Chương 11


Lệ Sa đang lo không ai đi ăn cơm cùng cô.

Trước khi gọi điện thoại, cô còn cho rằng Thái Anh sẽ trốn cô, lại không ngờ được đêm nay người kia lại hẹn gặp mặt. Lệ Sa ném tập hồ sơ trên tay lên bàn, từ từ hỏi lại, "Bây giờ tan ca sao? Chị đến đón em."

"Không cần...." Thái Anh vừa định từ chối.

"Không sao, chị tiện đường, vài phút nữa sẽ đến. Em chờ chị một lát, tới nơi chị sẽ gọi điện thoại cho em."

Đã nói đến mức như vậy, Thái Anh đành phải đồng ý.

Ngắt điện thoại, Thái Anh dựa trên tường ở hành lang, nhìn chằm chằm vào nhật ký điện thoại, cô do dự một lát, vẫn lặng lẽ lưu lại số điện thoại kia. Cô phát hiện bản thân cũng không có lo lắng gì nhiều khi gặp lại Lệ Sa.

"Lạp tổng."

Lệ Sa vừa mới ngắt điện thoại, cô ngẩng đầu lên, sự vui vẻ trên mặt cũng chưa tan.

"Phương án tuyên truyền mới nhất vừa mới gửi đến email của chị." Kiều Tử đứng ở cửa văn phòng nói, lúc này vẫn như thường lệ mà nhắc nhở, "Sáu giờ rồi, có cần em giúp chị đặt cơm không?"

"Không cần." Lệ Sa đứng dậy, nhẹ nhàng mà nói một câu, "Hôm nay tôi không tăng ca."

Không tăng ca, nghe mấy chữ này như được đặc xá vậy.

Kiều Tử phản ứng lại, thiếu chút nữa cảm động rơi nước mắt. Cười vui vẻ mang theo hơi thở mùa xuân thế này, chẳng lẽ thoát cô đơn rồi sao?!

Làm trợ lý cho Lệ Sa, Kiều Tử là người mong Lệ Sa thoát cô đơn hơn ai hết. Nghe nói hai tháng trước, Lệ Sa đã chia tay với bạn gái, và cái kết là cô phải tăng ca cùng với sếp nhà cô.

Trong công ty đồn, lúc Lạp Tổng cô đơn một mình sẽ lấy tăng ca để trả thù, xem ra không phải là giả.

"Lạp tổng, tối nay có hẹn sao?" Vừa thấy tâm trạng của sếp tốt lên, Kiều Tử cười cười nhiều chuyện một chút, hơn nữa điều này còn có ý nghĩa là mỗi đêm cô không cần nơm nớp lo sợ ở công ty cùng ăn cơm với sếp.

Cùng với sếp ăn cơm là điều kinh khủng nhất.

Kiều Tử vẫn luôn không thể ngờ được, sếp nhà cô là một người phụ nữ cường thế, ở công ty một mình chiếm cả bầu trời, ai biết được lúc ăn cơm lại phải cần có người ăn chung....

Quả thực kỳ quái.

Nghe nói đa số tổng tài, đều đã từng được Lệ Sa mời đi ăn cơm.

Đứng sóng vai với Kiều Tử, Lệ Sa cong môi đỏ lên, "Không có việc gì thì em cũng tan làm sớm đi."

"Vâng!" Kiều Tử thoáng nhìn qua nụ cười kia, thật sự muốn làm cho người ta phạm tội mà, nghĩ thầm không biết sếp nhà cô lại muốn đi gieo hoạ cho ai đây, nhưng mà cô cực kỳ cực kỳ mong có người thu phục được "Người phụ nữ cực phẩm lẳng lơ" này.

Sau khi rời khỏi công ty, Lệ Sa lập tức chạy xe đến bệnh viện, con đường này cô hay đi, cho nên thực sự không xa lắm.

Gần mười phút, Lệ Sa dừng xe ở cửa nam bệnh viện.

Cửa nam của bệnh viện gần với khu nội trú của bệnh viện, Lệ Sa gọi điện thoại cho Thái Anh, không bao lâu, từ xa cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Cuối tháng 7, Nam Thành xứng danh là một cái lò lửa lớn, mặc dù đã chiều tà rồi, nhưng mà gió đêm vẫn mang hơi nóng.

Thái Anh vội vàng bước qua.

Lệ Sa theo bản năng nhìn vào gương chiếu hậu, cười cười vào đó, thuận tay đem một cúc áo sơ mi cởi ra. Thấy Thái Anh đến gần, cô mới hạ cửa sổ xe xuống, "Lên xe đi."

Thái Anh khựng lại, Lệ Sa đang nhìn cô mà cười, chiều hoàng hôn mà thấy cảnh này, trong nháy mắt trong đầu cô hiện ta cái từ mà Bạch Mông mô tả: Yêu nghiệt.

Đột nhiên có chút ngượng ngùng.

"Chị." Thái Anh mỉm cười, rất lễ phép mà chào hỏi, từ trước đến giờ cô không hay nói lời khen người ta, mặc dù sẽ cười cười nhưng vẫn làm cho người khác có cảm giác câu nệ.

Sau khi lên xe, trong nháy mắt đã cảm giác mát lạnh, đúng là nhặt nửa cái mạng về rồi.

"Nóng lắm sao? Có muốn chỉnh nhiệt độ xuống thấp hơn không?" Lệ Sa nghiêng mặt nói chuyện với Thái Anh, giọng nói bất giác mà trở nên dịu dàng hơn.

"Không cần ạ."

Lệ Sa vươn người qua phủ lên người Thái Anh.

Trên người đối phương có mùi nước hoạ dịu nhẹ rất dễ ngửi, cứ như vậy mà đánh úp lên, Thái Anh ngồi thẳng lưng, ánh mắt lơ đãng đảo nhẹ xuống cổ áo nhìn thấy xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện, cực kỳ đẹp....

Lại gợi cảm.

Thái Anh chưa bao giờ dùng cái từ gợi cảm để hình dung một người khác cho đến khi gặp được Lệ Sa.

Đôi mắt đặt ở chỗ không nên xem! Biểu cảm của Thái Anh rất nghiêm túc, ở trong lòng tự nhắc nhở bản thân không được nhìn, rồi nghiêm túc dời ánh mắt nhìn sang chỗ khác.

"Cầm giấy lau mồ hôi đi em, chỗ này có nước." Lệ Sa đưa khăn giấy cho Thái Anh, hai mắt nhìn Thái Anh, trông cô gái này như một lão cán bộ, có chút nghiêm túc. Lệ Sa nghĩ thầm, con thỏ trắng này thuộc hệ "cấm dục". Vẻ bề ngoài rất ngây thơ đáng yêu, là kiểu vô hại kể cả người lẫn vật. Thế mà đêm hôm đó lại giống như một người khác, uống rượu say còn dám hôn cô, thậm chí còn muốn ăn luôn cả cô nữa, vô cùng nhiệt tình....

Lệ Sa chợt nhận ra hình như suy nghĩ của cô đi hơi xa rồi.

Nếu Thái Anh mà biết lúc này Lệ Sa đang suy nghĩ gì, chắc cô ấy xấu hổ đến mức đầu bốc khói.

"Sợi dây chuyền kia quan trọng với em lắm sao?"

Thứ mà cô đã vứt rồi làm sao có thể quan trọng được chứ, Thái Anh cười cười nói, "Không phải ạ."

Lệ Sa cũng đoán là không phải, chứ nếu quan trọng thì đánh rơi một tuần rồi mà lại không biết được chứ, cô tiếp tục nhìn chằm chằm Thái Anh, nhịn không được mà hỏi, "Vậy thì tại sao tối nay lại muốn hẹn gặp chị vậy?"

Bốn mắt nhìn nhau.

"Em...." Thái Anh cúi đầu né tránh, ấp úng, ngượng ngùng lên tiếng.

Lại đỏ mặt, Lệ Sa thích thú khi nhìn thấy dáng vẻ này của Thái Anh, cô nhìn Thái Anh không chớp mắt, bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi, "Nhớ chị sao?"

"A?" Mặt Thái Anh càng đỏ hơn sau khi được lời này, cô không biết phải nói như thế nào.

Lệ Sa cười cười, cô gái này thật dễ bị bắt nạt mà, lần nào cũng đỏ mặt.

Nghe thấy tiếng cười của Lệ Sa, Thái Anh muốn đào một cái lỗ mà chui xuống, đúng là người một nhà mà, Bạch Mông cũng thường hay trêu ghẹo cô như thế.

"Thật ra thì tối nay mẹ em sắp xếp cho em một buổi xem mắt...." Thái Anh nghiêm túc nhìn người trước mặt, thành thật giải thích, "Chị, thật xin lỗi vì đã hẹn chị bất chợt như vậy."

Ánh mắt chân thành biết bao nhiêu.

Giờ thì Lệ Sa đã hiểu, tại sao cô gái này lại nóng vội hẹn cô tối nay đi ăn. Cô gái này chẳng lẽ không nói được lời thảo mai hay dỗ ngọt người khác sao?

Thái Anh nhìn Lệ Sa một hồi cũng không nói gì thêm, cô có đang lãng phí thời gian của người ta không? Thái Anh cảm thấy có chút áy náy, "Chị... có phải em làm chậm trễ thời gian của chị không? Việc lấy lại sợi dây chuyền em không cần gấp, nếu chị có việc thì có thể đi trước, đừng lo cho em. Em xin lỗi."

Thái Anh nói một hơi, cô sợ sẽ quấy rầy thời gian của người khác, như vậy sẽ không tốt.

"Không có gì chậm trễ cả...." Nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của Thái Anh, không hiểu sao Lệ Sa lại lo lắng, sợ cô gái nhỏ này lại khóc nữa, "Vậy là không phải em thật lòng muốn hẹn chị đi ăn, mà chỉ lấy chị ra làm lý do thôi hả?"

Thái Anh cười ái ngại, lập tức nói sang chuyện khác, "Vậy tối nay em mời chị, được không?"

Giọng của Thái Anh vốn đã nhẹ nhàng, lúc cô nói "được không" lại càng nhẹ nhàng hơn, giống như đang làm nũng vậy.

Lệ Sa làm sao mà chống đỡ được chứ.

Nhìn thấy đối phương mím môi cười, bên khoé miệng còn có lúm đồng tiền nhỏ, quý cô Lạp không ngờ đến bản thân sẽ có một ngày... cam tâm tình nguyện để cho người ta lợi dụng, cô thản nhiên nói, "Đêm nay chị mời em, coi như em thiếu chị một bữa đó, chị nhớ dai lắm nha."

"Được ạ." Thái Anh sảng khoái đồng ý. Ở bên ngoài có người ăn cơm cùng, Thái Anh cầu mà không được, cô thật sự không muốn về nhà ăn cơm, trước kia đều hẹn Bạch Mông ăn tối, bây giờ Bạch Mông đã thoát cô đơn rồi, cô cũng hơi ngại đi quấy rầy người ta yêu đương.

"Tối nay em muốn ăn gì?" Lệ Sa hỏi.

"Chị thì sao?"

"Chị sao cũng được." Lệ Sa ăn cái gì cũng được, quan trọng là có người đi ăn chung với cô là được.

"Vậy...." Thái Anh nghĩ một lát, sau đó hỏi ý kiến Lệ Sa, "Đến gần trường đại học y dược được không? Ở gần đó có một nhà hàng nhỏ nhưng rất sạch sẽ. Không biết chị có ngại không?"

Thái Anh hỏi như vậy là cô sợ Lệ Sa sẽ không thích ăn ở chỗ như vậy, nói cho cùng thì hai người cũng là hai tầng lớp khác nhau.

"Nhà hàng nhỏ ăn rất ngon, cái này em quen thuộc hơn chị, vậy nghe em đi." Xe hơi từ từ khởi động, Lệ Sa mắt nhìn về phía trước mà nói.

"Dạ." Thái Anh không giống Bạch Mông, bất kể thế nào vẫn dõng dạc mà nói, cũng may là từ bệnh viện đến trường học rất gần, không bao lâu đã đến nơi rồi.

Có một con phố cổ ở phía sau cổng tây trường đại học. Sinh viên gọi nơi đó là "Hẻm phố cổ", mặc dù trong con phố đã cũ và có không ít thăng trầm qua thời gian, nhưng ở Nam Thành thì con phố này cũng nổi tiếng, có không ít nhà hàng mở ra ở đây, đều do mở ra làm kinh doanh, mặt bằng không lớn lắm.

Hẻm phố cổ này khá nhỏ, xe không thể đi vào đó được, đến cửa phía tây, Thái Anh và Lệ Sa chỉ có thể xuống xe đi bộ. Bởi vì đang trong kỳ nghỉ hè, người ở đây cũng khá ít, nhưng cũng không có ít người nghe tiếng nơi này mà kéo đến.

"Sau khi tốt nghiệp, chị cũng không đến chỗ này lần nào." Cũng đã bảy tám năm rồi, Lệ Sa nhìn con phố trước mắt, cảm giác thật xa lạ.

"Chị cũng học ở đại học Y sao?" Hỏi xong câu nói, Thái Anh cảm thấy bản thân thật hồ đồ, tốt nghiệp đại học Y chẳng phải đi làm bác sĩ sao.

"Sát bên đại học Y, đại học tài chính." Vừa nói xong thì cũng gợi lên ký ức trong đầu Lệ Sa.

Đi vào hẻm nhỏ đi thêm hai mươi mét.

Một tiếng vang leng keng, là mấy đứa nhóc đang đạp xe đạp chơi đùa, nô đùa mà đuổi theo nhau, Thái Anh quay đầu, lập tức nắm lấy tay Lệ Sa kéo vào sát cạnh người cô.

Một động tác nhỏ nhưng lại rất thân mật.

Cứ như vậy trong vô thức hai người nắm lấy tay nhau, người đi trước người theo sau. Thái Anh bỗng dưng phản ứng lại có gì đó không đúng, mới thả tay Lệ Sa ra, làm như không có việc gì, nhẹ giọng nói, "Ở chỗ kia... sắp đến rồi."

Cho dù đang mang giày đế bằng nhưng Lệ Sa vẫn cao hơn Thái Anh nửa cái đầu, cô rũ mắt liếc nhìn bên mặt đối phương, đột nhiên mỉm cười, sao cô lại có một cảm giác, quanh quẩn ở nơi đây, chỉ cần một cái nắm tay cũng đã làm tim đập nhanh.

Thái Anh thất thần một lát, sau đó lòng bàn tay nóng lên.

"Nghĩ gì mà thất thần vậy?" Lệ Sa lại làm động tác đơn giản nắm lấy tay Thái Anh, trông rất tự nhiên, tiếp tục dắt đi về phía trước, rồi hối thúc, "Đi nhanh đi, chị đói rồi."

"À...." Thái Anh hoàn hồn, đuổi kịp bước chân Lệ Sa, lại suy nghĩ, chỉ là nắm tay thôi mà, suy nghĩ trong sáng chút đi, ngày thường không phải cũng nắm tay với Bạch Mông sao.

Đi mới vài bước thì đã đến một cửa hàng nhỏ, trên cửa hàng có viết "Tiệm ăn A Hữu." Vừa đúng lúc có một người phụ nữ trẻ từ bên trong đi ra, trông rất thục nhã, nhìn rất đẹp.

"A Hữu, em đến ăn tối." Thái Anh ngựa quen đường cũ.

"Anh Anh, đã lâu không thấy nha, nghỉ hè một cái là không thấy tới đây nữa. Chị nhớ em ghê á."

Chị sao? Lệ Sa nghe xưng vậy, mày nhíu lại.

"Người này là...." A Hữu nhiệt tình tiếp đón Thái Anh, mắt đảo nhìn sang người phụ nữ xinh đẹp đứng kế bên Thái Anh, tự dưng cảm thấy lành lạnh.

"Xin chào." Lệ Sa mỉm cười, tay vẫn nắm lấy tay Thái Anh, không buông ra.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro