Chương 65
"Vậy tôi muốn làm khách hàng VIP của chị cả năm."
"Rất đắt." Lâm Vi ở trong lòng cười mắng nàng một câu tiểu nha đầu phiến tử.
"Tôi tình nguyện."
Lâm Vi chỉ coi đây là cái đồ ngốc đang nói hưu nói vượn, lại không nghĩ rằng, Dữ Lộ thật sự đối với cô động cái tâm tư kia.
Buổi tối, các cô vẫn như cũ khiêu vũ cùng uống rượu, Dữ Lộ yêu thích náo nhiệt, mà Lâm Vi lại sợ cô đơn, cho nên bọn họ đều thường thường qua lại với những nơi này, để thanh âm ồn ào không dứt bên tai, xem ra các cô tựa hồ rất có tiếng nói chung, mà trên thực tế, còn kém rất xa.
Rạng sáng bốn, năm giờ, Lâm Vi gọi xe đưa Dữ Lộ quay về khu nhà ở, hai người đều đã uống nhiều rượu, nhưng không đến nỗi say đến thần trí không rõ, Lâm Vi là người rất biết bảo vệ chính mình.
"Này ~~~ choáng váng đầu ~~~" mở cửa, Lâm Vi đỡ Dữ Lộ đi về hướng sô pha, Dữ Lộ uống rượu say yêu thích làm nũng, chỉ là ngày hôm nay Lạp nhị tiểu thư, còn có chút cố ý làm nũng, cô tựa ở trên vai Lâm Vi, "Chị Vi, đầu của tôi choáng váng quá ~~~~ "
Lúc này, lại giống như đang làm nũng cùng bạn gái vậy.
"... Nhị sỏa tử... Đến... Tôi xoa xoa cho cô..." Ngày hôm nay Lâm Vi cũng uống nhiều, cũng có chút say rồi, bằng không sẽ không ở ngay trước mặt Dữ Lộ gọi nàng là "Nhị sỏa tử".
Dữ Lộ dùng đầu cọ cọ vai Lâm Vi, đần độn mà cười, "Chị gọi tôi là cái gì ~ "
"Ngốc không khác gì nhị sỏa tử..." Lâm Vi mang theo men say lại nói một lần, cô muốn đỡ Dữ Lộ đến nằm trên ghế sô pha, nhưng hai người lòng bàn chân đều có chút phiêu, loạng choà loạng choạng, liền cùng nhau ngã ở trên ghế sô pha, Lâm Vi vừa vặn đặt ở trên người Dữ Lộ, nghe được trong miệng nàng còn đang nhẹ nhàng rên lên, cũng không biết đang nói cái gì, "Không thoải mái liền thành thật nằm, cậy mạnh cái gì..."
"Hong..." Dữ Lộ nỉ non, đưa hai tay ôm lấy cổ Lâm Vi, duỗi hai cái chân duỗi kẹp lấy người ta.
"Cô làm cái gì... Này..." Lâm Vi nói được phân nửa thì lời bị nuốt, bởi vì Dữ Lộ ôm lấy cổ cô, thò đầu qua lấp kín môi cô.
Xúc cảm quen thuộc, nhẵn nhụi mềm mại.
Vừa hôn ên, hai người đều trở nên không tự chủ được, giống như trở lại trạng thái ở dưới ống kính kia, hôn môi, không nhịn được đưa tay ôm sát thân thể đối phương.
Các cô ở trong MV cũng giống như đêm nay vậy, nằm trên ghế sô pha hôn sâu đối phương.
Năm giờ, không người quấy rối, bóng đêm rất yên tĩnh, trên ghế sô pha truyền đến tiếng thở dốc như có như không, trong mũi từng tiếng "ưm" thư thích, đủ để cho thấy các cô có bao nhiêu hưởng thụ trạng thái hiện tại.
"Ừm ~~~" Lâm Vi thuần thục dò ra đầu lưỡi cùng nàng quấn quít, hương rượu tràn ngập trong mũi trong miệng.
Hiện tại các cô đang nằm ở trạng thái hỗn độn, chỉ cảm thấy thoải mái, chỉ cảm thấy càng muốn.
Dữ Lộ là tỉnh táo trước, cô mở nửa con mắt ra, lúc tỉnh táo lại đã thấy các cô đang hôn điên cuồng, nhưng Dữ Lộ lại nhắm hai mắt lại, lòng bàn tay nắm chặt lấy quần áo ở phía sau lưng của Lâm Vi, một lần lại một lần đem môi lưỡi của mình đưa về phía nàng.
"Ây..." Thời gian kích động lúc nào cũng ngắn ngủi.
Lâm Vi đẩy Dữ Lộ ra, điên rồi sao, các cô đều đang làm cái gì. Vừa rồi trong nháy mắt đó, rõ ràng có thể đẩy ra, Lâm Vi là tĩnh mịch, nhưng cô vẫn luôn chôn ở đáy lòng, hiện tại chỉ là cùng một tiểu cô nương diễn một tuồng kịch, giống như càng câu tĩnh mịch ra tới.
Kỷ Dữ Lộ bị đẩy ra, trước ngực chập trùng kịch liệt, bởi vì hôn đến sắp thiếu dưỡng khí, cô hoàn toàn nằm vật ở trên ghế sô pha, nhìn Lâm Vi, đáy lòng dâng lên một trận thất lạc.
"Uống nhiều rồi..." Lâm Vi đứng dậy, xoa đầu, giải thích, "Xin lỗi."
Dữ Lộ đưa tay chống đỡ ở trên ghế sô pha, cũng chậm chậm đứng dậy, vừa rồi Lâm Vi rõ ràng hôn cô nhiệt tình như vậy, ở thời điểm quay chụp, Dữ Lộ đã muốn hỏi Lâm Vi, các cô hôn ăn ý như vậy tập trung như vậy, lẽ nào Lâm Vi đối với cô không hề có một chút cảm giác nào sao? Cô đối với Lâm Vi là có cảm giác, Dữ Lộ ngẩng đầu nhìn Lâm Vi, giải thích, "Nhưng tôi không có uống nhiều."
Nhưng tôi không có uống nhiều, ý nghĩa cất giấu trong lời nói rất rõ ràng.
"Tôi đi về trước, hôm nay mệt." Lâm Vi cầm lấy túi, người thông minh giả vờ hồ đồ, xem ra so với người hồ đồ còn muốn hồ đồ hơn.
Dữ Lộ chưa từng có thái độ khiêm nhường như vậy với ai bao giờ, "Chị đã nói muốn cùng tôi một buổi tối, còn chưa tới thời gian."
"Cô nghỉ ngơi thật tốt."
Lâm Vi đi rồi.
"Chị Vi..." Dữ Lộ liền ngã nằm trên ghế sô pha, yên lặng nhìn cánh cửa kia bị "Bang" một tiếng đóng lại, âm u xuất thần, xưa nay Lạp nhị tiểu thư đều là không tim không phổi, bắt đầu có tâm sự.
Lâm Vi giẫm giày cao gót xuống lầu, gió lạnh thổi đến, làm đầu óc của cô trở nên tỉnh táo, cô không biết giữa cô cùng Dữ Lộ là xảy ra chuyện gì, có một số việc không thể hoàn toàn đổ tội cho cồn, cô không phủ nhận, thời điểm cùng Dữ Lộ giả làm tình nhân, cảm giác là không tệ, nhưng cô không thể cùng Lạp nhị tiểu thư tiếp tục chơi như vậy.
Cùng một tiểu nha đầu phiến tử? Đùa gì thế.
-----------------------------------------------------
Tháng một, nhiệt độ ở A thị tiếp cận âm độ C, gió đông lạnh lẽo, lúc Thái Anh mới quen Lệ Sa, vẫn là mùa xuân về hoa nở, bất tri bất giác, xuân hạ thu đông đều qua.
"Đừng vẽ." Lệ Sa tắm sạch sẽ từ phòng tắm đi ra, từ phía sau sô pha ôm lấy Thái Anh, cướp đi bản vẽ trong tay nàng, Thái Anh một khi lên bản thảo, liền nghiêm túc giống như ngốc tử.
"Không vẽ liền không vẽ." Thái Anh nghiêng đầu qua chỗ khác, vừa vặn dán vào mặt Lệ Sa, mùi thơm sữa tắm thật mê người, thế nhưng Lạp tổng chưa kịp đi mê người, Thái Anh đã cười ngửa đầu ở trên khóe miệng của nàng hôn một cái, Lạp tổng nhà cô lập tức nâng khuôn mặt nhỏ của cô, khen thưởng một nụ hôn sâu triền miên.
"Ừm... cùng em xem phim." Thái Anh lôi kéo Lệ Sa cùng ngồi xuống ghế sô pha, ôm nàng, một bên nói chuyện một bên ở trên người nàng vuốt ve, đêm nay các cô khó có được một lần không cần tăng ca, có thời gian hảo hảo ôn nhu một hồi.
"Điện ảnh?" Lệ Sa cho rằng nàng lại muốn xem "Phim hoạt động ái tình", thuận thế đem Thái Anh đẩy ngã ở trên ghế sô pha, đè lên, dùng tay ở trên eo Thái Anh cào cào, muốn cởi quần áo của nàng ra, "Lại muốn? Vừa rồi còn chưa cho ăn no sao?"
"Lạp Lệ Sa! Em thật không được." Thái Anh bị cào đến cười "Khanh khách" không ngừng, cầm lấy áo tắm của chính mình không cho nàng cởi. Vừa rồi ở phòng tắm dằn vặt hơn hai giờ, Thái Anh đã không còn khí lực, cô liền không tin Lệ Sa còn có tinh lực như vậy.
"Vừa rồi còn chưa hô đủ?" Lệ Sa một lời hai ý nghĩa, vừa rồi Phác tiểu thư ở trong phòng tắm gọi đến âm thanh đều muốn tắt, bây giờ nói chuyện còn có chút khàn, nhìn bộ dạng tiểu tức phụ này của Thái Anh, Lệ Sa cười không buông tha nàng, cào đến nàng chủ động xin tha mới thôi.
"Ha ha ha ha ha ha ha..."
Thái Anh thở hổn hển ngẩng đầu lấp kín môi Lệ Sa, đi "Cưỡng hôn" nàng, Lạp tổng mới chậm rãi dừng lại, đây quả nhiên là phương thức đầu hàng tốt nhất.
Cuối cùng, Lệ Sa ở trên môi mềm của nàng cắn hai cái, hai người đều có chút mệt mỏi ngồi cùng một chỗ, tiếp tục xem ti vi.
"Tết đến có tính toán gì không?" Lệ Sa nắm lấy bàn tay của Thái Anh, hỏi.
"Tết đến..." Giữa tháng hai chính là tết xuân, đối với những thứ này, trong lòng Thái Anh không có khái niệm gì, cho tới nay đều là cô cùng Triệu Thải Nam hai người, Triệu Thải Nam là cô nhi, càng không có thân thích gì, Thái Anh suy nghĩ một chút, "Em muốn đi xem mẹ em."
Bình thường không có thời gian, vừa vặn tết xuân có được ngày nghỉ.
"Tôi cùng em đi."
"Chị đi cùng em? Không cần." Thái Anh không cần nghĩ cũng biết, tết đến Lệ Sa nhất định phải cùng người nhà, cô không muốn Lệ Sa một người chạy hai nơi, bình thường Lạp tổng cũng hiếm khi nghỉ ngơi.
"Giao thừa tôi phải về H thị, khả năng ở bên kia chờ hai, ba ngày."
"Ừm..." Thái Anh biết nàng muốn cùng người nhà, quê nhà của nàng là ở H thị, nhưng nghe chính miệng nàng nói như vậy, trong lòng Thái Anh vẫn là khó tránh khỏi có chút mất mát.
"Em chờ tôi hai ngày, trở về chúng ta cùng đi xem dì."
"Chị không cần vội như thế, nghỉ ngơi thật tốt."
Thái Anh rất săn sóc, cho dù trong lòng có lúc sẽ cất giấu một ít oan ức, cũng sẽ không nói ra, Lệ Sa chung một chỗ với cô lâu như vậy, càng ngày càng hiểu rõ nàng, "Coi như là xuất ngoại du lịch, tôi khổ cực như vậy, em hảo hảo cùng lão bà em buông lỏng một chút, cũng không được sao?"
Thái Anh cảm động, quệt miệng ở trên môi Lệ Sa hôn một hồi, "Nhưng nhất định phải là em mang theo chị, tiền thưởng cuối năm của em sắp phát rồi ~ "
"Được, đều theo em." Lệ Sa nhìn lịch một chút, lẳng lặng ôm Thái Anh một lúc, sau đó mới nói, "Buổi tối ngày mai tôi có xã giao."
"Uống ít rượu nha." Có Phác bảo mẫu mỗi ngày nhìn chằm chằm, dạ dày của Lệ Sa được dưỡng tốt hơn rất nhiều, bệnh dạ dày cũng không tái phát nữa.
"Ngày mai không thể cùng em." Lệ Sa lại cường điệu một lần.
Thái Anh nghĩ thầm, chị cũng không thể mỗi ngày đều cùng em, "Ừm, ngày mai em cũng phải tăng ca."
"Ngày mai em tăng ca?"
"Quản tổng nhận một hạng mục mới." Thái Anh xem ti vi, thản nhiên nói.
Sở dĩ Lệ Sa hỏi như vậy, là bởi vì ngày mai là sinh nhật của Thái Anh, nhưng Thái Anh tựa hồ không để ý chút nào, cái người này, cũng không biết là không ngại, hay là ám đâm đâm ở trong lòng sinh hờn dỗi.
Thái Anh không ngại, là bởi vì cô đối với sinh nhật cũng không có khái niệm gì, xưa nay Triệu Thải Nam không có tổ chức sinh nhật cho cô, Lâm Vi cũng giống như cô không thèm để ý những thứ sinh nhật này, với Thái Anh mà nói, là một sự tình vừa xa xôi lại vừa xa lạ.
Cũng không có gì đáng để chúc mừng, Thái Anh cảm giác mình sinh ra, càng giống như một loại bất hạnh.
Nếu như không có Lệ Sa, Thái Anh đại khái cũng quên mất ngày này là sinh nhật cô, nếu như không có Lệ Sa, Thái Anh sẽ không biết, nguyên lai mình cũng sẽ trở thành may mắn của người khác.
Mùa đông mặt trời lặn đặc biệt sớm, vừa tới năm giờ, trời đã tối, đồng sự trong văn phòng lục đục quẹt thẻ tan tầm.
Lý Mật Nhi nhìn ước ao ghen tị, "Em cũng muốn tan tầm."
"Làm xong việc sớm sẽ được tan tầm sớm." Thái Anh lấy văn kiện nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Lý Mật Nhi.
Thời điểm năm giờ mười mấy phút, Thái Anh đột nhiên nhận được điện thoại của Lệ Sa.
"Ở văn phòng tăng ca sao?"
"Đúng vậy, sao vậy?"
"Nhớ em."
Thái Anh cười, làm sao đột nhiên buồn nôn như vậy.
"Tôi cũng ở văn phòng, em đến đứng ở bên cửa sổ, xem có thể nhìn thấy tôi hay không."
"Chị đang trêu chọc em sao..." Thái Anh không hiểu ý của Lệ Sa là gì, cao ốc HK tuy rằng ở phía đối diện, nhưng cách một khoảng cách xa như vậy, làm sao có khả năng nhìn thấy người.
"Thử xem, không chừng có thể nhìn thấy." Lệ Sa chính là đamg trêu chọc nàng.
Thái Anh giơ điện thoại, chậm rãi đi tới bên cửa sổ, cũng không biết trong hồ lô của Lệ Sa đang chứa cái gì, Thái Anh nhìn về hướng cao ốc HK, cảnh đêm thành thị thật là đẹp, cũng chỉ có thế mà thôi. Thái Anh rất thẳng thắn trả lời, "Em liền nói không nhìn thấy mà..."
Lệ Sa ở đầu bên kia điện thoại vẫn cười, "Em lại nhìn kỹ một chút."
"Em còn muốn trên..." Thái Anh muốn nói còn phải đi làm.
Thời điểm năm giờ hai mươi phút.
"Đứa ngốc, hiện tại có nhìn thấy không?"
Nhìn thấy, Thái Anh nhìn thấy rõ rõ ràng ràng.
Cô nhìn thấy ở cao ốc đối diện, ánh đèn màu bạc, xếp thành chữ lớn "Happy Birthday", chói lóa mắt như vậy.
Kết quả, Lý Mật Nhi phản ứng so với Thái Anh còn lớn hơn, nắm lấy then chốt, Lý Mật Nhi lắc lắc cánh tay của Thái Anh, "Wow, chị nhìn một chút xem... Cường hào nào vậy, hiện tại vừa vặn là năm giờ hai mươi phút!"
(Cường hào: có thế lực mạnh mẽ)
Thái Anh vẫn còn ngơ ngác nhìn cao ốc HK ở đối diện, mãi đến khi nghe được ở phía sau có người gọi cô, "Phác Thái Anh."
Âm thanh này cùng âm thanh truyền đến từ trong ống nghe di động giống nhau như đúc.
Thái Anh xoay người, còn để điện thoại di động kề sát ở bên tai, Lệ Sa đứng đối diện cô ở cách đó không xa, nói với cô, "Bây giờ nhìn thấy tôi không?"
Lạp tổng thực thú vị, thật sự hoàn toàn mò không ra, chỉ khi Lệ Sa cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt mình, Thái Anh lại cảm động không thôi.
Trong phòng làm việc không có người khác, chỉ có một mình Lý Mật Nhi, vừa mới nhìn thấy Lệ Sa, Lý Mật Nhi còn muốn chào hỏi, sau đó lại cảm thấy bầu không khí giống như không đúng, thời gian qua đi, cảm giác mình hoàn toàn là một người dư thừa.
"Cuồng công việc, ngay cả sinh nhật của mình cũng quên." Lệ Sa đi tới trước mặt nàng, nhỏ giọng nói.
"Em biết..." Thái Anh chê nàng lải nhải, lại cảm động đến muốn khóc, được rồi, viền mắt đã ướt, Thái Anh nhìn nàng nói rằng, "Lại không phải chuyện gì quan trọng..."
Ngoài miệng nói thì không phải việc trọng yếu, nhưng trong lòng đến cùng vẫn hy vọng có người quan tâm, ai mà không muốn được yêu thương, được coi như trân bảo ở trong lòng bàn tay, trước đây Thái Anh chỉ là không có cơ hội cảm thụ mà thôi.
"Lệ Sa? Cô làm sao đến rồi?" Quản Tiệp từ văn phòng riêng đi ra thì nhìn thấy Lệ Sa.
"Quản tổng, tôi là tới hỏi cô mượn người." Lệ Sa vừa vặn cùng Quản Tiệp nói một tiếng, điều này cũng có thể là một cuộc nói chuyện quen thuộc nhất của Lệ Sa cùng Quản Tiệp, "Ngày hôm nay là sinh nhật của Thái Anh, cô sẽ thả người chứ?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro