Chap 31 - Tổ quạ trong mùa đông Paris(tt)


Phần chú thích (*) thì tui sẽ để cuối truyện. Lần sau nếu ai muốn để ngay chỗ có * thì cứ nói tui để tui sửa
Ai không kiên nhẫn thì cứ lướt trước xuống cuối mà tìm nha.

---- ----

"Tuy nhiên, có khả năng ông ấy đã sử dụng tên và địa chỉ của người khác để đăng ký hộp thư bưu điện này," Shinichi nói, cố hết sức kiềm giọng khỏi cơn đau âm ỉ.

"Biết Kaitou KID, đó là một điều khá bình thường," KID nói & bặm môi dưới. "Nếu là tôi thì tôi cũng sẽ làm như vậy."

"Đúng vậy, nếu làm vậy chúng ta sẽ không dễ dàng theo dõi nếu điều tra, cũng giống việc mua hoa mẫu đơn từ Quý Dương, phải không?" Shinichi lấy lại kính của mình từ KID khi KID đang lơ đễnh làm những trò giết time trong lúc ghi nhớ bản đồ. KID có thể tạo ra nhiều trò thú vị khác nhau từ những vật dụng nhỏ nhất, điều mà Shinichi nghĩ là một trong những kỹ năng đáng ghen tị của KID.

Subaru lại đẩy kính lên, ánh mắt dò xét nhìn bản đồ. "Nếu là tôi," anh nói cẩn thận, ánh mắt kiên định ghim trên bản đồ, "Tôi sẽ tìm ra các khu có mật độ dân cư cao trong vòng tròn mà cậu đã khoanh, sau đó xem địa chỉ và tên người bạn cần tìm đã cho ai thuê hộp thư bưu điện đó vào năm 1987 hiển thị ở đúng nơi. Nếu đúng, có khả năng cao đó là địa chỉ cậu cần tìm . Còn nếu không, cậu có thể lược bỏ đi được một trường hợp có thể xảy ra. "

Đó là một sáng kiến không tồi. Đúng vậy, ý kiến của Subaru cho luôn là lời khuyên chính xác nhất. Shinichi nhìn chằm chằm vào Subaru, cân nhắc, trước khi đi và lấy một trong những tách cà phê trên bàn bên cạnh được Subaru mang đến , để hơi ấm của nó thấm vào đôi tay buốt của mình. "Chà, cứ coi như là cha... " Cậu ngay lập tức sửa lại khi nhận thức được mình đã lỡ miệng, " Kudou Yuusaku biết danh tính thực sự của Kaitou 1412 và không có bất hành động gì như báo với cảnh sát hay đại loại như thế, vậy thì có khả năng cao rằng một trong các số đăng ký vào hộp thư bưu điện đó sẽ dẫn chúng ta đến địa chỉ chính xác, thậm chí nếu nó được đặt dưới một tên không có thật. "

Shinichi nhấp một ngụm cà phê khi KID đột ngột ngã người về phía sau, lấy một cánh tay che mắt làm bộ dáng mệt mỏi than vãn. "Làm thám tử nhiều việc quá đi thôi a~," anh phàn nàn và Shinichi đã bật cười thành tiếng, suýt chút nữa thì bị sặc cà phê. "Việc dàn dựng bí ẩn thú vị hơn nhiều so với giải quyết nó."

"Không phải vậy," Subaru nói. "Cảm giác thành tựu đó có ở cả hai đầu của quang phổ*. Đôi khi, những bí ẩn tốt nhất là những bí ẩn được tạo ra bởi những người giỏi nhất trong việc giải quyết."( Câu này tùy theo logic IQ của người đọc mà hiểu chứ tui không hiểu gì hết. Ai biết thì please giảng giải lại cho cái đầu không não này với)

Shinichi nhìn chằm chằm vào cuốn sách của cha mình khi Subaru tiếp tục "Thậm chí có thể không có bất cứ thứ gì ở nơi đó chăng."

"Chắc chắn phải có chuyện gì đó," Shinichi khẽ trả lời. "Cô ấy cho chúng tôi biết là có lý do. Mercier muốn chúng tôi tìm thấy căn hộ đó. Chắc chắn phải có chuyện gì đó.

"Tôi đồng ý," KID nói, và quay đầu lại nhằm thực hiện âm mưu trộm nhìn Shinichi. "Cô ấy đã gợi ý nó quá rõ ràng trong lời nói của mình."

"Vậy thì anh cũng nhận ra điều đó," Shinichi trầm ngâm, nhấp thêm một ngụm cà phê nóng. KID thờ ơ liếc nhìn chiếc cốc kia, trông chẳng có gì là mệt mỏi so với cái bộ dạng mà hắn bày ra lúc này .

"Marie Mercier?" Subaru hỏi, gạt ánh mắt ra khỏi bản đồ để ghim cho Shinichi một cái lườm. "Vậy thì chẳng nhẽ cậu đang xem xét trường hợp của Clifford Groves ư?. Cái này có liên quan gì không?"

"Về mặt lý thuyết, Scarlette Shinamoto, Takizawa Morisuke và Clifford Groves đều bị giết bởi cùng một người hoặc một tổ chức," Shinichi trả lời, cố ý nhấn mạnh vào từ 'tổ chức' và chú ý đến cái nhếch mép nhẹ của Subaru. "Các mục tiêu là đồ trang sức đặc biệt mà mỗi nạn nhân sở hữu, và một lời đe dọa hoặc thông điệp cho Kaitou KID đã được để lại ở mỗi hiện trường vụ giết người." Shinichi ngập ngừng rồi nói tiếp. "Mercier là một trong hai ứng cử viên tiêu biểu sáng giá nhất cho vị trí nạn nhân tiếp theo. Người còn lại là Chris Vineyard."

Subaru từ từ ngồi lại. "Việc này không phải là quá nguy hiểm đối với cậu sao, Conan- kun?"

"Không có lựa chọn nào khác," Shinichi trả lời. "Nếu đến khi nguy hiểm thì tất nhiên tôi sẽ sẵn sàng hoan nghênh tất cả các sự giúp đỡ từ mọi phía mà tôi có, nhưng ngay bây giờ chúng tôi-"Cậu đá mắt ra hiệu cho KID- "phải làm những gì có thể để ngăn một người có được tất cả những món đồ trang sức đó, và chúng tôi phải tìm ra kẻ chịu trách nhiệm cho những vụ giết người này . "

Đôi mắt KID ngạc nhiên nhìn Shinichi. Cũng phải, bởi KID, Shinichi và Subaru khá giống nhau, họ đều đang cố để che đậy đi danh tính thật của mình. Tình hình mối quan hệ giữa ba người lúc này cũng không mấy khả quan, chỉ mập mờ trong làn sương ảo.

"Một cậu bé thông minh như cậu chắc chắn sẽ không bị một tổ chức tình báo nào chú ý đến đâu ," Subaru nói. "Nhưng cậu có thể phải cực kỳ thận trọng."

"Tôi cũng đã được cảnh báo về điều đó bởi một người khác, nên anh yên tâm, tôi sẽ thận trọng hết sức có thể" Shinichi trả lời và cố ý phớt lờ cái gật đầu cùng ánh mắt đầy nghi hoặc, không an tâm của Subaru

"Ngươi nhìn vào cơ giáp?"

"Tôi sẽ hoàn thành nó vào cuối tuần này," Shinichi hứa, một lời hứa chắc chắn .Subaru gật đầu đứng dậy và đút tay vào chiếc túi quần kaki thoải mái của mình.

"Tôi hy vọng cậu gặp may mắn trên cuộc hành trình đi tìm căn hộ cùng với người bạn kia," Subaru nói, dừng lại ở ngưỡng cửa. "Và bắt kẻ giết người đứng đằng sau đó "

Shinichi mỉm cười. "Tôi sẽ đảm bảo rằng mọi thông tin quan trọng khác mà tôi tìm ra sẽ đến đúng nơi."

"Và đâu là nơi thích hợp cho mớ thông tin ấy?" KID hỏi, khi họ lại ở một mình. Anh đã chọn cuốn sách Night Baron và mở nó ra chương đầu tiên.

"Với FBI," Shinichi trả lời. "Bởi họ đã cố gắng triệt hạ tổ chức đó trong một thời gian dài."

KID đặt cuốn sách đang mở lên ngực, uốn éo cột sống và ngay cả khi nằm xuống, anh vẫn hướng cong người về phía Shinichi mà không cần cử động nhiều. "FBI. Đó chắc chắn là những người bạn tốt nhất của cậu, tôi nói đúng chứ?"

"Đúng hơn là đồng minh đáng tin cậy," Shinichi trả lời. "Jodie đã theo đuổi Vermouth gần hai mươi năm."

"Nhưng có vẻ cậu đã có một thỏa thuận đình chiến nào đó với Vermouth?" Lông mày của KID nhướng lên, không phải vì sự phán xét mà là sự thích thú. Shinichi liếm môi sực suy nghĩ về lời cảnh báo của Bourbon thoáng qua. "Cậu là một trong những điểm yếu của cô ấy"

"Tôi sẽ không gọi đó là một hiệp định đình chiến đâu, KID." Shinichi đưa mắt trở lại bản đồ, theo dòng sông Seine từ Bảo tàng Orsay đến Nhà thờ Đức Bà, và nhận thấy cái cách mà cha cậu không bao giờ đóng hết hoàn toàn các cạnh của các ngôi sao. "Nó thiên về nhận thức của mỗi người thì đúng hơn."Đúng vậy, giữa Shinichi và Vermouth luôn tồn tại một bức tường vô hình, cho phép họ không làm gì để đi quá xa, quá phận . Điều này cả hai người trong cuộc rõ hơn ai hết.

"Nhìn cậu khi đi cùng mọi người, có thể thấy, cậu đối xử với mỗi người một cách khác nhau . Có lẽ tất cả tùy thuộc vào mức độ thân thiện đối với từng người phải chứ? KID khẽ cười khúc khích, và điều đó khiến Shinichi rùng mình. "Cậu thật sự không biết cậu hấp dẫn đến như thế nào đâu, Meitantei à~~~"

"Không hẳn," Shinichi dùng cặp mắt đăm chiêu kia nhìn chằm chằm vào KID, rồi ước rằng mình không làm vậy, bởi vì ánh mắt KID hiện giờ thật khiến da cậu nổi gai ốc, sởn da gà mà. Nó chứa đầy thú tính như sẵn sàng chực chờ sẵn con mồi, mê hoặc và rồi lừa con mồi đáng thương xấu số ấy vào trong cái bẫy đã giăng sẵn. Và chắc hẳn người nào cũng biết " con mồi " ở đây là ai.

"Cậu giống như một trò ảo thuật không bao giờ diễn ra hai lần vậy", KID trả lời. Anh ta giơ tay lên và lắc lư trong không khí, tạo ra một bông lan Nam Phi* nở rộ trong lòng bàn tay đang mở của mình, những cánh hoa màu vàng rũ ra ngoài quấn quanh ngón tay. "Cậu có biết ý nghĩa của bông hoa này không Tantei?"

"Tất nhiên là tôi biết rồi," Shinichi lầm bầm, Freesia*. "Ám chỉ tính cách trẻ con, chưa trưởng thành, tôi nói đúng chứ. Giống anh vậy." KID chỉ khẽ nở một nụ cười với cậu, một nụ cười lười biếng. Và một lần nữa nắm chặt tay lại, đến khi KID xòe lòng bàn tay ra, bông hoa đã thay đổi. Lần này là một cây zinnia màu cam sáng*, với phần giữa mập mạp và đầy nhụy. "Lòng trung thành." Một cái vặn cổ tay của KID, và bông hoa zinnia biến hình trước mắt cậu. Shinichi tự hỏi làm thế nào mà một cây zinnia đẹp thế kia lại có thể trở thành một cọng rau muống được chứ, nhưng thay vì đáp trả sự tò mò của cậu thì KID lại nói thêm một câu khó hiểu " một mong muốn cố hết sức để giữ lời hứa."

Bóp nát những cánh màu xanh của rau muống, Edelweiss* rơi từ giữa các ngón tay của KID xuống ngực cậu.

"Cố gắng lên," Lí trí của Shinichi gào thét trong sự bất lực trước sự phản đối của con tim đang đập rầm rộ trong lồng ngực như muốn phá tan cái phòng giam nhỏ bé kia để vụt ra ngoài, trao đến tận tay cho nam nhân trước mặt.

"Tất cả các khía cạnh khác nhau của Meitantei đây, cho dù có kì cục thế nào - tôi đều thích," KID nói. "Có thể biểu diễn cùng một trò ảo thuật, nhưng chắc chắn luôn luôn cho ra các kết quả khác nhau."

Cậu mặt đỏ bừng bừng như pháo hoa chuẩn bị nổ bất cứ lúc nào, không biết phải trả lời KID làm sao, Shinichi chỉ đành chạy sát lại gần KID, nhặt một trong những bông hoa Edelweiss đã rụng, tay vuốt dọc theo những sợi lông tơ mềm ấm, nói vu vơ vài ba câu đánh trống lảng . "Ít nhất thì cuối cùng anh cũng đã biến ra được một loại hoa sinh trưởng kể cả trong thời tiết giá lạnh này. Anh có biết rằng lông tơ trên cánh hoa sẽ bảo vệ nó khỏi khô cằn và bức xạ tia cực tím không?"

Đến bây giờ Shinichi mới thực sự ý thức được khoảng cách nhỏ bé giữa họ và khoảnh khắc mà câu nói thả thính của KID bị gián đoạn trước đó. Vì vậy, có vẻ như là KID - người đã vòng tay qua cổ Shinichi để kéo cậu lại gần hơn đã nhận ra sự ngại ngùng của cậu cũng hùa theo lời nói vu vơ không có nghĩa ấy. "Edelweiss cũng có thể được gọi là Chatzen-Talpen trong một số phương ngữ Alemannic."

"Chatzen-Talpen?" Shinichi nghi hoặc nhìn KID "Anh biết nói cả tiếng Đức à?" Cậu ngạc nhiên trước tài năng của KID, đáng khâm phục thật, có lẽ anh là một câu hỏi mà cậu không bao giờ có thể đoán hết được câu trả lời. Lông mi khẽ rung lên theo từng nhịp thở của KID.

"That rights~~~," KID trả lời, thả tay mình lên tóc Shinichi, đầu ngón tay lười biếng lướt nhẹ vào lớp da đầu. "Trông cậu có vẻ mệt mỏi, Shinichi."

"Đã qua một ngày dài, nên mệt mỏi là điều đương nhiên" Shinichi thừa nhận.

"Mặc dù đau vì chia tay, xong em vẫn có thể cúi đầu tiễn anh về mây xa". Trước cái chớp mắt buồn ngủ của Shinichi, KID giải thích. "Một bài thơ của Saga-tennou. Cậu có nghĩ ông ấy có thể là vị hoàng đế Nhật Bản đầu tiên uống trà không?"

Thơ ư? À, phải rồi KID rất thích những bài thơ. Đó là lí do vì sao các thư thông báo của KID nồng đậm mùi thơ ca trù phú.

"Tại sao mọi người lại uống trà thay vì cà phê?" Shinichi hỏi "Rõ ràng là cà phê ngon hơn mà"

"Sau khi cậu đặt ra câu hỏi vô tư đó tôi thắc mắc cậu có thực sự là người Nhật Bản không đó, Tantei- kun?" Tay của KID vẫn còn lởn vởn trên tóc Shinichi, từ từ di chuyển xuống cho đến khi đầu của cậu được gối vào điểm mềm mại chính là giữa ngực và vai của KID.

"Tất nhiên là có," Shinichi trả lời. "Tôi chỉ..."

"Buồn ngủ," KID kết thúc bằng một giọng nói đầy trìu mến. "Ngủ đi, tiểu thám tử của tôi."

"Nhưng tôi chỉ có một cái giường," Shinichi nói, cảm nhận hơi ấm bàn tay của KID trên tóc cậu thật sự rất nhẹ nhàng, nó làm mắt Shinichi nhắm nghiền lại và chắc chắn đây là một giấc ngủ hứa hẹn. Hứa hẹn rằng Shinichi sẽ bớt nghĩ về Ran khi mà tâm trí cậu giờ đây chỉ còn mùi hoa nhài dịu nhẹ thoang thoảng khắp căn phòng của KID.

Shinichi đã chìm vào giấc ngủ trong khi nghe KID lật nhanh các trang của 'Án mạng bên sông Seine', ngân nga một cách thích thú khi tay vẫn đặt trên tóc Shinichi.

*

Thuốc mất nhiều thời gian hơn để phát huy tác dụng sau khi tiêm vào cơ thể. Vì vậy mà Shinichi toát mồ hôi lạnh theo thói quen vùi mặt vào ngực KID ở một trong những phòng tắm tầng dưới, mùi vị mật ong trào ra sau cổ họng.

Shinichi uể oải uống cốc nước mà KID đẩy vào tay mình, và cậu thoáng để KID bế mình trở lại thư viện như thể đó là điều đương nhiên, KID ngồi xuống một trong những chiếc ghế bành căng phồng khi Shinichi cuộn tròn mình vào ngực KID, cậu đã quá kiệt sức.

Shinichi đã bắt đầu lâm vào tình trạng mê man và rồi thiếp đi trong khi vẫn lơ mơ nghe giọng nói trầm ấm của KID đọc to các đoạn của 'Murder by the Seine'.

Sau một giấc ngủ dài thì vào sáng ngày hôm sau, Shinichi đã thức dậy và đập vào mắt cậu là khuôn mặt của mẹ cậu - cô diễn viên nổi tiếng một thời Kudou Yukiko . Khi ổn định nhận thức, cậu chợt để ý rằng chỉ thấy một mình Shinichi trên chiếc ghế bành, cậu đột nhiên cảm thấy mệt mỏi và xen lẫn vào đó là một chút...hụt hẫng ?

"Con gặp ác mộng ư, Shin-chan?" mẹ cậu hỏi nhẹ, làm hành động vuốt tóc ra sau trán. Cô khựng lại như nhìn thấy thứ gì. Sau đó lấy ra cái gì đó đã được gài sau tai Shinichi từ trước. Đó là hoa cẩm chướng*, màu hồng đậm với viền trắng sáng. Một sự kết hợp màu sắc hoàn hảo.

"Đẹp thật" cậu trầm ngâm nói.

"Kaito-kun đã đưa cho con bông hoa này à?" Đến bấy giờ Shinichi mới để ý, cậu hầu như có như không cảm nhận được hơi ấm từ KID bên cạnh mình trên tấm da mềm mại đã được đắp lên người . Điều đó có nghĩa là Shinichi đã ở một mình hơn mười phút, nhưng chưa đầy hai mươi. Bông hoa mà mẹ cậu đang cầm còn tươi và trong nhiệt độ vừa phải của thư viện, nó không hề héo úa, điều này sẽ không thể xảy ra nếu nó ở bên cạnh làn da vẫn còn hơi sốt của Shinichi trong một thời gian dài.

"Chắc vậy," Shinichi nói một lơ đãng, và khi nhìn mẹ cậu nhướng cả hai lông mày một cách khó hiểu, cậu nói thêm: "Đêm qua chắc anh ấy đã đi tìm mấy bông hoa khi con đang còn ngủ." Giờ đây mặt Shinichi đã đỏ bừng. Cậu biết chắc chắn rằng mẹ cậu có thể nhìn thấu cậu một cách dễ dàng, nhưng hiện tại, cậu thật lòng hy vọng bà ấy không thể.

" 'Sự say mê' đó không phải là ý nghĩa duy nhất của hoa cẩm chướng trong hanakotoba* , Shin-chan." Bà vò mái tóc đã rối xù của cậu "Mẹ thật sự rất thích cậu ấy đấy. Con biết đó, Kaito-kun thật sự rất dễ thương và tốt bụng."

"Được rồi mà mẹ," Shinichi nói, và rồi hoang mang khi nhìn mẹ cậu đẩy một miếng bánh mì nướng to tướng vào miệng. Cậu chỉ chớp mắt vài cái mà không dám nói gì . Ngay sau đó, cậu nhận thấy cuốn 'Án mạng bên sông Seine' đang đóng , nằm yên vị trên bàn bên cạnh, giữa một tách cà phê lạnh đầy và một cốc rỗng. "Anh ấy thức cả đêm để đọc sách à?"

"Ồ, điều đó giải thích cho quầng thâm dưới mắt thằng bé." Bà cười dịu dàng. "À đúng rồi, chúng ta xuống ăn thôi bữa sáng đã sẵn sàng rồi."

"Hôm nay liệu có phải là tận thế không?" Shinichi ngập ngừng hít thở không khí. "Nhưng con không ngửi thấy mùi khét mà ..."

"Haha, buồn cười quá nhể," bà trả lời và đưa tay lên chống nạnh giả bộ tức giận. "Con học cái thói hài hước của này từ đâu vậy hả, Shin-chan?"

"Tính hài hước của Meitantei vốn dĩ đã có sẵn rồi," KID nói vọng từ cửa ra vào, Shinichi nhìn theo hướng cầu thang thì đập vào mắt cậu là hình ảnh KID mặc một chiếc quần jean đã sờn hôm qua, nhưng chiếc áo sơ mi trắng thì lại là của Shinichi, cúc áo được KID cài chừa lại nút trên cùng để lộ bờ vai quyến rũ cùng chiếc xương quai xanh mảnh khảnh. Những giọt nước theo đường cơ của KID chảy xuống cổ và ngực, mái tóc của anh thậm chí kể cả khi ướt đẫm thì trông vẫn phóng túng và phong lưu như thường. Thậm chí là còn có một chút... mị hoặc? "Shinichi- kun chỉ giấu khiếu hài hước dưới khuôn mặt đăm đăm khó chịu thường ngày đó mà thôi."

"Vậy đã bao giờ tôi làm anh khó chịu bởi khuôn mặt 'đăm đăm khó chịu' này chưa?"

"Không, chưa bao giờ thật đấy~" KID nói bằng giọng bỡn cợt, với một cái cúi đầu nhẹ thay cho lời chào với mẹ Shinichi. "Tôi thực sự rất vui khi ở cùng cậu. Và bây giờ, chúng ta hãy cùng xuống ăn sáng nào, chàng thám tử nhí."

Mẹ Shinichi ngồi tán gẫu trong bếp với Subaru-san, trong khi KID thì vẫn còn ngáy ngủ do hôm qua đã thức khuya đọc sách, Shinichi có vẻ ngoan ngoãn hơn khi múc cơm vào bát và lẳng lặng thưởng thức ly nước cam ngon lành của mình vào buổi sáng.

"Tôi đã đọc xong cuốn tiểu thuyết Night Baron dày cộm đó vào đêm qua,"

"Anh chăm chỉ thật ha, khi cố gắng thức khuya để đọc cuốn sách nhàm chán không hợp gu mình." Shinichi nói, chọc vào miếng trứng cuộn hơi cháy trong cơm của mình. " Night Baron không phải là một quý ông. Anh ấy thông minh, đảm đang, nhưng cũng tàn nhẫn và coi trọng công việc của mình hơn tính mạng con người."

"Vậy thì nhà phê bình khó tính đây có thừa nhận tôi là một quý ông không?"

"Anh đoán xem" Một cái liếc mắt đầy thách thức mà Shinichi dành cho anh.

KID đặt đũa xuống sau khi ăn xong. "Chúng ta nên đi sớm thôi. Tôi phải ghé qua nhà Aoko và đưa cho cô ấy những ghi chú của tôi vào sáng nay."

"Ghi chú của anh?"

KID từ tốn giải thích: "Cô ấy đã bị ốm hôm qua. "Rõ ràng là cô ấy bị đợt cúm đầu tiên trong mùa nên tôi phải ghé qua đấy để thăm bệnh với đưa tờ ghi chú có chứa những căn dặn dành cho sự hồi phục sức khỏe." Anh nheo mắt lại, nhìn Shinichi một lần để bảo đảm chuyến đi này sẽ không quá sức đối với cậu.

"Mà chắc cậu sẽ không cần mấy tờ giấy ấy đâu tại vì cậu có tôi ngay đây rồi thì cần gì nữa"

Shinichi biết mình vẫn còn nhợt nhạt nhưng cũng đã thêm phần yên tâm trước câu nói của KID. Cậu thực hiện một chuyến đi ngắn ngủi vào phòng tắm để rửa mặt và rửa sạch mùi vị của mật đắng từ cổ họng đã để lộ ra bộ dạng tiều tụy, ốm yếu trong gương.

"Tôi sẽ cẩn thận để không cho bất kỳ con virus nào tới gần cậu trên đường đi tới đó. Chắc chắn đấy" Đôi mắt của KID rất nghiêm túc mặc cho nụ cười nhếch mép vui tươi đang nở trên môi.

"Tôi không lo lắng về điều đó."

KID lắc đầu. "Các thám tử nhỏ dễ bị ốm hơn những thám tử lớn," anh trả lời. "Lần thứ hai tôi gặp cậu, cậu đã bị phát sốt và phải mặc một trong những chiếc áo len quá khổ của chị Ran-neechan."

"Im đi," Shinichi càu nhàu. Cậu biết hệ thống miễn dịch của mình đã bị hỏng từ khi cậu ấy còn nhỏ nhưng cậu đâu thể làm gì. " Ta đi nhanh thôi."

"Ồ," mẹ cậu nói, "nhân tiện, con có một bức thư qua đường bưu điện."

"Hở?" Đầu Shinichi giật nảy cả mình.

"Lá thư?"

Cô đứng dậy khỏi bàn và bước ra sảnh, sau đó quay lại với một phong bì độn giấy. "Dear, Kudou Shinichi."

Phong bì được dán dọc theo mép, và Shinichi run rẩy khi nhận lấy tên người gửi.

MH

"Nữa?"

Chỉ trong vài giây, KID đã di chuyển đến đứng phía sau cậu. "MH? Cậu đã hỏi tôi trước đây về cái tên này, rằng tôi có biết ai đó tên MH hay không. "

"Đây là phong bì thứ hai," Shinichi đáp, dùng móng tay để bóc lớp băng keo rồi rút chiếc khăn tay màu trắng ra khỏi túi để thò tay vào bên trong tránh để lại dấu vân tay. Bên trong là một ghi chú khác và lần này, các bức ảnh được in ra.

"Cô ấy là ai?" Mẹ của Shinichi tò mò hỏi, khi Shinichi tháo chiếc kính 0° ra để nhìn kỹ hơn vào bức ảnh trên cùng.

Đó là người phụ nữ trong những bức ảnh trước, cùng Bourbon và Chianti, đang dựa vào chiếc Chevrolet màu trắng. Đó cũng là chiếc áo khoác Burberry và chiếc túi xách đắt tiền. Lần này, khuôn mặt của người ấy nằm theo góc nghiêng, chợt đôi mắt của Shinichi mở to khi sự nhận ra người trong bức ảnh. "Kanami-san," cậu nói. "Đó là người giúp việc và trợ lý riêng của Takeuchi, Kanami Reika."

KID đưa tay cầm tờ giấy hồng mỏng lên và nhặt nó lên. "Nó nói rằng 'Thám tử nhỏ, hãy tìm bạn bè của cậu.' "

"Bạn bè của tôi?" Shinichi lật đến bức tranh tiếp theo, và lướt qua nó. Nó gần trụ sở cảnh sát, nơi xác của Snake được tìm thấy, theo Shiratori. Lần này, Shinichi không thể nhìn thấy khuôn mặt của Kanami nhưng cậu có thể nhận ra cô ta đang xem gì đó. Cậu cầm kính lên và đeo lại, kích hoạt tính năng thu phóng. "Trung sĩ ...Takagi?"

" Cô ta đang theo dõi anh ấy," KID nói. " Chắc hẳn phải có lý do gì để người giúp việc đó theo dõi anh cảnh sát đấy?"

"Takagi và tôi là những người tìm ra hiện trường vụ án thực sự," Shinichi nói. "Và Takagi là người đã cho tôi xem cuộc phỏng vấn với Ueda. Giả sử cô ta nghi ngờ thân phận thật của tôi thì cô ấy có lẽ nghĩ rằng anh ấy biết điều gì đó...về tôi."

"Cậu có nghĩ rằng anh ấy đang gặp nguy hiểm không, Meitantei?" KID ngọ nguậy nghịch ngợm tờ giấy trong tay. "Có lẽ cậu nên gọi và cảnh báo anh ấy cẩn thận. Hoặc báo cảnh sát rằng cậu đã nghi ngờ Kanami-san?"

"Tôi không thể," Shinichi trả lời. "Nếu cô ấy thực sự có liên hệ với Black Org, hoặc nếu Takagi đến gần bất cứ thứ gì không nên đến, anh ấy có thể sẽ bị giết."

"Nhưng như thế này, thì anh ấy cũng có nguy cơ bị giết", KID nói. "Đây là phong bì thứ hai mà cậu nhận được từ cái tên MH?" Trước câu hỏi của KID, Shinichi chỉ gật đầu và rút điện thoại ra. Cậu lướt qua danh bạ của mình và di chuột qua tên của Takagi. "Đầu tiên là một chiếc USB có hình của Bourbon Chianti và Kanami, nhưng trong những bức ảnh đó, tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ ấy nên tôi không thể nhận ra cho đến khi phong bì thứ hai được gửi đến."

"Với cách mà cô ta lừa cảnh sát đưa Ueda ra khỏi tù để Snake giết, thì khẳng định người đó chắc chắn rất nguy hiểm."

"Nhưng nếu tôi không liên lạc với anh Takagi trong một thời gian dài, có lẽ cô ấy sẽ nhận ra anh ấy không liên quan đến cuộc điều tra của tôi."

Mẹ Shinichi bỗng gõ gõ bàn, phá tan cuộc thảo luận của "hai chàng thám tử". "Ví như nếu con lo lắng cho mẹ, nhưng lại không muốn ai biết con đang theo dõi mẹ từ xa, thì lúc này còn con sẽ làm gì?"

(KID vốn hành nghề ăn trộm nhưng trong tình huống này thì anh đang suy nghĩ lập luận giống thám tử nên mình để là" hai chàng thám tử " luôn nha.)

"Gọi cho bố," Shinichi ngay lập tức đáp lại, rồi cậu chớp mắt vài cái. "Vậy con nên ... gọi cho thiếu úy Satou?"

"Pin-pon ~" cô ấy nói, chạm vào môi mình, làm điệu bộ khi ta hay cảnh báo trẻ con im lặng "Sau tất cả, con đã luôn nói là Thiếu úy Satou cực kỳ có năng lực và trách nhiệm trên hết là rất đáng tin cậy."

"Đó quả là một ý kiến ​​hay," KID nói. "Có lẽ họ vẫn chưa theo dõi cô ấy."

"Tôi đã luôn muốn nhờ thám tử Takagi giúp đỡ về vụ Black Org. "Nhưng Haibara nói với tôi rằng quá nguy hiểm nếu để chuyện này liên quan đến anh ấy." Cậu nuốt một ngụm khí lạnh, sau đó cuộn lên trong danh bạ của mình để xem, tên của Satou Miwako là đầu tiên.

KID giật chiếc điện thoại ra khỏi tay và ngay lập tức thay thế nó bằng một chiếc điện thoại có ổ ghi. "Đừng để lại dấu vết trong khi cậu đang hành động một cách lén lút," KID nói, và sau đó dìa cho Shinichi xem màn hình điện thoại của mình để cậu có thể quay số.

Điện thoại đổ chuông bốn lần mới nghe đầu dây bên kia bắt máy. "Xin chào, thiếu úy Satou nghe đây."

"Thiếu úy Satou, cháu là Edogawa Conan."

Cậu có thể nghe thấy âm thanh náo nhiệt của các hoạt động hàng ngày tại trụ sở chính, và giọng nói cộc cằn của Megure từ phía bên kia của căn phòng. "Cái gì? Co-"

"Đừng nói tên cháu," Shinichi nhanh chóng cắt ngang. "Cháu biết đáng lí ra hiện giờ cháu phải ở Mỹ. Nhưng xin cô gạt bỏ mớ câu hỏi đó và hãy lắng nghe cẩn thận, cô Satou."

Cô hít một hơi sâu, có thể vì ngạc nhiên và căng thẳng trước sự nghiêm túc trong giọng nói của cậu và ngay lập tức cậu nghe thấy tiếng cô đứng dậy và bước ra hành lang.

"Tôi đang nghe đây."

"Trung sĩ Takagi đang bị theo dõi bởi các thành viên của một tổ chức tội phạm lớn chuyên thực hiện các giao dịch vũ khí và mua bán ma túy."

" Cái gì ?" Satou thì thầm vào điện thoại một cách gay gắt. "Cháu lấy thông tin này ở đâu?"

"Điều đó không quan trọng," Shinichi trả lời. "Cô còn nhớ cuộc điều tra của Wataru không? Nó có liên quan đến việc anh ấy bắt giữ Ueda." Do dự, cậu ngả lưng vào ghế, và tay KID đặt nhẹ xuống vai cậu, những đầu ngón tay ấm áp vào xương vai của Shinichi qua lớp áo sơ mi. "Chúng cháu có lý do để tin rằng Kanami Reika là một thành viên của tổ chức."

"Cháu rốt cuộc là ai ? " Cậu có thể nghe thấy sự bối rối và thất vọng của cô, Shinichi khẽ thở dài một hơi.

"Cháu ước rằng cháu có thể nói với cô," cậu nói. "Một ngày nào đó, hi vọng, ta có thể tin tưởng vào nhau"

Một nhịp độ im lặng được đo lường. "Chắc chắn rồi," cô ấy nói chắc nịch. "Cậu chắc chắn mục tiêu là anh ấy, họ đang ..." Cô nói nhỏ, thay vì nói thẳng tên của Takagi thì cô chỉ gọi bằng hàm ý. Satou luôn nắm bắt mọi tình hình nhanh chóng và cẩn thận. Thật tốt khi có cô là đồng minh.

" Cháu chắc chắn," Shinichi nói. "Dù cô có làm gì đi nữa thì thiếu úy Satou, cháu cần cô đừng truy lùng Kanami-san. Ở thời điểm này quá nguy hiểm, và chúng cháu cũng không chắc rằng ..."

" Có ai khác liên quan hay không đúng chứ " Satou nói. "Nhưng cho dù có muốn thì hiện tại, bà ta nằm ngoài quyền hạn của chúng tôi."

"Cái gì?" Shinichi giật nảy mình, Satou hạ giọng cô nhỏ đến mức Shinichi hầu như không thể nghe thấy câu trả lời của cô.

"Chúng tôi đã có một đội ngũ bảo vệ Kanami và Takeuchi hơn một tháng nay, nhưng vừa hôm qua, họ đã rời khỏi đất nước."

"Rời khỏi đất nước?" Các ngón tay của KID hơi siết chặt. Mẹ Shinichi, người đang xem những bức ảnh từ phong bì, cẩn thận cầm chúng bằng chiếc khăn tay của Shinichi, ngạc nhiên nhìn lên.

Satou nói: "Họ bắt máy bay từ Narita đến Heathrow. "Còn về người đó, tôi sẽ ... trông chừng anh ấy."

" Ừm," Shinichi nói. "Và tôi xin lỗi." Cậu cúp máy trước khi cô ấy kịp trả lời và để điện thoại xuống bàn. Những ngón tay của KID đan xen luồn qua mái tóc cậu. "Tôi nên đốt mấy tấm ảnh này."

"Mẹ sẽ cất nó vào két," mẹ cậu nói. "Ở đó nó sẽ ổn thôi."

"Trong bộ quần áo mùa hè của con có một chiếc USB. Nhưng ta sẽ đặt chung cả hai ở đó sao?"

"Chắc chắn rồi, cha con cũng giữ những thông tin nhạy cảm trong đó. Thôi nào, mẹ chắc rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Hầu hết tổ chức đó không còn quan tâm đến gia đình Kudou nữa, phải không?"

"Chỉ vì họ nghĩ rằng con đã chết, nhưng trước tiên phải cứu Vermouth đã."

"Vậy thì họ sẽ không tìm kiếm bất cứ thứ gì ở đây," cô nói. "Giờ thì con hãy đi tắm và thay đồ đi. Tất cả mọi việc để mẹ lo."

"Vâng ạ," cậu chán nản nói, chính KID là người đưa cậu lên cầu thang, về phía phòng tắm đối diện với phòng ngủ của chính cậu, đẩy Shinichi vào một cách nhẹ nhàng. Cậu hoảng hốt khi thấy KID cũng bước theo vào"Cái gì, anh định kì lưng cho tôi sao?"

"Vậy phải hỏi tiểu trinh thám đây có cần tôi không?" KID nghiêng người về phía cậu nở một nụ cười gợi đòn, và Shinichi, người hiện giờ đã nóng bừng bừng từ đầu đến chân, sập cánh cửa vào mặt anh một cách không thương tiếc.

Mãi cho đến khi ở dưới vòi hoa sen ấm áp, cậu mới có thể nhận ra KID đã khéo léo và dễ dàng đánh lạc hướng cậu khỏi nỗi sầu muộn về Takagi về mọi việc. KID thật tâm lý anh luôn có mọi cách khác nhau để có thể xua tan đi buồn phiền của cậu. Với khuôn mặt điển trai cùng tính cách lãng tử, tốt bụng và hài hước, chắc hẳn KID là mẫu hình lý tưởng của biết bao nhiêu người. Bởi anh là tập hợp của những gì hoàn hảo nhất được ông trời dày công tạo thành. Nhưng người hoàn hảo như vậy mà lại là của cậu, của chính Kudo Shinichi này, nghĩ đến cậu tự thấy mình thật may mắn làm sao.

Nhưng thật không hay vì bây giờ, chàng thám tử mơ mộng kia mới nhớ mình đang ngồi trong vòi hoa sen với tấm lụa từ chiếc áo ngủ của KID hôm qua và sực nhớ lại cảm giác ấy, lúc bờ môi hồng hào của KID trên cổ cậu, và... không thể nghĩ ngợi gì thêm. Cậu ôm lấy chính mình, với cánh tay quá ngắn, cơ thể quá nhỏ, và quá yếu. Theo Haibara, có những vết bầm tím dọc theo da của cậu ấy, bất kể những cái chạm và ôm nhẹ là kết quả cho thấy tình trạng ngày một xấu đi của gan và những mũi tiêm hàng ngày.

Cậu nhắm mắt lại, bỏ hết mọi suy nghĩ ra sau đầu và tẩy da chết sạch sẽ.

Sau khi đã đóng gói lại các túi của mình, phân loại chúng thành một chiếc cho những thứ cậu cần và một chiếc cho những thứ cậu không. Cậu ngập ngừng trước tấm giấy gấp giấy origami mà KID đã làm cho mình và cuối cùng, nhét nó vào trang bìa trước của cuốn sách mới nhất của cha cậu để giữ cho các nếp gấp phẳng phiu nhưng vẫn bị nhăn một vài chỗ. KID có thể sửa nó cho cậu sau, nếu da mặt Shinichi có thể đủ dày để tự mình nói với anh rằng cậu đã giữ nó suốt khoảng thời gian qua.

Shinichi cố gắng nhét tất cả mọi thứ mình cần vào một chiếc túi, và khi mọi việc hoàn thành. Cậu khoác lên một chiếc áo len màu đỏ che đi những vết bầm tím trên cơ thể, cái áo len mà Ran đã làm nó cho cậu vào năm ngoái.

KID và Yukiko đang nói chuyện thì Shinichi bắt đầu đi xuống cầu thang, khi nghe thấy tiếng động, KID đã ngưng lại cuộc trò chuyện ngay lập tức, nghe thấy được KID đang đến gần, Shinichi đã phải cố gắng giữ yên bước chân của mình để cho anh không phát hiện ra điểm bất thường trong trạng thái hiện giờ của cậu. "Ta đi ngay bây giờ?"

" Ừm," cậu nói và xoa xoa dây đeo đồng hồ của mình. Gần đây, nó làm cổ tay cậu khó chịu, nhưng chắc chắn rằng Shinichi sẽ không bỏ nó ra. Bởi đó là món đồ cậu có thể dùng để tự vệ

Mẹ Shinichi ôm Shinichi ở cửa khi cậu ấy cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của bà một cách yếu ớt. "Con có chắc là mình không cần những thứ đồ còn lại không, Shin-chan?"

"Chỉ cần mang theo đồ mùa đông của con là được rồi mẹ," cậu lầm bầm, "và con sẽ không trở lại trường tiểu học."

"Cháu có bất cứ thứ gì mà cậu ấy có thể cần," KID cho biết thêm. "Mẹ tôi là Phantom Lady- người phụ nữ 20 khuôn mặt."

Shinichi chán nản khi nhận xét về chứng kleptomania* đang diễn ra trong gia đình KID - một gia đình siêu trộm . Mà thay vào đó, cậu đã nhân cơ hội tự giải chính mình khỏi người mẹ cuồng ôm kia.

Sau đó, Shinichi nhìn lên mẹ mình và cau mày. Hôm qua, Bourbon đã nhận ra cô ấy. Cô ấy vẫn là một gương mặt nổi tiếng, thậm chí khi đã giải nghệ ở Nhật Bản. "Hãy cẩn thận, mẹ" cậu nói bằng giọng điệu nghiêm túc. "Đừng nói về con với bất cứ ai. Hoặc là 'con'."

- (Ở đây nghĩa 'con' thứ nhất là chỉ Shinichi. Nghĩa 'con' thứ hai được đặt trong ngoặc là chỉ Conan)

Bà gật đầu, sau đó cũng quan sát khuôn mặt của cậu từ trên xuống dưới. "Con cũng phải cẩn thận, Shin-chan." Bà ngồi xuống và hôn lên má cậu, một nụ hôn ngọt ngào nhẹ nhàng chan chứa tình yêu thương của một người mẹ. "Đừng ngần ngại gọi cho mẹ và cha của con nếu con cần chúng ta giúp." Cô kéo chiếc vali lên, sau đó lấy chiếc mũ bóng chày của Heiji từ trong ra, đội xuống đầu cho cậu, cho vành mũ quay sang một bên.

"Con biết, con biết, con nhớ rõ rồi mà" Shinichi trả lời bằng chất giọng không cam chịu trước khi chuyển dời sự chú ý của mình sang KID, người đã mặc lên mình một chiếc áo khoác phồng màu tím nhạt với một chiếc mũ lông ngớ ngẩn quấn quanh cổ nhưng kì lạ là cho dù KID có ăn mặc như thế nào đi nữa thì cũng không che đi được cái nhan sắc trời cho ấy, một khuôn mặt vạn người mê.

Ngay phía sau cậu, Subaru - san đang đứng dưới chân cầu thang. "Cậu tính rời đi sao, Conan-kun?" Ánh sáng mặt trời phản chiếu từ tròng kính của anh che khuất đôi mắt sắc lẹm màu xanh.

Shinichi giật mình và xoay mạnh vành mũ bóng chày. "Đúng." Cậu liếm nhẹ khóe môi. "Liệu anh có thể..."

"Tôi sẽ để mắt đến vị tiến sĩ bên cạnh của cậu và bao gồm mấy đứa trẻ," Subaru nói và trong lời nói đó, Shinichi có thể nghe thấy được sự an toàn đáng tin cậy. Mặc dù anh ấy có sở thích riêng của mình là chăm sóc Haibara.

Cậu thầm nghĩ Akai Shuuichi và Kudou Shinichi thậm chí còn có thể trở thành những người bạn tốt hơn nữa nếu họ có cơ hội tìm hiểu nhau mà không sự ngăn cản của những bí ẩn liên tục xảy ra.

"Đi thôi," KID nói, một tay đẩy nhẹ sau cổ Shinichi.

"Được," Shinichi đáp nhẹ, khi họ bước ra khỏi nhà, cậu đã đi một mạch mà không ngoảnh đầu quay lại ngôi nhà thời thơ ấu đấy.


-----E---N---D-----

--C--H--A--P--

---3-1----

-^_^-

-Chú giải :

*Quang phổ học hay Phổ học là ngành nghiên cứu về sự tương tác giữa vật chất và bức xạ điện từ (thông qua quang phổ điện tử, quang phổ nguyên tử,...). Về mặt lịch sử, quang phổ bắt nguồn từ nghiên cứu ánh sáng khả kiến phân tán theo bước sóng của nó, bởi một lăng kính.

*Hanakotoba : ý nghĩa của những loài hoa



*Bông Lan Nam phi (hay còn gọi là Freesia) là một loài hoa xinh đẹp với những bông hoa hình chuông trên một ngồng hoa kèm với mùi hương chanh ngọt ngào. Đây một trong những loài hoa có mùi hương tuyệt vời nhất trong các loài hoa có mùi thơm, trong đó hai màu đỏ và hồng là hai màu thơm nhất. Freesia có cành mảnh và cứng.

---- -----




*Edelweiss = Hoa nhung tuyết, hay còn gọi là hoa Thùy Trinh (tên tiếng Anh: Edelweiss; là một trong những loài hoa núi nổi tiếng ở châu Âu, thuộc họ Cúc (Asteraceae). Tên tiếng Anh hoặc tiếng Pháp của loài hoa này là Edelweiss. Từ này có nguồn gốc từ tiếng Đức: edel nghĩa là quý tộc và weiß nghĩa là màu trắng. Ở Thụy Sĩ, hoa Thùy Trinh thường được sử dụng như là biểu tượng quốc gia (quốc hoa). Cũng chính vì điều này mà hoa Thùy Trinh thường được coi như 1 loài hoa của riêng Thụy Sĩ dù thật ra là không phải thế.

----- -----


*zinnia màu cam sáng :Ý nghĩa là phản ánh một tình cảm lâu dài, nó cũng có thể được sử dụng thay cho hoa hồng, biểu thị cho một tình cảm gắn bó dài lâu, bền vững không phai tàn.

------ ------


Hoa cẩm chướng hồng: Ý nghĩa của tình yêu thủy chung, vĩnh cửu, là biểu tượng của lòng vị tha, sự bao dung của người mẹ dành cho các con ( tùy theo trường hợp, trong truyện này thì ta dùng là biểu tượng tình iu của Kai-chan dành cho Shin-chan nha)



*Kleptomania :Hội chứng ăn cắp vặt Kleptomania là tình trạng cơ thể mất khả năng chống lại cảm giác thôi thúc ăn cắp những đồ vật thường không thực sự cần và ít có giá trị. ( Trong truyện dùng không có ý nghĩa nhưng cứ giải thích cho thỏa tính tò mò)

----- -----

Tada!!! Hôm nay tui đã ra một chap khá dài gồm 7140 từ thay cho lời xin lỗi vì gần suốt 3 tuần qua không ra. Nguyên nhân cụ thể là vì LƯỜI hehe

Mấy bồ mà muốn có truyện nhanh thì cứ vô hối tui đi nha. Chứ không là tui quên mất nhiệm vụ à, chứ không phải do bận đâu -_-

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro