Chương 15

Phác Thành Huấn trở về công ty gần mười một giờ.

Trợ lý Lâm mang theo hai bản tài liệu cần ký tên tới, "Hội đồng quản trị bên kia rất coi trọng dự án mới, Phác đổng nói muốn anh đích thân theo dự án này."

Phác Thành Huấn gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Trợ lý Lâm, "Tâm trạng Phác Tổng rất tốt sao?"

Phác Thành Huấn phủ nhận, "Không có."

Trợ lý Lâm cũng không truy hỏi đến cùng, chỉ hỏi, "Còn nữa, ông Phác gọi điện thoại tới, muốn anh tuần sau tìm thời gian về nhà ăn cơm."

Nói là ăn cơm, kỳ thực chính là xem mắt.

Phác Thành Huấn có kinh nghiệm, lần đầu tiên không biết ý đồ của bố mình, chỉ cho là thật sự có nghiệp vụ mới mở rộng, kết quả đến nơi mới biết là đi xem mắt.

Thế là lần thứ hai, Phác Thành Huấn từ chối bất kỳ cuộc gặp riêng nào, nếu có đàm phán nghiệp vụ thật sự thì trực tiếp theo quy trình công ty.

Biết Phác Thành Huấn không dễ lừa, ông Phác cũng biết nâng cấp chiêu trò, ông lấy lý do bảo Phác Thành Huấn về nhà ăn cơm, cũng gọi đối tượng xem mắt về nhà cũ ăn cơm.

Phác Thành Huấn có thể từ chối một hai lần, nhưng không thể lần nào cũng không về nhà cũ.

Những anh em họ khác, mỗi một hai tháng đều sẽ về nhà cũ thăm ông Phác một lần. Phác Thành Huấn không về cũng không ra thể thống gì.

Cho nên mỗi lần phải về nhà cũ ăn cơm, tâm trạng Phác Thành Huấn đều rất tệ. Mà hôm nay...

Trợ lý Lâm liếc nhìn Phác Tổng.

Phác Thành Huấn chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết, không hề tỏ ra phản cảm, thậm chí còn có vài phần mong đợi?

Trợ lý Lâm nghi ngờ có phải mình nhìn nhầm rồi không, nhưng hôm nay Phác Tổng thật sự rất vui. Nếu là trước đây cậu ta nói vậy, khuôn mặt không chút cảm xúc của Phác Thành Huấn sẽ như bị băng giá bao phủ.

"Không có gì nữa thì tôi xin phép ra ngoài."

Trợ lý Lâm rời đi, Phác Thành Huấn vẫn ngồi yên bất động.

Vài phút sau.

Phác Thành Huấn có động tác, hắn lấy giấy chứng nhận kết hôn từ trong túi ra.

Hắn cẩn thận vuốt ve quyển sổ bìa đỏ, sao lại không có cái vỏ bảo vệ nào vậy, nhìn rất dễ hỏng.

Phác Thành Huấn mở quyển sổ bìa đỏ ra, trên đó viết--

Người giữ giấy chứng nhận: Phác Thành Huấn.

Phác Thành Huấn không phải là chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, hắn từng nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ cùng Kim Thiện Vũ cứ thế sống cả đời. Chẳng qua, Kim Thiện Vũ không cho hắn cơ hội nói ra miệng.

Cũng may là chưa nói ra miệng.

Nếu không hắn đầu óc nóng lên, ngược lại biến thành trò cười.

Sau này, Phác Thành Huấn không còn nghĩ đến chuyện kết hôn nữa.

Chỉ có kẻ ngốc mới kết hôn.

Hắn thỉnh thoảng nhìn thấy mấy cặp tình nhân dính nhau trên đường, cũng sẽ âm thầm nghĩ, thân mật đến mấy thì cũng vậy, sớm muộn gì cũng chia tay.

Thế mà, chưa đầy một tháng Kim Thiện Vũ vào làm, hai người đã nhanh chóng đăng ký kết hôn. Còn nhanh hơn cả lúc xác định quan hệ.

Hàng mi đen nhánh che khuất màu mắt, tầm mắt Phác Thành Huấn dừng trên khuôn mặt Kim Thiện Vũ, cậu cười rạng rỡ, trong mắt lấp lánh ánh sao.

Lần đầu tiên Phác Thành Huấn gặp Kim Thiện Vũ, cậu cũng đang cười.

Đôi mắt của Kim Thiện Vũ như biết nói, khi vui hay khi giận đều đặc biệt sinh động, luôn khiến người ta không thể rời mắt.

Chỉ là kết hôn theo thỏa thuận, Kim Thiện Vũ cười vui vẻ như vậy làm gì?

Ánh mắt Phác Thành Huấn rơi vào chính mình, khóe môi cong lên một nụ cười như có như không.

Lúc chụp ảnh hắn có cười sao?

Phác Thành Huấn không nhớ rõ, nhưng luôn cảm thấy mỗi khi ở trước mặt Kim Thiện Vũ, hắn đều không kiềm chế được mà lộ ra vẻ không có tiền đồ.

Hắn "bộp" một tiếng đóng giấy chứng nhận kết hôn lại, nhét vào ngăn kéo, không nhìn bộ dạng ngốc nghếch của mình nữa.

Trên bàn còn đặt tài liệu do trợ lý Lâm đưa tới, Phác Thành Huấn mở ra, ánh mắt dừng trên tài liệu, nhưng tâm tư xao động, xem nửa ngày cũng không lọt chữ nào vào đầu.

*

Bên kia.

Kim Thiện Vũ cầm tấm thẻ đen do Phác Thành Huấn đưa cho.

Cậu không cảm thấy xấu hổ, đầu tiên đi dạo một vòng cửa hàng đồ xa xỉ, "cướp sạch" đồng hồ kiểu mới, trang sức, khuy măng sét, cà vạt, v.v... mà bình thường không nỡ mua.

Kim Thiện Vũ từ khu trang sức đi sang khu quần áo.

Cậu thích các loại quần áo đẹp, bao gồm cả váy.

Kim Thiện Vũ có yêu cầu đặc biệt cao đối với váy, còn kén chọn hơn cả mua quần áo nam. Quần áo đẹp thì nhiều, nhưng quần áo vừa đẹp vừa phù hợp thì không nhiều như vậy.

"Tiên sinh, anh có thể xem qua chiếc này, mẫu cao cấp của cửa hàng chúng tôi, làm thủ công hoàn toàn." Nhân viên cửa hàng chỉ vào chiếc váy dài màu trắng trên người người mẫu.

"Chắc là mua cho bạn gái nhỉ, cô ấy chắc chắn sẽ thích lắm."

Kim Thiện Vũ nhớ lại chuyện hồi nhỏ.

Lần đầu tiên cậu mặc váy. Khoảng sáu bảy tuổi, Kim Thiện Vũ không nhớ rõ chính xác là mấy tuổi.

Cậu vui vẻ đứng trước gương, nâng niu vuốt ve vạt váy xòe.

Hôm đó, người bố ít khi về nhà của Kim Thiện Vũ tình cờ về nhà.

Khi nhìn thấy Kim Thiện Vũ mặc váy, ông như nhìn thấy thứ gì ghê tởm, mắng chửi thậm tệ.

"Kim Thiện Vũ mày là đồ biến thái à? Thằng con trai nào lại mặc váy, đây là hành vi bệnh hoạn, là biến thái!!!"

"Sau này không được mặc cái thứ này ra ngoài làm mất mặt nữa."

Người bố của Kim Thiện Vũ trước mặt người làm, lột sạch váy của Kim Thiện Vũ. Không cho cậu mặc bất kỳ quần áo nào, cứ để cậu trần truồng đứng đó, ép Kim Thiện Vũ cắt vụn váy, đồng thời lớn tiếng thừa nhận "sai lầm" của mình, chấp nhận sự soi mói của mọi người.

Kim Thiện Vũ vừa khóc vừa xin lỗi: "Con xin lỗi, con sai rồi. Chỉ có biến thái mới mặc váy thôi."

mẹ của Kim Thiện Vũ đúng lúc đó về nhà, bà cãi nhau một trận lớn với bố của Kim Thiện Vũ, bố của Kim Thiện Vũ chỉ vào mũi bà mắng:

"Xem cô sinh ra thằng con trai tốt đẹp chưa kìa, nếu để người khác nhìn thấy, còn không biết sẽ cười nhạo tôi thế nào. Tại sao cô lại sinh ra một thằng biến thái!?"

Kim Thiện Vũ sợ đến phát run, cậu nhào vào lòng mẹ, nghẹn ngào hỏi.

"Mẹ ơi, con là biến thái sao?"

mẹ của Kim Thiện Vũ dịu dàng lau đi vết nước mắt trên má cậu, đến bây giờ Kim Thiện Vũ vẫn còn nhớ rõ, nụ cười của mẹ ngày hôm đó như một tia nắng ấm áp, chiếu vào nơi tối tăm ẩm ướt.

"Vũ Vũ của chúng ta chỉ là nhiệt tình theo đuổi cái đẹp, theo đuổi sự thể hiện bản thân hơn người khác mà thôi. Mặc quần hay mặc váy, cũng chỉ là một cách thể hiện phong cách cá nhân, không cần sự thấu hiểu của bất kỳ ai, bao gồm cả bố."

...

"Tiên sinh?"

Nhân viên cửa hàng còn tưởng Kim Thiện Vũ đang do dự, đang chuẩn bị khuyên thêm vài câu, thấy Kim Thiện Vũ cười rạng rỡ.

"Không phải bạn gái, là tôi mặc."

...

Kim Thiện Vũ chưa bao giờ cảm thấy mình nghèo, nhưng cũng chưa bao giờ mua sắm đồ xa xỉ không có chừng mực, trước đây cậu cảm thấy mấy cậu ấm cô chiêu đó thật bại gia, bây giờ cậu cảm thấy trước đây mình thật giả tạo.

Cái gì mà không có chừng mực.

Chỉ là cậu không có nhiều tiền để mang hết đi thôi.

Buổi chiều Kim Thiện Vũ còn phải đi làm, chọn giao hàng tận nhà, điền phiếu giao hàng, bước chân vui vẻ rời đi.

Tiêu xài gần hết, cậu chọn một nhà hàng trông rất đắt tiền. Ngay cả người kén chọn như Kim Thiện Vũ, khi nhìn thấy món cháo tôm tươi 1888 tệ trên thực đơn cũng không khỏi lưỡi không khỏi kinh ngạc.

"Món cháo này, có gì khác biệt sao?"

Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, "Nấu thủ công, nguyên liệu tươi ngon."

Kim Thiện Vũ nhướng mày, nghe có vẻ rất hù dọa, nhìn là biết không đáng giá.

"Cho một phần."

Nhân viên phục vụ: "?"

"Cái này cũng cho một phần, còn cái này nữa." Kim Thiện Vũ chỉ vào mấy món ăn kèm trên thực đơn, lại chọn hai món ăn vặt.

"Cửa hàng có giao hàng không?"

"Có thưa tiên sinh, giao hàng thì cần trả thêm phí đóng gói và phí giao hàng. Để đảm bảo món ăn của chúng tôi được giao đến tay khách hàng trong thời gian nhanh nhất, mỗi nhân viên giao hàng chỉ nhận một đơn tại cùng một thời điểm."

Nhân viên phục vụ nói một tràng dài, Kim Thiện Vũ chỉ nghe hiểu một câu: cần thêm tiền.

"Những món tôi vừa gọi mỗi thứ thêm một phần, phiền cậu giao đến văn phòng tổng giám đốc tầng cao nhất của tập đoàn MX giúp tôi."

"Vâng, thưa tiên sinh."

Kim Thiện Vũ cảm thấy mình thật quá lương thiện, ra ngoài ăn cơm cũng không quên mua cho Phác Thành Huấn một phần. Mặc dù dùng thẻ của Phác Thành Huấn.

*

Phác Thành Huấn khó khăn lắm mới tĩnh tâm lại được, trợ lý Lâm gõ cửa mang tài liệu đến.

"Phác Tổng, đây là báo cáo tài chính quý trước, còn có kế hoạch hoạt động quý sau do trưởng phòng bộ phận thị trường nộp lên." Phác Thành Huấn gật đầu, trợ lý Lâm do dự vài giây, Phác Thành Huấn đã mở miệng.

"Nói."

"Là như vầy, lễ tân nói nhận được một phần cơm của Mộng Hoa Cư, ghi chú là giao cho văn phòng tổng giám đốc. Tôi nghĩ có thể là Đoạn Bạch nhờ người giao, trước đây đã nói với cậu ấy đừng giao nữa, yên tĩnh được mấy ngày, hôm nay lại..."

Phác Thành Huấn nghe không chút cảm xúc, đột nhiên nhận được một tin nhắn từ Kim Thiện Vũ.

[Giá khác nhé] Đặt cho cậu phần cơm trưa tình yêu, đừng cảm động quá nhé.

"Nhưng anh yên tâm, tôi sẽ cho người xử lý ngay... gì cơ?" Trợ lý Lâm ngây người một lúc.

Giao.... giao lên sao?

Trợ lý Lâm nghi ngờ mình có nghe nhầm không.

Phác Thành Huấn nói: "Không phải Đoạn Bạch gọi."

Như đang giải thích, nhưng không có ý định nói thêm. Trợ lý Lâm chỉ có thể tự mình tiêu hóa, tận tụy và máy móc gật đầu.

"Vâng, tôi sẽ cho người giao lên ngay."

...

Mười phút sau.

Thẩm Trình nhận được một bức ảnh bữa trưa không tính là thịnh soạn, nhưng giá cả không hề rẻ.

Thẩm Trình: "?"

Cái này có gì đáng chụp sao? Cũng không phải lần đầu tiên ăn.

Anh ta đang hoang mang, bỗng nhìn thấy tin nhắn Phác Thành Huấn gửi tới.

[Lộc cộc] Bữa trưa Kim Thiện Vũ mua cho tôi.

Thẩm Trình: "................."

[Lộc cộc] Quên nói với cậu, chúng tôi đăng ký kết hôn rồi.

[Lộc cộc] Người chưa kết hôn có lẽ không biết, giấy chứng nhận kết hôn trông như thế này đây / hình ảnh

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro