Chương 85

"Ngoan ngoãn ở bên cạnh chị, nơi nào cũng đừng nghĩ đi."

"Tuân mệnh." Thái Anh ở trên môi Lệ Sa hôn một cái, cười đẩy nàng đi phòng tắm, "Em đi lấy cho quần áo cho chị."

"Em ngủ trước đi." Lệ Sa không cho nàng lăn lộn, nói nàng đêm nay nghỉ sớm một chút, không cần chờ mình, một mực còn chờ đến cái giờ này, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm.

"Không có chị bên cạnh em ngủ không được." Thái Anh ở trước mặt Lệ Sa làm nũng, sớm đã thành thói quen, trước đây Thái Anh chưa bao giờ nghĩ tới, trong sinh mệnh sẽ xuất hiện một người như vậy cả, yêu cô cũng tiếp nhận tất cả của cô.

"Chị xong ngay đây." Lệ Sa dỗ nàng giống như dỗ trẻ con vậy, vừa ôn nhu lại vừa có kiên trì, người bên ngoài đều nói Đại tiểu thư Lạp gia lạnh tình, đại khái tất cả nhiệt tình của Lạp tổng, đều nhào vào trên người Thái Anh.

"Ừm."

Thái Anh thích ôm Lệ Sa ngủ, sẽ đem đầu chen vào bên trong hõm cổ của nàng, nghe trên người nàng mùi vị yên giấc. Thái Anh ngẫu nhiên vẫn sẽ mơ ác mộng, chỉ là khi ban đêm tỉnh lại, trong lồng ngực có người ôm, liền có thêm một loại kiên định dựa vào.

Lệ Sa vừa ra tới, liền nhìn thấy Thái Anh ngửa mặt nằm ngủ, bị điều hòa thổi cũng chỉ che lại một nửa, Lệ Sa đến gần, kéo chăn đắp kín giúp nàng, lại cẩn thận nhìn chằm chằm mặt nàng, luôn cảm thấy gần đây nàng biểu hiện có chút mệt mỏi, giống như có tâm sự...

Một bên giường lún xuống, Thái Anh vẫn híp mắt, nhưng trên mặt lại lấp đầy ý cười, chậm rãi hướng Lệ Sa sờ lên, mãi đến khi chặt chẽ ôm lấy đối phương, Thái Anh mới mở mắt ra, dùng chóp mũi cọ nhẹ gò má của Lệ Sa, lười biếng nói rằng, "Lão bà thật là thơm ~ "

Lệ Sa cười tắt đèn lớn, chỉ chừa lại một chiếc đèn nhỏ ở đầu giường, ánh sáng ấm áp màu vàng chiếu lên trên mặt các cô.

Thái Anh thoải mái nằm ở trong lòng ngực Lệ Sa, hài lòng híp con mắt lại, một bộ dạng buồn ngủ.

"Đi làm quá mệt mỏi?"

"Đi làm nào có không mệt." Thái Anh mơ hồ thuận miệng nhổ nước bọt.

Lạp tổng không chịu nổi lão bà bị nửa điểm oan ức, "Không thích liền đổi một công việc khác."

Thái Anh mở mắt ra, quả nhiên không cùng Lệ Sa oán giận được, cho dù là chút chuyện nhỏ vặt vãnh. Thái Anh ngẩng đầu lên, đưa tay nghịch ngợm nắm lấy lỗ tai của Lệ Sa, "Mệt mỏi cũng vui vẻ."

Lệ Sa là lo lắng nàng bị ủy khuất không chịu nói, rõ ràng trong lòng không thoải mái, về đến nhà còn miễn cưỡng vui cười với mình, chuyện như vậy rất phù hợp với phong cách làm việc của Thái Anh. Lệ Sa không muốn lại để cho nàng ăn nửa điểm khổ, cô kéo cái tay Thái Anh đang nắm lấy lỗ tai của mình, nhét vào trong chăn, "Thành thật ngủ."

"Ừm..." Thái Anh khẽ đáp lời, Lạp tổng cố ý cường điệu "Thành thật", nói rõ trong lòng cô động ý nghĩ "Không thành thật".

Đèn bàn ở đầu giường cũng tắt, trong phòng một mảng tăm tối.

Thái Anh giật giật, một tay đẩy tóc dài của Lệ Sa ra, một tay khác đặt ở trên ngực nàng, sờ soạng hôn lỗ tai của nàng, lại lè lưỡi khẽ liếm, động tác ám chỉ mười phần.

Thần kinh nơi nhĩ bộ vốn là mẫn cảm, hơn nữa Thái Anh thoáng đụng vào cô, cảm giác của cô liền tới. Trong thanh âm của Lệ Sa mang theo thở dốc mê người, "Bảo bối, ngày hôm nay quá muộn rồi."

Cô sợ Thái Anh mệt mỏi.

"Đã lâu không cho em..." Thái Anh chỉ thấp giọng lẩm bẩm một câu, cô nhớ tới rất rõ ràng, gần một tuần, ngày hôm qua Lạp tổng vừa kết thúc thời gian bà dì, ngày hôm nay lại muốn tăng ca. Tuy rằng trong lòng có chút rục rà rục rịch, nhưng Lệ Sa đã nói vậy, Thái Anh vẫn là có chừng có mực, không lại tiếp tục khiêu khích.

Qua một lúc lâu, hai người híp mắt, nhưng ai cũng không ngủ, đặc biệt là lúc ôm đối phương, ngửi thấy mùi thơm trên người đối phương. Lệ Sa khoát tay lên trên eo của Thái Anh, như có như không dò vào trong áo ngủ của nàng, động tác ôn nhu làm liền một mạch, Thái Anh thân mình đột nhiên căng chặt...

Thái Anh vội vã không nhịn nổi mở đèn, vươn mình đặt ở trên người Lệ Sa, hướng về nàng không nói gì chỉ cười, bản lĩnh dục cự hoàn nghênh của Lạp tổng thực sự là đến một cảnh giới nhất định.

Lệ Sa cười nhìn nàng, đơn giản hai cái tay đều dò vào trong áo ngủ của nàng, xoa nhẹ.

Nụ cười này, làm cho tâm của Thái Anh đều mềm, cúi đầu ngậm lấy môi nàng chà đạp, hai người rất hiểu ý, trong lúc hôn môi đối phương, liền đem quần áo ở trên người cởi đến không còn một mống.

Trong đêm khuya tiếng rên rỉ, đặc biệt mê người.

Lúc làm Thái Anh thích mở đèn, đặc biệt là lúc Lạp tổng nằm ở phía dưới, muốn nhìn rõ từng nét mặt hưởng thụ ở trên mặt nàng, thời điểm mỗi khi nàng đến, Thái Anh sẽ ôm chặt nàng, nàng là hoàn toàn thuộc về mình.

----------------------------------------------

Sáng hôm sau.

"Tại sao chị không gọi em..." Thái Anh ngáp một cái, vuốt mắt đi vào nhà bếp, lười biếng đem cằm đặt ở trên vai Lệ Sa, Lạp tổng nhà cô đang chiên trứng, hâm sữa bò, thực sự là lên được phòng khách, xuống được nhà bếp, bạn đời chất lượng tốt.

Bởi vì Thái Anh, Lệ Sa mới ở nhà ăn sáng, bằng không bản thân cô cũng không ăn bữa sáng, nơi nào có thể vì người khác làm, "Em lại ngủ thêm một chút đi, xong rồi chị gọi em."

Thái Anh tiếp nhận công việc trong tay nàng, rất thành thục, trong miệng còn nói linh tinh, "Chuyện như vậy để em làm là được, em là bảo mẫu của chị mà ~ "

Làm cơm cho người yêu, là một chuyện thực làm người ta hưởng thụ. Ở trong mắt Thái Anh, tình yêu không cần phải oanh oanh liệt liệt, giống như các cô bây giờ, quan tâm chăm sóc lẫn nhau, lão phu lão thê như vậy là được rồi.

Lệ Sa vẫn yêu thích đút Thái Anh ăn đồ ăn còn thừa của mình, dư lại một phần bánh mì nướng, hoặc là nửa ly sữa bò, Thái Anh sâu sắc hoài nghi, Lạp tổng nuôi thành cái đam mê đặc thù này, hơn phân nửa là do lúc trước các cô ở trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt tạo thành. Vừa mới bắt đầu Thái Anh còn nhổ nước bọt vài câu, về sau tự nhiên liền thành thói quen, làm không biết mệt, thậm chí nhìn thấy khóe miệng Lệ Sa dính chút nước sốt, cô đều sẽ không nhịn được mà tiến lên trước, dùng miệng lau đi.

Phác tiểu thư tuyệt đối có tiềm chất bị huấn luyện thành máu M.

Tám giờ bốn mươi lăm phút, Lệ Sa đưa Thái Anh đến dưới lầu công ty, lúc Thái Anh xuống xe, vừa vặn đụng phải mấy vị đồng nghiệp không quá quen biết, mơ hồ nghe được họ đang nhỏ giọng bàn luận linh tinh gì đó.

Gần đây Thái Anh có chút phiền, lần trước Quản Tiệp vì giúp cô giải vây, nói mình là bạn gái nàng, lời này không biết như thế nào lại truyền đến bên trong công ty, một truyền mười mười truyền một trăm, lời đồn liền giống như virus vậy.

"Quản tổng, chào buổi sáng."

Buổi sáng Quản Tiệp có chút bận bịu, cô nhìn đồng hồ trên tay một chút, "Mười một giờ trưa, em ở văn phòng chờ tôi, tôi có ít chuyện muốn nói với em."

"Được." Thái Anh nghĩ, hẳn là chuyện điều cương. Ở thời điểm mấu chốt này cô nâng lên chuyện chuyển cương, rõ ràng là không muốn cùng Quản Tiệp đồng thời điều cương, Quản tổng hiểu ý như vậy, hẳn là sẽ lý giải chính mình đi? Mặc dù nghĩ như thế, nhưng tâm tình của Thái Anh vẫn có chút thấp thỏm.

Quản Tiệp rất có quan niệm về thời gian, cô hẹn đúng mười một giờ, chỉ có thể đến sớm hơn, xưa nay chưa từng đến trễ.

"Em tùy tiện ngồi đi, cũng không có chuyện gì khác, chính là liên quan với điều cương, tôi muốn hỏi ý kiến của em một chút." Trước tiên Quản Tiệp ngồi xuống ở trên ghế xoay, lúc cô nói chuyện không thiếu khí thế, đồng thời lại khiến người ta cảm thấy sự hòa hợp, chức tràng thật sự rất mài giũa người, lúc này mới mấy năm, cô gần như sắp trở thành người mà ngay cả chính mình cũng không biết.

"Quản tổng..." Thái Anh ở trong lòng suy nghĩ nên nói thế nào.

"Kế hoạch em cũng nhìn rồi, nếu như em có hứng thú, thì theo tôi cùng đi, nếu như không muốn đi, công ty sẽ không cưỡng chế." Quản Tiệp đối xử với nhân viên rất thẳng thắn, cô cười nói, "Thái Anh, nghĩ như thế nào liền nói như thế đó, không cần ngượng ngùng."

"Quản tổng, em vẫn muốn ở A thị phát triển."

Câu trả lời này là ở trong dự liệu của Quản Tiệp, cô hỏi một câu ngoài lề, "Bởi vì Lệ Sa?"

Thái Anh gật đầu, nhìn biểu tình trên mặt Quản Tiệp, nàng sẽ phê bình mình một trận sao? Nàng sẽ nói, phải cố gắng đem chính mình trở nên càng ưu tú, mới có thể xứng với Lạp tổng... Mọi việc là như thế sao?

Nghe tới là rất không có tiền đồ, trong lòng Thái Anh cũng nghĩ mình như vậy, liền từ bỏ như vậy, đây là một cơ hội rất tốt để rèn luyện, nếu như cô còn độc thân, cô nhất định sẽ không chút do dự mà đi theo Quản Tiệp.

Quản Tiệp trầm mặc vài giây, mới nói tiếp, "Ừm, cơ hội trên công việc rất nhiều, nhưng gặp được đúng người là rất hiếm có, em chọn như vậy là đúng, hảo hảo quý trọng."

Đúng người nhưng sai thời điểm, chung quy sẽ là hữu duyên vô phận, Quản Tiệp nghĩ, Thái Anh hẳn là so với mình càng hiểu rõ quý trọng.

"Cảm ơn Quản tổng." Nàng đại khái là biểu lộ cảm xúc đi, Thái Anh nghĩ.

Quản Tiệp lấy một phần văn kiện từ trong ngăn kéo ra, "Công ty có một quy định bất thành văn, vào chức chưa được hai năm không cho phép chuyển cương, nhưng có thư đề cử, có thể tính là tình huống đặc biệt."

Thái Anh thật không biết nên làm thế nào để cảm ơn Quản Tiệp, cô gái tốt như vậy, Thái Anh từ tận đáy lòng chúc phúc nàng, tương lai có thể đúng thời điểm gặp được đúng người.

Quản Tiệp nguyên tưởng rằng hiện tại của Thái Anh cùng Lệ Sa, giống như cô cùng Lăng Lan năm đó. Thế nhưng cô sai rồi, Thái Anh cũng không giống cô, Thái Anh so với cô kiên định hơn, mà Lệ Sa càng không giống Lăng Lan, Lệ Sa so với Lăng Lan có đảm đương hơn.

Uỷ trị tổng phúc, Thái Anh thuận lợi ở lại A thị, còn được toại nguyện xoay chuyển cương, chỉ là sau khi Quản Tiệp rời đi, trong công ty nói bóng nói gió càng không ngừng được.

"Quản tổng như thế nào không mang Z đi đây?"

"Tám phần mười là Z ngoại tình, cùng Quản tổng thất bại đi, sáng sớm tôi còn nhìn thấy có siêu xe đưa cô ấy đi làm."

(Z là ý chỉ Thái Anh)

"Tài nguyên thật là tốt."

"Tôi thấy cô ấy cùng cao tầng của công ty cũng có một chân đi, nếu không giải thi đấu lần trước như thế nào có thể nắm được thưởng?"

"Khẳng định, cô ấy tới công ty vẫn chưa tới hai năm, liền có thể chuyển cương, người bình thường có thể được sao?"

"..."

Những câu nói này mọi người nói đến rất nhiều, khó tránh khỏi có đôi lời truyền tới tai Thái Anh, cô chỉ có thể làm như không nghe thấy. Thái Anh không có yếu ớt như vậy, từ nhỏ đến lớn, cô chính là ở trong lời đàm tiếu lớn lên, nếu như để ở trong lòng những câu nói đó, sống chỉ càng thêm mệt mỏi.

Chỉ cần Lệ Sa có thời gian, vẫn sẽ đón cô tan tầm, một ít đồng nghiệp yêu thích nhiều chuyện thấy được, không thể thiếu châu đầu vào nhau, chỉ chỉ chỏ chỏ.

Thái Anh buồn buồn lên xe.

"Sao vậy? Không thoải mái?" Lệ Sa thấy sắc mặt của nàng không tốt lắm, khoảng thời gian này tâm tình đều có chút hạ, nói xong, Lệ Sa đưa tay tới, sờ sờ cái trán của Thái Anh, nhiệt độ bình thường.

Thái Anh lấy tay nàng ra, cười cười, "Không có chuyện gì, sau này chị đừng tới đón em."

Lệ Sa rất mẫn cảm, có chút vấn đề cho dù Thái Anh không nói rõ, nhưng cô cũng có thể đoán được hơn phân nửa, "Công tác không vui, hay là bị người khác bắt nạt?"

"Em thật sự không có chuyện gì." Thái Anh lại cường điệu một lần, cô cùng Lệ Sa oán giận, ngược lại sẽ ra vẻ mình rất quan tâm những lời nói kia, miệng là mọc ở trên người người khác, cô còn có thể thế nào.

Bữa tối là ở bên ngoài ăn, các cô đã thật lâu không đi hẹn hò như vậy, tay trong tay cùng nhau đi dạo phố tiêu cơm, nhìn thấy bên trong một nhà thương trường có máy gắp thú, tâm huyết dâng trào muốn đến chơi.

"Phác tiểu thư, có dám so với chị hay không?" Lệ Sa đem Thái Anh đè ở trên máy gắp thú, dùng tay nâng cằm của nàng lên, bộ dạng giống như lúc trước đùa giỡn nàng, hiện tại ký ức vẫn chưa phai.

"Cùng chị so?" Thái Anh khinh bỉ cười cười, đến nay vẫn còn nhớ rõ sự tích vinh quang của Lạp tổng, dùng một trăm đồng xu trò chơi, một con thú bông cũng không gắp được, "Đừng nói em bắt nạt chị nha."

"Mỗi người năm mươi đồng xu trò chơi, ai gắp được nhiều hơn coi như người đó thắng." Lệ Sa tiếp tục giải thích quy tắc trò chơi, "Người thua thỏa mãn một nguyện vọng của người thắng, bất kỳ nguyện vọng nào."

Bất kỳ nguyện vọng nào... Thái Anh cười đến càng lợi hại, "Lạp tổng, chị lấy tự tin từ đâu?"

"Không dám?"

"Nói bậy, em là đang suy nghĩ nguyện vọng gì." Người khác có thể khó nói, nhưng ở trước mặt Lạp tổng, Thái Anh vẫn là có chút lòng tin.

Điểm chí mạng của Phác tiểu thư, chính là mỗi lần đều có thể bị Lạp tổng tính kế, người khác đều là ngã một lần khôn hơn một chút, cô ở trong tay Lệ Sa lật xe trăm biến, cũng sẽ không khôn thêm được miếng nào.

Mỗi người năm mươi đồng xu trò chơi, Lệ Sa gắp được bốn con, Thái Anh chỉ gắp được ba con, thủ pháp của nàng thuần thục, làm Thái Anh nhìn đều hổ thẹn không bằng. Thái Anh mắt choáng váng, trước đây thời điểm cô chưa cùng một chỗ với Lệ Sa, Lạp tổng là một con cũng không gắp được, Thái Anh tay cầm tay dạy nàng, cũng không dạy nổi.

Tới ngày hôm nay Thái Anh mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, lại bị tính kế, cô liền nói, Lạp tổng như thế nào có khả năng sẽ có một mặt tay chân vụng về đây.

"Thứ này, chơi một lần sẽ biết." Sau khi Lạp tổng thắng lợi trở về, còn không quên cười ở trên vết thương của Thái Anh cắm một đao.

"Chị còn để cho em dạy chị?!"

"Chị thấy em dạy đến thật vui vẻ, ngại ngùng nói."

"..."

Lạp tổng thú vui ác độc.

"Muốn em thỏa mãn nguyện vọng gì?" Thái Anh thật đúng là không có tự tin nói câu nói này với Lệ Sa.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro