Chapter 10
[ Những Creepypasta Nữ Đầu Tiên ! ]
_______________________
" EJ, cậu nên ăn thứ khác ngoại trừ thịt. Ăn một ít salad, bánh mì... Và LJ cất những viên kẹo đó đi, cậu thực sự nghĩ rằng tôi không nhìn thấy cậu sao. Brian, ăn thêm một chút nữa, được không ?" ...
" Toby, đừng làm phiền Tim nữa, làm ơn đó. Helen, đừng nghịch đồ ăn của cậu, nó không phải là một tấm bạt... Jeff và BEN, ngồi vào bàn ngay bây giờ, đừng cố chạy trốn !"
Tôi nhức cả đầu với tất cả những Creepypastas trên bàn. Có rất nhiều và khó kiểm soát, tôi sẽ cười nếu tôi ở trong vị trí của người khác và nhìn thấy hoàn cảnh của tôi... Tôi nghĩ trở thành một người chủ tốt, hoặc một người mẹ đảm đang. Tôi cảm thấy nó khá khó...
Tôi thở dài và đặt má lên tay mình, nhìn mọi người đang hành động như những đứa trẻ... Không lẽ đây là cảm giác một người mẹ và một bầy con sao ???
Tôi nghe thấy tiếng điện thoại của mình reng lên ngoài phòng khách. Tôi chạy ra đó để bắt máy.
" Xin chào ?"
" Này, là tôi đây !"
" Oh, này, Oliver. Cậu có khỏe không ?"
" Lại là cái thằng khốn đó." Toby gầm gừ, khiến Helen phải ngậm miệng lại trong khi những người khác có vẻ bối rối.
" Oliver ?"
" Ai thế ?"
" Cậu ta là bạn trai của Y / n sao ?"
" Tôi không nghĩ vậy, có lẽ là bạn bình thường."
" Bạn tốt nhất ?"
" Một chú chó ?"
" Không— "
" Nô lệ chẳng hạn ?"
" Cái quái gì thế."
" Nghe này, có một vấn đề nhỏ mà tôi nghĩ rằng chỉ có cậu mới có thể giúp được tôi... Tôi đang ở công viên... Tôi mong cậu có thể tới giúp, được chứ ???"
" Tất nhiên, bất cứ điều gì mà cậu nhờ vã !"
Tôi cúp máy và quay sang Creepypastas.
" Các cậu, tôi cần phải đi, Oliver cần tôi giúp một số việc— "
" Cần gì ở cậu chứ. Ôi chúa ơi, Y / n đừng để anh ấy để lại thai cho cậu !!!" BEN nói vẻ mặt hoàn toàn lo lắng.
" BEN, anh ấy là bạn thân nhất của tôi !" Tôi lấy hai ngón tay xoa xoa giữa trán của mình.
" Aah, thậm chí còn tệ hơn !!!"
Tôi nhìn anh ta một cách kỳ quặc. Tôi thật sự không hiểu anh ta đang nghĩ cái gì.
" Ừ, dù sao... Tôi sẽ quay lại càng sớm càng tốt !"
" ĐI ĐI Y / N !! Đánh vào mông tụi trẻ con nhiều hơn !!!" LJ vừa nói vừa cười khi tôi bắt đầu chạy đến công viên.
____________________
" Y / n, tôi rất vui vì cậu đã nhanh chóng đến được đây..." Oliver chạy lại chỗ tôi.
" Chuyện gì đang xảy ra ???"
" Ừ... Chà, tôi đã tìm thấy một con Creepypasta nhỏ mà tôi đã cố gắng giải cứu, nhưng nó không cho tôi chạm vào nó. Vì vậy, nó đã trốn trong bụi cây này..." Oliver chỉ vào bụi cây gần chúng tôi.
Một Creepypasta nữa ư. Nhưng lần này lại là MỘT CÔ GÁI ?!?
Tôi đi về phía bụi cây và quỳ xuống.
" Xin lỗi, tôi là Y / n... Cậu có sao không. Chúng tôi đang cố gắng giúp đỡ cậu..."
Không có phản hồi.
"... Này, tôi biết bạn bè của cậu. Ý tôi là, tôi không chắc họ có thực sự là bạn của cậu hay không nhưng... Tôi có một số người và tôi đang chăm sóc họ ở nhà. Toby, Helen, Hoodie, Masky, BEN... "
Tuy nhiên, không có phản hồi...
"... Jeff, LJ, EJ..."
Cô bé Creepypasta cuối cùng cũng lộ diện với tôi và tôi đã rất ngạc nhiên.
" Ừ, xin chào... Tên cậu là gì ?" Tôi ngượng ngùng hỏi.
"... Y tá Ann."
" Y tá Ann. Whoa, đó là một cái tên đẹp cho một người phụ nữ xinh đẹp như cô..." Ann hơi đỏ mặt trước nhận xét của tôi. Tôi mỉm cười và giúp cô ấy một tay.
" Này, cậu có thoải mái để tôi đưa cậu về không. Tôi sẽ chăm sóc cậu rồi và sẽ cho cậu ăn..."
" Đừng đi, cô ấy là kẻ bắt cóc !!!" Oliver nói đùa, khiến tôi trừng mắt nhìn anh ấy. Anh ta nhún vai.
" Cái gì chứ, cậu nói như một kẻ bắt cóc mà."
" Ừ, sao cũng được..." Tôi nói một cách mỉa mai, khiến anh ta cười khúc khích.
" Cậu là một cô gái Creepypasta đầu tiên tôi nuôi, nhưng đừng lo lắng về nó quá nhiều nhé." Tôi cười nói. Tôi không thể biết được biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy, nhưng cô ấy đã leo lên tay tôi, khiến tôi phải nâng cô ấy lên khi tôi nhìn rõ hơn về cô ấy.
" Cô ấy thật dễ thương !" Oliver nhận xét.
" Tôi sẽ không phiền khi đưa cô ấy về nhà—" Ann rít lên với anh ta và vào tư thế chiến đấu. Tôi cười khúc khích. " Cô ấy có vẻ không thích anh, Oliver ~"
" Trời ạ, hình như tôi không hợp với phụ nữ..." anh nói nửa đùa nửa buồn.
____________________
Sau khi rời khỏi công viên, Oliver phải đi thăm em gái của mình, vì vậy chỉ còn mỗi tôi và Ann.
Cả hai đã dừng lại khi chúng tôi nghe thấy tiếng khóc. Chúng tôi quay lại thì thấy một... Một cô bé mặc váy hồng đang ngồi ôm một con gấu bông nhỏ trên mặt đất, khóc.
" Này, em ổn chứ ?" Tôi vừa hỏi vừa quỳ xuống, khiến cô gái nhỏ nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ xanh lục, máu chảy dài trên đầu.
" Ôi chao..."
" Sally ?" Ann hỏi khi nhìn cô ấy. Sally nhanh chóng chạy vào vòng tay của Ann.
" Em có ổn không ?" Tôi hỏi Sally.
" V-vâng... Em chỉ còn một mình và rất sợ hãi." Sally thở dài.
" Này, hãy vui lên. Bây giờ em đâu còn một mình nữa." Tôi nói cố gắng làm cô ấy vui lên. Cô ấy nhìn tôi và lau nước mắt.
" T-Thật không ?"
" Thật đấy. Em có thể tới sống với tôi. Ở đó tôi còn có những Creepypasta khác nữa."
Đôi mắt cô ấy mở to. " C-cô có bạn bè của em ở đó sao ???"
" Uh, tôi là người đang chăm sóc bọn họ. Có lẽ bây giờ họ đang quậy tanh bành nhà tôi chẳng hạn..." Tôi cười nói.
" Thế... Cho em đi theo được không ạ ?"
" Tất nhiên là được ~" Tôi bật cười.
Tôi biết rằng sẽ khiến cuộc sống của tôi khó khăn hơn nếu giữ được tất cả những Creepypasta đó nhưng... Đó là mong muốn của tôi là có bạn đồng hành và điều ước của tôi cuối cùng đã được thực hiện... Sau tất cả, tôi sẽ không bao giờ để bất kỳ ai trong số họ bên ngoài phải chịu đựng đau khổ.
Tôi muốn giữ cho mọi người hạnh phúc khi ở bên tôi...
____________________
" Tôi đã trở lại, các chàng trai nhỏ ~" Tôi đẩy cửa bước vào trong nhà.
" Y / n !" Toby vui vẻ nói khi ôm lấy chân tôi.
" Này, Toby, mọi người... Đoán xem tôi có một bất ngờ gì nào ?"
" Thêm bánh quế !!"
" Bánh pho mát ?"
" Bánh mì kẹp ?"
" CHẮC CHẮN LÀ KẸO !!!"
" Vật dụng nghệ thuật ?"
" Thận sao?"
" Một con dao mới ?"
" Trò chơi điện tử !"
" Sai hết rồi. Nó còn tốt hơn nữa cơ ~ !"
Tôi đặt Ann trên sàn, -tất cả- mọi người đều tròn mắt.
" Y tá Ann ?" tất cả họ đều nói cùng một lúc.
Masky là người đầu tiên tiếp cận cô ấy. " Này, Ann..."
Hoodie đến gần tôi và thì thầm. " Họ đã từng phải lòng nhau... Mặc dù không còn nữa, nhưng họ là bạn tốt của nhau, mặc dù mọi thứ giữa họ có chút khó xử."
" Cậu có chắc là họ chưa yêu nhau không ?" Tôi hỏi anh ấy. Brian gật đầu.
" Chắc chắn rồi. Tôi biết người bạn thân nhất của mình hơn bất kỳ ai khác. Anh ấy đã từng phải lòng cô ấy nhưng... Mọi thứ đã thay đổi theo thời gian... "
" Tôi hiểu rồi." Tôi gật đầu.
" Oh. Tôi cũng mang theo một người bạn mới nữa cơ." Tôi nói với họ, thu hút sự chú ý của họ khi tôi đặt Sally xuống sàn.
" Sally !" BEN, Jeff, LJ, EJ, Toby và Helen vừa nói vừa chạy đến và ôm gấu khiến cô ấy bật cười. " Các anh !!"
Hoodie cười khúc khích. " Sally thực sự được mọi người yêu quý. Đặc biệt là bởi sáu người đó... Họ thực sự rất thân với cô ấy. Đặc biệt là BEN, Jeff, EJ và Slendy."
" Slendy ?" Tôi hỏi.
" Slenderman là... Chà, ông chủ của chúng tôi. Khi chúng tôi lớn, chúng tôi thường sống cùng nhau trong dinh thự của ông ấy. Người đàn ông mảnh mai giống như một người cha đối với Sally."
" Làm thế nào mà ?" Tôi hỏi với vẻ thích thú.
" Cậu thấy đó... Sally đã... Có một quá không được tốt đẹp." Tôi mở to mắt ra nhìn Hoodie.
" Và... Slenderman đã tìm thấy cô ấy và chăm sóc cô ấy... Và, tốt... BEN, Jeff và EJ rất yêu quý cô ấy. Cô ấy thực sự rất ngọt ngào và mọi thứ... Cô ấy được mọi người yêu quý."
Anh ta nói với một nụ cười dưới chiếc mặt nạ của mình. Tôi nở một nụ cười nhẹ. " Tôi có thể hiểu tại sao..."
" Sally, anh nhớ em chết mất !!!" BEN gần như đã khóc khi nói vậy.
" Công chúa, cô có sao không. Có ai làm cô bị thương không?" Jeff hỏi đầy quan tâm khi anh ôm má cô.
Mọi người đều nói chuyện với cô ấy, nhưng BEN và Jeff là người ồn ào nhất.
Sally cười vui vẻ.
" Em không sao cả mọi người. Em ở đây được là nhờ vào Y / n !!!"
Mọi người nhìn tôi và mỉm cười. Tất cả họ đều hướng về tôi và bắt đầu cảm ơn tôi vì tất cả những gì tôi đã làm cho họ. Tôi đỏ mặt và mỉm cười.
" Các cậu không cần như thế, chỉ là con tim tôi mách bảo cái gì nên làm mà thôi..."
Vâng, hãy bắt đầu rằng phần còn lại của ngày trôi qua một cách vui vẻ ~
Giờ đây gia đình nhỏ của tôi. Tôi có linh cảm với nó rằng, nó sẽ trở thành một đại gia đình siêu to luôn.
Đúng không nè ???
================================
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro