Chap 158 : Vô tình gặp gỡ

Bà Kim quyết định làm phẫu thuật, vì bà còn muốn đợi khôi phục thị lực để bế con cho Solar. Bởi vì biết Solar lo lắng phẫu thuật mạo hiểm, Moon Byul đảm bảo với bà có sử dụng quan hệ liên lạc với chuyên gia phẫu thuật bên Mỹ để đảm bảo giảm nguy hiểm xuống mức thấp nhất.


Ông Kim nghỉ dạy rồi, vì đang theo lớp mười hai, gặp phải vấn đề thi tốt nghiệp trung học, nên nghỉ dạy được vài hôm lại tiếp nhận thêm một khóa mới, không hề có thời gian nghỉ ngơi, cộng thêm mấy ngày qua vẫn ở viện chăm sóc cho bà Kim không rời nửa bước, nhiều gánh nặng như vậy khiến sức khỏe ông không chịu được, đứng trên bục giảng mà hoa mắt suýt nữa thì ngã xuống, các học sinh lo lắng liền đưa tới bệnh viện, bác sĩ nói là mệt nhọc quá độ, ngoài ra còn dặn ông đã từng tuổi này rồi vốn không còn sung sức nữa, cần phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn mới phải.


Sau khi bà Kim biết chuyện liền từ chối không để ông nghỉ dạy rồi còn tăng thêm gánh nặng cho mình, cũng không cho ông cứ hết giờ học buổi trưa lại tới bệnh viện. ông Kim phản đối nhưng lại bị bác bỏ không có hiệu lực, dưới sự khăng khăng của bà, hằng ngày đến tối sau khi tan việc ông mới được đến bệnh viện với bà.


Solar thì ngày nào cũng muốn ghé qua, dù sao bụng cũng đã to rồi, có nhiều chuyện không tiện, Moon Byul liền bảo dì Oh đến chăm sóc, mặt khác bà Kim cũng qua vài lần, tặng đồ bổ, còn tự mình hầm canh, an ủi cho bà thả lỏng tâm tình, đừng suy nghĩ quá nhiều, sau này còn chờ bà giúp đỡ chăm sóc một trong hai cháu nữa đây.


Mặc dù hai người bà Kim và bà Kim không gặp mắt chính thức nhiều lắm, lại có cảm giác vừa gặp đã thân, vừa gặp luôn nói không hết chuyện, hai người cười cười nói nói, nhìn qua tâm trạng của bà Kim vô cùng tốt, sắc mặt nhìn qua cũng tốt, sắc thái bệnh trạng cũng ít đi, nhìn không giống như một bệnh nhân.


Hằng ngày Solar vẫn muốn tới bệnh viện, nhưng vì cô là phụ nữ có thai nên bà Kim kiểm soát nghiêm ngặt thời gian của cô, không cho phép cô ở bệnh viện quá lâu, Solar muốn ở cùng mẹ nhiều hơn, vì đứa bé trong bụng chỉ có thể nghe lời, chiều nào cũng tới, sau đó ở bệnh viện trò chuyện với mẹ khoảng một hai tiếng, đến tối thì Moon Byul sẽ tới đón cô về.


Về vệc xử lý Moon Byul còn chưa chính thức, vì tính cấp bách của dự án khoa học kỹ thuật cộng với trong thời gian vừa qua chính phủ bị chấn động mạnh, rất nhiều chuyện vẫn phải do cậu đến tạm thời quản lý, xem xét chuyện video khiêu dâm, còn chuyện hối lộ của thị trưởng Bae tiền nhiệm.


Vì phòng ngừa có người độc quyền, trung ương cử người xuống gánh một phần dự án kiến thiết thành phố khoa học kỹ thuật, san bớt hơn nửa công việc trong tay Moon Byul ra, trong mắt người ngoài là bị tước quyền rồi, nhưng chỉ có bản thân cậu là cảm thấy hài lòng, lượng công việc của cậu giảm được hơn nửa như thế, nên mỗi ngày cũng có thể rút ra nhiều thời gian và sức lực hơn ở cùng với vợ và con.


Xử lý xong công việc trên tay, Moon Byul liền ra khỏi phòng làm việc lái xe đến bệnh viện, cũng không đến phòng bệnh của bà Kim trước, mà đến phòng làm việc của bác sĩ Seo điều trị cho bà, khi đến còn thấy còn bệnh nhân đang ở, cũng không quấy rầy, gật đầu với bác sĩ Seo rồi lại đi ra ngoài đứng chờ ngoài cửa.


Mấy phút đồng hồ sau, chờ người nhà bệnh nhân đi ra ngoài, Moon Byul mới đẩy cửa đi vào. Bác sĩ Seo gật đầu với cậu, bảo cậu ngồi xuống trước bàn làm việc của ông, gầy đây ông đã quen lần nào tới bệnh viện Moon Byul cũng sẽ tới chỗ ông hỏi thăm bệnh tình của bà Kim trước, mới đầu còn cảm thấy mất tự nhiên, dù sao thân phận của cậu cũng làm người ta áp lực, sau mấy lần cậu tới ông cũng quen dần.


"Thị trưởng Moon đến thường xuyên như vậy, thật là làm cho người ta vô cùng áp lực." Bác sĩ Seo nói đùa.


"Bác sĩ Seo chỉ cần coi tôi như người nhà bệnh nhân bình thường là được rồi." Moon Byul thản nhiên nói: "Tôi tới cũng chỉ là muốn hỏi tình hình của mẹ vợ tôi thôi."


Bác sĩ Seo cười gật đầu, vừa lấy bệnh án của bà Kim từ trong cặp tài liệu ra vừa thoải mái nói:


"Ừ, không biết còn tưởng người nằm viện là mẹ của thị trưởng đấy."


"Bà chính là mẹ tôi." Moon Byul nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.


Bác sĩ Seo sửng sốt, biết mình nói lỡ lời nên cười khan: "đúng đúng đúng, xem đấy tôi có tuổi rồi nói cũng như không."


Đột nhiên nhớ tới sự kiện video của thị trưởng xem trên mạng và báo chí trước đây, đối với lời kết luận của cảnh sát, vẫn có rất nhiều người bạn trên mạng bày tỏ thái độ ngờ vực, nói rằng đây là lý do thoái thác từ chính phủ, mục đích là duy trì hình tượng của Moon Byul, đầu đuôi cụ thể còn phải cần thanh tra.


Nhưng lúc này ông cảm thấy cái gọi là 'lý do thoái thác của quan chức' có lẽ là đầu đuôi mọi chuyện, một người con rể đối xử với mẹ vợ như mẹ đẻ của mình, chiều chuộng vợ con, không để cho vợ phải rơi lệ như vậy sao có thể làm chuyện có lỗi với vợ con và gia đình được cơ chứ!


Mở bệnh án của bà Kim ra, bác sĩ Seo nói từ góc độ chuyên môn: "Sáng nay khi tôi làm kiểm tra thể lực cho bà ấy phát hiện thị lực của bà ấy giảm xuống rõ rệt, điều này biểu thị khối u trong đầu đã đè lên dây thần kinh thị giác, cần gấp rút tiến hành phẫu thuật."


"Đã liên lạc được với bệnh viện bên Mỹ chưa?"


Bác sĩ Seo gật đầu, nói:


"Rồi, tối qua vừa nhận được thư, hôm nay bên kia đã cho người sắp xếp giường bệnh, thời gian và chuyên gia khám bệnh, nếu bên các cô đã chuẩn bị ổn thỏa, thì bất cứ lúc nào trong tuần này cũng có thể xuất phát, bên tôi cũng sẽ chuyển bệnh án sang bên kia."


"Tốt, vậy thì phiền bác sĩ sắp xếp, phía bên mẹ vợ tôi, hôm nay tôi sẽ nói với họ." Moon Byul đứng lên, khách khí nói.


"Được rồi."


Bác sĩ Seo gật đầu đứng dậy đưa cậu ra ngoài.


Đến khi Moon Byul đến phòng bệnh của bà Kim, Solar đang ngồi ở trước giường bệnh vui vẻ cười nói với bà, ngay cả cậu đẩy cửa đi vào cũng không phát hiện ra.


"Yong Sun à, bật đèn đi con."


Đột nhiên bà trên giường bệnh cười nói với Solar.


Solar sửng sốt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời còn chưa tối, mặt trời vẫn chưa lặng, ở ngoài còn sáng choang, giật mình sững sờ nhìn mẹ:


"Mẹ, mẹ sao thế?"


Bà Kim bị hỏi sửng sốt, vô thức sờ mặt mình: "Làm sao cái gì, trên mặt mẹ có cái gì sao?"


"Không, không phải, mẹ nói bật đèn."


Trong lòng càng hoang mang hơn, cô mở to mắt nhìn mẹ mình.


"Tối rồi thì phải bật đèn chứ sao." bà Kim thờ ơ nói, đột nhiên nghĩ đến Moon Byul: "đúng rồi, hôm nay con rễ bận bịu ư, sao giờ này còn chưa đến ?."


"Mẹ ——"


"Solar."


Moon Byul lên tiếng, nháy mắt với cô ý bảo cô đừng nói, sau đó quay đầu nhìn bà Kim trên giường bệnh:


"Đúng ạ, hôm nay ở văn phòng hơi bận nên đến muộn." Sau đó lại hỏi: "hôm nay mẹ cảm thấy như thế nào, có chỗ nào không thoải mái không?"


"Không có, mẹ rất khỏe, bây giờ xuất viện cũng không sao, là các con quá căng thẳng rồi."


Theo giọng nói mà nhìn về phía Moon Byul, lại chỉ nhìn thấy đại khái vị trí của cậu, còn rất mơ hồ, trong lòng than nhẹ, biết thị lực của mình càng ngày càng không xong rồi, khi làm kiểm tra thị lực lúc sáng, hầu như bà không nhìn thấy những gì bác sĩ Seo chỉ mà đều dựa vào đoán mò.


Solar mở to mắt nhìn mẹ, lại quay đầu nhìn Moon Byul đứng cạnh cô, Moon Byul biết trong lòng cô hoang mang, chỉ đưa tay vỗ tay cô.


Có lẽ sợ bọn họ nhìn ra nên bà cười rồi đuổi người: "các con nhanh về đi, Yong Sun đang mang thai đừng có ở lỳ bệnh viện mãi, ở đây nhiều vi khuẩn gây bệnh."


Solar cố gắng hết sức khiến giọng nói của mình nghe không có gì khác thường: "con muốn ở với mẹ nhiều hơn chứ sao."


"Mẹ cũng không phải là trẻ con, còn cần con tới ở cùng." bà Kim tức giận nói: "Yong Sun, con cũng sắp làm mẹ rồi, phải suy nghĩ cho đứa bé nữa, từ ngày mai đừng đến bệnh viện nữa."


"Mẹ. . . . . ." Solar kéo dài âm cuối, tỏ vẻ kháng nghị.


"Không lằng nhằng."


Solar còn muốn nói lại bị Moon Byul giơ tay lên cắt ngang.


Moon Byul bước lên nói với bà:


"Mẹ, vừa rồi con vừa qua chỗ bác sĩ Seo, ông ấy nói đã liên lạc với bệnh viện và chuyên gia bên Mỹ rồi, sắp xếp xong là chúng ta liền sang đó."


Không đợi bà Kim trả lời, Solar ở bênh cạnh vui mừng nhìn cậu:


"Có thật không?"


Moon Byul mỉm cười với cô, gật đầu khẳng định.


"Thật tốt quá, con đi với mẹ." Solar chỉ muốn có thể nhanh chóng cắt bỏ khối u trong đầu mẹ, để mẹ khỏe mạnh, sau này khi con cô ra đời, khi con cô trưởng thành, khi cô có gì buồn bực khó khăn thì có thể tìm bà tâm sự.


Một lúc lâu, bà Kim trên giường bệnh mới lên tiếng:


"Thế, phải ra nước ngoài sao?"


"Vâng." Moon Byul gật đầu, giải thích: "chuyên gia và bệnh viện bên Mỹ là tốt nhất, là số một trên thế giới."


Phẫu thuật não rất nguy hiểm, cậu chỉ có thể cố gắng giảm nguy hiểm xuống mức thấp nhất.


"Không thì cứ làm ở trong nước đi, đi xa thế làm gì ?." bà Kim nói, dưới chăn nơi Moon Byul và Solar không nhìn thấy, hai tay nắm thật chặt.


"Mẹ, ra nước ngoài đi, bên Mỹ rất có kinh nghiệm với loại phẫu thuật này." Solar tiến lên, đưa tay đặt lên trên chăn của bà.


Bà Kim nhìn cô, rất cố gắng nhưng làm sao cũng thấy không rõ mặt Solar. Rời tầm mắt, chỉ nói: "Để cho mẹ suy nghĩ đã."


Cũng vì biết loại phẫu thuật này rất nguy hiểm, bà mới không muốn ra nước ngoài, nếu ra nước ngoài thật sự xảy ra chuyện gì thì thật là lá rụng không thể về cội rồi.


Solar còn muốn khuyên nhủ lại thấy Moon Byul lắc đầu, cuối cùng không nói gì nữa.


"Vâng, thế mẹ cứ suy nghĩ kỹ càng, không nóng vội." Moon Byul chỉ nói như vậy.


Bà Kim gật đầu, ngẩng đầu nở nụ cười nhìn họ: "được rồi, các con đều về đi, không về là muộn lắm rồi."


"Vâng."


Nắm tay Solar đi ra khỏi phòng bệnh, đi tới trước thang máy, Solar quay đầu nhìn chằm chằm hỏi cậu: "Tình hình của mẹ có phải đã xấu đi rồi không?"


Rõ ràng là ban ngày lại nói muốn bật đèn, có thể tưởng tượng thị lực của mẹ đã tệ thế nào.


Moon Byul cũng không dối gạt cô, vì biết không giấu được chuyện này, gật đầu: "Bác sĩ Seo nói bệnh tình của mẹ không thể kéo dài được nữa, còn kéo dài nữa thì sẽ không nhìn thấy gì nữa."


Nghe vậy, vẻ mặt Solar trở nên ảm đạm, nét mặt đầy lo lắng.


Moon Byul biết trong cô lo lắng và sợ hãi, dang tay ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn lên trán cô:


"Được rồi, đừng lo lắng, sẽ không sao đâu."


"Vâng."


Khi hai người đi qua vườn hoa dưới tầng thì điện thoại của Moon Byul đột nhiên vang lên, là điện thoại từ đội trưởng Kang đội cảnh sát hình sự, Moon Byul liền nhấn nút nghe:


"Alô, đội trưởng Kang?"


Solar dừng bước lại chờ cậu nói chuyện điện thoại xong, quay đầu nhìn hoa trong bồn hoa, vì chuyện của mẹ mà lúc này nhìn cô có phần rầu rĩ không vui.


"Cái gì ?!"


Cũng không biết đội trường Kang nói những gì trong điện thoại, chỉ thấy sắc mặt Moon Byul đại biến, không khỏi đề cao giọng nói. Solar bị cậu dọa sợ, quay đầu lo lắng nhìn cậu. Moon Byul chỉ cười với cô, chân mày vẫn nhíu chặt:


"Tôi qua đó ngay."


Thấy cậu cúp điện thoại, Solar mới lo lắng hỏi: "xảy ra chuyện gì sao?"


Không muốn làm cho cô lo lắng, Moon Byul lắc đầu: "không có chuyện gì, Solar à, không thì em quay về chỗ mẹ đi, Byul có chút chuyện, chờ giải quyết xong sẽ qua đón em."


Solar không yên tâm nhìn cậu: "thật sự không có chuyện gì sao?"


Moon Byul vuốt tóc cô: "Không có chuyện gì."


Solar không hỏi nhiều nữa, biết cậu không muốn mình lo lắng, cũng tin tưởng cậu nói không có chuyện gì là không có chuyện gì. Một lần nữa đưa cô quay lại phòng bệnh của bà Kim, cũng đến lúc chờ thang máy thì không biết Moon Byul nhìn thấy cái gì, căng thẳng nói với Solar:


"Solar, một mình em lên trước đã, một lát Byul đến đón em."


Solar sững sờ nhìn phương hướng cậu chạy đi, chân mày hơi nhíu lại, mặc dù tin là cậu có thể xử lý tốt nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo âu. Thang máy đinh một tiếng, hai cánh cửa sắt đang đóng chặt từ từ mở ra, đến khi thấy rõ người đứng bên trong, Solar hơi sửng sốt, người bên trong thấy Solar đứng ngoài cửa cũng kinh ngạc và bất ngờ.


Solar không ngờ lại gặp phải Victoria ở đây, kể từ sau lần cô ta tới náo loạn ở phòng bệnh thì hai người chưa hề gặp lại, hôm nay gặp ở đây quả thật là bất ngờ. Victoria đối diện cũng kinh ngạc, sửng sốt một lúc lâu mới bước ra khỏi thang máy. Solar thu lại ánh mắt, lướt qua cô ta chuẩn bị vào thang máy, cũng vào lúc đi qua người cô ta thì bị cô ta gọi lại.


"Chờ một chút." Victoria gọi cô lại: "Chúng ta có thể nói chuyện một chút chứ?"


---


End chap 158

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro