Phiên ngoại 8. Đêm trước hôn lễ (Canh cá x Nấu canh)
Sau khi đến thành phố H, chỉ ở Lạp gia hai ngày, Lệ Sa liền tìm lý do, mang theo Thái Anh chuyển ra ngoài. Thứ nhất, Lệ Sa muốn có nhiều không gian cho hai người, thứ hai, Thái Anh ở Lạp gia vẫn là khắp nơi câu nệ, Lệ Sa không muốn nhìn thấy nàng không thoải mái.
Hề Vân cùng Lạp Miễn hiểu tâm tư người trẻ tuổi, cũng là tùy các cô, không có cưỡng ép giữ lại.
Đúng lúc gặp mặt trời lặn, ánh nắng chiều phản chiếu trên mặt biển lấp loáng, một mảnh xán lạn. Trong phòng khách trên sàn nhà bằng gỗ cũng trải đầy ánh chiều tà, ấm người lại tô điểm thêm màu sắc, bất giác làm lòng người tốt đẹp.
Biệt thự đối diện biển, đây là lần thứ hai Thái Anh đến, ký ức lúc trước vẫn còn rõ ràng trước mắt, bây giờ nhớ lại, khóe miệng không tự chủ được hiện lên nụ cười yếu ớt.
Khi đó, Thái Anh cảm thấy Lệ Sa thật sự rất là không nói lý, điển hình của loại người chính mình có tiền cho nên muốn làm gì thì làm, cường thế đến mức khiến cho người ta hít thở không thông.
Nhưng cho tới nay, cô đều cam tâm tình nguyện phối hợp với Lệ Sa đối với cô muốn làm gì thì làm. Theo lý thuyết, cô nên chán ghét Lệ Sa mới đúng, nhưng một mực lại chán ghét không nổi, trái lại càng ngày càng yêu thích. Yêu thích, là một loại tâm tình không có cách nào có thể khống chế được nhất, càng nỗ lực kiềm nén lại càng sinh trưởng mạnh mẽ như cỏ dại...
Trải qua đắng cay ngọt bùi, bất luận như thế nào, hiện tại cô rất hạnh phúc, cũng rất thỏa mãn. Thái Anh lẳng lặng đứng trước cửa sổ sát đất, trầm ngâm, phóng tầm mắt ra xa nhìn biển, đẹp quá. Trước đây tựa hồ chưa từng được nhàn hạ thoải mái như vậy, để thưởng thức phong cảnh bên ngoài.
Bên tai truyền đến giai điệu thanh tân vui vẻ, Thái Anh quay đầu lại, Lệ Sa đang ngồi ở trước dương cầm, đàn cho cô bản nhạc nàng thích nghe nhất.
Hoàng hôn buông xuống, hai người nhìn nhau cười.
Chỉ cần nghe Lệ Sa đàn dương cầm, Thái Anh đều có thể ở một bên, yên tĩnh nghe một buổi trưa. Cô nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Lệ Sa, ngồi xuống, ánh chiều tà rải trên phím đàn đen trắng, ngón tay trắng nõn thon dài tao nhã thuần thục tung bay, Thái Anh nhìn đến mê mẩn.
Lệ Sa tiếp tục nhảy múa trên phím đàn, lấy giai điệu hoàn mỹ để kết thúc.
Thái Anh nhìn phím đàn trắng đen một hồi lâu, đột nhiên quay đầu hỏi Lệ Sa, "Em vẫn luôn hiếu kỳ, vì sao chị lại yêu thích em?"
Trên người Lệ Sa có quá nhiều điểm hấp dẫn làm cho cô mê mẫn, nhưng còn cô thì sao? Có khối người so với cô càng có hàm dưỡng, càng có khí chất, càng ưu tú hơn. Ở trước mặt Lệ Sa, Thái Anh cảm giác mình chỉ là một con vịt nhỏ xấu xí, vì lẽ đó, thiên nga trắng tao nhã làm sao sẽ cùng một con vịt nhỏ xấu xí ở tầng dưới chót cùng nhau sóng vai?
Lệ Sa không thích Thái Anh dùng loại ngữ khí thấp kém này để nói chuyện, dưới cái nhìn của cô, cảm tình không có xứng hay không xứng, chỉ có có yêu hay không.
Nhưng Thái Anh nhất định không có phần hào hiệp này giống Lệ Sa.
"Bởi vì em là Phác Thái Anh." Lệ Sa trả lời thật cẩn thận tỉ mỉ, ngữ điệu ôn nhu lại kiên định.
Thái Anh ngây ngốc cười, không biết nên nói cái gì, đáy lòng cảm động. Nếu Lệ Sa cũng hỏi cô vấn đề này, cô cũng sẽ trả lời như vậy đi. Cô yêu tất cả của Lệ Sa, thậm chí bao gồm Lạp tổng có lúc ngang ngược không biết lý lẽ.
Trước khi gặp được Lệ Sa, Thái Anh chưa từng hưởng qua tư vị được người phủng trong lòng bàn tay.
Thái Anh chậm rãi đem đầu tựa ở trên vai Lệ Sa, nói, "Em còn muốn nghe."
"Muốn nghe cái gì?"
Thái Anh ngẩng đầu, tiến lên nhẹ nhàng hôn khóe miệng của Lệ Sa một cái, thấp giọng cười nói, "Chị đàn em đều thích nghe."
Lệ Sa quay đầu hôn trả lại Thái Anh, mười mấy giây trôi qua, cũng không có ý định buông nàng ra.
"Ừm ~~~" Thái Anh đẩy Lệ Sa một cái, thở nhẹ, "Chị có đàn hay không..."
Hiển nhiên hôn môi so với đánh đàn càng hưởng thụ hơn, Lệ Sa nhấm nháp dư vị lại cụp mắt hôn một cái trên môi Thái Anh, lúc này mới cười tiếp tục thả đầu ngón tay trên phím đàn trắng đen, giai điệu lại từ từ vang lên.
Thái Anh yêu thích cảm giác nàng an tĩnh bồi tiếp chính mình như vậy, có lúc nhìn đối phương, thậm chí không nói câu nào, cũng cảm thấy yên tâm tốt đẹp.
Từ lầu một đến lầu hai, cách trang trí ở trong phòng vẫn như cũ, không hề thay đổi. Điều duy nhất thay đổi chính là quan hệ của Thái Anh cùng Lệ Sa, lần này, Thái Anh không phải ngủ ở phòng khách sát vách nữa, mà là ngủ thẳng trên giường của Lạp tổng, ôm nàng.
Từ khi các cô xác định quan hệ cùng một chỗ, đến khi Lệ Sa hướng về cô cầu hôn, lại thêm mấy ngày nay đột nhiên thấy gia trưởng, các loại sự tình, Thái Anh vẫn cảm thấy giống như đang nằm mơ.
"Đang suy nghĩ gì?" Trên giường, Lệ Sa nghiêng người sang đối mặt với Thái Anh.
"Không có gì."
"Bảo bối." Lệ Sa nhẹ nhàng vỗ về eo của Thái Anh, thương lượng với nàng, "Năm sau chúng ta sẽ làm hôn lễ chứ?"
"Nhanh như vậy, năm sau liền..." Hôn lễ của các cô, cho tới bây giờ Thái Anh vẫn không dám nghĩ đến, nhưng hiện tại, liền đặt ở ngay trước mắt cô.
Đây là phản ứng gì? Đã đi được đến hiện tại rồi mà vẫn còn do dự không quyết định, đột nhiên Lệ Sa nhéo eo Thái Anh một cái, nói tiếp, "Nhẫn cầu hôn đã nhận rồi, mấy ngày nay gia trưởng cũng gặp rồi, chẳng lẽ em còn muốn đổi ý?"
Lệ Sa mỗi ngày ở công ty, có chút lời đồn đãi ít nhiều gì cô cũng nghe thấy, ngoại giới nhắc đến thân phận của Thái Anh, nói đến mức chẳng dễ nghe chút nào. Lệ Sa sợ Thái Anh lại suy nghĩ lung tung, tự cho mình thêm gánh nặng trong lòng. Sớm định ra hôn lễ, đối với các cô đều tốt.
"Không phải."
Thái Anh thừa nhận, cùng Lệ Sa cùng một chỗ, xác thực so với cùng người bình thường cùng một chỗ áp lực hơn rất nhiều. Nói ra đại khái cũng không có bao nhiêu người sẽ tin, một Đại tiểu thư có quyền thế hào môn, sẽ coi trọng một "Cô bé lọ lem" không có bối cảnh không sự nghiệp. Nhưng Thái Anh cũng không quá để ý lời đàm tiếu của người khác, cảm tình giống như người nước uống, ấm lạnh tự biết là tốt rồi. Cô chủ yếu lo lắng là thời gian quá gấp, sẽ không đủ thời gian để làm áo cưới hoàn chỉnh.
"Phác Thái Anh, chị là lão bà của em, em cùng chị kết hôn còn có cái gì phải do dự?" Lệ Sa thoáng nhíu mày, giả vờ giận hờn nói với nàng, "Lẽ nào em không vui khi cưới chị?"
"Nào có..." Thái Anh đưa tay nâng mặt của Lệ Sa lên, nhìn kỹ, cười hôn nàng mấy cái, mới nói, "Lão bà tốt như vậy, làm sao em có thể không vui."
Chẳng qua là Thái Anh cảm thấy trước khi các cô kết hôn, cô còn nợ Lệ Sa một lời cầu hôn, giống như Hề giáo sư đã nói, được người yêu thích cầu hôn là một chuyện rất hạnh phúc. Lệ Sa cho cô loại hạnh phúc này, cô cũng muốn đem loại hạnh phúc này cho Lệ Sa.
"Này còn tạm được."
Thái Anh chủ động ôm chặt Lệ Sa, chuyện trước đây không dám nghĩ tới, hiện tại từng cái từng cái một liền muốn thực hiện, "Hôn lễ ngày ấy của chúng ta, em muốn chị mặc áo cưới do em thiết kế cho chị, có được hay không?"
"Chuyên môn vì chị thiết kế?"
"Độc nhất vô nhị, chỉ thuộc về chị." Thái Anh cười cười, đưa mặt tới gần cẩn thận từng li từng tí một cọ cọ chóp mũi của Lệ Sa, "Nếu như chị mặc vào, đời này đều thuộc về em."
"Làm sao bây giờ?" Lệ Sa đem Thái Anh ôm vào trong ngực, nắm chặt cánh tay của chính mình, để cho hai người thân mật dán vào, "Chị không thể chờ đợi được nữa muốn mặc vào."
Thái Anh cười không ngừng, ấm áp, ngọt ngào lại cảm động, lúc sau còn đột nhiên phản ứng chậm nửa nhịp cảm thán một câu, "Chúng ta phải kết hôn rồi."
"Ừm." Lệ Sa cười nàng.
Thiết kế áo cưới, Thái Anh đã sớm bắt tay chuẩn bị, xưa nay cô chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày Lệ Sa chân chính vì cô mà mặc áo cưới. Thái Anh nhìn Lệ Sa, lại si ngốc niệm một câu, "Em cảm thấy... Giống như là đang nằm mơ."
"Không." Lệ Sa phản bác Thái Anh, vỗ về tóc của nàng nghiêm túc nói với nàng, "Nhưng so với trong mộng còn hạnh phúc hơn."
Lệ Sa còn nhớ lúc Thái Anh vừa mới chuyển tới ở cùng cô, ban đêm lúc nào cũng liên tiếp bị ác mộng thức tỉnh, một thân mồ hôi lạnh, cho nên Thái Anh mới yêu thích ôm cô ngủ, mãi về sau mới tốt hơn rất nhiều. Cho nên Lệ Sa không muốn cùng Thái Anh nhắc đến mộng, cũng không muốn đề cập đến những gì đã xảy ra trong quá khứ nữa.
Sau khi được Lệ Sa hôn hôn, Thái Anh ôm nàng, theo bản năng nhắm mắt lại đáp lại, cảm giác ấm áp mềm mại lan tràn toàn thân.
Xác thực, mỗi ngày cùng Lệ Sa cùng một chỗ, so với bất luận mộng cảnh nào mà Thái Anh đã từng mơ, đều tươi đẹp hơn...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro