Phần 49

  Hạ Tuyết đi vào phòng khách VIP, đầu tiên là phòng khách nhỏ theo phong cách cổ điển, khắp nơi bày biện văn hóa cổ, mùi trà nồng nặc, bàn trà bằng gỗ lim, bên trái cửa sổ sát đất trước để vài gốc trúc ngắn, màn lụa mỏng phất phới, rủ xuống bụi trúc ngắn, có chút mông lung xinh đẹp, hai bên cạnh cửa sổ sát đất, treo đèn lồng vuông bằng giấy vàng.

Hạ Tuyết đứng ở giữa phòng khách, nhìn hai chiếc đèn lồng giấy vàng, theo gió nhẹ nhẹ lay động, trong đầu của cô nhớ đến tình huống của Tiểu Trà trong tác phẩm, tay nắm đèn lồng, lúc trên đường về nhà, bị Tướng quân bắt cóc, ngọn đèn kia ánh sáng lung linh, chắc chắn là rất yếu ớt, cô đi vòng qua chiếc bàn gỗ lim, đi vào phòng ngủ của mình, đó là chiếc giường gỗ lim, trước đầu giường điêu khắc hoa văn chim Phượng Hoàng cổ xưa, cánh Phượng Hoàng cơ hồ bao quanh nguyên cái giường tròn, giữa giường là chiếc nệm màu xanh dương đậm, ở giữa đặt một chén bằng sứ trắng, bên trong là một nhánh trà tâm nở rộ.

Cô tò mò đi tới giữa giường, nhìn vào nhánh trà màu xanh nhạt ở trong chén, biểu thị một loại tinh thần điềm tĩnh cao độ.

"Đây là khu nghỉ mát vườn trà, mỗi vị khách vào ở một loại tâm ý nho nhỏ, chén sứ này và nhánh trà tâm đều là tặng cho chúng ta đấy! Khi chúng ta rời khỏi, có thể mang theo". Chí Tú mỉm cười đi tới bên cạnh Hạ Tuyết giải thích nói.

Hạ Tuyết vui mừng ngồi xuống giường, nâng ly trà lên, nhìn nhánh trà tâm này, có vài chiếc rễ ngắn, cô không khỏi cảm thán nói: "Bọn họ thật sự rất dụng tâm a".

" Hạ Tuyết phòng này rất đẹp!" Niệm Niệm ngồi ở bên giường, bĩu môi nói với Hạ Tuyết: "Chúng tôi ở đó chỉ có một phòng! !

"Chúng ta cũng xem như tốt rồi ! " Chí Tú cười nói: "Có vài nhân viên, mấy người một gian phòng lớn, đều ngủ chung trên một chiếc giường lớn đấy!

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Niệm Niệm mỉm cười nói: "Vậy cô có muốn ở cùng với tôi không ?".

"Không cần! " Niệm Niệm nở nụ cười.

Hạ Tuyết cười để ly trà xuống, sau đó đi ra ban công, hai tay vịn vào lan can, nhìn sang phía đối diện là Vườn trà mênh mông bát ngát, dường như cảm nhận được mỗi lá trà thật nhỏ, ở đây vui vẻ hít thở không khí trong lành, mặt trời chiếu sáng trên bầu trời, tự do thỏa thích hòa vào hơi thở cuộc sống, dựa vào ngọn núi bên trái chiếu sáng, cảnh sắc nơi này thật đẹp, cô thở dài một hơi, mỉm cười xoay người lại, nhìn về phía bên phải, sắc mặt của cô sững sờ.

Hàn Văn Hạo mặc áo sơ mi trắng, đứng ở trước ban công, hai tay cắm vào túi quần, ánh mắt nhìn chằm chằm nơi xa xăm, hơi thở lạnh lẽo, người này vô luận đi đâu, cũng sẽ không quá hưởng thụ phong cảnh dọc đường, trong lòng hắn cảm giác quá mạnh mẽ, ánh mắt hắn hơi lóe lên, biết có người ở ban công bên kia nhìn mình, hắn chậm rãi mở miệng nói: "Nhìn cái gì ?".

Hạ Tuyết vẫn nhìn chằm chằm vào hắn một lát, quay đầu đi chỗ khác nói: "Tôi không nhìn gì, tôi cũng không thấy gì, chẳng qua cảm thấy thật oan ngõ hẹp! Tại sao lại không sớm không muộn đụng phải như vậy!

"Hạ Tuyết, cô đang nói đến duyên phận sao ?" Niệm Niệm chạy đến nhìn Hạ Tuyết vui vẻ cười hỏi.

Hạ Tuyết nhìn Niệm Niệm, có chút kỳ quái hỏi: "Cái gì duyên phận ? "

Niệm Niệm hồn nhiên khẽ đưa hai tay ra, cọ cọ vào lan can, quay đầu nhìn Hạ Tuyết nói: "Hôm qua tôi có xem một quyển sách của Trương Ái Linh, đề cập đến chuyện duyên phận, nói rằng hai người trên một con đường, không sớm không muộn, đúng lúc đụng phải! Trở thành cả đời! "

Tròng mắt Hàn Văn Hạo khẽ chớp, khuôn mặt kiên nghị không nhìn ra một chút ý tứ nào, nét mặt không thay đổi nhìn về phía trước.

"Chậc! " Hạ Tuyết lơ đễnh vươn tay, nắm khuôn mặt nhỏ bé của Niệm Niệm, nói: "Thôi đừng chém gió, lúc nào Kim Thắng Nguyên đến tập vai ! "

"Một chút nữa! " Niệm Niệm lập tức nói: "Hắn thật sự rất hiền hòa, hơn nữa một chút cũng không có dáng vẻ ngôi sao lớn, cô cũng không biết hắn đẹp trai biết bao nhiêu, nhưng tôi nhìn thất dường như hắn rất có hảo cảm với cô a, hôm nay vẫn luôn ở cạnh tôi, giống như rất chờ mong cô tới đây để cùng nhau đối diễn ! Đợi lát nữa lúc hai người diễn xuất cảnh hôn nhau, tôi hoài nghi nhịp tim của cô nhất định sẽ đập rộn ràng đỏ mang tai, nghe nói kỹ thuật hôn của hắn là hạng nhất a! "

Hạ Tuyết bất đắc dĩ nhìn người này, trêu chọc cho cô cười, nói: "Thế nào, cô thích a, muốn cùng hắn đối diễn, cùng hắn hôn môi không ?".

"Tôi không có vinh hạnh đó ! " Niệm Niệm có chút tiếc nuối nói.

Hạ Tuyết không muốn nói chuyện này với cô nữa, xoay người nói: "Tôi đi tắm trước đây! " Cô nói xong, liền đi vào phòng.

Hàn Văn Hạo đứng trước ban công, vẫn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, trong đầu vẫn quay cuồng cuộc đối thoại về hôn môi, ánh mắt hắn rối loạn, chợt lóe.

Hạ Tuyết nhanh chóng tắm xong, mặc T shirt màu hồng rộng rãi, quần lửng màu trắng, nhẹ xỏa mái tóc xuống, Niệm Niệm thắt hai con bím tóc quấn trên trán cho cô. "Hạ Tuyết luôn có một loại phong tình kỳ lạ, thích hợp trang phục như vậy".

Hạ Tuyết cười nhẹ, cầm son môi mùi quýt, nhẹ nhàng thoa lên bờ môi, tất cả chuẩn bị sẵn sàng, liền mở kịch bản, học thuộc lời kịch sửa đổi, lại nghe tiếng chuông cửa, cô đứng lên, tỏ vẻ lễ phép nói: "Tôi tới đây, như vậy mới có thành ý! "

Hạ Tuyết đi tới trước cửa phòng, mở cửa, nhìn thấy Kim Thắng Nguyên mặc áo sơ mi xanh kẻ ô trắng, quần thường màu đen, gương mặt đẹp trai nở nụ cười thật mê người, nói: "Hi".

"Hi". Hạ Tuyết mỉm cười tránh ra người sang bên, Kim Thắng Nguyên đi vào phòng, cô vừa muốn xoay người, lại thấy cửa phòng đối diện mở ra, Hàn Văn Hạo người đã sửa sang xong âu phục, cùng đi ra với Tả An Na, cô không nói gì, liền xoay người đi vào trong, "phịch" một tiếng cửa phòng đóng chặt! !

Hàn Văn Hạo đứng ở cửa bên, nhìn cửa phòng đối diện đóng chặt, chân mày hơi nhăn lại, sau đó hơi không hiểu hỏi: "Tại sao gọi là đối diễn ?"

Tả An Na nghe Tổng Tài hỏi có chút kỳ lạ, nhưng vẫn mỉm cười nói: "Đối diễn có nghĩa là, trước khi quay phim, thử diễn xuất trước bởi vì sợ có nhiều chỗ sơ hở nhỏ, có thể kịp thời phát hiện. Lần trước tôi tham gia lễ chúc mừng tròn 1 năm của One-King, có hiểu một chút".

Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, liền trầm mặc rời đi, vừa đi vừa nhanh chóng nói: "Lúc nảy còn muốn chết, bây giờ sống lại! ! Thoa môi đỏ như vậy! "

Tả An Na không hiểu nhìn Tổng Tài.

Hàn Văn Hạo nhanh chóng đi vào trong thang máy, sau đó thẳng xuống dưới lầu một, đi thăm Vườn trà, một cửa thang máy khác mở ra, đạo diễn, Cẩn Nhu, cùng một diễn viên liên quan từ bên trong đi ra, đi hết vào phòng của Hạ Tuyết, cái này làm khó con báo nhỏ kia suy nghĩ quá nhiều!  

  Quá trình quay phim rất nhanh, hiện trường diễn là trong đêm tối quan binh truy đuổi, Tướng quân Mông La vì thoát hiểm xông vào Vườn trà, bắt cóc Tiểu Trà, sau đó đưa cô đến dịch trạm, diễn một cảnh giường chiếu quan trọng, tại hiện trường quay phim, tất cả đều quay chính diện, cho nên cũng không dùng đến thế thân, Phó Thiên Minh là một đạo diễn rất hiểu tư tưởng của diễn viên, lúc đang diễn xuất, ông ta cũng không để cho Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên tiếp xúc tay chân với nhau để thực hiện nụ hôn, ông ta ngồi ở giữa bọn họ, không ngừng giải thích cho bọn họ, không ngừng giảng giải lúc đó tâm lý của Mông La cấp bách như thế nào, muốn cầu cứu, lúc đó hắn cũng không muốn đoạt lấy Tiểu Trà, nhưng vì trong quá trình ôm nhau, đã sản sinh ra một loại từ trường hấp dẫn trí mạng.

Hạ Tuyết cũng không hiểu loại cảm giác này, cầm theo kịch bản, có chút nghi ngờ hỏi: "Đạo diễn, giữa nam nữ, ngoại trừ kích thích tình cảm, đúng là có phát sinh từ trường hấp dẫn lẫn nhau sao?

"Có chứ ! ! " Phó Thiên Minh nhìn Hạ Tuyết nói: "Mỗi người đều có một loại từ trường nhất định, mặc dù có vài người không biết, cũng có người không chấp nhận, nhưng quả thật có tồn tại từ trường, có rất nhiều cách giải thích về từ trường! Có người nói từ trường là biểu lộ tình cảm, có người nói đây chỉ là sự hấp dẫn lẫn nhau ............ phần đông là rối rắm.

Hạ Tuyết gật đầu.

Phó Thiên Minh quay đầu nhìn Kim Thắng Nguyên, biết hắn tự nhiên có thể lý giải tác phẩm này, nhưng ông ta vẫn rất nghiêm túc, hơi xoay người, giơ hai tay nói: "Một người, khi hắn đang gặp phải nguy hiểm lớn nhất, có cơ hội sống sót đang ôm một cô gái trong bóng tối, hắn khát vọng sinh tồn, rất khát vọng sinh tồn, lúc này thân thể của hắn, toàn bộ bám vào trên thân cô gái này! ! bản tính con người ích kỷ, đây là cao trào hấp dẫn nhất!

Kim Thắng Nguyên im lặng lắng nghe, lồng ngực dần dần phập phồng.

Phó Thiên Minh quay đầu nhìn Hạ Tuyết nói: "Phải biết rằng, lúc hắn ôm cô, bị thân thể của cô hấp dẫn không nói nên lời .........đây là là quan hệ giới tính của con người ! !

Hạ Tuyết đã hiểu được những lời này.

Phó Thiên Minh lại nói với Hạ Tuyết : "Cô không nên bận tâm lúc này rốt cuộc xảy ra chuyện gì! ! Không nên truy cứu! ! Rốt cuộc cô bị mê hoặc cái gì, rốt cuộc cô đang nghi ngờ cái gì? Cô biểu hiện sự nghi ngờ của cô là được !

Hạ Tuyết lập tức hiểu rõ, cô trịnh trọng gật đầu!

"Chúng tôi không cần nghiên cứu tác phẩm giới tính của con người ! ! Chúng ta phải phát hiện ra trong quá trình diễn xuất! ! Chỉ có phát hiện, chúng ta mới có thể bắt được phần tinh túy nhất ! ! " Phó Thiên Minh lại nói: "Kế tiếp, Tướng quân đối với cô gái cứu mạng của mình có suy nghĩ gì? Là yêu? Là ích kỷ chạy trốn ? Hay đoạt lấy? Tiểu Trà đối với người đàn ông này vừa yêu vừa hận, cái loại tình cảm điên cuồng trong thân thể của cô đang giương nanh múa vuốt! ! Về phần diễn xuất như thế nào, tôi hoàn toàn tin tưởng cô ! Cố gắng lên! "

Hạ Tuyết lại gật đầu!

Cẩn Nhu ngồi một bên nhìn đạo diễn coi trọng và thưởng thức Hạ Tuyết như thế, trong lòng của cô ta vặn vẹo, sắc mặt của cô ta lạnh lẽo, nắm chặt kịch bản trong tay, vo thành một cục ! !

Đạo diễn yêu cầu Kim Thắng Nguyên và Hạ Tuyết, cùng một diễn viên liên quan tối nay phải diễn xuất, mọi người bắt đầu thay đổi trang phục thời kỳ dân quốc, sau bữa ăn tối chính thức quay trong Vườn trà! Hơn nữa, bảo Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên, hai người không nên đến hiện trường sắp tiến hành quay cảnh giường chiếu, mà muốn hai người tự mình vào trong Vườn trà hỗ trợ lẫn nhau, muốn cho bọn họ một không gian, để bàn luận và tiếp xúc.

Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên cùng gật đầu! Sau đó bắt đầu thay đổi quần áo của mình!

Sáng sớm, Niệm Niệm đã đem quần áo quốc dân cho Hạ Tuyết mặc, trên người là một chiếc áo hoa màu hồng rộng thùng thình, quần dài vải hoa đến đôi chân cũng mang giày hoa, chỗ chân trần có móc một cái lục lạc bằng đồng, Niệm Niệm chảy hai bím tóc dài thật to cho Hạ Tuyết, lại chỉnh sửa tóc trên trán nhẹ phủ xuống mí mắt, hiện ra đôi mắt to mọng nước, sống mũi thật xinh đẹp.

"Không cần hóa trang sao? " Niệm Niệm nhìn Hạ Tuyết hỏi.

"Không cần !" Hạ Tuyết đứng dậy, đứng trước gương toàn thân, xoay tròn 365 độ, cô khẽ nâng đôi giầy thêu hoa, nhìn bên mắt cá chân có một chiếc lục lạc nhỏ, rất vui vẻ nói: "Tôi thật thích cái lục lạc nhỏ này a, tôi cũng rất thích nơi này".

Cô ngẩng đầu, nhìn mình trong gương toàn thân, hai mắt đột nhiên bắn ra tia bén nhọn mãnh liệt, cô mỉm cười ngửa mặt, đôi môi mấp mái, nói: "Tôi sẽ diễn tốt nhân vật này, tôi nhất định sẽ ! ! "

Hạ Tuyết vui vẻ tách hai bím tóc của mình, ra khỏi phòng, vừa vặn đụng phải Kim Thắng Nguyên đã thay đổi trang phục của vị Tướng quân thời kỳ dân quốc, hắn có thói quen mở cổ áo, điều này làm cho hình tượng của hắn càng thô ráp và hơi sinh động, hai người ăn ý nhìn nhau, đột nhiên cũng sinh ra một loại cảm xúc mãnh liệt, muốn cùng đối phương đối diễn cảm giác, bọn họ cùng im lặng đi về phía thang máy, làm theo lời đạo diễn, hai người chia ra đứng một góc trong thang máy, không tiếp cận nhau.

Phó Thiên Minh và Cẩn Nhu lúc nảy đã thay đổi trang phục xong cùng nhau đi ra đại sảnh khách sạn, vừa đi vừa giải thích cho cô cách diễn xuất, để cho cô nắm bắt cảm giác sau khi trở thành vợ bé .......... vốn là cướp đoạt của người khác, nội tâm vô cùng đấu tranh và mâu thuẫn, Cẩn Nhu cẩn thận gật đầu. Sau khi nói xong, Phó Thiên Minh rốt cuộc dừng lại, vươn tay vỗ vai Cẩn Nhu, một cách nghiêm túc nói: "Cẩn Nhu, một diễn viên giỏi là phải dung nhập vào tác phẩm, tôi cảm thấy ở phương diện này cô còn kém một chút, dường như cô không quá yêu nhân vật của cô ! Cô cảm thấy rằng mình chỉ là một người diễn xuất! Phương diện này, cô làm không tốt chút nào! Trong lòng có tạp niệm! Có đôi khi làm việc phải ngu một chút, như vậy ngược lại sẽ nhanh thành công hơn".

Trong lòng của Cẩn Nhu chợt lạnh, nhìn Phó Thiên Minh, miễn cưỡng cười cười, không biết nên nói gì.

Phó Thiên Minh cười nhẹ, xoay người rời đi

Ánh mắt Cẩn Nhu có chút xốc xếch, không phải đạo diễn đã phát hiện ra cái gì chứ?

Phó Thiên Minh và Phó Đạo Diễn tự mình đến hiện trường Vườn trà, nhìn khắp mọi mặt chuẩn bị sẳng sàng chưa, quả nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên đang ở trong Vườn trà, nhờ công nhân hái trà giải thích cho bọn họ đặc tính của trà, dưới ánh mặt trời, thỉnh thoảng Kim Thắng Nguyên và Hạ Tuyết, nhìn đối phương, ăn ý cười.

"Tổng Tài, xem ra anh thật sự sáng suốt, anh vừa mới thu mua Vườn trà này, năm nay mưa đã tới rồi". Tả An Na cùng tất cả lãnh đạo cao tầng cùng đi bên cạnh Hàn Văn Hạo, đi tới Vườn trà.

Hàn Văn Hạo vừa nghe kỹ sư thiết kế giải thích phương hướng phát triển Vườn trà tương lai, cùng với phân tích hoàn cảnh địa lý, vừa đi vào Vườn trà, lúc hắn nhìn phong cảnh xung quanh Vườn trà, lại thấy Hạ Tuyết mặc áo hoa đơn giả thời kỳ nhà Thanh, tay đeo chiếc vòng bạc, chải hai bím tóc, tay cầm một nhánh trà tâm, đôi mắt to sáng rỡ, ăn lá trà tâm say sưa ngon lành, thậm chí còn nói với Kim Thắng Nguyên: "Ừm? Lá trà này sao ngọt thế ! "

Kim Thắng Nguyên nghe, liền tò mò chạy tới nếm thử, Hạ Tuyết vươn tay đút hắn một lá, sau đó tập trung tinh thần trừng mắt nhìn hắn.

Kim Thắng Nguyên nhai lá trà, lập tức trên mặt nhăn nhó, phun ra, nói: "Trời ạ, đắng quá đi".

"Ha ha ha " Hạ Tuyết rất hả hê cười, vỗ vai hắn, nói xin lỗi.

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết đứng dưới ánh mặt trời, cười thật vui vẻ, thậm chí nhìn thái độ của cô và Kim Thắng Nguyên thân mật khắng khít, sắc mặt của hắn lạnh lùng.

"Tổng Tài đây là giống mới trồng! Gọi là Ngân trà". Tả An Na mỉm cười ngắt một phần trà tâm đưa tới trước mặt Hàn Văn Hạo.

Lúc này Hạ Tuyết mới biết Hàn Văn Hạo tới, sắc mặt của cô lạnh lùng, liền quay đầu lại, chuẩn bị bước đi, lại nghe Hàn Văn Hạo đột nhiên nói: "Trà tâm này rất ngọt, loại trà này không có bán nhiều".

Hạ Tuyết dừng bước, vừa khéo nhìn Hàn Văn Hạo nhai lá trà, vẻ mặt bình tĩnh, vừa nhai vừa đi về phía trước, tâm tư của cô vừa động, thật sự có chút tò mò leo qua chỗ Hàn Văn Hạo đứng lúc nảy, sau đó điên cuồng ngắt xuống một nhánh trà tâm, nói: "Ngọt sao ? Làm sao có thể? Lại còn rất ngọt? Cũng không phải là trái cây! "Cô nói xong, đem cả nhánh lẫn lá trà bỏ vào trong miệng của mình, nhai vài lần, nôn! !

Cả người Hạ Tuyết bị lá trà đắng kích thích muốn phun ra khỏi cổ họng, rất khổ sở ! !

Hàn Văn Hạo nghe tiếng nôn mửa, chân mày cau lại, đuôi mắt xẹt qua ý cười.

  Lúc trời gần hoàng hôn, nhân viên cuối cùng của tổ diễn kịch "Trà Hoa Nữ" cũng đến trình diện, đạo diễn, diễn viên, người điều chỉnh ánh sáng, nhiếp ảnh gia, chuyên gia trang điểm, chỉ đạo mỹ thuật, đạo diễn hành động, Phó Đạo Diễn sản xuất, Phó Đạo Diễn thiết kế và diễn viên quần chúng cùng nhau tập trung trong Vườn trà, nghe thông báo cuối cùng, sau đó cùng nhau đi tới địa điểm cho thuê trong Vườn trà, lúc này, chuyên gia dựng cảnh đã ở tại lều nghỉ trong Vườn trà, chuẩn bị xong tất cả cảnh quay, máy quay hình, đường ray di động cũng đã dựng đầy đủ!

Tất cả nhân viên xôn xao vỗ tay, chuẩn bị sẵn sàng! Phó Thiên Minh cầm cái loa nhìn các nhân viên và diễn viên, kêu to: "Các vị ... ... vất vã rồi ! ! Công tác quay phim "Trà Hoa Nữ" chính thức bắt đầu! Hi vọng chúng ta cùng tin tưởng lẫn nhau, cùng nhau hoàn thành bộ phim này! Tôi xin cám ơn các bạn !

Các nhân viên nhiệt tình vỗ tay một lần nữa! ! Trước khi quay, bên ngoài lều, mọi người cử người đưa cơm hộp tới, Hạ Tuyết và Cẩn Nhu cùng dựa chung một chỗ, vừa ăn hộp cơm, vừa bàn phần diễn lúc sáng, sau đó họ cùng nhìn Kim Thắng Nguyên, lúc nảy hắn đã ăn cơm sớm, kịch bản thay đổi, sau hoàng hôn vai diễn của hắn đã bắt đầu rồi, cho nên thợ trang điểm đang hóa trang cho hắn.

Hai người, Hạ Tuyết và Cẩn Nhu vừa cầm hộp cơm ăn, vừa nhìn Kim Thắng Nguyên ngồi dưới đất, được các nhân viên nghiệp vụ đem bột mì, kẹo mạch nha, và màu máu, bỏ vào trong một cái thùng nhỏ, không ngừng khuấy. Phó Thiên Minh vừa ăn cơm, vừa nhìn màu đỏ trong thùng, đi đến trước mặt của Kim Thắng Nguyên, mỉm cười bảo nhân viên nhiệp vụ đưa cho hắn một cái ghế ngồi, nhưng Kim Thắng Nguyên lại từ chối, nói chút nữa hóa trang nhất định là có rất nhiều chỗ sẽ bị dơ, dính trên ghế thì phiền.

Cẩn Nhu vừa ăn cơm, vừa nhìn người đàn ông thô ráp này, lúc mỉm cười, hai mắt quyến rũ lóe lên một chút dịu dàng, cẩn thận, cô không khỏi cảm thán nói: "Hắn thật sự rất tỉ mỉ!

Hạ Tuyết cũng vừa ăn cơm, vừa gật đầu, sau đó nhìn Kim Thắng Nguyên ngồi trên mặt cỏ, tùy tiện rút một cọng cỏ đưa lên miệng hút, nhân viên nghiệp vụ đang cẩn thận hóa trang con mắt trái của hắn bị sưng đỏ, ở khóe miệng của hắn điểm qua tia máu, Kim Thắng Nguyên ngửi được mùi vị máu giả, lập tức sắc mặt khẽ nhăn nhó, chuyên gia hóa trang cho Kim Thắng Nguyên lận cổ áo của hắn ra, sau đó xé đi một chút vải nơi cổ áo, còn cầm kéo cắt bỏ vải nơi đầu gối của hắn để nhân viên nghiệp vụ tạo một cái chân bị thương, đem máu giả dùng cái muỗng tưới xuống đầu gối hắn.

"A ... ........" Kim Thắng Nguyên đột nhiên đau đớn kêu to, chân run rẩy duỗi một cái!

Hạ Tuyết và mọi người trừng to mắt nhìn người đàn ông giống như cao to, thô ráp này, lại vào lúc này lên tiếng kêu gào đau đớn, đều lo lắng nhào tới hắn.

"Ha ha ha, thật xin lỗi, tôi chỉ muốn thử cảm giác lúc tôi bị thương". Kim Thắng Nguyên lập tức hài hước cười to, nói, tất cả nhân viên nghiệp vụ không nhịn được cũng la ó bật cười ... ....... trước khi hiểu ra.

Phó Đạo Diễn vừa ăn cơm, vừa nhìn mười mấy diễn viên đang lo lắng hóa trang thành các tên quan sai, phó đạo diễn vừa ăn cơm vừa nhìn kỹ diễn viên đóng vai tên lính nhỏ da mịn thịt mềm, liền bảo chuyên gia hóa trang tạo cho hắn nhiều vết thương ở trên mặt một chút, sẽ tạo cảm giác mạnh mẽ hơn, chuyên gia hóa trang lập tức đồng ý, nhanh chóng hóa trang! !

Thời gian từng phút, từng phút trôi qua! !

Tất cả nhân viên nghiệp vụ bắt đầu tiến vào trạng thái tích cực căng thẳng, giá đèn, đánh bản, kiểm tra quỹ đạo, kiểm tra lại hiệu quả ánh sáng tại hiện trường, nhân viên nghiệp vụ đem chế chuyên dụng cho đạo diễn, chế chuyên dụng cho diễn viên bày ra, Phó Thiên Minh vừa đeo tai nghe, vừa cầm máy bộ đàm, hỏi vhuyên gia quay phim đã chuẩn bị xong chưa, mọi người đều nói chuẩn bị xong, nhân viên nghiệp vụ di chuyển giá máy quay, nhắc tới 1 mét, từ trên không hạ xuống ... .....

Kim Thắng Nguyên mặc quân phục, vạt áo rách bươm, sắc mặt tái nhợt đứng trên bãi cỏ trống, cầm theo súng, nghe Phó Đạo diễn bảo đến đi tới hướng kia, đi đến đó sẽ tìm cơ hội, Kim Thắng Nguyên gật đầu, diễn viên quần chúng cũng gật đầu, Phó Thiên Minh ngồi trước màn hình TV, hai mắt trở nên thâm trầm, suy tư, cầm bộ đàm nhìn chằm chằm hình ảnh vào lúc hoàng hôn này, sau đó đứng lên, hít thở sâu một hơi, kêu to: "Tốt! Tất cả mọi người chuẩn bị".

Tất cả nhân viên nghiệp vụ yên tĩnh lại, Cẩn Nhu và Hạ Tuyết cùng đứng ở một bên, nhìn kỹ.

"Action ! " Phó Thiên Minh cầm bộ đàm kêu to! !

Kim Thắng Nguyên cầm súng, nhìn phương xa, gào to: "Xông lên ... ...... giết ... ...." vừa dứt lời, sau lưng lại phịch một tiếng, vang lên một tiếng nổ rung trời.

Ống kính bắt đầu nhanh chóng quay vào bên trong, sau khi Hạ Tuyết kiểm một chút, lập tức trở lại trạm nghỉ Vườn trà, bên này nhân viên nghiệp vụ đã bố trí cảnh, Phó Đạo diễn và chuyên gia hóa trang nhìn Hạ Tuyết hóa trang tự nhiên, cảm thấy rất hài lòng, chỉ là lông mày của cô quá hiện đại, ngược lại không hiệu quả, chuyên gia hóa trang lập tức chỉnh sửa lông mày cho Hạ Tuyết một chút, Phó đạo diễn cùng Hạ Tuyết đối diễn, hỏi cô đã chuẩn bị quần áo phòng hờ bên trong chưa?

Hạ Tuyết cười nói đã xong, Phó đạo diễn bật cười, nói: "Nhất thiết phải cẩn thận, Kim Thắng Nguyên có sức mạnh rất lớn, xé ra quần áo của cô, là xé hết ! Đạo diễn muốn xé trực tiếp! ! Nhất định phải xé, chúng ta lấy âm thanh tại hiện trường, cho nên phải làm cho mạnh mới có hiệu ứng, các cô đi chuẩn bị vài bộ quần áo tương tự, tránh cho xé thành khó coi, phải không ngừng xé xuống! !"

Niệm Niệm lập tức gật đầu, từ trạm nghỉ chạy thẳng về đại sảnh khách sạn, thấy Chí Tú cũng vừa đi ra, nhìn cô vội vã như vậy, liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Niệm Niệm vừa đi vừa nhìn hắn nói: "Phó Đạo Diễn nói, lần này quay phim lấy âm thanh tại hiện trường, cho nên muốn Kim Thắng Nguyên xé quần áo của Hạ Tuyết phải đạt hiệu ứng, cũng có thể xé tan nát, phải không ngừng xé xuống ! Muốn tôi chuẩn bị nhiều bộ quần áo! " Cô vừa nói vừa đi qua thang máy lúc nảy Hàn Văn Hạo và đám người lãnh đạo cao tầng, ánh mắt Hàn Văn Hạo hơi lóe lên, vẻ mặt lạnh lùng đi ra ngoài!

"Tối nay Hạ Tuyết nhất định sẽ rất căng thẳng! Quay cảnh giường chiếu đối với ngôi sao nữ mà nói gây áp lực rất lớn, hơn nữa còn không cần thế thân". Tả An Na đột nhiên nói: "Nghe nói diễn cảnh trên giường này, là trọng tâm của bộ phim, không biết tình huống thế nào ... ..... tôi nghĩ Hạ Tuyết là một diễn viên chuyên nghiệp, ảnh hưởng, cô ấy nhất định diễn tốt! ! nhưng vừa rồi tôi xem bọn họ diễn cảnh lúc nửa đêm, thật sự rất vất vã a! "

Hàn Văn Hạo im lặng không lên tiếng, tiếp tục đi ra ngoài.

Rạng sáng !

Mọi người khẩn trương chuẩn bị diễn cảnh trên giường, chuyên gia ánh sáng từ bên mặt trong giơ cao ngọn đèn thử nghiệm hiệu ứng ánh sáng, phút chốc đổi ánh sáng màu hồng, phút chốc đổi ánh sáng nhu hòa, tiếp đến, nhiếp ảnh gia tay nâng giá máy quay, quay thử trước, trợ lý đạo diễn kiểm tra lại chăn nệm cũ kỷ trên giường tại trạm nghỉ, bày biện thêm bộ trà trên bàn, sau khi xác định xong, hắn nói với phòng hậu cần, chờ một lát bộ trà bị đập vỡ, đạo diễn một kêu "CUT", mọi người phải lập tức đi vào quét dọn mảnh vụn, tránh đâm vào người!

Sau khi xác định tình hình xong, Phó Thiên Minh đeo tai nghe, ngồi trước màn hình TV nhỏ, từ góc độ này nhìn về phía con đường nhỏ ruộng bậc thang trong Vườn trà, do dự thật lâu, gật đầu hài lòng, nói: "Bắt đầu đi! "

Kim Thắng Nguyên nghe nói chuẩn bị quay, lập tức vào vị trí, núp ở bên cạnh phòng nghỉ, nín thở chờ đợi, chuyên gia trang điểm thừa dịp này trang điểm lại cho hắn, làm cho đôi mắt hắn quầng thâm hơn, đôi môi tái nhợt hơn, rưới nước trên trán.

Hạ Tuyết ở trong Vườn trà, mặc áo vải hoa, xách đèn lồng tứ phương, đứng trước một ngôi nhà nhỏ, chuyên gia trang điểm chỉnh sửa cho cô lần cuối, cẩn thận sửa lại cúc áo phía trước cho cô, chỉ đạo mỹ thuật cố ý đi tới gần nhiếp ảnh gia nói muốn để cho Tiểu Hoa lúc đi qua cửa nhà, cố ý quay sau lưng của cô hai cái đèn lồng màu đỏ, nhiếp ảnh gia gật đầu, bên cạnh, trợ lý đạo diễn chụp ảnh chiếc giường trước, sau khi Phó Đạo diễn ngồi trước màn hình TV, nhìn tất cả bộ phận đã chuẩn bị sẵn sàng, nhìn Hạ Tuyết xuất hiện trước ống kính, thanh lệ, tao nhã, xinh đẹp, ánh mắt ông ta hơi tán thưởng, cầm bộ đàm nói: "Tốt! ! Tất cả bộ phận chuẩn bị! ! One- two- three! ac¬tion.

Đêm lạnh như nước.

Sương thu lạnh lẽo, mông lung phủ khắp Vườn trà ... .... đầu bên kia thôn chỉ có tiếng sói tru lên trong đêm, đây là một thời kỳ chiến tranh, mọi thứ xung quanh càng yên tĩnh, càng làm cho người ta lo sợ, bởi vì không biết lúc nào, nơi này sẽ nổi lên khói lửa bốn phía.

Một ngôi nhà nhỏ, nghe cánh cửa nhẹ nhàng, "két" một tiếng, có chút giống tiếng khẽ rên kiều tình của mẹ kế, bên trong cửa một thiếu nữ đi ra, đầu tết hai bím tóc, mặc áo hoa nhỏ màu trắng, xách đèn lồng tứ phương, đứng ở cửa bên, hơi xoay người dịu dàng nói với mẫu thân: "Mẹ, con đến trạm nghỉ kiểm tra một chút, sáng nay lúc lên núi, con phát hiện vòng tai bị rơi mất".

"Cẩn thận một chút. Lúc hoàng hôn, còn nghe có tiếng súng bên kia". Có một giọng nói già nua, lạnh tanh truyền đến.

"Vâng ! Biết rồi". Tiểu Trà mỉm cười tay cầm đèn lồng màu đỏ, hướng tới bật thang phía trước ngôi nhà bước đi, cô vừa đi vừa cẩn thận cúi đầu nhìn dọc theo đường có vòng tai của mình hay không, vòng tai này là cô sắp sửa xuất giá, trượng đưa tới cho cô, trượng phu là người giàu có, mặc dù có yếu bệnh, nhưng là người rất hiền hòa, nhà nghèo khổ như Tiểu Trà, có thể gả cho gia đình đó, xem như là rất phúc phận.

Tiểu Trà cầm đèn lồng đỏ, bước từng bậc thang đi tới trạm nghỉ Vườn trà, cô cẩn thận xách đèn lồng đỏ, vừa định đi vào, lại nghe nơi xa có tiếng ngựa kêu, cô kỳ quái xách đèn lồng đi ra phía trước nhìn, chỉ thấy trước mặt một màu đen, ánh mắt cô xốc xếch, đột nhiên trong lòng có cảm giác lạnh lẽo, sợ hãi, làm cho cô không thở nổi, cô lập tức xoay người muốn đi xuống cầu thang, nhưng vì chân không cẩn thận va phải tảng đá, cô "ôi chao", cả người loạng choạng, ngã nhào trên đất, thở hổn hển, nắm đèn lồng, nhanh chóng bò dậy, lại nghe sau lưng có tiếng bước chân, cô bị sợ đến mặt hoa trắng bệch, xách đèn lồng lui về phía sau, giờ cao, hỏi: "Ai đó ?"

Tròng mắt cô mở to nhìn phía trước mặt có một người đàn ông mặc quân trang rách nát, khắp người có vết máu, ánh mắt nóng rực, tàn nhẫn nhìn chằm chằm cô, trong tay hắn nắm chặt cây súng, bộ mặt vặn vẹo, một loại tàn nhẫn đáng sợ, Tiểu Trà căng thẳng ngã xuống đất, nín thở, không dám lên tiếng, chỉ trừng mắt nhìn người đàn ông kia, căng thẳng nuốt nước miếng, trong thân thể dâng lên trận lạnh lẽo thấu xương, ánh mắt cô nhìn cây súng trong tay người đàn ông này có thể đoạt mạng người, càng thêm sợ hãi đến hồn bay phách tán.

Tiếng ngựa hí từ đằng xa càng ngày càng đến gần, tình huống giống như càng ngày càng nguy cấp ... ... sắc mặt Tiểu Trà tái nhợt, ánh mắt đục ngầu, nín thở nhìn hắn.

Vẻ mặt người đàn ông nguội lạnh, hơi nghiêng mặt, cảm thấy kẻ địch đến gần, hắn tàn nhẫn quay đầu, nhìn thiếu nữ trên đất, ánh mắt hắn run lên, đôi môi căng thẳng mấp máy, nhanh chóng tiến lên, ôm chặt thiếu nữ trước mặt, xông vào phòng bếp phía sau ........

"A ... ......" Tiểu Trà bị sợ đến gan mật đều vỡ ra, kêu to một tiếng! !

Đàn ông lập tức một tay bịt chặt miệng Tiểu Trà, một tay vòng chặt hông của cô, đè cô trên mặt tường, đụng ngã bộ trà trên bàn, ly trà "xoảng" một tiếng vỡ vụn trên đất, hắn dùng cánh tay cứng như thép ôm chặt thân thể của cô, vẻ mặt lạnh lùng, cúi xuống, ở bên tai của cô nhanh chóng gầm nhẹ: "Đừng lên tiếng! Có người muốn tới bắt tôi! ! Cô phải cứu tôi! ! Nếu như không, tôi giết cô ! !"

Con ngươi Tiểu Trà trừng lớn, bị sợ đến trái tim chìm xuống, dường như cô cảm thấy Quỷ Môn quan đang ở trước mắt, cô thở phì phò, trừng mắt nhìn người đàn ông mặt dính vào trên mặt tường, ánh mắt ngưng tụ, lắng nghe tiếng động bên ngoài phòng, quả nhiên nghe tiếng ngựa hí hướng phòng bếp càng ngày càng gần, hắn cắn răng, nhanh chóng kéo cô gái nhỏ gầy yếu ngã xuống, đè chặt trên người của cô, bịt chặt miệng của cô!

"Ưm" Tiểu Trà bị sợ đổ mồ hôi hột, lại bị người đàn ông trước mặt giống như sắt thép kiềm chế sít sao, miệng bị hắn bịt kín bít, muốn không thở nổi, cánh mũi hở ra một chút, để cho đại não cô có chút không khí ! Cô không ngừng lắc đầu muốn gọi cứu mạng, hai chân không ngừng vẫy đạp, nước mắt lăn xuống, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng gần một người đàn ông như vậy.

Người đàn ông nghe tiếng ngựa đã đến gần, tình huống nguy ở trước mắt, hắn cúi đầu ở bên tai của cô gầm nhẹ: "Cô nhất định phải cứu tôi! ! Tôi tuyệt đối không thể chết! ! Tôi còn phải ra tiền tuyến! Tôi phải đánh giặc, tôi phải giết sạch bọn họ! Cô phải cứu tôi! " Hắn nói xong, ánh mắt lạnh lẽo, một tay che miệng Tiểu Trà, một tay tháo cúc áo quân phục của mình.

Con ngươi Tiểu Trà trừng lên đáng sợ, cả người lâm vào trong khủng hoảng đáng sợ hơn cái chết, nhìn người đàn ông trước mặt, dùng ánh mắt nóng rực nhìn mình, vừa cởi quân trang của mình, một tay đã giật áo sơ mi trắng trên người của hắn, lộ ra bắp thịt rắn chắc, cơ bắp trước ngọn đèn dầu nhỏ trong phòng bếp, lóe ra bóng loáng, mồ hôi từ trên bả vai của hắn chảy xuống.

Nước mắt Tiểu Trà càng không ngừng lăn xuống, nổi điên xoay thân thể, vươn tay càng không ngừng đập vào lồng ngực rắn như sắt, theo bản năng cầu xin buông tha, hai mắt điềm đạm đáng yêu nhìn đàn ông trước mặt.

Hắn nhìn chòng chọc vào ánh mắt động lòng người của Tiểu Trà, lại một đường cởi quần của mình ra, đem quần áo dính máu giấu đi, nhanh chóng đem súng, đặt bên trong nệm giường, sau đó cắn răng, một tay xé rách áo hoa trên người Tiểu Trà, lộ ra cái yếm nhỏ màu trắng.

"Ưm". Tiểu Trà tuyệt vọng, bi thương cầu cứu, nước mắt tuôn như suối, cầu xin hắn bỏ qua cho mình, hai chân của cô ở dưới đùi của hắn càng không ngừng vẫy đạp.

Hắn vừa xé rách áo hoa của cô, vừa nhìn chòng chọc ánh mắt cô cầu xin buông tha, vừa lắng nghe tiếng động dưới cầu thang có người đi tới, đang lúc cấp bách, hắn tàn nhẫn cúi đầu hôn lên cổ của cô, tay lại không cẩn thận đặt lên ngực của cô, khi lòng bàn tay thô cứng của hắn sờ lên bộ ngực đầy đặn của Tiểu Trà, thân thể của hắn không khỏi chấn động, vốn muốn buông tay ra, đột nhiên từ từ xoa nắn cô, không ngừng xoa, cảm nhận bộ ngực đàn hồi và mềm mại, thậm chí hắn thật hưởng thụ, thở dốc một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên vừa nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mặt, vừa kích động nuốt cổ họng khô khốc, tay không ngừng xoa nắn cô.

Nước mắt Tiểu Trà tiếp tục lăn xuống, lại thấy ánh mắt người đàn ông cứng rắn trước mặt, bắn ra ánh sáng nóng bỏng, giống như điện giật đánh trúng mình!

"Tôi ..... tôi ...... tôi". Người đàn ông vừa nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp như hoa của Tiểu Trà, vừa thở phì phò, khẽ vuốt ve ngực cô, đột nhiên cảm giác chấm hồng trên ngực cô dựng lên, ánh mắt hắn cuồng nhiệt nói với cô nói: "Tôi muốn cô".

Tiểu Trà càng không ngừng lắc lắc đầu, ánh mắt ai oán nhìn chằm chằm hắn, cầu xin buông tha.

"Tôi muốn cô". Hắn đột nhiên buông lỏng tay đè nơi miệng cô, lúc cô còn chưa kịp kêu to, hắn đã cúi người xuống, hôn chặt vào cái miệng nhỏ của cô, thậm chí đầu lưỡi xông vào cùng cô dây dưa, tay vẫn vuốt ve bộ ngực đầy đặn của cô, phát ra tiếng rên nhẹ, bàn tay rối loạn vươn ra, kéo quần dài của cô xuống, lộ ra cặp mông tròn lẳng, ngón tay thô cứng, hướng bên trong chân của cô tìm nơi ấm áp mềm mại đi vào, thân thể của hắn phát ra hưng phấn hưởng thụ, hắn không ngừng dùng đầu lưỡi của mình quấn lấy đầu lưỡi của cô, siết chặt vòng mông của cô, càng không ngừng xoa da thịt mềm mại của cô, tỏa ra một mùi thơm, hắn bị cô mê hoặc, trong chớp nhoáng, chỉ cần cô nguyện ý cho hắn, hắn lập tức có thể chết ngay! !

Sắc mặt của Tiểu Trà bắt đầu đỏ ửng, dâng lên từng trận kích tình đáng sợ, nước mắt tiếp tục lăn xuống.

"Tôi nghĩ muốn cô! Sau này tôi trở lại cưới cô ! Cô thật đẹp, tôi thích cô, tôi muốn cô, tôi cưới cô, chỉ cần cho cô cho tôi! ! "Hắn vừa nói xong, người đã đè lên người của cô, mạnh mẽ tiến vào, nước mắt Tiểu Trà lăn ra, dưới thân một hồi lạnh buốt, đau đớn, làm cho cô thật sự tuyệt vọng, ánh mắt của cô cứng ngắt bất đắc dĩ, oán hận, chỉ có thể bị động để mặc cho người đàn ông này ở dưới thân kịch liệt ra vào, máu tràn ra giữa đùi, giống như một màu sắc ghê sợ.

Người đàn ông không ngừng tiến vào, càng không ngừng thở hổn hển, hắn đang hưởng thụ thân thể cô đem lại cho mình một hưởng thụ tuyệt đối, càng lúc thân thể cứng rắn càng tiếp tục thẳng tiến, cho đến khi người bên ngoài đi tới cạnh cửa, ánh mắt Tiểu Trà nhìn thấy ngoài cửa một đôi mắt đáng sợ, lạnh lùng liếc qua rồi lập tức rời khỏi phòng bếp, đi ra ngoài.

Kẻ địch đã đi, kích tình đi qua, Tiểu Trà đau đớn nằm dưới thân thể của hắn như tê liệt, gào khóc, vội vã dùng bàn tay che chắn bộ vị trọng yếu thân thể mình, cố gắng đẩy thân thể hắn ra, lăn xuống giường, nằm trên mặt đất, cầm mảnh vụn bình trà, cắn răng rơi lệ hướng cổ tay của mình vạch tới, người đàn ông kia từ phía sau, nhào tới ôm chặt thân thể của cô, đè chặt trên người cô, hai tay run rẩy đưa ra, kéo quân trang, khoác lên trên người của cô, sau đó quỳ rạp xuống trước mặt cô, bật khóc, nhìn cô không ngừng dập đầu tạ tội! !

Tiểu Trà ôm lấy áo sơ mi trắng, tuyệt vọng, bi thương khóc, không ngừng nhào tới trên người của hắn, bạt tai hắn, đánh vào người hắn, cắn răng muốn đâm đầu vào tường, người đàn ông rơi lệ từ phía sau ôm chặt cô, ở trong mái tóc cô vừa hôn, cúi đầu ở bên tai của cô nói: "Tôi thực xin lỗi cô ! Tôi nhất định sẽ lấy cô! ! Tôi tên là Mông La! Tôi là một Tướng quân! Tôi còn sống sót, tôi sẽ cưới cô! ! Sau này tôi sẽ tới cưới cô ! ! "

Tiểu Trà không nghe thấy gì, chỉ ngửa đầu lên, khóc rống.

Mông La lập tức ôm Tiểu Trà vào ngực, sau đó cầm súng của mình, hất lưỡi dao lê trên ngọn súng, đưa tay đặt xuống bàn trà, ánh mắt lạnh lẽo nói: "Tôi cắt tay để thề! ! "

Tiểu Trà sững sờ nhìn Mông La lạnh lùng vung lưỡi dao lên, chặt xuống ngón tay ! ! Đầu ngón tay sờ sờ rơi xuống, máu tươi bắn ra tung tóe, xẹt qua trên môi hắn! Hai mắt Tiểu Trà kinh hoàng, nhìn ngón tay út rớt xuống, cô điên cuồng giật tóc kêu to: "A..............".

"CUT! " Phó Thiên Minh hài lòng kêu lên! ! Sau đó tự mình dẫn đầu vỗ tay, mỉm cười nói: "Tốt! ! Diễn rất tốt! ! "

Tất cả nhân viên nghiệp vụ lập tức nhào vào phòng, đỡ dậy Kim Thắng Nguyên và Hạ Tuyết, hai người cũng lúng túng nở nụ cười, sau đó Kim Thắng Nguyên vừa khoác áo khoác, vừa nhìn Hạ Tuyết giơ tay nói: "Lúc nảy chỉ là diễn giả, tôi không có vô ý đụng phải bộ phận nào trong thân thể cô chứ? "

"Không có, không có". Sắc mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, sau đó ngồi dậy, xé quần áo màu da bên trong, cô thở dốc một hơi, vẫn căng thẳng nhìn Kim Thắng Nguyên có chút ngượng ngùng mỉm cười, Trong bộ phim "Dịu dàng", cô cũng không đối diễn với diễn viên nam nào, đây là lần đầu tiên cùng một người đàn ông tiếp xúc tay chân, lúc nảy diễn động tác thân mật nhất cũng chỉ là hôn môi mà thôi, lúc hai người quấn chung một chỗ, cảm thấy thân thể của hắn có lẽ nóng lên, cô vội vàng vỗ tay, làm cho Kim Thắng Nguyên yên tâm, ra dấu tay nói: "OK! Anh vất vả rồi! Tôi rất tốt, không sao đâu ! "

Kim Thắng Nguyên thở một hơi, vẫn lễ phép tiến lên, ôm nhẹ Hạ Tuyết, rồi vội vàng buông ra, sau đó cùng đi ra khỏi phòng bếp, tất cả nhân viên nghiệp vụ xôn xao vỗ tay, khen bọn họ diễn hay.

Hạ Tuyết và Kim Thắng Nguyên cùng mỉm cười, cúi người cám ơn tất cả nhân viên, sau đó đi tới bên cạnh đạo diễn, bắt tay cám ơn! Màn diễn xuất trên giường đã xong, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhộn nhịp kết thúc công việc, Hạ Tuyết nhìn bộ dáng kích động của nhân viên nghiệp vụ, nhìn đạo diễn vui vẻ vỗ tay, cô mệt mỏi cười một tiếng, rốt cuộc hiểu ra ý tứ lúc đạo diễn yêu cầu mình làm, cảnh diễn này dường như đã được sắp xếp từ lúc đầu, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.

Con ngươi Hạ Tuyết có chút dí dỏm trừng to, khẽ mỉm cười, cảm thấy lúc nảy biểu hiện không tồi, Kim Thắng Nguyên đủ quân tử, cũng không nhân cơ hội làm loạn! Cô cười khẽ, nhìn Niệm Niệm nói: "Lần sau, thật không dám nhận cảnh diễn trên giường nữa, rất ngượng a! "

"Lúc nảy tôi thấy Kim Thắng Nguyên đỏ mặt đi ra, không phải các người chỉ ôm nhau sao? Hay là một nụ hôn? Trời ạ, lúc nảy tôi nhìn các người hôn thật sâu, thật tình cảm a, trái tim của tôi ở đây phanh phanh nhảy, hắn có một động tác, lúc hôn cô, nâng mặt của cô, ngón tay dài, thô ráp đặt lên gương mặt mềm mại của cô, không biết rất mê người thế nào nữa! Tôi nôn nóng chờ các người diễn xong ! "

"Đi thôi". Thật ra Hạ Tuyết không có xuất diễn, lúc nảy cùng Kim Thắng Nguyên diễn cảnh kia, nhịp tim đập liên hồi, đầu sắp ổ tung, nhớ đến buổi tối sáu năm trước, trong lòng cô không khỏi chấn động, không nhịn được nghĩ đến đêm đó, cái đêm quần áo bị hắn xé toạt, hai tròng mắt của cô không khỏi đỏ lên.

Phó Thiên Minh và các nhân viên nghiệp vụ đang bắt tay, lúc nhìn Hạ Tuyết, lại thấy tâm tình cô đột nhiên bị kích động đứng bên cạnh cây trà, khẽ nức nở, ông ta và Kim Thắng Nguyên lập tức đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, lo lắng hỏi: "Chuyện gì vậy ?"

Hạ Tuyết vội vàng lắc đầu, nước mắt lại lăn xuống.

"Không phải còn chưa thoát ra vai diễn chứ? " Phó Thiên Minh lo lắng hỏi.

Hạ Tuyết nghẹn ngào lắc lắc đầu, trong lòng chua xót nước mắt lăn xuống, Kim Thắng Nguyên lập tức tiến lên, ôm khẽ Hạ Tuyết nói: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, có thể do nhập vai quá sâu, xin lỗi, tôi không nên khi dễ cô như vậy".

Đột nhiên Hạ Tuyết bị lời của hắn làm cho tức cười, vừa cười vừa rơi lệ, nghĩ đến buổi tối sáu năm trước, sáng sớm, sau khi Hàn Văn Hạo ném chi phiếu lên người của mình, cứ như vậy vô tình rời đi, trong lòng của cô đau xót, nước mắt lại lăn xuống.

"Đi thôi, đi thôi, thả lỏng một chút, trở về điều chỉnh cảm xúc sẽ tốt thôi". Phó Thiên Minh tự mình đỡ Hạ Tuyết đi xuống, Hạ Tuyết không còn phân biệt trong phim hay ngoài đời thực, cứ khóc cho đến đi tới trước cửa khách sạn, đi qua bức tường thủy tinh bên trong, nhìn thấy Hàn Văn Hạo cùng một số lãnh đạo cấp cao vẫn còn đang bàn về cái gì, vừa nói chuyện, vừa nhẹ nhàng nâng ly cà phê uống.

Hạ Tuyết nhìn hắn, nước mắt không ngừng tuôn ra, có lẽ sau khi diễn xuất xong đã kích thích cô quá sâu.

"Đừng khóc". Kim Thắng Nguyên đau lòng đỡ vai Hạ Tuyết, đi vào đại sảnh, Hạ Tuyết vẫn không thể kiềm chế, cầm khăn tay lau nước mắt, thậm chí không khống chế được cảm xúc, bật khóc. Hàn Văn Hạo ngồi ở đầu bên kia, nghe tiếng khóc, tò mò quay đầu lại, ánh mắt ngưng tụ, nhìn Hạ Tuyết đầu tóc rối bời, trên người dính đầy vết máu, khoác áo khoác, nhếch nhác, tay cầm một cái khăn tay, vừa đi vừa lau nước mắt, rất đáng thương, hắn cau mày.

"Tổng Tài, cuộc họp kết thúc, anh cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi". Tả An Na nhìn Hàn Văn Hạo nói.

Hàn Văn Hạo nghe xong, liếc nhìn bộ dáng Hạ Tuyết khóc đáng thương như vậy, trong lòng của hắn giãy giụa, đứng dậy nói: "Được rồi, hôm nay mọi người vất vã rồi, nghỉ ngơi một lúc sẽ tiếp tục họp".

"Vâng ! "

Hàn Văn Hạo và Tả An Na chậm rãi đi đến trước thang máy, cùng bọn người Hạ Tuyết đứng chung một chỗ, chào hỏi Phó Thiên Minh xong, Hàn Văn Hạo đứng một bên, nhìn hình ảnh Hạ Tuyết phản chiếu trên cửa thang máy, vẫn không để ý đến ai, không ngừng khóc, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống, lỗ mũi nhỏ đỏ bừng, hơi phập phồng, đôi môi bị người hôn sưng đỏ, ánh mắt của hắn chớp một cái, liếc mắt nhìn Kim Thắng Nguyên bên cạnh không ngừng an ủi Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ tiếp tục nói không có việc gì, lắc lắc đầu, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống, lau thế nào cũng không xong.

Cửa thang máy mở ra, Hàn Văn Hạo đi vào trước, mọi người cùng nhau bước vào, Hạ Tuyết đi vào trong thang máy, vẫn chưa nín khóc, Hàn Văn Hạo vẫn nhàn nhạt nhìn bộ dáng kia của cô.

"Chút nữa trở về, nghỉ ngơi thật tốt, không có việc gì". Phó Thiên Minh khuyên bảo, lúc cửa thang máy mở ra, các nhân viên nghiệp vụ tại tầng 2 cũng nhộn nhịp đi ra thang máy, cuối cùng lầu năm chỉ còn sót lại Hạ Tuyết, Hàn Văn Hạo, Kim Thắng Nguyên, Phó Thiên Minh. Mọi người cũng lần lượt trở về phòng của mình, Hạ Tuyết vừa khóc, vừa đi về phòng của mình, Hàn Văn Hạo từng bước, từng bước đi theo phía sau của cô.

Kim Thắng Nguyên lại vượt lên trước một bước, đi tới bên cạnh Hạ Tuyết một lần nữa nói: "Thật xin lỗi, hôm nay tôi làm cô sợ rồi".

"Chuyện không liên quan đến anh, không có gì, tôi về nghỉ một chút sẽ tốt, cám ơn anh, hôm nay đã vất vã, hẹn gặp lại". Đối với hắn mà nói, cảm xúc của Hạ Tuyết thật không tốt.

"Này". Kim Thắng Nguyên thật sự không biết nên làm gì, trước khi đi chỉ đành, nói: "Vậy cô nghỉ ngơi cho tốt, thả lỏng một chút".

"Ừm". Hạ Tuyết khẽ gật đầu, sau đó một mình đi tới trước cửa phòng mình, vừa khóc, vừa nghĩ, từ trong túi móc ra thẻ mở cửa phòng, nhưng lật tới, lật lui thế nào cũng không được, cô lau nước mắt trên mặt, nức nở nói: "Thẻ phòng của tôi làm sao vậy ?"

Một tấm thẻ mở cửa phòng màu vàng, đưa tới trước mặt của Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết kỳ quái ngẩng đầu lên, lại thấy Hàn Văn Hạo đứng trước mặt của mình, tay cầm thẻ mở cửa phòng, sắc mặt của cô lạnh lùng, vội vàng hít mũi một cái, đưa tay muốn bắt lấy thẻ mở cửa phòng. Hàn Văn Hạo lại giơ tay lên, sau đó trầm mặc đứng trước cửa phòng, đem thẻ mở cửa phòng cắm vào trong khóa cửa, chỉ nghe cách một tiếng, cửa chậm rãi mở ra, ánh đèn dìu dịu bên trong hắt ra, Hàn Văn Hạo nhàn nhạt đẩy cửa gỗ ra, sau đó đứng cạnh cửa, quay đầu nhìn cô.

Hạ Tuyết không muốn để ý tới hắn, chỉ lau nước mắt đi vào phòng, sau đó xoay người muốn đóng cửa, lại thấy tay Hàn Văn Hạo vẫn chống cửa, gắt gao nhìn mình, ánh mắt của cô nhìn hắn, trong lòng không khỏi đau xót, nghẹn ngào nhìn hỏi: "Anh muốn làm gì ? Lại muốn nói với tôi cái gì? Muốn tôi chết, đúng không? Hãy bảo tôi không được rối rắm với hai em trai tốt của anh ? Sáu năm trước, có lẽ anh quen biết tôi, không như người anh mong muốn, nhưng anh vẫn khi dễ tôi, sáu năm sau, anh càng không ngừng nói là lỗi của tôi, ngay cả khi nói một câu xin lỗi, cũng không có thành ý, cũng lớn tiếng dọa người! Anh thật là ác mà ! ! "

Hàn Văn Hạo vẫn không lên tiếng, nhìn cô, nhìn cái người chưa bao giờ thích tính nợ cũ, lại đột nhiên lật lên nợ cũ, vừa nói, vừa khóc đến đáng thương, thật ngoài ý muốn, mi mắt hắn xẹt qua một chút nghi ngờ nói: "Tại sao cô khóc thảm vậy? Không phải hai ngày trước cô bị tôi khi dễ đến bây giờ mới đòi nợ chứ ?".

Hạ Tuyết nghe xong thì càng tức giận vung tay lên, muốn đẩy hắn đi ra khỏi phòng của mình, vừa khóc nói: "Anh cút cho tôi ! ! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa ! ! Anh còn biết anh đã khi dễ tôi ! ! Anh cút đi ! ! "

Hàn Văn Hạo hơi lui về phía sau một bước, cau mày nhìn cô hỏi: "Cô làm sao vậy hả ? "

"Cút ! ! " Hạ Tuyết đẩy lồng ngực của hắn, muốn hắn đi ra ngoài! !

Hàn Văn Hạo nắm chặt cổ tay của cô, nhìn cô nói: "Đừng làm rộn! "

"Anh đi đi! ! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa ! ! Anh đi đi! ! Về sau chúng ta chấm dứt ! ! Nếu về sau tôi gặp anh, tôi ra cửa ưmh......" Miệng Hạ Tuyết bị Hàn Văn Hạo bịt chặt, cô tức giận ngẩng đầu nhìn hắn! !

Hàn Văn Hạo cắn răng, đưa ngón trỏ, nhẹ nhàng khép cánh môi của cô, lạnh lùng nói: "Sau này không cho phép cô ở trước mặt của tôi, nói chết sống, mạng của cô là của tôi, trừ phi tôi giết cô, nếu không, cô chỉ có thể sống tốt cho tôi".

Hạ Tuyết cười lạnh nhìn hắn, nước mắt lăn xuống, nói: "Tại sao mạng của tôi ở trong tay anh ? Anh có tư cách gì? Về sau đừng có nói với tôi như vậy! Anh không xứng! ! "

Ánh mắt Hàn Văn Hạo hơi loé lên, nhìn Hạ Tuyết nhìn mình, trên mặt đầy hận ý, tròng mắt oán hận, mắt lăn xuống, trên mặt dính màu máu, trên cổ cũng có chút dính máu, thậm chí còn có hai vết hôn, lồng ngực của hắn hơi phập phồng, nhìn người này vẫn mím chặt môi, hung hăng nhìn mình, hắn đột nhiên bất đắc dĩ cười một tiếng.

"Anh còn cười! ! ? Anh đi đi ! ! " Hạ Tuyết muốn đẩy Hàn Văn Hạo.

Hàn Văn Hạo lại nắm chặt cổ tay của cô, tiến lên một bước, đi vào trong phòng, đóng cửa phòng lại, dựa lưng vào cửa, dưới ánh đèn mờ mờ, vươn tay nắm nhẹ cằm của cô, cúi xuống nói: "Hung dữ như vậy, giống như con cọp con! Còn nói tôi khi dễ cô, trên thế giới này cũng không có được mấy người đáng để tôi khi dễ! Không biết điều!".

"Anh ... ...." Hạ Tuyết tức giận liều mạng đẩy Hàn Văn Hạo, nói: "Anh cút ra ngoài cho tôi ! ! Tại sao anh vào phòng của tôi? Cút! Đừng tưởng rằng lần nào tôi cũng để mặc cho anh khi dễ! ! Cút! "

Hàn Văn Hạo cũng không nhúc nhích, đứng ở bên cửa, nhìn cô thật lâu, cho đến khi thấy nước mắt cô khô ráo, đã khôi phục lại bộ dáng tràn đầy khí thế, hắn lạnh nhạt xoay người, mở cửa phòng, quay mặt nói: "Tôi không thích cô chảy nước mắt, tôi nhìn đủ rồi. Tôi chán ghét cô khóc, tôi chán ghét cô vừa khóc vừa cười! Tôi chán ghét bộ dáng cô như vậy, tôi rất chán ghét! Rất chán ghét! "

Hắn nói xong, chậm rãi đi ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.  

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: