CHƯƠNG 34
Trân Ni đang ngồi ở Thừa Hi điện, bên dưới lót một tấm đệm, nàng ngồi lên đó đang chép văn tự gì đó. Căn phòng yên ắng không có ai, vô cùng yên tĩnh vắng lặng. Từng nét chữ của nàng vô cùng thong thả và an nhiên. Đậm nhạt vô cùng tinh tế. Đột nhiên có tiếng mở cửa từ ngoài vào, Trân Ni cũng không vội ngước mặt lên xem là ai hoặc có thể nàng cũng thừa biết đó là ai!!
"Hoàng hậu, nàng đang chép gì mà trầm tư vậy?"- Giọng nói dịu dàng mê hoặc lòng người như vậy thì chỉ có thể là Trí Tú mà thôi
Trân Ni không thèm nhìn mà chỉ chăm chăm tập trung vừa ghi vừa nói:
"Ta đang chép kinh Phật, định đem đến chỗ Thái Hậu để tỏ lòng thành. Dù gì Thái hậu cũng nói tốt cho bổn cung với Hoàng thượng"
Trí Tú nhanh chóng len lỏi ngồi vào trong lòng của Trân Ni, bây giờ nàng mới nhìn Trí Tú:
"Nè, ta đang chép kinh Phật. Nàng ăn mặc thiếu vải như vậy chạy đến đây làm gì...định mê hoặc bổn cung sao?"
"Người nói vậy chẳng khác nào tự nhận bản thân đã bị ta mê hoặc"- Trí Tú mặc một bộ bạch y, mỏng như cánh ve, cả áo bên ngoài cũng rủ xuống lộ cả hai vai
Trân Ni không trả lời, gương mặt như cố tập trung để có thể chép tiếp. Trí Tú ngồi trong lòng nàng, đầu tựa vào người nàng nói:
"Sao người không chịu nhìn ta?"
"Tiểu Ly à, nàng để ta chép nốt trang này có được không? Sắp xong rồi!!"- Trân Ni nuốt một cái xuống nói
"Hmmmm...sao mà lâu vậy chứ?"- Trí Tú vẻ nũng nịu nói
Trân Ni thở dài, đúng là muốn tịnh tâm một lát cũng không được:
"Nàng xem nàng kìa...chỉ giỏi làm lay động nhân tâm!! Bổn cung đang muốn tịnh tâm chép kinh Phật mà nàng cũng không tha"
Trân Ni đôi mắt hơi nhìn xuống Trí Tú nói rồi lại ngước lên. Trí Tú đưa tay lướt trên chiếc vai trắng nõn nà của mình:
"Nàng xem người ta sắp lạnh chết rồi đây này!!"
"Đừng gấp"- Trân Ni dừng tay một chút hôn lên tráng của Trí Tú rồi lại quay đi chép tiếp
Còn vài nét nữa là xong, nàng đặt bút xuống gọi:
"Vân Chi!!"
Vân Chi lập tức mở cửa đi vào, nàng vừa vào thì thấy cảnh trước mặt liền mở to mắt rồi cúi đầu xuống, mắt hướng xuống mặt đất không dám ngước lên nhìn thêm nói:
"Dạ có nô tỳ!"
"Ngươi đem số kinh Phật này đến chỗ Thái hậu đi, nói là do đích thân bổn cung chép"- Gương mặt của Trân Ni thản nhiên vô cùng nói
Vân Chi đi tới cầm lấy số kinh phật đặt vào khay rồi mang đi:
"Dạ, nô tỳ đi ngay"- Vân Chi đúng là bị Vương phi làm cho nóng cả mặt, nàng đối với Trí Tú chỉ là bình thường mà nhìn Trí Tú còn cảm thấy nóng người huống hồ gì là...Trân Ni
"Aaa...mỏi cả tay!!"- Trân Ni xoay xoay cổ tay của mình
Trí Tú liền nắm lấy xoa giúp nàng:
"Khổ cho nàng rồi!!"
Trân Ni mỉm cười, lấy tay mình ra. Lướt ngón tay lên xương quai hàm Trí Tú nói:
"Sắp tới là đại lễ mừng thọ của Hoàng thượng, đây là sinh thần đầu tiên của Hoàng thượng sau khi đăng cơ nên rất long trọng. Bổn cung là Hoàng hậu nên phải lo nhiều việc hơn"
"Nói với ta làm gì? Nhìn ta giống quan tâm lắm sao?"- Trí Tú lấy gương mặt của mình ra
"Được được, nàng không thích ta không nói nữa"- Trân Ni gật đầu vẻ nuông chiều Trí Tú
Thật sự thì nhìn Trí Tú bây giờ yểu điệu quả thật khiến kẻ khác nhìn vào liền muốn nuông chiều chăm sóc!!
"Trân Ni, nàng có muốn ta làm nữ nhân của nàng không?"- Trí Tú có vẻ thẳng thắng hỏi
"Ờ...sao đột nhiên lại hỏi ta như vậy chứ!"- Trân Ni nghe xong liền quay sang nơi khác nói
"Vậy ta không hỏi nữa, ta về thay một bộ y phục khác!!"- Trí Tú ngồi thẳng dậy nói
"Khoan đã....bổn cung lệnh cho nàng không được đi"- Trân Ni đương nhiên sẽ không để Trí Tú đứng dậy đi mất
Trân Ni nhích người tới, từ đằng sau đôi môi nàng đã dán lên vai của Trí Tú.
"Nàng không phải không có hứng thú với ta sao? Còn lưu ta lại đây để làm gì..."- Trí Tú nói có vẻ giận dỗi
Trân Ni nghe thế ngước lên, trên vai của Trí Tú đầy vết son của nàng!!
"Ai nói không chứ? Đợi lo xong việc sinh thần của Hoàng thượng đi rồi tính, có được không? Bây giờ ta vừa lấy lại quyền chủ quản lục cung, chưa phải lúc"- Trân Ni xoa nhẹ tâm can Trí Tú
Trí Tú quay qua đè Trân Ni xuống sàn một cách đột ngột, vẻ mặt thơ ngây khi nãy liền biến mất. Bây giờ đổi lại người dưới cơ lại là Trân Ni.
"Ta chỉ có thể nhẹ nhàng như vậy với một mình nàng mà thôi! Trí Tú ta nâng nàng lên đến vị trí này được cũng có thể kéo nàng xuống được!! Nàng đừng tự cho mình thông minh, nghĩ rằng ta không biết nàng đang nghĩ gì..."
"Tiểu Ly, ngươi...trở mặt nhanh thật đó!"- Trân Ni nhìn biểu hiện của Trí Tú trước mắt nói
Trí Tú ngồi dậy đứng lên, nàng kéo hai vai áo lên nói:
"Thật mất hứng!!"
Trân Ni cũng ngồi dậy, kéo lấy vạt áo của Trí Tú:
"Ngươi sao vậy?"
Trí Tú định rời đi thì bị kéo lại nên quay xuống nhìn, Trân Ni ngồi dưới đất tay vịnh lấy y phục nàng:
"Người là Hoàng hậu, sao lại ở dưới chân ta mà níu kéo như vậy?"
"Ta sợ ngươi bỏ ta một lần nữa!!"
"Không...ta sẽ không bao giờ bỏ nàng hay rời khỏi nàng!! Cũng không làm gì nàng. Chỉ là nàng không muốn thì ta cũng không ép"- Trí Tú đưa tay xoa đầu Trân Ni
"Nàng chép kinh Phật mệt rồi, nghỉ ngơi đi. Ta còn có chút việc phải làm"- Trí Tú nói rồi đành lấy tay Trân Ni ra rời khỏi
Trân Ni nhìn theo bóng lưng của Trí Tú rời đi, bản thân cũng không dám cản. Không biết từ khi nào nàng lại không dám trái ý Trí Tú như vậy, cũng không dám làm Trí Tú buồn lòng...không biết đây có phải là tình ái hay không?
"Nàng xem mỗi bước nàng rời khỏi đây sao lại khiến bổn cung đau lòng như vậy?"- Trân Ni miệng nói thầm ngồi đó
~~~
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro