Chap 16: Bãi đất trống và lời bày tỏ
Quay trở lại với Ori, cô kéo Chính Nhân ra một khoảng đất trống rồi dừng lại.
" Em đưa anh ra đây làm gì? " - Chính Nhân nhíu mày.
" Không biết nữa. Muốn hít khí trời thôi, căng thẳng quá mà " - Ori thả lỏng người hít một hơi thật sâu.
" Con nhỏ này " - Chính Nhân lắc đầu rồi xoa xoa đầu cô.
" Hôm nay không gây chuyện lại đi giải vây cho người khác sao? Đúng là có tiến bộ " - Chính Nhân cười rồi nhìn cô.
" Nhưng mà hôn ước giữa Hê Lô và Rain là sao? "
" Họ có hôn ước với nhau, từ thời ông chúng nó hứa hôn ý. Anh và Rain có mối quan hệ như nào vậy? " - Ori ngước nhìn Chính Nhân.
" Nhà Rain ở ngay cạnh ngoại anh. Hè nào anh cũng về đó. Cô ấy rất dễ thương, rất tốt bụng, lại hậu đậu hay quên. Năm nào cũng thế, anh chỉ đợi đến hè để được về quê ngoại, gặp cô ấy thôi "
" Thảo nào cứ tới hè là anh lại mất tích. À sao anh lại không nói thật về gia đình anh? Rain có nói cho em biết anh mồ côi, đang ở với chú mà? Vậy người đàn ông trước đây em gặp sao anh gọi là ba? " - Ori.
" Người đó là chú của anh. Anh cũng không hiểu sao chú lại bắt anh gọi chú là ba. Đến năm ngoái thì anh mới hiểu hết mọi chuyện. " - Chính Nhân thở dài nhìn xa xăm.
" Anh đi đâu một năm trời vậy? Hiểu hết mọi chuyện là sao? Có dính líu đến Ngọc Tuấn sao? Mà hình như không phải năm ngoái... mà là năm kia, năm anh lớp 10 thì anh đã rất khác lạ rồi " - Ori thắc mắc.
" Chuyện của anh không cần em bận tâm " - Chính Nhân lạnh lùng nói rồi quay lưng lại với Ori.
" cái sẹo trên đầu em vẫn còn nè, năm em lên lớp 5, em bị tai nạn và được anh đưa đến bệnh viện, vì em hôn mê nên chưa thể tìm được gia đình, anh đã ở lại chăm sóc em mặc dù đó mới là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Lúc em tỉnh dậy anh vẫn luôn túc trực bên giường bệnh. Rồi ba anh đã tới đưa anh đi. Em mãi không tìm được anh. Sau đó lên lớp 6, anh lớp 8 chúng ta mới chung một dãy học. Anh cũng đã rất vui khi anh thấy em khỏe lại. Có đúng không? " - Ori xoay người Chính Nhân lại.
" Anh là một người hay cười, ấm áp và luôn giúp đỡ người khác. Nhưng bây giờ, anh không còn vui vẻ giống như trước nữa "
" Vậy thì sao? " - Chính Nhân nhướng mi.
" Em không muốn anh như vậy " - Ori kéo tay Chính Nhân.
" Thắc mắc của em sau này tự nhiên sẽ có câu trả lời " - Chính Nhân gỡ tay Ori ra rồi đi về lớp. Ori nhìn theo Chính Nhân thở dài rồi cũng quay bước về lớp.
Tại một khoảng đất trống gần đó cũng đang có ba con người đang nói chuyện với nhau...
" Chị hẹn tôi ra có việc gì? " - Ngọc Lan cùng Ngọc Nghiên đi tới gần một cô gái đang đứng đợi đó.
" Muốn cho cô xem cái này " - cô gái đó đưa cho Ngọc Lan chiếc điện thoại.
" Cái gì thế này? Sao chị lại có những tấm hình này? " - Ngọc Lan tức giận ném chiếc điện thoại xuống sàn vỡ tan tành.
" Cái đó không quan trọng, quan trọng là chúng ta cùng chung một kẻ thù " - Cô gái đó xoay mặt lại nhìn Ngọc Lan cười.
" Chị thì có liên quan gì tới cô ta? " - Ngọc Nghiên nghi ngờ lên tiếng.
" Tất nhiên thì không liên quan tới tôi... nhưng lại liên quan đến em họ tôi " - cô gái
" Hèn nhát vậy sao? " - Ngọc Lan nhếch môi cười rồi xoay người bước đi, Ngọc Nghiên vội chạy theo. Hai người vừa đi khuất thì một cô gái khác bước tới nói:
" Kim Ngọc, chị làm tốt lắm "
" Chuyện mà mày nhờ sao chị có thể không làm tốt được chứ? Kĩ thuật chỉnh ảnh quả không tồi nha, chắc con nhỏ đó không xong với Anna rồi " - Kim Ngọc cười rồi hỏi tiếp:
"Nhưng sao mày không để tao xử lí con nhỏ đó mà phải mượn tay con Anna? "
" Anh Key sẽ không tha thứ cho em nếu em trực tiếp xử lí con nhỏ đó. Em đành phải làm vậy thôi " - Kim Hoa nhếch môi nhìn Kim Ngọc.
" Nhưng mà hôm qua chị tới khách sạn Nikko làm gì thế?"
" Mày nghĩ xem? " - Kim Ngọc thở dài.
" Lại hôn nhân chính trị sao? Mệt thật. Đi thôi " - Kim Hoa khoác vai Kim Ngọc bước đi.
Quay trở lại với Hiền Hoà và Ngọc Tuấn, cậu kéo cô đến sân bóng rổ rồi chạy đi đâu đó.
" Nè,cậu kéo tôi đến đây rồi chạy đi đâu thế " - Hiền Hoà gọi với nhưng không nhận lại được chút hồi âm nào từ Ngọc Tuấn.
" Cậu ta lại dở trò gì nữa vậy " - Hiền Hoà lắc đầu rồi đứng dậy bước đi ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Quả là rất rộng, thiết kế cũng rất chuyên nghiệp. Đây quả là ngôi trường dành riêng cho quý tộc. Từ phòng ốc đến trang thiết bị đều rất hiện đại, thiết kế rất tinh tế. Mãi ngẩn người trong suy nghĩ mà nó không biết Ngọc Tuấn đã đứng phía sau cô từ lúc nào.
" Cậu ngẩn người ra nghĩ gì thế? " - Ngọc Tuấn đi tới ném quả bóng rổ về phía Hiền Hoà.
" Chơi bóng rổ với tôi không? "
" Gì? " - Hiền Hoà lóng ngóng chụp lấy quả bóng rồi lườm Ngọc Tuấn cáu.
" Cậu đang sỉ nhục chiều cao của tôi đấy, làm sao tôi ném được quả bóng này vào cái rổ kia chứ "
" Haha. Cùng lắm là tôi bế cậu lên ghi điểm là được chứ gì? " - Ngọc Tuấn cười rồi đi tới cướp lấy bóng trên tay Hiền Hoà rồi ném vào rổ một cách điệu nghệ trước sự há hốc miệng của cô.
" Xa như vậy mà cậu cũng... "
" Chơi nào " - Ngọc Tuấn cười rồi kéo Hiền Hoà đi vào sân.
" Nếu cậu cướp được bóng từ tay tôi thì tôi sẽ làm osin cho cậu và ngược lại "
" Chỉ cướp bóng? Không cần phải ném vào rổ chứ? " - Hiền Hoà hỏi rồi sắn tay áo lên hùng hổ.
" Tất nhiên " - Ngọc Tuấn nghiên đầu rồi nhặt quả bóng lên vỗ xuống đất đợi Hiền Hoà chạy tới. Hiền Hoà nhào tới cướp bóng, kéo áo rồi ôm chân... Pla pla lăn lê bò lết làm đủ trò nhưng vẫn không thể cướp được bóng từ tay Ngọc Tuấn.
" Ơ kìa em chào thầy " - Hiền Hoac đột nhiên dừng lại hứng phía cổng ra cúi đầu.
" Cổng vào tôi đã khóa rồi. Từ lúc vào ngôi trường này tôi cũng chưa nghe tin đồn nào về ngôi trường này có ma " - Ngọc Tuấn bật cười nhìn khuôn mặt nhăn nhó khó coi của Hiền Hoà.
" Thôi nghỉ đi, mệt quá rồi " - Hiền Hoà ngồi sộp xuống đất thở. Ngọc Tuấn đi tới chiếc ghế để sẵn hai chai nước rồi mang tới ngồi bên cạnh nó đưa cho nó một chai nước.
" Vui không? " - Ngọc Tuấn cười rồi lấy khăn chấm mồ hôi trên trán Hiền Hoà.
" Mệt. Nhưng mà vui " - Hiền Hoà cũng cười rồi lấy chiếc khăn từ tay Ngọc Tuấn rồi lau đi mồ hôi trên mặt.
" Cậu có biết chơi bóng rổ quan trọng nhất là điều gì không? " - Ngọc Tuấn hỏi Hiền Hoà.
" Là gì? " - Hiền Hoà lấy chai nước rồi uống một hơi.
" Là người đồng hành cùng mình trên sân bóng đấy. Có thể đi cùng nhau hết trận bóng đó và dành chiến thắng không thì người đồng hành rất quan trọng. Tôi và cậu cũng có thể là người đồng hành cùng nhau không? "
" Vậy thì cậu sẽ thua là cái chắc " - Hiền Hoà vẫn tươi cười nhìn Ngọc Tuấn.
" Sở dĩ tôi không muốn gọi là đồng đội vì tôi không muốn giữa chúng ta chỉ là bạn bè " - Ngọc Tuấn nói mà không liên quan gì đến câu nói của cô và nhìn vào mắt Hiền Hoà.
" Cậu hối hận vì làm bạn với người chân ngắn như tôi sao? " - Hiền Hoà cười xuề xòa cho qua chuyện, nhìn vào ánh mắt của Ngọc Tuấn dường như cô cũng đoán ra được điều gì đó.
" Cậu làm bạn gái của tôi nhé " - Ngọc Tuấn đột ngột nói làm cô giật bắn người.
" Cậu... Cậu đang nói gì thế? " - Hiền Hoà lắm bắp hỏi lại.
" Từ lúc gặp cậu lần đầu cho tới bây giờ tôi cũng không biết điều gì ở cậu lại thu hút tôi như vậy. Lúc nghe cậu là hôn thê của Ken, trong lòng tôi rất khó chịu và cả lúc nãy khi Chính Nhân muốn đưa cậu đi tôi chỉ muốn cậu là của riêng tôi " - Ngọc Tuấn nhìn vào mắt Hiền Hoà thổ lộ.
" Tôi... Tôi " - Hiền Hoà bối rối nhìn sang hướng khác. Lời bày tỏ của Ngọc Tuấn quá đột ngột và coi cũng chưa sẵn sàng quên đi mối tình cũ để bắt đầu một tình yêu mới. Và hơn hết, cô chỉ luôn xem Ngọc Tuấn là bạn tốt.
" Cậu không cần phải trả lời tôi bây giờ. " - Ngọc Tuấn lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.
"Hi vọng lời tỏ tình đột ngột thế này sẽ không ảnh hưởng đến tình bạn của chúng ta "
" Bây giờ tôi chỉ có thể nói... Cậu là bạn tốt của tôi thôi " - Hiền Hoà nhìn Ngọc Tuấn rồi nói:
" Tôi cũng không muốn vì cái gì mà đánh mất tình bạn này "
" Không sao " - Ngọc Tuấn cười rồi nói tiếp - " Mà lúc nãy cậu thua nhé, phải làm osin cho tôi đấy "
" Không phải chứ? " - Hiền Hoà than thở - "Cậu cao hơn tôi còn rành chơi bóng rổ hơn tôi. Cậu phải biết tôi sẽ thua nên mới thách đấu phải không? "
" Làm sao mà không biết " - Ngọc Tuấn cười lớn.
" Tôi sẽ giết cậu " - Hiền Hoà nhào tới phía Ngọc Tuấn nhưng không may dẫm phải chai nước làm nó té nhào lên người Ngọc Tuấn.
" Ây zaaa. Đau quá " - Hiền Hoà ngượng ngùng giả bộ than rồi chống tay ngồi dậy nhưng bị Ngọc Tuấn kéo lại.
" Hình như tôi mới là người bị đè " - Ngọc Tuấn cười rồi lấy chiếc vòng trong túi quần ra đeo cho nó - " Sinh nhật vui vẻ "
" Cậu biết ngày sinh của tôi sao? " - Hiền Hoà bất ngờ ngồi dậy lấy tay sờ mặt dây chuyền, là hình cỏ bốn lá.
" Hi vọng cậu sẽ luôn gặp may mắn " - Ngọc Tuấn ngồi dậy rồi nhìn Hiền Hoà thì đột nhiên tiếng trống vang lên.
" Gì vậy? " - Hiền Hoà thắc mắc.
" Là tiếng trống báo nghỉ đấy "
" Tới giờ nghỉ trưa rồi sao? Chưa tới giờ mà "
" Là nghỉ học. Chắc có việc nên được nghỉ. Số cậu may mắn thật. À chắc nhờ chiếc vòng hiệu nghiệm đấy. Đi. Tôi dẫn cậu đi ăn. " - Ngọc Tuấn đỡ Hiền Hoà đứng dậy. Đúng lúc tiếng chuông điện thoại cô reo lên, Hiền Hoà chạy tới hàng ghế mà cô để áo khoác cùng điện thoại ở đó để nghe điện thoại. Ngọc Tuấn thu dọn đồ rồi đi tới phía Hiền Hoà.
" Ai vậy " - Ngọc Tuấn hỏi.
" Là Candy. Cậu ấy bảo ba người họ có việc về trước kêu tôi bắt taxi về " - Hiền Hoà nói rồi khoác chiếc áo lên.
" Cũng tốt. Tôi dẫn cậu đi chơi " - Ngọc Tuấn cười rồi cũng lấy máy gọi cho Ngọc Lan báo rồi kéo Hiền Hoà đi.
"Cũng phải tắm thay đồ trước chứ " - Ngọc Tuấn đưa Hiền Hoà đến dãy D. ( mọi người còn nhớ dãy D là dãy gì không? Vì trường này ở lại buổi trưa nên có phòng riêng cho học sinh nhưng chỉ những người có gia thế lớn mới có nhé. Còn lại thì mỗi dãy trường đều có kí túc xá nhé. Hiền Hoà cũng được sắp xếp ở cùng bọn Hê Lô nhé)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro