Ngoại Truyện 2


Đi theo cậu cảnh sát đó đến phòng thẩm vấn hai người ngồi đối diện nhau. Lúc này đã đầy đủ ánh sáng nên anh có thể thấy rõ hết vẻ đẹp của cậu. Cậu là người mang vẻ đẹp đặc trưng của người con trai Châu Á. Đôi mắt đen láy, sống mũi cao thẳng, nước da trắng hồng, gương mặt toát lên vẻ đẹp khả ái nhưng thần thái cậu toát ra lại trái ngược hoàn toàn. Cả người cậu chỉ có sự lạnh lùng, cương nghị không còn là dáng vẻ nam sinh ngày đó nữa rồi cậu lãnh đạm tra hỏi anh:

"Lý do? Tại sao anh lại làm vậy?"

Jun maurer ngả người về phía sau giọng nói đùa bỡn:

" Khoan hãy thẩm vấn! Cậu bé em không nhớ ra anh à? Tên em là gì vậy?"

Cậu nhìn Jun với ánh mắt nghi ngờ. Anh nói cậu không nhớ ra anh? Cậu và cái tên tội phạm nguy hiểm này từng gặp qua nhau sao? Cậu lên tiếng thắc mắc hỏi lại:

"Tôi có từng gặp qua anh sao? Mà anh nói là không nhớ?"

"Em tên là gì?"

" Ừm.... tôi là James Jirayu. Mà tại sao anh lại nói tôi không nhớ anh?"

Jun maurer khẽ nhẩm lại ba chữ "James Jirayu" một lần nữa. Như thể anh đang cố khắc ghi thông tin gì đó quan trọng. Jun maurer tiệm sách đến gương mặt của James Jirayu, ngắm nhìn gương mặt, vẻ đẹp của cậu rõ hơn. Cậu bé năm 20 tuổi cứ đòi phải đưa anh đến đồn cảnh sát bây giờ đã quyến rũ như thế này, thật là một sự thách thức lớn của những tên tội phạm như anh mà. James Jirayu bị ánh mắt nóng bỏng của anh chiếu trên người mình với ý tứ không được tốt đẹp nên gương mặt cậu trở nên thẹn đỏ ngượng ngùng, giọng nói lắp ba lắp bắp:

" Anh... làm cái gì đấy? Anh nghiêm túc lại cho tôi!"

"Ồ.... Thật sự không nhớ rồi"

Jun maurer lại ngả người về phía sau, ngắm nhìn gương mặt đỏ ửng ngại ngùng của cậu mà nói bóng gió. James nhìn Jun cứ vòng vo mãi không thèm đi thẳng vào vấn đề bản tính tò mò trẻ con trong cậu lại trỗi dậy. Cái tên chết tiệt này thách thức giới hạn của cậu sao? James đứng phắt dậy túm lấy cổ áo của Jun tức giận quát to:

"Jun maurer! Rốt cuộc anh muốn nói cái quái gì? Anh nói nhanh đi, tôi thật sự còn rất nhiều việc phải làm. Không phải cứ ngồi với anh chơi cái trò "bí mật bật mí" này mãi được"

Nụ cười trên môi Jun càng ngày càng sâu hơn. Cậu trai nhỏ này có chút đáng yêu! Để tránh cậu tức giận thêm,anh đành phải mở miệng nói sự thật:

"Haiz.... em chả còn là cậu nhóc 20 tuổi cứ ôm chân anh đòi đưa đến đồn cảnh sát vì tội cưỡng dâm đứa bé gái năm ấy cả! Em bây giờ nóng tính hơn rồi!"

James ngẩn người. Cậu bắt đầu lục lọi mọi ký ức về thời điểm trước đó, gương mặt cậu bắt đầu chuyển sang đỏ ửng, đỏ vì tức giận. Cậu đã nhớ rất tất cả mọi chuyện rồi.

Là 5 năm về trước. Trong lúc cậu đang đi từ siêu thị về thấy một gã đàn ông tầm 23 tuổi đang nói chuyện với một bé gái. Bé gái đó khóc rất nhiều trên người còn có những vết bầm tím, quần áo thì vô cùng xộc xệch mà cái gã đó gương mặt giống y một tên háo sắc. Cậu là một sinh viên đại học Cảnh sát nào có thể trơ mắt nhìn? James lao về phía đó định đánh cho gã đó một trận nào ngờ tay nghề của cậu còn quá non, chưa đánh được hắn đã bị tên đó tung ra vài quyền vô cùng mạnh hạ gục cậu trong chốc lát. Cậu chỉ còn cách kéo đứa bé ra xa rồi ôm chân hắn đòi đưa hắn đến đồn Cảnh Sát. Chiêu đó là nhằm đánh lạc hướng hắn để cho bé gái đó chạy đi nhưng giằng co một hồi mà cô nhóc đó không thèm chạy đi, cứ nhìn cậu và cái tên háo sắc đó mà khóc mãi. Mãi một lúc kêu than với cái tên đó, James cảm nhận cơn đau từ gáy rồi bỗng ngất lịm đi, đến lúc tỉnh lại đã không thấy hắn và cô bé gái đó nữa rồi.

James nhìn Jun đang cười nham nhở, cậu tức giận đập bàn chỉ thẳng tay vào mặt hắn quát to:
"Jun maurer! Thằng cha này! Năm đó anh đưa cô bé đó đi đâu và làm gì rồi? Nói mau!"

Jun không tức giận khi có người dám chỉ thẳng tay vào mặt mình. Anh khẽ nằm lấy ngón tay cậu,một lực mạnh kéo cậu vào lòng. James hoàn toàn bất ngờ trước hành động của Jun cậu giãy giụa nhưng lại càng bị anh giữ chặt lại. Anh khẽ nâng gương mặt cậu lên,những ngón tay vuốt ve ngang dọc gương mặt xinh đẹp, anh nhẹ nhàng hỏi cậu:

"

" Chẳng lẽ trong mắt em anh là kẻ thích cưỡng dâm lắm à?"

"Đúng! Anh chính là tên háo sắc! Tên cầm thú!"

" Ồ... Vậy em có muốn thử không?"

James vừa hoảng sợ vừa tức giận trước câu nói vô sĩ của Jun. Cái thằng cha khốn nạn này...muốn giở trò cưỡng dâm cậu? Mơ đi! James tay nắm chặt lại một quyền thức vào bụng của Jun .Jun đau điếng người nới lỏng tay. James lợi dụng thời cơ thoát khỏi vòng tay của tên "sói già". Chưa dừng ở đó cậu tiếp tục tặng cho Jun một cú đá vào bụng khiến anh bay ra xa. James nhìn Jun nằm ôm bụng ở đó mà phì cười. Cậu hắng giọng, khôi phục lại trạng thái lạnh lùng bình thường của một nam cảnh sát, cao giọng:
“ Kun! Vào áp giải tên 4337 này đi! Thẩm vấn xong rồi!”

Rồi cậu cũng quay lưng lạnh lùng bước đi Jun maurer ôm bụng đằng sau nhìn bóng lưng cậu rời đi mà nghiến răng nói:

"James Jirayu, em được lắm! Sau này tôi sẽ khiến em phải hối hận vì đã chọc tức tôi!"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #mewgulf