Chương 135: Đoàn tụ

Yêu cầu vô lý này của Kawaori Rino đương nhiên không được mọi người cho phép.

Mizunashi Rena lần đầu tiên chọc vào đầu Kawaori Rino hỏi: “Cô có bị gì không đấy? Chẳng lẽ ngủ lâu rồi hỏng hết não à? Nếu thuốc giải có tác dụng phụ thì đối với cơ thể con người là không thể phục hồi được, cơ thể với loại máu P đặc biệt này của cô có thể chịu đựng được chắc? Sống sót được đã là kỳ tích lắm rồi lại còn muốn đi tìm đường chết? Cô nghĩ mình là 1% may mắn khi uống 'thuốc thí nghiệm Đảo Người Cá' thì sẽ vĩnh viễn may mắn à?”

Kawaori Rino thừa nhận.

Cô như sắp phát điên vì thời gian chờ đợi quá lâu rồi.

Mỗi khi chìm vào giấc ngủ đều lo lắng rằng mọi thứ sẽ thay đổi khi thức dậy.

Ai biết ngủ rồi tỉnh lại sẽ là hai năm sau? Ba năm sau? Năm năm sau?

Cô cũng không biết liệu những người bạn xung quanh mình có biến thành ông bà già khi cô ngủ hay không.

Điểm này hoàn toàn bùng cháy khi Matsuda Jinpei đề cập đến việc có người đang theo đuổi Morofushi Hiromitsu.

Kawaori Rino sắc mặt tối sầm, ấn ngón tay phát ra âm thanh "cạch cạch", "Dám cướp Honey của tôi, đánh chết cô."

Mizunashi Rena cùng Amuro Tooru hai mặt nhìn nhau.

Muốn đánh chết ai cơ?

Matsuda Jinpei ở bên cạnh ngáp dài, tôi không biết, tôi không hiểu, đừng hỏi tôi.

Kawaori Rino bị Mizunashi Rena dành một lúc lâu để chấn chỉnh lại, lúc sau bình tĩnh lại nhưng vẫn là cứu lại chút tôn nghiêm cho mình: “Cô không có 'sinh hoạt ban đêm' thì sao mà hiểu được.”

“?”Mizunashi Rena.

Bé gái mà anh nhìn thấy ở trung tâm thương mại ngày hôm đó luôn in sâu vào trái tim Morofushi Hiromitsu như một mảnh ghép còn thiếu.

Trong khoảng thời gian này, anh rất bận rộn giải quyết các vấn đề tiếp theo sau khi tổ chức bị tiêu diệt.

Furuya Rei, người đã thành công lui thân trở về tên thật cũng không biết dạo này đang bận gì, cơ bản là không tìm thấy người.

Khó có được thời điểm nhàn rỗi.

Đôi mắt trộm nhìn anh của cô bé trốn đằng sau Hanaya Yuna hận không thể dấu cả người đi thật sự quá quen thuộc.

Quen thuộc như trong giấc mơ ngược về đêm mưa 19 năm trước của Hiromitsu.

Cặp mắt kia chồng lên đôi mắt cầu xin anh ở đêm mưa ấy.

Quá giống.

Vì sao…… sao đôi mắt của một cô bé…… lại giống cô ấy đến vậy?

Trên người Morofushi Hiromitsu vẫn đang mặc một chiếc áo sơ mi đã cởi một nửa, công việc tẻ nhạt rườm rà đến mức chỉ có thể ngủ chợp mắt trong chốc lát……

Cái đồ không lương tâm này.

Đã nửa tháng không vào giấc mơ của anh rồi.

Có lẽ là bởi vì quá nhiều chuyện đè trong lòng, khoảng thời gian này anh rất ít khi ngủ.

Tư liệu trên bàn quá nhiều, giống như núi lớn vĩnh viễn không thể làm hết.

Làm xong đống hồ sơ này sẽ lại có đống hồ sơ khác chồng chất lên.

Mặc dù Karasuma Renya chắc chắn đã bị bắt ở nước ngoài, nhưng theo thông tin tình báo từ các đồng nghiệp ở đó, Karasuma Renya lúc ấy đã trong tình trạng hấp hối vì không có đủ nguồn cung cấp máu.

Sự kháng cự của Gin tương đối ngoan cường, hắn ta bị thương nặng và phải trốn đến Bermuda. CIA vẫn đang truy đuổi hắn.

Không có nhiều thành viên của tổ chức còn lại ở Nhật Bản, hầu như tất cả đều đã bị xử lý trong mấy năm qua.

Công việc bận rộn nhất của công an Nhật Bản bây giờ là xử lý các thủ tục tố tụng và truy tố tại tòa án của Talisker và Sharei Kiri cùng các thành viên khác của tổ chức.

Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng thủ tục rườm rà.

Còn phải viết một đống báo cáo.

Bình thường, việc đầu tiên Hiromitsu làm sau khi tỉnh dậy là tiếp tục giải quyết công việc hoặc mặc quần áo đi đến Sở cảnh sát Tokyo, nhưng lần này anh lại đi đến một nơi khác.

Trường tiểu học Raigufirudo đã nhận được sự giúp đỡ của nhiều người quan tâm trong 4 năm qua, khu học không chỉ mở lên cấp sơ trung mà còn bố trí nhiều giáo viên từ nhà nước.

Cũng sẽ có nhiều tình nguyện viên tốt bụng bước vào trường.

Morofushi Hiromitsu đứng trước ngôi trường trông giống như một khoảng sân cổ điển, nhìn những bức tường sơn màu trắng sữa của trường, anh chợt có ảo giác du hành xuyên qua thời gian và không gian.

Lần cuối cùng đến đây là bốn năm trước.

Mặc dù cũng nhờ rất nhiều cấp dưới trông coi trường học nhưng anh rất ít khi dành thời gian đến thăm.

Lần này đến đây, Hiromitsu có cảm giác như mình đã trở về nơi xa xôi bốn năm trước, lúc đó ở đây không có nhiều tòa nhà giảng dạy như vậy. Thoạt nhìn trông giống như một ngôi làng có hàng rào riêng biệt, nơi sinh sống của một nhóm trẻ em ngây thơ.

—— “Tôi chưa bao giờ ngồi trong một môi trường như vậy, ngay cả khi giáo viên thật dài dòng, rất bừa bộn, rất bẩn thỉu. Thức ăn rất nghèo nàn, quần áo rất mỏng, giường ngủ rất nhỏ. Nhưng ít nhất không giống như một u linh, trở thành một ker có cũng được, thiếu cũng chẳng sao.”

Bốn năm trước.

Khi ngồi trên cầu quay lưng lại với chính mình, cô bày tỏ mong muốn sâu sắc nhất của bản thân bằng một giọng điệu rất thoải mái.

Giống như một đứa trẻ đi trong sương mù.

Nhìn thế giới trong trẻo trước mắt, muốn thoát ra khỏi đám sương mù này nhưng lại bị người ngoài nhìn thấy vết thương trên người.

Hiromitsu hơi cúi đầu, cất bước về phía trước.

Đi qua những con đường quen thuộc nhưng giờ đã thay đổi.

Cuối con đường đá cuội hơi gồ ghề là một con sông nhỏ được đào riêng. Trên đó có một cây cầu nhỏ làm bằng tre, hai đầu được kéo bằng những sợi dây thừng dày dặn.

Có ba cô bé ở độ tuổi sơ trung đang chạy vội trên đó.

Đứa trẻ đi trước cầm một cái vợt lưới bắt côn trùng có hai con bướm sặc sỡ. Trên đầu đội một chiếc mũ Beret màu hồng nhạt.

Hai đứa trẻ đi đằng sau kêu lên: “Satai! Từ từ đợi với!”

Đứa trẻ phía trước cười rạng rỡ, giọng nói của đứa trẻ có vẻ ngây thơ không chút trau chuốt đầy hồn nhiên.

Kawaori Rino cười hì hì quay đầu lại làm mặt quỷ: “Mau một chút nào các bạn nhỏ! Đây chính là hai con bướm đầu hổ mà tôi đã dành thời gian thức giấc duy nhất của mình để bắt cho mấy đứa...... Ôi!”

Cây cầu tre rung chuyển, một đoạn dây thừng lỏng lẻo rơi xuống từ chiếc cọc gỗ bên cạnh.

Lòng bàn chân của Kawaori Rino trống rỗng, cơ thể cô bắt đầu rơi xuống sông dọc theo cây cầu tre cong queo.

Không xong.

Bươm bướm của cô!

Bộ váy màu trắng như bông rơi, dòng sông đang trôi dần dần mở rộng trước mặt cô, một bàn tay to lớn đã đỡ lấy cô khi ngón chân cô vừa mới chạm vào mặt nước.

Vợt bắt côn trùng rơi khỏi tay cô, những con bướm bên trong mất đi sự chống đỡ của lưới, phát ra âm thanh "cạch cạch" trong không khí. Những hoa văn cánh đẹp đẽ cuốn theo gió, trong đôi mắt mèo lộ ra vẻ kinh ngạc cùng vui sướng.

“Em……” Anh nắm tay Kawaori Rino, đáy mắt sáng rực lên.

Sức nặng của một đứa trẻ mười hai tuổi trong tay một người đàn ông trưởng thành chẳng là gì cả.

Cơ thể của Kawaori Rino lơ lửng trên không, cổ tay đứa trẻ mảnh khảnh không thể nắm được lòng bàn tay, khi ngẩng đầu lên thấy anh đứng ngược ánh sáng.

Với đôi tay săn chắc và khỏe khoắn cùng cơ thể vững vàng ngồi xổm trên bờ, bộ vest màu xanh đậm thanh lịch và thẳng tắp trên người lộ ra một chút đường nét trên cơ thể. Anh bất động nhìn chằm chằm Kawaori Rino.

Tiếng chuông vang lên lặng lẽ, mây mù tan đi.

Linh hồn ai đó đã nói điều gì trong những hình ảnh phản chiếu chồng chéo trùng điệp.

Đã lâu không gặp.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro