Phần 86

  Tập đoàn Toàn Cầu!

Sophie cùng 12 người thư ký căng thẳng kiểm tra tất cả tài liệu của cổ đông trong phòng Tổng Tài, Thái Văn Bác, Phó Tổng Tài tập đoàn Toàn Cầu bị Daniel triệu hồi gấp từ nước Mĩ, một người đàn ông 30 tuổi, mặc âu phục, đeo mắt kính, đứng trước mặt đám thư ký, ánh mắt lạnh lùng nhìn từng người đang bận rộn, liền nói: "Tất cả mọi người kiểm tra cho tôi! Kiểm tra thật kỹ càng ! ! Điều tra có cổ đông từ Nhật Bản tới hay không!"

"Vâng!" Đám thư ký cùng trả lời.

Thái Văn Bác suy nghĩ một chút, liền xoay người đi ra khỏi phòng thư ký, quẹo trái, gõ cánh cửa thủy tinh phòng làm việc Tổng Tài.

"Mời vào. . . . . ." Daniel ở bên trong đáp lời.

Thái Văn Bác lập tức đẩy cửa ra, nhanh chóng đi vào, thấy Daniel mặc âu phục đen, áo sơ mi kẻ sọc xanh đen, ngồi trước bàn làm việc, sắc mặt chăm chú nhìn vào tài liệu, biết là Thái Văn Bác đi vào, cũng không ngẩng đầu lên, trực tiếp hỏi: "Tình huống ra sao?"

Thái Văn Bác nhìn Daniel nói: "Trước mắt còn chưa có manh mối, vì lần này khoảng kinh phí đầu tư vào công ty Hàn thị quá lớn!"

Daniel lập tức ngẩng đầu lên, hai mắt sáng rực nhìn Thái Văn Bác nói: "Chỉ cần có trong đoàn cổ đông của hai bên công ty chúng ta và Hàn thị, tài chính từ từ bành trướng, như vậy hắn có thể thông qua chuyện này, ra điều kiện nói chuyện với hai bên! Mấu chốt là không điều tra ra được người này . . . . . . Hàn Tổng Tài cũng dần dần mở rộng phạm vi điều tra! Hiện tại tôi có một chút không hiểu, rốt cuộc người này nhằm vào công ty chúng ta, hay nhằm vào cá nhân nào. . . . . ."

Vẻ mặt Thái Văn Bắc nặng nề nhìn Daniel nói: "Nghe nói Hàn Tổng Tài. . . . . . Thủ đoạn. . . . . ."

Daniel lập tức giơ tay nói: "Trung Quốc có một câu ngạn ngữ, Thiên tử lòng dạ không độc ác làm sao có thể được thiên hạ? Mặc dù Hắn làm việc có tiếng mạnh mẽ, cũng là vì hắn bị tình thế bắt buộc, tôi và Hàn Tổng Tài chung đụng đã lâu, cho nên biết thủ đoạn hắn dứt khoát, có thể làm việc, hoặc âm thầm lưu lại một chút đường sống, là một lãnh đạo thưởng phạt rất rõ ràng! Hơn nữa, lúc hắn xử lý công việc, luôn kiêng kỵ phiền toái sau này, không dùng được thì phải diệt cỏ tận gốc! Trong mắt của tôi, không thể xuất hiện tình huống kẻ thù đuổi giết, nhưng lần này, tôi và Hàn Tổng Tài chính xác có dự cảm, người này nhằm vào hai người nhà chúng tôi, sau khi cha tôi tranh cử Tổng Thống xong, tôi lập tức tham gia tranh cử, nếu trước khi tôi tranh cử, xuất hiện một chuyện như vậy, sau khi tôi tranh cử xong, nhất định sẽ khủng hoảng tài chính!"

Thái Văn Bác vừa nghe xong, ngạc nhiên nhìn Daniel hỏi: "Các người làm sao phát hiện ra chuyện này?"

"Từ khi Cẩn Nhu chết đi, đã bắt đầu. . . . . ." Daniel đặt bút xuống, nghiêm mặt lạnh lùng đi tới trước cửa sổ sát đất, nói: "Chúng tôi cũng đã bắt đầu cảm giác một loạt chuyện, đang từng bước đến gần, lần đó phát sinh chuyện CD của Hạ Tuyết, cũng nói lên một vài vấn đề, hắn muốn hủy diệt hợp tác giữa hai nhà chúng tôi, thông qua thủ đoạn này để đạt được mục đích hắn muốn! bây giờ tôi lo lắng nhất chính là. . . . . ."

Daniel dừng lại trong chốc lát, nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, nói: "Tôi lo lắng nhất chính là. . . . . . Ở bên trong chuyện này, sẽ liên lụy đến người bên cạnh. . . . . ."

Thái Văn Bác khẽ mỉm cười, đến gần phía sau hắn, nhìn hắn nói: "Anh lo lắng. . . . . . Hạ Tuyết. . . . . ."

Daniel không lên tiếng, chỉ nhìn trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, trái tim cảm thấy nặng nề, nhưng vẫn cắn răng nhẫn nhịn.

*****

Hạ Tuyết dự xong hôn lễ của Hàn Văn Kiệt, từng bước từng bước dọc theo sân cỏ, muốn trở về Hàn gia nghỉ ngơi, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng màu vàng, cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt tức giận của Tần Thư Lôi, trong lòng của cô lạnh lẽo, trong nháy mắt, ánh mắt kiên quyết nhìn Tần Thư Lôi!

"Cô không biết xấu hổ. . . . . .Còn xuất hiện ở đây ?" Tần Thư Lôi thật không thể hiểu nổi, nhìn Hạ Tuyết, cô đột nhiên cười lạnh, khuôn mặt dần dần trở nên kinh khủng, tức giận nói: "Mỗi bước đi của cô, đều có mục đích, bất kể là bác gái, hay dây chuyền hình mặt trăng trên người cô và tất cả mọi thứ mà Trà Phụ đưa cho cô lúc nảy, cô từng chút, từng chút cướp đoạt đồ của tôi! Tại sao cô ác độc như vậy? Chẳng lẽ cô không có trái tim sao? Lần trước cô đã nghe tôi nói rồi, nhưng vẫn dám đến gần Văn Hạo?"

Vẻ mặt Hạ Tuyết vẫn bình tĩnh nhìn cô, không lên tiếng.

Tần Thư Lôi lại tức giận nhìn cô, hai mắt rỉ ra nước mắt, thậm chí có thể nhìn thấy tia máu ở dưới đáy mắt ươn ướt . . . . . ."Loại người như cô, có tư cách gì bước vào cửa Hàn gia? Nhiều nhất chỉ là. . . . . ."

"Một gốc cây cỏ dại đúng không?" Hạ Tuyết lạnh lùng nhận lấy những lời này!

Tần Thư Lôi nhìn cô chằm chằm!

Hạ Tuyết đột nhiên cười lạnh nhìn cô, sâu kín nói: "Ở trong mắt cô, tôi chính là một cây cỏ dại! Tôi cũng đã từng vì điều này mà tự ti, nhưng sau khi tôi có rất nhiều vườn trà, tôi đột nhiên thấy mình là một cây cỏ dại may mắn! Ít ra, cây cỏ dại tôi đây, dám dũng cảm đối mặt tình yêu không thuộc về mình, nói chia tay! Cô thì sao?"

Tần Thư Lôi nhìn chòng chọc cô, nước mắt ở trong hốc mắt run rẩy.

Hạ Tuyết nhìn cô, nói tiếp: "Bất quá, cuộc sống chỉ là. . . . . . Anh yêu tôi, tôi yêu anh. . . . . . Nhưng trong tình yêu, cô nhận được cái gì? Căm ghét, tức giận, lòng dạ độc ác, tuyệt vọng, khổ sở, đau lòng. . . . . . Cô còn chiếm được cái gì? Dĩ nhiên! Còn có lời nói ác độc để mắng một đứa trẻ vô tội! Cho tới bây giờ, tình yêu cũng là sự lựa chọn, lúc trước hắn vì lựa chọn cô, bỏ qua Dạ Thiên Thiên, mới đi đến được trước mặt của cô! Hắn đã từng chọn tôi, mà tôi không lựa chọn hắn, đó là vì tôn trọng cô! Cô lấy cái chết uy hiếp Hạ Tuyết tôi, tách khỏi hắn! Vậy sau này cô còn phải chết mấy lần để buộc hắn tách khỏi người khác ? Nếu cô muốn hắn ở lại bên cạnh cô, không phải thanh trừ người bên cạnh hắn, mà là thu phục trái tim của hắn! Con người của tôi không thích đi tranh giành đồ người khác! Nhất là tranh giành đàn ông! Tôi làm như vậy, vô cùng xấu hổ! Vô cùng xấu xí! Hôm nay tôi không lựa chọn hận cô, tha thứ cho cô lúc nhất thời kích động, nói ra lời sỉ nhục tôi và Hi Văn, nhưng sau này, xin cô đừng đến gần tôi nữa! tình yêu của cô và Hàn Văn Hạo, chẳng liên quan tới tôi! ! Nếu cô lại nói lời bất kính, tôi sẽ không bỏ qua cho cô! Tôi không cần thiết, chịu trách nhiện với cuộc sống của cô !"

Ánh mắt Hạ Tuyết lạnh lẽo, ngay sau đó xoay người rời đi!

Tần Thư Lôi mặt của ngẩng mặt lên, nắm chặt hai quả đấm, tròng hai mắt phát ra tức hận, nước mắt từng giọt lăn xuống.

Trác Bách Quân và Hàn Văn Vũ đang cầm rượu đỏ, trò chuyện với nhau rất vui vẻ, khi hắn uống một ngụm rượu đỏ, nhìn thấy Hạ Tuyết rời đi, lập tức nháy mắt, nhân viên phục vụ bên cạnh khẽ gật đầu, tay cầm ly rượu đỏ, đi theo sau lưng Tần Thư Lôi . . . . . .

"Con ơi. . . . . . Mẹ nhất định sẽ không bỏ qua cho loại người khi dễ con. . . . . ." Tần Thư Lôi ôm chặt cái bụng nhỏ của mình, hai mắt rưng rưng, từng bước từng bước đi về phía trước, cho đến khi đi qua một cây liễu. . . . . .

"Tần tiểu thư. . . . . ." Có một tiếng nói lạnh lùng ở phía sau vang lên.

Tần Thư Lôi xoay người, nhìn nhân viên phục vụ nam trước mặt, sắc mặt hồng hào, hơi trẻ tuổi, da thịt mịn màng nhìn mình, cười khẽ.

"Chuyện gì?" Tần Thư Lôi nhìn hắn, ngạc nhiên hỏi.

Nam phục vụ kia đang cầm cái ly nước trong vắt như ly rượu, nhìn Tần Thư Lôi mỉm cười nói: "Hạ Tuyết nói. . . . . . a- xít sun-phu-rit là mời cô ! !"

Hắn vừa nói xong, cả ly chất lỏng trực tiếp hắt về phía Tần Thư Lôi!

Một tiếng kêu thê thảm, vang lên trên sân cỏ ! 

  Hứa Mặc và Nhậm Phong lạnh lùng bảo vệ Tần Thư Lôi, nhìn tên nam phục vụ kia ôm chặt mặt của mình, khổ sở lăn lộn trên mặt đất, dường như a-xít sun-phu-rit lan vào gương mặt, bắt đầu đốt cháy, Tần Thư Lôi bị sợ đến trợn to hai mắt, nhìn tên nam phục vụ kia bưng chặt mặt khổ sở gào lên, nhớ lại khuôn mặt da thịt mịn màng của hắn lúc nảy, cô hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, can đảm núp sau lưng Hứa Mặc, nước mắt rơi xuống.

Hi Thần lạnh lùng bước nhanh vào trong đám tân khách, đi tới bên cạnh Hàn Văn Hạo, cúi đầu nói nhỏ bên tai của hắn, hai tròng mắt Hàn Văn Hạo đông lại, ánh mắt giống như con báo nhỏ đang săn mồi, làm cho cả người hắn phát ra hơi thở muốn giết người, chỉ thấy hắn đặt ly rượu xuống, từng bước từng bước rời khỏi sân cỏ, đi ra ngoài!

Trác Bách Quân tay nâng ly rượu đỏ, biết kế hoạch thất bại, cắn răng uống một hơi cạn sạch ly rượu đỏ, vừa muốn xoay người đi khỏi, lại thấy Trang Minh Nguyệt và Lam Anh đứng trong đám người, vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, hắn lập tức nở nụ cười vô cùng phong lưu, nhìn bọn họ cười nói: "Hai vị phu nhân, xin chào. Tôi là Trác Bách Quân, Tổng giám one-king".

Lam Anh nhàn nhạt nhìn tên tiểu tử trước mặt, một đôi mắt dài quá đa tình, đẹp trai, sống mũi cao thẳng, bờ môi dày khêu gợi, bà càng nhìn càng hấp dẫn, mỉm cười nói: "Cậu thật giống. . . . . . một người bạn của chúng tôi. . . . . ."

"Hả?" Trác Bách Quân cung kính đi đến trước mặt Lam Anh và Trang Minh Nguyệt, mỉm cười nói: "Giống người bạn nào vậy ?"

Lam Anh suy nghĩ một chút, lại cảm thấy không thể nào, cười cười.

Trang Minh Nguyệt lại rất nhạy cảm, nhìn Trác Bách Quân, cảm giác không thể tin được, nói: "Rất giống. . . . . ."

Trác Bách Quân nghe vậy, thật sự có chút ngạc nhiên nhìn bọn họ mỉm cười nói: "Hai vị phu nhân, hai vị nói. . . . . . rốt cuộc tôi giống ai?"

Lam Anh và Trang Minh Nguyệt nghe thấy, cùng suy nghĩ một chút, lại cảm thấy không thể nào, nên im lặng rời đi.

Trác Bách Quân sững sờ tại chỗ, thật ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng của bọn họ, khó hiểu bật cười.

"Chuyện gì vậy ?" Hàn Văn Vũ đang cầm ly rượu đỏ, đến gần Trác Bách Quân hỏi.

"Hai vị phu nhân nói dường như tôi giống ai đó, tôi đang kỳ quái, tôi giống ai đây?" Trác Bách Quân mỉm cười nói.

"Giống tôi! Chúng ta là anh em mà !" Hàn Văn Vũ lập tức vươn tay, ngoặt chặt bả vai Trác Bách Quân, nói đùa.

"Anh đi chết đi! Tôi không dám trèo cao! Anh là người con trai thứ hai của Hàn gia! Cả người cao quý! Tôi là cái gì?" Trác Bách Quân đang cầm rượu đỏ, mỉm cười nói.

"Tôi đã nói rồi, anh là anh em của tôi! ! Nhưng mà, Trác Tổng giám, lần này tôi và Hạ Tuyết quay bộ phim "Song Thành Ký", anh nói Trầm Ngọc Lộ xuống tay lưu tình a!" Hàn Văn Vũ lại ngoặt bả vai Trác Bách Quân nói!

Trác Bách Quân nhìn Hàn Văn Vũ nhướng mày, cười nói: "Anh và Hạ Tuyết quay phim, anh bảo tôi nói Ngọc Lộ xuống tay lưu tình? Quan hệ chúng tôi thế nào, làm sao có thể nói cô ấy ?"

"Đừng giả bộ, ai mà không biết hai người có quan hệ!" Hàn Văn Vũ vừa nói xong, cũng đã cười chạy tránh ra, vừa kêu tân khách tránh dùm, Trác Bách Quân tay nâng ly rượu đỏ đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng của hắn, vẫn nở nụ cười phong lưu, nhưng ánh mắt ẩn chứ một tia tàn nhẫn và sắc bén, Ngọc Lộ, lần quay phim này, phải xem cô rồi !

Trong căn phòng bí mật tại Hàn gia!

Bác sĩ, y tá mặc áo trắng, giống như ma quỷ của địa ngục, sau khi xử lý xong công việc, đi ra khỏi phòng bí mật, lên mặt đất, một bóng dáng cuộn tròn, vẫn ở nơi đó khóc rống gào lên. Cửa "kít" một tiếng mở ra, bóng dáng kéo dài, Tần Thư Lôi đẫm lệ, nhìn thấy Hàn Văn Hạo lạnh lùng đứng ở cửa, cô lập tức khóc lên gọi: "Văn Hạo! !"

Hàn Văn Hạo sải bước đi tới, đầu tiên là quan tâm nhìn thoáng qua Tần Thư Lôi, mặc dù báo cáo biết cô không sao, nhưng vẫn nhẹ giọng hỏi: "Em không sao chứ ?"

"Không có gì! Thật may là Nhậm Phong và Hứa Mặc đến giúp em. . . . . ." Tần Thư Lôi lại căng thẳng nói.

Hàn Văn Hạo đỡ Tần Thư Lôi ngồi trên ghế sa lon duy nhất trong phòng bí mật, nhẹ giọng nói: "Là anh phái bọn họ bảo vệ em!"

Tần Thư Lôi nghe vậy, đáy lòng run lên, nhìn hắn, căng thẳng nói: "Anh cũng biết Hạ Tuyết muốn hãm hại em sao ?"

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ quay đầu nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Tần Thư Lôi, nói: "Em cảm thấy cô ấy có đủ thông minh để làm loại chuyện này sao?"

Tần Thư Lôi nhìn hắn, không dám lên tiếng.

Hàn Văn Hạo nhìn Tần Thư Lôi lại nói: "Điều này rõ ràng có người chen vào giá họa!"

Hai mắt Tần Thư Lôi đột nhiên chợt lóe, vì lúc nảy quá mức khiếp sợ, cho nên vẫn còn chưa hoàn hồn, nhưng vì hắn vì sợ mình bị người khác hãm hại mà phái hộ vệ quan trọng nhất bảo vệ mình, cho nên ấm áp, sâu kín nhìn hắn nói: "Anh . . . . . . Vẫn phái bọn họ bảo vệ em sao?"

"Ừ. . . . . ." Hàn Văn Hạo đáp lời qua loa, liền ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn người trên đất cuộn rút, Hi Thần hiểu ý của hắn, lập tức lớn tiếng nhìn người trên đất, tức hận nói: "Nói! ! Ai phái cậu tới?"

"Tôi là người hâm mộ của Hạ Tuyết! ! Tôi muốn thay cô ấy trả thù! !" Tên con trai này vẫn co rúc trên đất, khổ sở ôm mặt kêu.

"Cái gì? Tại sao cậu biết giữa chúng tôi có chuyện gì?" Tần Thư Lôi lập tức nhìn hắn hỏi!

Tên con trai mặt gần như mắt hoa một cái, Hứa Mặc lập tức lấy a- xít sun-phu-rit lúc nảy hắn muốn hắt vào người, nhỏ một chút trên cánh tay của hắn!

"A ——" tiếng gào khổ sở vang lên, đau đớn rên rỉ.

Tần Thư Lôi hoảng sợ, núp trong ngực Hàn Văn Hạo, thở phì phò, không dám nhìn!

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn gã con trai kia, hai tròng mắt ẩn núp vô số linh hồn ma quỷ và dã thú.

"Người trong giới giải trí đều nói cô cướp đoạt đàn ông của Hạ Tuyết! Chúng tôi báo thù cho Hạ Tuyết! !" Tên con trai kia che mặt đau đớn, khóc nói.

Hi Thần nghe xong, có chút không kiên nhẫn, ngân đao trong tay chợt lóe, người đã đứng bên cạnh tên con trai kia, lạnh lùng nhìn hắn nói: "Tôi cảnh cáo cậu! ! Nếu như cậu còn dám nói dối lung tung với tôi, cậu muốn bị cắt đứt gân tay hay gân chân thì cậu xem đi! Còn nữa, chúng tôi còn rất nhiều a- xít sun-phu-rit, để hòa tan cậu đến xương cũng không còn! Tan thành bột ! ! Nói! ! Ai phái cậu tới! !"

"Tôi thật sự là người hâm mộ của Hạ Tuyết! Con trai chúng tôi thành lập nhóm fans hâm mộ báo thù cho Hạ Tuyết! ! Cứu tôi với! ! Không tin các người có thể đi tìm nhóm fans hâm mộ của chúng tôi chứng thực! ! Tôi không nói dối! Tôi không dám nói dối! !" Tên con trai kia không ngừng kêu khóc!

Tần Thư Lôi nhìn tên con trai kia thật sự đáng thương, lập tức quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo lo lắng nói: "Có lẽ thật sự là Hạ Tuyết làm. . . . . ."

Hàn Văn Hạo lạnh lùng quay đầu sang, nhìn Tần Thư Lôi nói: "Hạng người thế nào thì bên cạnh sẽ có người có nhân cách như thế. . . . . . bên cạnh Hạ Tuyết sẽ không có người như vậy. . . . . . Làm việc nhất thời mềm lòng, có thể sẽ hại chính bản thân em! Lúc nảy nếu anh không có chuẩn bị trước, người nằm trên mặt đất đau đớn kêu gào, có thể là em ! !"

Tần Thư Lôi nhất thời không dám lên tiếng.

Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng quay đầu, nhìn về phía người cuộn rút trên đất, nói: "Đừng để cho tôi lặp lại lần thứ hai! Ai phái cậu tới!"

"Tôi thật sự là người hâm mộ của Hạ Tuyết . . . . . ."

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, lập tức đứng dậy, kéo Tần Thư Lôi đi ra ngoài, vừa đi vừa lạnh lùng bỏ lại một câu: "Có người nói với tôi, làm việc phải giữ lại một con đường sống, nhưng có một số người không để cho Hàn Văn Hạo tôi giữ lại một chút nào! ! Nếu muốn giữ lại, thì chỉ giữ lại cái mạng!"

Hi Thần nghe xong, ánh mắt chợt lóe, cầm dao găm lên vô tình đâm xuống!

Tiếng kêu thê thảm, từ trong phòng bí mật truyền ra! Tần Thư Lôi bị dọa nhảy dựng, sắc mặt trắng bệch.


  Hàn Văn Hạo mặt lạnh đỡ Tần Thư Lôi đi ra ngoài, vừa đi, vừa hỏi Hứa Mặc: "Có làm kinh động đến tân khách hay không?"

"Không có. . . . . . Tất cả tình hình đều rất tốt. . . . . ." Hứa Mặc lập tức nói.

"Hôm nay là ngày vui của em trai tôi! Bất cứ ai cũng không thể lấy bất kỳ lý do gì, quấy rầy hắn ! Phái tất cả hộ vệ Hàn gia, bảo vệ chặt chẽ ngôi nhà này!" Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói xong, liền đỡ Tần Thư Lôi đi vào cửa chính Hàn gia, vừa vặn nhìn thấy Hạ Tuyết vừa đi ra, hắn lạnh lùng, giống như không nhìn thấy cô, chỉ đỡ Tần Thư Lôi đi vào trong!

Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn không khí giữa bọn họ nghiêm túc như vậy, dừng ở cạnh cửa, quay đầu nhìn bóng lưng bọn họ, Tần Thư Lôi không nhịn được ở trong ngực Hàn Văn Hạo, quay đầu lại nhìn cô, trong hai tròng mắt xẹt qua sự bình tĩnh.

Hạ Tuyết lại càng ngạc nhiên, nhìn vẻ mặt kia của cô.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ nhắc nhở Tần Thư Lôi phải đi lên cầu thang, rồi tự mình đỡ cô đi lên lầu.

"Kỳ lạ thật đấy!" Hạ Tuyết lập tức xoay người đi khỏi, cô không biết, sau lưng người đàn ông này, hắn đỡ cho mình một chút gió tanh mưa máu, thậm chí lại thiếu nợ Thượng Đế một linh hồn.

Hàn Văn Hạo tự mình đỡ Tần Thư Lôi đi lên lầu hai, đi qua hành lang thật dài, sau đó đỡ cô đi vào phòng của mình, để cho cô nằm trên giường của mình, sau đó gọi Lý thẩm nói: "Chuẩn bị cho Thư Lôi một ly trà sâm! Nói mẹ tới đây một chút, nói cô bị kinh sợ, hầm cách thủy đồ ăn dinh dưỡng cho cô ấy ăn lót dạ! Báo cho bác sĩ gia đình đến . . . . . ."

"Không cần. . . . . . Em uống chút trà sâm là tốt rồi. . . . . ." Tần Thư Lôi nằm trên giường, sâu kín nhìn Hàn Văn Hạo nói.

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Em mới vừa mất đi đứa bé, lại bị kinh sợ, nhất định phải bồi bổ thân thể. Lúc nảy anh vô cùng lo lắng em gặp chuyện không may"

Tần Thư Lôi nghe trong lòng đau xót, nhìn người đàn ông này, nghĩ đến hắn một mực phái người bảo vệ mình, trong lòng mềm mại, hai mắt rưng rưng nói: "Em . . . . . . Cho rằng trong mắt của anh cũng không quan tâm em . . . . . ."

Hàn Văn Hạo nghe những lời này, hơi chớp mắt, đứng lên, cởi bỏ âu phục, giao cho người giúp việc, mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, thân thiện tự nhiên ngồi bên giường, nhìn cô gái này bị mình tổn thương quá sâu, mỉm cười nói: "Chúng ta là vợ chồng chưa cưới, em đã từng là mẹ của con anh, anh làm sao không quan tâm em ? Anh làm sao không quan tâm em ?"

Tần Thư Lôi nghe xong, cảm thấy ấm áp, dịu dàng nhìn người đàn ông trước mặt, vẫn phong độ anh tuấn như vậy, thậm chí khuôn mặt kiên nghị, tất cả đường cong cũng khắc học hoàn mỹ như vậy, ngay cả mình cũng bị hắn mê hoặc, nước mắt của cô lăn xuống .

Hàn Văn Hạo nhìn bộ dáng Tần Thư Lôi như vậy, liền vươn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt của cô, dịu dàng mỉm cười nói: "Em khóc cái gì?"

"Mệt không? Ở giữa em và Hạ Tuyết, có mệt không?" Tần Thư Lôi nhìn Hàn Văn Hạo, đột nhiên đau lòng hỏi.

Hàn Văn Hạo đột nhiên không hiểu lời của cô........... chỉ bình tĩnh nhìn cô.

Trong lòng của Tần Thư Lôi đau xót, cúi đầu, nhớ đến lời của Hạ Tuyết: Ở trong tình yêu, cô nhận được cái gì? Oán hận, tức giận, lòng dạ độc ác, tuyệt vọng, khổ sở, đau lòng. . . . . . Cô còn chiếm được cái gì?

Cô nghĩ tới những lời này, sâu kín ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Văn Hạo vẫn ngồi bên cạnh, đang nhìn mình chằm chằm, trong lòng của cô đột nhiên đau xót, nhớ đến một màn kinh hiểm lúc nảy, cô nhìn lại hắn, nghiêm túc hỏi: "Văn Hạo. . . . . . Anh nghiêm túc trả lời em một lần, anh vẫn luôn phái người bảo vệ em sao? Sợ em gặp chuyện không may, quan tâm em, cho nên phái người bảo vệ em sao? Vẫn luôn quan tâm em sao ?"

Hàn Văn Hạo nhìn cô, ngạc nhiên lời nói của cô........nhưng vẫn chậm rãi gật đầu.

Trong lòng của Tần Thư Lôi ấm áp, nước mắt lăn xuống, cúi đầu hỏi: "Anh tính lúc nào thì nói chia tay với em ?"

Sắc mặt của Hàn Văn Hạo hơi ngưng trọng, cúi đầu không lên tiếng.

Hai mắt Tần Thư Lôi lấp lánh giọt lệ, nhưng thật lòng nói: "Em biết rõ. . . . . . Anh muốn nói chia tay với em, một mình đi Anh quốc, lúc trở về, quan tâm em, bảo vệ em, làm một ít chuyện, cẩn thận ở bên cạnh em ......... Em biết, anh muốn nói chia tay với em, ở gần anh một thời gian, em cũng có một chút hiểu anh, anh đối xử với người càng yêu, anh là càng căng thẳng, có lẽ càng không gần gũi . . . . . . Anh đồng ý hôn sự, có phải đã biết cuộc nói chuyện giữa em và Hạ Tuyết không ? Biết em lấy cái chết uy hiếp cô ấy phải không ?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ hơi thở dốc, ngồi bên giường, nhìn lá thu bay ngoài cửa sổ.

Tần Thư Lôi ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt lăn xuống nói: "Tại sao anh không trách em tổn thương Hạ Tuyết như vậy ?"

Hàn Văn Hạo chỉ cười nhẹ, đưa ra hai tay, kéo chăn, đắp lên trên người của cô, mới nói: "Trách em làm gì? Em cũng là người bị hại, cô ấy cũng là người bị hại, anh thương cả hai cô gái. . . . . ."

Tần Thư Lôi nhìn chằm chằm hắn.

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu nhìn Tần Thư Lôi, cười xin lỗi, chậm rãi đem lời nói chất chứa lâu nay, nói ra: "Chuyện anh ở bên Hạ Tuyết, thật sự là lỗi của anh . . . . . Xin lỗi, làm cho em đau lòng. . . . . . Xin tha thứ cho anh không thể kiềm chế được. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ."

Tần Thư Lôi nhìn hắn, nước mắt lại lăn xuống.

Hàn Văn Hạo đè nén tình cảm trong lòng, nhìn cô nói: "Lúc anh muốn cưới em, là thật lòng muốn cưới em, cũng nghĩ muốn một lòng một dạ với em, lúc đó, anh không nhận rõ tình yêu là cái gì, anh chỉ biết, nếu cùng sống chung với một người, sẽ phải thật lòng cư xử với người đó. . . . . . Nhưng chuyện xảy ra không như anh mong muốn, anh thật có lỗi với em . . . . . . Anh đi Anh quốc hai ngày, xem không ít châu báu Hoàng thất, từng món châu báu lấp lánh ánh sáng hạnh phúc và ngọt ngào, anh cũng chỉ xem thôi, rốt cuộc anh cũng không có lựa chọn cho em, bởi vì anh biết, anh không cách nào cho em hạnh phúc, châu báu xinh đẹp kia cũng chỉ là một món đồ vật mà thôi".

Tần Thư Lôi đột nhiên cười nhỏ, nghẹn ngào, quý trọng nhìn hắn nói: "Đây là lần đầu tiên anh nói nhiều với em như vậy, thậm chí còn nói ra lời trong lòng".

Hàn Văn Hạo lại đưa tay, khẽ vuốt ve mặt của cô, hai mắt xẹt qua một chút đau lòng nói: "Tất cả đều là lỗi của anh, chẳng qua anh muốn bồi thường một chút, chữa trị vết thương trong tâm hồn em, ít nhất . . . . . . lúc còn ở bên cạnh anh, anh thật lòng hi vọng em có thể vui vẻ. . . . . . Anh đã lãng phí không ít tình cảm của em. . . . . . Nhưng Thư Lôi. . . . . . Anh không có cách nào sống chung với em, cũng không phải vì em không tốt, em không xinh đẹp. . . . . . Em rất tốt, em là một cô gái hiền lành, em rất xinh đẹp. . . . . . Tất cả đều là anh ép buộc em . . . . . . Nếu không phải vì anh, có thể bây giờ em còn là cô gái kiêu ngạo đáng yêu giống như lúc anh mới vừa gặp em . . . . . ."

Trong lòng Tần Thư Lôi cảm động, nước mắt lăn xuống.

Hàn Văn Hạo đau lòng nhìn cô nói: "Thư Lôi, anh đang suy nghĩ, thả em ra, rốt cuộc là anh ích kỷ? Hay suy nghĩ cho em ?"

Tần Thư Lôi lắc đầu, nghẹn ngào nhìn hắn, khóc thật lòng nói: "Không. . . . . . Đều không phải . . . . . ."

Hàn Văn Hạo nhìn cô thật sâu.

"Đây là em nghĩ cho mình. . . . . . Những ngày ở bên anh, đã trải qua hạnh phúc, mộng mơ, ngọt ngào, đau đớn, tuyệt vọng, đến bình thản. . . . . . Hạ Tuyết nói đúng, ở trong tình yêu, em nhận được rất nhiều cái xấu xí, có đôi khi nửa đêm tỉnh giấc, nhìn mình trong kính, cũng cảm giác mình rất xấu xí, em vẫn không thể bình tĩnh, bởi vì em luôn để ý, rốt cuộc anh có thật lòng đối xử với em hay không. . . . . . Em muốn một lời nói. . . . . . Một lời nói thật lòng. . . . . . Hôm nay anh thẳng thắn nói với em, em hiểu, anh cũng từng chọn lựa em ........ em cũng đủ hài lòng rồi . . . . . . Tình yêu thực sự chỉ là sự lựa chọn. . . . . . Anh cũng đã bỏ qua người khác để đi đến bên cạnh em, em có tư cách gì cảm thấy em là lựa chọn duy nhất của anh ?" Tần Thư Lôi khóc nói với Hàn Văn Hạo.

Hai tròng mắt Hàn Văn Hạo thoáng qua một tia thưởng thức, nhìn cô.

Tần Thư Lôi cũng cười khổ nhìn hắn nói: "Tình yêu. . . . . . Thứ này thật sự rất đau khổ. . . . . . thậm chí nó thật sự rất xấu xí, nó có thể làm cho một người trở nên ích kỷ và hẹp hòi, thậm chí mất hết lý trí! Em rất bội phục Hạ Tuyết, cô ấy có thể dũng cảm buông tha một người đàn ông như, giữ chặt tâm hồn của mình. . . . . . Có lẽ đối với cô ấy, trong lòng của em vẫn thừa nhận, nhưng không cách nào thuyết phục mình. . . . . . Hôm nay mọi chuyện xảy ra, làm cho em hiểu được, nếu không phải có chuyện xảy ra ngoài ý muốn, em cũng không nhìn thấy sự quan tâm của anh dành cho em, em cũng không thấy rõ, mọi người đối xử với em bằng tấm lòng khoan dung. . . . . Đã như vậy, em làm sao có thể tiếp tục ích kỷ? Nếu em yêu anh, em phải thả anh ra, để cho anh hạnh phúc, đây mới là tình yêu chân chính. . . . . . Cám ơn anh thời gian qua không bỏ rơi em, không lạnh nhạt và chê trách em, để cho em bình yên trong tình yêu, bình thản tìm lối ra . . . . . ."

Hàn Văn Hạo sững sờ, có chút không dám tin tưởng nhìn Tần Thư Lôi.

Tần Thư Lôi đột nhiên cười khẽ, nước mắt lăn xuống, nhìn người đàn ông kiên nghị này nói: "Có phải cảm thấy tại sao em lại dễ dàng buông tha hay không?"

Hàn Văn Hạo nhìn cô chằm chằm.

Tần Thư Lôi nhìn lá phong đỏ rực phía ngoài cửa sổ, một lúc sau nói: "Vừa rồi lúc em ngồi trong căn phòng bí mật, thấy người kia đã bị phá hủy khuôn mặt, cuộc đời cũng bị phá hủy. Mà tại sao không phải em ? Ở trong cục diện tình yêu này, thiếu chút nữa khuôn mặt em cũng bị hủy đi, nếu không phải anh chu toàn bảo vệ, Hạ Tuyết lùi một bước, có thể em đã phá hủy cuộc đời của mình. Nếu em không tranh giành với Hạ Tuyết, người khác cũng sẽ không có cơ hội ra tay . . . . . . Tất cả mọi chuyện, cũng chỉ vì em ích kỷ. . . . . ."

"Không phải. . . . . ." Hàn Văn Hạo chân thành nhìn cô nói: "Không phải . . . . . Tất cả đều là vì anh . . . . . ."

"Không. . . . . ." Tần Thư Lôi nhìn lại hắn, nhớ đến lời Hạ Tuyết. . . . . ."Anh không cần thiết chịu trách nhiệm với cuộc sống của em . . . . . . lúc hai chúng ta ở chung một chỗ. . . . . . Anh đã chọn em, và. . . . . . em cũng lựa chọn anh. . . . . . Giữa chúng ta, có cùng sai lầm. . . . . . Hãy để cho chúng ta cùng chung gánh chịu, cùng chung chia tay thôi. . . . . ."

Hàn Văn Hạo nghe những lời này, trong lòng dâng lên cảm động, nói: "Anh có tài đức gì, có thể có được một người vợ chưa cưới như vậy ?"

Tần Thư Lôi đột nhiên cười một tiếng, nhìn Hàn Văn Hạo một lần cuối cùng làm nũng, nói: "Ôm em một cái. . . . . . Ôm em một lần cuối cùng. . . . . . Chồng chưa cưới của em. . . . . . Cám ơn sự chăm sóc của anh . . . . Cám ơn anh. . . . . ."

Hàn Văn Hạo thật sâu nhìn cô, đột nhiên cười khẽ, đưa hai tay, ôm Tần Thư Lôi vào trong lòng, hôn lên tóc cô, xúc động, giống như người thân hỏi: "Sau khi rời đi, em tính thế nào ?"

Tần Thư Lôi tựa vào trong ngực Hàn Văn Hạo, nước mắt lăn xuống, nghẹn ngào nói: "Có thể em. . . . . . Sẽ tưởng nhớ anh một thời gian . . . . . Sau đó sẽ vô cùng tự do . . . . . . Cha đứa bé . . . . . . Anh thỉnh thoảng sẽ nhớ tới em sao?"

Hàn Văn Hạo ôm lấy cô, thật lòng mỉm cười nói: "Sẽ. . . . . . Sẽ. . . . . . Vĩnh viễn nhớ đến em, em đã từng là mẹ của con anh. . . . . . Cám ơn em . . . . . ."

Tần Thư Lôi đột nhiên cười khẽ, nhắm hai mắt, nước mắt lại lăn xuống.

  Tần Thư Lôi một mình chạy bộ ra cửa chính Hàn gia, đúng lúc ánh nắng mặt trời, chiếu xuống người cô, hai tròng mắt của cô thoáng qua ánh sáng ấm áp, cô nhìn chằm chằm nhìn bầu trời cao, trời xanh mây trắng, chậm rãi cười nhỏ, lúc muốn cúi đầu đi tiếp, đã nhìn thấy Hạ Tuyết kéo cánh tay nhỏ bé của Hi Văn, vừa đi vào trong, vừa mắng nói: "Ai bảo con ăn bánh ngọt, ăn làm cả người bẩn hết rồi———"

"Đâu có! ? Chỉ làm dơ váy một chút xíu mà!" Hi Văn ngẩng đầu nhìn mẹ, bĩu môi tức giận nói!

Lúc Hạ Tuyết muốn véo mặt con gái, lại cảm giác trước mặt có một bóng đen, cô dừng lại, đứng đó, ngẩng đầu nhìn Tần Thư Lôi đang đứng ở trước mặt của mình, vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng của cô kiên quyết, nhìn Tần Thư Lôi, nói với con gái: "Con vào trước đi, tìm khăn giấy lau!"

Hi Văn ngẩng đầu nhìn bà dì trước mặt, lại nhìn mẹ một cái, không lên tiếng nữa, đi vào trong.

"Cô lại muốn nói với tôi cái gì? Tôi cho cô biết, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cô hãy nhằm vào tôi, đừng làm tổn thương đến con gái của tôi!" Hạ Tuyết nhìn Tần Thư Lôi vẻ mặt đông cứng, nói.

Tần Thư Lôi nhìn Hạ Tuyết, từng bước từng bước đi tới trước mặt cô, nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, đôi mắt sạch sẽ lấp lánh, đột nhiên hơi nhíu mày nói: "Thế nào? Sợ tôi sao ?"

Ánh mắt của Hạ Tuyết nheo lại, nhìn cô gái này, cười lạnh nói: "Tại sao tôi phải sợ cô? Cô là thứ gì ? Chẳng lẽ tôi không có tư cách ở bên hắn? Chẳng qua chúng tôi buông tay thôi!"

"Dĩ nhiên các người phải buông tay!" Tần Thư Lôi nhìn chặt hai mắt Hạ Tuyết, nói: "Người đàn ông này là của tôi, cô phải buông tay thôi! Lúc nảy cô cũng đã nhìn thấy, tôi bị kinh sợ, hắn rất lo lắng dìu tôi đi vào phòng của hắn, nằm trên giường mà chỉ có nữ chủ nhân mới có thể nằm, chúng tôi thân mật như thế, ở chung một chỗ — tại sao cô giành với tôi ? Hắn còn nói, yêu tôi cả đời! Tuyệt không thay đổi! ! Còn nói những cô gái khác, đều là đồ bỏ đi !"

Ánh mắt của Hạ Tuyết nhấp nháy, lồng ngực bị đè nén khó chịu, có một số việc, nếu nhắm mắt làm ngơ, còn có thể tốt một chút, nhưng chính tai nghe được, loại cảm giác đó, giống như trái cầu lửa, trong thân thể của mình kịch liệt bốc cháy, trong đầu của cô thoáng qua hình ảnh Hàn Văn Hạo bá đạo ôm chặt mình, cúi đầu hôn mình cuồng nhiệt, cảm giác hít thở không thông, cùng người đàn ông này ở chung một chỗ, hắn có thể xé rách một cô gái!

"Cô nói cho tôi biết, những thứ này làm gì?" Hạ Tuyết cười lạnh, có chút tức giận nhìn Tần Thư Lôi, nói: "Tôi không giống cô, tôi tuyệt không yêu thích người đàn ông này! Chẳng lẽ cô cho rằng tôi sẽ ghen? Đừng nằm mơ !"

Cô vừa nói xong, lập tức kéo váy dài, sải bước đi vào trong, đi qua bên cạnh Tần Thư Lôi —

"Người đàn ông này——— Là cô buông tha! Cô cũng đừng hối hận! Đời này kiếp này, hắn không thuộc về cô nữa!" Tần Thư Lôi nói hết lời, cũng đã nhấc váy, từng bước từng bước đạp mặt cỏ xanh biếc, giống như đóa hoa mộng ão, váy dài phất phới, từng bước một rời đi.

Hạ Tuyết không biết gì cả, bị chọc giận gần chết nhìn bóng lưng Tần Thư Lôi.

Tần Thư Lôi lại không nhịn được, cười nhỏ, lúc rời đi, để lại cho Hàn Văn Hạo một món quà nho nhỏ, hi vọng hắn không lấy làm phiền lòng.

Hạ Tuyết tức giận đến muốn nổ phổi, đạp giày cao gót, từng bước từng bước đi vào trong, vừa khéo nhìn thấy Hàn Văn Hạo mặc áo sơ mi trắng, âu phục đen, đang làm nhàn nhã đi xuống lầu, bộ quần áo mới vừa mặc trong nhà cùng vợ chưa cưới nghỉ ngơi xong, phổi của cô không kiềm chế được nổ tung, nghĩ tới mình dưới tàng hoa anh đào, lại tin tưởng người đàn ông này như vậy, cô khẽ cắn răng, vừa muốn đi lên lầu, thấy Hàn Văn Hạo cũng không thèm nhìn mình đi thẳng về phía trước, cô cắn răng nghiến lợi làm chuyện xấu, khẽ đưa chân ra, muốn gạt cho hắn té ngã, không ngờ người đàn ông này nhanh chóng bước một bước, liền đi qua, rất không khách khí quay đầu lại nhìn cô!

"Hừ!" Hạ Tuyết không nói gì, đi lên lầu.

"Nếu cô phát điên! Tốt nhất cút ra khỏi gia đình này cho tôi!" Hàn Văn Hạo nhìn theo bóng lưng cô, lạnh lùng nói!

Hạ Tuyết đứng ở cầu thang, không thể tin được, quay đầu nhìn người đàn ông đê tiện này, tức giận nói: "Tôi sẽ rời khỏi chỗ này! Tôi đối với nơi này không hề có một chút lưu luyến! Từ nay, tôi cũng muốn đoạn tuyệt như người nào đó! Tìm một người đàn ông khác cùng hắn hôn say đắm, cùng hắn sống hạnh phúc ! ! Tôi sẽ tìm ngay thôi!"

Ánh mắt của Hàn Văn Hạo nheo lại nhìn cô!

"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy qua mỹ nữ sao? đàn ông yêu thích tôi cả bó lớn đấy! Tôi sẽ không ở dưới ngọn cây này của anh, treo cổ chết! ! Chị đây buông tha một thân cây, tôi liền có cả khu rừng !" Hạ Tuyết nhớ đến lời Tần Thư Lôi nói với mình, mất hết lý trí nhìn hắn!

Hai tròng mắt thâm thúy của Hàn Văn Hạo, phát ra ánh sáng không vui nhìn Hạ Tuyết, nhưng lại không nói, chỉ lạnh lùng nhìn cô chằm chằm !

Hạ Tuyết cũng tức giận nhìn hắn!

Hi Văn lau tay, lau váy xong, đi ra phòng khách, nhìn thấy cha mẹ đứng ở chỗ đó, giống như siêu nhân điện quang nhìn quái thú, cô bé nhướng mày, đứng giữa Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, nhìn chừng hai nguời bọn họ, lầu bầu nói: "Các người muốn làm gì? Chuẩn bị chiến đấu sao?"

"Mẹ của con điên rồi! Cô ấy cho rằng cha sẽ để ý cô ấy và người đàn ông khác ở chung một chỗ! Cố ý nói ra những lời chọc giận cha! Xem như bên cạnh cha không có phụ nữ, cha cũng không chọn loại phụ nữ này!" Hàn Văn Hạo lạnh lùng bỏ lại một câu, cũng đã xoay người rời đi!

Hạ Tuyết nhìn bóng lưng cứng ngắc của hắn, năm ngón tay thon dài, nắm chặt tay vịn, tức giận đến trái tim vặn chặt, đau đớn làm cho cô nghẹt thở, tức giận nói: "Đàn ông xấu xa, hãy đợi đấy!"

Hi Văn có chút đồng tình nhìn mẹ nói: "Mẹ——— Mẹ đấu không thắng cha đâu, thông minh quyết định tất cả!"

Hạ Tuyết tức giận nhìn con gái nói: "Thật sao? Vậy con IQ180, tại sao con không đấu với hắn?"

Hi Văn nhún nhún vai, cũng có chút bất đắc dĩ nói: "Nhưng IQ180 của hắn là người lớn, IQ180 của con là người nhỏ——— Aiz——— Có lúc con suy nghĩ, xuất hiện bọn người xấu, bắt cóc con đi, trên TV không phải chiếu như vậy sao? Chỉ cần bắc cóc con đi, các người sẽ ôm nhau khóc lóc nức nở, như vậy kết cục một nhà đoàn tụ———"

"Phi! Nói lung tung !" Hạ Tuyết tức giận nhìn thân thể nho nhỏ của con gái nói: "Người nào bắt cóc con, người đó bị xui xẻo! !"

Nơi đấu kiếm ! !

Trác Bách Quân mặc đồng phục đấu kiếm màu trắng, cầm gậy golf thật dài, đem hai mặt gương trong suốt, đánh nát văng tung tóe, vừa căm giận đánh, vừa điên cuồng gào lên: "Tại sao? Tại sao kế hoạch lại thất bại? Hàn Văn Hạo — Tôi muốn cả nhà anh đều chết đi! !"

Hắn vừa điên cuồng đánh vào khuôn mặt mình trong gương, vừa điên cuồng gào lên!

Trầm Ngọc Lộ đang đứng một bên lạnh lùng nhìn hắn nói: "Trò chơi giờ mới bắt đầu, anh vì chút chuyện nhỏ này, mà đập vỡ linh hồn của mình ?"


  "A ——" Trác Bách Quân đem cây gậy chơi golf thật dài nện vào kính thủy tinh trước mặt, đánh nát khối thủy tinh cuối cùng, mới xoay người nhìn về phía Trầm Ngọc Lộ rống giận: "Tôi hôm nay nhìn thấy bọn họ tụ chung một chỗ, một nhà hoà thuận vui vẻ, tôi khó có dằn cơn tức giận! Người cả nhà bọn họ cùng hưởng đoàn tụ vui vẻ, có nghĩ tới bao nhiêu oan hồn đang ở nơi đó cắn nuốt bộ mặt giả dối chán ghét của bọn họ hay không! ! Cô nhìn xem đi! ! Cô nhìn xem đi! !"

Trác Bách Quân tháo cái nón sắt trên đầu của mình ra, đi tới trước mặt của Trầm Ngọc Lộ, hai tròng mắt dữ dội nhìn chằm chằm, hiện ra một bóng dáng có chút quen thuộc, vung tay lên, chỉ hình ảnh hôn lễ tráng lệ hôm nay của Hàn gia, hai mắt bạo liệt tia máu đỏ thẫm nói: "Bọn họ —— tất cả hạnh phúc của bọn họ đều là do một mình mẹ tôi hy sinh đổi lấy! ! Bọn họ còn sống, sống dưới ánh mặt trời, hưởng thụ tất cả xa hoa! Mẹ của tôi đang nằm lạnh lẽo trong địa ngục, cơ hội nhìn tôi cũng không có! !"

Trầm Ngọc Lộ thật sâu nhìn hắn, muốn tiến lên!

"Đứng lại!" Trác Bách Quân lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta nói: "Bây giờ cô càng lúc càng muốn tới gần Hàn Văn Hạo, cô không thể để cho hắn ngửi ra mùi khác trên người của cô, nếu không, kế hoạch nhiều năm qua của chúng ta sẽ thất bại trong gang tấc! Lần này cô và Hạ Tuyết quay phim, sắp bắt đầu rồi! Tôi muốn phụ nữ bên cạnh Hàn Văn Hạo từng người một chết đi! ! Hạ Tuyết, Tần Thư Lôi, tôi đều không thể bỏ qua! Tôi muốn làm cho bọn người Hàn gia, từ từ biến mất cho tôi! Tế vong hồn của mẹ tôi!"

Ánh mắt Trầm Ngọc Lộ lạnh lẽo, nhớ đến bộ phim "Song Thành Ký", cô ta cười lạnh nói: "Không cần ! ! Tôi tự mình có kế hoạch!"

Trác Bách Quân trừng mắt nhìn cô!

Trầm Ngọc Lộ từng bước từng bước đạp mảnh kiếng bể, nhìn một con chim nhỏ trân quý đậu phía ngoài cửa sổ, sâu kín nói: "Tôi từng bước từng bước đánh bại cô ta! trong nháy mắt, đẩy cô ta xuống lầu, lợi cho cô ta quá rồi! Tôi muốn để cho cô ta nếm trải sự lợi hại Trầm Ngọc Lộ! ! Sáu năm trước tôi không thu thập được cô gái chết tiệt này, sáu năm sau, tôi sẽ không để cho cô ta có cơ hội đứng ở trên đài lĩnh thưởng, nhận bất kỳ tiếng vỗ tay nào! ! Tôi là một ngôi sao, tôi hiểu phải làm thế nào để đạp một ngôi sao!"

Trác Bách Quân lườm cô ta một cái, giữ lại một câu: "Tất cả xem cô rồi, trong khoảng thời gian này không cần tới nữa!" Hắn từng bước từng bước đạp mảnh kiếng bể, đi qua hành lang thật dài, vẻ mặt lạnh lùng, từng bước từng bước đi về phía trước, miểng thủy tinh cũng bị đạp dưới lòng bàn chân của hắn! Hắn một đường đi về phía trước, xoay người đi đến phòng thay quần áo riêng, phịch một tiếng đẩy cửa ra, lập tức trong bóng tối, nhìn thấy Tĩnh Đồng bị dọa sợ giật mình, lập tức đem điện thoại di động giấu phía sau lưng, ánh mắt có chút hoảng sợ nhìn Trác Bách Quân!

Trác Bách Quân lạnh lùng nhìn Tĩnh Đồng, vẫn như thường ngày, mặc áo sơ mi trắng, váy đen, cả người khô héo đến khiến người phát điên, hắn lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, từng bước từng bước đi tới trước mặt cô ——

Tĩnh Đồng bị sợ đến không dám nói tiếng nào, giấu điện thoại di động ở thắt lưng.

Trác Bách Quân đi tới trước mặt cô, hai mắt xẹt qua một tia lạnh lùng, cũng không nói lời nào, đưa cánh tay trắng tinh, xẹt qua sau lưng cô, chính xác bắt được điện thoại di động của cô!

Vẻ mặt Tĩnh Đồng căng thẳng, có chút khó khăn, vẻ mặt như đưa đám nhìn Trác Bách Quân, không muốn buông điện thoại trong tay mình ra!

Trác Bách Quân vừa trừng chặt cô, vừa dùng sức lực của đàn ông, giằng mạnh ra, lập tức kéo điện thoại di động ra ngoài, sau đó cũng không quản Tĩnh Đồng vươn tay cướp đoạt, một cái xoay người, lạnh lùng nhìn màn hình tin nhắn: đừng chia tay, em van xin anh! Tối nay chúng ta cùng nhau đi xem ca nhạc đi!

Tĩnh Đồng đẩy mắt kính đen của mình, thở phì phò, vẻ mặt đưa đám, cúi thấp đầu.

Trác Bách Quân nắm chặt điện thoại trong tay, thở mạnh, mới lạnh lùng xoay người, lấy điện thoại di động ra vừa gõ lên trán Tĩnh Đồng, tức giận nói: "Cô nhìn mình một chút đi! ! Cô nhìn mình một chút đi! Đồ vô dụng! ! Đàn ông cũng không cần cô nữa, cô phải xoay người rời đi! Cô càng cầu xin hắn, hắn sẽ càng thấy cô phiền toái! Sẽ càng khi dễ cô! !"

Lỗ mũi Tĩnh Đồng đau xót, cúi đầu, không dám lên tiếng, hai mắt lấp lánh nước mắt!

Trác Bách Quân vẫn lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, lại dùng điện thoại di động của cô, nâng cằm của cô, buộc cô ngẩng đầu lên, nhìn cặp mắt to kia, đang có chút sợ hãi nhìn mình, nước mắt run rẩy lăn xuống, xẹt qua gương mặt trắng nõn, rồi đến cánh môi màu hồng, dọc theo cằm nhỏ xuống —— Hắn lạnh lùng nhìn cô gái giống như con thỏ nhỏ, nói: "Cô thích hắn sao?"

Tĩnh Đồng lập tức ngu ngơ gật đầu, nói: "Tôi —— đáng lẽ chúng tôi chuẩn bị kết hôn, không ngờ hắn —— bỗng nhiên thích người khác, cô gái đó là thiên kim của một siêu thị thật to, hắn vì tiền đồ không quan tâm tôi —— Tôi không muốn chia tay với hắn, hắn nói hắn cũng không muốn chia tay với tôi, hắn nói hắn còn yêu tôi, tối hôm qua chúng tôi vẫn còn ở bên nhau, nhưng hôm nay hắn đi cùng với vợ chưa cưới —— Tôi không muốn hắn bỏ rơi tôi —— tôi chỉ có hắn, nếu hắn không quan tâm tôi, tôi làm thế nào?"

Trác Bách Quân không nhịn được, nhìn cô gái này!

Tĩnh Đồng càng nói càng đau lòng, nước mắt giống như hạt đậu lăn xuống, thậm chí có chút ủy khuất nói: "Lúc nảy tiệm áo cưới còn gọi điện thoại cho tôi, nói với tôi, áo cưới tôi đã đã xong rồi, tiền tôi cũng nộp rồi, tôi không đi không được, một mình tôi lại không có mặt mũi để đi, nên muốn nhắn tin cho hắn, xem hắn có thể cùng tôi đi ca nhạc, sau đó đi thử áo cưới —— Có thể xem xong thần tượng của hắn biểu diễn, hắn có thể suy nghĩ lại hay không? Tối hôm qua vì thần tượng của hắn, cả buổi tối tôi không ngủ, từ tám giờ tối đợi cho tới buổi sáng hôm nay, mới mua được vé ——"

Trác Bách Quân nghe những lời này, lạnh lùng lấy mắt kính của cô xuống, dùng ngón cái nhẹ khều mí mắt dưới của cô, nhìn vành mắt quầng thâm, sâu kín nói: "Trên thế giới này, còn có chân tình sao? Còn có người đơn thuần giống như con thỏ nhỏ cô sao? Là thật hay giả ?"

"À?" Tĩnh Đồng ngạc nhiên ngẩng đầu lên, có chút mờ mịt nhìn hắn.

Trác Bách Quân vừa muốn nói tiếp, nhưng máy vi tính trong phòng thay đồ có tín hiệu nước ngoài vang lên "đinh" một tiếng, hắn nhướng mày, biết có người muốn tìm mình, lạnh lùng nói: "Cô đi ra ngoài trước!"

"À?" Tĩnh Đồng vẫn ngây ngốc nhìn hắn.

"Tôi bảo cô đi ra ngoài trước —— Chờ tôi ở bên ngoài ——" Trác Bách Quân đi vòng qua bên cạnh cô, ngồi trước máy vi tính.

"Điện thoại di động của tôi ——" Tĩnh Đồng lầu bầu ——

"Cút!" Trác Bách Quân lạnh lùng nhìn bên trong màn hình, đã xuất hiện một bóng người ——

  "Cha——" Trác Bách Quân nhìn người đàn ông hơn 60 tuổi trong màn hình máy vi tính, toàn thân mặc ki-mô-nô, ngồi đó, vẻ mặt lạnh lùng trầm ngâm nhìn mình!

Trác Bách Quân không dám lên tiếng, chỉ hơi cúi đầu thấp, làm động tác sám hối!

Người đàn ông lạnh lùng nhìn Trác Bách Quân, nói: "Ở Nhật Bản, con biết làm việc thất bại thì hậu quả như thế nào không ?"

Hai tròng mắt Trác Bách Quân chợt lóe!

Ánh mắt người đàn ông trong xương cất giấu cố chấp và tín ngưỡng đáng sợ, sâu kín nói: "Đó là chết! ! võ sĩ Nhật Bản, sau khi thất bại, chưa bao giờ tham sống sợ chết! Cũng vì vậy, chúng ta mới có thể trở thành một dân tộc kiêu ngạo trên thế giới! Con hành động thất bại hết lần này đến lần khác, con làm cho cha hoài nghi năng lực làm việc của con! Nếu con không có năng lực báo thù cho mẹ con, vậy con cút ngay ra khỏi Trung Quốc! Cha tự có biện pháp diệt trừ người Hàn gia!"

Trác Bách Quân ngừng thở, hai tay nắm chặt quả đấm trên đầu gối!

"Hàn Văn Hạo là một người lợi hại, lòng dạ tàn nhẫn! ! Nếu thân phận con bị bại lộ, con cũng chỉ có chết! Nhất định con phải đấu với hắn trong bóng tối! ! Cẩn thận con trai của Blake !" Người đàn ông cẩn thận nhắc nhở hắn!

Trác Bách Quân ngẩng đầu nhìn cha nói: "Cha nói Daniel sao !"

"Người đàn ông này đã để ý đến đoàn cổ đông Nhật Bản! Nếu hắn bắt tay với Hàn Văn Hạo, tất cả chân tướng chẳng mấy chốc sẽ bại lộ. . . . . ." Giọng nói kín đáo của người đàn ông, từ trong máy vi tính bình tĩnh truyền ra.

"Vậy——" Trác Bách Quân nhìn cha!

"Mặc cho bọn hắn điều tra thế nào, cũng không thể điều tra ra được Đại Nhật Bản ta!" Đàn ông lạnh lùng nhìn chằm chằm Trác Bách Quân nói: "Con phải nắm chặt thời gian, phải biết, có một số sự thật, không cần điều tra, theo thời gian đi về phía trước, bọn họ cũng sẽ từ từ nổi trên mặt nước! ! Thị trường chứng khoán Trung Quốc bị tụt dốc, ảnh hưởng kế hoạch hợp tác của Hàn thị và Toàn Cầu, con phải nắm chặt thời gian, làm cho người từ các nơi tiếp tục thu mua ——"

"Cái này con biết rõ! Con đã đi làm rồi ! khách sạn Thế giới đã bắt đầu khởi công, con đã mua chuộc được nhân viên phá vỡ của Hàn thị, đến lúc đó xảy ra án mạng, chắc chắn sẽ cho cha một kết quả hài lòng!" Trác Bách Quân lại nói.

"Không cần chắc chắn cho cha kết quả hài lòng! Cho người mẹ của con một câu trả lời chắc chắn đi! Cô ấy mới là người phụ nữ đáng thương!" người đàn ông trực tiếp nhấn cắt tín hiệu, Trác Bách Quân nhìn thấy phía dưới có một số tài khoản không ngừng nhanh chóng thâu nhập tin tức, cuối cùng hắn nhìn thấy 1.3 tỷ Đô-la đã thuận lợi đi vào trong tài khoản của mình, sắc mặt hắn lạnh lẽo, nơi đuôi mắt thoáng qua vẻ vui.

Ngoài cửa truyền đến tiếng động!

Trác Bách Quân nhanh chóng ngẩng đầu lên, nhìn phía ngoài cửa hỏi: "Ai!"

"Là tôi ——" Ngoài cửa truyền đến giọng nói yếu ớt.

Trác Bách Quân vừa nghe, sắc mặt hơi hòa hoãn, tắt máy vi tính, mới nói: "Vào đi ——"

Tĩnh Đồng điềm đạm đáng yêu kéo cánh cửa ra, ngẩng đầu lên, có chút cẩn thận nhìn Trác Bách Quân, phía sau có hai người hộ vệ đi theo, cô có chút uất ức, chỉ cần cô đi vào nơi này, luôn là có hộ vệ đi theo trông chừng mình, cô rất phiền não chuyện này, liền ngẩng đầu nhìn Tổng giám, yếu ớt hỏi: "Tổng giám, tôi có thể đi rồi chưa? Anh có thể trả lại điện thoại cho tôi hay không ? Tôi còn đang đợi điện thoại của hắn đến tối —— Tôi muốn—— Tôi muốn—— Cùng hắn đi xem ca nhạc ——Sau đó đi thử áo cưới ——"

"Cô đúng thật là không có đầu óc! Xem xong ca nhạc cũng mấy giờ rồi, còn đi thử áo cưới?" Trác Bách Quân vừa nói xong, đứng lên, đi tới trước kính toàn thân, cởi bộ quần áo đấu kiếm của mình và áo lót bó sát, lộ ra cơ ngực kiên cố.

Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, xoay người!

Đôi mắt đào hoa Trác Bách Quân nhìn cô, mang theo một nụ cười xấu xa, nói: "Đi ra ngoài! Tôi phải thay quần áo! Chờ tôi ở bên ngoài !"

"Vâng ——" Tĩnh Đồng vội vàng đi ra ngoài, hộ vệ lập tức kéo cửa ra, sau đó đứng hai bên trông chừng Tĩnh Đồng!

Tĩnh Đồng đành phải ngừng thở, có chút ủy khuất cúi đầu, lầu bầu: "Tôi rõ ràng đã tan việc —— Còn phải ở chỗ này coi chừng a ——"

Trong phòng truyền đến tiếng nước chảy, qua một lúc, một loạt tiếng động đi qua, Trác Bách Quân soạt một tiếng, kéo cánh cửa ra, chỉ thấy hắn mặc áo sơ mi trắng, trên vai thêu hình chim Ưng, quần tây màu đen, dây lưng bên hông, lóe lên ánh sáng tinh nghịch nhưng quý giá, một mùi nước hoa quyến rũ, phà về phía Tĩnh Đồng ——

Tĩnh Đồng chợt giật mình, lui về sau một bước, rồi lại không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn Trác Bách Quân một cái, chỉ thấy vẻ mặt hắn sáng lạn, đôi mắt đào hoa, cười như không cười nhìn mình.

Tĩnh Đồng chớp mắt, ngẩng đầu nhìn hắn, không hiểu hỏi: "Anh — Anh muốn đi đâu?"

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ cười như không cười, đạp lên mặt đất, hai chân thon dài, đi tới trước mặt của Tĩnh Đồng, cúi đầu nói: "Cùng con thỏ nhỏ này đi mộng du! Dù sao tôi cũng nhàm chán!"

"À?" Tĩnh Đồng lại không hiểu nhìn hắn!

Trác Bách Quân lập tức nắm chặt tay Tĩnh Đồng, dắt cô đi ra ngoài! !

"Muốn đi nơi nào?" Tĩnh Đồng căng thẳng nhìn hắn hỏi.

Trác Bách Quân không lên tiếng, chỉ kéo con thỏ nhỏ này đi về phía trước!

Trầm Ngọc Lộ mặt lạnh đứng ở hành lang, nhìn bóng lưng thon dài, còn có bàn tay thon dài của hắn, từ trước đến giờ, lại nắm tay cô gái chết tiệt này, một đường đi về phía trước! Cô ta hừ một tiếng, cười lạnh!

 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: