Chương 11: "Đây là bạn gái của mấy nhóc sao?"

Kanna Yume nghĩ, có lẽ cô sẽ không thể tìm ra được một cách nào đó khác để sinh sống ở thế giới này nếu như không gặp được Hajiwara Kenji. Khi gặp anh, dường như mọi khó khăn mà cô phải chịu đựng đều có thể được hóa giải.

Không phải trước đây cô chưa từng nói một lời cảm ơn nào, nhưng quay đầu nhìn lại, cô cảm thấy tình cảm khi ấy của mình có phần quá nông cạn, ít nhất cô cũng nên đổi sang một giọng điệu trịnh trọng hơn.

“Là tôi phải cảm ơn Yume-chan mới đúng.”

Hajiwara Kenji cong mắt, những bi thương đau đớn và chua xót hoàn toàn bị che đậy ở trong: “Nếu như lúc đầu không có Yume-chan, hiện tại có lẽ cỏ trên mộ tôi đã mọc được cả thước rồi.”

Kanna Yume nhìn về phía anh rồi nói: “Nhưng Hagi đã giúp tôi rất nhiều.”

Cô đã cứu anh, lấy được rất nhiều điểm sinh mệnh, anh căn bản không nợ gì cô cả. Kể cả khi giá trị tình yêu không đạt được tới 100 điểm khiến cho cuộc chinh phục bị phán định thất bại, đây cũng phải là lỗi của anh.

Hajiwara Kenji lại lâm vào im lặng.

Những lời như “Cảm ơn” hay “Xin lỗi” có thể xoa dịu mâu thuẫn giữa người với người vào một số thời điểm nhất định; nhưng trong một số tình huống, sự lịch sự và xa cách trong họ có thể biến thành gai nhọn được phủ lên một lớp chanh, đâm mạnh vào tim, tạo thành những lỗ nhỏ không thể nhìn hay cảm nhận được cho đến khi sự chua chát thấm vào trong.

Hajiwara Kenji không muốn mối quan hệ của họ sẽ biến thành kiểu vừa gặp nhau đã phải phân rõ chuyện “ai giúp ai nhiều hơn”. Anh nhận thức sâu sắc rằng nếu đề tài này cứ tiếp tục, anh có thể nghe được điều gì đó mà bản thân không thể chấp nhận được.

Điều này so với việc đã có người chăm sóc cô lại càng khó chịu hơn.

“Hai người còn đang làm gì vậy?”

Matsuda Jinpei đi tới: “Đã tìm được kẻ đánh bom, chúng ta có thể rời đi được rồi.”

Tuy rằng cả hai vẫn luôn ở một góc nói chuyện, nhưng Kanna Yume cảm thấy thấy thời gian trôi qua cũng không lâu lắm, thầm cảm thấy kinh ngạc trước hiệu suất làm việc của các sĩ quan cảnh sát.

Nhưng xét đến khả năng suy luận được miêu tả trong mạch truyện gốc của Matsuda Jinpei, cô lại cảm thấy điều này cũng chẳng có gì lạ.

Hajiwara Kenji không để ý nhiều đến tình hình bên kia, nghe vậy liền nhận xét: “Jinpei-chan có vẻ tích cực hơn so với bình thường nha!”

Bản thân Matsuda Jinpei thậm chí còn không nhận ra được điều này, một tay hắn đỡ lấy cổ sau, hơi nghiêng đầu, tránh đi ánh mắt của Hagi, phủ nhận: “Sao có thể chứ!”

-

Vật lộn cả một đêm, cơm cũng chưa ăn, nhiệm vụ cũng chưa hoàn thành, Kanna Yume cực kỳ mệt mỏi. Nhưng khi nghe được Hajiwara Kenji mời đi ăn khuya, cô vẫn nhịn xuống cảm giác muốn về nhà nghỉ ngơi.

“Để tôi khao mọi người!” Kanna Yume chủ động nói: “Ba năm rồi không gặp, cho tôi một cơ hội thể hiện đi chứ!”

Matsuda Jinpei cười nhạt một tiếng, như thể khinh thường không thèm để ý kiến nghị của cô, nhưng hắn không phản bác, coi như là đang nể mặt bạn nối khố của mình.

Hajiwara Kenji cũng không có ý kiến, mỉm cười nói: “Chúng ta đến ăn quán ramen của bác Nakaoka nhé?”

Việc để cho người phụ nữ duy nhất ở đây thanh toán tiền ăn nói ra xem chừng có thể khiến người nghe nghi ngờ về nhân phẩm của những người liên quan; nhưng kể cả người đang làm nhiệm vụ là Kanna Yume, hay hai sĩ quan cảnh sát được mời ăn đều không nghĩ theo chiều hướng khác, bởi vì bọn họ đã có một khoảng thời gian thay phiên nhau mời hai người còn lại.

Kanna Yume không lái xe, Hajiwara Kenji thì đi tới đây theo xe của cục cảnh sát nên cả ba người đều ngồi xe của Matsuda Jinpei.

Tài xế tất nhiên ngồi vào vị trí ghế lái không chút do dự, nhưng người bạn nối khố có mối quan hệ siêu tốt với hắn lại không chọn ngồi ghế phụ mà lại cùng Kanna Yume ngồi xuống hàng ghế sau.

Matsuda Jinpei cau mày, cảm thấy mọi việc kể từ khi nhận được tin nhắn của người phụ nữ này đều diễn ra không suôn sẻ chút nào, lửa giận trong lòng dù thế nào cũng không thể tiêu tan, khiến hắn trở nên càng bực bội.

Matsuda Jinpei thắt dây an toàn, vô thức đưa tay muốn lấy một điếu thuốc, nhưng khi liếc nhìn gương chiếu hậu, động tác của hắn lại cứng đờ, ngập ngừng một cách khó hiểu.

Bạn thuở nhỏ tất nhiên hiểu rõ hắn, dù cho một góc bao thuốc lá vẫn chưa lộ ra, anh vẫn nhìn ra được tính toán của hắn, mở miệng nói: “Yume-chan vẫn còn ở đây, Jinpei-chan nên kiếm chế lại chút nhé!”

Nhất định là Hagi quá quan tâm đến Kanna Yume nên mới cư xử như thế.

Hắn chỉ cảm thấy Hagi không đáng phải làm vậy mà thôi!

Matsuda Jinpei suy nghĩ cẩn thận về vấn đề này, cảm thấy tâm tình của mình đã khá khẩm hơn nhiều, nhưng hắn vẫn giả vờ bất mãn mà nói: “Phiền phức chết mất.”

Về phần tại sao hắn lại ngừng việc lấy điếu thuốc ra trước khi Hajiwara Kenji lên tiếng, sự thật đằng sau đó cũng trôi đi theo những suy nghĩ lừa mình dối người ấy.

-

Nhà hàng ramen của bác Nakaoko là nơi trước kia ba người họ thường ăn cùng nhau.

Vào thời điểm đó, Hajiwara Kenji và Matsuda Jinpei vừa mới tốt nghiệp học viện cảnh sát. Tiền tích kiệm không có nhiều nhưng những thứ phải chi tiêu cũng không ít, muốn “nuôi” một người không thể tham gia lao động như cô quả thật có phần áp lực.

Bởi vì khi ấy nói một chữ tiếng Nhật thôi đã là điều khó khăn với Kanna Yume rồi, kể cả khi cô muốn tìm chút việc lặt vặt ở cửa hàng tiện lợi thì cũng vô cùng khó khăn —— đặc biệt là ở Tokyo những năm 90, sau sự sụp đổ của nền kinh tế bong bóng.

Hajiwara Kenji coi cô như ân nhân cứu mạng, mặc dù Matsuda Jinpei nghi ngờ về danh tính của Kanna Yume nhưng hắn vẫn chấp nhận sự thật rằng chính cô đã cứu người bạn nối khố của hắn, bởi vậy mà hắn chủ động tham gia, góp tiền lương vào.

Ba người đã sống thắt lưng buộc bụng trong một khoảng thời gian; cửa hàng ramen này là nơi họ thường ghé thăm vào lúc đó, của rẻ mà thơm, khẩu phần ăn cũng vô cùng hào phóng, ông chủ cũng quen biết bọn họ.

“Matsuda-kun, Hagiwara-kun! Gần đây bận lắm đúng không, lâu lắm rồi mới thấy hai đứa nhóc các cậu tới đây cùng nhau!”

Vừa bước vào cửa hàng, ông chủ - hay còn là bác Nakaoka đã đặt tờ báo xuống, lớn tiếng chào hỏi.

Thấy một cô gái đi vào theo sau hai người, bác Nakaoka có chút lóa mắt vì sắc vàng rực rỡ, ngạc nhiên nói: “Đây là bạn gái của mấy nhóc sao, xinh thật đấy!”

“Bác! Đây là Yume-chan mà!” Hajiwara Kenji đẩy cô lên phía trước, “Bác nói vậy lỡ đâu làm Yume-chan hiểu lầm cháu thì rắc rối lắm đó!”

“Không phải bác Nakaoka không nhận ra bởi vì mái tóc xấu xí này sao?” Matsuda Jinpei đóng vai sứ giả công lý, lời trong lời ngoài đều mang tính công kích cực mạnh.

“Bác Nakaoka, lâu rồi không gặp!”

Kanna Yume khẽ vẫy tay, sau khi chào hỏi xong liền quay sang Matsuda Jinpei, phản công: “Vậy Matsuda làm thế nào có thể ngay lập tức nhận ra tôi ở nhà hàng? Không phải bởi vì tôi đủ nổi bật sao?”

Matsuda Jinpei mở miệng muốn phản bác nhưng bị nghẹn lại.

Nhà hàng kia lớn như vậy, hắn cũng không biết làm thế nào bản thân chỉ cần một cái liếc mắt đã có thể nhận ra cô. Rõ ràng cô đã thay đổi một màu tóc xa lạ, thậm chí vì ngồi nghiêng mà ngay cả mặt cũng không thể nhìn rõ.

Chắc chắn là do ánh mắt của mọi người xung quanh đều đang đổ dồn vào cô, không muốn chú ý cũng khó.

Hắn không thể nói tiếng nào, cả quán mì im lặng trong giây lát, nhưng rất nhanh sau đó đã bị giọng nói của Hajiwara Kenji phá vỡ: “Bác Nakaoka, ba bát ramen tonkotsu, cháu và Jinpei-chan vẫn như cũ, bát của Yume-chan thì không ——”

“Không hành lá!” Bác Nakaoka tiếp lời, cười sang sảng rồi nói: “Bác vẫn chưa già đến mức đấy đâu, mấy chi tiết nhỏ này vẫn còn nhớ rõ lắm!”

Khuyết điểm nhỏ của quán mì chính là số lượng khách cộng lại chỉ có ba người, vậy nên lúc ông chủ nấu ăn cũng không ảnh hưởng gì đến công cuộc nói chuyện của họ.

“Mà nói, bác đã hai ba năm rồi không gặp Kanna, bác còn tưởng rằng cháu cãi nhau với hai thằng nhóc này nên chuyển đi mất rồi. Lúc bác hỏi thì hai đứa chúng nó cũng không chịu nói, không biết đã xảy ra chuyện gì.” Bác Nakaoka dò hỏi, dùng giọng điệu của người từng trải mà cảm cảm thán: “Hôm nay thấy ba đứa đến đây ăn mì, cuối cùng bác cũng yên tâm được rồi.”

Hajiwara Kenji nói: “Bác à —— Sao bọn cháu có thể cãi nhau với Yume-chan chứ!”

Hóa ra hai người họ không đề cập đến chuyện của mình với người ngoài…

Lông mi Kanna Yume hơi rủ xuống, tay trái vô thức mà xoay xoay tách trà, cố gắng tìm lại tâm trạng thoải mái trước khi đến ăn mì với họ.

Ba bát ramen nhanh chóng được bưng lên, nóng hổi, thịt lợn nướng được thái thành những lát dày bóng bẩy, màu sắc đẹp không khác gì hình quảng cáo.

Cảm giác khác hẳn khi ăn một mình, trí nhớ cơ bắp đã ngủ quên từ lâu bỗng được hoàn cảnh đánh thức.

Kanna Yume chắp hai tay trước ngực, thông báo: “Tôi ăn đây!” (Itadakimasu)

“Tôi cũng ăn đây!”

Hajiwara Kenji phối hợp, đồng thời đưa đôi đũa cho cô với đôi mắt cong cong.

Matsuda Jinpei vẫn đang cầm đũa, có vẻ như không muốn phản ứng lại với bọn họ, nhưng vẫn nói một tiếng “Tôi ăn đây” dưới ánh nhìn chăm chú của cả hai rồi mới cúi xuống ăn mì.

Ở một nơi quen thuộc, kể cả khi đã trải qua rất nhiều chuyện, Kanna Yume vẫn cảm thấy vài phần thân thiết.

Dạ dày trống rỗng dần dần được đồ ăn lấp đầy, cô bất giác thả lỏng, không nhịn được mà bắt đầu phàn nàn giống như trước: “Hagi, anh biết không? Sau khi nhìn thấy tôi Matsuda thậm chí còn không chịu gọi tên, không phải “cô” thì cũng là “người phụ nữ này”, tôi cảm thấy chính cậu ta mới là người cần học lại tiếng Nhật!”

Nghe được giọng điệu mềm mại và ngọt ngào của cô, thái dương Matsuda Jinpei nổi lên gân xanh, ngón tay ghì chặt lấy đôi đũa: “Này!”

Thiếu nữ đối diện giống như đã bắt được lỗi sai của hắn, nhướng mày, ngay lập tức nói thêm: “Đấy! Hagi anh thấy chưa, còn “này” nữa chứ, rõ ràng là không lịch sự chút nào!”

“Jinpei-chan?” Bạn thân từ thuở cởi truồng tắm mưa vậy mà ở thời điểm này lại đứng ở phe đối diện hắn: “Đừng bắt nạt Yume-chan.”

“Tôi bắt nạt cô ta?”

Matsuda Jinpei cảm thấy bản thân mình thật oan uổng, mì trong bát cũng dần trở nên mất ngon.

Cuối cùng, dưới áp lực của hai người kia, hắn nghiến răng nghiến lợi thốt ra cái tên mà bản thân chưa từng động đến kể từ khi đối phương rời đi: “Kanna.”

-
Nguồn gốc của xưng hô này thực ra là một sự nhầm lẫn.

Đối với một người không hiểu tiếng Nhật như Kanna Yume, tất cả những gì cô có thể làm là giới thiệu tên của mình bằng tiếng Trung, đồng thời viết tên mình bằng chữ Hán.

Nhưng đối với những người không hiểu biết về tiếng Trung như Hajiwara Kenji và Matsuda Jinpei, bọn họ không thể phân biệt tên và họ của cô từ ba ký tự chữ Hán liền nhau một cách thuận lợi.

So với Hajiwara Kenji đã trực tiếp gọi cô là “Yume-chan” thì Matsuda Jinpei rõ ràng càng chú ý đến khoảng cách, nhưng hắn lại nhận nhầm họ của cô thành “Kanna.”

Vì mình đã đổi tên nữ chính sang tiếng Nhật theo QT nên đoạn này có thể hơi khó hiểu chút. Tên tiếng Trung của nữ chính là 神无梦. Trong đó, 神 là họ và 无梦 là tên, nhưng Matsuda nghĩ rằng họ của nữ chính là 神无.

Chờ đến khi ba người phát hiện ra chuyện này thì đã qua hơn một tháng, xưng hô đã thành thói quen thật sự rất khó sửa nên họ vẫn giữ nguyên.

Sau này khi Kanna Yume trở nên thành thạo tiếng Nhật và có khả năng tự giới thiệu đầy đủ và chính xác họ tên bản thân, Matsuda Jinpei trở thành người duy nhất ở thế giới này gọi cô như vậy.

“Mỗi lần bị gọi vậy tôi lại cảm thấy Matsuda đúng là mù chữ.”

Kanna Yume nhấp một ngụm nước lèo, nhỏ giọng phàn nàn với Hajiwara Kenji.

Nhưng cái bàn cũng chẳng to lớn gì, giọng nói dù có có nhỏ đến đâu cũng không tránh khỏi bị người khác nghe thấy, nhất là khi đối phương còn là một vị cảnh sát tai thính mắt tinh.

Matsuda Jinpei không buồn tranh cãi với cô: “Không biết ai mới là người đầu tiên đến tên mình cũng không nói nổi.”

“Vậy ai là người dạy cho anh cách phát âm tên mình bằng tiếng Trung chứ!” Kanna Yume nâng cằm nhìn hắn, trông kiêu ngạo vô cùng.

Nhìn hai con người trưởng thành cãi nhau không khác gì học sinh tiểu học, Hajiwara Kenji hòa giải: “Được rồi, chúng ta ăn mì trước đã.”

“Hừ!”

Mỗi người quay đầu một hướng, không chịu nhìn nhau.

Trong phút chốc, nơi đây yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng ăn mì, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng nói của ông chủ khi đọc báo phát ra.

Trong quán mì vắng vẻ lúc đêm khuya, ở một góc nhỏ tránh khỏi mọi ồn ào náo động, ba người dường như đã cắt đứt mọi mối liên hệ với thế giới hiện thực trong phút giây ngắn ngủi; dù là bom, vụ án hay nhiệm vụ, tất cả đều chẳng còn liên quan gì đến họ nữa.

-

Ăn xong, bác Nakaoka nhất quyết muốn miễn phí bữa ăn này cho họ, nói gì đó như chúc mừng bọn họ một lần nữa hội ngộ ở quán mì này. Nhưng tất nhiên Kanna Yume không thể cứ trơ mắt nhìn cơ hội hoàn thành nhiệm vụ của mình vuột mất được nên đã mạnh mẽ thanh toán hóa đơn.

Nghe thấy âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ từ hệ thống cùng với 3 điểm sinh mệnh được cộng thêm, Kanna Yume cảm thấy vui vẻ hơn nhiều. Cô nhận lấy chiếc áo khoác mà Hajiwara Kenji khăng khăng yêu cầu cô mặc, lúc nhìn mặt Matsuda Jinpei cũng thấy thuận mắt hơn.

Hajiwara Kenji đề nghị: “Đã gần mười giờ rồi, tôi với Jinpei-chan đưa Yume-chan về nhà nhé?”

“Không cần đâu.”

Kanna Yume từ chối mà không suy nghĩ.

Cô dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể để hai người này biết vị trí phòng an toàn được, vậy nên kiên quyết bắt taxi về nhà.

Mặc dù họ đều không tán thành với quyết định của cô, nhưng thân là cảnh sát, hai người họ không thể giống như ba chai rượu giả Whisky kia - làm mọi cách để cô thỏa hiệp, cuối cùng đành đồng ý.

Mười giờ, hai bên đường vẫn còn những chiếc đèn nê ông sáng lấp lánh, mơ hồ có thể thấy được không khí Giáng sinh sắp đến.

Trên đường xe cộ qua lại, thỉnh thoảng trên đường cũng có vài chiếc taxi đi ngang qua, nhưng họ đều đã chở đầy khách, không để ý đến ba người đang vẫy tay.

Hajiwara Kenji một bên giúp cô gọi xe, một bên hỏi: “Ngày kia là đêm Bình An, Yume-chan có kế hoạch gì không?”

Hôm đó cô có dự định bay sang Pháp với Gin.

Kanna Yume mỉm cười với anh rồi nói: “Có chứ, tôi chúc anh Giáng sinh vui vẻ trước nhé, Hagi.”

Hajiwara Kenji không nói gì thêm nữa: “Em cũng vậy.”

Đợi thêm hai phút nữa, cuối cùng cũng có một chiếc xe dừng lại ở bên đường đối diện, cách xa cô khoảng vài mét.

Kanna Yume liếc nhìn đèn tín hiệu chuyển sang đèn xanh cách đó không xa, đang định nhấc chân đi qua thì bị một giọng nói phía sau kéo lại.

“Yume-chan.”

Hajiwara Kenji bước một bước về phía cô, giúp cô gỡ những sợi tóc bị vướng vào áo khoác.

Những đầu ngón tay ấm áp lướt qua làn da mỏng manh gần như không thể nhận ra, Kanna Yume ngước mắt lên nhìn anh, sau đó đầu bị anh vỗ nhẹ.

“Yume-chan.”

Anh nhắc lại tên cô, mấp máy môi, lời nói mang theo sự bao dung vô hạn: “Nếu ở bên ngoài mệt mỏi quá, anh sẵn sàng đón em về nhà bất cứ lúc nào.”

Đèn xanh phía sau nhấp nháy, trong tiếng cảnh báo thúc giục, chuyển sang màu đỏ.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro