Chương 54
"Còn có người dám bắt nạt cô?"
Lâm Vi đang nằm trên ghế sô pha xem TV, nhận được điện thoại của Dữ Lộ, lập tức tắt TV, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi ra ngoài.
Lúc nào Lâm Vi cũng nói với Thái Anh rằng, chính mình là dùng tám đời phúc phận, mới có thể đụng tới loại khách hàng như Lạp nhị tiểu thư, khách hàng như vậy không quan tâm là không được, nhất định phải tại mọi thời khắc đặt nàng lên đầu tiên.
Dữ Lộ có thể nói là nguồn kinh tế chủ yếu của Lâm Vi, trên căn bản mỗi một lần nàng chia tay Lâm Vi đều sẽ là người chứng kiến, nói không khoa trương một tháng liền chia tay với ba người bạn trai, nhưng cuộc sống riêng tư của khách hàng Lâm Vi sẽ không quan tâm. Dữ Lộ cần an ủi, chính mình vừa vặn có thể cung cấp an ủi cho nàng, cung cầu cân bằng, này thuộc về ngành nghề phục vụ đàng hoàng.
"Xú hồ ly tinh, dám bắt nạt tôi..." Dữ Lộ khó chịu ngồi uống rượu, một bên uống một bên mắng Thái Anh, Dữ Lộ nổi giận như vậy cũng rất bình thường, từ nhỏ đến lớn, người khác đối với cô đều là chiều theo cô, bởi vì cô là Lạp gia Nhị tiểu thư, không có một người nào dám nói chuyện lớn tiếng với cô. Thế nhưng ngày hôm nay đụng tới Thái Anh, lại còn bị nàng chê cười một cái, Dữ Lộ vốn là đến mắng cho hả giận, hiện tại ngược lại còn bị tức một bụng hỏa!
Lúc Lâm Vi chạy tới quán bar, Lạp nhị tiểu thư đã nằm trong trạng thái say chuếnh choáng bán mơ hồ, "Chị Vi... chị có thể coi là đến rồi..."
Dữ Lộ như vậy là chuyện bình thường, Lâm Vi đã quen rồi, cô đỡ Dữ Lộ ngồi vững vàng ở trên ghế chân cao, sau đó lấy di động ra, theo quy tắc cũ, bắt đầu tính giờ.
"Nhị tiểu thư, hiện tại là chín giờ."
Dữ Lộ khinh thường chặn tay Lâm Vi lại, lớn tiếng ồn ào, "Chị không cần tính giờ, tối nay tôi bao chị, không cho phép chị tìm người khác, hãy theo tôi..."
Lời này vừa nói ra, hai người qua đường quăng một ánh mắt ý tứ sâu xa hướng tới Lâm Vi, cho cô tám cái miệng cũng giải thích không rõ được, "Cô nhỏ giọng một chút."
Dữ Lộ cũng tính là chơi thân với Lâm Vi, khả năng là bởi vì nghiệp vụ ngồi tán gẫu của nàng rất chuyên nghiệp đi, mặc kệ là cái gì cũng có thể nói với nàng, dù sao nàng chỉ quan tâm thu tiền thôi, "Ngày hôm nay tôi đi tìm cô gái kia, cô ấy lại dám bắt nạt tôi..."
"Cô gái nào?" Lâm Vi thích uống rượu, cùng nhị tiểu thư ở nơi này, đều là tùy tiện uống, cuối cùng lúc nào cũng có người trả tiền, cô rất yêu thích nhận đơn hàng từ Dữ Lộ, phần lớn thời gian chính là cùng nàng uống rượu nghe chuyện bát quái, mỗi giờ còn được phần thù lao kha khá.
"Cô gái chị tôi nuôi dưỡng..." Dữ Lộ nắm quyền mạnh mẽ nệm ở trên quầy bar, "Cô... cô ấy làm tôi tức chết!"
Dữ Lộ lại đi tìm Thái Anh? Còn bị chọc tức thành như vậy, Lâm Vi liền nổi lên hứng thú, "Cô ấy như thế nào trêu cô chọc giận cô?"
"Cô ấy..."
Dữ Lộ đem lời nói của Thái Anh thêm mắm dặm muối thuật lại cho Lâm Vi nghe, Lâm Vi nhờ có tu dưỡng nghề nghiệp cao mới không có lập tức cười ra tiếng, thế nhưng ở trong lòng lại nghẹn cười đến nội thương, tình cảnh đó nhất định rất đặc sắc, không có tận mắt nhìn thấy thực sự là đáng tiếc, Lâm Vi nghĩ thầm, Thái Anh cậu đối phó với "Tiểu cô tử" nhà cậu thật là không khách khí.
(Tiểu cô tử: em chồng/vợ)
"Cô gái kia quá không ra gì..." Vào lúc này Lâm Vi đương nhiên phải giúp đỡ khách hàng nói chuyện, chỉ có thể tạm thời oan ức Thái Anh một trận, nếu không phải vì Thái Anh, cô sẽ không tiếp được đơn hàng này.
Lâm Vi muốn gọi điện thoại cho Thái Anh, làm cho nàng cùng tiểu cô tử nói nhiều một chút, có điều tỉ mỉ nghĩ lại, thật giống như có chút không tử tế.
"Đúng vậy! Cô ấy cho rằng cô ấy là ai vậy... Lại bắt nạt đến trên đầu chị tôi... Chờ chị tôi trở về... Tôi nhất định để chị tôi chia tay cô ấy!" Dữ Lộ lại uống cạn một ly rượu, hô loạn, "Ném!! Cô ấy!"
"Được được được, chia tay cô ấy chia tay cô ấy..." Mỗi lần Dữ Lộ uống rượu say, Lâm Vi cảm giác mình giống như đang dỗ trẻ con vậy, kỳ thực nhị tiểu thư người này rất đơn thuần, không có ý đồ gì xấu, chính là tình thương có điểm thấp.
Dữ Lộ cũng là người có lối suy nghĩ cố chấp, hơn nữa lại ngang ngược không biết lý lẽ, chỉ cần là người cô yêu thích, cho dù làm cái gì cô cũng có thể tha thứ, nhưng phàm là kẻ cô ghét, ngay cả hô hấp cũng là sai.
Nhan Âm giận hờn xuất ngoại, cô liền đem tất cả nguyên nhân quy kết hết lên trên người Phác Thái Anh, cô yêu thích Nhan Âm, cũng yêu thích chị cô, vì lẽ đó ở trong mắt Dữ Lộ, Nhan Âm không sai, chị cô cũng không sai, nếu có sai liền sai ở Phác Thái Anh, là Phác Thái Anh không biết xấu hổ câu dẫn chị cô, mới tạo thành cục diện như hiện tại.
"Tại sao lại khóc?" Lâm Vi thấy Dữ Lộ nháy mắt, viền mắt lập tức liền trở nên hồng hồng, tiến lên vuốt đầu nàng, sau đó ôm lấy nàng an ủi, "Đừng khóc, chút chuyện này cũng khóc, được rồi được rồi, đừng khóc..."
Vì Dữ Lộ là con gái, cho nên Lâm Vi mới cung cấp phục vụ tri kỷ như thế.
Lấy thân cao của nhị tiểu thư so với bất kỳ người nào cũng không phải là ưu thế, so với Lâm Vi cũng thấp hơn một đoạn.
"Tôi không có khóc..." Nói xong, Dữ Lộ cự nhiên lại đem sự chú ý chuyển đến trên ngực ngạo ưỡn của Lâm Vi, lúc Lâm Vi ôm cô, hai cái đám mềm mại liền đè lên trên ngực mình.
Hết cách rồi, ai bảo dáng người của Lâm tiểu thư quá nóng bỏng làm chi.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Lâm Vi ôm cô, thế nhưng ngày hôm nay lúc Dữ Lộ bị nàng ôm một cái, tim lại đập đến lợi hại. Từ đêm hôm đó sau khi Nhan Âm ôm Dữ Lộ, đem Dữ Lộ đặt ở trên tường nhiệt liệt hôn môi qua đi, Dữ Lộ phát hiện, chỉ cần bản thân mình cùng cô gái khác hơi hơi thân mật một chút, liền bắt đầu suy nghĩ nhiều.
Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng cùng con gái ôm hôn thật sự... Rất thoải mái...
"Mắt tôi bị đau, có lông mi rơi vào trong đôi mắt..." Lạp nhị tiểu thư cô mới không vì chút chuyện nhỏ này mà khóc.
Lâm Vi một tay nâng mặt nàng, một cái tay khác lật con mắt của nàng, đều đỏ, nơi này quá ồn, Lâm Vi lôi kéo Dữ Lộ đi toilet, vừa đóng cửa lại, toàn bộ thế giới đều yên tĩnh xuống.
"Còn đau không?" Lâm Vi thấy mắt trái của nàng híp lại, bộ dạng tựa hồ rất khó chịu.
"Ừm... Ngứa..." Đừng nhìn Dữ Lộ ở trên sàn nhảy uy vũ như vậy, kỳ thực sau lưng chính là một thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ bé, nửa điểm oan ức cũng không chịu được.
"Tôi giúp cô thổi thổi..." Lâm Vi cúi đầu đến gần, nhẹ nhàng thổi mắt cho nàng, nếu nhị tiểu thư không phải là khách hàng vip chí tôn của cô, tuyệt đối sẽ không có loại đãi ngộ này, Lâm Vi phục vụ, cũng là căn cứ theo đẳng cấp của khách hàng để cung cấp dịch vụ.
Dữ Lộ bị nàng nâng mặt, phải ngẩng đầu lên để cho nàng thổi, nhìn chằm chằm mặt của Lâm Vi, nhìn nhìn, "... Chị Vi... Dung mạo của chị thật là đẹp mắt..."
Lâm Vi tuyệt đối là thuộc về loại hình đẹp tự nhiên, chỉ có điều dáng người của cô càng thêm cướp danh tiếng mà thôi.
Uống nhiều rồi bắt đầu nói hưu nói vượn, Lâm Vi cũng không cảm thấy kinh ngạc, lại hướng về con mắt của Dữ Lộ thổi hai lần, "Giờ cô mới phát hiện... Tốt hơn chút nào không?"
Dữ Lộ chớp chớp con mắt ửng hồng, đã thoải mái hơn rất nhiều, chỉ là hiện tại đầu có hơi choáng váng, chân cũng có chút phiêu, "... Tôi còn muốn uống rượu... Chị cùng tôi..."
"Cô vẫn còn dự định uống cả một buổi tối sao?"
"Tôi trả tiền... Ngược lại chị phải ngồi cùng tôi..."
Bởi vì cùng Nhan Âm làm căng việc này, tâm tình của Dữ Lộ rất không tốt, Nhan Âm là bằng hữu chơi đùa từ nhỏ đến lớn của Dữ Lộ, là bằng hữu tâm giao của cô, coi như buổi tối ngày hôm ấy cùng Nhan Âm có phát sinh loại chuyện lúng túng như vậy, Dữ Lộ vẫn là cố gắng duy trì quan hệ giữa các cô, nhưng hiện tại Nhan Âm bởi vì chị cô có bạn gái, ngay cả bản thân mình nàng ấy cũng không muốn phản ứng, Dữ Lộ nhớ tới trong lòng liền buồn khổ.
Dữ Lộ lại uống thật nhiều, vẫn luôn uống đến qua nửa đêm, uống đến mức Lâm Vi cũng không nhìn nổi nữa, thiên kim đại tiểu thư tuổi còn nhỏ, từ nhỏ đã ở trong bình mật mà lớn lên, có tâm sự gì có thể sầu.
"Đi, tôi đưa cô trở về." Đã hơn hai giờ khuya, Lâm Vi kéo Dữ Lộ, đỡ nàng, hai người xiêu xiêu vẹo vẹo ra khỏi quán bar, ở trên đường bắt một chiếc taxi. Dữ Lộ đã uống đến mức rất mơ hồ, Lâm Vi vẫn còn tỉnh táo, đây cũng không phải là lần đầu tiên Lâm Vi đưa Dữ Lộ về nhà, giống như quay về nhà mình vậy, cô trực tiếp báo địa chỉ với tài xế.
Dữ Lộ không quen ở trong trường học, cho nên ở phụ cận Z đại thuê một tầng khu nhà ở.
"Thật là nặng..." Lâm Vi nhìn nàng rất nhỏ gầy, uống rượu say liền giống như một bãi bùn nhão vậy, hơn nữa khí trời lại nóng, kéo nhị tiểu thư lên lầu liền mệt mỏi đổ mồ hôi hột, không nghĩ tới hiện tại làm nghề phục vụ, cũng rất cần thể lực, "Tới rồi... Rốt cuộc cũng tới..."
Lại phí đi sức của chín trâu hai hổ, Lâm Vi đem nàng kéo tới trên giường ở trong phòng ngủ, vừa định đem Dữ Lộ đẩy ngã, cuối cùng hai người cùng nhau ngã vào trên giường, Lạp nhị tiểu thư còn không chút nào khách khí mà ép ở trên người cô.
Nóng chết tôi... Lâm Vi trước tiên không vội đẩy nàng ra, mà đưa tay lấy điều khiển điều hòa ở một bên, mở máy điều hòa không khí, đem nhiệt độ điều đến 20, mới cảm thấy thoải mái hơn không ít.
"Nhị tiểu thư?" Lâm Vi nằm ở trên giường, lắc vai Dữ Lộ, ngủ sao? Không còn gì để nói.
Lâm Vi muốn đẩy nàng ra, lúc này Dữ Lộ lại mở mắt ra, "Chị cho tôi ôm một lúc!"
Hóa ra là vẫn còn tỉnh, Lâm Vi bất đắc dĩ nói, "Được...".
"... Chị Vi... Vẫn là chị tốt với tôi..." Dữ Lộ nằm nhoài trên người Lâm Vi, mềm mại nói.
Lâm Vi vuốt đầu của nàng, cắt tóc ngắn đúng là đáng yêu hơn rất nhiều, đồ ngốc này, cô trả thù lao dĩ nhiên phải đối tốt với cô. Lâm Vi lẳng lặng nằm hưởng hơi lạnh, mồ hôi nơi thái dương dần dần tản đi, có điều Dữ Lộ tựa hồ vẫn còn muốn cùng với cô tán gẫu thêm một chút.
"Tôi cảm giác sau một giấc ngủ tỉnh lại, người ở bên cạnh đều cong, ngay cả chị tôi cũng bắt đầu thích con gái..." Dữ Lộ tiếp tục nằm nhoài trên người Lâm Vi, phun tào.
"Đó là ảo giác của cô." Lâm Vi giải thích.
Dữ Lộ méo xệch đầu, "Chị đồng ý con gái cùng một chỗ chơi vui à..."
"Tôi làm sao biết." Lâm Vi vội vàng cho thấy lập trường, như thế nào cảm giác đề tài tán gẫu có chút đi chệch đường ray, Lâm Vi đẩy Dữ Lộ, "Cô trước tiên đứng lên, tôi đi rót ly nước cho cô."
Dữ Lộ nhớ tới ngày đó ở nhà để xe dưới hầm, Lệ Sa cùng Thái Anh ở trong xe hôn môi, cùng con gái hôn môi thật sự rất thoải mái, bằng không làm sao ngay cả chị cô cũng không kiềm lòng được, hơn nữa ngày đó Nhan Âm cũng cưỡng hôn cô, này xem như là khai sáng, về sau Dữ Lộ lúc nào cũng nhớ tới loại cảm giác đó.
"Chị Vi, tôi nói với chị một cái bí mật..." Dữ Lộ hoàn toàn bò lên trên người Lâm Vi, đem nàng đè xuống, "Chỉ nói với một mình chị..."
Nàng rõ ràng là say rồi, Lâm Vi đưa tay vỗ vỗ cái trán của chính mình, tiền này thật sự là không dễ kiếm, nhị tiểu thư có thể hay không yên tĩnh một chút, ma sát người cực kì.
Dữ Lộ tiến đến bên tai Lâm Vi, "Lặng lẽ" nói với nàng, "Cùng con gái hôn môi đặc biệt thoải mái..."
"..." Đây chính là bí mật nàng muốn nói, Lâm Vi bắt đầu đổ mồ hôi, thời điểm Lâm Vi nhận ra được Dữ Lộ bắt đầu đối với mình động thủ động cước, Lâm Vi liền biết không ổn...
"Thật sự..." Dữ Lộ dùng ngón tay vuốt ve môi của Lâm Vi, mang theo mùi rượu nói, "Chị theo tôi thử một chút thì biết ~~~ "
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro