Chương 15: Chứng thực
Đối mặt với lời "tỏ tình" vô cùng nghiêm túc của Kawaori Rino.
Vẻ mặt Scotch vẫn bất động như núi, đuôi mắt thon dài cùng hàng lông mi rậm rạp chớp mắt đầy bất đắc dĩ, như thể không đem những lời này của Kawaori Rino để trong lòng.
Kawaori Rino buông xuống chén đũa trong tay, nghiêm túc nói với Scotch.
"Tôi là bị Rum phạt lưu chuyển đến tổ tài vụ, nhưng nơi này không thích hợp với tôi chút nào. Tôi muốn trở lại tổ hành động, anh cũng là ở tổ hành động mà đúng không? Tuy rằng hiện tại anh đang ở tổ tình báo cùng Bourbon. Nhưng dựa vào hiểu biết của tôi với tổ chức, những ai là tay bắn tỉa đểu được phân đến tổ hành động. Nếu anh có thể giúp tôi được trở lại tổ hành động một lần nữa, tôi sẽ rất cảm kích anh."
Bởi vì muốn trở lại tổ hành động, cho nên mới đối xử đặc biệt với tay bắn tỉa Scotch này sao.
Đây là Kawaori Rino đơn giản hóa mục đích của chính mình, lấy thân phận thành viên tổ chức nói với Scotch.
Kawaori Rino đã từng cẩn thận nghĩ vì sao Scotch, Rum lẫn Vermouth đều không tin chuyện mình sống lại nhiều lần, đại khái cũng là vì hành vi ngày trước của Orianko ở trong tổ chức, mọi người đều cảm thấy loại chuyện này quá mức kỳ lạ hoặc là Orianko lại muốn chơi cái trò gì đó.
Hiện tại dù sao cũng là lần thứ ba hai người gặp mặt.
Về tình về lý quan hệ đều không có thân thiết đến mức nói chuyện sống lại không dễ dàng lí giải đó được.
Trước tiên kéo gần quan hệ một chút rồi tính sau.
Kawaori Rino ngẩng đầu nhìn thoáng qua vẻ mặt của Scotch, thần sắc trên mặt hắn lộ ra vẻ suy tư, tựa hồ không có nghi ngờ gì.
--【 Tôi sẽ rất cảm kích anh. 】
Cô ấy nói câu này rất chân thành.
Ánh mắt giống như là một con cún nhỏ đáng thương.
Scotch cũng có vẻ mặt tương tự khi nghĩ đến đứa trẻ đó bước lên chiếc ô tô màu đen vào mười năm trước.
"Scotch? Scotch?" Kawaori Rino nửa ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ tiến đến trước mặt Scotch, tỉ mỉ nhìn chằm chằm vào mắt hắn. "Anh nghĩ gì mà nhìn tôi đến xuất thần như vậy?"
Kawaori Rino nghiêng đầu, giống như thực thích gần gũi quan sát nhất cử nhất động của Scotch.
Scotch có chút buồn cười, hắn đặt tách trà xuống: "Có một hạt cơm dính ở khoé miệng cô kìa."
"Hả?" Kawaori Rino không nghe rõ.
"Có một hạt cơm dính ở khoé miệng." Scotch chỉ chỉ bên miệng Kawaori Rino, sau đó...... Nhìn cô vươn đầu lưỡi liếm mép.
Đầu lưỡi ửng đỏ cuốn lấy hạt cơm, ánh sáng ở ngoài cửa sổ dừng trên sườn mặt cô tạo thành bóng, hình dáng nghịch ngợm của cô trong nháy mắt vô cùng rõ ràng.
Scotch nhìn cô chép chép miệng, không biết nên làm ra vẻ mặt gì mới tốt.
Kawaori Rino duỗi tay sờ lên khóe miệng: "Có còn không?"
Scotch lắc đầu, cô cực kỳ thỏa mãn vỗ vỗ cái bụng tròn trịa căng phồng, chờ Vermouth tới giải quyết các khoản nợ với cô.
Sau khi đưa cho Scotch nhiều tiền như vậy, cái bà già kia khẳng định lại muốn lảm nhảm nửa ngày.
Cơm no rượu say.
Kawaori Rino rất vừa lòng, nhưng mà cô lại quên mất một điều: "Ngày hôm qua anh đi làm nhiệm vụ à? Không phải ba ngày sau chúng ta có nhiệm vụ sao? Tổ chức sẽ không chèn thêm nhiệm vụ vào giữa, là nhiệm vụ gì vậy?"
"Không phải tôi." Scotch ngước mắt lên. "Là Bourbon ."
"?" Kawaori Rino ngồi thẳng, "Kia nói cách khác, số tiền này là...... Là cho anh ta?!"
"Đúng vậy, ngày hôm qua cậu ấy đi theo dõi Shareikawa một lúc, không cẩn thận làm nổ lốp xe, vừa vặn hôm nay tôi tiện đường......" Scotch gật đầu, còn chưa nói xong liền thấy Kawaori Rino đối diện tay nắm lại đập bàn.
"Tôi ngàn vạn lần không nghĩ đến tình huống này, đáng chết Bourbon, chết tiệt Amuro Tooru! Anh ta đúng là cái đồ không biết xấu hổ!"
Scotch nghe cô ở đối diện mắng chửi, tính mở miệng ngăn cản: "Thật ra không phải như vậy......"
"Không, anh không hiểu. Tên đó nơi này có vấn đề." Kawaori Rino chỉ vào đầu mình, rất nghiêm túc mà khuyên nhủ Scotch. "Anh ta á, cả đầu đều là tính kế, âm mưu. Là một con cáo xấu xí đáng ghét, một lời không hợp liền đào bẫy chôn người khác......"
Kawaori Rino hận không thể đem những từ ngữ dơ bẩn nhất thế giới hình dung đều chất lên trên người Bourbon, cô đưa ra đủ loại suy đoán ác ý: "Khẳng định là cái tên xấu xa kia biết tôi sẽ không dễ dàng đem tiền cho anh ta, cho nên mới để anh ra mặt thay! Đáng ghét, chính là như vậy! Chính là ở hết trong lòng bàn tay anh ta, giống như là mấy quả ớt cay vậy, thật sự làm người ta chán ghét!"
"Là tôi chủ động muốn tới." Scotch nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu, làm Kawaori Rino một giây trước còn đang cao giọng mắng mỏ liền ngậm miệng ngay tức khắc.
Kim giây đồng hồ tí tách trôi đi, trái tim chôn ở bên trong ngực Scotch hữu lực nhảy lên.
Không khí giữa hai người trong nháy mắt vô cùng kỳ lạ.
Scotch khẽ cười với Kawaori Rino nói: "Lần trước vật tư đưa đến là quá nhiều, tôi tới đem trả lại, thuận tiện giúp Bourbon chuyện nhỏ này."
"A? Không cần đâu, mấy cái vật tư này mỗi lần tôi làm nhiệm vụ đều là lấy gấp 10 lần, lo trước không sợ thiếu......"
"Nhưng nếu như vậy, không phải cô sẽ bị mắng sao?" Cánh tay Scotch gác ở trên mặt bàn, ý bảo bản thân không vội, Kawaori Rino có thể chậm rãi uống xong canh.
Kawaori Rino cúi đầu uống một ngụm canh, đem rong biển cùng đậu phụ đưa vào trong miệng.
Ý của Scotch khi nói những lời này.
Chu đáo như vậy sao? Cảnh sát Morofushi.
Lần này gặp nhau so với bốn lần trước đều tốt hơn rất nhiều, Scotch đối với cô giống như không quá đề phòng.
Tốt rồi.
Đây là bước đầu tiên ở trước mặt Scotch nâng độ hảo cảm!
Trên bàn chia ra hai bầu không khí hoàn toàn khác nhau.
Nhà gái bên này nhẹ nhàng sung sướng, mặt đầy vui vẻ; nhà trai nơi đó đôi mắt suy tư, thâm tàng bất khả lộ.
Ngày hôm qua Bourbon thấy một mặt của Orianko, bị Orianko tính kế một chút.
Scotch rất hiếm khi thấy Bourbon bị thua thiệt ở trong tay ai đó.
Nhìn lốp xe bị hỏng kia, mặt mày Scotch như phủ một lớp sương mờ.
Bourbon vốn dĩ không có ý định tiếp cận tổ chức theo con đường này, hắn cảm thấy Orianko đối với hắn tràn ngập địch ý, dù sao một cái lốp xe cũng không tốn bao nhiêu tiền, cũng lười dây dưa cùng kẻ điên này.
Nhưng Scotch tính toán để bản thân tới thử một chút...... Ừ, thử Kawaori Rino một chút để xem rốt cuộc vì sao lại chán ghét Bourbon như vậy.
Hắn mới tiếp xúc với Kawaori Rino ba lần, mà Bourbon lại càng ít hơn.
Hai người rốt cuộc đã qua lại những gì, có cái thù hận gì mà lại có thể khiến Kawaori Rino phát cáu mỗi khi nhắc tới Bourbon?
Scotch không rõ, trùng hợp có hai người cũng chọn nhà hàng này dùng cơm cũng không rõ.
Khi Kawaori Rino tâm tình đang sung sướng mà đưa canh lên miệng, cửa giấy bị bốn ngón tay gõ vang, cái giọng xui xẻo của Bourbon kia không biết sao lại ở ngoài cửa truyền vào.
"Thật ngượng ngùng, bởi vì âm thanh của cô vang quá lớn làm tôi không có biện pháp bỏ qua, cho nên sang đây vớt lại một chút hình tượng của mình."
Thật tuyệt.
Vừa rồi một đống từ ngữ thô tục toàn bộ đều rơi vào tai người không nên nghe nhất.
Này nếu là người bình thường, để người mình đang chửi nghe được, khẳng định hận không thể tìm lỗ mà chui vào.
Nhưng Kawaori Rino lại không phải người bình thường.
Kawaori Rino đập bàn vang một tiếng chỉ vào cửa, mặt đầy khát vọng chứng thực muốn nhận được sự tán thành của Scotch.
"Đấy anh thấy chưa! Cư nhiên còn đi nghe trộm người khác nói chuyện! Rất là đê tiện! Tôi một câu cũng không nói sai!"
"?" Bourbon .
"......" Scotch.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro