Chương 21


Lệ Sa cong lưng, đưa tay ra đỡ Thái Anh đứng dậy.

Đúng là tình cờ gặp được.

Thái Anh chật vật đứng yên tại chỗ, phủi chỗ bụi bẩn dính trên quần áo, lời nói đầu tiên gặp mặt lại là, "Chị, thật trùng hợp."

Nói ra lời này nhưng trong lòng quý cô Phác lại chột dạ, rõ ràng cuối tuần nào cũng đến nơi đây, ý đồ chế tạo cái tình cờ gặp nhau.

"Sao em lại đến đây?" Lệ Sa hỏi.

"Em... tan làm nên đến đây đi dạo." Thái Anh cười cười nhìn Lệ Sa. Hôm nay vẫn như cũ, Lệ Sa mặc bộ đồ thoải mái, mái tóc uốn dài được cột lên gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng, nhưng Thái Anh lại cảm thấy so với trang điểm đậm thì như thế này lại đẹp hơn.

Thái Anh một bên sờ đầu Điềm Đậu, một bên hỏi, "Chị dắt Điềm Đậu đi dạo sao?"

"Ừ." Lệ Sa chú ý đến tay phải của Thái Anh bị rách một mảng, còn chảy máu nữa, "Té ngã thế này, tay không đau sao?"

Cô vừa mới dắt Điềm Đậu ra ngoài này đi dạo, từ xa đã thấy Thái Anh đứng phát ngốc ở bên bờ hồ, nào ngờ lúc qua đường vẫn còn ngốc ngốc, không chú ý có xe đi đến.

Đúng là đứa ngốc mà.

Lệ Sa nhắc đến cái này, Thái Anh mới nhớ lòng bàn tay bị thương cũng khá nặng, vừa nhìn thấy thì máu vẫn còn rỉ ra, đột nhiên cảm giác rất đau.

Đứng một lúc, Lệ Sa nhìn nhìn vết thương trên tay Thái Anh nói, "Đến nhà chị xử lý vết thương đi."

"Vâng, được ạ...." Sau khi nghe Lệ Sa nói câu kia, Thái Anh cố gắng biểu hiện bình đạm, chỉ là sau khi Lệ Sa xoay người đi thì cô hơi cúi đầu, bên khoé môi lặng lẽ cong lên.

Giống như kế hoạch đã thành công, có chút đắc ý.

Đường về nhà Lệ Sa chỉ mất vài phút.

Vào nhà, bật đèn lên, Lệ Sa xoay người, "Em ngồi chờ chị một lát, chị đi lấy hộp y tế."

Đến đây mấy lần rồi, Thái Anh cũng quen thuộc với nơi này, cô vừa mới ngồi xuống sô pha thì Điềm Đậu đã vây quanh cô, mặc dù có đoạn thời gian không gặp, nhưng mà Điềm Đậu vẫn niềm nở với cô.

"Điềm Đậu~ có nhớ chị không?"

Điềm Đậu vẫy đuôi, còn bán manh làm nũng, thay cho câu trả lời.

Vuốt ve Điềm Đậu một chút, tâm trạng Thái Anh khá hơn phân nửa.

Trong nhà có chuẩn bị hộp y tế, nhưng Lệ Sa chưa từng dùng qua.

"Dùng thuốc đỏ để khử trùng là được, là cái này...." Thái Anh nói, tay trái đưa vào lấy chai thuốc đỏ ra.

Lệ Sa nhìn thấy Thái Anh không tiện, nói thẳng, "Đưa tay ra."

Thái Anh nghe xong, lập tức mở lòng bàn tay phải ra.

Lòng bàn tay vốn dĩ ửng hồng, bị trầy một mảng lớn như vậy, nhìn thấy mà xót dùm. Lệ Sa lấy thuốc đỏ giúp Thái Anh khử trùng vết thương, một bên làm một bên lẩm bẩm, "Em làm gì mà qua đường cũng không nhìn xe vậy?"

Thái Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp kia, ngoan ngoãn mà hưởng thụ.

Tính sát thương của thuốc đỏ khá nhỏ, mặc dù cũng có chút đau, nhưng đối với Thái Anh mà nói thì đau hơn người thường nhiều, căn bản thì chỉ một vết thương nhỏ cô cũng thấy đau đớn vô cùng, nhưng bởi vì thói quen hay nén trong lòng của quý cô Phác, thì bây giờ chỉ im lặng cắn môi dưới, không rên một tiếng nào.

"Không đau sao?" Lệ Sa không nghe Thái Anh hó hé một tiếng, cô nhớ mại mại hình như trước kia có nghe qua Thái Anh sợ đau.

"Không đau." Thái Anh vừa mới dứt lời thì tăm bông đã tiếp xúc vào miệng vết thương, này là đau thật rồi nè, tay theo bản năng mà run lên, trong miệng có hít vài ngụm khí lạnh, cuối cùng không còn kiên cường nữa mà hô lên, "Đau...."

Thật sự bị vả mặt quá nhanh.

Thái Anh hô đau làm cho Lệ Sa ngạc nhiên, cô cho rằng mình xuống tay nặng quá, vội vàng lấy đầu tăm bông ra khỏi miệng vết thương, theo bản năng mà thổi thổi miệng vết thương.

Một động tác lơ đãng chỉ vài giây, nhưng lại lơ đãng làm cho tim Thái Anh đập nhanh.

Lúc thì đau lúc thì không đau, Lệ Sa cười bất đắc dĩ, "Đau thì la đau, đừng có mà mạnh miệng."

Thái Anh yếu ớt phản bác lại, "Cũng không phải đau lắm...."

"Ráng nhịn đi." Nghe thấy giọng điệu của Thái Anh, giọng nói của Lệ Sa cũng dịu dàng lại, động tác cũng nhẹ. Cô suy nghĩ, cái cô gái nhỏ này không làm nũng cũng đã mềm dịu rồi, nếu mà làm nũng nữa thật là muốn... muốn nửa cái mạng người ta.

Thái Anh mím môi nói, "Vâng."

Lệ Sa ngồi ở bên cạnh cô, cúi đầu dùng tăm bông giúp cô rửa sạch vết thương, Thái Anh yên lặng cười, đột nhiên cảm thấy đêm nay té ngã như vậy....

Hình như rất đáng giá.

Vết thương đã xử lý ổn thoả, thì trong mơ hồ Thái Anh nghe thấy tiếng réo, mặc dù bây giờ cô rất đói bụng, nhưng mà cô chắc chắn tiếng réo này không phải từ bụng cô mà phát ra.

Thái Anh nhìn sang Lệ Sa, một hồi lâu mới hỏi, "Tối nay chị chưa ăn gì sao? Như vậy không tốt cho bao tử."

Tiếp theo, một tiếng réo càng lớn hơn....

Lần này Thái Anh không dám nói, bởi vì tiếng này phát ra từ bụng của cô.

Hai người cùng một cảnh, rất ăn ý nha.

Lệ Sa cảm thấy buồn cười, nhướng mày nói, "Em còn không biết xẩu hổ hả, ở đó mà giáo huấn chị?"

Thái Anh xẩu hổ giải thích, "Em chỉ vừa tan ca, chưa kịp ăn."

Nói xong, bụng lại réo tiếp.

Rất đói bụng.

Lúc không có ai ăn cơm cùng mình, Lệ Sa sẽ không ăn, thông thường là như vậy.

Nhớ tới cái dáng vẻ ăn ngon của Thái Anh, Lệ Sa lúc này phá lệ, cô vứt tăm bông trên tay vào sọt rác, cũng không biết từ đâu ra mà tâm trạng lại tốt, cư nhiên hỏi cô gái trước mặt, "Muốn ăn gì không? Chị nấu cho ăn."

Thái Anh thụ sủng nhược kinh, cũng không khách sáo, buột miệng thốt ra, "Muốn...."

"Chờ chị một lát."

Lệ Sa đi đến tủ lạnh mở ra xem, còn chút ít nguyên liệu để nấu ăn, nấu thành hai tô mì không thành vấn đề. Ở nhà cô không có nấu cơm, mà cũng chỉ ngẫu nhiên mới về nhà ăn cơm, vẫn là dì giúp việc nấu, sẵn tiện ăn cơm cùng cô luôn.

Đương nhiên là Lệ Sa biết nấu cơm, nhưng chuyện này dường như không có ai biết.

Luộc mì, rửa rau, Lệ Sa cũng ngạc nhiên, không biết tại sao đêm nay cô lại có hứng thú làm việc này. Cũng không nhớ rõ là bao lâu rồi chưa vào nhà bếp.

Trước kia chuyện bếp núc đối với cô mà nói thì không biết một chút nào. Sau 18 tuổi, cô mới bắt đầu học, lúc đó cũng yêu thầm một người phụ nữ, bao tử của cô ấy cũng không tốt cho lắm, cho nên cô vì đối phương mà lặng lẽ học nấu ăn.

Yêu thầm nhiều năm, và sau đó chính là tiết mục người mình thích lại không thích mình.

Về sau cô không vào bếp nữa, bởi vì chỉ cần chạm vào nó, cô lại nhớ đến khoảng thời gian ngu ngốc của bản thân, cảm thấy không đáng.

Cô ở năm đó so với Thái Anh bây giờ cũng có chút liều lĩnh.

Trời sinh Lệ Sa không phải là người có tính dịu dàng, đặc biệt là sau khi trải qua mấy chuyện kia, cô càng lạnh lùng thờ ơ hơn, nhưng mà cô phải thừa nhận cô đối với Thái Anh tốt hơn những người khác. Có thể bởi vì trên người cô gái này cô có thể nhìn thấy được bản thân trong quá khứ. Và từ tận đáy lòng, cô cảm thấy cô gái này nên được đối xử dịu dàng.

Thái Anh ngồi ở phòng khác một lát, cũng có chút thấp thỏm, lập tức đi vào trong bếp, đứng ở cửa nhìn, cô cũng không ngờ là Lệ Sa có thể nấu ăn, hơn nữa động tác rất thành thục.

Lệ Sa loáng thoáng nhìn thấy Thái Anh, nhẹ nhàng nói một câu, "Nấu mì thôi mà, có gì đẹp chứ."

"Có muốn em hỗ trợ không?"

"Tay thành ra thế kia rồi, còn muốn giúp đỡ cái gì, chờ nấu xong giúp chị ăn hết là được rồi."

"Em đi lấy tô."

"Ừ."

Tiếng nước sôi ùng ục trong nồi, phía sau truyền đến tiếng va chạm, Lệ Sa quay đầu lại, nhìn thấy Thái Anh khom lưng tìm, "Ở trên tầng trên, em với tới không? Không với tới thì để chị lấy."

Thái Anh nhón chân lên, nghiêm túc trả lời, "Với tới, em đâu có lùn như vậy."

Nghe Thái Anh nghiêm túc nói bản thân không lùn, Lệ Sa thực sự muốn cười lớn.

Chỉ là trò chuyện nho nhỏ, nhưng mà trong đầu lại như có pháo hoa tung lên. Rõ ràng chỉ có hai người, nhưng Lệ Sa lại cảm thấy so với ngày thường tụ tập mười mấy người uống rượu, tổ chức tiệc còn náo nhiệt hơn.

Đây có lẽ là món mì đơn giản nhất nhưng Thái Anh lại ăn rất ngon, có lẽ hôm nay đã đói quá rồi.

Đêm đã khuya, bụng cũng no căng.

Cái miệng nhỏ chu chu, húp một ngụm nước. Lệ Sa nhìn Thái Anh, cảm thấy cô gái này ăn rất ngon lành. Nhiều năm không có nấu, cô cũng có chút nghi ngờ với khả năng nấu nướng của bản thân, thực sự nấu ngon sao, "Ăn ngon sao?"

"Ngon ạ. So với mẹ em thì ngon hơn nhiều." Thái Anh nhân tiện còn chê mẹ cô một câu.

"Ăn chưa no thì lấy thêm một chút nữa." Lệ Sa nhìn thấy Thái Anh ăn ngon, muốn cô ăn nhiều thêm một chút.

Thái Anh lắc đầu, "Đủ rồi ạ."

Lệ Sa cũng gắp mì ăn, chậm rãi mà ăn, hai người cùng nhau ăn vẫn ngon hơn một mình.

Hai người yên lặng ăn mì, Thái Anh cũng không biết lý do tại sao, chỉ cần ở chung với Lệ Sa, không cần nói nhiều lời, cả người lại thả lỏng thoải mái rất nhiều.

"Bao tử chị không tốt, nên ăn ba bữa đúng giờ." Thái Anh ăn một nửa, không yên tâm vẫn nhắc nhở, nói xong lại cảm thấy bản thân có phải quá nhiều chuyện không.

"Có đôi khi chỉ có một mình, cũng không muốn ăn." Lệ Sa cúi đầu ăn, thuận miệng mà nói.

Thái Anh nhìn chằm chằm cô một lát, nắm chặt chiếc đũa trong tay, trong lòng ấp ủ cái gì đó, không bao lâu, cô bắt lấy cơ hội mà nói, "Em có thể đi ăn cùng chị."

Lệ Sa dừng lại, ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của người kia, nghiêm túc đến mức không nhìn ra được lời nói kia chỉ có lệ hay chỉ là thuận miệng mà nói, thật sự rất thiệt tình.

Thái Anh lại nói, "Em cũng không thích ăn cơm một mình."

Thật ra trong lòng quý cô Phác muốn ở chung với Lệ Sa, nếu đối phương muốn cô đi chung, cô đều gật đầu một trăm lần mà đồng ý.

Lệ Sa cẩn thận nghĩ, thật ra có người ăn chung với cô cũng không có gì là không tốt, vẫn là người ăn cái gì cũng cảm thấy ngon, thật khó mà có được....

..............

Tác giả: nào ngờ phát hiện, ở trên giường ăn càng ngon hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro