3
xung quanh kim minjeong vẫn ồn ào náo nhiệt, nhưng nàng đã quay lưng lại với đám đông, nhìn yu jimin và mình lướt qua nhau.
nhiệm vụ hôm nay đáng lẽ đã kết thúc tại đây. kim minjeong đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có, thậm chí trong lòng còn dấy lên cả ngàn lớp sóng mang tên "thôi cứ như vậy đi, như vậy cũng tốt."
mắt thấy sắp phải nhìn theo bóng lưng yu jimin rời đi, thì đột nhiên người ấy dừng bước.
phía trước, yu jimin kéo xe hành lý lại, cũng đứng yên tại chỗ.
sau hai giây không có bất kỳ động tĩnh nào, yu jimin quay người lại với một mục đích vô cùng rõ ràng.
mũi chân yu jimin hướng thẳng về phía kim minjeong, không lệch một chút nào.
giữa đám đông, ánh mắt của yu jimin và kim minjeong chạm nhau.
đầu óc kim minjeong trống rỗng.
cách đó ba mét, yu jimin một tay vịn xe đẩy. dường như vì đã xác định đó là kim minjeong, yu jimin lộ ra một vẻ mặt nghi hoặc, nhưng rất nhanh cô ấy nghiêng đầu, mỉm cười với nàng.
nụ cười này suýt chút nữa đã khiến kim minjeong xóa sổ toàn bộ bốn năm xa cách.
thấy kim minjeong vẫn chưa nhúc nhích, vẻ mặt nghi hoặc xen lẫn nụ cười của yu jimin lại hiện lên lần nữa.
kim minjeong biết mình không trốn được nữa, đành phải bước tới.
"em thật sự đến rồi." yu jimin nói.
kim minjeong cúi đầu nhìn cúc áo của yu jimin, lí nhí chào: "jimin unnie," rồi nói tiếp: "chiều nay em đưa một người bạn ra sân bay, bạn ấy vừa mới bay ong. chị em nói hôm nay chị đến nên em tiện qua xem thử, ha ha, thật trùng hợp."
yu jimin: "vậy à."
âm cuối của yu jimin có chút mềm mại, nhẹ nhàng như đang thì thầm.
nghe cũng như đang nghi ngờ, huống hồ yu jimin còn dời ánh mắt sang bó hoa trên tay kim minjeong.
kim minjeong suýt nữa đã quỳ xuống mà thú nhận: không phải đâu chị ơi, chị không biết em đã vất vả thế nào để tra ra chuyến bay của chị đâu. hu hu, chuyến đi này thật sự không dễ dàng gì, hoa cũng là em lựa muốn lòi cả mắt ra đó. chị ơi, chị thương em với.
nhưng cuối cùng, kim minjeong cũng chỉ phun ra một chữ "vâng" cho qua chuyện, rồi dúi bó hoa vốn không thể giải thích rõ ràng vào lòng yu jimin.
hành động có chút đột ngột, yu jimin "ái chà" một tiếng, rồi mới cười lên nói: "cảm ơn em."
kim minjeong nói "không cần cảm ơn'" rồi đặt tay lên xe đẩy, định giúp yu jimin đẩy.
tiếc là bị yu jimin cản lại "không cần đâu."
kim minjeong mặc kệ, lại chen vào.
hành động này làm yu jimin bật cười, cô nắm lấy cổ tay kim minjeong: "đã nói là không cần mà," cô đưa bó hoa lại cho kim minjeong: "giúp chị cầm được không?"
kim minjeong vẫn giữ chặt lấy xe đẩy: "không."
yu jimin dịu dàng nói: "sao vẫn bướng bỉnh như vậy."
kim minjeong: "vậy chị cho em đẩy."
yu jimin: "chị không cho đâu."
kim minjeong nghẹn họng, đầu óc không kịp suy nghĩ mà đáp lại: "chị cũng bướng."
lần này yu jimin cười thành tiếng: "được rồi." cô không thương lượng mà đưa thẳng bó hoa cho kim minjeong: "cầm lấy đi," rồi lại nói thêm một câu: "bốn năm rồi không thay đổi chút nào."
kim minjeong tuy đã thỏa hiệp, nhưng miệng vẫn cố cãi: "chị cũng không thay đổi."
yu jimin gật đầu phụ họa: "ừ, ừ."
bó hoa lại quay về tay kim minjeong. yu jimin đẩy xe, hai người giữ khoảng cách mà sóng vai bước đi.
cảm giác quen thuộc lập tức quay trở lại. yu jimin đối với nàng vẫn luôn như vậy, mỉm cười nhàn nhạt, quan tâm nhàn nhạt. khi kim minjeong nghe lời thì dễ thương lượng, còn không nghe lời thì yu jimin sẽ làm theo ý mình, mặc kệ nàng.
kim minjeong cũng ngay lập tức hiểu ra tại sao trước đây mình lại hết lần này đến lần khác phải lòng yu jimin.
vì chị ấy quá dễ khiến người khác yêu thích!
tức chết đi được.
nhưng lại rất có cảm giác xa cách!
càng tức hơn!
yu jimin đã đặt xe từ trước, hai người ra khỏi sân bay là lên xe ngay. đợi xe khởi động, yu jimin nhận lại bó hoa từ tay kim minjeong.
"để chị xem nào," yu jimin đặt bó hoa lên đùi: "lan hồ điệp, đây là hoa hồng sao?"
kim minjeong gật đầu: "hồng da."
yu jimin khen ngợi: "em chuyên nghiệp thật."
khóe miệng kim minjeong hơi nhếch lên: "cái này là cúc bách nhật."
"đẹp thật," yu jimin rất vui, đôi mắt cong cong: "hoa đẹp quá," cô lại đặt bó hoa bên cạnh kim minjeong: "rất hợp với em hôm nay."
kim minjeong nói: "thế nên em mới mua nó tặng chị."
yu jimin: "em muốn hợp với chị à."
mặc dù đúng là kim minjeong có ý đồ ngầm như vậy, nhưng bị yu jimin nói thẳng ra, nàng lập tức luống cuống.
"ờm, em...."
thứ cứu rỗi kim minjeong chính là điện thoại của mình. nó vừa đổ chuông vừa rung lên, kim minjeong vội vàng lôi từ trong túi ra.
trên màn hình hiện chữ "kim aeri". kim minjeong thấy, yu jimin cũng thấy.
"alo." kim minjeong bắt máy.
kim aeri: "làm gì đấy, bắt máy ngay mà không trả lời tin nhắn của chị."
kim minjeong: "có chuyện gì nói mau."
kim aeri: "đi đâu đấy? tối có về ăn cơm không?"
kim minjeong chỉ trả lời: "không về, mọi người cứ ăn đi."
kim aeri: "ok, bye."
không đợi kim minjeong nói gì thêm, bên tai đã truyền đến tiếng tút tút.
"em với chị em sao vẫn như vậy thế." yu jimin nói.
kim minjeong: "bọn em làm sao ạ?"
yu jimin: "thích cãi nhau quá."
kim minjeong: "là chị ấy kiếm chuyện với em trước."
yu jimin bất đắc dĩ gật đầu: "rồi, rồi."
kim minjeong suy nghĩ một lát: "tính em tốt lắm," nàng nghĩ rồi lại nói: "em cũng chỉ như vậy với chị em thôi," nàng lại nghĩ rồi nói tiếp: "bọn em cũng không có gì đâu, quan hệ tốt lắm, dạo này chị ấy đu idol em còn giành mua giúp chị ấy nhiều thứ lắm."
yu jimin nghiêng đầu nhìn nàng, rất nghiêm túc lắng nghe nàng nói.
ngay khi kim minjeong nghĩ yu jimin sắp phát biểu gì đó, cô lại mở miệng nói một câu khác: "chị em không biết em đến đón chị à?"
kim minjeong lập tức nghẹn lời, một lúc lâu sau mới khô khan thốt ra được: "à, không ạ."
yu jimin: "tại sao?"
kim minjeong mím môi.
không đợi nàng bịa ra lý do, yu jimin lại nói: "tối nay chị phải ăn cơm với gia đình, đi cùng không?"
với sự hiểu biết của kim minjeong về yu jimin, chị ấy e là đã nghe ra chuyện nàng không về nhà ăn cơm.
với sự hiểu biết của yu jimin về kim minjeong, nàng không thể nào đồng ý được.
"không được ạ," kim minjeong nói: "tối nay em có hẹn ăn cơm với bạn rồi."
"được," yu jimin gật đầu: "vậy đưa em đến đó luôn nhé?"
kim minjeong: "vâng ạ."
kim minjeong thuận miệng nói tên một trung tâm thương mại, yu jimin liền thêm địa chỉ đó vào ứng dụng đặt xe.
không lâu sau, xe lên cao tốc. hoàng hôn hôm nay cũng rất đẹp, ánh nắng sắp tắt từ cửa sổ bên phía kim minjeong chiếu vào, rọi lên mặt nàng, lên những đóa hoa, lên cả đùi yu jimin.
yu jimin có vẻ có rất nhiều việc cần xử lý, ban đầu điện thoại không ngừng vang lên tiếng tin nhắn mới, sau đó cô mới dứt khoát tắt âm thanh đi.
yu jimin cắm cúi vào điện thoại, kim minjeong liền trở nên không kiêng nể gì nữa, từ chỉ liếc trộm, đến dám quay đầu nhìn thẳng yu jimin.
nhìn chiếc khuyên tai tròn trên vành tai tròn trịa của cô, nhìn cánh mũi cô, nhìn hàng mi dài của cô, nhìn cô mím môi, nhìn nốt ruồi nhỏ bên khóe môi cô, nhìn bàn tay thon dài của cô, và cả chiếc nhẫn mảnh trên ngón trỏ.
nhìn một lát, yu jimin vuốt lại mái tóc.
lại nhìn một lát, yu jimin đưa tay đẩy kính.
lại nhìn một lần nữa, yu jimin há miệng ngáp một cái.
"hơi buồn ngủ."
yu jimin nói xong câu này, quay qua nhìn về phía kim minjeong.
kim minjeong không chút biểu cảm mà rời mắt đi, cúi đầu mở khóa điện thoại của mình.
"em ngẩng đầu lên." yu jimin lại nói.
là nói với kim minjeong. nàng không hiểu có ý gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời cô.
đôi mắt yu jimin lập tức cong lên, cô vén tóc mái của kim minjeong qua một bên: "em thật xinh đẹp."
kim minjeong khẽ hít một hơi.
"đừng nhúc nhích," yu jimin cầm điện thoại của mình lên, bấm vài cái rồi giơ về phía kim minjeong, vừa nhấn nút chụp vừa tấm tắc khen: "oa, đẹp thật đó."
kim minjeong lại từ từ thở ra.
mấy người gái thẳng động tay động chân thật sự rất đáng ghét!!!!!!
"chị không lừa em đâu." yu jimin chụp xong liền đưa điện thoại qua.
kim minjeong nhìn mình trong điện thoại của yu jimin, do xe đã đổi hướng, lúc này ánh nắng từ cửa sổ sau chiếu vào, khiến gương mặt kim minjeong lấp lánh như được phủ một lớp nhung.
đúng là đẹp thật.
thôi được rồi, vậy tha thứ cho jimin unnie.
khóe miệng kim minjeong lại cong lên, nàng sờ sờ mũi, rồi lại sờ tóc, nói với yu jimin: "em cũng muốn chụp cho chị."
yu jimin không suy nghĩ nhiều: "được thôi." rồi cầm bó hoa.
kim minjeong cũng bắt chước bố cục ảnh của yu jimin để chụp cho cô vài tấm.
khi hình ảnh được lưu lại, nàng bỗng nhiên có chút hoảng hốt.
nhiều năm như vậy, có rất nhiều người hỏi kim minjeong, bạn có ảnh của bạch nguyệt quang không?
kim minjeong vốn dĩ có. nàng có ảnh tốt nghiệp của yu jimin, có ảnh chụp chung của yu jimin với kim aeri, có cả ảnh chụp nghiêng lúc yu jimin cho nàng uống thuốc. nhưng tiếc là ngay ngày hôm sau khi yu jimin đi anh quốc, tất cả đã bị kim minjeong xóa sạch.
là kiểu xóa sạch hoàn toàn, xóa cả trong album "đã xóa gần đây".
thế nên rất nhiều lúc nàng hối hận vô cùng.
nàng hối hận lắm, ngay trưa hôm đó đã hối hận rồi.
"chụp đẹp lắm." yu jimin nhìn ảnh rồi khen.
tiếp theo, hai người bắt đầu gửi ảnh cho nhau qua điện thoại.
xuống khỏi cao tốc không bao lâu, xe đã đến trung tâm thương mại mà kim minjeong nói.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro