Chương 80


Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở ấm áp, Thái Anh nhìn cô đến ngẩn ngơ.

Lần này, Lệ Sa lại vâng lời cực kỳ không như lần trước lấn áp nàng trên ghế mà làm chuyện xấu, lần này cô chỉ áp ở mặt trên, hơi thở ổn định, ngực phập phồng theo nhịp.

Cả hai đều không phải là người nhiều lời nhưng tâm tư lại rất nhạy cảm, ở chung lâu như vậy, ngày thường chỉ cần nhìn vào mắt của đối phương liền cảm nhận được thâm ý trong đó.

Thái Anh chờ cô lên tiếng trước.

Có điều cuối cùng Lệ Sa cũng không nói một chữ, cô vươn tay, ngón tay xanh nhạt chạy dọc theo khuôn mặt của Thái Anh, tiết thu mát mẻ, ngón tay của cô có chút lạnh, khi vừa kề gần đến vành tai của nàng, Thái Anh suýt chút nữa là giật nảy mình: "Hai ngày nay nhiệt độ xuống thấp, phải mặc dày lên một chút."

Nàng cầm ngược lại tay của ai kia, nhẹ nhàng ma sát.

Lệ Sa nhân cơ hội này, một tay bắt lấy hai bàn tay của nàng áp lên đỉnh đầu, rồi mới cúi đầu xuống ''mổ'' một cái lên môi nàng.

"Dậy mau, đi ăn cơm." Thái Anh nói, giãy giãy tay, nếu như nàng thật sự dùng lực, cơ bản là rất dễ dàng thoát ra được, thế nhưng cuối cùng nàng chọn không thoát, mặc cho ai kia đè mình, "Bỏ tay ra, chị lấy thêm áo khoác cho em."

Nàng ôn nhu nói nhỏ, giọng hơi trầm, một chút sức uy hiếp cũng không có. Lệ Sa buông tay ra, cũng không nhích người, ngược lại còn ôm lấy nàng, vùi đầu vào cần cổ của nàng, bất động.

Liên tục làm việc trong cường độ cao, hầu như sắp bóp nghẹt cô, Thái Anh là nguồn sống, là bến đổ duy nhất của cô trong trận chiến giằng co này.

"Có muốn chợp mắt một lúc hay không?" Thái Anh hỏi.

Lệ Sa không đáp lời.

Một lúc lâu, mới đáp: "Đi ăn cơm trước."

Nhưng lại vẫn như trước không chịu ngồi dậy, Thái Anh giơ tay đặt lên vai cô, thả lỏng người, mặc cô ôm, chờ đến khi ai kia chịu thả nàng ra, thì hai chân của nàng cũng sắp tê rần, ngồi xuống nửa phút, mới vào phòng tìm thêm áo khoác cho Lệ Sa.

Đến lúc cầm áo khoác ra đến, đã thấy Lệ Sa gắp thức ăn chất đầy trong chén cơm của nàng

"Đừng gắp nhiều quá, chị ăn không hết." Nàng nói, cầm áo khoác phủ lên người Lệ Sa.

Lệ Sa lấy tay kéo chặt áo khoát: "Năm mới chị có về nhà không?"

Tháng hai mới đến Tết, cách bây giờ còn khoảng ba tháng, Thái Anh ấp úng: "Không biết nữa, còn em?"

Lệ Sa uống ăn canh, ậm ờ: "Còn chưa quyết định."

Thái Anh ngạc nhiên, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng nhịn lại, ngồi xuống ăn, thuận tay lột thêm hai con tôm cho Lệ Sa.

Thời gian ở chung không cần quá nhiều chuyện bất ngờ, một ngày ba bữa là bình thường đến không thể bình thường hơn.

Nháy mắt lại đến đông chí, Trì Gia Nghi thăng chức, thay đổi nhanh chóng đã lên Tổ trưởng, cô bị miếng bánh to này đánh úp vào mặt, choáng váng, nửa tháng trời cũng chưa thể hoàn hồn lại được, nói thẳng ra là tổ tiên hiển linh, năm mới này về nhà nhất định phải thắp thêm vài nén nhang cho ông bà, dù sao thì làm được Tổ trưởng đồng nghĩa là tiền lương cũng dày lên.

Còn Thái Anh thì sao, vẫn như cũ, toàn bộ Bộ thiết kế vẫn như cũ.

Dương Thuận Thành cùng Diêu Vân Anh càng đấu càng sung sức, ban đầu ai ai cũng mang tâm trạng nơm nớp lo sợ, lo lắng cho an toàn của bản thân mình nhưng ngày qua ngày, liền xem nó như sắc màu cuộc sống.

Hôm nay Dương Thuận Thành lại giở trò, lại không qua mặt Diêu Vân Anh được, ông hận đến nghiến răng nghiến lợi, vừa đi ra thì gặp được Thái Anh, nhịn không được cơn giận, đổ ập xuống một trận mắng chửi, thật sự còn xem mình là Giám đốc Bộ thiết kế.

Thái Anh cũng lười để ý đến ông, sắp xếp văn kiện, liền đi lướt qua người ông.

Dương Thuận Thành thật sự là giận đến nôn ra máu.

Đông chí vừa qua, gió thổi lạnh thấu xương, Nam Thành không có tuyết rơi thế nhưng mùa đông cũng lạnh thấu, gió quét qua, cảm giác lạnh run thẩm thấu vào xương. Thái Anh chỉnh sửa lại áo khoác, lái xe đi gặp Thẩm Nghệ Như.

Từ sau vài lần quảng cáo, việc làm ăn của cửa tiệm online càng ngày càng nhiều. Thời đại Internet, số lượt xem chính là tiền tài, Lệ Sa am hiểu đường lối, để hai Streamer dưới tay mình trong lúc livestream ''vô ý'' nhắc đi nhắc lại, quảng cáo trá hình, lại âm thầm push ra, kết hợp trà đạo cùng văn hóa, mượn danh khí của H thành, từ từ đem tên tuổi luồng lách vào những nhãn hàng tên tuổi cùng kinh doanh nhỏ, chỉ trong vòng hai ba tháng ngắn ngủi, cửa tiệm trà khô nhỏ liền xanh mơn mởn.

Lá trà đóng gói thủ công của quê nhà có điểm mạnh là gì Thái Anh rõ nhất, có điều vì để nắm bắt xu hướng uống trà, khẩu vị của người trẻ, nàng đem phần đóng gói lá trà thay đổi toàn bộ, số lượng của mỗi phần cũng giảm bớt, mỗi một phần giảm xuống còn 100 hoặc 250gram, giá cả thì cũng giảm xuống không ít, dù không tính là quá rẻ nhưng cũng không quá đắt. Và động thái này đã mang lại doanh số bình quân hàng tháng tăng thêm hai hoặc ba trăm cho cửa tiệm online, đồng thời lượng hàng tồn kho cũng nhanh chóng bán hết.

Thái Anh nhanh chóng gọi điện cho ba nàng nhập thêm trà.

Ban đầu nàng cũng là chỉ muốn bán thử, kết quả thì càng làm càng tốt.

Lệ Sa kiến nghị cửa tiệm online hẳn nên ký hợp đồng với các nhà trồng, có quan hệ pháp luật, về sau cũng sẽ giảm bớt không ít rắc rối, Thái Anh cũng đồng ý với quan điểm này, dự định cuối năm sẽ mời một luật sư đánh bản hợp đồng.

Còn hôm nay ra gặp Thẩm Nghệ Như, chủ yếu là bàn chuyện tăng lương cùng khuếch trương hình thức quảng cáo.

Cô gái nhỏ này thật không tệ, trong công việc luôn tận tâm tận lực, tiền lương tăng lên cũng rất đúng, Thái Anh đã thương lượng qua với Lệ Sa, quyết định tăng thêm hai nghìn mỗi tháng, lại thưởng Tết năm nghìn.

Thẩm Nghệ Như kinh ngạc vô cùng, cả ngày trời vẫn không bình tĩnh xuống, ngay cả lúc nói chuyện cũng nói lắp.

Trái lại thì Thái Anh còn trấn an cô bé đừng nên quá lo lắng, đây là những gì cô đáng có, sau đó lại bàn bạc một số chuyện liên quan đến vấn đề quảng cáo cửa tiệm, đơn hàng tăng, một mình Thẩm Nghệ Như không giải quyết được nên cũng định tuyển thêm một người mới, việc này nàng cũng để Thẩm Nghệ Như xử lý, nàng tin tưởng cô gái nhỏ này có thể làm tốt chuyện này.

Dặn dò xong mọi chuyện, nàng lái xe đến Đại học Điện Tử xem thử Phác Kiệt rồi mới quay về nhà, trong nhà trống vắng, Lệ Sa đi công tác chưa về.

Cô đã đi gần một tuần, ở ngoài bận rộn vô cùng, chỉ gọi có vài cú điện thoại, trong điện thoại nghe thấy giọng cô uể oải vô cùng, có chút khàn khàn giống như mấy ngày cũng chưa từng nghỉ ngơi vậy.

Mỗi lần gọi qua chỉ trò chuyện hai, ba phút, nhanh đến mức Thái Anh còn chưa kịp nói vài câu nhắc nhở, cô liền báo là có chuyện gấp rồi vội vàng tắt máy.

Thiếu đi một người một mèo, ngôi nhà lớn liền khôi phục sự quanh quẽ như trước, là vắng vẻ đến đáng sợ, Thái Anh vào cửa, rửa mặt, nằm trên giường lướt newsfeed của bạn bè.

Đang lướt thì có một tin nhắn push, là Lệ Sa gửi: Đã về nhà chưa?

Ngón tay nàng dừng lại, nhanh chóng nhấn vào giao diện chat trả lời: Về rồi.

Đối phương không có động tĩnh. Nàng suy nghĩ một chút, đánh thêm: Em đang làm gì vậy?

Bên kia vẫn là không có động tĩnh, nàng chờ thêm hai phút, đoán chừng chắc là đang bận, nhất thời trong lòng cảm thấy hơi hụt hẫng, để điện thoại di động xuống, xuất thần nhìn ra màn đêm bên ngoài.

Nàng cuộn người lại, định đi ngủ bỗng nhiên chuông điện thoại reo, là Lệ Sa gọi, nàng giật mình, vội nghe.

Lệ Sa đi phương bắc, tiếng mưa gió rào rào như trút vào điện thoại, cô rụt người, lên tiếng: "Vừa mới về đến khách sạn."

Thái Anh quấn chặt lấy chăn: "Chị cũng vừa về đến nhà."

Lệ Sa cười cười, nhìn bông tuyết bay phấp phới bên ngoài, cả trời đất đều mông lung: "Tối mai em về."

Trước đó định là hôm sau mới về nhưng mọi chuyện đã xử lý xong, có thể về Nam Thành sớm một chút.

Trong đầu Thái Anh như chưa kịp nghĩ ngợi, trong lòng liền vui vẻ hẳn lên, nhưng không biết làm sao lên tiếng, một lúc lâu chỉ ''Ừn'' một tiếng.

"Em mua chút đặc sản về, chị ăn ngọt không?" Bỗng nhiên Lệ Sa hỏi.

Nàng chậm chạp không đáp, lục phủ ngũ tạng như có một luồng khí ấm nóng chảy qua vậy, toàn thân đều ấm lên chỉ với một câu nói này, siết chặt di động trên tay, cuối cùng cũng chỉ ngẩn ngơ ''Ừm'' một tiếng.

Hai người nói về sinh hoạt hằng ngày, bởi vì có thời gian rảnh rỗi, cả hai trò chuyện rất lâu, đến khi kết thúc di động của Thái Anh cũng hết pin.

Nàng kinh ngạc mà nhìn lên trần nhà, mắt nhìn lên đèn trần khiến nàng nhìn đến thất thần, đến khi tắt đèn nằm vào trong lớp chăn bông mềm, bỗng nhiên nàng nhớ lại ngày trước khi Lệ Sa đi công tác, cả hai cùng nằm trên giường, ban đầu chỉ định ngủ nhưng sau đó lại đi làm một chút chuyện cấm trẻ nhỏ.

Phải đi mấy ngày, cả hai đều chưa từng nhắc đến mấy câu như không rời không bỏ kia, chỉ chậm rãi uyển chuyển đem hết thảy suy nghĩ quy thành hành động.

Yêu thích cùng quyến luyến, toàn bộ đều hóa thành một dòng sông ấm áp, chảy dài.

Nàng đắm chìm trong dòng sông ấm áp đến mức tưởng chừng như có thể chết vì nó vậy, tay tìm không được vị trí chống đỡ, chìm chìm nổi nổi, mặc cho dòng nước chảy xiết kia kéo nàng hãm vào cánh rừng sâu.

Lệ Sa là một người có lực khống chế rất mạnh, tuổi thì còn nhỏ, tâm tư thì nhiều, Thái Anh không lay chuyển được cô, ánh sáng trong mắt như tan rã, cũng như khi nãy nàng nhìn liên tục vào đèn trần vậy, cuối cùng cũng chỉ còn lại ánh sáng vụn vỡ, bất luận có làm gì cũng không xếp hoàn chỉnh lại được.

Nhiều lần chìm chìm nổi nổi trong nước, nàng tưởng như mình sống không được nữa, mỗi khi đến lúc này thì Lệ Sa mới chịu xuống nước, một tay kéo nàng lên, nàng mở to miệng mà hô hấp, rất sợ mình sẽ sống không qua lần này mất.

Đây chính là cảm giá khắc sâu nhất mà Lệ Sa mang đến cho nàng, sợ hãi cùng vui sướng thấm vào xương tủy, từ thắt lưng chậm rãi truyền lên cao, xông thẳng lên đỉnh đầu, càng khiến nàng run rẩy đến không ngừng lại được.

Nàng không ngừng gọi tên Lệ Sa, muốn tránh thoát dòng nước xiết thế nhưng chỉ vùng vẫy trong vô vọng.

Ngẩn ngơ mông lung, cuối cùng nàng cũng chịu xuôi theo dòng nước, chảy đến hạ lưu, kiệt sức, là toàn thân không còn sức lực, ngay cả sức để bò lên bờ cũng không được.

Nàng gọi một tiếng "Sa Sa...", muốn Lệ Sa dang tay giúp đỡ nhưng người này luôn không chịu đưa tay kéo nàng, ngược lại còn dùng tay đẩy nàng chìm vào dòng nước sâu.

Thật sự là độc ác vô cùng.

Thời tiết ở Nam Thành càng ngày càng lạnh, bắt đầu từ ngày Lệ Sa đi công tác, nhiệt độ càng ngày càng xuống thấp, mấy ngày trước mặc áo gió, hiện nay đã phải khoác thêm áo lông.

Ngày hôm sau trời âm u, gần giữa trưa gió ôm mưa thổi phùn phùn, may mắn là thứ bảy không cần đi làm.

Thái Anh đến phòng mạch thú y đón Năm Lạng về nhà hai ngày, trễ một chút sẽ ra ngoài mua thức ăn, về đến nhà vừa mở cửa ra, điều đầu tiên là nhìn thấy có nước đọng ở huyền quan, cùng với một đôi giày ướt.

Trong nháy mắt, nàng có chút thất thần, chỉ biết do dự nhìn qua một vòng.

Năm Lạng ''Meo'' một tiếng đầu tiên, trời lạnh nó lười di chuyển, nhoài người lăn lốc trong cái ổ mèo ấm áp, hai mắt to như trân châu nhìn nhìn Thái Anh.

Không thấy Lệ Sa.

Nhưng trên bàn trà đặt một cái hộp màu xanh đen lớn, rõ ràng chính là người nào đó để, ngày hôm qua nói buổi tối về, kết quả lại về trước thời gian.

Nàng đi qua mở hộp ra, bên trong tất cả đều là các loại đặc sản, phía trên nhất còn có một cái hộp nhung đen nhỏ.

Hộp rất nhỏ, còn nhỏ hơn cả phân nửa một quả đấm.

Hô hấp của nàng như bị kiềm lại, đừng nói là...

Do dự một cái, nàng cầm hộp lên, hít sâu một hơi mới từ từ mở ra, bên trong có viên kẹo.

"... "

Trong nháy mắt, nàng giận đến nở nụ cười, không nói được cảm giác bây giờ trong lòng mình, là thất lạc, là thở phào nhẹ nhõm, dường như đều không phải.

Trấn định cảm xúc mình, bỗng nhiên tay phải bị nắm lại, nàng vô thức lui một bước rồi rút tay về, bỗng chốc một vật lạnh băng luồn vào ngón giữa của nàng, nhất thời, nàng thật giật mình. Lệ Sa ôm lấy nàng, lẵng lặng vùi mặt trong cần cổ của nàng.

"Công ty bên đó có chút việc, liền thay đổi ngồi tàu điện, buổi chiều về, trước đó có gửi tin nhắn cho chị mà chị lại không trả lời em." Lệ Sa nói.

Tối hôm qua trước khi ngủ đã bật chế độ im lặng, đến sáng hôm nay lại quên đổi. Thái Anh sờ sờ lên nhẫn ở ngón giữa, không lời giải thích, giơ tay lên ôm lấy eo của cô.

"Ở bên kia nhìn thấy chiếc nhẫn này, cảm thấy rất đẹp liền mua về." Lệ Sa nói, buông nàng ra, "Chị nhìn xem, xem có thích hay không."

Mua cũng mua rồi, đeo cũng đeo rồi, lúc này mới hỏi đối phương có thích hay không, Thái Anh cũng không thèm vạch trần cô.

Nhẫn là kiểu dáng phổ thông, không quá bắt mắt rất thích hợp để đeo ngày thường, rõ ràng chính là tỉ mỉ lựa chọn, Thái Anh không lên tiếng, mím môi một cái, không cần mở miệng, bản thân tên xấu xa nào đó cũng đủ hiểu, ngược lại cô còn tìm đúng thời điểm, lôi kéo Thái Anh vào phòng ngủ chính để làm ấm thân thể.

Dù sao thì hôm nay đúng thật là rất lạnh mà.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro