Chương 85 - Tiểu Thử (II)


Lệ Sa vất vả sắp xếp được cuối tuần để bay đến Bội Thành.

Trên khoang thương gia, Lệ Sa đột nhiên lên cơn đau dạ dày. Cô luôn chú ý tới việc ăn uống, giữ gìn cẩn thận, dạ dày chưa bao giờ khó chịu. Mấy hôm nay không ngủ được, còn phải theo sát học sinh làm luận văn, bạn gái thì lại chiến tranh lạnh quyết không nói chuyện với cô. Thật là rối như tơ vò, chóng mặt nhức đầu.

Đây không phải là lần đầu cô yêu đương. Trong giai đoạn yêu nhau, khó tránh khỏi có những lúc cãi vã, mâu thuẫn, lúc này hai bên nhất định phải nói chuyện để hiểu nhau.

Cô cũng chỉ mới xử lý qua vấn đề này với Kiều Toa. Khi đó hai người nói chuyện quyết liệt, không giải quyết được vấn đề thì không thể cho qua.

Hết cả ngày rồi tới đêm cũng không ngủ, hai người lớn tiếng, thoả hiệp, hoà hảo, lại lớn tiếng, lại hoà hảo, lưỡng bại câu thương*.

(Lưỡng bại câu thương: giành giật, đấu đá vô nghĩa, cả hai bên đều bị tổn thương, chẳng có bên nào được lợi cả)

Nếu hai người lúc ấy có thể cho nhau thời gian để bình tĩnh lại, kết quả sẽ không dở dang như thế.

Đối với Thái Anh, cô thừa nhận bản thân đã tốn rất nhiều tâm tư. Cô thật tình thích nàng, thật tình muốn cưng chiều bảo bọc nàng.

Ba mẹ nàng đều không còn nữa, nếm trải quá nhiều việc đau khổ, nàng lại còn là sinh viên, nhỏ hơn cô rất nhiều tuổi. Đặc biệt nàng còn đang trong giai đoạn bảo nghiên, không thể làm nàng phân tâm, cho nên cô mới đồng ý chở nàng về ký túc xá lúc nửa đêm.

Có phải cô đã làm sai rồi không?

Vậy nửa đêm hôm đó, nếu không cho phép nàng đi thì vấn đề có thể giải quyết được sao? Đây là chuyện không nắm chắc được bao nhiêu phần.

Cái cô không nghĩ tới chính là bắt đầu từ tối đó, Thái Anh liền cắt đứt liên hệ với cô. Cô thậm chí còn không xác định được liệu nàng đã xem hết tin nhắn cô gửi chưa. Nhìn mà không trả lời, vậy thì càng làm cô khó chịu thêm.

Lệ Sa sợ nhất chiến tranh lạnh, cũng ghét nhất chiến tranh lạnh.

Cô cố gắng đứng ở góc độ của nàng suy nghĩ, Thái Anh hẳn là có chút oán giận cô.

Nếu bản thân có thể thổ lộ với nàng về buổi tối hôm đó sớm hơn một chút thì cũng sẽ không bị Trần Nhất Nhất nói toẹt ra, lăng mạ nàng trước mặt mọi người.

Lệ Sa uống một ngụm nước trắng, thở dài.

Miu tỷ nhắn tin, hỏi cô và Trần Nhất Nhất từ mặt rồi hả, không thể cứu vãn sao.

Lệ Sa bảo Miu tỷ không cần lo, bảo rằng bạn bè như vậy, cô chẳng muốn nhận.

Miu tỷ nghe vậy liền không nói thêm gì nữa.

Lệ Sa đối với Trần Nhất Nhất đã không còn lời gì để nói.

Sau khi xuống máy bay, cô đặt xe đến chỗ Thái Anh ở.

Địa chỉ này vẫn là do Trương Tử Nam gửi cho cô. Cô đã nhắn tin báo nàng tuần này cô sẽ lại đây tìm nàng. Thái Anh rốt cuộc nhắn lại một tin: "Được."

Lệ Sa cười khổ, con chim nhỏ này cũng quá tàn nhẫn rồi. Nếu không phải Trương Tử Nam ngầm chỉ cho cô, cô cũng không biết nàng vốn đang ở Bội Thành.

Cô xuống xe ở cửa hàng tiện lợi, đưa mắt sang liền thấy Thái Anh đứng đó đợi cô. Hơn một tháng không gặp, hình như nàng có chút khan khác. Cột tóc đuôi gà, mặc một áo sơ mi trắng và váy, dưới chân mang một đôi sandal đế bằng, tự tại, tươi trẻ, xinh đẹp.

Cánh tay trắng mịn như mỡ dê của nàng thoáng chìa tới trước mặt cô, yên lặng đưa qua một bình nước, nắp bình cũng đã được mở.

Lệ Sa nhẹ giọng nói cảm ơn.

Trời thật là nóng, cô cột tóc dài búi ra sau đầu theo kiểu Hàn Quốc, tóc hơi xoã tung, hoa tai cũng không đeo, chiếc cổ càng thêm thon dài. Cô uống hai ngụm nước, vén tóc mái qua, thở phào nhẹ nhõm.

Còn tốt, gặp được em rồi. Cô quan sát Thái Anh, chờ nàng lên tiếng.

"Tìm chỗ ăn cơm trước không?" Thái Anh cúi đầu, không có nhìn cô, lí nhí nói.

"Chị ăn trên máy bay rồi." Lệ Sa nhìn nàng nói.

"Vậy muốn tìm chỗ nào ngồi không......" Thái Anh vẫn không nhìn cô.

Bên cạnh cửa hàng tiện lợi có một cây lệch tán, trên cây chỉ có tiếng ve kêu, không cảm giác được sự hiện hữu của gió.

Bóng cây vẫn không nhúc nhích mà ghé vào giữa hai đôi chân của họ.

Lệ Sa trong lòng dậy lên một chút nôn nóng.

Cô uống một ngụm nước nữa, cười cười, "Chị tới chỗ em ở tham quan được không?"

Yêu nhau mấy tháng, bây giờ thoắt cái đã về lại nơi xuất phát.

Dạ dày của Lệ Sa hình như lại bắt đầu đau.

Chỗ Thái Anh và Trương Tử Nam ở nằm trong một khu dân cư cũ. Một phòng, một sảnh, một bếp, không tới 40 mét vuông. Tiền thuê nhà cỡ 6000 tệ, cũng may mắn là ba mẹ Trương Tử Nam trả tiền thuê nhà, bằng không thì hai đứa không tài nào gánh nỗi.

Lệ Sa nhìn một vòng, phòng bếp có thể dùng, trong phòng ngủ có giường tầng, đối với môi trường sinh hoạt thế này, Lệ Sa cũng tương đối yên tâm, nhưng cô vẫn không nhịn được hỏi, "Cần chị hỗ trợ gì không?"

Thái Anh lắc đầu, nàng đã gặp qua ba mẹ Trương Tử Nam một hai lần. Hai bác đặc biệt cởi mở và thân thiện, cũng rất hài lòng khi thấy hai cô gái trẻ ở cùng với nhau, hào phóng vui vẻ mà thanh toán luôn tiền thuê nhà đợt này rồi cả 3 đợt tiếp theo.

Lệ Sa vốn dĩ nghĩ rằng vào nơi riêng tư rồi, hai người có thể thân cận một chút, nhưng cô cảm thấy Thái Anh vẫn cứ lạnh nhạt. Cô thực sự cảm giác được ba phần mất mát. Cô cười cười như bình thường, đi qua giang hai tay ôm nàng một chút, "Đã lâu không gặp, không nhớ chị sao?"

Thân thể thiếu nữ trong lòng ngực cương lên một chút, không đẩy cô ra, chỉ nhỏ giọng "" một tiếng không rõ hàm nghĩa.

Trong lòng Lệ Sa càng thấy mất mát, không ngừng mất mát, còn có thất vọng, tay liền buông lỏng ra.

Điều hoà trong phòng hơi có mùi, cô vừa uống hết nửa bình nước khoáng đặt trên bàn trà.

Lệ Sa ngồi trên sô pha nhỏ, Thái Anh lại kéo một cái ghế nhựa ngồi xuống.

Hai người bất chợt không ai nói chuyện.

"Thực tập suôn sẻ không?" Một lúc sau Lệ Sa mới hỏi. Cô cũng không hỏi Thái Anh vì sao lại chạy đến Bội Thành, có lẽ là muốn có không gian riêng, hoặc cũng có lẽ là đi theo Trương Tử Nam. Cô có thể hiểu được.

"Dạ, khá tốt."

Em định khi nào về Nam Thành?

Lệ Sa đem vấn đề này nuốt trở lại. 2 tháng sau sẽ bắt đầu học kì I của năm tư, sau đó còn học lên cao nữa, nên Thái Anh sẽ phải quay về.

Cô với lấy túi xách, lôi ra một hộp đỏ đặt lên bàn. Những ngón tay trắng muốt đẩy chiếc hộp tới trước mặt nàng, "Qua mấy ngày nữa là sinh nhật em. Chị không có cách nào cùng em đón sinh nhật được. Đây là quà của chị, em xem có thích hay không"

Thái Anh nhìn đến chữ tiếng Anh "Cartier" trên hộp, ngẩn người.

"Không đắt, cũng không phải hàng thời thượng, rất hợp với em. Bây giờ em đi làm rồi, nên đeo đồng hồ tốt một chút." Lệ Sa nhìn nàng ôn nhu nói, "Mở ra xem đi?"

Thái Anh mím môi, mở ra, dây đồng hồ màu nâu, mặt đồng hồ hình vuông, viền màu vàng hồng, dây cót hình tròn được nạm một viên đá xanh dương, kim đồng hồ cùng kim giây cũng màu xanh dương đậm, thời gian được khắc bằng số La Mã. (*có hình minh hoạ ở dưới)

Đứng đắn, xinh đẹp, lại trang nhã, so với đồng hồ mặt tròn lại có thêm nét cá tính.

"Giá trị cao quá." Thái Anh nói.

"Quà sinh nhật, không giá trị cao gì cả." Lệ Sa nói.

"Em......" Thái Anh buông hộp xuống, hít một hơi thật sâu, nói: "Em bảo nghiên khoa Ngoại ngữ ở Bội Thành."

Nụ cười trên khoé môi Lệ Sa lập tức dập tắt. Cô ngồi đó một lúc rất lâu không nói gì.

Trái tim Thái Anh như ngừng đập, thừ ra đó nhìn cô.

Mắt Lệ Sa thật đẹp, đôi mắt đặc biệt như vậy luôn nhìn nàng chăm chú, thật ôn nhu, sủng ái.

Mi mục hàm tình, nùng tình mật ý, chính là một ánh mắt được hình dung như thế.

Lần đầu tiên Thái Anh chứng kiến bộ dáng ánh mắt ấy từng chút từng chút phai nhạt đi.

Cô nhếch môi yếu ớt, một chút vui vẻ cũng không có, thở dài, "PiPi, chuyện như vậy, sao em cũng không bàn với chị......"

Không phải là ngữ khí hỏi cần trả lời, chỉ có cảm giác tuyệt vọng, buồn bã.

Như thể có người tung một cú đấm nặng nề vào ngực Thái Anh, buồn đau đến mức không thở nổi, nàng muốn nói gì đó, lại không câu từ nào có thể hoàn chỉnh thành lời.

Không khí trở nên quái dị, một lời khó nói hết, có cái gì đó chua chát dâng lên rồi lại xìu xuống. Hai người giống như đang bị thế lực nào đó kiểm soát, hoặc chính họ tình nguyện tin rằng có một thế lực khác đang thao túng hai người.

Thêm một lúc sau, Lệ Sa cắn cắn môi, lại lắc đầu, cô nghiêng mặt đi, tựa hồ đang quan sát căn nhà xa lạ này, mắt không chứa chút tiêu cự nào.

Cô thở dài, đứng lên, "Chị đi trước."

Thái Anh ngửa đầu nhìn về phía cô, tầm mắt hai người ở khoảng không trong chốc lát đan chéo vào nhau.

Không có lời nào cả.

Lệ Sa cúi người cầm túi xách, đeo lên bả vai, đi về phía cửa.

Thái Anh chớp chớp mắt. Cô đứng yên ở cửa vài giây sau đó mới mở cửa đi ra ngoài.

Thái Anh ngồi như trời trồng tại chỗ không biết bao lâu, trong lòng dần dần khó chịu không có cách nào thừa nhận, hệt như sự bướng bỉnh cố chấp khó có thể nuốt xuống được. Nàng đứng phắt dậy, mở tung cửa chạy ra ngoài.

Lệ Sa cứ bước đi trong cái nắng xé da của mặt trời. Ngay từ đầu cô đi rất nhanh, cứ đi mà không có đích đến. Cô cũng không biết mình đã quẹo mấy lần rồi hay là không có quẹo lần nào, mà chỉ đi thẳng. Cô chỉ là đang phát tiết những cảm xúc không thể nào nói thành lời.

Hơi nóng cứ dâng lên từng đợt từng đợt gay gắt, sau lưng cô liên tục túa ra mồ hôi, không ít sợi tóc dính bết lên cổ, đột nhiên mọi vật trước mắt đều biến thành một mảnh trắng xoá.

Cô dừng bước, vịn vào thứ gì đó bên cạnh, cảm giác ngột ngạt đang bị thiêu cháy trong một cái lò lửa, bên trong nổi lên từng đợt buồn nôn.

Cửa hàng ven đường vang lên một tiếng la to, bác gái chủ quán tạt một chậu nước ra ngoài, một làn khó trắng bốc lên từ mặt đường oi ả.

Ở lối vào cửa hàng dựng những chiếc dù lớn, bàn và ghế nằm rải rác dưới những chiếc ô. Lệ Sa định thần lại phát hiện thứ mình đang bấu vào chính là góc bàn. Cô đè đè lên thái dương liền nghe được giọng nói sang sảng, "Ý ý cô gái, không sao chứ, cô bị cảm nắng sao, mau vô đây nghỉ một lát đi."

Đây là một quán nước gia đình nhỏ, máy lạnh bật ở nhiệt độ vừa phải, quạt quay kẽo kẹt kẽo kẹt thổi tới làn gió mát lạnh, khá thoải mái.

Chủ quán rót một ly nước muối ấm cho Lệ Sa, cô uống từng ngụm từng ngụm, rốt cuộc cảm giác dễ chịu hơn.

Trong tiệm không có người, rất sạch sẽ, bác gái chủ quán đang rửa tủ lạnh.

Lệ Sa ngồi yên một chỗ. Cảm xúc hỗn loạn vừa rồi cũng đã bình tĩnh lại, đáy lòng trống rỗng, vùn vụt thổi qua đều là gió lạnh.

Toàn thân đau như cắt, trái tin lạnh lẽo xám xịt. Nhiều năm trôi qua, cô lại một lần nữa trải qua cảm giác này.

Hốc mắt Lệ Sa dần dần ngấn nước.

Cô cũng không biết, Thái Anh đã chạy ra, đỏ mắt tìm kiếm từ đầu đường đến cuối ngõ, cuối cùng hồn bay phách lạc mà bỏ cuộc.

Toàn bộ cảnh này, nếu được dựng thành một tình tiết trong phim, bất cứ khán giả nào cũng phải thốt lên câu tạo hoá trêu ngươi. Nhưng mà cuộc sống chính là tồn tại vô vàn những khả năng; cơ hội hàn gắn như vậy, cũng có thể bị bỏ lỡ.

Chờ đến khi thời gian trôi qua thật lâu, các nàng mới biết được, đây là phong ba, cũng là ly biệt.

---------------------------------

Đồng hồ Cartier tank w5200024 giá ~ 115,115,000₫


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro