Chương 38

Thuốc dạ dày, nước ấm, Thái Anh trước tiên chăm sóc nàng uống thuốc.

"Nếu như cô cảm thấy..." Lệ Sa nắm ly thủy tinh trong tay, nhẹ giọng nói, đột nhiên lông mày căng thẳng, trong dạ dày nhói đau.

Thái Anh tiếp nhận ly thủy tinh trong tay nàng, vội vàng để lại trên khay trà, ngồi ở bên người nàng đỡ nàng, cũng không nghe rõ vừa nãy trong miệng Lệ Sa đang nói cái gì, Thái Anh liền đau lòng nói, "Nếu như không chịu được, chúng ta liền đi bệnh viện..."

"Không có chuyện gì, uống thuốc tốt lắm rồi." Lệ Sa nghiêng đầu đi, ở khoảng cách gần như vậy, bắt gặp ánh mắt của Thái Anh, trải qua hơn nửa tháng ở chung, Lệ Sa cũng nhận ra được, sự quan tâm của Thái Anh đối với mình, tựa hồ vượt qua phạm trù bằng hữu bình thường.

Điều này lại làm cho Lệ Sa phỏng đoán một lần nữa câu nói mà đêm đó Thái Anh đã nói với nàng, "... Tôi thích cô làm sao bây giờ?"

Phác Thái Anh, cô thật sự thích sao?

Loại yêu thích này, không phải không nói lời nào là có thể giấu được, con mắt là nơi thành thật nhất. Thái Anh biết rõ điểm này, vì lẽ đó, cô sẽ không liên tục nhìn chằm chằm vào mắt Lệ Sa lúc nói chuyện.

Lúc Lệ Sa nhìn cô, cô sẽ nghiêng mặt qua chỗ khác, cho nên Lệ Sa chỉ có thể nhìn gò má của cô.

"Nếu như cô cảm thấy không vui khi làm việc ở chỗ tôi, chúng ta giải trừ hiệp ước đi." Lệ Sa đem lời vừa nãy chưa nói xong, nói ra, cô không muốn nhìn thấy Thái Anh ở bên cô mà cả ngày sầu não uất ức.

Thái Anh không có nghĩ đến điểm này, "Giải trừ hiệp ước?"

Lệ Sa biết Thái Anh không vui, nhưng lại không biết Thái Anh đến tột cùng là vì sao mà không vui. Trong lòng Lệ Sa cho rằng là do chính mình quá cường thế, làm cho Thái Anh không thoải mái, hiện tại cô không muốn dùng phương thức này chụp lên người Thái Anh, "Tiền cô có thể chậm rãi trả..."

Thái Anh do dự, đây rõ ràng là phương thức giải quyết ngay từ đầu mà cô muốn, hiện tại Lệ Sa đang thỏa mãn cô, cô không phải nên thở một hơi sao? Tại sao trong lòng lại cảm thấy buồn phiền.

"Học được bảo vệ mình, biết không?" Lệ Sa ôn nhu nói, sau đó cười nói, "Phác tiểu thư, sau này đừng tiếp tục làm những việc kia nữa..."

Thái Anh trong lòng tràn đầy đều là cảm động, Lệ Sa luôn có thể dùng các loại phương thức để đem ấm áp đến cho cô. Đêm đó Lệ Sa đem cô nhốt ở trong xe, mạnh mẽ kéo qua, hiện tại nhớ tới đến lại cảm thấy khôi hài, cũng cảm thấy cảm động.

"Nhanh như vậy liền chán ăn cơm tôi làm rồi sao?" Thái Anh sẽ đi nhưng không phải hiện tại, cô muốn dưỡng dạ dày của Lệ Sa tốt hơn một chút rồi mới đi, khả năng không bao giờ tìm được một tiểu bảo mẫu tận tâm tận chức đối với Lệ Sa như cô nữa, Lạp tổng đối với cô tốt như vậy, cô cũng không thể quá "Lòng lang dạ sói".

Thái Anh đứng dậy thu thập thuốc dạ dày trên khay trà, mở miệng nói một đằng làm một nẻo nói, "Tôi ở này làm thật vui vẻ, không có ý định đi."

Lệ Sa có thể không nhìn ra "Thật vui vẻ" của Phác tiểu thư sao, "Tôi lại cho cô một cơ hội, thật sự đồng ý ở lại?"

"Công việc tốt như vậy, làm mất đi rất đáng tiếc."

Lệ Sa dựa vào trên ghế sô pha, đầy hứng thú mà nhìn Thái Anh, sau đó hỏi một câu, "Thật sự hài lòng?"

"Hài lòng, hài lòng cực kỳ." Thái Anh trả lời đến vô cùng không để ý.

Thời điểm nhìn nàng mạnh miệng, tâm tình của Lệ Sa liền không tên tốt lên, "Cô tới đây."

"Cái gì?" Thái Anh đầu óc mơ hồ đi tới.

"Ngồi xuống."

Lúc này Phác tiểu thư nghe lời giống như một tiểu sủng vật, nàng ngồi xuống, Lệ Sa liền ngồi thẳng dậy, hai cái tay nâng mặt nàng, ngón tay ôm lấy khóe miệng nàng, nhẹ nhàng kéo lên trên, cười thấp giọng nói, "Hài lòng liền cười một cái cho tôi."

Thái Anh lại không hăng hái, tim đập như trống gõ, nàng ngẩn người, ngăn tay của Lệ Sa lại, "Tôi làm bảo mẫu, không có cung cấp nghiệp vụ này."

Lần này đúng là chọc Lệ Sa cười đến vui vẻ, Lệ Sa nhìn nàng nghiêm túc nói rằng, "Cô cười lên rất đẹp."

Lạp tổng đều đã mở miệng vàng ra rồi, tốt xấu gì cũng nên cho cái mặt mũi. Thái Anh trong lòng tuy rằng đủ mùi vị lẫn lộn, nhưng cuối cùng vẫn giương lên khóe môi, cười ra hai cái lúm đồng tiền, "Lạp tổng thoả mãn chưa?"

"Ừm... Giúp tôi chuẩn bị ít nước nóng, tôi muốn ngâm mình."

"Được."

Trong phòng tắm, Thái Anh khom lưng thử nhiệt độ nước bên trong bồn tắm lớn, vừa vặn.

"Thái Anh..."

"Hả?" Thái Anh đứng lên, không phát hiện ra Lệ Sa lúc nào tiến vào, "Nước đã được rồi, cô thử nhiệt độ xem."

"Ừm..." Lệ Sa đứng trước gương, "Lại đây giúp tôi cởi váy."

"Hả?" Thái Anh trong lòng cả kinh.

"Tôi với không tới." Lệ Sa từ trong gương nhìn Thái Anh ở phía sau.

"Được..." Thái Anh đứng ở sau lưng nàng, vén tóc của nàng qua một bên, giúp nàng mở khóa kéo, từ từ đi xuống, mơ hồ lộ ra một mảng trắng như tuyết bóng loáng ở phía sau lưng, lần này Thái Anh không bình tĩnh được nữa, ánh mắt không tự chủ rơi trên eo thon của nàng, Thái Anh thật lo lắng chính mình sẽ kích động, sẽ ôm lấy nàng từ phía sau.

Thái Anh một mặt mở khóa kéo cho nàng, một mặt ở trong lòng nhổ nước bọt, khóa kéo của cái váy này thiết kế cũng quá không hợp lý đi, một người sao có thể mặc được. Bởi vì xả nước nóng, nên nhiệt độ trong phòng tắm hơi cao, Thái Anh cảm thấy có chút nóng.

Lệ Sa vẫn đang xuyên qua tấm gương nhìn nàng chằm chằm, mới phát hiện được Thái Anh mặt ửng hồng.

Phần lưng váy mở ra càng lúc càng lớn, thời điểm Thái Anh kéo đến một nửa, khóa kéo đột nhiên kẹt lại, một mực lại kẹt vào lúc này, muốn chết.

"Sao vậy?" Lệ Sa hỏi nàng, sau đó liền nhìn thấy mặt của Phác tiểu thư càng ngày càng đỏ.

"Kẹt rồi, chờ tôi một chút..." Thái Anh cúi đầu nghiêm túc sửa khóa kéo, đầu ngón tay thỉnh thoảng sượt trên da thịt trên lưng Lạp tổng, Thái Anh còn chưa ý thức được, hiện tại khuôn mặt của mình có bao nhiêu ửng đỏ, dưới ánh đèn ấm áp, có vẻ càng thêm khuếch đại.

Thái Anh đưa tay vén tóc ra sau tai, cùng khóa kéo vật lộn, dằn vặt một hồi lâu, rốt cuộc cũng được, lúc Thái Anh ngẩng đầu lên, đúng dịp thấy chính mình trong gương mặt đỏ tai hồng, còn Lệ Sa đang nhìn cô cười.

Mặt làm sao lại thành như vậy? Chuyện này... Quá mất mặt.

Lệ Sa rốt cuộc được toại nguyện, nhìn thấy bộ dạng Phác tiểu thư đầy mặt ửng đỏ, xác thực rất đáng yêu, Lệ Sa xoay người, quay về Thái Anh nói rằng, "Còn không ra đi, là muốn nhìn tôi tắm sao?"

Lần này không được, Thái Anh cảm thấy mặt càng nóng, cũng không biết chính mình là như thế nào ra khỏi phòng tắm.

Đi tới phòng khách, nhiệt độ trên mặt Thái Anh mới hạ xuống được một chút, như thế nào có cảm giác Lạp tổng lại bắt đầu "Câu" mình? Vốn là từ đêm ngắm mưa sao băng đó qua đi, Lệ Sa không còn đi "Trêu chọc" cô nữa.

Thái Anh dựa vào trên tường, rõ ràng chính mình đang động kinh, cái kia chỉ là một câu trêu chọc hết sức bình thường mà thôi.

Lệ Sa nằm trong bồn tắm ngâm mình, nhớ tới hình ảnh vừa nãy, nghĩ đi nghĩ lại liền nở nụ cười, mãi cho đến khi tắm xong bọc khăn tắm kỹ lưỡng đi ra ngoài, mặt vẫn tràn đầy ý cười. Thái Anh như vậy, cũng thật là làm cho người ta yêu thích.

Hành động của Phác tiểu thư rất tốt, Lệ Sa lại bị nàng lừa một trận, nhưng lần này, Thái Anh muốn giấu cũng giấu không được nữa.

Lúc trước hai người đều nói lời thề son sắt cho đối phương biết, chính mình đối với nữ nhân không có hứng thú, hiện tại hai người đều lén lén lút lút đánh chủ ý lên đối phương.

Nhưng thấy được rồi, vẫn là không cần nói ra quá sớm.

---------------------------------------------------------------------------

Ngày thứ hai, Thái Anh như cũ bảy giờ rời giường làm bữa sáng, chỉ là sau khi làm xong bữa sáng, vẫn chưa thấy Lạp tổng mặc áo ngủ đến trước mặt cô lắc lư.

Thái Anh gõ vang cửa phòng ngủ ba, bốn lần.

"Cửa không có khóa, vào đi."

"Lạp tổng, ngày hôm nay không đi làm sao?" Thái Anh đẩy cửa ra, liền nhìn thấy Lệ Sa nằm ở trên giường, bộ dạng còn đang ngủ, ngày hôm nay không phải cuối tuần, thường ngày vào giờ này Lạp tổng đã trang điểm xong chuẩn bị ra ngoài rồi.

"Ngày hôm nay không đi, không thoải mái."

"Không thoải mái?!" Thái Anh lúc nào cũng có thể rất nhanh nắm lấy điểm quan tâm, cô đi vào, "Nơi nào không thoải mái?"

Thăm dò ý nghĩ chân thực trong lòng Phác tiểu thư xong, Lệ Sa cảm thấy thăm hỏi như vậy đặc biệt ấm lòng, nàng vẫn nằm ở trên giường, cũng không đứng dậy, cứ như vậy miễn cưỡng nhìn Thái Anh, hừ nhẹ một cái, "Gần đây quá mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một ngày."

Phác tiểu thư ước ao, có tiền thật tốt, muốn nghỉ ngơi liền nghỉ ngơi, có điều nàng nghỉ ngơi một ngày cũng được, hôm qua mới nháo ra bệnh dạ dày, hơn nữa gần nửa tháng nay nàng còn chưa có nghỉ ngơi qua, ngay cả cuối tuần cũng vậy.

Thái Anh sờ sờ cái trán của nàng, cảm giác nhiệt độ bình thường mới yên tâm, nhìn thời gian hiện tại còn sớm, "Vậy cô ngủ tiếp, tôi không quấy rầy..."

Con tiểu trư hồng phấn kia, nàng lại đặt ở đầu giường. Thái Anh không có thấy ở trong xe của nàng, còn tưởng rằng nàng ném rồi, hiện tại đột nhiên nhìn thấy ở đầu giường, Thái Anh lại không nhịn được suy nghĩ nhiều...

"Thái Anh..." Lệ Sa gọi Thái Anh đang xoay người rời đi, "Một tiếng sau quay lại gọi tôi."

"Ừm."

Thái Anh còn phát hiện, gần đây Lệ Sa rất nhiều lần gọi tên của cô.

Lại qua một tiếng, chín giờ, Thái Anh đã đem bữa sáng hâm nóng lại một lần. Gõ gõ cửa phòng nàng, nàng không trả lời, Thái Anh trực tiếp đi vào.

Lệ Sa còn đang ngủ, Thái Anh xoắn xuýt một hồi có nên gọi nàng rời giường hay không, thừa dịp lúc còn đang xoắn xuýt, nhân cơ hội lại nhìn nàng thêm vài lần, cũng chỉ khi nàng như vậy, Thái Anh mới dám không kiêng kị gì mà nhìn nàng chằm chằm.

Ba phút sau.

"Lạp tổng?"

"Ừm..."

"Bữa sáng ở nhà bếp, tôi đi ra ngoài mua thức ăn, buổi trưa cô muốn ăn cái gì?" Cô hiện tại thật là một bảo mẫu chân thật chuyên nghiệp, cung cấp các loại phục vụ tri kỷ.

"Cô làm là được."

Câu nói này của Lạp tổng thực sự là độ khó cao, Thái Anh vừa liếc nhìn con tiểu trư hồng phấn kia, "Cô dậy nhớ ăn."

"Biết rồi."

Lúc yêu thích một người, liền bắt đầu thay đổi từng li từng tí một, Thái Anh rất khó tưởng tượng, mấy tháng trước, cô là như thế nào nhìn mặt Lệ Sa, đối với Lệ Sa nói ra lời "Làm bạn gái của tôi" như vậy.

Thái Anh đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn trở về, thì nghe được tiếng đàn dương cầm từ trong phòng truyền ra, nhà của Lệ Sa có đàn dương cầm, nhưng Thái Anh xưa nay chưa từng nghe nàng đánh qua, có điều, nàng bận rộn như vậy, làm sao có thời giờ đàn dương cầm.

Khúc dương cầm Edgar Thái Anh đều đã nghe qua, lúc trước cũng bởi vì cái này, Thái Anh còn lôi kéo được Lệ Sa đi xem phim một lần, cô chỉ cảm thấy Lạp tổng chỉ là cũng có hứng thú đối với khúc dương cầm này mà thôi, không nghĩ tới nàng có thể đánh nghe tốt đến như vậy.

Thái Anh đứng ở trong phòng khách yên tĩnh nghe xong cả một thủ khúc, lúc giai điệu quen thuộc tiếp tục vang lên thì cô không nhịn được đi tìm nguồn âm thanh phát ra.

Thái Anh yên tĩnh đứng ở cửa, Lệ Sa vẫn mặc áo ngủ lúc sáng sớm, tóc dài rối tung, ưu nhã ngồi ở trước dương cầm, ngón tay tinh tế thon dài khiêu vũ trên những phiếm đàn đen trắng, Thái Anh nhìn say mê.

Lệ Sa cũng nhìn thấy nàng, yên tĩnh đánh đàn, hướng về nàng cười cười.

Thái Anh xuất thần, không biết là bởi vì người trước mắt, hay là do bên tai ong ong.

Lại một thủ khúc nữa kết thúc, Lệ Sa nhìn về phía nàng, "Cô lại đây."

"Tôi không biết đánh..." Thái Anh lắc đầu, từ nhỏ cô chỉ có thể yên lặng nhìn người khác đánh.

"Tôi dạy cho cô."

Thái Anh muốn học, cái gì cũng không nghĩ liền đi qua, nhưng khi cô ngồi xuống ở bênh cạnh Lệ Sa, lúc Lạp tổng để tay nàng lên trên tay cô, trong nháy mắt Phác tiểu thư liền có chút hối hận...


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro