chap 41
Mild yếu đuối đứng dậy khó nhọc bước đi những bước thật nặng nề rời khỏi nhà của Jun maurer. Đến thẳng quán bar sầm uất nhất thành phố X, Mild mệt mỏi uống hết ly rượu này đến ly rượu khác. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo sơ mi đỏ họa tiết cách điệu hở ngực làm lộ rõ làn da trắng ngần ,quần bò bó sát khoe được triệt những phần cuống hút trên cơ thể và cả đôi chân dài miên man. Hàng loạt những tên đàn ông đều nhìn cậu với đôi mắt thèm thuồng. Bỗng có một vị thiếu gia với khuôn mặt điển trai mang đậm phong cách bad boy cầm theo một ly rượu ra bắt chuyện với Tô Tranh.
“Cậu em xinh đẹp, sao lại ngồi một mình uống rượu thế này? Thất tình à?”
Mild nhìn chàng thiếu gia bad boy với đôi mắt lơ đãng cậu cười khẩy một tiếng đáp lại với giọng điệu đầy khinh thường:
“Thất tình? Tôi từng có tình yêu ư? Đàn ông các người đều là một lũ tồi. Nói dối một câu chết người sao? Sao lúc nào cũng phải nói thật để rồi gây thương đau cho người khác chứ. Hừ! Tôi hận mấy đàn ông các người!”
Anh chàng thiếu gia bad boy đặt nhẹ ly rượu xuống, tiến gần đến Mild vuốt ve khuôn mặt cậu nâng gương mặt xinh đẹp của cậu lên, hôn lên những giọt nước mắt trên gò má của cậu. Tuy cậu đã từng làm tình với đàn ông rồi nhưng trước hành động dịu dàng của anh chàng này cậu vẫn không khỏi kinh ngạc mở to đôi mắt nhìn. Mild dơ tay đẩy mạnh anh ra trốn tránh sự yêu thương thân mật. Anh chàng chỉ cười tiếc rẻ nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch rồi quay ra phong lưu nói với Mild :
“Tí thì tôi lại được chơi lại một lần nữa cậu em xinh đẹp này rồi! Tiếc quá. Thôi, ở đây không tốt em nhanh chóng trở về đi! Hắn không đáng để em yêu thương, từ bỏ đi!”
Nói rồi anh ta cất bước quay lưng hòa nhập vào đám người đang nhảy nhót ồn ào trong vũ trường. Mild ở lại với tâm trạng khó hiểu, đầu óc trống rỗng cậu lại tiếp tục uống rượu. Khi đã say mềm, phục vụ quán bar đang không biết phải làm thế nào thì tiếng chuông điện thoại đột nhiên phát lên. Anh ta lần theo tiếng chuông, tìm thấy điện thoại từ trong túi xách vui mừng nghe máy:
“Alo đây là bạn của Supanit thiếu gia đúng không ạ?”
“Đúng vậy. Anh là ai?”
“Tôi là phục vụ ở quán bar. Mong cậu mau đến quán bar XPOSE,Supanit thiếu gia uống quá chén nên đang say ở quán chúng tôi ạ.”
Anh ta vừa nói xong tiếng “tút...tút” vang dài báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc. Anh ta chửi thầm một tiếng rồi vứt máy của Mild lại vào túi. Ba mươi phút sau, một cực phẩm đi vào với áo sơ mi dài trắng rộng cổ làm lộ ra phần cổ và phần gáy trắng ngần ,quần bò đen trông thật tao nhã bước vào quán bar.Khiến cho bao người trai có gái có đều ngước nhìn cậu với ánh mắt thèm thuồn . Cậu đảo mắt một vòng thấy Mild đang say mèm rồi nhưng vẫn cố chấp uống những ly rượu mạnh, cậu cau mày lạnh lùng bước tới dằng lấy ly rượu từ trong tay Mild. Mild ngẩng mặt lên nhìn rồi cười nhếch một cái nhàn nhạt mở miệng:
“Gulf ? Ha! Cậu đến đây để nhìn tôi thê thảm đúng không?”
Gulf nhìn Mild với ánh mắt phẫn nộ, tức giận đáp lại:
“Mild ! Caauj đang làm cái trò gì vậy? Đi về mau!”
Mild thấy Gulf phản ứng mãnh liệt như vậy, nước mắt lại không ngừng tuôn ra, đôi mắt xinh đẹp đỏ ngầu oán hận nhìn Gulf lớn tiếng nói:
“Tại sao? Gulf kanawut, tại sao? Tôi yêu anh ấy vậy mà tại sao anh ấy lại cứ yêu cậu? Anh ấy nói anh hận cậu nhưng lại chẳng cho chúng tôi động chạm đến một sợi tóc của, cậu thấy có nực cười không? Anh ấy lạnh lùng, vô tâm, đáng sợ nhưng tại sao tôi lại luôn cố chấp yêu anh ấy hả? Cậu thấy tôi ngu ngốc không Gulf ? Cậu biết không,quán bar này vô cùng quen thuộc với tôi vì chính ở đây ba năm trước tôi đã lừa gạt và cướp mất người đàn ông cậu yêu đó. Cậu có muốn nghe sự việc không?”
Gulf yên vị ngồi trên ghế, im lặng không nói gì cũng như đang chờ đợi câu chuyện của Mild. Mild cười đau khổ rồi nhấc ly rượu Whiskey màu vàng sóng sánh dưới ánh đèn huyền ảo uống một hơi cạn sạch. Mild khuôn mặt đau khổ đến đáng thương, giọng nói run run cất lên:
“Ba năm trước chính tại quán bar này, cái ngày tôi phát hiện ra mình có thai. Cậu biết không đứa con này chính là của cái tên kẻ đã cưỡng bức lúc tôi mất nhà đó, lúc đó tôi chả biết tìm đến ai. Nhưng tôi lại nhớ đến sao không có ai. Còn có cả chồng của bạn thân mình cơ mà. Tôi rút máy điện thoại ra gọi cho Mew bảo anh ta đến. Anh ta đến thật đó Gulf à, nhìn thấy anh ta ở cửa tôi vội vàng lấy chiếc gói thuốc mê đổ vào cốc rượu của anh ta. Tôi thử lòng anh ta bằng cách tỏ tình nhưng cậu biết Mew phản ứng thế nào không? Mew đẩy tôi ra chán ghét nhìn tôi. Cũng đúng mà tôi có gì đáng quý đâu. Danh phận không! Trinh tiết cũng chẳng còn! Bị khinh thường là phải rồi! Tôi gạ Mew mãi anh mới uống ly rượu đó, sau khi anh bất tỉnh rồi tôi đưa anh ta về phòng dựng lên một cảnh hoan lạc. Vài ngày sau tôi tìm đến công ty đưa ra giấy khám thai bắt Mew phải chịu trách nhiệm rồi anh cũng phải cam chịu đồng ý chịu trách nhiệm thật. Gulf kanawut, cậu có thấy kế hoạch của tôi hoàn mỹ không? Nó hoàn mỹ vậy mà cậu lại trở về phá hỏng tất cả! Tại sao? Tại sao cậu lại trở về làm gì cơ chứ?”
Mild nói đến đây không kìm nén được cảm xúc mà khóc nấc lên một hồi. Ngước gương mặt đẫm lệ lên nhìn Gulf, Gulf cảm nhận được ánh nhìn của Mild có cái gì đó khác lạ mà cậu không thể hiểu nổi. Mild lại uống cạn một ly rượu Whiskey mạnh nữa, cơ thể của Mild ngày một nóng lên. Hơi men đã làm cậu mất đi lí trí, lời nói có chút mất kiểm soát:
“Gulf kanawut cậu biết không? Thứ tôi ghen tị với cậu không phải là gia thế cậu giàu, cũng không phải là cậu luôn may mắn hơn tôi mà thứ tôi ghen tị với cậu chính là tình yêu của anh ấy! Rõ ràng tôi là người đến trước hà cớ gì cậu lại có được tình yêu của anh ấy chứ? Hôm nay nhân lúc tôi say tôi muốn được xin lỗi cậu. Gulf kanawut tôi xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi cậu rất nhiều. Xin lỗi...”
Mild cúi gằm mặt cứ liên mồm nói ra những câu xin lỗi. Gulf như đã hiểu được sự tình, nhìn Mild với ánh mắt thương hại tiến lại gần định đỡ cậu dậy nhưng cậu lại sững người lại khi nghe thấy Mild nỉ non nói một câu rất nhỏ dưới những tạp âm ồn ào của vũ trường, Gulf không thể nghe rõ cậu ta nói gì nhưng lời nói của Mild lại làm Gulf vô cùng thắc mắc.
“Chi...em xin lỗi!”
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro