Chương 8

Mùa xuân Tokyo - 22 tuổi

Cuối tuần cũng đã đến, nghĩa là thời gian nghỉ ngơi của Haruna đã đến sau một tuần chạy dự án căng thẳng. Chiều chủ nhật, cô đang đứng ngay tiệm bách hóa gần cổng sau của Học viện cảnh sát đợi Hagiwara Kenji tới. Hôm nay Haruna búi tóc đơn giản, khoác áo hoodie màu đen, quần ống loe năng động và đôi giày thể thao thoải mái. Trong lúc đợi Kenji cô đang đọc manga online trên điện thoại, sở thích khó bỏ, từ truyện giấy sang truyện online.

Từ xa, Hagiwara đang nhanh chóng đi tới thì thấy có nhóm nam sinh đang nhìn Haruna với ý muốn làm quen. Kenji tăng tốc chạy đến và quàng vai Haruna làm cô giật mình

"Cậu làm tớ giật cả mình Kenji-chan ! Jinpei-chan đâu ?" Haruna ngó nghiêng tìm kiếm người bạn còn lại

"Cậu ta đến giành chỗ trước rồi, Haruna-chan! Hôm nay chúng ta sẽ ăn lẩu nha và tớ cũng muốn giới thiệu những người bạn cùng phòng của mình nữa." Kenji đáp lại với nụ cười ấm áp, cậu có như không liếc sang nhóm nam sinh gần đó hòng cảnh báo không được lại gần bạn thanh mai của cậu.

Haruna thắc mắc hỏi "Như vậy có ổn không? Tớ không muốn làm phiền mọi người dành thời gian với nhau"

"Haruna-chan không hề phiền mà. Cậu là cô bé dễ thương nhất mà tớ quen biết và là người bạn thân của tớ, tớ chỉ muốn mọi người thân thiết với nhau thôi...Không được sao?" Kenji nhìn Haruna với ánh mắt đỏ hoe như sắp khóc.

Haruna thấy Hagiwara nhìn mình với ánh mắt ủy khuất như chú cún nhỏ bị bỏ rơi, cô không khỏi phì cười.

"Được chứ! Sao lại không được? Cậu biết là tớ không thể từ chối cậu mà, Kenji-chan." Haruna nhéo nhẹ má Hagiwara, ánh mắt lấp lánh ý trêu chọc. "Nhưng cậu đừng có dùng cái chiêu 'mắt cún con' đó mãi nhé. Tớ sẽ miễn nhiễm mất thôi."

Hagiwara Kenji, thấy kế hoạch thành công, liền cười rạng rỡ, cái nắm tay siết trên vai Haruna cũng nới lỏng hơn một chút.

Họ đi bộ về phía cổng chính của Học viện cảnh sát, nơi có một nhà hàng lẩu nhỏ nổi tiếng. Khi đến nơi, Matsuda Jinpei, với mái tóc xoăn đặc trưng và vẻ mặt hơi cau có, đã vẫy tay từ một bàn bên trong. "Haruna nhanh lên thịt bò chín rồi !" Jinpei hối thúc

Yamada Haruna nhìn thấy ba người ngồi đối diện và cúi đầu chào lịch sự "Xin chào mọi người, xin lỗi vì đã làm phiền buổi tối của các cậu. Cậu không cần giới thiệu danh tính đâu Date-san, tớ đã nghe Kenji-chan kể về các cậu." Haruna nở nụ cười nhẹ nói

"Bên trái là đội trưởng mạnh mẽ và đáng tin cậy Date Wataru. Người ở giữa là chàng trai ấm áp có tài nấu ăn siêu ngon và cuối cùng là cậu bạn đánh gãy răng Jinpei-chan" Haruna tinh nghịch nói

"HARUNA!!!" Jinpei ngay lập tức dùng tay bịt miệng Haruna lại và trừng mắt với cô bạn "Không ! Được ! Nhắc !Lại! Chuyện! Đó!" Matsuda Jinpei gằn giọng

Cả bàn sau khi chứng kiến tương tác giữa hai người bạn thì bật cười sảng khoái "Hahaha...nhục quá nha Jinpei" Date Wataru nói

Haruna, mặc dù bị Matsuda bịt miệng, vẫn cố gắng cười khúc khích, đôi mắt cô lấp lánh ý trêu chọc sau bàn tay của cậu bạn.

"Ừm... ừm..." Haruna cố gắng nói, ý chỉ Matsuda nên bỏ tay ra.

Matsuda Jinpei lườm cô lần cuối rồi miễn cưỡng buông tay. "Tớ đã bảo cậu không được nhắc đến chuyện đó nữa rồi mà, Haruna." Cậu lẩm bẩm, khuôn mặt vẫn còn hơi đỏ vì xấu hổ.

"Đây là Haruna-chan, bạn thân từ thuở bé của tớ và Jinpei. Cậu ấy bằng tuổi chúng ta và hiện đang là lập tình viên ở một công ty công nghệ về ngành AI. Cậu ấy ngầu lắm đúng không?" Kenji giới thiệu một cách tự hào. 

"Hai cậu chàng này cũng kể chúng tớ nghe vài chuyện về cậu đó Haruna-san" Morofushi Hiromitsu cười nói 

"Vài chuyện là tốt hay xấu vậy? Jinpei-chan ?" Haruna ăn miếng bò Kenji gắp qua chén của cô và lườm Jinpei ngồi bên cạnh 

"Chuyện... chuyện gì cơ?" Matsuda Jinpei lắp bắp, lảng tránh ánh mắt sắc lẻm của Haruna. Cậu chàng bối rối gắp một miếng củ cải thật to vào bát của mình, cố tình giả vờ tập trung vào nồi lẩu. "Tớ... tớ chỉ nói cậu học giỏi thôi mà. Có nói gì xấu đâu!"

"Cậu ta bảo cậu rất dễ bắt nạt, Haruna-san" Furuya Rei buông lời trêu chọc một cách thản nhiên, như đang xác nhận một sự thật hiển nhiên. Anh dùng đũa khuấy nhẹ nước lẩu.

"Này!" Matsuda Jinpei phản đối. "Tớ có nói thế bao giờ!"

"Không, cậu không nói thẳng ra" Date Wataru cười khúc khích, chen vào. "Nhưng cậu bảo rằng Haruna-san rất tin người và cậu đã lừa được cậu ấy tin vào truyền thuyết về quái vật ở bờ sông cho đến tận năm lớp ba."

Haruna giả vờ bị sốc, quay sang nhìn chằm chằm vào Jinpei. "Matsuda Jinpei! Cậu dám! Tớ còn nhớ là tớ đã không dám đi vệ sinh một mình suốt cả tháng trời vì cái con quái vật bờ sông của cậu!"

Matsuda Jinpei cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng. "Lỗi tại cậu quá ngây thơ thôi! Mà thôi nào, ai bảo cậu hồi bé hay chọc ghẹo tớ làm gì!"

"Thôi nào hai cậu!" Hagiwara Kenji đặt tay lên vai Haruna, xoa nhẹ như để trấn an cô bạn, đồng thời liếc sang Jinpei với ánh mắt cảnh cáo. "Đó là chuyện từ rất lâu rồi. Haruna-chan bây giờ đã là cô gái 22 tuổi trưởng thành rồi."

Haruna dựa nhẹ vào cái chạm vai của Kenji. "Đúng đúng ! Giờ tớ hơi bị trưởng thành đó nha" Haruna kiên định nói

Cả bàn lại cười vang. Không khí ấm áp và thân mật như một buổi đoàn tụ gia đình.

Trong lúc mọi người đang cười nói, Hagiwara Kenji tiếp tục chăm sóc Haruna một cách tự nhiên và chu đáo. Cậu liên tục gắp những miếng rau, thịt đã chín tới và hải sản ngon nhất vào bát cô, thỉnh thoảng còn thổi nguội trước khi đưa cho cô.

"Cậu cẩn thận kẻo bỏng đấy, Haruna-chan. Ăn chậm thôi." Kenji nhắc nhở, ánh mắt đầy sự quan tâm.

"Tớ biết rồi mà. Cảm ơn Kenji-chan" Haruna đáp lại một cách thoải mái, dường như đã quá quen thuộc với sự chăm sóc này.

Ba người bạn đối diện – Date, Furuya, và Morofushi – tinh ý nhận ra sự tương tác đặc biệt này.

Date Wataru khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ hiểu biết, như thể đã nhìn thấu mọi chuyện nhưng quyết định im lặng.

Furuya Rei, mặc dù không nói gì, nhưng đôi mắt anh lướt qua Kenji và Haruna, ánh lên một tia tò mò và thâm thúy.

Morofushi Hiromitsu chỉ lặng lẽ mỉm cười, nụ cười của anh càng thêm phần ấm áp. Anh lén đá chân Furuya và Date dưới gầm bàn như một lời nhắc nhở không nên bình luận gì.

Mặc dù Kenji đã giới thiệu Haruna là "bạn thân từ thuở bé" nhưng sự quan tâm và gần gũi của cậu đã vượt xa mối quan hệ bạn bè thông thường trong mắt những người bạn tinh ý của mình. Tuy nhiên, không ai trong số họ lên tiếng trêu chọc hay hỏi han, giữ cho không khí vui vẻ và tự nhiên.


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro