Chương 36: Xin hỏi có thể ký tên cho ta không
Chương 36: Xin hỏi có thể ký tên cho ta không
Hứa Giai Kỳ thấy Từ Tử Hiên trong nháy mắt đó vừa yêu vừa hận, tức giận trừng mắt nhìn, nhìn Từ Tử Hiên không nói nên lời.
Tôn Nhuế nín cười tiến lên: "Hứa tỷ, đừng tức giận đừng tức giận. Người này không phải đã tới sao? Tới là tốt rồi, tới là tốt rồi."
"Aiz." Hứa Giai Kỳ thở dài một hơi, nhìn Từ Tử Hiên một cái, tiếp đó lấy điện thoại mở weibo, chỉ hình phía trên hỏi Từ Tử Hiên: "Ngươi và Trương Ngữ Cách thật sự là bằng hữu?"
"Ừ, hảo bằng hữu." Từ Tử Hiên gật đầu một cái, nhìn thấy trên di động xuất hiện hình mình cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Hứa Giai Kỳ như có điều suy nghĩ gật đầu một cái: "Vậy cũng tốt, bất quá ta trước cảnh cáo ngươi một câu, cùng Trương Ngữ Cách ở chung với nhau đừng đùa hư. Chưa nói đến hậu thuẫn Trương thị nàng dựa vào, vỏn vẹn người trợ lý kia của nàng thôi đã đủ cho ngươi uống một hũ. Năm năm trước, một mình Ngô Triết Hàm khuấy loạn cả nửa bầu trời, hiện tại cho dù treo chức vụ trợ lý ngươi cũng phải kiềm chế điểm."
"Ờ, ta nhớ rồi." Người khác có lòng tốt nhắc nhở, Từ Tử Hiên cho dù không cảm thấy trọng yếu, nhưng vẫn nhận lấy phần ý tốt này.
Hứa Giai Kỳ lấy ra một phần kế hoạch đưa tới trước mặt Từ Tử Hiên: "Công ty quyết định đem ngươi chế tạo thành ngôi sao show giải trí, bất quá chuyện này còn chưa hạ quyết định xuống dưới, dẫu sao ngươi còn nhận một bộ phim của Trương thị, lúc trước ta còn hơi bận tâm chuyện ngươi đoạt danh ngạch của người mới Trương thị, không biết có dẫn đến Trương thị trả thù hay không, bất quá nếu ngươi đã nhận biết Trương Ngữ Cách, Trương thị hẳn sẽ không khó xử ngươi. Đến đoàn phim ngươi thả thấp tư thái một chút, làm người khiêm tốn một chút, không được ngang ngược. Ngàn vạn lần không nên bị phong quang nhất thời làm mê mắt, phải thời khắc nhớ, tự tin nhiều hơn người một phần, tư thái so người thấp một bậc. Chờ thật sự nổi tiếng, có thực lực có thể đứng vững gót chân, ngươi mới có tư cách tùy hứng. Nếu bộ phim này phát sóng ra phản ứng không tệ, khả năng kế hoạch của công ty cũng sẽ thay đổi. Nói cho cùng ngôi sao giải trí từ đầu đến cuối vẫn kém hơn diễn viên, một diễn viên giỏi là nghệ sĩ có thể được người tôn kính, một ngôi sao giải trí giỏi bất kể công ty làm đến trình độ nào cũng không đuổi kịp diễn viên."
Từ Tử Hiên cẩn thận nghe, những thứ này nguyên thân cũng không biết, dù sao vị người đại diện trước ngoại trừ cho nguyên thân đi lấy lòng đủ loại ông chủ lớn cầu tài nguyên ra, không tiết lộ chút nội dung nào khác.
Chờ Hứa Giai Kỳ nói xong, Từ Tử Hiên liền bắt đầu kỹ lưỡng nhìn bản tài liệu.
Bên kia, Hứa Giai Kỳ nói với Tôn Nhuế: "Về phần ngươi, công ty dự định để cho ngươi đi quay phim, gần đây Giang Hải Khê Giang đạo dự định quay một bộ phim nhiệt huyết thanh xuân, vừa vặn có liên quan đến các loại âm nhạc, ta đã giúp ngươi lấy một danh ngạch thử vai, sự tình cụ thể đều đã gửi mail cho ngươi, thời gian đã định thứ ba tuần sau, ngươi trở về nhìn kỹ một chút."
"Được." Tôn Nhuế rất cảm kích hướng Hứa Giai Kỳ nói cám ơn.
Hứa Giai Kỳ nhìn về phía Tôn Nhuế, trong mắt thêm mấy phần tìm tòi nghiên cứu, lúc tranh tài Từ Tử Hiên ở vòng thứ nhất biểu diễn sở trường, rất rõ ràng đè ép Tôn Nhuế một bậc, hiện tại tranh tài kết thúc, tác phẩm xuất đạo của Từ Tử Hiên là phim võ hiệp Trương thị đầu tư, mà Tôn Nhuế lại vì vai diễn trong một phim bộ thanh xuân mà bôn ba, nàng thật có thể cam tâm?
"Đúng rồi, các ngươi đều tạo weibo đi. Ngày thường cùng fan hỗ động nhiều một chút, chú ý lời nói và việc làm, từ khoảnh khắc các ngươi dự định bước vào giới giải trí, liền phải sẵn sàng chuẩn bị chịu đủ loại ủy khuất." Hứa Giai Kỳ cười một tiếng: "Vẫn là câu nói kia, cái giới này không lạnh nhạt như các ngươi tưởng tượng, nhưng mà cũng không dịu dàng như các ngươi nghĩ. Bất kỳ thời điểm nào, tôn trọng người khác mới được người khác tôn trọng."
"Cảm ơn Hứa tỷ, chúng ta đều ghi nhớ." Tôn Nhuế lên tiếng đáp lại, Từ Tử Hiên cũng khẽ gật đầu theo.
"Ừ, hai ngươi buổi chiều đều rảnh chứ?" Hứa Giai Kỳ hỏi, bất quá không chờ hai người trả lời, nàng nói tiếp: "Không rảnh cũng phải rút ra thời gian rảnh, buổi chiều các ngươi cùng đi bệnh viện thăm Phùng Tân Đoá."
...
Buổi trưa, Từ Tử Hiên cùng Tôn Nhuế ăn cơm.
Tôn Nhuế thấy sắc mặt Từ Tử Hiên không tốt lắm, vì vậy thận trọng hỏi: "Làm sao vậy? Không nghỉ ngơi đủ?"
"Không phải. Ta muốn mua ít đồ, nhưng mà đến những tiệm thuốc gần đây đều không tìm được." Từ Tử Hiên muốn mua tiểu trùng, nuôi thành cổ trùng thay Phùng Tân Đoá trị liệu vết thương trên mặt, bất quá cái thời đại này không tìm được loại vật đó.
Tôn Nhuế lấy điện thoại ra, nhanh chóng lục lọi: "Lên mạng tìm xem, ta ngày thường đều mua đồ trên mạng, đặc biệt thuận tiện thích hợp loại nằm nhà như ta."
"Ta thử một chút xem." Từ Tử Hiên cũng bắt chước mở phần mềm tra tìm, cuối cùng thấy một cửa tiệm được đặt tên là 'Hoa Hoa Trùng'.
Tôn Nhuế tò mò nhìn: "Đây là đồ vật gì?"
"Một loại thú cưng nhỏ." Từ Tử Hiên add phương thức liên lạc của chủ quán, rất nhanh gửi mấy câu tin nhắn qua.
Chủ quán trả lời: 【Không tệ a, ngươi là khách hàng đầu tiên trong ba năm qua kể từ khi ta mở tiệm. 】
Từ Tử Hiên: 【Ba con Thực Cốt Trùng, tử mẫu cổ (trùng con trùng mẹ), còn có hai con Huyết Cổ, một con Thôn Tâm Cổ, một con Thi Độc Cổ.】
Cách ba phút, chủ quán mới gửi tin tới.
Chủ quán trả lời: 【Xin hỏi ngài là đại thần phương nào? Những thứ cổ này, người bình thường không nói ra được, hơn nữa nhìn điệu bộ ngài ngược lại là người hiểu cổ, ngài không phải không biết những thứ cổ này ác độc đến thế nào chứ?】
Từ giáo chủ khẽ nhíu mày, cổ trùng trình độ này mà đã ác độc? Kiếp trước ở Ma giáo, những cổ độc này là loại ôn thuận nhất, thường thấy nhất, xem ra thế giới 800 năm sau, những kỳ công dị pháp này đã lui bước đến mức nàng không cách nào tưởng tượng.
Từ Tử Hiên: 【Chính là những thứ này, ngươi ra giá đi.】
Chủ quán trả lời: 【Cũng không phải ta không ra giá, mà là những thứ côn trùng này rất khó tìm, mỗi một con đều không có giá thị trường, hơn nữa ngươi có thể nuôi sống sao? Nếu là bệnh cổ bình thường, ta ngược lại có thể khai giá bán ngươi, dẫu sao những côn trùng kia có bị lạc mất cũng không sao, ngươi không nuôi sống được cũng không thiệt hại gì.】
Từ Tử Hiên có thể hiểu cái loại tâm tình đó, chẳng khác nào tự mình ngậm đắng nuốt cay thương yêu nuôi mấy con thú cưng, cuối cùng lại đưa cho người khác ngược đãi thảm thiết.
Từ Tử Hiên: 【Trước bán cho ta hai con Thực Cốt Trùng, ba tuần sau tất cả tiểu trùng ta dưỡng thành đều cho ngươi, nuôi không thành bồi thường ngươi giá gấp mười. Suy nghĩ thật kỹ, nội trong ba ngày cho ta câu trả lời.】
Lúc sau, Từ Tử Hiên liền cất điện thoại di động.
Tôn Nhuế thấy nàng nói chuyện xong, cười đứng lên nói: "Ta đi tính tiền, ngươi đi trước bên ngoài chờ ta."
"Ừ." Từ Tử Hiên lên tiếng đáp lại, thuận tiện gửi tin cho Hứa Giai Kỳ, báo cáo chốc nữa hai người dự định đi bệnh viện.
Ra khỏi phòng ăn, Tôn Nhuế hỏi: "Muốn mang lễ vật gì cho nàng không?"
"Không biết, ta trước nay chưa từng tiếp xúc loại chuyện này." Từ giáo chủ thành thật trả lời, hơn nữa cho dù nàng phải đi thăm một người nào đó, Ma giáo Tả Hữu hộ pháp cũng sẽ chuẩn bị xong đồ vật từ sớm, nàng chỉ cần vác xác đến là được. Rất nhiều lúc bản thân cũng không cần đi, viết một phong thư để cho thân tín đưa đi, cũng đã là ân huệ to lớn đối người bị thương rồi.
Tôn Nhuế nhíu mày một cái: "Không cần, chúng ta trực tiếp đi qua."
Tôn Nhuế đột nhiên nghĩ ra nguyên nhân Hứa Giai Kỳ cưỡng chế muốn các nàng đi thăm Phùng Tân Đoá, chẳng qua là hiện tại thương thế Phùng Tân Đoá rất được truyền thông chú ý, các nàng đi thăm Phùng Tân Đoá có thể tăng hình ảnh của mình lên một bậc, nếu như mang lễ vật thì lại tỏ ra có chút xa lạ.
Chờ các nàng đến cửa bệnh viện, quả nhiên có phóng viên vây lại, Từ Tử Hiên tuy rằng không thích nhưng không biểu lộ ra, nàng luôn luôn nhớ lời của Hứa Giai Kỳ.
"Cảm ơn mọi người quan tâm, ý tốt của các ngươi chúng ta sẽ đúng sự thật truyền đạt cho Tiểu Đoá, Tiểu Đoá rất kiên cường... Bác sĩ nói vẫn có khôi phục hy vọng. Giải phẩu thẫm mỹ? Sẽ không giải phẩu thẫm mỹ, đúng... Là Tiểu Đoá chính miệng nói, cho dù không lành cũng không muốn đi giải phẩu thẫm mỹ. Tại sao a? Cái này ta cũng không quá rõ, đại khái là một loại khăng khăng cố chấp đi. Đường tương lai a? Chuyện này Tiểu Đoá có đề cập với chúng ta, nhưng không có bàn luận cụ thể, đúng vậy... Tiểu Đoá xảy ra loại chuyện này, trong lòng chúng ta cũng không dễ chịu. Phải, chúng ta hôm nay là hướng công ty xin nghỉ tới, đúng... Công ty gần đây rất nhiều chuyện, hơn nữa Tử Hiên sắp phải đi quay phim, đến lúc đó thì càng thêm bận không có thời gian đến thăm Tiểu Đoá. Phải phải, cảm ơn mọi người hiểu cho. Chúng ta đi thăm Tiểu Đoá trước, tạm biệt mọi người."
Thoát khỏi phóng viên bên ngoài, hai người bước vào thang máy bệnh viện.
Tuy rằng toàn bộ quá trình Từ Tử Hiên rất ít nói, nhưng dầu gì cũng đã biểu đạt ra quan tâm cùng buồn bã.
Tôn Nhuế dựa trong thang máy thở phào nhẹ nhõm: "Những phóng viên này thật dây dưa a. Bất quá may mà đều không có ác ý."
"Đến rồi." Từ Tử Hiên thấy thang máy dừng lại, lên tiếng nhắc nhở Tôn Nhuế.
Tôn Nhuế chỉnh sửa quần áo một chút, liền đi theo Từ Tử Hiên ra ngoài. Đẩy ra cửa phòng bệnh Phùng Tân Đoá, bên trong có một vị nam nhân nhìn rất quen mắt nhưng không nhớ ra được đã gặp ở đâu.
Nam nhân kia nhìn thấy Từ Tử Hiên cùng Tôn Nhuế tiến vào liền dừng nói chuyện.
Mà ngồi bên cạnh nam nhân chính là một vị nữ diễn viên phái thực lực trong giới, tuy rằng tuổi đã hơn bốn mươi nhưng bởi vì bảo dưỡng rất tốt nên thường xuyên diễn một ít nhân vật trẻ tuổi. Ở bên cạnh nàng chính là Đới Đoá, vẫn trước sau như một lãnh đạm, bất quá nhìn thấy Từ Tử Hiên cùng Tôn Nhuế tới, nàng giống như thở phào nhẹ nhõm.
Nữ diễn viên tên là Đới Thiến, giờ phút này thấy Từ Tử Hiên cùng Tôn Nhuế, nàng lộ ra một chút tiếu ý, tuy rằng hai người Từ Tử Hiên nhìn có chút không hiểu, nhưng cảm kích trong mắt Đới Thiến, hai người bọn họ đều đọc hiểu.
Mà một nam nhân khác đứng dậy, hướng về phía Phùng Tân Đoá khom người một cái nói: "Vậy thì tiểu thư, ta đi về trước. Lão gia nói chờ hắn khỏi bệnh sẽ tới thăm ngài."
"Bảo gia gia không cần lo lắng ta, kỹ lưỡng dưỡng bệnh." Ánh mắt Phùng Tân Đoá không có nửa điểm nhiệt độ, dưỡng bệnh? Gia gia luôn luôn thân thể cường tráng, làm sao sẽ đúng lúc ở thời điểm này dưỡng bệnh.
Nam nhân lại tiếp tục nói: "Tiên sinh còn ở nước ngoài quay phim, đoàn phim tiến độ khẩn trương, hắn không xin nghỉ trở lại được, hy vọng ngài có thể thông cảm hắn."
"Ừ. Bảo ba ba không cần lo lắng ta." Phùng Tân Đoá giễu cợt nhìn, Phùng ảnh đế nghĩ muốn mấy ngày nghỉ, ai dám không thả? Chẳng qua là hắn một lòng muốn theo đuổi cái gọi là nghệ thuật mà thôi.
Nam nhân lưu lại một số tiền lớn cho Phùng Tân Đoá, tiếp đó hết sức thân sĩ đi ra khỏi phòng bệnh.
Đới Thiến thấy vậy yên lặng chảy nước mắt, nhìn Phùng Tân Đoá trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt, nàng mở miệng lại từ đầu đến cuối không thể nói ra cái gì.
Phùng Tân Đoá hít mũi một cái, giữ lại lệ trong hốc mắt: "Mẹ, ta không sao. Mẹ chớ buồn, mẹ và tỷ tỷ có thể tới thăm ta là đủ rồi."
Bên cạnh Tôn Nhuế vội vàng tiến lên, ngồi đến mép giường Phùng Tân Đoá: "Nhỏ vô lương tâm này, ta cùng Tử Hiên ngàn dặm xa xôi chạy tới, ngươi làm sao một chút phản ứng cũng không có?"
"Ta, ta có len lén cảm động trong lòng mà." Phùng Tân Đoá lại khôi phục bộ dáng tiểu khả ái trước kia, Tôn Nhuế nhìn mà lòng đau nhói, giơ tay lên xoa xoa tóc mềm trên đầu Phùng Tân Đoá: "Được rồi được rồi, ta đùa ngươi thôi."
Tôn Nhuế cùng Phùng Tân Đoá trò chuyện xong, thấy Đới Manh và Đới Thiến, nàng đột nhiên dâng lên lúng túng quỷ dị, càng ngày càng cảm thấy gia đình Phùng Tân Đoá quan hệ rất phức tạp làm sao bây giờ? Hơn nữa các nàng hình như biết được chuyện lớn lao gì đó trong giới giải trí.
Từ Tử Hiên nhìn Đới Thiến rất lâu, cuối cùng lấy giấy bút đưa tới trước mặt Đới Thiến: "Có thể ký cái tên cho ta được không?"
Giờ phút này, bên trong phòng bệnh trừ Tôn Nhuế đột nhiên hai mắt trợn to ra, tất cả mọi người đều tựa như bất động.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro