Chương 77
"Ừm..." Thái Anh cong chân, nhắm mắt than nhẹ, nàng ôm chặt lấy lưng của Lệ Sa, trên mặt hiện lên biểu hiện ẩn nhẫn mà vui thích.
Lệ Sa chậm rãi hôn lên vành tai của nàng, thân thể dính sát vào hợp lại cùng nhau.
Cốc cốc cốc.
Hoặc là sớm một chút hoặc là trễ một chút, một mực lại vào ngay lúc này vang lên tiếng gõ cửa, Thái Anh vốn đang thở dốc đến lợi hại, lần này, cô bỗng nhiên mở mắt ra, đẩy Lệ Sa đang ở trên người mình một cái, "... Ừm... Có người..."
Thái Anh tức thì có một loại cảm giác có tật giật mình, chứng vọng tưởng bị hại đều bị doạ ra tới, hiện tại cô việc lo lắng nhất chính là cửa không có khóa lại, trong nháy mắt, đã tưởng tượng ra một màn "Bắt gian tại trận".
Lúc này, bên dưới vẫn bị lấp kín, Thái Anh cảm giác Lệ Sa dừng lại, nhưng chẳng được bao lâu, ngón tay của nàng lại bắt đầu động đậy, Thái Anh không hề phòng bị, nhíu chặt lông mày, tay trái gắt gao nắm chặt ga giường, cắn một cái lên trên vai Lệ Sa.
Tiếng gõ cửa vẫn còn tiếp tục.
"Không cần để ý..." Lệ Sa thở hổn hển, thấy Thái Anh nằm ở dưới thân mình một bộ dạng ý loạn tình mê, câu môi cười, Lệ Sa không chỉ không dừng lại động tác trên tay, mà còn đem nàng bắt nạt đến càng lợi hại.
"A..." Ngoài cửa còn có người đang đợi, cho nên không thể phát ra âm thanh, nhưng Thái Anh càng không nhịn được phát ra âm thanh, này không thể trách cô, chỉ có thể trách Lạp tổng quá ác độc. Vụng trộm càng tăng thêm kích thích... Đối với Thái Anh mà nói đây là trả giá "Đau đớn thê thảm đại giới".
Thâm thâm thiển thiển, khi nhẹ khi nặng, hơn nữa còn có tiếng gõ cửa, Thái Anh sắp bị Lệ Sa tra tấn điên rồi, nhưng như vậy lại có thêm một loại hưng phấn kích thích.
"Thích không?" Lệ Sa hôn thái dương của nàng, ôn nhu hỏi.
Mỗi lần Lệ Sa muốn cô, đều nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh hỏi cô có thích hay không, Thái Anh chết cũng không thừa nhận, nhưng rõ ràng vẫn đang theo tiết tấu của người ta mà chuyển động thân thể, trong miệng lại ấp úng nói, "Được rồi..."
Một bộ dạng chưa được cho ăn no như vậy, làm sao Lệ Sa có thể tha cho nàng, vừa vặn, làm trừng phạt cho buổi tối ngày hôm ấy, "Được rồi mà phía dưới còn cắn chặt như thế..."
Thái Anh nghe xong dùng mu bàn tay che mặt, thân thể vô cùng thành thực.
Dữ Lộ đứng ở cửa, đều đã đến thời gian ăn sáng rồi, vẫn không thấy hai người kia, Lạp gia ăn sáng luôn luôn đúng giờ, Lệ Sa càng chưa từng muộn qua. Dữ Lộ lại gõ một trận, ghé vào trên ván cửa nghe ngóng, sau đó lôi kéo cổ họng hô, "Chị, chị có ở bên trong hay không?"
Không có người đáp.
Lúc này, chuông điện thoại cũng vang lên, là của Lệ Sa, điện thoại vừa vặn đặt ở trên tủ đầu giường bên tay trái của Thái Anh, một lần lại một lần mà vang lên, động tác trên tay Lệ Sa mềm nhẹ lại, "Bảo bối, giúp chị lấy điện thoại."
Lệ Sa hai tay đều rất bận, đặc biệt là tay phải.
Thái Anh phát điên, vào lúc này còn có tâm tình nghe điện thoại, Lạp tổng thật là không phải cường hãn bình thường. Thái Anh đưa tay trái, chậm rãi sờ qua, biểu hiện người gọi là "Dữ Lộ", "Dữ Lộ..."
"Em nghe một chút." Thấy là Dữ Lộ, Lệ Sa trực tiếp để Thái Anh nghe, cô liền thích xem bộ dạng Phác tiểu thư xù lông, khó chịu lại hưởng thụ.
"Ừm... Lạp Lệ Sa!" Thái Anh cảm thấy nàng là cố ý, tuyệt đối là cố ý, tiếng gõ cửa vẫn đang vang lên, chuông điện thoại cũng đang vang lên.
"Nếu không nghe, Dữ Lộ muốn đi vào."
So sánh với Lạp tổng, Thái Anh chân tâm cảm giác mình thuộc về loại hình da mặt mỏng.
Điện thoại vừa chuyển được, tiếng gõ cửa liền dừng lại, bên tai Thái Anh lập tức truyền đến âm thanh có chút ồn ào của Lạp nhị tiểu thư, "Chị, chị ở nhà sao? Chờ chị ăn sáng."
"Lập tức." Thái Anh cố nén mới nghẹn ra hai chữ này.
Dữ Lộ vừa nghe không phải Lệ Sa, lập tức liền nghĩ đến Thái Anh, trong lòng nhổ nước bọt, hai người này cũng thật là nửa ngày cũng không thể tách rời, "Hai người nhanh lên một chút, đều đang chờ..."
"Được... A..." Còn chưa cúp điện thoại, Lệ Sa đột nhiên đâm tới như vậy, Thái Anh nhịn không được hô lên, tuy rằng chỉ rất ngắn ngủi một tiếng, hơn nữa lập tức nín trở lại, nhưng Dữ Lộ vẫn nghe được rõ rõ ràng ràng, mọi người đều là người trưởng thành, đương nhiên rõ ràng, Dữ Lộ xấu hổ một trận... Hai người này thực sự là được rồi, sáng sớm có thể khiêm tốn một chút hay không.
Lệ Sa nằm ở trên người Thái Anh, tay trái cầm lấy điện thoại từ trong tay Thái Anh, âm thanh rõ ràng cùng với ngày thường cảm giác không giống nhau lắm, "Mọi người ăn trước, thuận tiện cùng ba nói một tiếng, chị tìm Thái Anh có việc, xuống trễ một chút."
Dữ Lộ: "..."
Có chuyện gì trong lòng mọi người đều rõ ràng, Lệ Sa thật là làm cho cô nhìn bằng một cặp mắt khác xưa, cho đến hiện tại Dữ Lộ vẫn khó mà tiếp thu đây chính là chị cô, đại khái là bản tính ẩn sâu mấy chục năm, rốt cuộc bại lộ, Dữ Lộ cảm giác mình phải tập quen thuộc.
Cúp điện thoại, tiếp tục làm xong sự tình đang dang dở, may mà ngày hôm nay không cần đi làm, bằng không đến giờ này, nhất định sẽ bị muộn. Chỉ là Thái Anh cảm thấy không tốt lắm, lần đầu tiên cô tới Lạp gia, nào có đạo lý khách thức dậy còn muộn hơn so với chủ nhà, cũng quá không lễ phép.
Hiện tại không phải ở khu nhà nhỏ của mình, Lệ Sa tự nhiên là có chừng mực, vui thích qua đi, các cô ôm cùng một chỗ nằm một lát, mới đi phòng tắm, thay quần áo.
Sáng sớm, Lệ Sa vẫn như cũ muốn giám sát Thái Anh cân thể trọng, nhìn con số tháng này vẫn không tăng lên, cô bắt lấy mặt của Thái Anh, hỏi, "Có phải ngày hôm qua lại không chịu hảo hảo ăn cơm đúng không?"
"Nơi nào có tâm tình." Thái Anh thuận tiện oan ức một câu, Lạp tổng cũng thật lợi hại, mỗi ngày công việc bận rộn như vậy, còn nhớ rõ thể trọng của mình như thế, nhìn thể trọng tăng vụt lên, Phác tiểu thư có chút sầu, cùng Lệ Sa ở chung một chỗ, tăng đầy đủ mười cân. Sau khi có Thái Anh, bệnh dạ dày của Lệ Sa cũng tốt hơn rất nhiều, có người làm bạn chăm sóc, tự nhiên là không giống nhau.
"Ngày hôm nay nơi nào chị cũng không đi, ở nhà cùng em."
"Ừm." Thái Anh lôi kéo cánh tay mà Lệ Sa đang vòng ở trên eo mình, "Nên xuống."
Chờ Lệ Sa mang theo Thái Anh xuống lầu, thì Dữ Lộ đang cùng Lạp Miễn ăn sáng.
"Ba, chào buổi sáng. "
"Chào buổi sáng mọi người."
"Đều đồng thời ăn sáng đi." Lạp Miễn ngẩng đầu, nói với Lệ Sa, "Con cũng thật là, có chuyện gì không thể ăn bữa sáng xong rồi lại nói sao."
Lệ Sa chỉ cười cười, sau đó để Thái Anh ngồi xuống ở bên cạnh mình. Dữ Lộ ngồi ở đối diện các cô, uống sữa bò, Dữ Lộ đã không còn cách nào có thể nhìn thẳng hai người trước mắt nữa, lại nghĩ tới âm thanh lúc nãy ở trong điện thoại khiến cho người ta mơ tưởng viển vông, xem ra hai người này làm lành rồi, nếu không sáng sớm sao có thể củi khô lửa bốc như vậy được?
"Ba, khi nào mẹ trở về?" Dữ Lộ thuận miệng hỏi.
"Qua mấy ngày, lại vì sự tình triển lãm thiết kế, một đống tuổi rồi còn bận bịu tứ phía, nói cũng nói không được." Lạp Miễn bất đắc dĩ lắc đầu một cái, Hề Vân rất hiếu thắng, lúc trước sau khi sinh Lệ Sa, Lạp Miễn sợ bà quá mệt mỏi, để cho bà ở nhà làm toàn chức thái thái, bà không chịu, một lòng muốn làm học thuật. Hiện tại đã bận rộn hơn nửa đời người, cũng nên về hưu đi, nhưng Hề giáo sư chính là không chịu được nhàn rỗi, "Có thời gian các con cũng nói mẹ con một chút."
Ăn xong bữa sáng, buổi sáng Lạp Miễn còn có khách đến bái phỏng, Lệ Sa mang theo Thái Anh rời đi trước, Dữ Lộ cũng là người không chịu ngồi yên một chỗ, cũng theo sau cặp đôi Sa - Anh đi rồi.
----------------------------------------
Trong xe, Lệ Sa lại một lần nữa đeo nhẫn lên cho Thái Anh, cô biết Thái Anh đang lo lắng cái gì, Lệ Sa ôm nàng nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, "Chuyện của chúng ta, chị sẽ tìm thời gian nói với ba mẹ, chiếc nhẫn này, về sau em không cần tháo xuống."
Cho dù Lệ Sa nói như vậy, nhưng trong lòng Thái Anh vẫn cứ thấp thỏm, "Có phải là quá sớm không? Em còn chưa chuẩn bị..."
"Hảo Hảo làm bạn với chị là được, em không cần chuẩn bị gì cả, chuyện này sớm nói cũng được, muộn nói cũng tốt..." Lệ Sa cười sờ đầu nàng, "Chuyện của chị chính chị có thể làm chủ, nói chung, em nên tin tưởng chị, không cho suy nghĩ lung tung."
Lệ Sa chỉ lo lắng nàng suy nghĩ lung tung, không có chuyện gì không cần tự tìm buồn phiền cho chính mình.
"Ừm." Thái Anh cười hôn nàng, ngòn ngọt, cảm giác như vậy thật tốt.
-------------------------------------------
Ý nghĩ theo đuổi Lâm Vi của Dữ Lộ, cũng không có theo thời gian chuyển dời mà nhạt đi, trái lại càng thêm điên cuồng tàn phá sinh trưởng, chỉ là không dám manh động, chỉ lo lại đi nhầm một bước, các cô ngay cả bằng hữu cũng không làm được. Cô yêu thích một người, chưa từng có dông dài như vậy bao giờ, cô không biết Lâm Vi đến tột cùng là tâm tư gì, thái độ đối với chính mình lúc nào cũng ba phải cái nào cũng được, không biết là từ chối hay là tiếp nhận.
Cũng bởi vì "Giao dịch" lần trước, Thái Anh cùng Dữ Lộ tin tức tới lui, độ thân mật tăng vụt lên, Thái Anh đầu có chút đau, tất cả liên quan tới Lâm Vi, Lạp nhị tiểu thư đều muốn nghe đến rõ rõ ràng ràng.
Dữ Lộ cảm giác chính mình hiện tại giống như người ngu ngốc chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, cầm điện thoại nhìn dãy số của Lâm Vi, muốn hẹn nàng, nhưng lại sợ bị cự tuyệt, sau khi vẫn luôn tự hỏi, Dữ Lộ vẫn là bấm cái dãy số kia, nghe âm thanh đô đô đô, cũng không biết chính mình khẩn trương cái gì, Dữ Lộ cô như thế nào lại túng thành cái dáng vẻ như hiện tại.
Một tuần bảy ngày thì có năm ngày là Lâm Vi đang chờ đi, là chờ Dữ Lộ gọi điện thoại đến, đã năm ngày rồi Dữ Lộ không có liên hệ với cô. Sở dĩ Lâm Vi nhớ rõ ràng như thế, là bởi vì trong lòng cô cũng đang suy nghĩ, mỗi khi Dữ Lộ không liên hệ với cô, cô đều nghĩ Dữ Lộ chán rồi đi, Lạp nhị tiểu thư thổ lộ cũng chính là nghĩ cái gì thì nói cái đó đi.
Tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trong tiềm thức Lâm Vi vẫn đang chờ mong Dữ Lộ gọi đến, chí ít nhìn thấy người gọi là Dữ Lộ, tâm tình của cô rõ ràng trở nên tốt hơn.
Lâm Vi tìm một nơi tương đối yên tĩnh, "Alo —— "
"Chị Vi." Dữ Lộ mới từ trường học đi ra, đứng ở dưới đèn đường ngay trước cửa trường học, nhìn người ta ra vào có đôi, cô nhìn đến phiền lòng, cúi đầu dùng mũi chân nhẹ nhàng sượt mặt đất, "Chị... Buổi tối có rảnh không?"
Không được cự tuyệt, không được cự tuyệt, không được cự tuyệt... Dữ Lộ ở trong lòng nói thầm.
Lâm Vi suy nghĩ một chút, "Muốn tìm tôi uống rượu sao?"
"Ừm!"
Lâm Vi đang dựa vào trên tường, nghe ngữ khí của nàng, không khỏi nở nụ cười, cũng không trả lời có thời gian hay không, mà trực tiếp nói tên quán bar cho Dữ Lộ.
Dữ Lộ hiểu ý, mừng rỡ không ngậm được miệng, "Trong vòng mười phút tôi liền đến!"
Lâm Vi cười cúp điện thoại, ngồi ở vị trí bắt mắt nhất của quầy bar, tiếp tục uống rượu, lúc này, một người đàn ông che ở bên người cô, "Đêm nay chỉ có một người uống rượu?"
Lâm Vi ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đến buồn nôn.
"Gần đây có khỏe không?"
Lâm Vi cười lạnh hướng người đàn ông kia lườm một cái, không nói một câu nào với hắn, sau khi chia tay từ ba năm trước, giữa bọn họ liền không còn lời nào để nói, Lâm Vi đứng dậy vòng qua hắn, giống như vòng qua ôn thần như thế.
Hắn nắm chặt cánh tay của Lâm Vi, không cho nàng đi, "Anh chú ý em thật lâu..."
Chú ý tới nàng, mỗi ngày cùng nhiều người đàn ông khác nhau cùng uống rượu.
Lâm Vi không lay chuyển được hắn, "Lại táy máy tay chân, tôi gọi người."
"Không có anh thì em liền hỗn đến mức độ này? Đều đi ra vơ vét, còn giả vờ thanh cao cái gì? Ngủ với em một đêm bao nhiêu tiền, anh trả gấp đôi, gấp ba cũng được."
"Anh bệnh thần kinh à!" Đã từng yêu thích người đàn ông này bảy năm, chính là cái đức hạnh như thế, Lâm Vi cảm thấy tròng mắt của chính mình thật là bị cẩu ăn.
"Chị Vi ~~~" Dữ Lộ vòng quanh, vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Lâm Vi, không nghĩ tới liếc mắt liền thấy...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro