Chương 143: NT - Lần luân hồi thứ sáu (4)

Kawaori Rino nhìn cậu viết bằng tay một lúc lâu.

Cái nhìn sốt ruột trên lông mày của cậu khiến Kawaori Rino cảm thấy rất thú vị, hình như cậu đã quên mất rằng Kawaori Rino không hiểu được ngôn ngữ ký hiệu.

Kawaori Rino dường như có một loại tà ác trong xương tủy, nhìn thấy Hiromitsu lo lắng cho cô, cô thực sự cảm thấy một loại cảm giác kích động khi cậu quan tâm đến cô.

Đã nhìn anh dịu dàng và chu đáo như thế nào khi trưởng thành, sự chăm sóc vụng về của anh ấy khi còn nhỏ cũng thật ấm áp.

Hiromitsu mượn một tờ giấy của chủ cửa hàng, viết viết vẽ vẽ lên đó rồi đưa cho Kawaori Rino xem.

--【 Ai đã dạy em điều này? Có người trong nhà nói với em điều này sao? 】

Kawaori Rino đã hiểu.

Người thân của Hiromitsu là công tố viên phụ trách vụ án của mẹ Kawaori Rino và bạn trai của bà, ông ấy cũng đã nghe một số thông tin về Kawaori Rino.

Có như một người mẹ có cuộc sống riêng tư hỗn loạn như vậy, liệu đứa trẻ có bị ảnh hưởng bởi những người kỳ quái đó không?

Trong vấn đề này.

Con gái về cơ bản là chịu nhiều bất lợi.

Đôi mắt Hiromitsu mở to, thu hình ảnh Kawaori Rino cười vui vẻ vào đáy mắt.

Ai u, Hiro của cô.

Sao có thể đáng yêu đến như vậy cơ chứ.

Thật sự muốn ôm chặt anh ấy hôn mấy phát.

Hiromitsu không biết vì sao cô lại cười, lại viết lên tờ giấy --【 Nếu có thì nhất định phải nói cho anh biết. Đây là chuyện rất quan trọng, em phải tự bảo vệ mình.】

Kawaori Rino lắc đầu: "Không ai nói với em điều này. Chỉ là khi nhìn thấy anh, hormone của em như bùng nổ vậy."

"......" Hiromitsu.

Hormone......?

Một đứa bé năm tuổi.

Biết cái gì gọi hormone à?

Hiromitsu cảm thấy cô bé này có chút...... Trưởng thành quá sớm đi.

Nhưng Kawaori Rino đã thành thạo nắm giữ bí quyết giả vờ đáng thương để Hiromitsu quan tâm.

Rất tốt!

Furuya Rei rửa tay xong quay về thấy Hiromitsu nắm trong tay  một tờ giấy, tò mò nhìn qua hỏi: "Cậu đang viết cái gì đấy?"

Hiromitsu cảm thấy đây là bí mật nhỏ của Kawaori Rino, không tốt cho một cô gái khi những điều như vậy bị quá nhiều người biết, vì vậy cậu vò tờ giấy lại và ném vào thùng rác, làm một ngôn ngữ ký hiệu là "Không có gì, tớ chỉ hỏi em ấy xem em ấy không ăn được thứ gì không hay đại loại thế."

Bên này Hiromitsu đang giúp Kawaori Rino giữ bí mật.

Bên kia Kawaori Rino lại cực kỳ vui vẻ: "Hiro đang hỏi chuyện của tôi, anh ấy đang hỏi tôi trước kia ở nhà có bị bắt nạt hay không......"

"......" Hiromitsu.

Kawaori Rino bá chiếm vị trí bên cạnh Hiromitsu, khoe khoang rồi đưa mắt ra hiệu với Furuya Rei: Ngồi đối diện đi.

Furuya Rei cũng không so đo với cô, ngồi xuống đối diện chống cằm nhìn Hiromitsu cười: "Chúc mừng cậu nha, giải quyết được 'chung thân đại sự'."

"......" Hiromitsu.

Canh cá ở đây là ngon nhất khu vực.

Không chỉ là bởi vì giá cả phù hợp mà hương vị cũng vô cùng tươi ngon.

Kawaori Rino uống một ngụm liền nhả ra, trong canh cá có rau mùi, cô không thích rau mùi.

Sau đó cô cũng không còn muốn hứng thú, cầm thìa khuấy đảo mà không ăn.

Thiếu niên bên cạnh đã chú ý tới hành động của cô.

Vừa rồi còn ồn ào muốn ăn cá, hiện tại lại không động vào tý nào.

"Cạch --" Hiromitsu bỏ hết tất cả rau mùi trong bát mình ra, rắc một ít hạt tiêu trắng vào để khử mùi, đẩy bát sang cho Kawaori Rino rồi lấy bát của Kawaori Rino kéo về phía mình.

Nhìn món canh cá trắng bóng.

Kawaori Rino rất vui vẻ ngồi ăn ngon lành.

Đây là lần đầu cô ăn cơm cùng Hiro kể từ khi tỉnh lại ở kiêpz thứ sáu này.

Lúc trước, mỗi lần Hiromitsu tới bệnh viện tìm cô cũng chỉ là đi ngang qua nhìn một cái rồi đi.

Vụ việc của của Kawaori Rino cùng người đàn ông kia rất nghiêm trọng, tuy rằng đều là người đàn ông kia làm chủ, mẹ Kawaori Rino cũng không đồng ý, hơn nữa còn ngăn cản hắn ta giết bà Wakatsuma, nhưng làm đồng lõa chắc chắn cũng phải chịu hình phạt.

Bởi vì Kawaori Rino không có người thân nào khác ngoài mẹ của mình. Cô không thể được họ hàng ở Tokyo nhận nuôi như Hiromitsu.

Cho nên có khả năng rất cao là cô ấy sẽ phải vào trại trẻ mồ côi giống như Furuya Rei.

Dạ dày của trẻ con không lớn.

Kawaori Rino ăn một nửa là no rồi.

Khi Hiromitsu và Furuya Rei đang cầm ví nhỏ để trả tiền, Kawaori Rino đột nhiên như rơi vào ảo giác về kiếp luân hồi thứ năm khi Hiromitsu lái chiếc xe của mình chở một đống chocolate đến tòa nhà tổ tài vụ vậy.

Thời điểm đàn ông con trai khi chi tiền là đẹp trai nhất.

Bất kể là bao nhiêu tuổi.

Bà chủ quán cẩn thận mang một hộp cơm nhỏ ra rồi đóng gói món canh cá còn dang dở cho Kawaori Rino. Bà mỉm cười dịu dàng và nói với Kawaori Rino: "Cô bé, cháu có hài lòng với món canh cá trong cửa hàng chúng tôi không?"

Nhiều chủ cửa hàng Nhật Bản rất coi trọng khẩu vị của khách hàng.

Cho dù là một đứa trẻ năm tuổi cũng sẽ dò hỏi ý kiến khách hàng.

Kawaori Rino nghĩ: "Ăn rất ngon, nhưng không ngon bằng canh Hiro hầm."

Khi cô bị tra tấn trong phòng thí nghiệm của tổ chức suốt nhiều ngày, bát canh cá mà Vermouth mang đến cho cô là món canh cá ngon nhất mà cô từng nếm trong đời.

Hiromitsu vừa trả tiền xong "?", cậu làm canh cá cho em ấy lúc nào vậy......

Lúc này vẫn chưa đến giờ ăn cơm, cả quán cũng có ba đứa trẻ này đến ăn.

Đột nhiên, một người đàn ông đeo khẩu trang và mặc quần áo đen xông vào từ bên ngoài cửa, cầm theo một khẩu súng.

Sau khi vào, đầu tiên hắn ta dùng chân đạp vỡ chân đèn bên cạnh, khi mảnh thủy tinh vỡ tung tóe khắp sàn, ông chủ đang nấu canh cá ở sau bếp vội vã chạy ra, nhưng lại bị một khẩu súng chĩa vào đầu.

"Đem tất cả tiền trong quán mang ra đây!" Tên đàn ông cầm súng hét to gầm gừ.

Bà chủ bị chĩa súng vào người sợ đến mức mặt tái mét, vội vã chạy đến quầy mở ngăn kéo đựng tiền.

Kawaori Rino nhìn tên kia nắm cây súng trên tay, trong lòng bật cười.

Tên ngu.

Lấy cái súng giả này ở đây đùa ai.

Cô chính là lớn lên trong kho vũ khí của tổ chức đấy.

Lúc tám tuổi, tất cả các loại súng ống trên thế giới đều chỉ là đồ chơi của cô mà thôi.

Quan trọng nhất chính là, cái súng giả này còn làm cực kỳ thô ráp.

Nhưng Furuya Rei cùng Morofushi Hiromitsu ở tuổi này hiển nhiên không nhìn ra.

Kawaori Rino nhìn bà chủ đang khóc, cắn răng lấy số tiền mà bà khó khăn lắm mới kiếm được đưa cho tên cướp làm cô cảm thấy nổi cáu.

Những kẻ hèn nhát như thế này chỉ có thể bắt nạt người già, phụ nữ và trẻ em.

Khi còn ở trong tổ chức, cô thấy kẻ nào liền đánh kẻ đó.

Hiromitsu vốn định nhớ kỹ bộ dạng cùng đặc điểm dáng người của tên tội phạm này, chờ hắn ta đi rồi sẽ báo cảnh sát.

Có một lớp sơn màu vàng ở đế giày của tên tội phạm, trên người hắn ta còn có mùi thuốc thử hóa học rất nồng nặc.

Thoạt nhìn giống như nhân viên trong nhà máy.

Furuya Rei đứng cạnh cũng đang quan sát hắn ta, không ai để ý rằng một bé gái năm tuổi đang lao về phía tên tội phạm như một cái tên lửa.

Đòn tấn công này là một cú quét rất chuẩn vào mắt cá chân của tên cướp.

Nếu người thực hiện động tác tấn công này là người lớn, tên cướp chắc chắn sẽ bị đánh ngã mà không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì phía sau.

Nhưng thể lực của một đứa trẻ là quá yếu.

Rơi vào một người đàn ông trưởng thành bình thường thì cũng chỉ giống như đang gãi ngứa mà không hề đau chút nào.

"!" Hiromitsu.

"!" Furuya Rei.

Cô ấy điên rồi sao!

Sẽ bị giết chết mất!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro