Chương mở đầu
Tại Tòa án Hoàng gia, mọi người đang xôn xao trong không khí căng thẳng. Đứng trên bục cao nhất, tiểu thư Alicia de Alarcon, "nữ phản diện" khét tiếng của Học viện Hoàng gia, đối diện với những ánh mắt khinh miệt và phán xét của giới quý tộc. Những lời buộc tội nặng nề treo lơ lửng trên đầu, như gông xiềng đã định sẵn cho cô.
Mái tóc bạch kim từng rực rỡ của cô giờ xõa lặng lẽ dưới "ánh sáng của công lý". Đôi mắt xám như ngọc trai nhuốm vẻ mệt mỏi. Mặc dù vẻ đẹp của cô vẫn có sức cuốn hút mãnh liệt, nhưng sẽ không có tội ác nào được dung thứ tại hội đồng này.
Gia tộc Công tước Alarcon, một trong những dòng dõi hùng mạnh nhất vương quốc, giờ đây đang trên bờ vực sụp đổ, gánh chịu vô số cáo buộc. Những tin đồn về việc Alicia hãm hại người khác và lạm dụng quyền lực lan truyền nhanh chóng, trở thành cái cớ để xã hội loại bỏ cô.
"Hội đồng đã nhất trí. Với tội danh đã phạm phải, tiểu thư Alicia de Alarcon sẽ bị tước bỏ mọi danh hiệu quý tộc và lưu đày vĩnh viễn!"
Phán quyết của vị đại diện hội đồng quý tộc vang lên như hồi chuông định mệnh. Những lời xì xào nhanh chóng lan khắp hội trường, trên từng khuôn mặt hiện rõ sự khinh thường. Họ không muốn cô chết, điều đó là quá dễ dàng cho "nữ phản diện". Thay vào đó, họ chọn lưu đày, một hình phạt tàn nhẫn hơn, biến Alicia thành kẻ bị lãng quên trong cô độc.
Alicia không khóc, không phản kháng, chỉ cúi đầu lặng lẽ, như thể đây là kết cục mà cô đã biết trước.
Từ phía cuối hội trường, tôi lẳng lặng dõi theo cô gái ấy. Tôi là Ramiro de Quintana, con trai của một hầu tước ít tiếng tăm. Nhiệm vụ của tôi tại Học viện Hoàng gia chẳng có gì khác ngoài việc duy trì sự hiện diện của gia tộc trong vòng xoáy quyền lực. Nhưng tôi đã chứng kiến toàn bộ bi kịch của Alicia. Đã thấy cô ấy từng bước bị đẩy xuống khỏi đỉnh cao, bị thế giới quý tộc này nghiền nát không chút thương tiếc.
Tôi thở dài, rời khỏi hàng ghế, bước lên phía trước, phớt lờ những ánh mắt ngỡ ngàng đang hướng về mình. Đứng trước Alicia và hội đồng quý tộc, tôi cất tiếng, phá tan bầu không khí nặng nề.
"Thưa Hội đồng Hoàng gia, tôi, Ramiro của nhà Quintana, có một đề xuất."
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về tôi, kể cả Alicia. Đôi mắt xám lạnh của cô thoáng hiện nét ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng trở về vẻ vô cảm quen thuộc.
"Thay vì lưu đày cô ấy đến một nơi vô định, tôi xin phép đưa tiểu thư Alicia đến lãnh địa của gia đình mình ở "Nuevo Mundo" (Tân Thế Giới)"
Tôi tiếp tục, phớt lờ mọi ánh mắt hoài nghi đang hướng về mình, "Đó là một lục địa hoang vu đầy rẫy hiểm nguy, cách biệt hoàn toàn với chính quốc của chúng ta. Nếu cô ấy có thể sống sót và đóng góp cho việc khai phá tại đó, ít nhất cô ấy sẽ có cơ hội chuộc lại lỗi lầm của mình."
Không gian trở nên ngột ngạt, đề nghị của tôi bị xem như bất thường. Ai lại muốn chứa chấp một kẻ phản diện bị cả xã hội ruồng bỏ như Alicia chứ? Nhưng tôi biết đây là cơ hội duy nhất cho cô ấy.
Người đứng đầu hội đồng, Công tước Remigio de Segovia, nhìn tôi chằm chằm, "Cậu chắc chứ, Ramiro de Quintana?"
"Phải." Tôi đáp lại không chút do dự, "Tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm cho quyết định này."
Những tiếng xì xào lại vang lên. Nhưng tôi không quan tâm, chỉ nhìn Alicia, chờ đợi phản ứng của cô. Cô ấy vẫn đứng yên, đôi mắt không dao động, như thể đang cố hiểu mục đích thật sự của tôi. Có lẽ Alicia nghĩ rằng tôi đang thương hại cô, nhưng thực ra, tôi chỉ muốn lợi dụng hoàn cảnh của cô ấy cho mục đích của mình thôi.
Một lúc sau, Alicia khẽ cúi đầu, đôi môi nhợt nhạt thì thầm:
"Tôi chấp nhận."
Và như thế, những bánh răng của định mệnh bắt đầu chuyển động từ đây.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro