Kim Juyeon xuất hiện
-Seobang, em chuẩn bị đi nha. Chị ra ngoài mua đồ về ăn nha.- Cô gõ cửa phòng làm việc của nó, giọng nói nhỏ nhẹ như sợ mình làm phiền nó.
Cạch
Cánh cửa mở ra, nó xuất hiện với một vẻ "mĩ nam" tuấn tú, chả là sau khi ngắm mặt trời mọc về, nó có một chút việc giải quyết cần đến thư phòng. Cũng còn sớm 6h kém 10.
-Em chở chị đi.
-Không cần. Em làm việc tiếp đi. Chị đi sẽ nhanh chóng về thôi.- Cô nhoẻn miệng cười, tay cầm ván trượt chạy đi.
Nó từ trên tầng nhìn xuống, coi đi là muốn trượt ván chứ không phải là muốn nó làm việc đâu.. Ngồi vào vị trí cũ, hôm nay nó thật có hứng làm việc...
-Lalala..- Cô vừa đi vừa hát, giọng điệu vui vẻ.
Gió mát nhẹ, cô đưa mắt nhìn rồi lẩm bẩm " Không khéo tí nữa trời mưa mất. Nhanh lên thôi". Cô tăng tốc độ, khéo léo cua vào siêu thị mini gần nhà. Không ai nhận ra cô cả vì ai chả nghĩ Blackpink đang đi lưu diễn, tuần sau mới về, điều này khiến cô thoải mái vô cùng. Đã nhiều lần có người lên tiếng, cô đứng tim.. May mà họ nghĩ Blackpink ra nước ngoài, có lẽ nhầm người... Cô mới dám thở nhẹ.
-Mẹ ơi, mưa rồi.- Cô xịu mặt, tay ôm ván trượt, tay kia xách đồ. Cô trách siêu thị gì mà không bán ô , dù gì cả.. Siêu thị thì phải có mọi thứ chứ...
Kim Juyeon từ cửa hàng bước ra, tai nghe phone, vừa mới vào đó ăn nhanh mì ống. Nhỏ mới về nước, về nhà lại chả có gì ăn nên đành lê lết đến siêu thị này. Biệt thự của Juyeon cũng gần biệt thự nhà nó, nói đúng hơn, hai bọn họ có ý định ở gần nhau. Tay mở dù ra, định rời đi thì một thân hình nhỏ bé lao tới trước mặt nhỏ. Nhíu mày, hoá ra là muốn che ô... Juyeon đưa ô qua trái, cô ôm ván trượt nhích qua trái, đưa qua phải, cô lại lí lắc qua phải... Juyeon hừ lạnh, cuối cùng cũng bước đi... Cảm thấy mất mát, những hạt mưa rơi rớt trên khuôn mặt nhỏ xinh, cô xì xầm tỏ vẻ không ưa:
-Ai cũng đáng ghét cả.
Chả hiểu sao, Juyeon nghe được câu này lại quay lại. Chỉ muốn cho cô biết cnhor không phải là người đáng ghét. Tay nhét ô vào tay cô, đưa mắt nhìn, hơi khựng lại nhưng rất nhanh chóng, lấy mũ che lên rồi rời đi. Cô được cho ô thì thích chí cười vang:
-Haha ... Cảm ơn, cái ô...
Juyeon khẽ nhếch môi cười nhưng cậu không quay đầu lại. Cảm giác này..
-Về nhà thôi.- Cô tung tăng trên chiếc ván trượt của mình, không dám đi nhanh vì đường trơn trượt.
Bíp Bíp..
Cô dừng lại nhìn. A , chiếc xe Porches của Jisoo... Nó bước ra khỏi xe, tay cầm dù về chỗ cô, đỡ cô bước vào xe , còn cẩn thận cầm đồ và ván trượt cất vào cốp cho cô rồi mới lên xe.
-Lạnh không hả?- Nó nhồm người về sau, lấy chiếc chăn bông đắp cho cô.
Chả là, nó đang ngồi phê duyệt lại vài thứ, nhìn trời có dấu hiệu mưa, không yên tâm nên lái xe đi đón cô. Cô ngồi trong xe, đột nhiên nghĩ tới cái ô mà bật cười... Nó khẽ nhíu mày, tỏ vẻ không vui lắm, ra đường cô đã gặp ai khiến cô vui vẻ như vậy..
-Sao vậy?
-A,không..- Cô cười xuề, tay nhấn nhấn điện thoại.
Bà chị này, định dấu giếm hay sao hả?
Về đến nhà, trời cũng ngớt mưa. Hoá ra chỉ là cơn mưa đầu mùa bất chợt đến thôi... Cô chạy vào phụ nó nấu bữa sáng, hai người này... Thật quả là hạnh phúc mà..
-Yeobo, chị có đến công ti không?- Nó nhìn xuống cô.
-Chị đến sau.- Cô giúp nó xắn ống áo.
-Chị muốn đi đâu?- Nó nhíu mày, không lẽ đi gặp cái tên nào sáng nay làm cô vui vẻ cười đó sao. Trong lòng nó lại xông lên một cảm giác khó chịu vô cùng.
-Chị đến JJ .-Nó đứng trước gương, chỉnh chỉnh lại tóc. Nhớ ra điều gì lại chạy tới vali, kéo và lấy ra và hộp nho nhỏ.
-Chị định cầu hôn em sao?- Nó trêu chọc.
-A, đúng rồi.- Cô lè lưỡi, một tay lấy chiếc nhẫn ra đeo vào ngón áp út của nó.
Nó nhìn xuống, nheo mắt nhìn cô.
-Đánh dấu chủ quyền.- Cô cười, đưa tay chạm vào tay nó.
Hoá ra là nhẫn cặp. Cô quả là rất đáng yêu mà... Làm sao mà nó sống nếu thiếu cô đây.
-Yeobo, em sẽ giữ kĩ.
Nó hôn nhẹ lên má cô trước khi rời khỏi nhà. Cô vẫy tay chào rồi không lâu sau đó cũng thay đồ đi tới công ti. Chả là cô nhớ mấy anh chị trong công ti đó mà.
Ở bên kia
-Jisoo, tớ về rồi. Tí sẽ ghe công ti cậu.- Juyeon gài nút áo, ánh mắt trầm lặng nhìn ra bên ngoài.
Juyeon ở với bà, bố nhỏ đã sớm bỏ đi, mẹ thì biệt tích. Nhưng nhỏ vẫn hy vọng họ sẽ tìm tới nhỏ. Tay chạm vào sợi dây chuyền trên cổ, bà nói đây là của mẹ để lại, của nhỏ là chìa khóa, của mẹ là ổ khóa. Juyeon chỉ có duy nhất một người bạn chính là Jisoo. Juyeon hướng nội, là người không thích ồn ã, khi đi học nhỏ chỉ chuyên tâm học, có nói chuyện cũng chỉ mở miệng với mình Jisoo.
- Bà nội...-Juyeon bước xuống nhà niềm nở cười với bà, hai tay quàng qua ôm lấy bà.
-Con đi gặp Jisoo.
-À...Khi về nhớ mua đồ dùng mới cho con đi nha.-Bà vỗ vỗ nhẹ tay nhỏ, đôi mắt chăm chú vào chiếc khăn len.
-Con đi đây.- Juyeon vẫy tay chào bà rồi lái xe đi.
Định mở cửa bước lên xe thì một cô gái múp míp chạy tới, tay ôm một con gấu bông to hơn người.
-Juyeon, em tặng chị.
Khá quen rồi nhỏ cũng chẳng nói gì chỉ nhấc nhẹ con gấu rồi quẳng lên xe, lẳng lặng lái đi. Cô bé cười híp mắt nhìn theo xe nhỏ.
Cô trượt ván tới công ty nó,trời mới mưa xong, mọi vật như được tiếp thêm sức sống sau những ngày nắng nóng oi ả.
-Á...- Cô hét lên.Trời ơi, sáng nay cô tắm rồi mà không cần tốt bụng cho cô tắm lần hai đâu. Cái xe khốn khiếp, sao không lựa chỗ mà đi, đi vào vũng nước làm gì để nước bắn hết lên người cô thế này.
Juyeon nhìn qua gương,nhàn nhạt lùi lại. Cô ngây ngô nhìn người con gái xinh đẹp bước xuống xe, Juyeon cầm con gấu bông mới được tặng quẳng cho cô rồi lên xe lái đi. Cô thấy gấu bông như bắt được vàng, quên hết mọi chuyện mà gọi với theo sau.
-Cái ô, cảm ơn nha .
Juyeon có nghe thấy, quả là một cô gái đơn giản, tặng gấu bông cho là quên đi chuyện nhỏ làm ướt cô, chẳng hiểu sao, nhỏ lại nhếch môi cười."Cái ô" .. Là cô sao.
Nó đang làm việc, Na Eun bước vào thông báo. Chỉ nghe cái tên Kim Juyeon , nó lập tức cho vào.
-Jisoo, không vui sao?- Juyeon bước vào,ánh nhìn tự nhiên, thân thiết chạm vào vai nó .
-Chịu về rồi sao?- Nó cười, hai tay an tọa trong túi quần.
-Tớ không nỡ cho cậu đợi chờ thôi .- Juyeon cười cợt, ngồi phịch xuống ghế da cao cấp.
-Lần này về, có dự định gì không?- Nó rót trà.
-Tham gia lớp Idol .- Juyeon cũng là một ca sĩ nhưng nhỏ ít hoạt động nên ít người biết đến.
-Định phát triển?
-Ừ .- Juyeon nhún vai, nhấm nháp ly trà.
-Mà cậu lớp học Idol gì vậy?- Nó đưa mắt nhìn.
-Cậu quan tâm sao?- Juyeon ngạc nhiên.
-Một chút.- Nó là rất quan tâm ý chứ, hỏi để xem lớp học đó liệu bảo bối của nó có tham gia hay không thôi.
-Là lớp học nâng cao kĩ năng, các sao ai cũng có thể tham gia. Chỉ riêng nhóm Blackpink, bọn họ thì bắt buộc.- Juyeon lướt nhìn một lượt.
-Tại sao?-Mẹ kiếp, Idol cái con khỉ. Không có chương trình đó, cô cũng bận bịu đi lưu diễn. Lại còn tham gia thì thời gian nào cho nó nữa chứ.
-Vì bọn họ vũ đạo rất tốt.
Juyeon hàn huyên với nó một hồi lâu. Thật kì lạ nó liên tục nhìn đồng hồ, là đang đợi ai chăng. Nhưng nghĩ lại thì nó mà biết đợi chờ gì...
-Jisoo, tớ về đây. À, thiệp mời, mừng thọ bà tớ. Chỉ có người nhà..
-Được. Tớ sẽ đến.
Juyeon vừa định bước ra thì... Cô hớn hở ôm con gấu bông to bự chạy vào, hét toáng lên:
-Soo, cái ô cho chị gấu bông nè, vì nó bự qúa nên chị phải đi bộ tới đây đó.
Nó cơ mặt giãn ra đôi phần, có chút niềm nở, đưa tay bế con gấu bông đặt lên ghế rồi quay qua chăm sóc cô, đưa tay vén tóc ra sau cho cô .
- Jen, sao không gọi điện để em tới đón.
Juyeon ngớ người, nó vừa nói gì" Jen" sao? Nó biết yêu sao? Thật không tin được. Đưa mắt nhìn cô lại càng giật mình hơn .
-A, cái ô .- Cô phát hiện ra sự xuất hiện của Juyeon, bỏ mặc nó mà chạy qua cười ríu rít với nhỏ
-Cảm ơn vì con gấu nha...
-Em là Juyeon -Không hiểu sao, nhỏ lại nhẹ nhàng với cô như vậy nữa.
-A, hóa ra cái ô là Juyeon.- Cô làm mặt ngẫm nghĩ.
-Chị là Kim Jennie.
Blackpink sao?- Juyeon ngạc nhiên, không phải đang...
-SunYoung unnie, chuyện này là sao hả?-Nãy giờ bị coi như không khí, trong lòng nó không khỏi ghen tị.
-Juyeon đã cho chị dù lại còn tặng chị gấu bông nữa đó .- Cô thích chí cười.
-Cảm ơn cậu, Juyeon. SunYoung unnie rất mê gấu bông.- Nó vỗ vai Juyeon nhưng ánh mắt nhu tình cứ chiếu vào cô đang loay hoay với con gấu
-Ừ.- Juyeon cười nhẹ rồi quay người.
-Tớ về đây.
-Juyeon, đợi chị nữa.- Cô hét lên, đòi chạy theo Juyeon.
-SunYoung unnie, chị đi đâu?- Nó tối đen mặt, không lẽ định bỏ nó theo bạn nó sao..
-Đi chơi với Juyeon. Dù sao chị cũng rảnh mà.- Cô xụ mặt.
-Người ta nói chở chị đi sao hả?- Nó gầm nhẹ.
-Juyeon, em dẫn chị đi chơi nhé.- Cô lắc lắc tay Juyeon, như bị mê hoặc, Juyeon gật đầu
Thế là cô kéo Juyeon chạy đi, nó gầm lên một tiếng rồi lấy áo chạy theo. Có điên mới để cô đi một mình với gái, dù đó là bạn thân nó. Vì sợ cô bị Juyeon mê hoặc .Thời đi học, cũng có rất nhiều cô gái theo đuổi Juyeon mà... Không lo sao được...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro