có thể biết được! !"


Cô nói xong, trong lòng đau xót, thở dài một hơi, cố nén cảm giác choáng váng, muốn xoay người rời khỏi, nào ngờ cả người mềm nhũn. . . . . .


Hàn Văn Hạo từ phía sau ôm lấy cô, ánh mắt nóng bỏng cúi xuống, thừa dịp cô bị say, ở bên tai cô, nhanh chóng hỏi: "Người sáu năm trước là ai?"Anh thật là kỳ quái. . . . . ." Hạ Tuyết choáng váng, quay đầu lại, nhìn Hàn Văn Hạo gần như kề sát vào mặt mình, đột nhiên cười nói: "Tại sao anh nhất định muốn biết người kia là ai? Quan hệ gì đến anh?"


Hàn Văn Hạo nhìn hai tròng mắt cô mơ màng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, đôi môi đỏ mọng mềm mại, dáng vẻ say rượu xinh đẹp, hắn nhớ đến sáu năm trước, cô đứng trong tuyết rơi, vừa khóc vừa cười ha ha, hắn đột nhiên nhíu mày cười lạnh nói: "Tôi muốn biết. Xem có quan hệ gì đến chúng tôi hay không?"


Hạ Tuyết buồn bã cười lạnh, quay đầu, thở dài, nhìn mưa miên man rơi bên ngoài cửa sổ sát đất, sâu kín nói: "Hàn Văn Hạo. . . . . . Anh thật sự vô cùng tàn nhẫn, trong thế giới của anh, anh ngang ngược như vậy, chẳng lẽ thích một người, tôi cũng không có tư cách?"


Hàn Văn Hạo không lên tiếng, hai tay đột nhiên siết chặt eo của cô, để cho sau lưng của cô ép sát vào ngực mình, cằm của hắn gần như đặt lên vai cô . . . . . .


Hạ Tuyết mơ màng muốn đẩy Hàn Văn Hạo ra. . . . . .


Hàn Văn Hạo lạnh nhạt nói: "Tôi buông tay, cô sẽ ngã xuống ?"


"Tôi không bảo anh đỡ, một mình tôi cũng có thể đi! !" Hạ Tuyết gõ mạnh lên trán mình, làm ình tỉnh táo, choáng váng xoay mạnh người, mặt đập vào trước ngực Hàn Văn Hạo, thật sự đau muốn vỡ ra, nhưng hai tay chống vào ngực của hắn, dùng sức đẩy ra. . . . . .


Hàn Văn Hạo lùi lại hai bước, nhìn cô.


Hai chân Hạ Tuyết bồng bềnh đứng một chỗ, nhìn Hàn Văn Hạo, cười khổ một cái, thở sâu một hơi, xoay người, từng bước một hướng dưới cầu thang đi tới, nào ngờ bước hai bậc thang mà tưởng như một bậc thang, cả người loạng choạng, muốn té lăn trên đất, Hàn Văn Hạo đúng lúc nắm chặt eo cô, ôm cô vào trong ngực, mặt lạnh nói: "Tôi không muốn cô té xỉu nhà hàng Tây của tôi!"


Hắn lạnh lùng nói xong, đỡ Hạ Tuyết đi ra khỏi nhà ăn. . . . . .


"Buông tay!" Hạ Tuyết đứng ở cửa thang máy, vẫn cứ muốn đẩy hắn ra!


Hàn Văn Hạo tiến lên ôm chặt thân thể của cô, nhấn nút thang máy, cửa thang máy mở ra, hắn ôm cả người cô đi vào, sau đó đóng cửa lại!


Hạ Tuyết đứng một bên, không lên tiếng.


Hàn Văn Hạo cũng đứng ở thang máy nội bộ nhìn cô, tay muốn nhấn nút tầng trệt, nhưng không đè xuống, chỉ đi tới trước mặt Hạ Tuyết, nắm cằm của cô, sờ lên mặt cô, nhìn đôi mắt mê ly của cô, hỏi: "Sao lại thế này?"


"Ai cần anh lo! !" Hạ Tuyết đẩy tay hắn ra!


Hàn Văn Hạo cứng rắn đứng gần sát trước mặt Hạ Tuyết, vươn tay nắm cằm của cô, nói: "Cô không cần tôi lo? Vậy tại sao, sáu năm sau cô lại trở về? Xuất hiện trong bữa tiệc đính hôn của tôi?"


"Thế giới này đều là của anh sao?" Hạ Tuyết tức giận muốn đẩy hắn ra.


Hàn Văn Hạo lại tức giận, hai tay nắm chặt eo cô, để cho thân thể cô dính sát vào người hắn, mặt lạnh lùng, bá đạo nói: "Cô đã từng là của tôi ! !"


"Phi! !" Hạ Tuyết vẫn cứ muốn đẩy hắn ra! !


Hàn Văn Hạo vẫn ôm chặt cô, tức giận cúi xuống, nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng của cô, nhanh chóng nói: "Cô đã từng không phải của tôi sao?"


"Anh đã từng là của tôi sao? Cái người ngu ngốc này! ! Buông ra" Hạ Tuyết tức giận muốn đẩy hắn ra.


"Tôi nói rồi! !" Hàn Văn Hạo cao giọng, ôm lấy cô nói: "Sáu năm trước tôi đã nói rồi, nếu cô muốn nói như vậy, thì có thể! ! Cô có lá gan như vậy sao?"


"Cút! ! Tại sao tôi phải thích người như anh?" Hạ Tuyết níu tây phục của hắn, không muốn cùng hắn nói này nói nọ . . . . . ."Anh cút ngay! ! Thang máy sắp mở, tôi không muốn cùng anh nói nhảm! !"


Ánh mắt bén nhọn Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc, hừ một tiếng, lập tức xoay người, nhấn tầng một, thang máy chậm rãi hạ xuống. . . . . .


Hạ Tuyết tức giận thở phì phò, nhìn thang máy nhanh chóng hạ đến lầu một, cô bước nhanh ra đường lớn, đi dọc theo phía sau vườn hoa nhỏ khách sạn! !


Hàn Văn Hạo theo sau lưng của cô, nhìn cả người cô lắc lư!


Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, khinh thường mọi thứ, bước đi về phía trước, rốt cuộc đi ra phía sau vườn hoa nhỏ, sau đó dọc theo rào chắn thật dài bên bờ biển, cảnh vật xung quanh thê lương, cơn mưa nhỏ rơi trên người Hạ Tuyết.


Hàn Văn Hạo nhanh chóng cầm lấy cây dù nhân viên tiếp tân đưa đến, bước nhanh đến bên cạnh Hạ Tuyết, che mưa cho cô!


Hạ Tuyết nói thẳng: "Tôi hiện tại không còn sức tán gẫu với anh những chuyện ghê tởm! ! Tâm tình tôi không tốt, anh tránh xa tôi một chút, tôi muốn một mình yên tĩnh! !"


Hàn Văn Hạo không để ý đến cô, chỉ che dù đi về phía trước, vừa đi vừa nói chuyện: "Một lần cuối thôi!"



Ánh mắt Hạ Tuyết chớp một cái!


Hàn Văn Hạo đi theo phía sau cô, nói thẳng: "Buổi tối sáu năm trước ấy, tôi nhận điện thoại của cô! ! Tôi lại cúp điện thoại của cô!! Coi như trả lại cô một lần! !"


Hạ Tuyết cười khổ một cái, ngạc nhiên nói: "Anh thật là kỳ quái, ai muốn anh nhớ kỹ buổi tối ấy? Ai cần anh nhớ kỹ? Tôi căn bản không đặt anh ở trong lòng! Trong mắt tôi, trong lòng tôi, anh không là gì cả!"


Hàn Văn Hạo giận dữ ném cây dù xuống, đột nhiên xoay người nhanh chóng ôm cô vào trong ngực, đặt trên rào chắn, tròng mắt nóng rực tức giận nhìn cô! ! !Nhìn cái gì vậy? Anh cũng chỉ giày vò người khác? Xem thường người khác?" Hạ Tuyết đón mưa, cảm nhận nước biển lạnh lẽo bắn lên, có chút tỉnh táo. . . . . .


Hàn Văn Hạo đứng trong mưa, thân thể cũng từ từ ẩm ướt, ánh mắt nóng rực trừng mắt nhìn Hạ Tuyết. . . . . .


Hạ Tuyết nhìn trên mặt của hắn ướt nhem, tức giận, từ trong túi mình, lấy ra khăn tay trắng, nhét trên vai của hắn nói: "Chuyện của tôi, không cần anh phải xen vào! Sau này cách xa tôi một chút, giống như lúc trước anh muốn tôi cút xa như vậy!"


Cô khổ sở xoay người, đi dọc theo rào chắn biển thật dài. . . . . .


Ánh mắt Hàn Văn Hạo chớp lóe, cầm khăn tay trắng, bước nhanh tới phía trước, nắm chặt tay cô. . . . . .


"Buông tay!" Hạ Tuyết vẫn cứ muốn kéo tay hắn ra!


Hàn Văn Hạo vẫn đứng trong mưa, nắm chặt tay cô, nắm thật chặt!


Hạ Tuyết quay đầu, nhìn hắn tức giận kêu to: "Anh buông tay a!"


Hàn Văn Hạo vẫn không nhúc nhích nắm chặt tay cô, cầm ngón tay lạnh lẽo của cô, nhìn cô chằm chằm! !


Hạ Tuyết tức giận, lạnh lùng, gỡ tay hắn, kêu to: "Anh buông tay! ! Anh muốn làm gì?"


Hàn Văn Hạo mặt lạnh nói: "Tôi nói rồi, đây là lần sau cùng! ! Tôi không thích thiếu nợ người !"


Hạ Tuyết đột nhiên cười lạnh nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Chẳng lẽ. . . . . . Hàn Tổng Tài vĩ đại, người cảm thấy sáu năm trước, thực có lỗi với tôi ?"


Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, quay đầu đi, nhìn mặt biển mênh mông trước mặt, trong cơn mưa bụi chập chờn, đè nén u ám, hóa ra sắc trời đã bắt đầu tối, rào chắn biển chạy dài rất xa, phát sáng màu cam, hắn do dự một lúc lâu, cuối cùng lạnh giọng nói: "Tôi không hối hận đêm hôm ấy, tôi muốn nói một câu. Chỉ là. . . . . . Đối với đêm hôm ấy, tôi xin lỗi. . . . . ."


Hốc mắt Hạ Tuyết kịch liệt đỏ lên, đứng trong mưa, nhìn khuôn mặt người này kiên nghị, nước mắt cô rơi xuống, hòa vào nước mưa, cô ý thức được mình rơi lệ, tức giận hồi hộp lau mắt, quay đầu nói: "Anh không biết là anh vô cùng mâu thuẫn sao? loại người mâu thuẫn như anh, làm người ta mệt chết!"


Ánh mắt Hàn Văn Hạo chớp lóe nói: "Tôi nói rồi. . . . . . Tôi không thích thiếu nợ người ! Chuyện của cô đều là tôi tạo ra! Tỷ như lần đầu của cô! Cho nên tôi muốn trả lại cô!"


"Bây giờ anh trả xong rồi, được chưa? xong rồi! Không cần xoắn xuýt nữa ! Được chưa?" Hạ Tuyết tức giận nói xong, muốn hất tay hắn ra!


Hàn Văn Hạo vẫn nắm chặt tay cô nói: "Đi một đoạn nữa! !"


"Không cần! !" Hạ Tuyết lại tức giận vung tay


Hàn Văn Hạo nắm chặt tay cô, dùng sức kéo một cái, đem cả người cô ôm vào ngực mình, cúi xuống. . . . . .


"Anh muốn làm gì?" Hạ Tuyết phòng bị hắn!


Hàn Văn Hạo ướt nhem, nhìn mưa làm ướt chiếc váy đen của Hạ Tuyết, vừa rồi kéo mạnh, chiếc váy hơi thấp ngực, lộ ra bờ ngực xinh đẹp và áo lót màu đỏ, ánh mắt của hắn thu lại, nhìn thoáng qua gương mặt ướt nhem của Hạ Tuyết, chậm rãi vươn tay, kéo cô dây áo lót lộ ra trên vai cô, sau đó kéo váy lên một chút, lớp vải màu đen che khuất áo lót màu đỏ của cô . . . . . .


Hạ Tuyết thở phì phò, không lên tiếng. . . . . .


Hàn Văn Hạo che dù, nắm chặt tay cô, muốn cùng cô bước đi!


Hạ Tuyết vẫn muốn đẩy hắn ra, nói với hắn: "Anh hết nợ tôi rồi ! ! Từ nay về sau cũng không còn thiếu nợ tôi nữa! ! Sáu năm qua rồi! ! Cũng không còn thiếu nợ nữa! ! Chúng ta đều đã có người mình yêu rồi! ! Lập tức dừng lại đi! ! Tôi sẽ không vì tình yêu mà hao tổn tinh thần! Tôi đã nói rồi, mặc dù tôi yêu, tôi phải nắm giữ thật chặt tình yêu trong tay của tôi!! Không để cho bất cứ ai tùy ý khinh khi tôi và tình yêu của tôi! ! Anh cách xa tôi một chút! ! Bây giờ tôi là phụ nữ của Daniel! !"


Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm cô. . . . . .


Hạ Tuyết không để ý đến hắn, một mình đi dọc theo rào chắn thật dài trong mưa bước đi. . . . . .


Cửa chính vườn hoa phòng Tổng Thống!


Daniel che dù, đứng trong sân cỏ dưới mưa, nhìn chằm chằm con đường đá cẩm thạch trắng, vẻ mặt bình tĩnh, tin tưởng chờ đợi. . . . . .


Quả nhiên, lúc hoàng hôn, rốt cuộc Hạ Tuyết đi dọc theo con đường mòn thật dài, toàn thân ướt đẫm đi tới, Daniel giật mình kêu lên: "My God!"


Hắn vừa nói xong, lập tức chạy như bay tới phía trước, che mưa cho Hạ Tuyết, giật mình hỏi: "Em sao lại thế này? Tại sao phải đi dưới mưa! Xảy ra chuyện gì rồi ?"


Vẻ mặt Hạ Tuyết lạnh lùng, đẩy Daniel ra, mệt mỏi nói: "Em mệt mỏi, em muốn nghỉ ngơi, bây giờ, em không muốn nói bất cứ chuyện gì".


Daniel nhướng mày, không thể tin nhìn Hạ Tuyết, đã sáu năm qua, lần đầu tiên cô từ chối hắn như vậy, hắn lập tức đi ra phía trước, đi theo bước chân của cô, lo lắng hỏi: "Tại sao? Tại sao lại như vậy? Xảy ra chuyện gì? Làm cho tâm tình em không tốt như vậy? Anh làm sai chuyện gì sao?"


Hạ Tuyết không muốn nói chuyện, chỉ đi vào đại sảnh, đi qua hành lang, cũng không nhìn Thanh Nhã, cứ như vậy muốn trở lại phòng, đóng cửa lại!


Daniel lập tức ngăn cánh cửa, lo lắng nhìn Hạ Tuyết, giật mình hỏi: "Làm sao vậy? Rốt cuộc làm sao vậy? Nói cho anh biết! !"


"Bây giờ em không muốn nói chuyện! !" Hạ Tuyết cao giọng nói với Daniel!


Daniel nhìn cô tức giận như vậy, nghi hoặc hỏi: "Chuyện này, có liên quan đến anh sao?"


Hạ Tuyết không muốn nói chuyện, chỉ muốn cứng rắn đóng cửa lại!


"Hạ Tuyết! !" Daniel đột nhiên cao giọng, đau lòng nhìn Hạ Tuyết nói: "Anh đã tìm em 3 tiếng rồi, 3 tiếng đồng hồ lâu như 3 thế kỷ, nếu em muốn yêu người khác, xoay người là có thể đi! Chỉ cần em an toàn, chỉ cần em hạnh phúc! Nhưng đừng đối xử với anh như vậy! !"


Hạ Tuyết quay đầu lại, hốc mắt đỏ lên. . . . . .


"Rốt cuộc, anh đã làm sai chuyện gì? làm cho em tức giận mà đi tiếp nhận "Trà Hoa Nữ", Daniel khiếp sợ nhìn cô: "Nói cho anh biết. . . . . . anh đã làm sai chuyện gì?"


"Anh không sai! Người sai chính là em! !" Hạ Tuyết bất đắc dĩ thở dài, nói: "Em thật sự rất mệt mỏi! Em muốn nghỉ ngơi! Anh có thể để cho em yên tĩnh một chút hay không! !"


Daniel nhìn chằm chằm Hạ Tuyết. . . . . .


Hạ Tuyết mệt mỏi nhẹ nhàng đóng cửa lại, ngăn hắn ngoài cửa, sau đó dựa lưng vào cửa, ngẩng đầu lên, thở dài một hơi. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: