1

"ngày mai cậu ấy về seoul rồi."

kim minjeong nhìn chằm chằm tin nhắn chị gái mình vừa gửi tới, bất giác rơi vào trầm tư.

đêm đã khuya, ngoài khung cửa kính đã đóng chặt, tiếng côn trùng rả rích vọng vào. vài chữ ngắn ngủi ấy khiến kim minjeong thoáng thất thần, như thể đang nhớ về một vài chuyện đã qua.

nhưng nàng nhanh chóng bừng tỉnh, bởi vì ký ức dường như cũng chẳng có nhiều.

một phút sau, kim minjeong mở ứng dụng đặt vé máy bay, nhập vào ô "điểm đến": seoul.

vậy vấn đề là, điểm xuất phát ở đâu?

nàng nhấn vào ô điểm đi, bàn phím ảo tự động hiện lên. kim minjeong chỉ gõ một chữ "a" rồi dừng lại, sau đó ngón tay nhẹ vuốt, tắt ứng dụng đi và quay lại với công việc đang dang dở.

chỉ là, nàng vừa gõ một đoạn văn bản đã phát hiện cứ mười chữ lại sai mất ba chữ. kim minjeong ý thức được có gì đó không ổn rồi.

bốn năm trước, yu jimin ra nước ngoài. tất cả những gì kim minjeong biết chỉ là chị ấy học ngành quản trị kinh doanh và điểm đến là anh quốc.

kim minjeong nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn nhắn cho chị gái mình một tin: "chị ấy về từ đâu vậy chị?"

kim aeri: "anh quốc."

kim minjeong: "...."

kim minjeong hỏi tiếp: "thành phố nào ở anh?"

kim aeri: "chị không biết, chắc là thành phố cậu ấy làm việc."

thôi được, hỏi cũng như không.

kim aeri lại nhắn thêm: "cậu ấy nghỉ việc rồi."

à, vậy cũng không hẳn là hỏi vô ích.

kim minjeong úp điện thoại xuống, tiếp tục viết bản kế hoạch của mình. lần này, con chữ tuôn ra thật trôi chảy, không còn tình trạng cứ gõ bốn chữ lại phải quay lại xóa hai chữ nữa.

sau khi gõ một lèo được ba dòng, kim minjeong cắn răng nhấn mạnh phím enter một cái, rồi vẫn không nhịn được mà cầm điện thoại lên.

vào danh bạ, quen tay kéo đến vần "y", nhấn mở.

ảnh đại diện đã được đổi, không còn là tấm ảnh lần trước nàng thấy, ảnh mới được cắt từ một bộ truyện tranh. thật trùng hợp, kim minjeong cũng đã xem bộ này, phần hai vừa mới kết thúc vào tháng trước. hình ảnh là cảnh trong tập cuối, nhân vật chính đã trốn thoát khỏi hòn đảo và đang ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ.

thu nhỏ ảnh đại diện, kim minjeong nhấn vào trang cá nhân.

ảnh bìa không đổi, vẫn là bức ảnh pháo hoa đêm ở seoul. dòng giới thiệu cũng không đổi, vẫn là "rực rỡ như nhau". vòng bạn bè cũng y hệt lần trước, để chế độ xem trong 3 ngày, trống không.

kim minjeong lại quay về giao diện chính, bấm vào mục "quyền riêng tư".

nàng không còn nhớ rõ lần cuối mình vào đây là khi nào nữa. nghĩ lại cũng thật buồn cười, nàng luôn lén lút trong một góc không ai hay biết, liên tục thay đổi cài đặt, cứ chuyển qua đổi lại giữa chế độ "không cho xem", "chặn xem", "chỉ trò chuyện" và "trò chuyện, vòng bạn bè,.....".

có ai quan tâm đâu chứ.

trên màn hình lúc này hiển thị cài đặt "chỉ trò chuyện". kim minjeong tự thấy trước đây mình quá trẻ con, thế nên nàng dứt khoát đưa tay bấm một cái, đổi lại thành "trò chuyện, vòng bạn bè,..."'

tiếp đó, nàng lại hào phóng bấm thêm lần nữa, đổi biệt danh về lại cái tên vốn có của người ấy: yu jimin.

vừa thoát khỏi giao diện này, kim minjeong phát hiện ô "vòng bạn bè" của yu jimin đột nhiên hiện lên một tấm ảnh.

kim minjeong ngồi thẳng người dậy, lập tức nhấn vào xem.

thật trùng hợp, chỉ mới vài phút trước, yu jimin đã đăng một bài mới.

bức ảnh chụp cảnh hoàng hôn bên một thành phố, kèm dòng trạng thái: "ánh chiều tà cuối cùng ở nơi này."

kim minjeong ngắm nhìn hồi lâu, bấm phóng to rồi lại thu nhỏ, rồi lại phóng to.

cuối cùng, nàng không nhịn được mà bấm thích bài đăng ấy.

nàng chợt nhớ đến video nàng tình cờ xem được. chủ kênh sẽ dựa vào ảnh phong cảnh mà người hâm mộ cung cấp để phân tích địa hình, bòng nắng, thảm thực vật, cuối cùng tìm ra địa điểm chính xác đó là ở đâu.

trong khoảnh khắc, kim minjeong thầm nghĩ, nếu mình gửi tấm ảnh này của yu jimin cho chủ kênh đó, chẳng phải là....

...quá biến thái rồi sao.

kim minjeong vuốt lại mấy lọn tóc mái hơi rối, rồi "bang" một tiếng gập máy tính lại.

đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên một tiếng.

tim kim minjeong thắt lại, nàng vội vàng chộp lấy điện thoại để xem.

à, là bà chị mình.

kim aeri: "sao em còn chưa ngủ?"

à, sắp hai giờ sáng rồi.

kim minjeong: "em đang làm việc, giờ ngủ đây."

kim minjeong: "thế sao chị còn chưa ngủ?"

chị gái gửi qua một tấm ảnh, là bộ phim thần tượng đang hot: "tập cuối rồi."

kim minjeong: "chị xem đi, em ngủ đây."

điện thoại lại rung lên lần nữa.

nàng tưởng chị gái lại có chuyện gì, mở lên mới biết là một tin nhắn từ người khác.

tấm ảnh đại diện vừa mới xem lúc nãy đột nhiên nhảy lên hàng đầu, bên cạnh là cái tên vừa được sửa lại nhưng cũng đã rất lâu không thấy.

tim kim minjeong như muốn lỡ một nhịp.

yu jimin: "sao còn chưa ngủ?"

kim minjeong hít một hơi thật nhẹ, rồi từ từ thở ra.

xin hỏi, câu "sao em còn chưa ngủ?" của chị gái và câu "sao còn chưa ngủ?" của yu jimin có gì khác nhau?

đương nhiên là khác, kim aeri nhiều hơn 1 chữ, nghe mới cứng nhắc làm sao!

kim minjeong tự vỗ nhẹ vào trán để trừng phạt mình, sau đó mở bàn phím điện thoại lên.

rồi lại tắt đi.

lại mở ra, lại tắt đi.

cuối cùng, nàng mở ra lần nữa, gõ một dòng chữ: "chị em nói mai chị về."

yu jimin: "ừm."

trong đầu kim minjeong hiện ra cả một tràng câu hỏi: "ngày mai về là sao? là ngày mai theo giờ seoul hay giờ anh? ngày mai mới bay hay là ngày mai đã hạ cánh?

trời ạ, rườm rà quá, nhiều câu hỏi ghê.

cuối cùng, kim minjeong chỉ gõ vào khung chat: "vậy thôi, cũng muộn rồi, em ngủ trước đây."

yu jimin: "được, ngủ ngon."

kim minjeong: "ngủ ngon."

đã lâu lắm rồi không vào khung chat này, kim minjeong gần như đã quên mất, rằng ngay trên câu "sao còn chưa ngủ?" của yu jimin, là hai dòng tin nhắn cuối cùng của họ từ bốn năm trước.

kim minjeong: "bên đó có vui không ạ?"

yu jimin: "không vui."

nói cứ như thể hai người họ từng có chuyện gì ghê gớm lắm vậy, ha ha, hoàn toàn không có đâu.

yu jimin chỉ là bạn học của chị cô, là người mà nàng vẫn gọi "jimin unnie" lớn hơn nàng 4 tuổi, trên nàng 4 khóa, cao hơn nàng 5cm. một người chị mà nếu không có chị gái mình, kim minjeong đã chẳng có cớ gì để được gặp mặt.

có lẽ vì suy nghĩ nhiều nên thần kinh bị ảnh hưởng, thoáng cái đã ba rưỡi sáng, kim minjeong vẫn chưa ngủ được. ban đêm, tâm trạng con người lại càng nhạy cảm, yếu đuối hơn. mai lại là cuối tuần, tim nàng cứ đập thình thịch không yên.

trằn trọc một hồi, cuối cùng kim minjeong vẫn bật đèn bàn lên.

tra thì tra, ai mà không biết chứ.

nước anh cũng chỉ lớn có vậy, sân bay cũng chỉ bấy nhiêu cái, điểm đến lại là seoul nên phạm vi càng thu hẹp. dựa vào câu "ánh chiều tà cuối cùng" của yu jimin, cộng thêm việc bay từ anh về mà ít nhất mười mấy tiếng, cuối cùng kim minjeong đã khoanh vùng được một chuyến bay từ london về seoul, cất cánh đêm nay và hạ cánh vào chiều mai.

sau một hồi tìm kiếm và phân tích, kim minjeong cuối cùng cũng lưu lại thông tin chuyến bay này vào ghi chú, và cảm thấy vô cùng sâu sắc rằng, với nghị lực và khả năng này của mình, làm gì mà chẳng thành công.

hôm sau , nàng cùng kim aeri về nhà ăn cơm như thường lệ, trưa đến, hai chị em gặp nhau ở bàn ăn, nhìn thấy gương mặt mệt mỏi vì thiếu ngủ của đối phương, cả hai cùng thầm hiểu trong lòng mà không nói ra, rồi bật cười.

ăn xong, hai chị em cùng ngồi trên sofa xem tv. sau khi chuyển vài kênh, họ dừng lại ở một chương trình giải trí có ngôi sao mà kim aeri đang theo đuổi.

mẹ họ cắt đĩa trái cây xong liền ra ngoài. kim minjeong dùng nĩa xiên một miếng dưa cho vào miệng, vừa nhai dưa giòn rụm, vừa lơ đãng xem tv.

nàng bâng quơ hỏi: "sao chị biết hôm nay jimin unnie về."

kim aeri cũng với qua ăn một miếng dưa: "cậu ấy nói trong nhóm chat mà."

nhóm chat bốn người bạn cùng phòng của họ.

kim minjeong "à" một tiếng. đúng lúc này, chương trình chiếu đến một đoạn hài hước, kim aeri cười hì hì ngả người ra sau.

kim minjeong cũng dựa vào sofa: "chị ấy hôm nay đến seoul luôn ạ?"

kim aeri vừa nhai dưa vừa đáp: "chắc vậy, hôm qua lúc nói chuyện thì đã chuẩn bị ra sân bay rồi."

kim minjeong càng thêm chắc chắn về chuyến bay trong ghi chú của mình.

"chị ấy về một mình ạ?" kim minjeong lại hỏi.

kim aeri: "không biết, chị không hỏi."

kim minjeong cười: "quan hệ của hai người bây giờ tệ đến thế sao?"

kim aeri không đồng tình, lập tức quay sang nhìn kim minjeong: "làm gì có, bọn chị ngày nào cũng nói chuyện trong nhóm nhé."

kim minjeong "ồ" một tiếng, bừa mở miệng định hỏi rồi lại thôi. câu "thế chị ấy có đang hẹn hò không?" cứ nghẹn ứ nơi cổ họng, không tài nào thốt ra được.

ngược lại, kim aeri lại có một câu: "hai hôm trước cậu ấy còn hỏi thăm em đấy."

miếng dưa trên tay kim minjeong rơi thẳng xuống đất.

kim aeri không để ý, tiếp tục xem tv: "hỏi có phải em sắp tốt nghiệp đại học rồi không."

kim minjeong rút tờ giấy ăn, ngồi xổm xuống dọn dẹp: "sao lại nhắc đến em?"

kim aeri quay lại, vỗ vỗ vào món đồ trang trí nhỏ trên túi xách của mình: "chị khoe khoang trong nhóm là dạo này em tự dưng có lương tâm ghê, lại còn giành mua giúp chị mấy món này, thế là cậu ấy mới hỏi thăm em đó."

kim minjeong "a" một tiếng: "chị đừng có đùa em nhé kim aeri, vé xem concert tháng trước của chị là ai giành giúp hả?"

sắc mặt kim aeri lập tức thay đổi, cô nàng sáp lại gần, nũng nịu: "em gái , em gái là tốt nhất."

kim minjeong đẩy chị mình ra: "tránh ra, hôi chết đi được."

kim aeri vui vẻ xiên thêm một miếng dưa: "tính ra cũng gần bốn năm không gặp rồi. lúc cậu ấy đi, em còn chưa vào đại học nữa."

kim minjeong: "sắp vào rồi."

kim aeri: "thì vẫn là chưa vào."

kim minjeong không tranh cãi vấn đề này nữa: "vậy lát nữa chị đi đón chị ấy không?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro