Chap 4: Kẻ xấu cáo trạng trước
Thanh âm lạnh lùng đều khiến Solar và Min Yoon Gi sửng sốt. Dưới ngọn đèn lờ mờ, Solar chỉ thấy một cô gái có dáng người thấp bé đứng chỗ cách họ vài mét, ánh đèn quá tối tăm mà sau lưng cô gái đó lại sáng sủa, Solar cũng không thấy rõ hình dạng của cô ta.
Nhưng đây không phải là điểm quan trọng, cô nhanh chóng ý thức được hoàn cảnh của mình, liền mạnh mẽ đẩy Min Yoon Gi ra rồi đứng cách xa anh ta vài mét.
"Ai đó? Tôi và bạn gái thân mật thì liên quan gì đến cô? " Min Yoon Gi xoay người đi đến chỗ cô gái kia, giọng nói rất hung hăng, tất nhiên là rất khó chịu với người quấy rầy chuyện tốt của anh ta.
"Tôi không phải bạn gái anh ta. "
Ở một bên Solar vội vàng mở miệng giải thích, làm rõ quan hệ giữa cô và Min Yoon Gi. Vốn tính hẹn hò với anh ta nhưng bây giờ thì không cần thiết nữa rồi.
Cô gái đứng trong bóng tối nhìn về phía Solar mở miệng nói:
"Anh nghe thấy chứ? "
Vừa nói cô gái vừa lấy điện thoại di động ra, đưa tay lên làm ra vẻ muốn gọi cho cảnh sát.
"Chờ một chút. "
Min Yoon Gi cho là cô ta muốn báo cảnh sát nên vội vàng mở miệng ngăn lại, anh ta là nhân viên công vụ, nửa năm sau chuẩn bị thăng chức phó phòng, không thể chọc vào chuyện phạm pháp như vậy. Sau đó quay đầu nhìn Solar một cái, khẽ nguyền rủa rồi nhanh chân bỏ đi.
Đợi khi Min Yoon Gi đi, cô gái kia từng bước đi đến chỗ Solar. Đến gần hơn, lúc này Solar mới nhìn rõ gương mặt cực kì xinh đẹp và trẻ trung của cô ta, lông mày thanh tú , ánh mắt thâm túy, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, tóc dài màu đen xỏa dài ngang vai, làn da trắng mịn màng, quả thật là một mĩ nhân hiếm gặp .
"Cô không sao chứ?! " Cô gái mở miệng, thanh âm không còn lạnh lùng như vừa rồi, lời hỏi thăm rất nhẹ nhàng dễ nghe.
Solar ngẩng người một lúc sau mới phản ứng lại, vội lắc đầu: "Không sao, không có việc gì , vừa rồi, vừa rồi cảm ơn cô! "
Cô gái cười dịu dàng, lắc đầu, xoay người muốn đi thì đột nhiên xoay người lại.
"Cần tôi đưa cô về không? "
Solar vẫn ở trạng thái ngẩn người, nghe cô ta hỏi liền vội vàng lắc đầu từ chối "Không, không cần đâu, tự tôi có thể đi về được. "
Chuyện ngoài ý muốn vừa rồi khiến cô sợ hãi nhưng cô còn không nhu nhược đến mức không thể tự về nhà, hơn nữa cô và cô ta vốn không quen biết mà còn không biết xấu hổ làm phiền người ta.
Cô gái ấy thu vào trong mắt những cử chỉ bối rối của Solar, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười nói:
"Người đàn ông kia không thích hợp với cô đâu. " Nói rồi cũng không để Solar phản ứng gì thì đã xoay người rời khỏi cái hẻm nhỏ u ám này.
Solar sửng sốt đứng tại chỗ một lúc lâu, từ đầu đến cuối cũng không hiểu ý nghĩa từ câu nói cuối cùng của cô gái kia, rốt cuộc cô lắc đầu không suy nghĩ nữa, đi ra khỏi ngỏ hẻm trực tiếp đón taxi về nhà.
Khi Solar về đến nhà thì ông bà Kim đang ngồi trong phòng khách, sắc mặt rất khó coi, thì ra trước khi cô về thì Min Yoon Gi đã là kẻ xấu tố cáo với dì Han -đồng nghiệp của bà Kim, cằn nhằn nói bà giới thiệu loại con gái gì cho anh ta, hẹn hò ăn cơm thì đi nhà hàng đắt tiền, chọn món ăn đắt tiền nhất, cơm nước xong thì cả nắm tay cũng không được, còn định báo cảnh sát nói anh ta vô lễ, anh ta tức giận nên mắng cả dì Han.
Dì ấy vốn muốn làm người mai mối chuyện tốt hiện tại thì ngược lại, làm chuyện tốt không thành còn bị chửi loạn một trận, liên lụy đến danh dự của mình. Càng nghĩ càng thấy tức nên liền gọi điện cho bà Kim, bà vừa cúp máy thì cô về nhà.
Solar nhìn sắc mặt ba mẹ rõ ràng bất thường, hỏi ra mới biết Min Yoon Gi còn trơ tráo đến mức này, mệt cô còn định hẹn hò với anh ta bây giờ nhìn lại thật sự là nên cắt đứt mới đúng.
"Yong Sun à, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy? Mẹ và ba con cũng không tin con là người không có lý lẽ như vậy. " Bà Kim nói, con gái bà thế nào bà biết rõ nhưng dì Han cũng không phải là người nói bậy, thọc gậy bánh xe, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó.
"Người đàn ông đó muốn làm nhục con , may mà có người đi ngang qua cứu con nhưng con đã không nói gì, thậm chí tiền ăn cơm tối cũng là do con trả. " Cô ngẩng đầu nhìn mẹ, tiếp tục nói:
"Mẹ à, mẹ gọi điện cho dì Han để con nói chuyện với dì. "
"Sao lại có chuyện đó ? "
Nghe con gái nói suýt nữa bị người kia làm nhục, bà nghĩ đến liền tức giận.
"Yong Sun, bây giờ mẹ gọi điện cho dì Han. muốn giới thiệu người như thế nào cho ai chứ? Bà ấy nghĩ giới thiệu cho con gái mẹ là không được." Vừa nói vừa lấy điện thoại bấm gọi cho dì Han.
"Việc này không liên quan đến dì Han, bà ấy cũng chỉ có lòng tốt nhưng lại thành chuyện xấu thôi, bà phải rõ ràng mọi chuyện, Yong Sun nhà chúng ta cũng không phải như bà ấy nói mà là đạo đức thằng kia có vấn đề. " Ông Kim ở bên cạnh nói:
Solar nhìn ba mẹ nhưng không nói gì, xoay người đi vào phòng. Nằm trên giường cô buồn bực nhớ tới tình cảnh buổi tối, nghĩ lại vẫn thấy sợ nếu cô gái kia không xuất hiện thì không biết cô sẽ thế nào.
Cô không biết sau này có thể gặp phải tình huống như vậy không, trước kia chưa bao giờ biết đi xem mắt, ăn buổi cơm cũng sẽ nguy hiểm như thế nhưng mà lại xảy ra ở tuổi này, hình như không có con đường nào khác ngoài con đường này, chỉ trách mình ngu ngốc một vết sẹo lại đau tận sáu năm.
Nghĩ đến lại thấy lòng khó chịu, bây giờ cô rất muốn tìm một người nói chuyện tán gẫu một chút. Cô gọi điện cho Hwasa, rất nhanh có người nghe máy, chỉ nghe đầu dây bên kia Hwasa đột nhiên phát ra một câu tiếng Trung kém cõi " Nhỉ-hảo " Âm cuối kéo thật dài ra, âm điệu kia có phần vui tươi, ở cái tuổi này tâm tình cô ấy hình như vĩnh viễn đều tốt như vậy , Solar thật sự ghen tỵ nhưng nhiều hơn là hâm mộ.
"Nói tiếng chim gì đấy? "
"Gần đây tớ đang học Hoa Ngữ, tớ và Hyuk Woo bàn bạc rồi, tuần trăng mật sẽ đi Trung Quốc, Trung Quốc nhiều mỹ nhân, haha ... " Hwasa vui vẻ nói:
"Đi đi, cẩn thận Hyuk Woo của cậu bị mỹ nhân cướp đấy, sau đó quên mất người phụ nữ lớn tuổi có chồng như cậu. "
"Đi chứ, tớ rất tin tưởng Hyuk Woo nhà tớ, trong lòng Hyuk Woo nhà tớ chỉ có một mình tớ thôi."
Vừa nói vừa quay qua với người phía sau: "Đúng không, anh yêu! "
Solar mơ hồ nghe được Hyuk Woo trả lời rồi sau đó thấy Hwasa đắc ý :
"Thế nào, nghe thấy chứ? "
"Nghe được rồi cô hai "
"Nói đi, tìm chị đây có chuyện gì? "
Solar thở dài, kể sơ lược lại buổi xem mắt tối nay. Nghe xong Hwasa bên kia liền bùng nổ.
"Trời ơi! Sao lại có người trơ tráo như thế, có ảnh không để chị đây cúng bái một chút. "
"Cậu đó, sao có thể không giữ mồm giữ miệng như thế chứ, chú ý dưỡng thai nữa dừng làm hư con gái của tớ. "
Bị Hwasa ầm ĩ, tâm tình cô thư thái hơn rất nhiều, ít nhất không còn buồn bực khó chịu như lúc nãy nữa.
"Đi chết đi, làm sao cậu biết là con gái, tớ muốn sinh con trai cơ. " Hwasa cười mắng.
Hai người cứ trêu đùa nhau như vậy, đột nhiên Hwasa nghiêm túc nói:
"Ôi chao! Nói cho cưng biết trên tay chị có hàng, có muốn không? "
"Cái gì hàng? "
"Đối tượng để cậu xem mắt, là đồng nghiệp của Hyuk Woo, tớ gặp rồi hơn chúng ta hai tuổi, dung mạo hạng nhất, bằng cấp hạng nhất, nghề nghiệp cũng hạng nhất, dù thế nào cũng tuyệt đối là tốt hơn Min Yoon Gi gì đó, thế nào chịu không? "
"Sao cũng được, cậu tìm người bình thường cho tớ là được rồi. "
"Nói thật là điều kiện vô cùng tốt, đảm bảo cậu gặp rồi sẽ thích ngay thôi. Nếu không phải tớ đã có Hyuk Woo rồi thì tớ nhất định sẽ theo đuổi cho bằng được. " Hwasa nói.
Solar toát mồ hôi:
"Dường như Kwon Hyuk Woo cũng là do cậu mặt dày mày dạn theo đuổi đó. "
"Điều quan trọng nhất không phải là bắt đầu thế nào mà là có kết quả, mặc dù lúc đó là tớ theo đuổi người ta rất cực khổ nhưng nhiều năm như vậy rồi ai dám nói bọn tớ không hạnh phú? "
Hwasa rất tự hào.
Solar nghe xong trong lòng lại suy nghĩ, đúng đó! không cần quan tâm đã dùng biện pháp gì, bây giờ giữ được người mới là quan trọng nhất, ai nói là sai đây.
Thấy Solar không trả lời Hwasa nói:
"Solar à, cậu không trả lời coi như là cậu đồng ý nhé! Ngày mai tớ bảo Hyuk Woo liên lạc, có gì sẽ gọi cho cậu sau. "
Xem đi xem lại,lời tốt không bằng hành động,không lấy được người muốn lấy,lấy ai có khác gì nhau đâu.
End chap 4
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro