"Cô và tôi không thù không oán, nhưng ngày đó quả thật tôi không cẩn thận nên cùng chung đụng với cô một buổi tối, cô lại to gan lớn mật sinh ra con gái của ta, ngoại chuyện tức giận, đúng là nhạo báng cô làm chuyện ngu ngốc, rõ ràng là ghét tôi như vậy, lại sinh con của tôi! ! Con người của tôi không thích thiếu nợ người khác! ! Cô nói cô làm một bà mẹ độc thân20 tuổi, không cần nghĩ cũng biết rất vất vã ! Cô nói không phải cô ngốc sao? Tự mình tìm ch� thấy sinh ra một chút lòng thương hại với tôi thì anh mất mặt ? Tôi hèn hạ như vậy sao? Có lẽ ở trước mặt của anh, tôi không đáng để cho anh mềm lòng như người phụ nữ khác chút nào sao ! !"
Cô nói xong, đột nhiên hất tay Hàn Văn Hạo ra, cứ như vậy mặc bộ quần áo thể thao màu xanh dương, đi xuống cầu thang, đi ra bên ngoài cửa hàng, dầm mưa bước đi! !
Mưa xối xả như trút nước, mưa nặng hạt rơi xuống. . . . . .
Hạ Tuyết đi trong mưa, nhìn cây Dương xanh biếc, đang tràn đầy sức sống mạnh mẽ, không sợ mưa to gió lớn, ngạo nghễ đứng thẳng, lúc Hạ Tuyết còn ở Pháp, thường leo lên vườn nho xanh mướt, nhìn khắp nơi đều là màu xanh lá, thở dài một hơi, kêu to: "Hạ Tuyết ........... cố gắng lên ..........."
Hạ Tuyết nhớ đến những chuyện ở Pháp, nước mắt của cô lăn xuống, khẽ cắn môi dưới, tiếp tục đội mưa đi về phía trước, mặc ưa gió tạt lên người của mình, cũng không thèm để ý. . . . . .
Người đến người đi, bọn họ cũng che dù, màu đỏ, màu xanh lá cây, màu vàng, màu xanh dương. . . . . .
Toàn bộ thế giới, đều ở đây càng không ngừng đi phía bên trái, đi bên phải . . . . . .
Đột nhiên có m�u tội! !" Hàn Văn Hạo mặt lạnh nói!
Hạ Tuyết thật sâu nhìn chằm chằm vào hắn, đột nhiên nước mắt lăn xuống, khẽ cắn chặt răng, lập tức nắm túi xách của mình, nói: "Anh tự mình từ từ xem đi! Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa!"
Cô vừa nói xong, lập tức xoay người rời đi, chuẩn bị xuống lầu.
Hàn Văn Hạo bước nhanh đi đến phía sau lưng của cô, nắm chặt cổ tay của cô, nhìn cô không hiểu hỏi: "Cô muốn làm gì?"
Hạ Tuyết tức giận xoay người, nghẹn ngào rơi lệ nhìn Hàn Văn Hạo tức giận nói: "Mỗi lần anh không thể nói dễ nghe sao? ví dụ như nói, anh tức giận là vì lo lắng tôi sinh con thì tôi làm thế nào? Rõ ràng anh cảm thấy áy náy, lại nói tôi tự tìm! ! Anh không thể nói chuyện dễ nghe sao? Nói chuyện dễ nghe sẽ chết sao? Không phải lúc nảy tôi nói rồi sao ? Tôi có thể tha thứ cho bất cứ ai ! ! Bởi vì mọi chuyện đã qua rồi ! !"
Hàn Văn Hạo nhìn cô thật sâu . . . . . .
"Hàn Văn Hạo, tôi chịu đựng anh không ít!!" Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, nhìn người đàn ông trước mặt cứng rắn như sắt thép này, nói: "Có lúc tôi suy nghĩ, tôi thật sự rất đáng ghét sao? Để cho anh cảmột cây dù trong suốt, vượt qua tất cả cây dù màu, đi tới trước mặt của Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết đứng trong mưa sững sờ, quay đầu, lại nhìn thấy Hàn Văn Hạo che dù, đứng ở trước mặt của mình, vẫn gương mặt kiên nghị, hai mắt nóng bỏng.
Hạ Tuyết cũng đứng dưới dù nhìn hắn, cả người lạnh run, hỏi: "Anh muốn gì?"
Hàn Văn Hạo nhìn chằm chằm cô thật lâu, thật lâu, rốt cuộc chậm rãi vươn tay, khẽ chạm vào khuôn mặt lạnh lẽo của cô, vuốt nước mưa trên mặt cô, vén mấy sợi tóc ướt trước trán cô . . . . . .
Hạ Tuyết vẫn đề phòng nhìn hắn.
Hàn Văn Hạo vẫn không lên tiếng, khẽ nắm một bàn tay nhỏ Hạ Tuyết, đặt cây dù vào, hắn nhìn cô, tăng thêm sức đè mu bàn tay cô, chậm rãi nói: "Cầm đi! Chúng ta chán ghét lẫn nhau là tốt ! Tôi chán ghét cô! ! Rất chán ghét cô ! !"
"Anh. . . . . ." Hạ Tuyết tức giận nhìn hắn! !
Hàn Văn Hạo không nói gì thêm, buông lỏng tay của cô, một mình đội mưa, đi giữa đường, cuối cùng hắn biến mất trong rất nhiều cây dù màu sắc khác nhau !
Hạ Tuyết đứng trong mưa, nhìn mọi người chung quanh, nghĩ tới Hàn Văn Hạo, cô rất buồn bực, thật không hiểu người đàn ông này! Cô chậm rãi cúi đầu, nhìn mu bàn tay mình đỏ tươi, hơi ấm và cảm giác đau đớn lúc nảy vẫn còn trên mu bàn tay mình, trong lòng cô không khỏi run rẩy!
Lúc này Điện thoại di động vang lên! !
Hạ Tuyết cầm điện thoại, lạnh có chút phát run: "Alô ! !"
"Bây giờ cô đang ở đâu ?" Isha hỏi ngay.
"Đang ở trên đường! Thế nào?" Hạ Tuyết kỳ quái hỏi.
"Cô không được quên, thứ hai tuần tới, cô phải bước lên thảm đỏ! Tất cả dạ phục của cô đã chuẩn bị xong! Phải mặc thử ! Đúng rồi, đến lúc đó, cô cùng đi trên thảm đỏ với ai ?" Isha hỏi.
Hạ Tuyết bật cười nói: "Còn có thể là ai? Nhất định là Hi Văn và Văn Vũ a! Hắn cũng đã sớm hẹn với tôi!"
"Từ chối đi!" Isha nói thẳng: "Vì bộ phim "Dịu dàng" của cô, đi trên thảm đỏ, tự nhiên phải cùng đi với tổ diễn kịch ! Tổ diễn kịch đã sắp xếp cô và Trương Đạo diễn cùng đi trên thảm đỏ, đây là điều rất vinh dự !"
Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, mỉm cười nói: "Tốt!"
"Mau tới đây thử đồ dạ hội! bộ váy của cô màu xanh nhạt đính kim cương, cửa hàng Hoàng thất đã chuyển đến, Tổng Tài Daniel đã ký nhận rồi ! Lần này tôi muốn làm cho người của tôi phải sáng chói, rực rỡ!" Isha ngẩng mặt nói.
Mỗi năm một lần, Giải Kim Mã sắp khai mạc ! !
Các ngôi sao lớn, nhỏ sôi nổi tìm các thương hiệu lớn, thương hiệu thông thường, tất cả các thương hiệu cũng tranh nhau tài trợ, Isha nói xong buông điện thoại đi ra ngoài, Hạ Tuyết vẫn chưa quyết định dùng nhà thiết kế trang phục kia, các chủ thương hiệu thiết kế lớn ào ạt tìm đến, cung cấp trang phục tốt nhất, nhãn hiệu cao cấp lớn nhất thế giới sẽ để cho trợ lý gọi điện thoại cho Hạ Tuyết, muốn cùng hợp tác. . . . . . Cho nên trong khoảng thời gian này Hạ Tuyết bận rộn như điên, vừa bận rộn "Trà Hoa Nữ" bấm máy, vừa bận rộn trang phục tham dự Giải Kim Mã, còn liên tục nhận phát ngôn cho các nhãn hiệu mỹ phẩm, châu báu . . . . . .
Cuối cùng, ba ngày nữa đến lễ trao giải Kim Mã, ban tổ chức muốn mời Hạ Tuyết và Hàn Văn Vũ trao giải thưởng cho diễn viên mới xuất sắc nhất! Cô biết tin này, vui vẻ đồng ý, cho nên cùng Hàn Văn Vũ nhiệt tình thảo luận lời thoại lúc trao giải thưởng. . . . . . Hàn Văn Vũ còn dự đoán lần này Cẩn Nhu có khả năng lọt vào vòng diễn viên mới xuất sắc nhất, Hạ Tuyết nghe xong, càng thêm vui vẻ. . . . . .
Daniel biết gần đây Hạ Tuyết rất bận, hắn thừa dịp cô cầm kịch bản, đang nhìn dạ phục thì tự mình mang chè, đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, đút cô uống chè . . . . . .
Hạ Tuyết vừa nghĩ đến kịch bản, vừa uống chè. . . . . .
Daniel chăm chú nhìn Hạ Tuyết một lúc lâu, mỉm cười đi ra ngoài, trong lúc đứng dậy, thấy Cẩn Nhu đứng trước cửa phòng, vẻ mặt dịu dàng nhìn mình. . . . .
Ánh mắt của Daniel hơi lóe lên, cầm chén mỉm cười gật đầu đi ra ngoài, trong khoảng thời gian này, Cẩn Nhu đã đến phòng tổng thống ba lần, cùng Hạ Tuyết nghiên cứu trang phục bước trên thảm đỏ. . . . . . Mỗi lần, bọn họ cũng gặp thoáng qua, cũng trầm mặc không nói. . . . . .
Lần này cũng như vậy, Cẩn Nhu nhàn nhạt nhìn Daniel đi qua bên cạnh mình, cô cúi mặt đi vào phòng, cùng Hạ Tuyết nghiên cứu kịch bản, Daniel giúp các cô đóng cửa phòng lại, thở dài một hơi, trở về thư phòng xem văn kiện.
Hạ Tuyết và Cẩn Nhu xem kịch bản một chút, đột nhiên Hạ Tuyết cảm thấy mệt mỏi, Cẩn Nhu mỉm cười nói: "Cô ngủ đi. . . . . . tôi ở đây xem lại kịch bản một chút".
Hạ Tuyết mỉm cười ôm chăn đã ngủ, trong miệng còn lầm bầm nói: "Con bé Hi Văn này, không biết chạy đi đâu rồi kìa ?"
Cẩn Nhu cười nói: "Trẻ con đương nhiên là muốn rong chơi khắp nơi ! Tôi đi ra ngoài hít thở một chút".
"Ừ" Hạ Tuyết rất mệt mỏi, liền nhắm mắt lại.
Cẩn Nhu ra khỏi phòng, đầu tiên là liếc mắt nhìn hành lang dài thật yên tĩnh, sau đó đi qua thư phòng Daniel, phát hiện cửa phòng mở, nhưng không có thấy người bên trong, cô ta ngạc nhiên đi ra phòng khách, lại thấy Daniel một mình đang ngồi trên ghế sa lon, cầm một trái Sakya thật to, đặt trong lòng bàn tay, xoay tròn nhìn tới nhìn lui, ánh mắt cô ta lóe lên một chút ý đồ . . . . . .
"Daniel tiên sinh. . . . . ." Cẩn Nhu mỉm cười đi tới, gọi nhỏ Daniel.
Daniel đang cầm trái Sakya trong tay, nhìn Cẩn Nhu có chút sửng sốt nói: "Hi... . . . ."
"Sao lại không thấy người giúp việc phục vụ?" Cẩn Nhu mỉm cười đi tới, dịu dàng hỏi.
Daniel mỉm cười nói: "Buổi trưa tôi bảo các cô đi nghỉ ngơi, quản gia đã ra ngoài đi dạo với Hi Văn . . . . . ."
Cẩn Nhu vừa nghe, ánh mắt hơi lóe lên một cái, ngẩng đầu nhìn Daniel. . . . . .
Daniel cũng nhìn cô. . . . . . Hai người rất ăn ý nhìn đối phương.
"Cám ơn anh. . . . . ." Cẩn Nhu đứng trước mặt Daniel, nhìn hắn, cảm kích nói.
Daniel hơi kỳ quái nhìn cô hỏi: "Cám ơn tôi cái gì?"
Cẩn Nhu có chút cười khổ nói: "Cám ơn anh không đem chuyện của tôi, tố cáo cho Hạ Tuyết, giữ cho tôi một chút tôn nghiêm, cám ơn anh hiểu được sự kiêu ngạo trong lòng tôi . . . . . ."
Daniel hơi nheo mắt, mỉm cười, ngẩng đầu lên, giơ nhẹ tay nói: "Mời ngồi".
Cẩn Nhu nhìn hắn một cái, gật đầu ngồi kế bên người hắn, sau đó nhìn trái "Sakya" trong lòng tay hắn, cười hỏi: "Lúc nảy đang nhìn gì mà mất hồn thế?"
Daniel nghe, mỉm cười cầm trái Sakya, hơi xoay tròn nói: "Hôm nay Hàn Tổng Tài sai người đưa tới trái "Sakya" rất nổi tiếng ở Đài Loan, cho tới bây giờ tôi cũng chưa gặp được loại trái này, cảm thấy hình dáng của nó có chút quái dị, tò mò lấy ra nhìn một chút! Tại sao lại gọi là Sakya? Đây là một cái tên rất đẹp, rất kỳ diệu !"
Cẩn Nhu nghe xong, mỉm cười giải thích nói: "Sakya được trồng ở huyện Đài Đông của Đài Loan, nó còn được gọi là trái vải, nhưng thật ra là trái cây châu Mỹ nhập vào, sau đó trồng trọt ở Đài Loan một số lượng rất lớn, vì đầu của nó có dáng dấp giống như Sakya, cho nên mới gọi là Sakya! Là loại trái cây quý, có mùi vị nhẹ, không ngán, nhưng bây giờ mới giữa tháng 10, trái cây còn chưa chín, đến tháng 12 mùi vị Sakya càng thêm ngọt. . . . . ."
"Hả?" Daniel vừa nghe, cười rộ lên, nhìn Cẩn Nhu nói: "Tôi muốn nếm thử một chút mùi vị này. . . . . . Cái này. . . . . . phải ăn như thế nào ?"
Cẩn Nhu suy nghĩ một chút, cười nói: "Tôi đi lấy dao. . . . . . Tôi sẽ mở nó !"
"Không cần! Tôi rung chuông gọi người giúp việc là được !" Daniel mỉm cười vừa muốn đưa tay, bấm hands-free bên cạnh sofa, nhưng Cẩn Nhu nhẹ đặt tay trên mu bàn tay Daniel, sau đó cô ta ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn hắn nói: "Không cần! Cần gì quấy rầy bọn họ nghỉ ngơi, trước kia người giúp việc nhà chúng tôi, bình thường đến khoảng 12 giờ, tôi đã cho các cô ăn cơm trưa, đến buổi chiều mới đến phục vụ. . . . . . Tôi không nhẫn tâm nhìn thấy họ quá mệt mỏi. . . . . ."
Daniel nhìn cô ta.
Cẩn Nhu mỉm cười đứng lên, sau đó đi vào phòng bếp, sắc mặt của cô ta đột nhiên lạnh lẽo, ngẩng mặt đi vào phòng ăn, lấy một con dao nhỏ, cầm trong tay, nhìn trái, phải xem nó sắc bén đến đâu, ánh mắt cô ta mãnh liệt bén nhọn, chậm rãi cầm con dao nhỏ đi ra khỏi phòng ăn, đi qua phòng của Hạ Tuyết, nhìn cửa phòng đóng chặt, cô cười lạnh, lướt qua cánh cửa kia, đi ra, nhìn Daniel vẫn còn ngồi trong phòng khách ngắm nhìn trái Sakya, rồi nhẹ cúi đầu ngửi một cái, nhưng không ngửi được mùi vị gì, bật cười lên. . . . . .
"Cái đó sao dễ dàng có thể nghe được mùi?" Cẩn Nhu bất đắc dĩ nhìn hắn, nhẹ bước đi tới, sau đó giống như rất không chú ý ngồi ngay bên cạnh hắn, nhìn Daniel vươn tay mỉm cười nói: "Sakya. . . . . ."
Daniel suy nghĩ một chút, đưa trái cây trong tay cho Cẩn Nhu nói: "Cô phải cẩn thận một chút. . . . . ."
"Không có việc gì!" Cẩn Nhu đặt trái Sakya trong lòng bàn tay, sau đó cầm con dao nhỏ rất sắc bén cắt xuống . . . . . .
"A!" Cẩn Nhu lập tức buông con dao và trái cây, giơ ngón cái của mình lên, nhìn máu tươi từng giọt nhỏ xuống.
Daniel sửng sốt, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô ta nhìn vết thương rất sâu nơi ngón cái của cô, hắn lập tức một tay đè vết thương trên ngón cái của cô ta, nói: "Xin lỗi, làm tay cô bị thương rồi !"
"Không có việc gì!" Cẩn Nhu mỉm cười lắc đầu, ở khoảng cách thật gần nhìn hắn. . . . . .
Daniel cúi xuống, ấn miệng vết thương, một lúc lâu, chậm rãi buông vết thương ra, nhìn máu ngưng kết ở miệng vết thương, hắn đứng dậy, nói: "Chờ một chút!"
Cẩn Nhu vội vàng dịu dàng nhìn hắn nói: "Không có việc gì. . . . . . anh không cần vội. . . . . ."
Daniel đi vào phòng, một lúc lâu, cầm một hòm thuốc ra ngoài, ngồi bên cạnh cô ta, lấy thuốc sát trùng và bông băng, nói: "Cô chịu đau nhé !"
Cẩn Nhu có chút căng thẳng nhìn Daniel hỏi: "Đau lắm hả? Vậy tôi không thoa, tôi tình nguyện đau chết, cũng không muốn thoa thuốc sát trùng. . . . . ."
Daniel đột nhiên cười, dùng bông băng vừa thấm nước sát trùng, vừa nói: "Tại sao cô và Hạ Tuyết nói giống nhau vậy? Cô ấy bị thương, bôi thuốc cho cô ấy, cô ấy cũng nói như vậy . . . . ."
Cẩn Nhu cũng có chút bất đắc dĩ cười nói: "Chúng tôi từ nhỏ cùng nhau chơi đùa đến lớn, tính cách của cô ấy rất kích động, rất trượng nghĩa, tôi nhát gan nhu nhược, cô ấy luôn nói rất hâm mộ tôi có thể dịu dàng như vậy, tôi cũng rất hâm mộ sự kiên cường của cô ấy . . . . . . Dần dần, chúng tôi có chút giống nhau . . . . . . Nhưng mà tôi vẫn sợ đau hơn cô ấy một chút, tôi rất vô dụng phải không?"
"Không có. . . . . . phụ nữ sợ đau là thiên tính. . . . . ." Daniel kéo nhẹ bàn tay nhỏ bé của Cẩn Nhu, nhìn máu tươi chảy nhỏ giọt vào lòng bàn tay của cô ta, rất tội nghiệp, hắn một lần nữa, nói: "Rất xin lỗi, hi vọng sẽ không lưu lại vết sẹo . . . ."
Cẩn Nhu bất đắc dĩ cười nói: "Lưu lại thì lưu lại . . . . . ."
"Nhịn đau nhé !" Daniel cầm bông băng chạm vào vết thương !
"A!" Cẩn Nhu đau đến đổ mồ hôi, cả người ngã đến gần bên người Daniel, đầu tựa vào trên vai của hắn, kêu nhỏ: "Anh nhẹ tay, thật sự rất đau a. . . . . ."
Daniel nói với cô: "Thật xin lỗi, cô nhịn một chút nữa !" Hắn nói xong, lập tức lại cầm bông băng ấn xuống !
"A!" Cẩn Nhu bắt chặt cánh tay cứng rắn của Daniel, phát hiện người đàn ông này, nhìn lịch sự nho nhã, nhưng thật ra thì cũng thích tập thể dục, toàn thân tản ra một hơi thở đàn ông mạnh mẽ, ấm áp, làm cho người ta tham muốn. . . . . . Trong lòng của cô ta khẽ động, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đẹp trai và vóc dáng hoàn mỹ của Daniel, trong ánh mắt cô ta trở nên dịu dàng chưa từng có . . . . . .
Daniel chăm chú bôi thuốc cho cô ta, sau đó lấy miếng dán cầm máu, cẩn thận dính vào trên vết thương của cô ta, dùng bông băng sạch sẽ, thấm nước ấm, lau khô máu tươi trong lòng bàn tay của cô ta . . . . . .
Trong lòng Cẩn Nhu không khỏi mềm mại, cô nhìn hắn, sâu kín nói: "Anh rất tỉ mỉ . . . . . ."
Daniel chỉ mỉm cười nhìn cô ta, lại tiếp tục lau vết máu, ngón tay trắng tinh, thon dài của hắn, quét qua tay Cẩn Nhu, trái tim của cô ta cũng nhẹ rung . . . . . . Cô ta lại ngẩng đầu nhìn hắn thật sâu . . . . . .
Hôm nay gió biển không lớn!
Biển gợn sóng, bầu trời và mặt biển đều mờ mịt, như cuộc đời người. . . . . .
Cẩn Nhu ngồi trên ghế sa lon, nhìn Daniel ưu nhã ngồi trên ghế sa lon, cầm con dao sắc bén lúc nảy cẩn thận đặt trái Sakya lên một đĩa nhỏ, sau khi gọt vỏ, tỉ mỉ cắt Sakya thành từng miếng hình tam giác, đặt vào một đĩa bằng sứ men xanh vô cùng ngay ngắn. . . . . .
"Daniel tiên sinh nhất định rất biết hưởng thụ cuộc sống. . . . . ." Cẩn Nhu mỉm cười nhìn Daniel nói.
Daniel đột nhiên cười một tiếng nói: "Từ trong cuộc sống, nhất định phải biết hưởng thụ, mới có sức để đi tiếp. . . . . ."
"Hạ Tuyết cũng chịu ảnh hưởng của anh sao?" Cẩn Nhu hỏi.
Daniel vừa cắt Sakya vừa nói: "Cách nhìn cuộc sống của tôi và cô ấy không giống nhau. . . . . . Nhưng tôi không can thiệp vào cuộc sống của cô ấy . . . . . . Tôi tôn trọng bất kỳ ý tưởng gì của cô ấy".
"Thật sự anh là một người rất lịch sự, nếu ai ở cùng một chỗ với anh, sẽ rất hạnh phúc !" Cẩn Nhu thật lòng nói.
Daniel chỉ nhàn nhạt cười, cắt hết trái sakya xong, cầm lên cái nĩa nhỏ bằng vàng ròng, xiên một miếng nhỏ, đưa cho Cẩn Nhu nói: "Ăn đi. . . . . ."
Cẩn Nhu mỉm cười vươn tay, đưa tay trùm lên mu bàn tay của hắn, nhẹ nhàng đẩy ra trước mặt của hắn, nói: "Tôi rất thích ăn Sakya, trước kia mẹ tôi cũng giống như anh, từ từ gọt vỏ, từ từ cắt từng miếng, đưa tới bên miệng của tôi . . . . . Tôi cũng thường ăn, anh ăn đi. . . . . . tôi đột nhiên có chút đau lòng. . . . . ."
Daniel trầm mặc nhìn Cẩn Nhu. . . . . .
Cẩn Nhu nhìn Daniel một cái, vội vàng cúi đầu, hốc mắt đỏ lên, nước mắt trong suốt tràn ra mi.
Daniel vội vàng cầm khăn giấy, đưa tới trước mặt của Cẩn Nhu. . . . . .
"Xin lỗi, thất lễ rồi!" Cẩn Nhu cầm lấy khăn giấy, nhẹ lau nước mắt của mình, nghẹn ngào nói: "Vì mẹ mất sớm, tôi vừa nhìn Sakya, sẽ nhớ tới mẹ. . . . . ."
Daniel hướng về phía Cẩn Nhu, nói: "Rất xin lỗi. . . . . ."
Cẩn Nhu thật có chút nói không nên lời, nhìn Daniel nói: "Tại sao anh nói xin lỗi? Anh như vậy sẽ làm hư các cô gái nhỏ. . . . . . nhưng anh rất yêu Hạ Tuyết, vậy thì đủ rồi. . . . . . Cô ấy từ nhỏ mệnh đã khổ, ôm em trai ba tuổi, thường đến ven đường nhặt ve chai, đôi khi còn phải canh giữ cửa để được ăn no bụng, ăn đồ ăn thừa, cơm thừa của người ta, có mấy lần em trai bị sốt, cô ấy chạy đến dưới lầu nhà tôi, khóc lóc hỏi vay tiền của tôi, sau đó tôi cầm tiền, cùng với cô ấy và em trai đến bệnh viện, em trai của cô ấy được cứu, nhớ đến những ngày tháng đó, cô ấy còn khổ sở hơn tôi, tôi chỉ là thiên kim đại tiểu thư bị mồ côi mẹ, nhưng cô ấy là cô gái bình thường khiến người ta thương yêu! Tôi thật sự rất thích Hạ Tuyết. . . . . . Tôi thật sự hi vọng cô ấy có thể hạnh phúc. . . . . ."
Cô ta nói xong, lại rơi nước mắt. . . . . .
Daniel thấy Cẩn Nhu kích động như vậy, hắn mỉm cười nói: "Cô yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt . . . . . . Sẽ không để cho cô ấy bị thương tổn. . . . . ."
Cẩn Nhu ngẩng đầu nhìn Daniel hỏi: "Hai người chuẩn bị khi nào kết hôn?"
Daniel đột nhiên bật cười nói: "Lấy ý tưởng của cô ấy làm chuẩn!" Hắn nói xong, đem miếng Sakya trong tay, bỏ vào miệng, thưởng thức, cuối cùng hắn rất hài lòng nhìn Cẩn Nhu nói: "Thật sự ăn rất ngon! Hạ Tuyết nhất định rất thích mùi vị này, mấy lần cô ấy nói với tôi muốn đi Đài Loan nhưng tôi chưa có thời gian. . . . . . Có thời gian, tôi sẽ đưa cô ấy đi một chút. . . . . ."
Cẩn Nhu nhìn Daniel nói: "Anh thật sự rất yêu cô ấy. . . . . ."
Daniel mỉm cười không lên tiếng, ăn một miếng Sakya nữa, cảm thấy rất ăn ngon, liền nói với Cẩn Nhu: "Tôi đặt cái này trong tủ lạnh có thể ăn ngon hơn, thường ngày lúc cô ấy xem kịch bản, thích ăn vặt. . . . . . Thực sự cám ơn Hàn Tổng Tài. . . . . . Khó được hắn tỉ mỉ như vậy, sau này tôi sẽ đi Đài Loan đặt trái cây, chọn loại trái tươi nhất, chở bằng máy bay về nước cho Hạ Tuyết ăn".
Cẩn Nhu nhìn hắn, miễn cưỡng cười cười, ánh mắt lộ ra tia sáng tàn nhẫn nhìn theo bóng lưng Daniel, lồng ngực phập phồng tức giận, chậm rãi đứng dậy, đi theo phía sau Daniel, đi theo hắn vào phòng ăn, nhìn hắn đem đĩa sakya đặt trên bàn ăn, tỉ mỉ cầm giấy giữ tươi, chuẩn bị bao lại, sau đó đặt vào tủ lạnh, cô ta ngẩng mặt, quay đầu từng bước trở về, vừa đi, đôi tay vừa cắm vào túi áo khoác, trong chốc lát, trong tay của cô ta đột nhiên có một USB nhỏ, cô ta tựa vào trước cửa sổ sát đất, nhìn mặt biển gợn sóng, cười lạnh nói: "Tôi xem anh. . . . . . sau khi xem USB của Hạ Tuyết, về sau anh còn thích cô ta nữa không. . . . . ."
Cô ta lạnh lùng nói xong, gương mặt tái nhợt, co rút mạnh, nắm USB trong tay, siết chặt, xoay người nhìn phòng khách xa hoa, cười lạnh, giống như hỏi Thượng Đế: "Đặt chỗ nào để cho Daniel tiên sinh dễ dàng nhìn thấy USB này?"
Daniel cất đĩa Sakya xong đi ra ngoài, thấy Cẩn Nhu đã ngồi trên ghế sa lon, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, lâm vào trầm tư. . . . . . Hắn mỉm cười đi tới, nhìn Cẩn Nhu nói: "Sorry, xấu hổ. Xin lỗi không tiếp chuyện được rồi, tôi còn chút việc cần làm! Phải trở về thư phòng rồi !"
Cẩn Nhu quay đầu lại, nhìn Daniel mỉm cười nói: "Được . . . . . ."
Daniel mỉm cười gật đầu, liền đi vào thư phòng.
Cẩn Nhu đột nhiên cười, nhớ tới sáu năm trước, lúc ấy cô ta đỡ Hạ Tuyết đi vào phòng tổng thống, bỏ vào trong bình hoa một máy camera, đối diện mặt giường, sau đó cô mua chuộc nhân viên khách sạn lấy camera ra, ai ngờ lại phát hiện, người lên giường với Hạ Tuyết, cũng không phải hắn, lúc ấy mặc dù cô ta có cảm giác khiếp sợ, nhưng vẫn không tiêu hủy những thứ làm áu nóng người ta sôi sùng sục, có lẽ đây chính là báo ứng, ông trời cũng muốn giúp mình, chỉ cần nhìn cảnh Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo lên giường, Daniel cũng biết Hi Văn là con gái của Hàn Văn Hạo, hắn làm sao có thể cùng Hạ Tuyết ở chung một chỗ? Có thể cùng Hàn Văn Hạo hợp tác? Lấy người Hàn gia ghét tác phong con hát, bọn họ không phá hủy Hạ Tuyết sao ? Hạ Tuyết ơi Hạ Tuyết, tôi xem đến lúc đó, cô có bị thân bại danh liệt hay không ! !
Cẩn Nhu cắn môi dưới, cúi đầu khẽ cười, lúc nảy cô ta đã cầm USB đi vào phòng của Daniel. . . . . .
Daniel đi vào thư phòng, nhớ bản kế hoạch sáng nay, vội vã muốn mở tài liệu ra, nhưng lại nghe Hạ Tuyết kêu nhỏ mình: "Daniel. . . . . ."
Đây là thói quen của cô, lúc cô tỉnh giấc, luôn luôn thích hắn ở bên cạnh, hắn liền vội vàng khép tài liệu, đi ra ngoài, đi vào phòng của Hạ Tuyết, nhìn cả người Hạ Tuyết cuốn rúc vào trên giường, mơ mơ màng màng kêu Daniel, giống như một con mèo lười. . . . . . Hắn đột nhiên cười, đi tới bên người Hạ Tuyết, ôm cả người cô lên, đi ra bên ngoài phòng khách. . . . . .
Cẩn Nhu cũng hơi đứng lên, nhìn Daniel ôm Hạ Tuyết đi vào phòng khách, cô ta sững sờ, mỉm cười nói: "Nhanh như vậy đã tỉnh rồi ?"
Hạ Tuyết tựa vào trong ngực Daniel, nhìn Cẩn Nhu mỉm cười nói: "Ừ. . . . . . Tôi ngủ trưa, sẽ tỉnh lại rất nhanh, ngủ không ngon giấc !"
Daniel cẩn thận đặt Hạ Tuyết trên ghế dựa, ngồi bên cạnh cô, nhẹ nâng mặt của cô, nhìn ánh mắt của cô có chút vẩn đục, không hiểu hỏi: "Bảo bối, em làm sao vậy? Xem ra, giống như có chút không thoải mái. . . . . ."
"Em gặp ác mộng! Thật là đáng sợ !" Hạ Tuyết nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt tái nhợt nói.
"Hả?" Daniel suy nghĩ một chút, nhìn cô mỉm cười hỏi: "Ác mộng thế nào? Làm cho em không thoải mái như vậy?"
Hạ Tuyết nhìn hắn hơi lắc đầu, cười nói: "Miệng của em rất khát. . . . . ."
"Chờ một chút !" Daniel lập tức đứng dậy, đi tới phòng ăn, qua một lúc lâu, hắn đang cầm một ly nước ấm đi tới, đưa tới trước mặt của Hạ Tuyết nói: "Uống đi . . . . . ."
Hạ Tuyết nằm trên ghế dựa, cầm ly nước ấm, từng ngụm, từng ngụm uống xong, sau đó cô thở dốc một hơi, nằm trên ghế dựa, nhìn Daniel mỉm cười nói: "Cám ơn anh . . . . ."
Daniel cười một tiếng, véo nhẹ cằm của cô, có chút đau lòng quan tâm nói: "Có phải hôm nay lúc ngủ, để tay trên ngực hay không? Đây là thói quen của em, bởi vì thế mà em hay gặp ác mộng!"
Sắc mặt Hạ Tuyết có chút tái nhợt nói: "Không có việc gì. . . . . ."
"Đúng rồi, Hàn Tổng Tài phái người đưa tới trái Sakya ở Đài Loan, mùi vị ăn rất ngon, anh đặt trong tủ lạnh, ướp lạnh rồi, em chờ một chút. . . . . ." Daniel nói xong, vội vàng đứng lên, đi tới phòng ăn. . . . . . Hạ Tuyết nằm trên ghế dựa, mỉm cười nhìn Cẩn Nhu nói: "Thật xin lỗi, lúc nảy ngủ trưa, cho nên. . . . . ."
"Không có việc gì. . . . . ." Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết bật cười nói: "Cô luôn luôn như vậy, buổi trưa nhất định phải ngủ một giấc, buổi chiều mới có tinh thần nghe giảng bài . . . . . ."
Hạ Tuyết đột nhiên cười, bất đắc dĩ nói: "Tất cả đã qua rồi, cô đều nhớ tốt a. . . . . ."
Cẩn Nhu bất đắc dĩ cúi đầu. . . . . .
"Đây này! Trái Sakya đây. . . . . ." Daniel cầm đĩa trái cây, đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, ngồi bên cạnh cô, sau đó cầm cái nĩa nhỏ, xiên một miếng nhỏ đưa tới bên môi Hạ Tuyết, Hạ Tuyết ăn miếng thịt sakya, giựt mình, vui vẻ nhìn Daniel nói: "Ăn rất ngon. . . . . ."
"Ăn ngon, thì ăn nhiều một chút. . . . . ." Daniel lại đút cho Hạ Tuyết ăn một miếng nữa. . . . . .
Hạ Tuyết cúi đầu ăn một miếng, vô cùng vui vẻ, che miệng, mỉm cười nhìn Daniel nói: "Ôi! Em rất thích mùi vị này. . . . . . Trời ạ, tại sao anh biết em thích mùi vị này?"
Daniel lại đút cho cô ăn một miếng, dịu dàng nói: "Chỉ cần em thích, anh đều biết. . . . . . Lúc nảy anh ăn cái này lần đầu, anh biết ngay nó là em sẽ thích . . . . . anh đã sai người từ Đài Loan chuyển bằng đường hàng không về !"
"Cám ơn cưng. . . . . ." Hạ Tuyết nằm trên ghế dựa, nhìn hắn nói: "Anh rất tốt với em. . . . . ."
Cẩn Nhu nhìn bọn họ yêu thương như vậy, có chút không chịu nổi cười nói: "Được rồi, được rồi, kịch bản của chúng ta cũng thảo luận xong, tôi cũng phải đi, cô từ từ nghỉ ngơi một lát, tôi không quấy rầy thế giới của hai người. . . . . ."
Hạ Tuyết nhìn Cẩn Nhu có chút thất vọng nói: "Cẩn Nhu. . . . . . Ngồi một lúc nữa . . . . . ."
"Không được!" Cẩn Nhu mỉm cười lắc đầu, cầm túi xách đứng lên, nhìn Daniel và Tuyết, mỉm cười nói: "Tôi đi trước. . . . . ."
"Được rồi. . . . . ." Hạ Tuyết nghe, nhấc cái chăn đứng dậy, đưa Cẩn Nhu ra khỏi phòng, hai người ôm nhau, Hạ Tuyết đưa mắt nhìn Cẩn Nhu rời đi, cô sâu kín nhìn theo bóng lưng Cẩn Nhu, nhớ đến lúc nảy khi cô ngủ trưa được một lúc, mở cửa phòng, thấy Cẩn Nhu đi vào phòng của Daniel, cô cảm thấy tò mò, vội vàng đi theo, nhìn Cẩn Nhu đem một đĩa CD bỏ vào trong cặp hồ sơ của Daniel . . . . . . Cô lại nhớ tới lời của Hàn Văn Hạo, cô yên lặng trở lại phòng của mình . . . . . .
Hạ Tuyết nhớ đến lúc nảy, hai tròng mắt của cô rưng rưng nhìn theo bóng lưng bạn tốt, đã từng có những tháng năm tốt đẹp, mặc đồng phục học sinh tay cầm tay, trong tuyết đắp người tuyết, trái ngược với lời hứa năm xưa, vào lúc này, tất cả đã trở thành vụn vỡ. . . . . .
"Daniel. . . . . . Em muốn uống sữa nóng. . . . . ." Hạ Tuyết nhìn Daniel mỉm cười nói.
"Ok!" Daniel mỉm cười đi vào phòng ăn, sau khi Hạ Tuyết nhìn hắn rời đi, tự mình đi vào thư phòng, đi đến trước bàn làm việc, mở cặp tài liệu kia, nhìn thấy cái CD bên trong xấp tài liệu, trái tim cô giống như viên đá bị rạn nứt, đột nhiên hóa thành mảnh vụn, cô cầm đĩa CD, cắn chặt răng, nước mắt run rẩy lăn xuống . . . . . .
Hạ Tuyết cầm CD, cẩn thận giấu đi, sau đó ra khỏi thư phòng, nhìn Daniel đang cầm sữa tươi đi tới . . . . . . Cô nhìn hắn cười một tiếng, sau đó nhận lấy sữa tươi uống xong, nói: "Có việc bận rộn, một lát nữa sẽ nói chuyện với anh !"
"Ok!" Daniel mỉm cười gật đầu, ôm khẽ Hạ Tuyết nói: "Đừng để mình quá mệt mỏi!"
"Ừm!" Hạ Tuyết mỉm cười gật đầu, sau đó bước nhanh đi về phòng của mình, nhanh chóng khóa cửa phòng lại, rút CD quỳ gối trước đầu đĩa, nhanh chóng bỏ CD vào đầu đĩa, sau đó ngón giữa run rẩy cầm hộp điều khiển ti vi, nhấn nút mở, cắn răng, chống xuống mặt sàn, người tựa vào bên mép giường, nhìn trong màn hình TV, đầu tiên là một hình ảnh màu xanh dương . . . . . .
Cô thở gấp gáp, cắn chặt ngón trỏ, nhìn chòng chọc hình ảnh trong màn hình. . . . . .
"Hạ Tuyết! ! Cậu tới đây một chút! !"
Trong màn hình đột nhiên xuất hiện hình ảnh cây anh đào, Hạ Tuyết sững sờ, tay cầm hộp điều khiển ti vi, nhìn mình màn ảnh ti vi, lúc 16 tuổi, mặc váy học sinh màu xanh dương đậm, tóc ngắn, đứng dưới tàng cây anh đào, nhìn ống kính có chút ngượng ngùng nói: "Được rồi, đừng quay nữa!"
"Nói ình biết, hôm nay cậu thi được 100 điểm, cảm xúc thế nào ?". Giọng của Cẩn Nhu từ trong TV truyền đến.
Hạ Tuyết ôm cặp quai xách, dựa vào cây anh đào, xung quanh đều màu hồng, chiếu lên khuôn mặt của cô cũng một mảnh màu hồng, hai mắt tỏa sáng dưới ánh mặt trời, trở nên rực rỡ. . . . . . Đó là 16 tuổi hoa niên, khi đó, mặc dù cuộc sống gặp phải rất nhiều khó khăn, nhưng sức sống tràn đầy, đó là tuổi mộng mơ . . . . . .
Hạ Tuyết sửng sốt nhìn mình trong ống kính, vừa cắn kẹo que, chỉ vào ống kính cười to nói: "Cậu nhìn cậu đi, vừa ăn kẹo que, vừa chụp hình, xấu chết rồi!"
Giọng nói, cười trong vắt của Cẩn Nhu lại truyền đến: "Ở trước mặt của cậu, tôi luôn rất khó coi, xấu xí thì xấu xí . . . . . . Hôm nay cậu thi được 100 điểm, tôi thi được 99 điểm. . . . . . cậu hơn tôi một chút xíu, ghét! Nhưng hai chúng ta là bạn tốt, cậu cứ mãi 100 điểm đi, cậu vui vẻ là tốt rồi!"
Hạ Tuyết nghe xong lời này, cầm kẹo que, nhìn ống kính nói: "Cậu đó ! !"
Cẩn Nhu ha ha ha cười to, nhưng tất cả hình ảnh đột nhiên bị cắt ngang, đi đến đường toàn là cây hoa anh đào, nói: "Này! ! Mau nhìn xem! ! Cậu thầm mến Tiểu Vương Tử rồi!"
Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, vội vàng nhìn Cẩn Nhu nói: "Cậu thật kỳ quái a! ai thầm mến ai chứ ? Người hắn thích là cậu, không phải sao ?"
"Chậc! ! Cậu nhìn đi ? Nhìn hắn đã tới!" Cẩn Nhu đột nhiên hưng phấn gọi!
Trong màn ảnh đột nhiên xuất hiện một người cao 1m8, khoảng 18 tuổi, học trưởng, mặc đồng phục học sinh màu xanh dương đậm, để tóc ngắn, đôi tay nắm chặt quai đeo cặp sách, dọc theo con đường hoa anh đào đi tới, khuôn mặt văn nhã tuấn tú, hướng về phía ánh mặt trời nở nụ cười sảng lãng, hắn là học trưởng lớn tuổi nhất, là người phát thanh câu lạc bộ học sinh, Hạ Tuyết luôn nói giọng nói của học trưởng rất êm tai, mỗi lần ngủ trưa, nghe được giọng nói của học trưởng, cũng cảm thấy trong lòng ngọt ngào . . . . . .
"Cậu mau chào hỏi hắn, thổ lộ với hắn đi !" Cẩn Nhu xúi Hạ Tuyết nói!
Hạ Tuyết bất đắc dĩ nhìn về phía ống kính, miệng chu lên, mí mắt sáng lên, nói: "Cậu đừng làm loạn! Mình thích hắn a! Mình chỉ thích giọng nói của hắn! Hắn thích nhất là cậu, ngày nào cũng gọi Cẩn Nhu học muội, Cẩn Nhu học muội! ! Hắn gọi mình là Hạ Tuyết! ! Hạ Tuyết á! !"
"Ha ha ha ha ha. . . . . ." Hai cô gái trong lứa tuổi hoa niên, vui vẻ cười lớn.
Hạ Tuyết ngồi ở trước TV, nhìn mình đứng dưới cây hoa anh đào, nhìn vào ống kính cười to. . . . . . Trong lòng của cô mềm nhũn, ánh mắt rưng rưng, thở dài một hơi!
"Hai cô bé ở chỗ này làm gì đấy ?" Học trưởng đi tới nhìn học muội, dịu dàng cười hỏi.
"Học trưởng, anh giúp tôi cầm máy quay này !" Cẩn Nhu vui vẻ đem máy quay đưa cho học trưởng, sau đó Cẩn Nhu lập tức xuất hiện trong màn ảnh, chải mái tóc dài đến thắt lưng, đeo chiếc nhẫn trắng, sau đó vươn tay, ôm khẽ bên hông của Hạ Tuyết, nhìn ống kính, cùng nhau làm bộ dáng yeah ! ! Hạ Tuyết cũng cười ha ha ôm Cẩn Nhu, khẽ hôn một cái lên trên khuôn mặt mềm mại của cô ! !
Cẩn Nhu cũng vui vẻ hôn mạnh lên trên khuôn mặt của Hạ Tuyết, sau đó ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nói: "Bảo bối! Mình yêu cậu ! ! Cậu phải nhớ a, vĩnh viễn phải nhớ giữ vững 100 điểm ! ! Cậu là người ưu tú nhất! ! Cố gắng lên! !"
Hạ Tuyết cũng ôm lấy Cẩn Nhu, cười nói: "Mình đem một phần cho cậu nhé !"
"Mình không muốn!" Cẩn Nhu ôm lấy Hạ Tuyết, nhìn về phía ống kính cười nói: "Hôm nay là kỷ niệm Hạ Tuyết chúng ta thi được 100 điểm ! ! Cũng là một ngày chứng minh tình bạn đẹp nhất của chúng ta! ! Hạ Tuyết, mình yêu cậu !"
Hạ Tuyết ha ha ha cười, nhưng nước mắt lại lăn xuống, ôm Cẩn Nhu nói: "Bạn thân, chúng ta phải vĩnh viễn ở chung một chỗ, cám ơn trên đường đời được làm bạn với cậu. . . . . . Mình thề, dù tương lai có xảy ra chuyện gì, mình cũng vĩnh viễn yêu cậu !"
Cẩn Nhu cười ôm Hạ Tuyết, nói: "Nếu như mình làm gì có lỗi thì sao ?"
Hạ Tuyết nghẹn ngào nói: "Mặc kệ cậu có làm việc gì có lỗi hay không ! ! Mình cũng vĩnh viễn yêu cậu ! ! Vĩnh viễn tha thứ cho cậu ! ! Vĩnh viễn, vĩnh viễn tha thứ cho cậu ! !"
Hộp điều khiển ti vi trong tay rớt xuống. . . . . .
Hạ Tuyết nhìn hình ảnh xinh đẹp trong TV, nước mắt lăn xuống . . . . . .
Cẩn Nhu từng bước đi trên đường mòn vườn hoa xinh đẹp, nhàn nhạt nở nụ cười, siết chặt USB trong tay, nhớ đến lúc nảy mình đi vào phòng Daniel thì ánh mắt quét qua nhìn thấy Hạ Tuyết đứng ở trước cửa phòng. . . . . .
Cô ta sâu kín nói: "Muốn đấu với tôi sao ? Hừ!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro