Phần 64

  Cửa sảnh tiệc "oanh" một tiếng mở ra, một trận gió ào vào, mang theo mùi hương hoa hồng . . . . . .

Mọi người xôn xao xoay người nhìn về phía trước, bao gồm cả Hạ Tuyết và Daniel. . . . . .

Trên thế giới này, người có thể mặc màu sắc đỏ thẫm, thật rất ít, trừ phi cô là cô dâu mới xinh đẹp, phán đoán của chúng ta có thể không hà khắc, bởi vì trong giờ phút đó, cô hạnh phúc, chúng ta không muốn bắt bẻ, nhưng ánh mắt và phán đoán vẫn rất vô tình. . . . . . Hạ Tuyết có thể mặc màu đỏ, vóc dáng của cô rất có sức quyến rũ quyến rũ do trời sinh, vừa mới bắt đầu, cô cũng không biết mình là nữ vương, cho nên cô vô tình phát ra hấp dẫn, vừa khéo, một diễn viên Pháp nổi tiếng quốc tế đã từng nói qua, Hạ Tuyết là một cô gái gợi cảm trong lòng phụ nữ, rất nhiều mặt của hấp dẫn mỗi loại người. . . . . .

Mà có thể so sánh xinh đẹp với màu đỏ, chính là màu xanh lá. . . . . . Xanh lá vẫn khiêm tốn cúi thấp, thậm chí ẩn nhẫn, ở trước mặt màu đỏ, có vẻ như vô tình sợ hãi, ai cũng có thể quên mất, xanh lá là màu duy nhất có thể so sánh với màu đỏ, xanh lá, người bình thường không dám mặc, người bình thường cũng không thể khống chế nổi, nó khiêm tốn mang đến tối tăm và sợ hãi cho chủ nhân của nó, chỉ có cô gái chân chính có thể toả sáng rực rỡ và sức quyến rũ tuyệt đối, mới có tư cách, không cần cô dâu mới khoan dung, mà đối mặt khiêu chiến. . . . . . Một cô gái, chải búi tóc phượng hoàng, mặc sườn xám màu xanh lá cây thêu chim phượng hoàng đen, mang bao tay nhung màu đen, ngón trỏ mang chiếc nhẫn ruby 15 Karla, đứng trong sảnh tiệc, ánh mắt phượng sáng ngời nhấp nháy, sống mũi cao nhọn mang nét kiêu ngạo Tây Phương, môi mỏng đỏ mọng, chỉ đơn giản thoa một chút phấn hồng, lại lóe ra ánh sáng mê người, cô hơi cong cánh môi cười một tiếng, đường cong cơ thể tuyệt mỹ, xuyên qua ánh sáng phía sau lưng, càng lộ vẻ tiêu hồn . . . . .

Cô ấy xanh biếc khí phách, xanh biếc cao ngạo, bạn sẽ thấy màu xanh trong thế giới của cô ấy khiêm tốn, nhưng lại bám thật chặt vào linh hồn của cô ấy, không giương nanh múa vuốt, lại giống như ẩn núp trong thân thể của cô ấy, quyến rũ cười khẽ, chỉ thấy cô cầm nhẹ túi xách thêu Trung Quốc, mang giày cao gót màu đen, từng bước, từng bước đi về phía trước, hai bầu ngực tròn săn chắc, quyến rũ như thế, thân hình uốn éo như rắn nước, lại lộ ra phong tư, lắc nhẹ cái mông, làm cho người ta nhàn rỗi tưởng tượng ra ngàn vạn thứ . . . . . .

Tất cả ánh mắt đàn ông cũng không nhịn được dừng trên người cô, cô hé mở nụ cười, đi về phía trước, lướt qua một nam sĩ bên cạnh, liếc mắt đối nhìn hắn nở nụ cười câu hồn, nam kia sĩ lập tức cảm giác máu huyết sôi trào, đang cầm ly rượu đỏ, khẽ thở dài, người bạn gái bên cạnh không nhịn được ôm vai, có chút bất mãn nhìn cô. . . . . . Cô không ngại, cười khẽ một tiếng, tránh qua những người không phải là đối thủ của mình, hướng trong đại sảnh bữa tiệc đi tới, tìm kiếm chủ nhân đêm nay.

Daniel nhìn cô một cái, đưa ly rượu đỏ trong tay đặt vào trong khay của nhân viên phục vụ, đỡ nhẹ Hạ Tuyết, lấy tư thái chủ nhân, đang lúc trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đi tới trước mặt cô, phong độ thân sĩ mỉm cười, nói: "Trầm tiểu thư. . . . . . Hoan nghênh quang lâm. . . . . ."

Trong nháy mắt, Trầm Ngọc Lộ xoay người, nhìn thấy Daniel đỡ Hạ Tuyết mặc sườn xám đỏ thẫm đi về phía mình, cô đột nhiên cười, cũng tôn trọng vươn tay, nói: "Cám ơn ngài đã mời, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh. . . . . ."

Daniel tỏ vẻ lễ phép và tôn trọng, nhận lấy tay ngọc của cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay của cô.

Trầm Ngọc Lộ nhìn hắn cười khẽ.

Hạ Tuyết đến gần Trầm Ngọc Lộ, hai mắt không nhịn được nhìn chăm chú gương mặt xinh đẹp của cô ta, còn có bên trong đôi mắt phượng này, chỉ có phụ nữ mới có thể nhìn ra trong tròng mắt của cô ta đang giương nanh múa vuốt . . . . . .

"Đạy là vợ chưa cưới của tôi, Hạ Tuyết. . . . . . Hạ Tuyết, vị này là Trầm tiểu thư, em gái kết nghĩa của hoàng phi Nhật Bản, tân tấn ảnh hậu điện ảnh Anh Hoa, Trầm Ngọc Lộ. . . . . ." Daniel giới thiệu lẫn nhau.

Ánh mắt của Trầm Ngọc Lộ và Hạ Tuyết chạm nhau, một người không thoa phấn son lại có thể phát ra hấp dẫn xung quanh, một người thoa phấn son làm cho mình trở thành tiên tử xinh đẹp dưới trần gian, một đỏ, một xanh đứng chung một chỗ, tạo thành mãnh liệt đối lập trong bữa tiệc tối nay. . . . . . Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, tay cầm ly rượu đỏ, hơi quay mặt nhìn Trầm Ngọc Lộ, tiêu hồn và quyến rũ như vậy, ánh mắt hắn chợt lóe, Hàn Văn Vũ mỉm cười ngồi vào bên cạnh anh cả, thừa dịp chị dâu và mẹ ở trong phòng khách quý, mỉm cười nói: "Trầm Ngọc Lộ này là mẫu phụ nữ mà anh cả luôn yêu thích . . . . . ."

Hàn Văn Hạo không nói gì, vừa uống rượu đỏ vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ trong ánh đèn vàng, hai mắt thấp thoáng động tình cười một tiếng, nhẹ giọng cùng Daniel và Hạ Tuyết nói chuyện, hắn vừa nhìn cô ta, vừa uống cạn rượu đỏ trong chén . . . . . .

Trầm Ngọc Lộ đối với Hạ Tuyết khách khí nói: "Hạ tiểu thư, tôi đã xem qua bộ phim "Dịu dàng" của cô, thật là biểu hiện vô cùng tinh tế, khắc họa vô cùng thích hợp, lúc đó tôi còn cảm khái, nếu giống như người bên trong phim, thật sự là quá tuyệt vời. . . . . ."

Hạ Tuyết cũng mỉm cười nói: "Mặc dù tôi không xem qua cô diễn xuất, nhưng khi nhìn phong thái trác tuyệt của cô, ở trong đám đông vô cùng động lòng người, ở trong tác phẩm, khẳng định kỹ thuật diễn xuất càng tinh xảo. . . . . ."

Hai cô gái đồng thời nhìn đối phương mỉm cười, Daniel mỉm cười, giơ tay nói: "Trầm tiểu thư, mời đến chỗ khách quý ngồi. . . . . . Hôm nay không có bạn trai?"

Trầm Ngọc Lộ có chút tiếc nuối, cười nói: "Rất xin lỗi, tôi đến nay độc thân, nhưng tối nay, ngài nguyện ý làm thân sĩ đưa tôi mấy bước chân chứ ?"

"Dĩ nhiên. . . . . ." Daniel nhìn Hạ Tuyết một cái, mới quay đầu mỉm cười nhìn về phía Trầm Ngọc Lộ, hơi cong cánh tay, Trầm Ngọc Lộ nhẹ đưa tay nhét vào cánh tay Daniel, sau đó đi về phía chỗ ngồi khách quý trong bữa tiệc, Hàn Văn Hạo vẫn vừa uống rượu, vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ. . . . . .

Hàn Văn Vũ cũng không nhịn nhìn Trầm Ngọc Lộ vài lần, vóc người hấp dẫn, hai mắt lấp lánh thông minh, nói: "Cô ấy vừa mới đoạt giải tân tấn ảnh hậu sao ? Tại sao em lại không nhận được tin tức nhỉ ? Nhưng cô ấy rất đẹp. . . . . ."

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vừa mút rượu đỏ, vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ đi tới bên này, sau đó tất cả nam sĩ đều đứng lên, Daniel giới thiệu, xôn xao bắt tay với cô, Trầm Ngọc Lộ và mọi người chào hỏi xong, nhìn Hàn Văn Hạo vẫn ngồi trên ghế sa lon, giống như một ông vua đang nhìn mình, đôi mắt quyến rũ của cô ta chợt lóe, liền tự mình hướng Hàn Văn Hạo khẽ vươn tay ra, dịu dàng như nước, giọng nói mềm ngọt, gọi nhỏ: "Hàn Tổng Tài ...... Ngài khỏe chứ. . . . . ."

Hạ Tuyết đứng một bên, liếc mắt nhìn hắn. . . . . .

Hàn Văn Hạo liếc mắt lạnh lùng nhìn cô ta một cái, ánh mắt chớp nhẹ, nhưng cũng không đứng lên, chỉ vươn tay, nhẹ nắm bàn tay mềm mại nhỏ bé của cô ta, ngón trỏ và ngón giữa theo thói quen vuốt tới ngón giữa của cô ta, Trầm Ngọc Lộ lập tức đắm say nhìn hắn, trong đầu thoáng qua một hình ảnh, có một người đàn ông khẽ hôn lướt qua ngón út của mình, rồi lạnh lùng mê hoặc nói, ngón tay của cô gợi cảm nhất. . . . . .

Lúc này Tần Thư Lôi từ trong phòng khách quý đi ra, dần dần nghe nói đến ảnh hậu Nhật Bản, trong lòng của cô không khỏi căng thẳng, cuối cùng cô đi tới ghế ngồi khách quý, quả thật thấy Trầm Ngọc Lộ đang cùng chồng chưa cưới của mình bắt tay, nhìn nhau rất mập mờ, sắc mặt của cô tái đi, liền ngẩng mặt lên bước nhanh tới phía trước, mỉm cười kêu nhỏ: "Văn Hạo. . . . . ."

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn về phía vợ chưa cưới, buông lỏng tay Trầm Ngọc Lộ, nhìn cô dịu dàng nở nụ cười, chỉ cần Tần Thư Lôi thấy được Hàn Văn Hạo nở nụ cười, trong lòng của cô ngọt ngào, vẫn tăng nhanh bước chân đi tới, Trầm Ngọc Lộ ngồi trên ghế sa lon đỏ thẫm, mí mắt nhanh chóng liếc tới, có một danh viện xinh đẹp trong đó đột nhiên gãi nhẹ sợi tóc bên tai, một chiếc hoa tai ngọc trai cứ như vậy lăn xuống sàn . . . . . .

Đang lúc Tần Thư Lôi mang giày cao gót 12 cm, hướng Hàn Văn Hạo đi tới thì dưới chân đột nhiên đạp phải hoa tai ngọc trai, cô "a" một tiếng, kinh ngạc kêu lên, thân thể lao về phía trước, Hạ Tuyết thấy thế, lập tức nghiêng người tới trước muốn ôm lấy người Tần Thư Lôi, nhưng đột nhiên một chiếc giày cao gót lại khập khiễng, cô không dừng lại được, hai tay đột nhiên nặng nề đẩy vai Tần Thư Lôi, Tần Thư Lôi kêu khẽ một tiếng, thân thể lui về phía sau ngã xuống đất, cô "a" một tiếng, ôm bụng kêu nhỏ ......

  Mọi người giật mình biến sắc nhìn Tần Thư Lôi, Hàn Văn Hạo cũng mặt lạnh nhanh chóng đứng dậy, lúc Hạ Tuyết giật mình muốn nhào về phía Tần Thư Lôi thì hắn đi tới trước vợ chưa cưới, vươn tay ra, nắm chặt cổ tay Hạ Tuyết, ngăn thân thể của cô, lườm cô một cái, gầm nhẹ: "Tránh ra!"

Trong lòng của Hạ Tuyết lạnh lẽo, ngẩng đầu lên, giật mình nhìn Hàn Văn Hạo . . . . . .

Hàn Văn Hạo không vẫn để ý đến cô, ngồi xổm trước mặt vợ chưa cưới, nhìn tình trạng khổ sở của cô, hắn lo lắng ôm ngang người cô, sau đó sải bước đi vào bên trong phòng, Hàn Văn Kiệt đứng ở đầu bêb kia nghe nói chuyện này, cũng mặt lạnh thẳng bước đi vào, Hạ Tuyết một mình ngây ngô đứng tại chỗ, hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, quay đầu nhìn Daniel vội vàng nói: "Em không cố ý . . . . . em không muốn đẩy cô ấy . . . . . "

Sắc mặt Daniel nghiêm túc gật đầu, sau đó ôm lấy vợ chưa cưới, nói: "Chúng ta vào xem một chút. . . . . . Đừng nóng vội. . . . . . Không có gì. . . . . ."

Hai tay Hạ Tuyết nắm lại, ánh mắt xốc xếch, qua một hồi hoảng sợ gật đầu, sau đó theo Daniel, tiếng bàn tán của các tân khách bên trong, vội vàng tiến vào trong khách, ánh mắt câu hồn của Trầm Ngọc Lộ, đột nhiên lạnh lùng chớp một cái, sau đó cúi đầu mở túi xách của mình, lấy ra chiếc gương, nhìn lớp son phấn mỏng trên mặt mình, có phai nhạt hay không.

Lúc nảy vợ chồng Hàn Trung Trí ở bên trong sảnh cùng Blake nói chuyện riêng về hôn sự của con trai, lần này phải tổ chức như thế nào, lại nghe người giúp việc sốt ruột đi vào thông báo nói, lúc nảy Tần tiểu thư ra đến sảnh tiệc thì không cẩn thận vấp ngã, bây giờ nói đau bụng, Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt giật mình đứng lên, nói: "Cái gì? Chuyện xảy ra khi nào? Lúc nảy không phải là rất tốt sao?"

Cửa "phịch" một tiếng mở ra, Hàn Văn Hạo ôm Tần Thư Lôi bước nhanh đi vào VIP, sau đó đem Tần Thư Lôi đặt xuống ghế dựa, hai vợ chồng cùng Blake lập tức tiến lên,lo lắng hỏi thăm tình huống, Hàn Văn Kiệt đã vượt lên trước một bước, ngồi xổm trước mặt của Tần Thư Lôi, cầm cổ tay của cô, cúi đầu nghe mạch. . . . . .

Hai mắt Tần Thư Lôi rưng rưng nhìn Hàn Văn Hạo, căng thẳng, kinh hoảng không thốt nên lời.

Sắc mặt Hàn Văn Hạo nghiêm túc nhìn cô, an ủi nói: "Không có việc gì!"

Hàn Trung Trí gần qua 60 tuổi, thật vất vả mới chờ đợi được một đứa cháu, lại nghe con dâu té ngã, sắc mặt tái nhợt nằm trên ghế, ông ta vừa đau lòng vừa tức giận quở trách người giúp việc nói: "Biết rõ thiếu phu nhân mang thai, tại sao không chăm sóc cho tốt? Lại còn để cho cô ấy té ngã? Còn ngã nặng như vậy?"

"Đúng vậy!" Trang Minh Nguyệt cũng lo lắng đi đến trước mặt con dâu, ngồi xổm người xuống, nắm tay của cô, đau lòng, vươn tay lau mồ hôi lạnh trên trán của cô, nói: "Làm sao lại té ngã? Ngộ nhỡ. . . . . . Đứa bé. . . . . ."

Cửa phòng lại mở ra, Daniel và Hạ Tuyết nhanh chóng đi vào, hỏi: "Tần tiểu thư ra sao? Thật xin lỗi, tôi không cố ý đẩy cô. . . . . . Tôi chỉ muốn . . . . ."

Hàn Trung Trí đột nhiên tức giận nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt biểu lộ vẻ không khách khí, nói: "Là cô đẩy Thư Lôi hay sao? Cô có mục đích gì?"

"Cháu. . . . . ." Hai mắt Hạ Tuyết đỏ lên, sắc mặt của Daniel lạnh lẽo, lập tức muốn nói chuyện, lại nghe được Hàn Văn Hạo ôm lấy vợ chưa cưới, mặt lạnh nói: "Nơi này không có chuyện của cô ! Cô vội vã phân bua cái gì?"

Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo chăm chăm, trong lòng run lên.

Blake vẫn không nói gì, nhưng sắc mặt trầm trọng đi tới trước mặt của Tần Thư Lôi, nhìn Hàn Văn Kiệt chuyên chú bắt mạch, ông ta nhìn Hàn Văn Kiệt cẩn thận hỏi: "Thế nào? Đứa bé không sao chứ?"

Cuối cùng Hàn Văn Kiệt đã bắt mạch xong, sau đó ngẩng đầu nhìn sắc mặt tái nhợt của chị dâu, mỉm cười nói: "Thai nhi không sao, rất tốt, nhưng vì chị dâu quá căng thẳng, cho nên đưa có chút co lại, mang thai hơn một tháng, chị dâu phải buông lỏng tâm tình. . . . . . Không có gì. . . . . ."

Tần Thư Lôi ngồi dậy, nhìn Hàn Văn Kiệt, hai mắt rưng rưng nghẹn ngào nói: "Có thật không? Bảo bảo của tôi không sao chứ ?"

Hàn Văn Kiệt gật đầu, mỉm cười nói: "Không có gì. . . . . . Yên tâm đi. . . . . . đừng lo lắng, đổ mồ hôi rồi. . . . . ."

Tần Thư Lôi ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, kích động nói: "Văn Hạo. . . . . . Con của chúng ta không sao . . . . . ."

Hàn Văn Hạo nhìn Tần Thư Lôi khẽ mỉm cười, sau đó đáp lời, nói: "Ừ. . . . . . Không sao, đừng căng thẳng. . . . . . Hả?"

Tần Thư Lôi tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, nhẹ nhàng mỉm cười, Hạ Tuyết vẫn lo lắng đi lên trước, nhìn Tần Thư Lôi nói: "Tần tiểu thư, thật xin lỗi, lúc nảy tôi . . . . . ." (HT ngu ngốc như heo!)

Tần Thư Lôi nhìn Hạ Tuyết, hai mắt chớp một cái, có lẽ hiểu, nhưng vẫn lựa chọn không lên tiếng, tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, giả vờ không hiểu, Hạ Tuyết thấy thái độ cửa cô như vậy, trong lòng chợt lạnh lẽo.

Hàn Trung Trí không một chút khách khí nhìn Hạ Tuyết, tức giận nói: "Không phải cô đã biết con bé mang thai sao? Lúc nảy tại sao muốn đẩy nó? Cô có mục đích gì?"

Daniel lập tức ngẩng đầu nhìn ông bác luôn tôn kính này, muốn tiến lên, lại nghe cánh cửa phía sau chậm rãi mở ra, sau đó một giọng nói mềm mại, lạnh lùng, nói: "Đúng vậy, Hạ Tuyết, nói cho chúng ta biết, lúc nảy xảy ra chuyện gì? làm cho bác Hàn con tức giận như vậy?"

Mọi người quay đầu nhìn về phía Lam Anh mặc sườn xám nhung đen, chỉ thấy bà vừa đi vào, tháo găng tay trắng, nhìn con dâu ra mình lệnh: "Nói. . . . . ."

Hai mắt Hạ Tuyết ửng đỏ, vội vàng nói: "Lúc nảy Tần tiểu thư lúc đi ra, con nhìn thấy cô ấy dường như đạp trúng thứ gì, sau đó muốn ngã xuống, trong lòng con sốt ruột, muốn tiến lên đỡ cô ấy, không ngờ giày cao gót quá cao, loạng choạng một chút, thân thể không kiềm được lao về phía trước, đã đẩy Tần tiểu thư rồi. . . . . ."

Lam Anh nhanh chóng quét qua Hàn Trung Trí, không khách khí nhìn chằm chằm cái lão già này một cái, mỉm cười đi tới bên cạnh Tần Thư Lôi, ngồi xuống khẽ luồn ra tay, dùng ngón tay ấm áp chạm nhẹ vào khuôn mặt lạnh lẽo của cô, nhìn chằm chằm vào ánh mắt Tần Thư Lôi, hỏi: "Là như vậy phải không? Thư Lôi!"

Tần Thư Lôi lo lắng thở nhẹ, nhìn cặp mắt phượng của Lam Anh, bắn ra ánh sáng, cô có chút chột dạ nói: "Phải . . . . . Là như vậy. . . . . ."

Lam Anh mỉm cười nói: "Cám ơn chúa, cháu không sao. . . . . . Hiểu lầm giải thích rõ là tốt rồi, hai nhà chúng ta là thế giao, nếu xuất hiện hiểu lầm như vậy sẽ không tốt, dù nói thế nào, Hạ Tuyết cũng là con dâu của tôi, tôi vô cùng hài lòng và thưởng thức con bé, lần đầu tiên tôi nhìn thấy con bé, đang ở trong trang viên rượu đỏ, lúc đó, con bé mới 20 tuổi, lưng cõng Hi Văn, giúp thợ nấu rượu trong trang viên rót rượu đỏ, vừa rót rượu, vừa nhìn người khác vui vẻ cười, hễ mà đi vào trang rượu đỏ của tôi, linh hồn của những người đó đều sạch sẽ . . . . . . Càng không cần phải nói đến nụ cười trong vắt, xinh đẹp của Hạ Tuyết. . . . . ."

Hạ Tuyết cảm kích nhìn Lam Anh. . . . . .

Daniel mỉm cười nhìn người mẹ có chút bướng bỉnh của mình.

Lam Anh thở nhẹ, sau đó nhìn Hàn Văn Kiệt, tên tiểu tử đẹp trai này, mỉm cười nói: "Bảo bối, nói cho dì biết, chị dâu của cháu không sao chứ ? Một chút nữa có thể đi lại không ?"

Hàn Văn Kiệt mỉm cười nhìn Lam Anh, nói: "Vâng . . . . . . Đúng vậy, Một chút nữa có thể đi lại rồi"

"OK" Lam Anh ngẩng đầu lên nhìn Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt, lấy tư thế nữ chủ nhân, tao nhã cười, nói: "Đêm nay cứ như thường lệ, hai nhà các người làm ăn hơn ngàn tỷ, dậm chân một cái, cũng có thể làm cho cổ phiếu rung động. Đi ra ngoài giải thích một chút, đừng làm cho người khác suy đoán lung tung".

Mọi người cũng cảm thấy bà nói rất có lý, tất cả mọi người đều đứng dậy đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo cũng động thân, nhưng Tần Thư Lôi nắm tay của hắn, muốn hắn ở cùng mình, lại nghe Hàn Trung Trí bất mãn nói: "Thư Lôi, con một mình nghỉ ngơi cho tốt, dạ tiệc tối nay rất quan trọng, Văn Hạo không thể ở đây cùng con, bên ngoài còn có rất nhiều khách quý, hắn phải xã giao. . . . . . Con phải thông cảm cho hắn!"

Tần Thư Lôi ủy khuất nhìn cha chồng tương lai, khẽ cắn môi, ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo cầu cứu.

Hàn Văn Hạo mỉm cười nắm tay của cô nói: "Em nghỉ ngơi một chút, chút nữa anh sẽ vào".

Tần Thư Lôi thấy hắn cũng nói như vậy, đành phải mỉm cười gật đầu, sau đó nằm trên giường nghỉ ngơi, Hàn Văn Hạo liền buông vợ chưa cưới ra, vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hạ Tuyết vẫn lo lắng áy náy nhìn Tần Thư Lôi, ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhưng không nói gì, đi qua bên cạnh cô, cùng Hàn Văn Kiệt im lặng đi ra ngoài, Hạ Tuyết cũng kích động xoay người, nhìn theo bóng lưng kia, dường như hắn cho rằng cô cố ý đẩy Tần Thư Lôi. . . . . .

"Đi thôi. . . . . ." Daniel đỡ Hạ Tuyết đi ra ngoài. . . . . .

ánh mắt Hạ Tuyết chớp chớp, xoay người lại nhìn Tần Thư Lôi, Tần Thư Lôi nằm trên ghế, quay đầu, trong ánh mắt lộ ra lạnh lùng, cô rối rắm, không nói gì thêm, cùng Daniel cùng đi ra ngoài.

"Anh cả!" Hàn Văn Vũ đột nhiên từ hội trường dạ tiệc, đi về phía anh cả, trong tay cầm một hoa tai ngọc trai nói: "Đây là hoa tai của thiên kim Lý hội trưởng lúc nảy không cẩn thận làm rớt, chị dâu đạp hoa tai này, cho nên mới té ngã . . . . . ."

Sắc mặt của Hàn Văn Hạo đông lại, vươn tay nhận lấy chiếc tai này, đặt trong tay xoay xoay, như có điều suy nghĩ. . . . . .

Hàn Văn Kiệt nhìn anh cả hỏi: "Hoa tai này. . . . . . Có vấn đề sao ?"

Hạ Tuyết thừa dịp Daniel và một tân khách nói chuyện phiếm, cô cũng tức giận đi tới, nhìn chiếc hoa tai trong tay Hàn Văn Hạo, kích động nói: "Nhìn rõ chưa, nhìn rõ chưa, rốt cuộc đã biết tôi không đẩy vợ chưa cưới của anh ! !"

Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt nhìn Hạ Tuyết kích động như vậy, bọn họ lập tức mỉm cười nói: "Cô hiểu lầm rồi! Tại sao có thể là cô ? Chúng tôi cũng không hoài nghi cô !"

"Tại sao không thể hoài nghi?" Hàn Văn Hạo lại nhìn Hạ Tuyết, lạnh lùng nói: "Chỉ cần đến gần vợ chưa cưới của tôi một bước, tôi đều hoài nghi!"

Hạ Tuyết khiếp sợ nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .

"Anh cả ! !" Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt lo lắng nhìn về phía anh cả!

Hàn Văn Hạo cầm chiếc hoa tai trong tay, nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt tức giận, nghiến răng nói: "Cho nên tốt nhất cô không nên tới gần vợ chưa cưới của tôi! ! Cách cô ấy càng xa càng tốt! ! Không cần cô phí tâm! ! Cô vĩnh viễn đều như thế, bày ra thái độ làm người tốt, chuyện tốt không làm được, lại liên lụy người khác !"

"Anh cả! !" Hàn Văn Vũ tức giận nhìn anh cả, nói: "Anh có quá đáng không ! Cô ấy muốn đỡ chị dâu, là vì lo cho chị dâu! Anh không có cần phải nói chuyện tàn nhẫn như vậy không !"

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết nói: "Bây giờ tôi cảnh cáo cô ! Có lẽ khó nghe, cũng phải nói! Liên quan đến con cháu nhà họ Hàn, chuyện này rất quan trọng, nhưng cô không biết! Trong đầu của cô tất cả đều là bột nhão! !"

Hạ Tuyết nhìn hắn, thở hổn hển, hai mắt ửng đỏ ! !

  Hạ Tuyết chậm rãi đi trở về, vẻ mặt bình tĩnh ngồi trở lại ghế sa lon, nhìn ánh đèn màu xanh dương trên sàn nhảy, trong lòng của cô không khỏi đau xót, lại cúi đầu, hai mắt đỏ bừng. . . . . .

"Anh cả. . . . . ." Hàn Văn Kiệt nhìn thấy anh hai tức giận đi về phía Hạ Tuyết, kêu nhỏ anh cả.

Hàn Văn Hạo quay đầu, trừng mắt nhìn em trai! !

Hàn Văn Kiệt thấy ánh mắt anh cả như vậy, hắn không lên tiếng nữa, cúi đầu xoay người rời đi. . . . . .

Hàn Văn Hạo ngẩng mặt nhìn một vòng tất cả mọi người trong sàn nhảy, mỗi người dáng vẻ khác nhau, cười nhỏ, cúi đầu nói nhỏ, thần bí mỉm cười, tay nâng ly rượu đỏ, lộ ra nụ cười kinh ngạc, hắn từng bước, từng bước nhìn, từng bước từng bước xem kỹ, khi con ngươi đảo đến lối vào trong đại sảnh tiệc lại thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa sảnh, hắn khẽ cau mày, ánh mắt ngưng tụ, nhìn Dạ Thiên Thiên tối nay mặc váy dài màu trắng, búi tóc cắm một con bươm bướm bằng ngọc, kéo cánh tay một nam sĩ bên cạnh, dùng thói quen lặng lẽ đi vào đại sảnh bữa tiệc, khi cô đi vào trong đại sảnh, nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang đứng một bên, nhìn mình, sắc mặt của cô cũng bình tĩnh nhìn hắn, nhưng ánh mắt hơi chớp một cái, mỉm cười. . . . . .

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, cất hoa tai ngọc trai, hắn biết Dạ Thiên Thiên sẽ đi tới bên mình, quả nhiên, Dạ Thiên Thiên nói với bạn trai bên cạnh một câu, cô liền mỉm cười đi về phía Hàn Văn Hạo. . . . . .

"Đã lâu không gặp. . . . . ." Dạ Thiên Thiên đi tới trước mặt của Hàn Văn Hạo, ánh mắt dịu dàng nhìn hắn nói: "Anh vẫn khí thế tràn đầy như vậy . . . . . ."

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn Dạ Thiên Thiên, sắc mặt hơi hòa hoãn nói: "Đã lâu không gặp, người kia là bạn trai em sao ?"

Dạ Thiên Thiên suy nghĩ một chút, cười nhìn hắn, nói: "Thế nào? Anh để ý chuyện này?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, ngẩng mặt nhìn về phía hội trường.

Dạ Thiên Thiên nhìn hắn thái độ như vậy, cô khẽ thở dài, cười khổ nói: "Em thật sự nghĩ. . . . . . muốn được một chút tâm ý của anh . . . . . . Thậm chí vì em mà ghen một chút, em cũng cam tâm tình nguyện luân hãm. . . . . ."

Hàn Văn Hạo chỉ nói: "Đều đi qua rồi. Nhìn về phía trước đi! Bên cạnh có người rất tốt!"

Dạ Thiên Thiên nhìn về phía Hàn Văn Hạo chậm rãi nói: "Anh và vợ chưa cưới tốt chứ ? Đi chung với nhau thời gian vui không? Cô ấy có thỉnh thoảng đi công tác hay không, có thể may mắn được anh ngồi trên ghế sa lon ở nhà, đợi cô ấy? khoảnh khắc đó thật là hạnh phúc . . . . . . khoảnh khắc cuối cùng đó, em không thể nào quên được, hơn nữa, luôn có một loại ảo giác, cảm thấy trong khoảnh khắc ấy, anh yêu em đấy! Nhưng lúc tỉnh táo mới phát hiện, thì ra em đang nằm mơ . . . . . ."

Hàn Văn Hạo nhớ lại một chút chuyện cũ, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng không lên tiếng.

Dạ Thiên Thiên nhìn Hàn Văn Hạo chăm chú, nhìn một bên gương mặt kiên nghị của hắn, đôi mắt hấp dẫn khẽ chớp, lộ ra ánh sáng quyết đoán, đôi môi mím chặt, sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, người này cứng rắn giống như thành tường, trái tim của cô bị bóp nghẹt, đột nhiên lại có một loại ý tưởng hèn mọn, nghĩ quỳ gối trước mặt của hắn van xin, cho mình ở lại bên cạnh hắn, chỉ cần mỗi đêm tựa vào trong ngực của hắn, lắng nghe từng nhịp tim của hắn, hoặc là cho phép pha cho hắn một ly cà phê nóng, nhìn hắn ngồi ở trước đèn bàn, chuyên chú xem văn kiện thì cho hắn một cái hôn. . . . . . Những chuyện cũ này, đã cắm rễ sâu trong lòng, muốn chặt cũng không đứt !

Hai mắt cô đỏ thắm nhìn hắn một cái, rồi chớp mắt, làm cho nước mắt vụn vỡ rơi nói: "Em đứng mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi. . . . . ."

"Ngồi đi!" Lúc này, Hàn Văn Hạo mới khôi phục phong độ thân sĩ, mời cô đến ghế khách quý, nhưng Dạ Thiên Thiên lại mỉm cười nói: "Bạn trai em đang gọi em, em đi trước, chút nữa gặp lại . . . . . . bye. . . . . ."

Cô nói xong, liền hướng trong đám người, khẽ vẫy tay bạn trai, sau đó nhẹ kéo chiếc váy đi về phía trước, lúc đi qua một bóng dáng mặc màu xanh lá, cô đột nhiên dừng chân, đầu tiên là nhìn về phía một danh viện xinh đẹp ở giữa cười khẽ, rồi sâu kín quay đầu, nhìn cô gái mặc sườn xám màu xanh lá cây bên cạnh, cũng đang mỉm cười xoay người lễ phép nhìn mình mỉm cười. . . . . .

Dạ Thiên Thiên bình tĩnh nhìn khuôn mặt của cô gái trước mặt vài lần, đột nhiên có chút nghi ngờ cười nói: "Chúng ta. . . . . . dường như đã từng quen biết?"

Trầm Ngọc Lộ cũng lộ ra ánh mắt ngạc nhiên nhìn Dạ Thiên Thiên, mỉm cười nói: "Chúng ta đã từng quen biết sao ? Tôi lần đầu tiên tới Trung Quốc. . . . . ."

"Ồ?" Dạ Thiên Thiên có chút nghi ngờ nhìn cô một cái, cười nói: "Cô là. . . . . ."

"Tôi là Trầm Ngọc Lộ. . . . . ." Cô ta giới thiệu mình đơn giản.

Dạ Thiên Thiên lập tức nhớ ra, cười nói: "Tân tấn ảnh hậu xứ hoa anh đào. . . . ."

"Chào cô. . . . . ." Trầm Ngọc Lộ đưa bàn tay ngọc thon, giơ về phía Dạ Thiên Thiên.

Dạ Thiên Thiên cũng nhìn cô, vươn tay ngọc, bắt tay nhau, ánh mắt hai cô gái chạm nhau, Dạ Thiên Thiên nhìn đôi mắt phượng này, trái tim của cô không khỏi chấn động, giống như một con hồ ly ẩn núp, cô nghi ngờ nhíu mày, ánh mắt nhìn Trầm Ngọc Lộ.

Trầm Ngọc Lộ thấy Dạ Thiên Thiên nhìn mình như vậy, cô ta liền mỉm cười hỏi: "Cô nhìn tôi dến như vậy, chẳng lẽ trước kia chúng ta thật có quen biết?"

Dạ Thiên Thiên có chút bất kính cười nói: "Xin lỗi, tôi cảm thấy cô rất giống một người bạn cũ của tôi . . . . . ."

"Bạn cũ?" Trầm Ngọc Lộ kỳ quái cười nhìn cô nói: "Vậy người bạn cũ của cô là ai ?"

Dạ Thiên Thiên thật sâu nhìn đôi mắt đẹp câu hồn của Trầm Ngọc Lộ, trong đầu tức khắc nhoáng lên một hình ảnh, trong không gian u ám, cô bị mấy tên lưu manh bắt cóc lột sạch quần áo, ở trong bóng tối, dường như cô nhìn thấy một đôi mắt phượng đang trừng chặt mình, lộ ra vẻ mặt tàn nhẫn, nhớ lại chuyện xưa, Dạ Thiên Thiên vẫn lạnh run, mặc dù sau đó, Hàn Văn Hạo cứu thoát cô, vì vậy cô đã trở thành phụ nữ của Hàn Văn Hạo, cho nên cô vẫn an toàn đến nay, nhưng Dạ Thiên Thiên nhớ tới chuyện xưa, nửa đêm tỉnh giấc, lúc đó có Hàn Văn Hạo làm bạn ở bên cạnh, có thể an toàn, sau khi chia tay với hắn, nhìn thấy ánh mắt phượng này một lần nữa, trong lòng của cô không nhịn được, lạnh run . . . . . .

Trầm Ngọc Lộ kỳ quái nhìn ánh mắt nghi hoặc của Dạ Thiên Thiên, không nhịn được cười nói: "Cô. . . . . . làm sao vậy ?"

"Xin lỗi. . . . . ." Dạ Thiên Thiên cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều, liền mỉm cười nhìn Trầm Ngọc Lộ nói: "Tôi suy nghĩ quá nhiều, rất hân hạnh được biết cô, hi vọng có cơ hội xem phim của cô công chiếu trong nước !"

"Cám ơn!" Trầm Ngọc Lộ cũng mỉm cười gật đầu, sau đó thấy Lam Anh gọi mình, cô liền mỉm cười nói: "Thật xin lỗi, phu nhân gọi tôi, có cơ hội chúng ta gặp lại. . . . . ."

"Hẹn gặp lại. . . . . ." Dạ Thiên Thiên nhìn cô thật sâu, nhìn cô từ bên cạnh mình lướt qua, cảm giác hơi thở có mấy phần tôn quý, cô khẽ cau mày. . . . . .

"Bảo bối, làm sao vậy ?" Bạn trai Tùng Chí Cương, sứ thần ở tại Đại Sứ Quán Trung Quốc, mỉm cười ôm khẽ Dạ Thiên Thiên hỏi: "Em và em gái của hoàng phi của chúng ta đang nói chuyện gì?"

Dạ Thiên Thiên lập tức nhìn bạn trai hỏi: "Cô ấy là. . . . . .em của hoàng phi Nhật Bản ? Em gái ruột sao ?"

"Không! Em gái kết nghĩa. . . . . . Mấy năm trước, vô tình gặp được, hai người vừa thấy hợp ý, liền quen biết nhau như chị em, cô ấy họ Trầm, là hoa kiều Nhật Bản, cha mẹ kinh doanh ngành vận tải ở Nhật Bản. . . . . . Được xem công ty nổi tiếng trong nước, lần này cô ấy trở về Nhật Bản, còn ngồi máy bay chuyên trách ...... Hoàng phi còn phái người giúp việc thân tín tới hầu hạ bên cạnh cô ấy, vô cùng yêu thương cô ấy . . . . . ."

Dạ Thiên Thiên nghe xong, không lên tiếng, lại thật sâu quan sát Trầm Ngọc Lộ đứng bên một nam tân khách, quyến rũ cười, tay nâng ly rượu đỏ, lâu lâu ngoái đầu nhìn lại, lộ ra nét phong tình, cô nghi ngờ thật sâu.

  "Được rồi, cô đừng tức giận. . . . . . Con báo nhỏ chết tiệt kia rất ghê tởm! ! Chúng ta cũng đừng để ý đến hắn! ! Bình thường hắn nói chuyện là như vậy! Rất buồn nôn ! ! Tôi và em trai, bình thường cũng chịu không ít tội vì hắn! Nhưng ý của hắn lúc nảy, chính là bảo cô không nên rước phiền toái! Hiểu không ?" Hàn Văn Vũ ngồi một bên, sát gần Hạ Tuyết khuyên lơn.

Hạ Tuyết ngồi trên ghế sa lon, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhìn xuyên qua đám người, thấy Hàn Văn Hạo đang cùng một quan chức chính phủ nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng nở nụ cười quyến rũ, lộ ra hấp dẫn trí mạng, ánh mắt cô tức giận, oán hận nhìn hắn. . . . .

"Đừng nhìn ánh mắt của hắn . . . . . . Ánh mắt của hắn có độc, sẽ làm cho người ta đầu độc mà chết. . . . . ." Dạ Thiên Thiên đang cầm ly rượu đỏ, mỉm cười đi tới, ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, nói.

Hàn Văn Vũ cau mày nhìn Dạ Thiên Thiên nói: "Tại sao cô nói anh trai tôi như vậy ? Dầu sao cũng là Ex. Boyfriend mà . . . . ."

Dạ Thiên Thiên nhìn Hàn Văn Vũ, mỉm cười nói: "Được rồi, không nói đến anh trai của anh nữa, em trai Ex. Boyfriend, thân sĩ, giúp tôi đi lấy một ít salad?"

"Vì cô là bạn gái trước của anh tôi, được rồi. . . . . ." Hàn Văn Vũ mỉm cười nói xong, lo lắng nhìn gương mặt của Hạ Tuyết, dùng bả vai của mình đẩy cô một cái, mới nói: "Cô tốt chứ..., đừng nóng giận nữa . . . . . . Tôi đi lấy vài món cho cô ăn. . . . . "

Văn Vũ vừa nói xong, mỉm cười đứng dậy, đi tới bàn tiệc đứng, còn lại hai cô gái ngồi trên ghế sa lon trầm mặc, không nói thật lâu. . . . . . Hạ Tuyết nghĩ chuyện lúc nảy cô bị mắng, cô thật sự không thể nhịn được nữa, chỉ vào con báo nhỏ chết tiệt trước mặt, nhìn Dạ Thiên Thiên nói: "Thứ người như thế, làm sao cô lại cùng hắn chung đụng sáu năm vậy?"

Dạ Thiên Thiên đột nhiên cười, đang cầm ly rượu đỏ, sâu kín cúi đầu, suy nghĩ một chút, mới nói: "Hắn và tôi ở chung rất vui vẻ. . . . . . không gây gổ. . . . . ."

Trong lòng của Hạ Tuyết căng thẳng, không hiểu ra sao, nhìn Hàn Văn Hạo, hắn đang đi tới bên cạnh Trầm Ngọc Lộ, mỉm cười nhẹ nhàng chào hỏi, vẻ mặt lạnh lùng, lại hòa dịu nhìn Trầm Ngọc Lộ, mỉm cười trò chuyện với nhau, cô cười khổ, nói: "Thật là hiếm thấy a, sao có thể không gây gổ với cô ?"

Dạ Thiên Thiên đang cầm ly rượu đỏ, thâm tình nhìn bóng lưng cao lớn của Hàn Văn Hạo, gần như mê muội, nói: "Hắn sẽ không gây gổ với cô, hắn lúc nào cũng rất im lặng, ăn cơm, đi dạo phố, hôn môi, thậm chí lên giường, hắn sẽ không xung đột với cô, đến lúc cô phát hiện phát sinh mâu thuẫn, cô cũng đã bị chinh phục, có lẽ bị vứt bỏ luôn . . . . . ."

Ánh mắt Hạ Tuyết xốc xếch, chớp lóe . . . . . .

Dạ Thiên Thiên thở dài một hơi nói: "Mỗi lần tôi nhớ lại chuyện trong quá khứ cùng hắn, tôi thở sâu cũng đau. . . ."

"Tại sao chia tay?" Hạ Tuyết kỳ quái nhìn Dạ Thiên Thiên. . . . . ."Các người ở chung một chỗ sáu năm, không phải thích nhau sao ? Tại sao tách ra?"

"Thích nhau ?" Dạ Thiên Thiên đột nhiên cười khổ, xúc động nói: "Bên cạnh hắn chưa bao giờ thiếu phụ nữ, tất cả cô gái đều nguyện ý vây quanh hắn, bao gồm cô gái mà cô nhìn thấy trước mặt này, luôn hướng Hàn Tổng Tài vĩ đại, phát ra tin tức mập mờ, lúc nào hắn cũng ngồi tít trên cao, phụ nữ tự nguyện dâng hiến mình, bao gồm cả tôi ...... có gì thích hay không thích?"

Hạ Tuyết không nhịn được, quay đầu nhìn cô.

Dạ Thiên Thiên lưu luyến nhìn Hàn Văn Hạo, nói: "Tôi cầu xin hắn để cho tôi ở lại bên cạnh hắn, tôi không ngừng cầu xin hắn, không ngừng dùng thân thể đi cầu xin hắn, nên hắn giữ tôi lại bên cạnh, cho đến khi tháng trước hắn đính hôn, chúng tôi mới chia tay. . . . . ."

"Cô không đau khổ sao?" Hạ Tuyết nhìn cô hỏi.

"Đau khổ ! Rất đau khổ, rất đau khổ! Rõ ràng, người đàn ông này hôm qua cùng cô nằm trên một cái giường, cô nghe hơi thở của hắn khi ngủ, nhưng hôm nay đã không thuộc về cô rồi, tôi đau đớn đến sắp điên đi, nhưng tôi không có cách nào, tôi hiểu rõ hắn sẽ không cưới tôi !" Hai mắt Dạ Thiên Thiên đỏ bừng, nói.

"Hắn là con báo nhỏ chết tiệt ! Hắn không chịu trách nhiệm!" Hạ Tuyết cắn răng nói.

"Không. . . . . . Cô hiểu lầm hắn rồi . . . . . ." Dạ Thiên Thiên nhìn Hàn Văn Hạo sâu kín nói: "Hắn không yêu tôi, cho nên mới buông tôi ra, hắn hi vọng tôi có thể tìm được một người đàn ông tôi mãi mãi, sáu năm này không trách hắn, là tôi vẫn yêu cầu ở bên cạnh hắn . . . . . Tôi thật sự vô cùng hâm mộ cô gái có thể chung sống với hắn cả đời . . . . "

Hạ Tuyết không lên tiếng.

Dạ Thiên Thiên quay đầu nhìn Hạ Tuyết, thật lòng nói: "Hãy quý trọng người đàn ông bên cạnh đã yêu cô, bởi vì trên thế giới này, có thể tìm được một người yêu mình, mà mình cũng yêu người đó, thật rất khó. . . . . ."

Hạ Tuyết trầm mặc, suy nghĩ một chút, vừa muốn mở miệng, ánh đèn toàn trường đột nhiên tối sầm lại, cô sững sờ, xuyên qua không gian mờ tối, cùng Dạ Thiên Thiên nhìn nhau, lại nghe tiếng người kinh hô toàn trường: "Xảy ra Chuyện gì?"

Một cột ánh sáng đột nhiên phát ra trên sàn nhảy, Daniel mặc âu phục màu trắng, ngồi trước một chiếc dương cầm ba chân, trước dương cầm đặt một đóa hoa hồng, tươi đẹp ngọt ngào nở rộ.

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Daniel. . . . . .

Daniel có chút ngượng ngùng cười cười, ngẩng đầu lên nhìn về phía cha, mẹ ngồi nơi ghế khách quý ở một đầu khác, bọn họ đang dựa vào nhau ngọt ngào nhìn mình, hắn tao nhã nở nụ cười hấp hẫn, quay đầu nhìn về phía Hạ Tuyết đang ngồi dãy khách quý ở đầu kia, ánh mắt hắn chan chứa tình cảm, mỉm cười, cầm Microphone xúc động, nói: "Các vị, xin tha thứ cho tôi, chỉ cần vợ của tôi xuất hiện trong thế giới của tôi, trong lòng tôi chỉ có cô ấy . . . . . ."

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, nhưng tất cả mọi người không nói lời nào, chỉ trầm mặc, cảm động nhìn người đan ông dịu dàng này, bao gồm cả ba anh em họ Hàn. . . . . .

Hạ Tuyết kích động nhìn về phía Daniel, vẫn không hiểu, rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Daniel ngồi ở trước chiếc dương cầm, nhìn Hạ Tuyết, khẽ mỉm cười nói: "Bảo bối, mặc kệ trên bước đường đời, có bao nhiêu gập ghềnh, trải qua bao nhiêu chuyện, anh cũng hi vọng có thể cùng em dắt tay nhau mãi mãi. . . . . . Mặc kệ em có bao nhiêu khuyết điểm, chỉ cần em nguyện ý ở bên cạnh anh, vậy là đủ rồi. . . . . ."

Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, nhìn hắn.

Daniel có chút ngượng ngùng, mỉm cười, hướng Microphone, nói: "SORRY, có lẽ tôi hát không được hay, nhưng tôi nguyện ý ở quê hương của vợ chưa cưới của tôi, vì cô ấy dâng lên người mẹ của cô ấy một ca khúc năm ấy mà bà thích nhất, để bày tỏ tấm lòng của tôi nguyện ý chăm sóc con của người mẹ vĩ đại nhất trong lòng Hạ Tuyết, Hạ Hân và Hi Văn . . . . . . Mượn lời bài hát này, cũng dâng tặng cho cha và mẹ tôi, cám ơn cha mẹ đã yêu thương đến bây giờ, để cho con hiểu, cuộc sống có tình yêu, mới hạnh phúc và mỹ mãn nhất . . . . . ."

Lam Anh và Blake hạnh phúc và kiêu ngạo nhìn con trai mình, nắm tay nhau mỉm cười. . . . . .

Lúc này, Hàn Trung Trí và Trang Minh Nguyệt ngồi một bên, không khỏi trầm mặc nhìn.

"Bây giờ. . . . . ." Daniel kéo Microphone, lấy dũng khí mỉm cười, nói: "Bài hát này sẽ tăng cho ba người phụ nữ yêu quý nhất trong cuộc đời tôi. . . . . . Mẹ của ta, vợ chưa cưới của tôi và con gái yêu của tôi . . . . . . Hi Văn. . . . . ."

Nước mắt Hạ Tuyết lại rơi, từng giọt, từng giọt rơi xuống . . . . . .

Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, Daniel ở bên trong cột ánh sáng giống như đến từ thiên đường, chậm rãi cúi đầu, hai ngón khẽ đặt lên thanh thép, theo giai điệu trong lòng, gảy một bài nhạc du dương, tất cả mọi người không khỏi ngẫm nghĩ, bài hát này có giai làm xúc động lòng người, dường như rất quen thuộc, nhưng không nhớ ra . . . . . Daniel vẫn thâm tình gảy khúc dạo đầu của bài hát này, hai tay lại chậm rãi ngừng lại, đầu vừa ngẩng lên, nhìn chằm chằm bóng tối trước mặt, nhớ đến lần đầu tiên hắn và Hạ Tuyết gặp nhau, cuối cùng chậm rãi mở miệng, dùng giọng dịu dàng, hấp dẫn nhẹ, hát:

"Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,

Anh yêu em bao nhiêu phần?

Tình yêu của anh là chân thật,

Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật

Ánh trăng đã nói hộ lòng anh......"

Nước mắt Hạ Tuyết tuôn như suối, kích động co quắp nhìn Daniel, tức khắc nhớ lại lần đầu tiên gặp gỡ hắn, hắn sáng lạn và thiện lương, đứng ở dưới ánh mặt trời, đẹp trai và hấp dẫn, khi đó, trong ánh mắt của hắn chưa có tình yêu, cho nên cuộc sống của hắn phóng khoáng và tự do, cô chậm rãi nhớ lại, ngày đó, cô sinh Hi Văn, hắn nhìn cô khó sanh, ở trong mưa chạy như bay, sau đó chạy đến bệnh viện, hắn căng thẳng nắm tay của cô, nhìn cô, trấn an cô, sau khi sinh Hi Văn, hắn ôm lấy cô, nhìn con gái bên trong cửa kính, cùng nhau ấm áp cười, những năm tháng đó, như trân quý như chau báu, khắc vào trong lòng của cô, tốt đẹp và lãng mạn, giờ khắc này, Hạ Tuyết động tình rơi lệ nhìn lại Daniel. . . . . .

"Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,

Anh yêu em bao nhiêu phần?

Tình yêu của anh không thay đổi,

Tình yêu anh dành cho em cũng không thay đổi,

Ánh trăng đã nói hộ lòng anh......"

Nụ hôn ngọt ngào đã khiến con tim anh đập rộn rã.

Mối tình nồng thắm của em, anh sẽ ghi nhớ suốt đời".

Daniel lãng mạn, thâm tình hát ca khúc này, Hạ Tuyết chăm chú nhìn hắn, không khỏi nhớ đến lúc ở Pháp, mặc dù trong lòng hắn yêu cô, nhưng cũng không dám tới gần, mỗi ngày dịu dàng, che chở cho cô, ban đêm lúc bầu trời đầy sao sáng, ngâm nga khúc dân ca ru cho cô ngủ, lúc mưa phùn bay bay, thì ôm lấy cô, nhìn mưa bay ngoài cửa sổ, nói thì thầm nói tiếng nỉ non, lúc đó hai người đắp chung cái chăn, thở luồng khí trắng, ở bên cửa sổ đếm sao, một ông sao. . . . . . Hai ông sao. . . . . . Cuối cùng cùng nhau ngủ sâu . . . . . .

"Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,

Anh yêu em bao nhiêu phần?

Tình yêu của anh không thay đổi,

Tình yêu anh dành cho em cũng không thay đổi .......

Em thử nghĩ xem, anh thử nhìn xem, ánh trăng nói hộ lòng anh......"

Daniel sâu kín hát bài hát này, nhớ tới lần đầu gặp nhau, Hạ Tuyết là một người con gái xinh đẹp, mang bụng bầu thật to, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, mặc quần áo thể thao đáng yêu, đứng dưới gốc cây liễu, nụ cười tỏa sáng động lòng người, tim của hắn lại mềm mại, ngọt ngào, hai mắt ửng đỏ, cuối cùng nghẹn ngào, kết thúc bài hát này ......

Cột ánh sáng đến từ thiên đường, vẫn dịu dàng chiếu rọi trên người của người đàn ông này, dường như Thượng Đế cũng cảm động . . . . . .

  

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: