Chap 84: Tức giận
Wheein bước lên lướt qua Moon Byul và Solar đi tới trước giường bệnh , nhìn đứa bé ở trên giường bệnh chân mày cau lại không vui .
Sắc mặt không thay đổi hỏi " Bác sĩ nói thế nào ? "
Ngữ điệu rất bình tĩnh không nghe ra chút tâm tình nào , hoàn toàn không hề có sự căng thẳng và căng thẳng của một phụ huynh nên có .
" Thật xin lỗi , tôi không biết đứa bé bị dị ứng với hải sản " Solar áy náy nói .
Nói đi cũng phải nói lại chuyện này phải trách cô , con nhà người ta đang khỏe mạnh chơi robot biến hình ở đó , cô lại đem đồ ăn cho nó ăn , tất nhiên cũng là tấm lòng thật không ngờ lại biến thành hậu quả như thế này . May mắn là đứa bé không sao nếu không cô thật sự rất đau lòng .
Wheein không nói gì chỉ nhìn đứa bé nằm trên giường , đưa tay hơi mất tự nhiên nhẹ nhàng sờ lên mặt nó .
Đứa bé dường như cảm nhận được là ba nó liền mơ màng mở mắt ra , thấy rõ người trước mắt là ba của nó , mắt liền sáng lên nhưng sau khi vui mừng , nhìn người trước mắt dường như nó vẫn còn sợ sệt , chỉ nghe nó sợ hãi gọi:
" Appa ,appa ơi ! "
Wheein thu tay lại nhìn nó mặt không chút thay đổi , giọng nói hơi nghiêm khắc:
" Sao lại không nghe lời như vậy , không phải ta đã nói ,con không thể ăn hải sản sao ? "
Ánh mắt của đứa bé kia thoáng chốc ảm đảm xuống , rũ mắt xuống giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe nó nói với Wheein.
" Con , con xin lỗi ! "
Wheein không nói gì nữa , nhìn nó rồi đứng lên . Xoay người nhìn Moon Byul và Solar , trên mặt vẫn lạnh nhạt không tỏ ra vẻ gì.
" Cảm ơn các vị đã đưa nó đến , nếu không còn việc gì nữa , xin mời đi cho , tôi sẽ ở đây chăm sóc nó"
" Vậy , xin đừng trách đứa bé , là tôi không tốt , là tôi đưa mì hải sản cho nó ăn " Thấy thái độ vừa rồi của Wheein , Solar sợ cô ta sẽ trách móc con cái , trẻ con nhỏ như thế thì biết cái gì , chỉ là thèm ăn một chút , đó không phải là nó sai mà là bẩm sinh đã như vậy rồi , muốn trách phải trách người lớn không trông coi cẩn thận .
Wheein không nhìn cô chỉ lạnh lùng nói: " Không liên quan đến người khác , là bản thân nó không kháng cự lại được cám dỗ mới biến thành như thế này , đó là do nó tự chuốc lấy , lần này coi như một bài học , xem sau này nó còn dám nữa không "
" Không phải đâu ..... " Solar còn muốn nói điều gì , thì lại bị Wheein ngắt lời " Không có chuyện gì nữa xin mời các người đi cho , bác sĩ nói rồi đứa bé cần nghỉ ngơi "
Wheein đã nói như thế Solar cũng không còn nói gì nữa , không thể làm gì khác hơn là im lặng . Liếc nhìn Moon Byul thấy cậu cười trấn an cô rồi lắc đầu .
Trước khi đi Solar vẫn không nhịn được nói lại cho Wheein biết lời dặn của bác sĩ.
"Vì chứng dị ứng hải sản nghiệm trọng ,dạ dày của bé bị kích thích tương đối lớn , mấy ngày sắp tới cần phải ăn đồ nhẹ để hấp thu , ngoài ra cần để cho bé ở lại bệnh viện theo dõi mấy ngày"
" Cảm ơn , tôi biết rồi " Wheein lạnh lùng nói cũng không nhìn lại bọn họ liền xoay người nhìn đứa bé trên giường .
Solar xoay người nhìn lại đứa bé rồi mới cùng Moon Byul xoay người rời đi .
Dọc đường ra khỏi bệnh viện , ba người Moon Byul , Solar và Seulgi sánh bước cùng đi , không khí rất kì lạ ba người đều không nói gì cả .
Solar còn đang suy nghĩ chuyện đứa bé , cô gái kia nhìn qua cũng không phải là một người ba đủ tư cách , dường như rất nghiêm khắc với đứa bé còn đứa bé kia cũng vô cùng sợ cô ta , cô hơi lo lắng cô gái đó có chăm sóc tốt choc đứa bé không .
Seulgi thì thỉnh thoảng nhìn sang Moon Byul bên cạnh , mấy lần há miệng muốn nói nhưng cuối cùng muốn nói lại thôi không nói ra miệng .
Ba người đến bãi đỗ xe , Seulgi và Moon Byul đều lái xe tới . Seulgi đứng cạnh xe của mình.
" Còn muốn trở về tiệc rượu của tớ không ? " Bây giờ chạy trở về đoán là chỉ có thể tham gia đoạn cuối của buổi tiệc .
Moon Byul liếc nhìn Solar lắc đầu " Không được , tối nay Solar cũng mệt mỏi rồi , tụi tớ sẽ đi thẳng về nhà , cậu quay lại bữa tiệc nói một tiếng xin lỗi giúp tớ với chú Choi nha "
Seulgi gật đầu không nói thêm nữa , mở cửa xe ra rồi lên xe , khi lái xe qua Moon Byul còn chậm rãi dừng lại , nhìn Moon Byul cô không nhịn được mở miệng hỏi
"Cậu còn để tâm chuyện năm đó sao ? "
" Không có "
Seulgi nhìn cậu than nhẹ khẽ lắc đầu , không nói gì liền lái xe chạy đi .
Solar nhìn cậu , không rõ lắm vừa rồi Seulgi nhắc đến chuyện năm đó là gì , cũng biết nhất định mối quan hệ của Moon Byul và Wheein không hề đơn giản , hoặc là nói năm đó giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì .
Một lúc lâu Moon Byul mới lấy lại tinh thần , quay đầu trên mặt cười ôn hòa
" Chúng ta đi thôi "
Solar nhìn cậu chằm chằm , đột nhiên cô có cảm giác cậu thật xa cách , cô không hiểu rõ tâm tư và suy nghĩ của cậu , nếu cậu không nói cô sẽ không đoán ra , cậu là một cao thủ ngụy trang , một giây trước có thể u sầu đầy mặt nhưng có thể một giây sau lập tức trở lại bộ mặt vĩnh viễn cười ôn hòa , không thề nhìn ra cảm xúc của cậu lúc này là vui hay buồn .
" Sao thế ? " Thấy cô bất động không đáp , Moon Byul hỏi.
Solar lấy lại tinh thần cười nhạt với cậu lắc đầu lấy cớ nói " Không có gì , em đang nghĩ chắc đứa bé kia không sao chứ ? "
Moon Byul vỗ bả vai cô cười an ủi " Yên tâm đi , không phải bác sĩ nói nghỉ ngơi tốt sẽ không sao , trẻ con hồi phục rất nhanh , đừng lo "
Solar gật đầu cười với cậu rồi mở cửa ngồi vào trong xe .
Moon Byul thì vòng qua đầu xe lên xe rồi khởi động xe rời đi .
Trên xe Solar nhìn cảnh đêm lướt nhanh ngoài cửa sổ , thời gian chưa tính là muộn nhưng tối nay cô thật sự hơi mệt . Tựa lưng vào ghế ngồi ánh mắt nặng nề mơ màng ngủ thiếp đi .
Moon Byul liếc nhìn cô trên ghế lái phụ thay cô điều chỉnh ghế ngồi để cô ngủ thoải mái hơn , cậu bật đài của xe mở âm nhạc nhẹ nhàng , chầm chậm có thể bình ổn tâm hồn .
Đang ngủ mê man dường như Solar hơi lạnh nên vô thức khoanh tay cả người co lại . Thấy thế Moon Byul lái xe vào gần lề đường rồi dừng xe lại , cởi áo khoác vest trên người mình xuống đắp lên người cô .
Trên người đột nhiên có vật nặng đè lên Solar mơ màng mở mắt ra , thấy rõ Moon Byul ở trước mắt khóe miệng cong lên.
" Em ngủ quên à ? "
Moon Byul cười gật đầu " Ngủ thêm lát nữa đi , còn chưa đến , đến nhà rồi Byul gọi em "
Solar gật đầu chậm rãi nhắm mắt lại lần nữa , không lâu sau lại ngủ thiếp đi .
Moon Byul nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô , rồi mới xoay người khởi động xe rời đi .
...
Không biết về nhà lúc nào khi mở mắt ra lần nữa Solar đã thấy mình đang ở phòng ngủ trong nhà , căn phòng không bật đèn , mơ màng chỉ có ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào , quay đầu không thấy Moon Byul ở trên giường , cô đưa tay tìm đồng hồ báo thức ở trên tủ đầu giường , một giờ mười lăm phút rạng sáng , cô nhíu mày không nghĩ ra giờ này Moon Byul có thể ở đâu .
Bật đèn bàn ở tủ đầu giường lên , vén chăn xuống giường , trên người vẫn là bộ lễ phục tham dự buổi tiệc lúc tối , bây giờ nhìn nó nhăn nhúm hơn một chút .
Mở cửa phòng đi ra ngoài , trong phòng khách cũng không có ánh đèn chỉ có ánh trăng yếu ớt xuyên qua ban công chiếu vào , không gian rất mờ ảo .
Theo bản năng Solar nhìn về phía thư phòng , cô không biết cửa phòng đóng hay mở vì cô không nhìn thấy ánh sáng qua khe hở giữa cánh cửa và sàn nhà .
Hơi nghi hoặc lại không biết muộn thế này Moon Byul có thể đi đâu ?
Đột nhiên nghe tiếng vang truyền đến từ phòng bếp , đưa tay bật đèn phòng khách lên , nhìn theo ánh đèn thấy Moon Byul ngồi trên ghế nhỏ trước bàn ăn , lúc này đang mỉm cười nhìn cô .
" Sao lại không bật đèn ? " Solar nhíu mày đi về phía cậu , còn chưa đến gần đã ngửi thấy mùi rượu từ người cậu , nhìn sang bên cạnh thấy tay cậu cầm ly rượu , trên bàn ăn đặt chai rượu nho một nửa.
Đứng trước mặt cậu Solar nhìn cậu rất nghiêm túc , chân mày nhíu chặt lại nhìn ly rượu trong tay cậu , lại nhìn chai rượu nho đã được uống đến chỉ còn không đầy một phần ba
" Sao lại uống rượu như vậy , Byul không biết dạ dày mình không tốt hay sao ? "
Moon Byul mỉm cười với cô đưa tay kéo tay cô , cậu không trả lời mà hỏi ngược lại:
" Sao em lại dậy rồi ? "
Solar tức giận rút lại cái tay từ trong tay cậu , cũng lấy ly rượu từ trong tay cậu ra , nhìn cậu nghiêm túc nói " Moon Byul , Byul đừng nói lảng sang chuyện khác ! Nửa đêm rồi uống nhiều rượu như thế , Byul không cần dạ dày của Byul nữa sao ? "
Trên mặt vẫn lộ ý cười như thế cũng không vì giọng điệu nghiêm khắc của cô mà không vui , vẫn đưa tay lại kéo tay cô đặt vào lòng bàn tay của mình ngắm nghía , tay cô thật đẹp , mịn màng mềm mại , vuốt lên cảm giác rất thích thú , kéo hai tay cô lại lắc đầu với cô bình tĩnh nói
" Không có uống nhiều "
Tửu lượng của cậu không tệ , cho dù uống thêm nữa cậu vẫn có thể bình tĩnh nhận biết được mọi chuyện , còn rất lý trí , đây là tửu lượng mà cậu đã rèn luyện được sau khi tham dự rất nhiều tiệc tùng , còn về phần uống đến dạ dày bị xuất huyết đó là vì hoàn toàn uống hỗn hợp rượu , vài loại rượu khác nhau kích thích dạ dày mới khiến cho bệnh dạ dày của cậu tái phát .
" Còn không uống nhiều ! " Solar bất mãn chỉ vào chai rượu còn sót lại không nhiều trên bàn ăn " Byul muốn uống hết chai này mới cho là nhiều vào !? "
Moon Byul cười lắc đầu kéo cô ngồi lên đùi mình , cả người đều toàn là mùi rượu chôn đầu vào hõm vai cô rầu rỉ nói:
" Đừng lo , tửu lượng của Byul rất tốt , không say đâu "
" Không say ! Nếu thật là uống không say rồi thì sao đây , lại giống như lần trước đi bệnh viện nữa sao ? " Solar thật sự tức giận cậu không biết quý trọng thân thể mình , rõ ràng lần trước vì uống nhiều quá đến nỗi tái phát bệnh dạ dày , bây giờ cậu còn chưa chịu rút ra bài học .
Moon Byul buồn cười ôm chặt cô , biết là đang bị cô dạy dỗ song lại bất giác thấy vui và mừng thầm , ít nhất cậu biết lúc này cô thật sự lo lắng cho mình , cảm giác được người lo lắng quan tâm thật là tốt .
" Moon Byul ! " Solar đưa tay đẩy cậu ra , hai tay nâng mặt cậu nhìn chằm chằm vào mắt cậu , nghiêm túc nói " Em không nói đùa cũng không có ý khen ngợi Byul , Byul dừng có đùa cợt như thế! "
Moon Byul cố nén cười học bộ dạng của cô nghiêm túc gật đầu " Byul biết rồi , nghe lời vợ hết , vợ nói không uống , sau này Byul sẽ không uống nữa "
" Byul vừa mới không nghe em đấy , buổi tối em vừa nói Byul không được uống rượu , thế mà Byul làm ngược lại , vừa về nhà liền lấy chai rượu ẩn nấp ở đây uống nhiều như thế " Solar tức giận chọc vào bả vai cậu.
" Byul nói đi , nghe lời em như thế sao ? " Thế này là rõ tàng bằng mặt không bằng lòng .
Nụ cười trên mặt Moon Byul càng đậm hơn , uống rượu cả đêm nhưng nỗi buồn không những không dịu đi mà còn buồn bực hơn , cứ thế mà lại được cô quét sạch đi . Moon Byul chăm chú nhìn cô rồi nặng nề gật đầu.
" Lần sau sẽ không như vậy nữa "
Solar nhìn cậu một lúc cũng đành khẽ thở dài: " Em chỉ sợ là bệnh dạ dày của Byul lại tái phát dọa chết em , bác sĩ cũng đã nói bệnh dạ dày là bệnh khó trị nhất , Byul thế này là không thương tiếc bản thân mình đấy , có biết không ?! "
Moon Byul một tay ôm Solar kéo cô vào trong lòng , nhẹ giọng nói bên tai cô:
" Byul xin lỗi , để em lo lắng rồi , lần sau sẽ không như vậy nữa "
Solar để tùy cậu ôm lấy tựa vào trong lòng cậu , một lúc lâu mới buồn bực hỏi:
" Sao tối nay lại uống rượu vậy ? "
Moon Byul ôm cô tay nhẹ nhàng chơi đùa tóc cô " Nhớ tới chút chuyện cũ thôi ".
Có một số việc mãi mãi không muốn khơi ra , làm gì có gì là mãi mãi , trái đất tròn , dù hiện tại hai người không gặp gỡ thì sau này cũng sẽ phải gặp .
Solar thử hỏi " Là vì cô gái kia sao ? "
Cô gái gặp phải trong bệnh viện , từ khoảnh khắc cô ta bước vào trong phòng bệnh cô có thể cảm nhận được rõ ràng sóng ngầm giữa hai người họ , cô không biết có chuyện gì xảy ra với hai người họ nhưng thấy vẻ mặt của ba người dường như không phải là chuyện vui vẻ gì . Khi rời khỏi bệnh viện Seulgi nói một câu với cậu " Cậu còn để tâm chuyện năm đó sao ? " những điều này đã chứng minh năm đó giữa cậu và cô gái kia nhất định đã xảy ra chuyện gì không vui .
Im lặng một lúc Moon Byul mới chậm rãi gật đầu đáp lại " ừ "
" Muốn nói với em không ? " Solar hỏi , cô cũng không thể giúp được gì cho cậu nhưng một số việc có lẽ nói ra sẽ tốt hơn , cô không thể cho cậu ý kiến hoặc cách giải quyết hay nhưng cô là một người biết lắng nghe rất tốt .
Moon Byul không nói gì chỉ ôm cô chặt hơn .
Solar yên tĩnh chờ trong lòng không xác định được . Bọn họ là vợ chồng nhưng cô không xác định được bọn họ có thể chia sẽ thẳng thắn với nhau chuyện cũ hay không .
Đột nhiên Moon Byul buông cô ra , nhìn cô môi khẽ cong lên " Muộn quá rồi , chúng ta nghỉ ngơi đi "
Trong lòng đột nhiên có cảm giác như bị thứ gì đó đè nặng , Solar không nói được đây là cảm giác gì , rõ ràng cô không thích cảm giác như thế còn rất chán ghét nó nữa .
Solar mỉm cười không muốn để cậu nhìn thấu tâm tư của mình , rời khỏi lòng cậu mỉm cười gật đầu , nhìn quần áo trên người cậu.
" Vâng , không còn sớm nữa , em đi tắm đã " Cô quay đầu muốn đi về phía phòng ngủ .
Moon Byul biết cô hiểu lầm , không phải không muốn nói cho cô biết chỉ là một số chuyện , bảo cậu nói nhất thời không biết phải nói thế nào .
Nhìn cô rời đi , đột nhiên Moon Byul xuống khỏi cái ghế cao rồi khom lưng từ phía sau nhấc bổng cô lên .
" A ! .............. "
Đột nhiên bị người ôm lấy theo bản năng Solar sợ hãi kêu lên , tay vô thức ôm bả vai cậu , sững sờ nhìn cậu " Byul, Byul làm gì vậy ? " đột nhiên ôm cô như thế , may mà cô không bị bệnh tim , nếu không sẽ bị cậu làm cho phát bệnh tim luôn đấy .
Moon Byul nhìn cô khóe miệng nhếch lên thành nụ cười thật lớn.
" Byul cũng chưa tắm "
Solar sững sốt mãnh liệt , nhìn cậu dường như muốn nhìn ra tâm tình và suy nghĩ nào đó . Thân thể vô ý thức lùi ra sau , cô có dự cảm không tốt còn vô cùng mạnh mẽ đến mức khiến cô sợ hãi , giống như cảnh tượng mấy hôm trước lại ùa về tâm trí cô .
Gượng cười Solar thương lượng với cậu " Không thì Byul tắm trước đi ? đột nhiên em nhớ ra em còn chưa buồn ngủ , em vẫn còn chưa vẽ xong mấy bản thiết kế , không thì Byul tắm trước đi , em đi vẽ bản thiết kế , Byul thấy sao ? "
Moon Byul cười độ cong khóe miệng lớn hơn , lắc đầu nói " Dân Quốc kêu gọi phải tiết kiệm nước "
" Sao đó thì sao ? "
Tiết kiệm nước , Vậy cũng không thể không tắm !
Moon Byul vẫn cười , nụ cười đó lại càng kì lạ hơn " Byul là đầy tớ của nhân dân , tất nhiên là phải hưởng ứng , lời kêu gọi của Dân Quốc Byul đương nhiên là phải làm rồi "
" Cho nên Byul quyết định không tắm sao ? " Solar ngây ngốc hỏi , đột nhiên cảm thấy nếu có người vì thế mà không tắm thì lời kêu gọi này vô cùng không hợp lí .
Moon Byul cảm thấy như bị đánh bại , có lúc nào cậu ám chỉ như thế sao , rõ ràng điều cậu ám chỉ không phải là điều này !
Thấy cậu không nói Solar cho là mình đoán đúng , nhìn cậu vẫn là giọng nói thương lượng đó
" Em không phải là đầy tớ của nhân dân , về chuyện tắm rửa , em có thể không hưởng ứng lời kêu gọi của Dân Quốc được chứ ? Tất nhiên em có tiết kiệm nước , ví dụ như dùng nước rữa rau tưới hoa , giặt quần áo tẩy bồn cầu "
Moon Byul nhìn cô hơi sững sốt bắt đầu không khỏi hoài nghi , không phải là cô cố ý giả ngu với cậu đấy chứ , vẫn ôm cô mà không nói gì trực tiếp mang cô đi về phía phòng ngủ , rồi ôm cô vào phòng tắm , đẩy cánh cửa thủy tinh vào gian phòng tắm rữa ôm cô đi vào trong .
Solar vội vàng tỏ rõ thái độ " Em , em tự tắm là được rồi , Byul , Byul đi ra ngoài trước đi "
Moon Byul cười tà mở vòi sen trong gian phòng tắm , để dòng nước ấm áp dội lên đỉnh đầu hai người , trôi xuống , trong nháy mắt quần áo của hai người đều ướt hết , ngay cả đầu tóc cũng không tránh khỏi .
Vào thời điểm Solar sợ hãi kêu lên thành tiếng thì nghe thấy thanh âm tà mị của Moon Byul vang lên bên tai cô " Byul nói phương pháp hưởng ứng lời kêu gọi tiết kiệm nước của Dân Quốc chính là , hai chúng ta cùng nhau tắm . Byul là đầy tớ của nhân dân , còn em là vợ của đầy tớ nhân dân , em nói xem có muốn tự mình thể nghiệm hưởng ứng lời kêu gọi của Dân Quốc hay không ? "
Solar khóc không ra nước mắt , đây là thể nghiệm gì , là ngụy biện thì có . Nếu hai người cùng tắm thật sự có thể tiết kiệm nước thì đã đành , nhưng lần trước hai người ở trong phòng tắm ròng rã hơn một tiếng , ở đâu ra tiết kiệm nước , rõ ràng là lãng phí tài nguyên của Đại Hàn Dân Quốc . Người ta nói là người làm quan chức đều mắc bệnh hình thức , khởi xướng nhiều nhưng thực hiện đến nơi đến chốn lại càng ít .
Mới nghĩ như vậy vừa định mở miệng kháng nghị , trong nháy mắt đầu lưỡi của cậu linh hoạt trượt vào , quấn quýt với cô , không cho cô cơ hội mở miệng , miệng bị che lại chặt chẽ , trừ hôn môi không thể làm được gì .
Sau đó trong cơn kích tình dồn dập , không biết người nào đã cởi quần áo của người nào , hòa với thoang thoảng mùi rượu , còn có tiếng nước chảy nho nhỏ , bầu không khí trong cả căn phòng tắm đều trở nên mập mờ , nhiệt độ nóng lên đến muốn bùng cháy tất cả , hòa lẫn với tiếng nước chảy là tiếng cậu thở gấp và tiếng cô rên rĩ thật kiều diễm , cả hai hòa hợp vào nhau tạo thành một giai điệu kích tình nhất .
Đến khi hai người đi ra từ phòng tắm , Solar đã mệt mỏi đến mức đầu ngón tay cũng không muốn cử động , để tùy cậu ôm lấy để lên trên giường , cảm thấy cậu nằm xuống cạnh cô , ôm cô từ phía sau , thân thể hai người kề sát vào nhau không một kẻ hở .
Solar kiệt sức đến không muốn nhúc nhích , mí mắt nặng trình trịch . Mơ màng ngoan ngoãn nhắm mắt lại .
Chính vào lúc Solar mê man muốn ngủ đi thì đột nhiên ở phía sau , Moon Byul nhàn nhạt mở miệng.
" Cô ta là Jung Wheein , là người cùng với Bae Hwayoung phản bội Byul , cô ta cũng từng là bạn tốt nhất của Byul . Vừa rồi không phải là không muốn nói cho em biết , chỉ là trong phút chốc không biết phải nói như thế nào "
Solar mạnh mẽ mở mắt ra , cơn buồn ngủ thoáng chốc tan biến hẳn . Cậu nói cô gái kia chính là người cùng Bae Hwayoung phản bội cậu , chỉ là hình như cậu còn thê thảm hơn .
Sững sờ muốn xoay người lại nhưng thân thể bị cậu ôm chặt khiến cô không thể động đậy mà xoay người được .
" Moon Byul ........... " Solar hơi lo lắng khẽ gọi .
Phía sau truyền đến tiếng cười trầm thấp của cậu , dựa vào lưng cô lắc đầu nói " Đừng lo cho Byul , Byul không sao , mọi thứ đã được buông xuống từ mấy năm trước rồi . Sỡ dĩ uống rượu chỉ vì nhiều năm rồi không gặp lại cậu ta , bỗng có cảm giác buồn bực không đáng có không phải chỉ vì không bỏ xuống được "
Thì ra một số việc nói ra cũng không quá khó khăn , nói ra rồi cả người liền nhẹ nhõm .
Solar chỉ im lặng , cô cũng không biết nên nói gì , cô chỉ thích hợp với việc lắng nghe thôi , đành vươn tay chậm rãi đặt lên cái tay ôm hông mình mà nắm tay cậu .
Phía sau Moon Byul cười khẽ kéo cô vào sát ngực mình nhẹ giọng nói:
" Được rồi , ngủ đi "
Solar gật đầu vẫn đan xen mười ngon tay với cậu , mà lời cậu nói như có sức thôi miên vậy , Solar từ từ nhắm mắt lại ý thức dần dần rời xa , rồi tiến vào mộng đẹp .
Moon Byul ôm cô , cậu không có buồn ngủ ý thức dường như càng tỉnh táo hơn . Trong bóng tối , cậu mở to mắt nhìn trần nhà , đứa trẻ kia hình như mới năm sáu tưởi , nó gọi Wheein là ba , như vậy thì nó là Bae Hwayoung sao ?
Trong lòng truyền đến tiếng hô hấp nhẹ nhàng của cô , tối nay cô thật sự kiệt sức rồi , cười xả giao cùng cậu cả tối , chuyện đứa bé bị dị ứng với hải sản cũng dọa cô không ít , vừa rồi lại bị cậu quấn lấy rất lâu , đúng là rất mệt mỏi .
Đưa tay xoay người cô lại , rút tay từ hông cô ra , khẽ nâng đầu cô lên để cô gối đầu lên cánh tay cậu . Khẽ than nhẹ tự giễu lắc đầu nhắm mắt lại cùng cô chìm vào giấc ngủ .
...
Khi tỉnh lại trời đã sáng trưng , hôm nay bất ngờ là Moon Byul không dậy tập thể dục buổi sáng , lúc này cậu đang nằm cạnh cô .
Solar hơi nghiêng người nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường , bảy giờ ba mười lăm phút , cô xoay người nhìn Moon Byul còn đang ngủ , không biết cậu mơ thấy hay nghĩ đến cái gì , hai đầu lông mày nhăn lại khiến cô không thích , đưa tay lên vuốt cho cậu lại nhìn cậu một lúc , mới dè dặt xoay người vén chăn định xuống giường .
Nhưng vừa mới vén chăn lên thì Solar bất ngờ sững sốt , cúi đầu nhìn bản thân dưới chăn , mặt mày thoáng chốc phiếm hồng lên , ôi trời ! cô không có mặc gì hết .
Rồi mới nhớ lại chuyện tối hôm qua , hai người vốn đang thảo luận vấn đề tiết kiệm nước rồi đi thẳng vào nhà tắm , chẳng ai trong hai người muốn lấy quần áo ngủ cả .
Quay đầu liếc nhìn Moon Byul còn đang trong giấc mộng , xác định là cậu vẫn đang nhắm mắt , vẫn nằm nghiêng người như thế mới dè dặt xuống giường , đi nhanh đến tủ quần áo giống như đang lo lắng đi được nửa đường thì người trên giường tỉnh lại , Solar vừa lấy ra bộ quần áo trong tủ đồ vừa thỉnh thoáng quay đầu lại nhìn người trên giường , lúc này thật vất vả mới lấy được bộ công sở mặc cho ngày hôm này vội vàng đi vào phòng tắm .
Chẳng qua cô không hề phát hiện , vào thời điểm cô xuống giường đến tủ đồ lấy quần áo thay , vẻ mặt vốn đang nghiêm túc lại mơ hồ hàm chứa ý cười .
Đến khi Solar thay quần áo xong đi từ phòng tắm ra ngoài , Moon Byul vẫn chưa tỉnh lại vẫn duy trì tư thế vừa rồi , Solar lấy một bộ quần áo đặt chỉnh tề ở cạnh giường , như vậy cậu vừa tỉnh lại là có thể nhìn thấy .
Làm xong rồi Solar mới chậm rãi từ phòng ngủ đi ra ngoài .
Vào thời khác cô biến mất sau cánh cửa , Moon Byul ở trên giường mở mắt nhìn quần áo đạt đầu giường , khóe miệng hám chứa ý cười nhàn nhạt .
Moon Byul thay quần áo rửa mặt xong đi ra khỏi phòng , Solar đang làm bữa sáng , thấy cậu ra ngoài ngoảnh lại cười nói với cậu
" Em xong ngay đây "
Moon Byul gật đầu học bộ dáng cô ngày xưa , ngồi xuống ghế cao trước bàn ăn chờ bữa sáng mà hôm này cô chuẩn bị cho cậu.
End chap 84
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro