Chap 143:Dắt tay dạo phố

Nhìn người đàn ông đứng mắt Hwasa chỉ cảm thấy vô lực, càng cảm thấy Hyuk Woo trước mắt càng ngày càng không giống bộ dạng trước kia mà cô biết, từ lúc nào anh ta đã học được kiểu sống chết mà quấn lấy thế này, từ lúc nào đã đánh mất vẻ lạnh lùng trước kia.


Nắm chặt túi xách trong tay bước về phía trước, sau đó lạnh lùng không chút biểu cảm đi lướt qua anh ta, giống như người xa lạ không hề quay đầu nhìn lại.


Tay chợt bị bắt lấy, Hwasa bị buộc dừng bước, vẫn không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng mở miệng:


"Buông ra."


"Hwasa, cho anh thêm một cơ hội nữa, anh sai rồi, anh thật sự biết sai rồi!" Hyuk Woo nhìn cô, ngữ điệu hàm chứa ý van xin:


"Anh yêu em, trước đây là anh không xác định, anh thật sự yêu em, cho anh thêm một cơ hội có được không?"


Anh vẫn tưởng Sung Kyung là người sâu thẳm trong đáy lòng mình, đời này không có ai là có thể thay thế được, nhưng sau khi mất đi, anh mới nhận ra, thì ra trong mười năm này Hwasa đã len lỏi vào đáy lòng anh từng chút từng chút một, từ từ thay thế vị trí trước kia của Sung Kyung ở đáy lòng anh, mình đã sớm yêu cô nhưng không hề cảm giác được.


"Ha ha."


Hwasa cười rất lạnh, vẻ mặt cũng giống tiếng cười của cô, lạnh đến không hề có nhiệt độ, quay đầu nhìn anh ta, cong môi chậm rãi mở miệng "nếu như thời gian có thể quay trở lại, tôi sẽ yêu anh một lần nữa."


Khuôn mặt Hyuk Woo cứng đờ, há miệng nhưng không biết nên nói cái gì, tay vẫn nắm chặt tay cô, không muốn buông ra.


Hwasa nhìn anh ta, hỏi tiếp:


"Anh nói thời gian có thể quay lại được sao?"


"Hwasa. . . . . ." Hyuk Woo gọi cô với vẻ mặt đau đớn.


"Không thể quay lại, giống như không thể quay lại cái ngày anh chạy khỏi hôn lễ, không thể quay lại cái ngày mà đứa bé trong bụng tôi mất đi, tôi mãi mãi không thể quay lại tôi của mười năm trước, không oán không cầu mà yêu anh." Mặc dù vẻ mặt Hwasa rất lạnh, nhưng khó mà giấu được đau đớn trong lòng, hốc mắt hồng hồng, ướt át mù sương.


"Hwasa, anh thật sự ——" Hyuk Woo nóng lòng muốn giải thích, muốn cam đoan với cô, nhưng Hwasa không cho anh ta cơ hội.


Chỉ thấy Hwasa giơ tay lên, ngắt lời anh ta:


"Bây giờ có nói gì cũng đã muộn." Nhắm mắt lại, đưa tay dùng sức rút tay mình ra, xoay người muốn đi nhưng vừa vặn đối diện với ánh mắt tìm tòi của Wheein.


Hơi giật mình sững sờ, không biết cô ấy chạy tới trước mặt mình lúc nào, cô nhớ rõ ràng là lúc cô ra cửa cô ấy còn đang cầm báo, ăn sáng trong nhà. Nhưng giật mình chỉ trong chốc lát, chỉ gật đầu với cô ấy rồi đi lướt qua cô ấy vào cửa chính công ty.


Hyuk Woo muốn bước lên đuổi theo mà lại chán nản ngừng bước, anh biết là mình đã làm Hwasa tổn thương quá sâu rồi.


Wheein không chút biểu cảm nhìn chằm chằm Hyuk Woo phía trước, khẽ nhíu mày lại, không nói gì liền đi vào công ty.


Khi Wheein xách cặp công văn đi lên, Hwasa đã ngồi ngay ngắn vào vị trí thư ký tổng giám đốc ở cửa phòng làm việc của cô, đã mở máy tính, lúc này cô ấy đang xem xét sắp xếp lịch trình của Wheein hôm nay, xem có chuyện gì quan trọng không, cần chuẩn bị sẵn sàng trước, Hwasa vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với công việc thư ký tổng giám đốc hiện nay của mình, vốn là cô làm về thị trường nhưng nửa tháng trước sau khi cô và Wheein đăng kí kết hôn, Wheein liền điều cô lên làm thư ký của cô ấy, hai ngày trước sau khi dẫn cô làm quen công việc, thư ký Kang tiền nhiệm đã chính thức bắt đầu kỳ nghỉ đẻ nửa năm rồi.


Wheein với dáng người cao ngất xách cặp đi vào phòng làm việc của mình, khi đi qua trước bàn làm việc của Hwasa thì dừng bước lại, mở miệng nói:


"Vào phòng làm việc của tôi, tôi có chuyện nói với cô."


Hwasa buông con chuột máy tính ra, hít sâu, điều chỉnh cảm xúc vừa bị Hyuk Woo xáo trộn rồi mới đẩy cái ghế ra đứng dậy, đi theo vào phòng làm việc của Wheein, cũng không đóng cửa bởi vì tầng này chỉ có hai người họ, bình thường không có việc gì sẽ không có ai đi lên.


Wheein thả chiếc cặp trong tay sang một bên, sau đó ngồi vào cái ghế xoay bằng da màu đen của mình, mở máy tính, đồng thời lấy tài liệu mà tối qua mình mang về từ trong cặp ra, cẩn thận sắp xếp lại, nghiêm túc xem xét.


Hwasa vẫn luôn chờ cô ấy mở miệng nói hay ra lệnh, hoặc là nói vì sao gọi cô vào. Wheein xem hết công việc tối qua mang về một lần nữa, phân loại cất cẩn thận, rồi cầm lấy giấy tờ còn chưa xử lý ở trên bàn bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu, nhưng lại không hề có ý định mở miệng.


Cứ đứng như vậy gần mười phút đồng hồ, Hwasa có cảm giác bị người ta đùa bỡn, nhìn chằm chằm vào Wheein "tổng giám đốc, xin hỏi cô gọi tôi vào là có chuyện gì?"


Chẳng lẽ là gọi cô đi vào để trình diễn tư thế đứng nghiêm quân đội?


Đừng có đùa người ta thế chứ!


Lúc này Wheein mới bỏ tài liệu trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn cô rồi mở miệng nói:


"Tôi nghĩ cô sẽ có gì muốn nói với tôi chứ."


"Tôi có lời muốn nói với cô sao?" Hwasa nghi hoặc nhìn cô, không rõ rốt cuộc mình khiến cô hiểu lầm như vậy lúc nào!


Wheein ngửa người ra phía sau, hai tay khoanh ở trước ngực, "chuyện ở cửa vừa rồi, cô không cảm thấy cần phải giải thích với tôi sao?"


Lúc này Hwasa mới kịp phản ứng, thì ra là cô ấy nói đến chuyện cô và Hyuk Woo vừa rồi. Nhìn Wheein, trực tiếp kéo cái ghế ngồi xuống trước mặt cô ấy, đi giày cao gót đứng khoảng mười phút, đứng đến đau cả chân lại không phải là chuyện công việc, vậy mình cũng không cần thiết khách khí với cô ấy, dù sao giữa họ chỉ là quan hệ hợp tác, hẳn là có địa vị ngang nhau mới phải, không có chuyện cô ấy dùng địa vị cao hơn đến nói chuyện với bản thân mình!


Thấy cô ấy ngồi xuống trước mặt mình, Wheein nhíu mày cũng không nói gì, khuôn mặt vẫn là vẻ hờ hững, cũng là vẻ mặt thường xuyên nhất của cô.


Hwasa khẽ nhếch cằm, nhìn cô hỏi ngược lại:


"Cô cảm thấy tôi nên giải thích với cô cái gì?"


Wheein cau mày lại, một lúc lâu lãnh đạm mở miệng: "Tôi chỉ muốn xin cô nhớ kĩ thân phận hiện giờ của cô, trừ thân phận vốn có của cô ra, đừng quên cô còn là Jung phu nhân! Đến lúc đó tôi không muốn nhìn thấy tin tức gì về cô trên báo chí, nhất là tin tức về 'phương diện kia'!"


Cô chán ghét hôn nhân của bản thân mình lại bị người ta bình luận trên báo chí, cảm giác này thật không tốt!


Cảm giác bị vặn hỏi thế này thật không tốt, nhìn cô, Hwasa phản bác:


"Tôi còn giữ hiệp ước, tối qua vừa nhìn lại một lần, tôi còn nhớ trên đó có một điều không được can thiệp vào chuyện riêng tư của đối phương, chúng ta chỉ có quan hệ hợp tác, giờ cô lại vặn hỏi tôi như vậy, có phải là đã vượt quá giới hạn rồi không?"


"Tôi chỉ là muốn mời cô xử lý vấn đề cá nhân của mình cho tốt, đừng khiến vấn đề cá nhân của cô liên lụy đến tôi." Wheein lạnh lùng nói: "Tôi ghét bị hỏi những vấn đề vô vị đó."


Hwasa nhàm chán nhún vai, đứng dậy, khi xoay người chuẩn bị đi ra ngoài, đột nhiên nhớ tới lúc đi đón Ji Yong hôm qua, cô giáo của nó nói chiều thứ sáu này nhà trẻ có đại hội thể dục thể thao, hy vọng phụ huynh các em có thể tới tham gia cùng các bé trong vườn trẻ. Xoay người lại, mở miệng nói:


"Đúng rồi, thứ sáu nhà trẻ của Ji Yong có đại hội thể dục thể thao, cô giáo nói phụ huynh nhất định phải tham gia, có cần tôi sắp xếp thời gian chiều thứ sáu không?"


"Tôi không rảnh."


Wheein cộc cằn nói, lại ngồi thẳng dậy, cầm lấy tài liệu vừa mới xem được một nửa trên bàn, cầm bút, vừa xem vừa đánh dấu.


Hwasa cau mày, nửa tháng này cô thấy rất rõ thái độ của cô ấy đối với đứa con, dù là cha con nhưng lại không hề có sự thân thiết giữa cha và con, không hề cảm nhận được chút quan tâm nào với đứa bé, cô thấy đau lòng cho đứa bé kia.


"Cô giáo nói phụ huynh phải tham dự!"


Chẳng lẽ chuyện của công ty có thể quan trọng hơn chuyện con mình sao? Cho dù trước đây mẹ đứa bé có làm tổn thương cô ấy thế nào, đứa bé kia cũng là con trai cô ấy, có quan hệ huyết thống, sao có thể vô tình như thế!


Wheein không muốn bàn về đề tài này, chỉ nói:


"Vậy cô đi thay tôi."


"Tôi không phải là mẹ nó, cô mới là ba nó!" Hwasa trừng mắt nhìn cô, con người này có phần lạnh lùng quá rồi, đối với con ruột mình mà cũng như thế! Chưa nói tới quan tâm, thậm chí còn cảm giác được rất chán ghét!


Wheein lại nở nụ cười, khóe miệng khẽ cong lên, lại ngẩng đầu nhìn Hwasa, nụ cười có phần đùa giỡn nói:


"Nhưng giờ cô là vợ tôi."


"Tôi —"


Hwasa nghẹn họng, nhìn cô ấy thoáng cái nói không nên lời, dù thế nào thì kể từ lúc bọn họ kí tên vào hợp đồng trước đó, hay là từ lúc bọn họ cầm hai bản đăng kí kia ra khỏi cục dân chính, thì không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là Jung phu nhân!


Wheein nhìn cô, cười như không cười tiếp tục nói:


"Chúng ta có quan hệ hợp tác, điều này cũng tính là thuộc phạm vi công việc của cô."


Hwasa tức giận nhìn cô ấy, nhỏ giọng nói: "Ji Yong thật sự là con của cô sao? Cô quá lạnh nhạt đi!"


Cô chuyển đến nhà cô ấy cũng gần nửa tháng rồi, nếu không phải đã sớm biết bọn họ có quan hệ cha con, thì thật đúng là không nhìn ra được bọn họ có quan hệ gì, tình cảm của cô ấy đối với đứa bé lạnh nhạt đến mức tưởng chừng còn không bằng người xa lạ!


Nghe vậy, cả người Wheein cứng đờ, vẻ mặt cười như không cười kia trong nháy mắt tắt ngấm, dùng sức cầm bút đến nỗi muốn bẻ gãy bút, thanh âm tiếp tục lạnh xuống âm mười mấy độ.


"Đi ra ngoài!"


Tất nhiên là Hwasa cảm giác được sự biến đổi thái độ trong nháy mắt của cô ấy, dù không biết tại sao nhưng cô biết điều không hỏi thêm gì nữa, liền xoay người ra khỏi phòng làm việc, còn đóng cửa phòng làm việc cho Wheein, chỉ là trong giây phút đó chợt nghe thấy bên trong truyền đến 'ầm —' một tiếng, nghe như có tiếng tay bị nện mạnh lên bàn làm việc, cả người giật mình, có chút sợ hãi, vô thức quay đầu, nhìn cánh cửa đang đóng chặt kia, Hwasa nghi hoặc, vừa rồi có phải cô đã nói sai cái gì rồi không.


Lúc Hwasa lái xe tới trường học, Ji Yong đã được cô giáo dẫn tới đứng ở cửa, Hwasa mở cửa xuống xe, áy náy xin lỗi nhìn cô giáo chủ nhiệm lớp của cậu bé nói:


"Xin lỗi đã tới muộn."


Vốn là sẽ không tới muộn, nhưng hôm nay cũng không biết Wheein xảy ra chuyện gì, buổi chiều lúc chuẩn bị họp thì phát ra tức giận nổi khùng nổi điên, liền vung tay làm cho cà phê cô mang tới đổ lên trên văn kiện quan trọng, nên buổi chiều này bọn họ phải làm lại giấy tờ văn kiện kia, đợi đến lúc làm xong thì mới phát hiện đã muộn, vội vàng gọi điện cho cô giáo của JiYong, phiền cô ấy ở lại với bé đến lúc cô tới.


Cô giáo buông bàn tay của Ji Yong ra để cho bé đi về phía Hwasa, rồi cười ngẩng đầu nhìn Hwasa "Không có chuyện gì, chỉ là lần sau nếu Jung phu nhân có chuyện không thể kịp thời tới đây, thì xin cô gọi điện thoại tới báo cho chúng tôi biết, nếu không đến lúc đó các người không tới đây đón, mà cô giáo lại không biết, đứa nhỏ nhất định xảy ra chuyện gì sẽ không tốt."


"Nhất định là vậy rồi!" Hwasa vội vàng gật đầu, đưa tay nghĩ muốn nắm tay của bé lại bị bé xoay người tránh né.


Hwasa hơi lúng túng cười cười với cô giáo, đối với người 'mẹ kế' như cô, tên nhóc này vẫn không có chào đón. Mấy ngày nay đều là cô tới đón bé tan học, từ trước đến giờ bé cũng không cho cô nắm tay của bé lần nào.


Thấy thế, cô giáo cũng chỉ cười, về chuyện trong nhà của học sinh cô cũng không tiện nhiều lời, chỉ là thấy lúc Hwasa chuẩn bị muốn đi thì gọi cô lại còn vẫn không quên nhắc nhở: "Chiều thứ sáu có đại hội thể dục thể thao, hy vọng đến lúc đó Jung phu nhân cùng Jung tổng có thể tới đây." Lúc đang nói chuyện thì quay đầu nhìn Ji Yong đang đứng ở một bên nhìn xe cộ qua lại.


Nhớ tới thái độ của Wheein lúc sáng, mặt Hwasa lộ vẻ khó xử, mở miệng muốn cự tuyệt lại bị cô giáo cắt đứt.


"Đa số đứa nhỏ đều có suy nghĩ, Ji Yong kỳ thật cũng không quá vui vẻ." Cô giáo nhìn cô, nói rất thành khẩn.


"Tôi sẽ cố gắng."


Cùng cô giáo nói lời từ biệt xong, Hwasa mang theo Ji Yong lên xe, cũng không có ngồi lên ghế trước, đứa nhỏ kia liền mở cửa xe chỗ ngồi phía sau ngồi xuống, sau đó từ trong túi xách đem Transformers của mình lấy ra, một mình loay hoay. Hwasa nhìn bé qua gương chiếu hậu, ở chung gần hơn nửa tháng, cô chưa từng thấy đứa nhỏ này nở nụ cười trên mặt mình, một lần cũng không có. Trong lòng không khỏi đau lòng cho đứa nhỏ này, bé còn nhỏ tuổi như vậy, không phải là lúc nên rất vui vẻ hạnh phúc sao?


Một lúc lâu, trong lòng Hwasa không tiếng động khẽ thở dài một tiếng, lúc này mới đem ánh mắt thu hồi, khởi động xe rời đi.


Ban đầu lúc cùng Wheein kí cái hiệp nghị hôn nhân, không có nhắc tới chuyện cô chăm sóc đứa nhỏ 'sau khi cưới', công việc của cô là thư ký của Wheein, nhưng để cho tiện chăm sóc đứa nhỏ, cô mỗi ngày có thể tan việc sớm tới đây đón đứa nhỏ tan học.


Nói cái này, ban đầu hai người kết hôn thật cũng đặc biệt có kịch tính.


Lần đầu tiên gặp mặt Wheein cũng không tính là vui vẻ, bởi vì chuyện Solar suýt nữa sinh non khiến cô đem Wheein giáo huấn một trận, chất vấn cô ấy làm sao dạy dỗ đứa nhỏ như vậy, lần thứ hai lúc gặp mặt lại cô mới biết được thì ra Wheein là ông chủ của mình, vốn cho là cô ấy bởi vì chuyện của Solar sẽ đối với cô có thành kiến thậm chí sẽ đuổi việc cô, nhưng những băn khoăn đó là do cô suy nghĩ nhiều, Wheein nhìn qua rất nghiêm túc làm cho người ta có loại cảm giác không giận mà uy, ít nhất coi như là quân tử, không có công tư không phân minh, lấy công việc trả thù riêng, cố ý trong công việc làm khó cô.


Còn về lần gặp mặt thứ ba, quả thật là không ít hài kịch, càng có thể nói là cẩu huyết nhất, cô hoàn toàn không rõ được tình huống như thế nào mà thành vị hôn thê của cô ấy, còn có vật đính ước, càng về sau còn làm trò trước mặt mọi người tại chỗ hôn cô.


Sau đó mới biết được, thì ra là bởi vì ban thanh tra kỷ luật có một đoạn thời gian đang tra xét vấn đề tham ô, hoài nghi cô ấy thông qua Solar tiếp xúc với Moon Byul, dùng thủ đoạn không hợp pháp không người nhận ra đem dự án của chính phủ thu vào trong tay, sở dĩ tìm cô nói cô là vị hôn thê của cô ấy, chủ yếu là bởi vì món đồ bị chỉ chứng là 'tang vật' tham ô hối lộ lúc ấy đang ở trong tay cô.


Cũng chính là lúc đó, cô mới biết được cái lễ vật ban đầu khi Solar tặng cho cô lúc kết hôn vốn là đồ của Wheein mua, nhưng khi cô đem sợi dây chuyền kia đưa lại cho cô ấy, thì cô ấy nói thẳng không cần cứ vứt bỏ đi, đồ mắc như vậy cô làm sao mà chịu ném đi, sợi dây chuyền đó mang đến cho cô những đoạn trí nhớ không tốt đẹp gì, cô vẫn thu bỏ vào góc khuất nhất trong ngăn kéo.


Cô cho là quan hệ của họ cũng bất quá chỉ như thế, sau này vẫn như cũ không có ảnh hưởng tới cuộc sống riêng của mình, nhưng vào một ngày tan việc thì ngoài ý muốn xảy ra, ở cửa công ty cô gặp phải một vị phu nhân trung niên rất có khí chất, nhìn cô rất là thân thiết, lôi kéo tay của cô nói muốn cùng cô nói chuyện tâm sự mỏng, đang lúc cô còn không hiểu ra sao thì Wheein cầm lấy cặp từ trong công ty đi ra ngoài, sau đó đi về phía vị phu nhân kia thân thiết kêu một tiếng mẹ, cho cô một ánh mắt ý tứ làm cho cô không cần nói chuyện nhiều.


Cuối cùng do công việc hiện tại tìm rất khó khăn, cô cứ như vậy không biết tình huống như thế nào mà theo hai mẹ con họ cùng ăn cơm, trong lúc đó còn bị mẹ của Wheein lôi kéo tay nói một đống thứ, nhưng từ trong lời nói của Jung lão phu nhân cô loáng thoáng cũng có thể nghe ra, tựa hồ quan hệ của Wheein cha cô ấy không được tốt, hai cha con hình như nhiều năm đã không có liên hệ rồi, bà Jung bị kẹp giữa chồng và con gái nên những năm gần đây cũng không dễ chịu gì.


Sau bữa cơm quỷ dị đó, chiều ngày thứ ba, lúc cô đang giới thiệu phòng cho khách, điện thoại của Wheein gọi tới, nói buổi tối muốn mời cô ăn cơm, sau khi tan việc trong ngày thì chờ cô ở trong phòng ăn. Khi cô ngồi vào ghế, thậm chí nước còn chưa kịp uống, Wheein đã đưa tới một phần giấy tờ, ý bảo cô mở ra xem, cô cho là công việc xảy ra chuyện gì, sau khi xem xong mới biết được thì ra là hiệp nghị hôn nhân, cũng không tính là hiệp nghị trước hôn nhân, nó giống là một hợp đồng hơn, bất quá giao dịch không phải là phòng ốc, mà là hôn nhân.


Lúc cầm lấy văn kiện Hwasa giống như nằm mộng, hoàn toàn không hiểu rõ cô ấy đây là ý gì.


Wheein cũng không vòng vo, trực tiếp mở miệng nói cô ấy muốn cùng cô kí hiệp nghị kết hôn, chính là loại tiết mục cẩu huyết mà Hwasa lúc trước luôn thấy xuất hiện trong tiểu thuyết hoặc trong phim ảnh: 'hiệp ước vợ chồng'.


Cô không giải thích được, còn không thể tiếp nhận, hỏi cô ấy tại sao?


Wheein cũng không nhiều lời, chỉ nói để cho cô cẩn thận nhìn hiệp nghị cẩn thận một lần, suy nghĩ xem có đáp ứng hay không, lại càng lựa chọn nói rõ ràng lần quan hệ hợp tác này, cô có thể coi nó như một phần công việc. Cô lúc ấy hoàn toàn cảm thấy không thể hiểu nổi, bởi vì chuyện của Hyuk Woo cô rất khó đi yêu lại, nhưng cô chưa từng nghĩ tới mang hôn nhân của mình đi làm giao dịch. Cho nên đem bản hợp đồng trong tay đẩy trở về, cũng cho thấy lập trường của mình.


Wheein nhìn xấp văn kiện trên bàn, trầm mặc một lúc, chỉ nói một lần nữa đem xấp văn kiện đẩy tới trước mặt cô, sau đó nhìn cô nói, bảo cô trước tiên hãy suy nghĩ kĩ đã, không cần vội vã trả lại cho cô ấy, sau khi suy nghĩ kĩ càng thì trả lời chắc chắn lại cho cô ấy biết, dĩ nhiên nếu cô không muốn tiếp nhận, cô ấy cũng sẽ không miễn cưỡng.


Bữa ăn tối đó cũng không tính là quá cứng nhắc, nhưng cũng không phải rất hòa hợp, cô cho là Wheein còn có thể nói thêm gì đó với cô nữa, ít nhất sẽ khuyên cô đồng ý, nhưng không có, trong lúc dùng cơm hai người không nói một câu. Sau khi ăn xong từ trong phòng ăn đi ra ngoài, cô ấy ít nhất cũng biết phép lịch sự nói đưa cô trở về, trên đường cũng chưa từng nói gì, chỉ là đợi đến lúc đưa cô về đến nhà, khi cô xuống xe thì nói cô cẩn thận suy nghĩ lại.


Nếu như không phải là ngày thứ hai nhận được điện thoại của nhà, cô có lẽ sẽ không xem xét chuyện này, trong điện thoại cô nghe được ba mẹ lo lắng đối với cô, cũng nghe được gần đây bởi vì lúc trước ba ngã bệnh, vay không ít tiền của người thân thích ở quê, hiện trong đó có người bởi vì trong nhà xảy ra chuyện cần dùng tiền gấp, thật sự không còn cách nào, nên hỏi bọn họ có thể đem tiền lúc trước mượn sắp xếp trả lại một phần hay không, ba mẹ dù không muốn để những thứ này quấy nhiễu tới mình, nhưng đã thật sự không còn cách nào, nên mới phải gọi cho cô nói có thể tìm người giúp đỡ hay không.


Cúp điện thoại, cô lại một lần nữa cầm lấy hợp đồng kia, lần này cô cẩn thận nhìn, cũng chỉ là quan hệ hợp tác, hôn nhân giữa hai người bọn họ chỉ là một cuộc mua bán, điều khoản bên trong hợp đồng đều rất rõ ràng, cũng rất hợp lý, không làm cho người ta cảm giác thiên về phía nào, hai người chỉ đơn giản quan hệ hợp tác, cũng sẽ không tồn tại bất kỳ địa vị khác biệt nào.


Khi cô cầm bản hợp đồng tìm Wheein, Wheein cũng không quá nhiều đắc ý, mặt khác cô nói ra trước khi kết hôn hi vọng cô ấy có thể cho cô mượn một khoản tiền, Wheein cũng không hỏi chuyện của cô liền đáp ứng một tiếng, nhưng cô ấy cũng nói ra yêu cầu của mình, hi vọng cô có thể chịu trách nhiệm đón con trai của cô ấy sau giờ tan học, dĩ nhiên, trên công việc cô ấy sẽ cho cô tan làm sớm.


Đối với yêu cầu của Wheein, Hwasa không cảm thấy quá đáng, cho nên hai người ở trước sự chứng kiến của luật sư ký tên lên hợp đồng, sau kí xong hợp đồng, sáng ngày thứ hai thì đi cục dân chính.


Bởi vì đèn đỏ nên xe phía trước chậm rãi dừng lại, lúc này từ trong ký ức phục hồi tinh lại thần Hwasa không khỏi cũng cảm giác mình rất điên cuồng, ban đầu nghe Solar nói chuyện nhanh chóng cưới còn cảm thấy khó có thể tiếp nhận, thậm chí cho là chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không phát sinh ở trên người của mình, nhưng thật sự xảy ra thì không phải là không có bất đắc dĩ.


Ngẩng đầu từ kính chiếu hậu nhìn lại, vốn muốn nhìn nhóc con kia đang làm gì đó, lúc này thằng nhóc kia cũng không còn chơi Transformers nữa, mà quay đầu nhìn phía ngoài, ánh mắt nhìn chằm chằm, trên mặt lúc này mới có vẻ mặt tương ứng với số tuổi, vẻ mặt háo hức. Hwasa tò mò, theo ánh mắt của bé nhìn lại, trên đường đối diện mở ra một cửa hàng Kentucky Fried Chicken, giờ phút này một bà mẹ cũng đang nắm tay con mở cửa đi vào, đứa bé kia so sánh với Jiyong còn nhỏ hơn, hiện tại đang cao hứng chạy nhảy.


Hwasa liếc nhìn, khóe miệng nửa ôm lấy, quay đầu nhìn cậu nhóc nói:


"Jiyong, dì dẫn con đi ăn Kentucky Fried Chicken có được hay không?"


Nghe vậy, nhóc con quay đầu nhìn cô, trong mắt hiện lên một tia ánh sáng, nhìn Hwasa với vẻ mặt mong đợi.


....


Không có đi làm cộng thêm sau khi mang thai Solar đối với thời gian trở nên hoàn toàn không có khái niệm, cho đến khi dì Oh nói với cô ngày mai cháu trai cháu gái trở về nhà muốn xin phép nghỉ một ngày Solar lúc này mới kịp phản ứng một năm đã qua lại sắp đến quốc khánh.


Tính chất công việc của Moon Byul hoàn toàn không có bất kỳ ngày nghỉ nào phân chia rõ ràng, một cú điện thoại tới đây, bởi vì vào một ngày nào đó bỗng nhiên có một văn kiện khẩn cấp gửi xuống, vốn tính muốn dẫn Solar đi ra ngoài đạp thanh, kế hoạch bất đắc dĩ cũng chỉ có thể gác lại, chuẩn bị một lần nữa quay lại phòng làm việc làm thêm giờ.


Cúp điện thoại, Moon Byul quay đầu nhìn Solar đã thay đổi quần áo bà bầu, "Thư ký Park gọi điện thoại tới nói có một văn kiện khẩn cấp đưa tới, Byuli phải tới phòng làm việc."


Cô có vẻ thất vọng, nhưng có thể hiểu được, Solar rất hiểu lòng người nói:


"Đi đi, công việc quan trọng hơn." Vừa nói, vừa sửa sang lại cà vạt cho cậu.


Moon Byul áy náy tiến lên ôm lấy Solar, nhẹ giọng ở bên tai nói: "Xin lỗi em, vì Byuli không có quá nhiều thời gian ở bên cạnh em."


Bởi vì liên quan tới công việc, cũng không thể cùng người bình thường giống nhau có thể có giờ nghỉ ngơi làm việc, ngay cả hiện tại Solar mang thai, bụng lớn như vậy, cậu nghĩ muốn ở bên cạnh cô một ngày cũng đều khó khăn.


"Vậy Byuli phải làm việc tốt nha, nếu không làm sao có thể nuôi em và cục cưng được." Solar đưa tay ôm cậu, khẽ cười nói.


Moon Byul cũng cười, buông cô ra, trán của cậu chạm vào trán của cô, "Hôm nay dì Oh không ở nhà, có muốn Byuli đưa em về nhà mẹ hay không?"


Solar lắc đầu: "Ba mẹ hôm nay phải đi dự tiệc cưới của con trai một chú họ, không có ở nhà."


Moon Byul nhíu mày, cậu thủy chung không yên lòng để một mình cô ở nhà.


Tựa hồ nhìn ra cậu đang băn khoăn, Solar bĩu môi, sau đó đưa tay đang giữ lấy khuôn mặt của cậu, nửa nghiêng đầu hỏi:


"Moon Byul Yi, Byuli xem em là người vô dụng sao? Em có thể ở nhà một mình!"


Moon Byul buồn cười đưa tay kéo tay của cô xuống, thuận thế đặt lên miệng của mình, hôn nhẹ, rồi nói: "Một mình em ở nhà Byuli không lo lắng, nhưng em bây giờ là ba người ở nhà, Byuli sao có thể yên lòng?" một cái tay khác qua đặt nhẹ nhàng lên trên bụng của cô, nhẹ nhàng vuốt ve.


"Yah, thì ra là Byuli lo lắng không phải là em, mà là hai tiểu tình nhân của Byuli sao?!" Solar vờ như tức giận vỗ tay cậu một cái.


Moon Byul há miệng đem tay của cô thả vào trong miệng của mình, nhẹ nhàng cắn, cũng không có làm đau cô: "Bởi vì em, nên mới lo lắng để ý bảo bối trong bụng của em."


"Cũng biết nói ngọt để lừa gạt em."


Solar nhìn cậu vừa bực mình vừa buồn cười, biết rõ cậu am hiểu nhất đúng là lời ngon tiếng ngọt như vậy, nghe như vậy cũng rất đặc biệt hưởng thụ.


Suy nghĩ kỹ một lát, Moon Byul đột nhiên nhíu mày, "hay là em đi theo Byuli tới văn phòng làm việc đi."


Solar than thở, nhìn cậu nhắc lại:


"Em có thể ở nhà một mình, Byuli không nên coi em như đứa trẻ vậy."


"Ừ, Byuli biết em có thể, cũng không xem em là trẻ con, em coi như đi theo Byul, có được hay không, hả vợ?"


"Nơi nào Byuli cũng muốn đem em theo cùng sao ?!" Cô không thông minh, nhưng cô cũng không ngu ngốc, còn coi cô như trẻ con để dụ dỗ, thiệt là.....!


"Em theo Byuli, Byuli sẽ có động lực, có thể hoàn thành công việc nhanh hơn." Moon Byul chính là nói dối không cần bản thảo,liền hạ bút thành văn rất có thứ tự.


"Được rồi."


Cậu kiên trì như vậy cô cự tuyệt không được, cũng không muốn cự tuyệt.


Lúc Moon Byul mang theo Solar xuất hiện ở văn phòng, thư ký Park nhìn đến há hốc mồm, lẳng lặng nhìn Solar mà phản ứng không kịp, lấy kinh nghiệm anh ta đi theo bên cạnh Moon Byul nhiều năm, anh ta vẫn cảm thấy Moon Byul là người công tư rõ ràng, chưa bao giờ sẽ đem tình cảm đi cùng với công việc, nhưng hôm nay lại mang theo vợ đi làm, thật sự là làm cho người ta mở rộng tầm mắt.


Solar thong dong cười với thư ký Park:


"Thư ký Park có khỏe không?"


Thư ký Park lúc này mới kịp phản ứng, thu hồi cái miệng mở quá độ bởi vì kinh ngạc, thay bằng nụ cười nhiệt tình nói: "Phu nhân khỏe không?"


Solar bị anh ta gọi một tiếng phu nhân cảm thấy là lạ, chỉ gượng cười,


"Gọi tôi Solar là được rồi."


"Solar là lần đầu tiên tới đây sao, chờ một chút cô có muốn tôi dẫn cô đi dạo không?" Thư kí Park ngượng ngùng, đưa tay gãi đầu tóc trông thật ngố.


Còn không đợi Solar mở miệng, người kia ở bên cạnh lạnh giọng nói:


"Thư ký Park anh rất rảnh rỗi sao?"


Nghe giọng nói kia thư ký Park liền sửng sốt, vội vàng quay đầu nhìn Moon Byul "Không có, tôi rất nhiều việc, còn có rất nhiều chuyện chưa có hoàn thành, tôi sẽ đi ngay bây giờ, phó thị trưởng."


Trước lúc thư ký Park xoay người nghĩ bỏ chạy, Moon Byul càng rảnh rỗi mở miệng:


"Tôi thấy anh rất rảnh rỗi đó, đi lấy hạng mục xây dựng thành phố làm một bảng tổng kết cho tôi."


Thư ký Park chợt quay đầu, kích động nói:


"Phó thị trưởng, cái bảng kia tôi đã làm cho cô rồi mà."


Ban đầu anh ta vì cái bảng phiền phức kia liên tục bận rộn hai ngày hai đêm, bận rộn khiến cho anh ta cũng không có thời gian ở bên cạnh bạn gái, thiếu chút nữa làm cho bạn gái của anh ta vì thế mà đòi chia tay với anh ta.


"Ừ, tôi biết."


Moon Byul gật đầu, trên mặt không có biểu hiện gì "Nhưng mà cái bảng trước kia anh làm cho tôi, tôi đã làm mất rồi, anh không phiền toái thì có thể làm giúp tôi một bản nữa được không ?."


Cậu nói xong chỉ nghe thấy thư kí Park khổ não kêu lên "phó thị trưởng, cô không nên chơi đùa với tôi như vậy!"


Anh ta không phải là sợ Solar lần đầu tiên tới đây cảm thấy không có gì vui nên mới nói đưa cô đi dạo chơi, chỉ là nhiệt tình một chút, về phần kia ngay cả nghĩ anh ta cũng không dám! Lấy hiểu biết của anh ta đối với Moon Byul, cậu làm sao có thể đem tư liệu trọng yếu như vậy đánh mất chứ!


Moon Byul nhíu mày, quay đầu nhìn anh ta,mở miệng hỏi:


"Có vấn đề sao?"


Thấy thế, thư ký Park chỉ cảm thấy thân thể run lên, nhìn cũng không dám nhìn cậu nhiều một cái, xoay người liền bước đi, vừa đi vừa nói chuyện:


"Tôi phải đi chuẩn bị tài liệu!"


"Ha ha."


Một bên Solar bị hai người họ làm cho nhịn không được cười ra tiếng, nói như thế nào cũng cùng ở chung với Moon Byul hơn nửa năm rồi, không thể nói đối với cậu hiểu biết tất cả như lòng bàn tay, nhưng đối với tính cách và xử sự của cậu cô biết bao nhiêu cũng hiểu, tất nhiên nhìn ra mới vừa rồi đoán chừng cậu đang trả đũa thư ký Park.


Thấy cô cười, Moon Byul quay đầu nhìn cô, đưa tay vuốt tóc dài mềm mại của cô, giống như lơ đãng hỏi: "Sao vậy, có cái gì đáng cười sao?"


Solar dùng lỗ mũi khi hít hà trên người của cậu, sau đó giảo hoạt cười hỏi:


"Em gửi thấy được một mùi vị chua quá, Byul có ngửi được không?"


"Ừ, là Byuli đang ghen đấy."


Cậu thẳng thắn ngược lại khiến cho Solar hơi phản ứng không kịp, ngây ngốc nhìn cậu, cô còn tưởng rằng cậu sẽ phủ nhận chứ, cho dù ai bị phá ra ý nghĩ trong lòng cũng sẽ lúng túng không phải sao.


Moon Byul đưa tay vỗ về mặt của cô, nhìn cô với vẻ mặt buồn rầu "Làm sao bây giờ? Byuli thật giống như biến thành càng ngày càng không lý trí rồi, thậm chí bắt đầu công và tư chẳng phân biệt được."


Solar nhìn cậu mà không nói ra lời, trong lòng lại không biết từ đâu truyền tới cảm giác kỳ quái, rất ngọt ngào.


Giữ lấy khuôn mặt của cô, khóe miệng của Moon Byul mang theo nụ cười tiếp tục nói: "Byuli nghĩ đem em giấu đi, để người khác cũng không thể nhìn thấy, để em chỉ có thể cười với một mình Byuli thôi, trong đôi mắt cũng chỉ có thể nhìn một mình Byuli."


Solar buồn cười vỗ nhẹ lên người cậu:


"Cũng không biết Byuli có lòng tham muốn giữ mạnh như vậy." Ngón tay mãnh khảnh chọc chọc vào lồng ngực kiên cố của cậu


"Bá đạo."


Moon Byul cười, cúi người hôn xuống môi của cô, "Chỉ bá đạo đối với một mình em, có được không?."


Solar ngọt ngào cười, cười đến mặt mày đều loan ra biên độ đẹp mắt, nhìn cậu nặng nề gật đầu: 


"Được!"


Cô thích cậu bá đạo như vậy, làm cho người ta cảm giác mình là trân quý nhất, là người được quý trọng.


Hai người như vậy nhìn nhau cười một lát, Moon Byul mang theo cô vào phòng làm việc của mình, từ phía sau trong giá sách tìm một quyển sách không đến nỗi buồn chán cho Solar, để cho cô ngồi vào chỗ nghỉ ngơi trên ghế sô pha của mình, còn cậu thì trở về phía sau bàn làm việc xử lý văn kiện giấy tờ khẩn cấp mà thư ký Park lúc trước đã để lại trên bàn cho cậu.


Solar cho rằng quyển sách thật sự rất nhàm chán, chi chít tất cả đều là chữ, cũng những loại học thuật từ ngữ này, Solar chỉ cảm thấy mí mắt của mình càng ngày càng nặng, sau đó từ từ cũng mất đi ý thức. Đợi Moon Byul xử lý tốt một phần văn kiện giấy tờ lúc ngẩng đầu lên, chỉ thấy Solar đã gối lên ghế sô pha ngủ thiếp đi, tiến lên cởi áo khoác đắp lên cho cô, nhẹ nhàng ở trên ghế sô pha ngồi xuống, đưa tay vén lên mấy sợi tóc trước trán của cô, khóe miệng mang theo nụ cười.


"Cốc, cốc, cốc."


Đột nhiên, cửa phòng làm việc bị gõ vang, thư ký Park đẩy cửa đi vào"phó thị trưởng, ngài bộ trưởng đã đến, muốn triệu tập mọi người."


Đột nhiên không dám lên tiếng, bởi vì nhìn thấy Moon Byul trước mắt đang làm động tác chớ lên tiếng với anh ta, lúc này anh ta mới thấy Solar đang nửa nằm trên ghế sô pha ngủ.


Moon Byul đứng dậy đi về phía anh ta, giảm thấp thanh âm xuống hỏi:


"Chuyện gì?"


Thư ký Park thấy vậy, cũng giống như cậu giảm thanh âm thấp xuống nói: "Ngài bộ trưởng đã đến, triệu tập mọi người ở trong phòng họp số một chuẩn bị họp, chắc là nói về chuyện giấy tờ văn kiện khẩn cấp buổi sáng."


"Tôi biết rồi."


Thư ký Park gật đầu, xoay người trước tiên lui ra khỏi phòng làm việc.


Lúc Solar lần nữa tỉnh lại thì trong phòng làm việc sớm đã không còn thấy thân ảnh của Moon Byul, cô nghi ngờ dụi dụi mắt, vừa chuẩn bị gọi điện thoại cho cậu thì nhìn thấy điện thoại của cậu đặt trên bàn. Nghĩ thầm cậu có thể đi tolet rồi, cũng không nghĩ gì nữa lại cầm quyển sách kia đọc. Đợi một lúc lâu nhưng không thấy người trở lại, cô liền cau chân mày, không biết Moon Byul đến tột cùng là đi đâu.


Cô không yên lòng nên đứng dậy mở cửa đi ra ngoài, bên ngoài phòng làm việc ngay cả thư ký Park cũng không có ở đó, nghi hoặc, đồng thời mang theo hiếu kỳ đối với tòa nhà này, mới đi đến đầu hành lang, chỉ thấy có hai người từ phía dưới cầu thang đi lên, lúc Solar nhìn thấy hai người kia đồng thời hai người đó cũng đúng lúc ngẩng đầu nhìn thấy Solar.


Solar sửng sốt, nhận ra người đi lên là chủ tịch tập đoàn Choi thị - Choi Min Kyung. Chủ tịch Choi hiển nhiên cũng nhận ra cô, cười nhạt gật đầu với Solar:


"Solar, đã lâu không gặp."


Solar cũng cười với ông ta: "Chủ tịch Choi đã lâu không gặp."


Đợi Moon Byul họp xong trở lại, chỉ thấy Solar và chủ tịch Choi ở trong phòng làm việc đang nói chuyện rất hăng say.


"Chú Min Kyung tại sao cũng tới vậy?"


Moon Byul vừa cười nói vừa đem tài liệu thả vào trên bàn làm việc của mình, sau đó đi tới bên cạnh Solar ngồi ở ghế sô pha bên cạnh, tay rất tự nhiên khoác lên trên bả vai của cô, còn Solar thì quay đầu cười nhạt với cậu, hai người liếc mắt nhìn nhau.


"Chú tới tìm ngài bộ trưởng, lúc đi ngang qua tầng này của cháu vừa lúc gặp được Solar, cho nên cùng Solar nói mấy câu." chủ tịch Choi cười nhạt nói, sau đó đứng dậy: "Xem ra hội nghị của các người cũng đã xong, chú phải tìm ngài bộ trưởng ông ta hẳn là rảnh rỗi quan tâm tới chú."


Moon Byul khách sáo nói:


"Chú Min Kyung sao không ngồi thêm một chút?"


"Không được, chú ở lại sẽ làm trở ngại hai vợ chồng các cháu tình cảm mặn nồng, báo ngày đó chú đã đọc rồi."


Bài báo ngày hôm đó Solar cũng đã đọc, mặt cô đỏ lên, cả người ngượng ngùng, oán giận quay đầu nhìn Moon Byul. Moon Byul với vẻ mặt cười nhạt, không một chút ngại ngùng cùng không được tự nhiên.


Đưa chủ tịch Choi ra cửa, lúc tới cửa, ông ta đột nhiên quay đầu, nhìn Solar thần bí cười cười, "Solar, điều chú mới vừa nói với cháu, cháu suy nghĩ kĩ một chút, nhất định đừng lãng phí thiên phú của cháu."


"Dạ được, cháu sẽ suy nghĩ thật kỹ."


Moon Byul nâng mày, cậu vừa mới không có ở đây, hình như đã bỏ lỡ điều gì đó?


Đợi sau khi chủ tịch Choi đi, một lần nữa đóng cửa lại, Moon Byul nhìn cô hỏi:


"Mới vừa rồi chú ấy nói em suy nghĩ cái gì?"


Solar di chuyển ánh mắt, nhìn cậu hỏi:


"Byuli nói em ở nhà nhận mấy dự án làm thì như thế nào?"


Cô nói như vậy cậu liền hiểu rõ rồi, nhíu mày, không quá đồng ý nói: "Solar, em không nhớ hiện giờ em đang có thai sao?"


Cậu nhìn cô lúc trước bởi vì theo đuổi việc vẽ bản thiết kế mà bất chấp tất cả, cậu không muốn cô khổ cực như vậy, bây giờ còn đang mang thai nữa.


Solar cong miệng, ngón tay vẽ vài vòng nhỏ trên ngực cậu, nhỏ giọng nói thầm: "Em biết ngay Byuli sẽ không đồng ý mà."


Bởi vì biết cậu sẽ không đồng ý, nên cô cũng không tùy tiện đồng ý với chủ tịch Choi.


Moon Byul đưa tay vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, "Solar ah, chúng ta bây giờ lấy cục cưng làm trọng, được không?"


Solar mặc dù cảm thấy mất mát, nhưng biết cậu là vì tốt cho mình, đầu hàng gật đầu.


"Được."


Moon Byul tất nhiên nhìn ra sự cô đơn trên mặt cô, nhìn văn kiện giấy tờ đặt trên bàn làm việc, nghĩ thầm, cũng may không vội, nếu không sẽ chờ khuya về nhà làm đêm xử lý cũng không sao.


Trong lòng quyết định ý kiến như vậy, Moon Byul vuốt đầu của cô "Đi thôi Byul cũng bớt bận rồi." cậu ngẩng đầu nhìn đồng hồ đeo tay, cũng đã gần đến bữa trưa rồi.


"Chúng ta đi trước ăn cơm, sau đó lại lái xe đi đạp thanh?"


"Ừ."


Solar cười gật đầu, đưa tay tùy ý cho cậu cầm lấy.


Bởi vì là ngày nghỉ lễ, trên đường người đặc biệt nhiều người, người yêu nhau, bạn bè, cũng đều có người đi cùng, dĩ nhiên trên đường xe cũng nhiều, con đường nào cũng xuất hiện tình trạng tắc đường.


Moon Byul và Solar bị tắc ở con phố trước cửa tòa nhà chính phủ, thật vất vả mới tiến lên phía trước được một chút, Moon Byul quyết đoán đem xe dừng ở trước mặt một nhà hàng, sau đó đỡ Solar xuống xe.


Vừa đi, Solar vừa cười, tựa hồ tâm tình rất tốt.


Moon Byul thì lại buồn bực, cậu hoàn toàn không nghĩ tới ngày quốc khánh người và xe sẽ nhiều như vậy, đi trên đường đều bị cản trở.


Càng làm cho anh buồn bực chính là hôm nay ngay cả muốn tìm một nhà hàng đều chật ních người, từ phòng làm việc đi ra đã hơn một giờ, hai người còn đang trên đường đi tới, ngay cả quán cơm nhỏ tìm khắp cũng không tới.


Cúi đầu hỏi Solar:


"Em đói không?"


Solar chuyển lưu tròng mắt, gật đầu. Gần đây một thời gian ngắn ăn nhiều đều đã thành thói quen, mỗi ngày cũng phải ăn nhiều bữa ăn. Buổi sáng ăn đến bây giờ, đúng là hơi đói bụng. Moon Byul áy náy, đưa tay đem cô kéo tới gần mình, tránh cho người trên đường va chạm tới cô.


"Nếu không chúng ta trở về thôi, Byul làm bữa trưa cho em." Moon Byul nói.


Solar lắc đầu:


"Nếu để em đợi đến khi về nhà em sẽ đói mốc meo mất."


"Nhưng mà em đói bụng rồi."


Solar suy nghĩ một chút, hai người cách đường dành riêng cho người đi bộ cũng không xa, giảo hoạt nhìn cậu nói:


"Byuli đi theo em đi dạo phố đi."


"Đi dạo phố?" Moon Byul nhướn mày.


Solar gật đầu, giơ lên hai bàn tay của hai người đang nắm chặt, "Chúng ta hình như chưa từng đi dạo lần nào, Byuli đi dạo cùng với em đi, dù sao hôm nay trên đường tắc đường cũng lớn, đạp thanh chúng ta chắc là không đi được rồi, em cũng không muốn giống như ở nhà, cho nên, chúng ta đi dạo phố đi."


"Đi dạo phố có thể, nhưng chúng ta trước phải tìm một chỗ ăn cơm đã, không thể để em đói bụng."


Solar vòng vo suy nghĩ, kéo tay của cậu đi về phía trước "Em biết có một chỗ ăn rất ngon."


Moon Byul sau khi kịp phản ứng tùy ý cô kéo đi, chỉ là ở phía sau bật cười lắc đầu, chỉ cần cô vui vẻ là tốt rồi.


Moon Byul ngó chừng đồ còn bốc hơi nóng trên tay Solar, cậu cau mày lại "Cái này vệ sinh không?"


Trên đường cái người đến người đi, bụi bay đầy trời, cũng không thấy người chủ kia lấy cái gì che đậy.


Solar nhìn vào mắt cậu, đỡ lấy cái bụng to đùng, đang cầm canh thịt bò vừa mua xong còn nóng hổi rưới tương trên mặt, cười híp mắt nói:


"Không thể luôn để ý như vậy, có đôi khi cũng phải chấp nhận hạ xuống, nếu không sẽ bỏ qua rất nhiều thứ." một bên nuốt một ngụm nước bọt, cô cũng đã thật lâu không có ăn cái này rồi, hình như từ khi ra khỏi trường học bắt đầu đi làm, mỗi ngày đều bận rộn, làm kiến trúc sư thời gian nghỉ ngơi luôn không có cố định, có đôi khi bận rộn suốt một tuần lễ, liên tiếp chừng mấy ngày cũng không có nhắm mắt, có thời gian nghỉ ngơi đều núp ở trong nhà ngủ ngon. Hình như đi dạo phố, luôn không đủ thời gian, mua đồ hay quần áo đều đến siêu thị mua, một lần là mua xong.


Nhìn Solar nóng lòng, dùng một chiếc thìa nhựa múc một ít canh thịt bò đưa vào trong miệng mình, còn không có nếm đến mùi vị, trước đã bị nóng một đầu lưỡi, tính trẻ con oa oa kêu to:


"Thật nóng, thật nóng, nóng quá."


Moon Byul khẽ thở dài một tiếng lắc đầu, đưa tay nhận lấy chiếc thìa trong tay cô thổi nguội, kéo cô đi tới ven đường đứng, buồn cười nhìn mắt cô:


"Làm sao lại giống như trẻ con vụn về thế." Cầm lấy chiếc thìa nhựa duy nhất trong tay cô, múc một ít, sau đó thả vào bên miệng nhẹ nhàng thổi, lại đưa tới bên miệng cô, nhẹ dụ dỗ nói:


"Há miệng ra nào."


Solar cười lan tới chân mày, nghe lời đem miệng mở ra, tùy ý cậu đem mùi vị thức ăn đưa vào trong miệng mình, không nóng không lạnh, cộng thêm mùi vị trong trí nhớ kia, Solar thỏa mãn nhắm mắt lại, thở dài nói:


"Ăn vẫn ngon giống như lúc trước!"


Moon Byul cũng mỉm cười, liền múc một thìa giống như lúc nãy đưa tới bên miệng thổi thổi, sau đó đưa tới bên miệng để cho cô há miệng ăn. Solar ăn được rất thỏa mãn, đợi đến lúc ăn hết hơn nửa chén, cậu tiếp tục đút cô cũng không mở miệng nữa, nhìn cậu lắc đầu nói:


"No rồi, còn dư lại để cho Byuli ăn."


Tâm tư nhỏ của cô cậu tất nhiên hiểu được, nhưng cô kiên trì cậu cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể đem đồ ăn còn dư trong nửa chén kia ăn hết. Sau đó ở dưới đôi mắt mong đợi của cô gật đầu nói ăn ngon. Nghe vậy, Solar liền rất thỏa mãn cười lan tới chân mày, một lần nữa nắm tay của cậu cứ như vậy đi trong đám người.


Moon Byul thì luôn đề cao cảnh giác, rất sợ người đi tới đi lui đụng vào cô, luôn đem cô che lại trong phạm vi bảo vệ của mình.


Hai người cũng không mua cái gì chỉ là đơn thuần đi dạo phố, Solar rất thích cảm giác dắt tay người mình yêu đi dạo như vậy trong đám đông, rất kiên định và an toàn.


Nhìn đến hai bên đường bày đầy đồ ăn vặt, Solar luôn có cảm giác chảy nước miếng, nhưng có nhiều thứ không tốt, cho dù cô làm nũng, Moon Byul cũng kiên quyết không đồng ý. Sau đó Solar sẽ mất hứng bĩu môi, sau khi nhìn tiếp những đồ ăn ngon trước mắt cô sẽ nhanh chóng quên hết tất cả những điều không vui lúc trước, chỉ vào quầy hàng phía trước vỗ tay Moon Byul, giống như hiện tại,


"Byuli à, Byuli nhìn đi, là Tteokbokki đó."


Moon Byul bất đắc dĩ lại buồn cười, sủng nịnh gật đầu: "Được rồi, bên kia quá nhiều người, em đứng đây, Byuli đi mua cho em."


Solar nặng nề gật đầu, giống như một đứa nhỏ chờ được quà, biết điều là được rồi.


Solar đứng ở dưới một cây ngô đồng, nhìn thân người nhỏ bé kia vì mình chen chúc ở trong một đám người chỉ vì mua cho mình Tteokbokki, cô khẳng định cậu nhất định chưa từng tới những con phố này, trong lòng cảm thấy thật ấm áp. Cũng không phải nói muốn ăn, nhìn cậu vì cô chen chúc trong một đám đông, trong lòng có loại cảm giác ngọt ngào không nói ra lời.


"Solar?"


Đang lúc Solar mang vẻ mặt hạnh phúc nhìn Moon Byul vì mình chen chúc ở trong đám người, phía sau truyền đến tiếng một người đàn ông quen thuộc, mang theo dò xét và không xác định. Solar quay đầu, chỉ thấy Yoon Do đang đứng ở sau lưng cô, nhìn thấy cô trên mặt hiện lên một tia mừng rỡ.


Solar hơi sửng sốt, ngoài ý muốn lại ở chỗ này gặp được anh ta, chỉ gật đầu, trên mặt cũng không có quá nhiều vẻ mặt. Cô xoay người Yoon Do lúc này mới thấy bụng tròn vo của cô, trên mặt mừng rỡ liền tối sầm không ít, gượng cười nói:


"Lần trước, bài báo lần trước anh đã đọc rồi."


Solar gật đầu, đối với Yoon Do cô chỉ cảm thấy không có gì để nói.


Yoon Do cũng phát giác sự lúng túng, cố gắng muốn tìm chút đề tài:


"Em..."


"Anh Yoon Do" Một giọng nữ truyền đến cắt đứt lời của Yoon Do còn chưa nói xong.


Nghe tiếng, Solar ngẩng đầu, chỉ thấy Chorong ở phía sau Yoon Do trong tay đang cầm hạt dẻ rang đường đi về phía bên này.


---


End chap 143

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro