Chương 3 - Kinh Trập (III)
Khi Trần Nhất Nhất lên tầng hai, Lệ Sa đang ngồi một mình ở sô pha, cúi thấp mặt, không nhìn ra được biểu hiện gì.
Trần Nhất Nhất đứng tại chỗ nhìn cô, giở giọng trêu chọc, "Sao vậy, luyến tiếc à?"
Xem ra cũng được gần nửa năm trời, không tính là ngắn. Cô biết đây là mối quan hệ lâu nhất của Lệ Sa trong những năm gần đây.
Cô kì thật không hiểu lắm, Lệ Sa thích gì ở cô diễn viên vô danh còn chưa đứng được tới tuyến mười tám kia? Xinh đẹp ừ thì rất xinh, đặc biệt là chân rất dài nhưng mà tính tình thì hay làm quá lên, động một cái là chơi trò giận dỗi, thường xuyên muốn Lệ Sa dỗ dành, thật sự là không xứng với Lệ Sa.
Trần Nhất Nhất cố ý thử, "Không bỏ được thì kêu con bé quay lại đi, mình dám cá hiện tại nhất định là con bé đang đợi cậu gọi."
Lệ Sa xuỳ một cái cười, có vẻ là do bị lời nói của cô chọc, nhẹ nhàng lắc đầu.
"Nghiêm túc xíu, thật sự vì sao mà muốn chia tay vậy?" Trần Nhất Nhất lại thử tiếp lần nữa.
"Cũng đúng... vì sao nhỉ?" Lệ Sa nghiêng nghiêng đầu, "Mình cũng không rõ lắm a..."
Cô vươn ngón tay ra chăm chú nhìn, "Đại khái là do muốn làm móng đi..."
Trần Nhất Nhất: "......"
Cô vốn tưởng còn nghe được gì nữa thì Lệ Sa đã đứng lên, "Tiểu Nhất, ngày mai mình còn có lớp dạy, đi trước đây."
Rồi Lệ Sa đứng dậy đi ra ngoài. Ánh đèn từ mái tóc cô chiếu xuống hắt lên sàn nhà, vinh hạnh thay.
Trần Nhất Nhất một mình ngồi lại, bỗng nhiên cười. Quán bar tầng dưới đã mở, không cần phải bỏ qua một đêm đẹp thế này. Tâm tư bao năm tháng qua cũng không cần phải nhất thời vội vã.
Thời điểm Lệ Sa lái xe về trường học, hoàng hôn nồng đậm, cảnh xuân lúc này đã đi xa, thấm chút hiu quạnh.
Từ cổng Nam Đại (đại học Nam) đi vào, một dãy đèn trắng kéo dài xa xăm. Lệ Sa một tay đặt ở vô lăng, mắt liếc nhìn đồng hồ. Hơn 9 giờ rưỡi một tí, vừa đúng lúc kí túc xá đại học nhộn nhịp nhất - hẹn hò, ăn khuya, hoạt động,... Cô tránh đi mấy chỗ náo nhiệt đó, rẽ vào nơi an tĩnh hơn một chút.
Trong xe, nhạc vang lên êm đềm, "Mùa xuân hẳn rất đẹp nếu như người còn đây, gió xuân tựa như ái tình đang ấp ủ..."
Suy nghĩ của Lệ Sa chưa bay được bao xa thì đột nhiên bên hông có một chiếc xe đạp vụt ra đúng lúc cô chuẩn bị rẽ sang phải. Chờ đến khi cô phản xạ thắng lại kịp thì cô gái trên xe kia đã không giữ thăng bằng được, ngã xuống cùng với xe.
Tiêu rồi!
Lệ Sa vội vàng dừng xe, mở cửa đi ra.
"Bạn nhỏ, không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?"
Lệ Sa vừa nói vừa đỡ xe đạp lên. Xe không mới, đã cũ hết gần nửa, thời này mà vẫn còn có sinh viên tự mua xe đạp sao? Khuôn viên trường rõ ràng là có rất nhiều xe đạp công cộng.
Đôi chân gầy của nữ sinh vừa té bị xe đạp đè lên. Sau khi dựng xe lên, thấy nữ sinh vẫn còn đang cố đứng dậy, Lệ Sa bèn đi đến chìa tay ra với nàng:" Nào, lại đây tôi kéo lên."
Nữ sinh cũng không để ý tới cô, tự mình đứng lên.
Lệ Sa liền thấy bên má và tóc của nàng đều dính đầy bùn. Mà nàng cũng chẳng nói lời nào, chỉ kéo lại hai dây đeo ba lô trên vai.
Cúi đầu, cả người Lệ Sa so với nàng cao hơn một khúc. Cô cúi xuống, chỉ thấy được chiếc cằm nhỏ trắng của nàng.
Ôi, làm thế nào lại thấy quen quen?
Vào lúc Lệ Sa đang thắc mắc thì nữ sinh đã lấy khăn giấy từ trong túi quần jeans ra lau mặt.
Lệ Sa chớp mắt, xoay người lấy hộp khăn giấy từ trong xe đưa tới trước mặt nữ sinh.
Động tác của nữ sinh ngừng lại, nàng đưa tay ra rút mấy tờ, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn Lệ Sa một cái.
Lệ Sa liền tại đó mà ngẩn người.
Cô lập tức nhận ra.
Thật trùng hợp.
Là cô bé ở nhà ăn.
Là cô bé mà Thi Hải muốn theo đuổi.
Bùn được lau sạch, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lộ ra trọn vẹn, trong sáng như lớp tuyết phủ.
Vậy là đã có thể nhìn thấy toàn bộ dung mạo rõ ràng rồi.
Lệ Sa nghĩ —— thằng nhóc kia quả là có mắt nhìn.
Giọng cô dịu dàng, lần nữa nói: "Xin lỗi, em có bị thương không? Có ngã chỗ nào nữa không?"
Nữ sinh lắc lắc đầu, động đậy chân, "Không sao."
Ngữ khí nhàn nhạt, thanh âm nhỏ nhẹ, thật trong trẻo, có từ tính.
Lệ Sa cuộn khăn giấy lại định giúp nàng lau bùn còn sót lại trên tóc, "Tôi là Lạp Lệ Sa, giảng viên khoa quản trị, nếu có chuyện gì..."
"Không cần đâu, là ngoài ý muốn thôi ạ." Nữ sinh tránh tay cô, đi đến chỗ xe mình rồi liền đạp về.
Lệ Sa cầm hộp khăn giấy nhìn bóng dáng nàng rời đi, kinh ngạc một hai giây rồi cười.
Đây là khúc đường vắng vẻ và hẹp, phần lớn đèn đường không sáng. Tầng lá xanh um tỏa ra màu tím khói ở một góc trời buổi đêm, một cô bé mảnh mai nhẹ nhàng uyển chuyển đạp xe phóng thật nhanh về phía trước.
Tựa như một chú chim nhỏ đang vẫy cánh phành phạch.
Đây là lần đầu Lệ Sa biết tới cảm giác bị người khác không để ý.
Là một loại cảm giác rất lạ.
Cô vén mái tóc dài, nhếch môi cười một cái, cảm thấy thật thú vị.
Ngày hôm sau tiết thứ tư không có lớp nên Thái Anh quay trở về ký túc xá ngủ tới sáng sớm. Nàng hơi mệt, dậy xong liền quay lại giường.
Vào lúc gần trưa, có chút ánh nắng từ cửa sổ ban công lẳng lặng lẻn vào chiếu đến mép giường của nàng.
Thái Anh dịch hai chân vào sâu bên trong chăn, quyển thơ Dickinson đã xem được một nửa lăn ra ngoài. Nàng ngủ rồi.
Có lẽ là bị cảm nên nàng ngủ rất sâu, hình như nằm mơ rất nhiều. Trong mơ có nhiều âm thanh, tiếng bước chân tới tới lui lui, đi đi dừng dừng.
Trong nháy mắt nào đó, nửa mơ nửa tỉnh, nàng có chút mơ hồ không biết bản thân đang ở đâu, ngủ giường nào.
Là chiếc giường trong phòng nàng lúc còn bé sao? Khăn trải giường có in họa tiết hoa oải hương màu tím mà mẹ đã thêu cho nàng, còn có hương vị của ánh mặt trời.
Hay là chiếc giường đơn sơ mà nàng thuê với giá 15 tệ để chăm mẹ trên giường bệnh? So với giường bệnh thì nó thấp hơn nhiều, đưa mắt nhìn qua liền thấy khăn trải giường màu trắng, liền ngửi được mùi sát trùng hơi cay cay.
Hay là chiếc giường trong phòng khách sạn, mùi hương xa lạ mềm mại thoải mái...
Là Trương Tử Nam đẩy cửa đi vào, "băng" một tiếng làm nàng hoàn toàn tỉnh giấc, nhận ra mình đang ngủ trên giường tại kí túc xá.
"Phác Thái Anh, mau dậy ăn cơm!" Trương Tử Nam hấp tấp vào nhà, cất giọng lớn lên gọi nàng.
Thái Anh ngồi dậy, xoa xoa đầu, hỏi: "Cậu lấy cơm cho mình hả?"
"Đúng rồi, lúc nãy tan học không phải mình gặp cậu sao? Cậu bảo phải về kia túc xá, mình liền đoán buổi trưa chắc chắn cậu lại ăn bánh mì! Mau tới đây ăn! Mình mua cho cậu hai phần cơm sườn xào chua ngọt cùng đùi gà kho! Còn có canh mang về nữa!"
Trương Tử Nam là người phương Bắc, cao hơn Thái Anh vài cm, đeo cặp kính tròn tròn. Tính cách phóng khoáng, ngoại hình dễ nhìn, vừa nhìn thấy là biết con nhà khá giả được giáo dục rất tốt. Không kiêu, không ra vẻ, lại rất dễ thương, gần gũi.
Tới 20 tuổi, việc nổi loạn nhất mà cô từng làm chính là không chịu nghe theo ba mẹ chia tay với bạn trai thời trung học. Hai người cùng nhau cố gắng thi đậu đại học Nam Thành.
Từ đó hai người tự do sống chung tự do bay nhảy, ba mẹ chẳng những không còn lí do phản đối mà cũng chẳng có chỗ để chen vào.
Thái Anh thích sự lạc quan trên người Trương Tử Nam, nàng từng tưởng suốt những năm đại học mình sẽ không thể có được người bạn nào. Từ sau khi ba mẹ qua đời, nội tâm nàng giống như một ốc đảo cô đơn hoang vu, xung quanh nàng có nhiều người tới tới lui lui nhưng không ai có thể tới gần nàng.
Trương Tử Nam thấy nàng ngồi ở trên giường, mặt mũi ngơ ngác, tóc đen hơi xoã độ dài vừa vặn che lại vành tai trong suốt.
Bạn cùng phòng của cô cả người lúc nào cũng toả ra loại u buồn nhàn nhạt này.
Mắt nàng rất to, con ngươi rất đen, chính giữa mí mắt dưới bên trái còn có một nốt ruồi nhạt.
Khi sóng mắt u buồn kia chuyển động, nốt ruồi đó lại phảng phất như một giọt nước mắt đau thương làm người ta phải động tâm.
Ngay cả một người bạn cùng lứa cùng giới nhìn thấy nàng cũng thấy thương cảm.
Trong chớp mắt đã thấy Thái Anh xuống giường đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Trương Tử Nam đột nhiên nhớ đến điều gì, "Đúng rồi! Có phải cậu lại từ chối kết bạn WeChat với Thi Hải không? Hắn lại tới tìm mình! Cậu biết người hôm qua đụng trúng cậu là ai không? Là chị của hắn đó! Là giáo sư trong khoa quản trị trường bọn mình!"
"......"
Thái Anh hơi kinh ngạc, sau đó khôi phục lại dáng vẻ, "Cậu với hắn là bạn thân trên WeChat sao?"
"... Vốn không phải vậy." Trương Tử Nam thở dài, " Cái kia... Phương Tu Hề là bạn chơi bóng với hắn, cậu nhớ Tu Hề học kì này chuyển kí túc xá không? Là dọn tới chung cư Hậu Đức, ở chung với Thi Hải..."
Phương Tu Hề là bạn trai Trương Tử Nam.
Trương Tử Nam còn lo lắng Thái Anh sẽ nổi giận, Thi Hải thật sự bày ra quá nhiều trò.
Thái Anh cũng không có giận, chỉ thắc mắc.
"Hắn tìm cậu làm cái gì?"
Trương Tử Nam cười: "Hắn nói chị hắn đụng cậu ngã, cảm thấy thực có lỗi nên hắn muốn mời cậu đi ăn, thay chị hắn đền tội."
Thái Anh không nói gì thêm, quay người ngồi xuống bàn học.
Hai phần cơm Tử Nam mang về cho Thái Anh là loại được thích nhất, bán một cái liền hết sạch, cô còn thương nàng lấy thêm một phần cơm thêm. Trương Tử Nam không ghen tị với diện mạo của Thái Anh nhưng lại rất ghen tị việc ăn uống của nàng, ăn gì cũng không béo.
Thái Anh nhìn đồ ăn còn hơi ấm trong lòng nàng, khó khăn buông một câu với Trương Tử Nam, "Kỳ thật... Thi Hải trông thế nào mình cũng không nhớ rõ lắm."
"A? Ha ha ha ha ha ha! Trời ơi! Ở học kì trước, hắn cứ lãng vãng trước mặt chúng ta gần hết một học kì đó!"
Này dĩ nhiên là nói quá lên, bất quá cũng không sai biệt lắm, "Hắn chính là nhân vật cực kì cực kì nổi tiếng, rất nhiều nữ sinh mong được hắn để mắt tới. Lời này cậu nói với mình thì còn được chứ ra bên ngoài mà nói mình sợ cậu bị mấy nữ sinh khác đánh đấy."
Thái Anh yên lặng mà ăn cơm, một lát sau hỏi: "Hắn ta có chị sao?"
Trương Tử Nam than trời cười nói: "Cậu đúng thật là không để ý đến hắn nha, mình lúc nãy hình như có nói với cậu rồi mà? Chị hắn là Lạp Lệ Sa, tiến sĩ ở đại học Stanford, sau đó về khoa Quản trị dạy. Ba của họ, Lạp Bỉnh Phong, là học gia kinh tế nổi tiếng. Mẹ của họ hình như ngày xưa là phóng viên..."
Lạp Lệ Sa?
Thi Hải?
( Xin thứ lỗi mình không đổi tên nhân vật em trai, mình giữ nguyên tên nhé)
Trong đầu Thái Anh đột nhiên hiện lên gương mặt có nụ cười cong lên ở khoé miệng, ở nơi đèn đường tăm tối vẫn toát ra được một loại khí chất dáng vẻ cực kì vũ mị.
Nàng lại nghĩ tới hình dáng Thi Hải. Không nhớ rõ lắm tướng mạo nhưng trong ấn tượng của nàng thì hắn có loại khí phách thiếu niên nổi bật giữa đám đông.
Chị em bọn họ ... Con cái nuôi dưỡng được tới như vậy hẳn là sinh ra trong một gia đình rất ưu tú.
Cách nàng quá xa.
Thái Anh lắc đầu, "Không cần đâu, cậu cứ nói mình không ngại chuyện này, cũng không bị thương chỗ nào, không cần mời mình đi ăn."
Trương Tử Nam thở dài, "Vậy đi."
Hai người cũng không tiếp tục đề tài này liền nói sang những chuyện khác.
Thái Anh cơm nước xong liền cùng Trương Tử Nam dọn phòng, đóng cửa, trở về giường chuẩn bị nghỉ trưa.
Trong giờ nghỉ trưa, toàn bộ kí túc xá đều chìm trong yên tĩnh vắng vẻ. Thái Anh ít nhiều vẫn còn buồn ngủ, nàng nghiêng người, quyển thơ lúc nãy vẫn còn mở, trên đó có một bài thơ tiếng Anh:
"Hy vọng" là thứ có lông vũ
Đậu trong tâm hồn ta
Và xướng lên giai điệu không lời
Và không bao giờ ngừng lại – không bao giờ
Và ngọt ngào nhất là trong cơn gió
Và đau đớn là khi cuồng phong
Làm luống cuống con chim nhỏ
Vốn cất giữ bao ấm áp.
Ta đã nghe nó ở miền băng giá nhất
Và ở đại dương xa lạ nhất.
Nhưng-chưa bao giờ-dù là quẫn bách
Chim hỏi xin một vụn bánh mì- của tôi.
("Hope" is the thing with feathers, Emily Dickinson)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro