Chương 22

Ngày hôm sau.

Kim Thiện Vũ tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trong lòng Phác Thành Huấn, cậu ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của hắn một lúc.

Không nói những thứ khác.

Gương mặt Phác Thành Huấn thật sự rất đẹp, sáng sớm đã có thể mê hoặc lòng người.

Kim Thiện Vũ đưa tay chạm vào hàng mi của hắn.

Phác Thành Huấn ngủ say không hay biết gì, ngón tay Kim Thiện Vũ di chuyển xuống dưới, chạm vào sống mũi của hắn.

Cuối cùng ấn nhẹ vào hạt châu trên môi Phác Thành Huấn.

Được rồi.

Tống Dã nói không sai.

Cậu vẫn còn thèm khát thân thể Phác Thành Huấn, có cơ ngực, có cơ bụng, sờ vào rắn chắc đàn hồi, lại còn có gương mặt đẹp trai này.

Lúc vùi đầu nấu ăn càng thêm gợi cảm.

Nhưng cũng không thể thay đổi được sự thật Phác Thành Huấn là một tên tra nam.

Kim Thiện Vũ vốn dĩ đã buông tay, cho dù khi gặp lại Phác Thành Huấn, quả thật có chút dao động cảm xúc.

Nhưng cậu cũng chỉ tự mình tiêu hóa, không định có bất cứ dây dưa gì với Phác Thành Huấn, nhưng lần này, là Phác Thành Huấn chủ động trêu chọc cậu.

Lần trước, cậu đã buông tay.

Lần này...

Lòng bàn tay Kim Thiện Vũ đặt lên ngực Phác Thành Huấn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ dưới nhiệt độ cơ thể nóng hổi.

Cậu nghĩ, tình cảm mà. Chính là chơi đùa lẫn nhau. Cậu lừa tôi, tôi lừa cậu.

Hơn nữa là Phác Thành Huấn lừa gạt cậu trước, chơi đùa tình cảm của cậu, cậu chỉ là báo thù thôi, cậu có gì sai sao?

Kim Thiện Vũ nhẫn tâm dùng sức véo một vết đỏ trên xương quai xanh của mình, đau đến mức hàng mi cậu run rẩy, nước mắt suýt nữa trào ra.

Nhẹ quá không được, vì thế sẽ không để lại dấu vết.

Kim Thiện Vũ nhẫn đau véo xong, lại kéo tay Phác Thành Huấn, đặt lên eo mình.

Quả nhiên lời thầy giáo nói là đúng, sách đến khi dùng mới hận ít, may mà cậu xem cũng không ít. Những truyện H nhỏ được lan truyền rộng rãi, cậu đều đã thưởng thức qua.

Đôi chân dài của Kim Thiện Vũ tùy ý gác lên, ép sát vào Phác Thành Huấn.

Sau đó nhắm mắt, "vô tình" đá vào Phác Thành Huấn.

Đá một cái vẫn chưa tỉnh, Kim Thiện Vũ lại đạp cái thứ hai.

...

Hôm qua Phác Thành Huấn vì Kim Thiện Vũ mà tâm trạng bất an, thức đến nửa đêm mới ngủ được.

Bây giờ cũng chưa tỉnh táo hoàn toàn, mắt còn chưa mở ra, chỉ là ý thức có chút tỉnh lại.

Còn chưa kịp động đậy, cảm giác lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ mềm mại, theo bản năng sờ soạng.

Là xúc cảm trơn tru mịn màng.

Phác Thành Huấn đột nhiên mở mắt, đối diện là gương mặt tinh xảo như búp bê của Kim Thiện Vũ.

Hơi thở của hắn không tự chủ được tăng nhanh, rất nhanh hắn liền ý thức được xúc cảm đó đến từ--

Kim Thiện Vũ.

Hắn không chỉ đặt tay lên eo Kim Thiện Vũ, còn... còn thò tay vào vạt áo...

Con ngươi chấn động!

Phác Thành Huấn ý thức được mình vừa làm gì, theo bản năng muốn rút tay về, chỉ cần tốc độ của hắn đủ nhanh, sẽ không bị phát hiện...

Mới lạ.

"Phác Thành Huấn."

Phác Thành Huấn sợ hãi run tay, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Kim Thiện Vũ, nhất thời không biết nên rút tay về, hay là không động đậy.

"Sờ đủ chưa?"

Phác Thành Huấn nhanh chóng rút tay về, hắn nói, "Tôi có thể giải thích."

"Ồ." Kim Thiện Vũ mắt không chớp nhìn hắn, "Cậu giải thích đi."

Phác Thành Huấn: "..."

Nên nói thế nào?

Nói hắn ngủ quên, tay không biết thế nào lại thò vào áo Kim Thiện Vũ?

Nghe có vẻ như đang biện minh.

Khoan đã.

Con ngươi Phác Thành Huấn hơi giãn ra, hắn nhất thời cứng đờ không dám động đậy. Đối diện với ánh mắt như cười như không của Kim Thiện Vũ, bầu không khí ngượng ngùng đến cực điểm.

"Tôi không cố ý." Phác Thành Huấn chỉ có thể nói vậy.

"Vậy nên?" Kim Thiện Vũ cố ý dừng một chút, "Cậu định cứ như vậy đè lên người tôi sao?"

"Không phải."

Phác Thành Huấn đột nhiên ngồi dậy, rõ ràng hắn mới là người vượt giới hạn, nhưng phản ứng của hắn như thể bị ức hiếp.

Hắn lắp bắp nói, "Sáng sớm có phản ứng sinh lý là chuyện bình thường."

Sau đó nhanh chóng dùng chăn che chắn nửa thân dưới.

Kim Thiện Vũ hờ hững "Ồ" một tiếng, khẽ vuốt tóc, cố ý để lộ xương quai xanh.

Lông mày Phác Thành Huấn giật giật, hắn nhìn thấy một vệt đỏ khả nghi trên làn da trắng nõn.

Phác Thành Huấn: "?"

Chẳng lẽ là hắn làm?

Không thể nào?

Phác Thành Huấn bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, hắn đã cầm thú đến mức này rồi sao?

Nhưng sao hắn không có chút ấn tượng nào.

Mặc dù hắn thường xuyên làm những chuyện không thể miêu tả với Kim Thiện Vũ trong mơ, để trút giận. Nhưng đó chỉ là trong mơ.

Hơn nữa hắn không nhớ hôm qua có mơ những giấc mơ không lành mạnh.

Chẳng lẽ là vô thức tưởng đang mơ, rồi...

Mặt Phác Thành Huấn đỏ bừng.

Kim Thiện Vũ có vẻ như không biết gì cả.

Cổ họng Phác Thành Huấn trượt lên xuống, trong lòng càng thêm chột dạ, nếu Kim Thiện Vũ soi gương thấy, hắn phải giải thích thế nào?

Nhưng Kim Thiện Vũ bây giờ không biết gì cả, có vẻ như cũng đại phát từ bi tha thứ cho "tội ác lỗ mãng" của hắn hôm nay.

Kim Thiện Vũ đứng dậy đi rửa mặt thay quần áo.

Một lát sau, cậu từ phòng vệ sinh đi ra, "Hình như tôi bị côn trùng cắn, có thuốc mỡ hay gì không?"

"Hả?" Phác Thành Huấn chột dạ, không dám nhìn biểu cảm của Kim Thiện Vũ. "Chắc là có, tôi, tôi lát nữa hỏi dì giúp việc xem sao."

"Ồ, được."

Kim Thiện Vũ đi vào phòng thay quần áo, Phác Thành Huấn vội vàng bò dậy đi về phía phòng vệ sinh.

Kim Thiện Vũ vậy mà không chút nghi ngờ?

Hắn nghĩ là bị muỗi cắn?

Phác Thành Huấn nghĩ đến vệt đỏ kia, trong lòng lập tức tiếc nuối hối hận. Hắn đã làm rồi, sao hắn không nhớ gì cả.

Hôm qua hắn ôm Kim Thiện Vũ, hay là đè lên người cậu?

Chắc là ôm cậu nhỉ, Kim Thiện Vũ cũng không tỉnh, chứng tỏ hắn không có hành vi "bạo lực" gì đặc biệt.

Nhưng lúc sáng hắn tỉnh dậy, sao tay lại thò vào áo Kim Thiện Vũ?

Phác Thành Huấn cúi đầu nhìn bàn tay mình, dường như trên tay vẫn còn vương chút hơi ấm từ Kim Thiện Vũ.

Làn da của Kim Thiện Vũ vẫn mịn màng, vòng eo cũng vẫn mềm mại như thế.

Đầu óc Phác Thành Huấn bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Trước đây, mỗi chi tiết trong giấc mơ đều được hắn nhớ rõ ràng, khó khăn lắm mới làm được chút gì đó thật, lại chẳng nhớ gì.

Phác Thành Huấn cảm thấy đây là một chuyện rất nghiêm trọng.

Hắn phải nhờ trợ lý Lâm mua cho hắn chút thực phẩm chức năng bổ não, chuyện quan trọng như vậy sao có thể ngủ một giấc là quên sạch.

*

Khi cả hai đã ăn mặc chỉnh tề, Phác Thành Huấn không nhịn được mà nhìn vào xương quai xanh của Kim Thiện Vũ.

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo len cổ rộng, chỉ cần cử động nhẹ là có thể nhìn thấy.

Phác Thành Huấn đột nhiên nhớ đến những lời nói huênh hoang tối qua trước mặt ông cụ Phác.

Vợ chồng son có thể làm gì?

Hắn thật sự có tiền đồ, dám nghĩ dám làm.

"Cậu nóng sao?"

Kim Thiện Vũ ngước mắt nhìn hắn, trong đôi mắt như hạt thủy tinh ánh lên vẻ trong suốt.

Phác Thành Huấn muốn ôm lấy eo cậu, hôn lên.

Hắn đè nén suy nghĩ trong lòng xuống, "Có hơi."

"Lửa giận lớn vậy sao?" Ánh mắt Kim Thiện Vũ dừng trên chiếc áo len trắng của Phác Thành Huấn. "Hôm nay nhiệt độ chưa đến mười độ, nơi này gần núi, có thể còn thấp hơn."

Phác Thành Huấn đột nhiên cảm thấy chuyện này liên quan đến tôn nghiêm đàn ông, thế là nghiêm túc nói.

"Cậu biết đấy, tôi tập thể hình quanh năm, chắc chắn khỏe mạnh hơn những người có giờ giấc sinh hoạt không điều độ, đặc biệt là những nam nghệ sĩ trong giới giải trí chỉ có gương mặt đẹp."

Hắn nhấn mạnh nam nghệ sĩ trong giới giải trí.

Chỉ thiếu chút nữa là điểm danh Ôn Ngọc.

Kim Thiện Vũ mím môi, tính hiếu thắng của Phác Thành Huấn vẫn như xưa. Trước đây khi cậu tìm người mẫu khỏa thân, Phác Thành Huấn cũng luôn hỏi cậu, ai có vóc dáng đẹp hơn.

Đôi khi cậu cố ý khen người khác, Phác Thành Huấn sẽ "thô bạo" hôn cậu cho đến khi cậu đổi lời.

"Đứng đây làm gì?"

Giọng nói của ông cụ Phác từ phía sau truyền đến.

Hai người đứng trò chuyện trên hành lang, chắn đường ông cụ Phác từ ao cá trở về.

Quản gia phía sau tay xách một xô, bên trong đựng mấy con cá, nước bắn tung tóe.

Kim Thiện Vũ lùi lại một bước, chủ yếu là sợ bị bắn nước vào người, đây là bộ quần áo mới mua của cậu, mới mặc ngày đầu tiên.

Mặc dù không phải cà thẻ của cậu.

"Ông nội."

ông cụ Phác hừ nhẹ một tiếng, "Mấy giờ rồi mà còn chưa dậy?"

Mỗi khi về nhà cũ, Phác Thành Huấn đều dậy sớm để cùng ông cụ Phác câu cá hoặc đánh cờ.

Người lớn tuổi thường ngủ không ngon, năm sáu giờ đã tỉnh. Những anh chị em khác nếu ở nhà cũng đều ngầm hiểu mà cùng đi. Nhưng...

Hôm nay Phác Thành Huấn ngủ quên.

ông cụ Phác đợi đến tám giờ vẫn chưa thấy Phác Thành Huấn dậy, giận dỗi tự mình đi câu cá.

Phác Thành Huấn cũng không tìm lý do, chỉ đứng một bên nghe ông cụ Phác dạy dỗ.

"Nếu ai cũng như con, tập đoàn sụp đổ mất."

"Kết hôn rồi thì muốn làm gì thì làm sao?"

"Kết hôn rồi thì có thể phóng túng như vậy sao?"

...

ông cụ Phác hỏi một tràng mười câu, Kim Thiện Vũ đột nhiên hiểu ra thói quen độc miệng thỉnh thoảng của Phác Thành Huấn là di truyền từ ai.

Kim Thiện Vũ im lặng lắng nghe, giống như một người ngoài cuộc xem kịch hay.

Nói thế nào nhỉ?

Đứng trên góc độ của nhân viên, nhìn thấy ông chủ của mình bị mắng, có chút hả hê.

Phải làm sao đây?

Nếu không phải không đúng lúc.

Cậu còn muốn quay video lại.

**

Trên bàn ăn.

ông cụ Phác không còn châm chọc cậu như hôm qua, chỉ đảo mắt nhìn cậu một vòng.

Không biết thấy gì, dường như không thể chịu nổi, nhíu mày.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Kim Thiện Vũ cảm thấy, cặp vợ chồng giả của họ tạm thời coi như đã qua cửa ải. Vì ông cụ không còn dò xét hay hỏi cậu những câu hỏi sắc bén nữa.

Sau khi ăn xong, Phác Thành Huấn lái xe rời khỏi nhà cũ. Kim Thiện Vũ còn phải gặp người của công ty ủy thác.

Phác Thành Huấn: "Đây là gặp người nhà mà cậu nói sao?"

"Tài sản mẹ tôi để lại cho tôi, còn cậu với tư cách là người kia trên danh nghĩa của tôi, cùng đi không phải là gặp người nhà sao?"

Phác Thành Huấn: "..."

Kim Thiện Vũ nghĩ rằng cả hai đã kết hôn, mặc dù chỉ là thỏa thuận, nhưng cũng có thể tìm hiểu sơ qua về tình hình gia đình, thế là nói với Phác Thành Huấn.

"Sau khi mẹ tôi biết bố tôi ngoại tình, đã dùng tài sản chung của vợ chồng mua ủy thác cho tôi, sợ bố tôi tính kế lừa tiền của tôi, nên đã chọn ủy thác hôn nhân."

"Đợi khi tôi kết hôn có thể nhận hết, xem như vốn khởi nghiệp cho gia đình nhỏ."

"Vốn dĩ cũng là đôi bên cùng có lợi, tổng giám đốc Phác cũng không coi trọng chút tiền này của tôi, đúng không?"

Phác Thành Huấn mím môi, thì ra-

Kim Thiện Vũ đồng ý, không chỉ vì những điều kiện mà hắn đưa ra. Mà cậu cũng cần một đối tượng kết hôn theo hợp đồng.

Đôi mắt đen láy của Phác Thành Huấn thêm vài phần sâu thẳm, hắn cười tự giễu.

Sao hắn lại cho rằng, Kim Thiện Vũ đồng ý kết hôn hợp đồng là vì còn chút lưu luyến với hắn.

Xảo quyệt.

Rõ ràng Kim Thiện Vũ mới là người cần một đối tượng kết hôn hợp đồng hơn, kết quả lại là hắn thêm điều kiện dụ dỗ, Kim Thiện Vũ mới miễn cưỡng đồng ý.

Hay là, trước hắn, Kim Thiện Vũ thật ra có lựa chọn tốt hơn?

Chẳng lẽ là cái tên đại minh tinh kia?

Phác Thành Huấn hoàn toàn không cảm thấy hắn lúc này giống một kẻ ghen tuông, ngược lại còn có chút may mắn.

May mà hắn nghe lời Thẩm Trình, đi tìm Kim Thiện Vũ "đàm phán" trước một bước, nếu không, kế hoạch báo thù của hắn sẽ chết yểu mất.

Nhưng vừa nghĩ đến Ôn Ngọc là nghệ sĩ của Thẩm Trình, Phác Thành Huấn có chút giận lây. Thẩm Trình ký hợp đồng với ai không được, lại ký với một kẻ xảo quyệt như vậy.

Trong giới giải trí có bao nhiêu nghệ sĩ kết hôn bí mật, Ôn Ngọc tuyệt đối không phải là lựa chọn tốt nhất, chỉ có hắn mới là phù hợp nhất.

Về phương diện này, Phác Thành Huấn vẫn rất tự tin, ít nhất-

Hắn không có tính toán gì khác với Kim Thiện Vũ.

Mà trong giới giải trí đấu đá nhau, sau này ly hôn, biết đâu còn bị lôi ra để tung tin đồn hoặc bán thảm.

...

Kim Thiện Vũ thuận lợi nhận được tiền ủy thác, tổng cộng hơn 600 vạn, tâm trạng cậu rất tốt, định hào phóng một phen.

"Tổng giám đốc Phác, tối nay có rảnh không? Chân thành mời cậu đi ăn tối."

"Đây là cái gì? Thưởng sao!?"

"Có thể hiểu như vậy? Cho nên, nếu cậu có thể bớt chút thời gian trong trăm công nghìn việc, tôi sẽ rất vui."

Phác Thành Huấn đương nhiên hiểu Kim Thiện Vũ chỉ đang nói lời hay, cũng không có ý gì khác.

Nhưng khóe môi hắn không nghe lời mà hơi cong lên.

Hắn chỉ đang vui vì có thể tiếp xúc với Kim Thiện Vũ nhiều hơn, từ đó tiến thêm một bước thực hiện kế hoạch báo thù.

"Đương nhiên, tôi rất vinh hạnh." Phác Thành Huấn cong môi cười.

Kim Thiện Vũ bất ngờ trước sự hợp tác đột ngột của Phác Thành Huấn, vậy mà không nói móc cậu vài câu?

Lạ lùng!?

Kim Thiện Vũ tiếp tục nói.

"Thật ra mấy ngày trước tôi đã đặt nhà hàng, một nhà hàng tình nhân rất nổi tiếng, rất phù hợp với vợ chồng mới cưới như chúng ta."

Cậu nói chuyện mập mờ, Phác Thành Huấn nhướng mày. Trước đây Kim Thiện Vũ cũng luôn nói những lời mập mờ, lần nào hắn cũng mắc lừa, vì thế mà động lòng.

Nhưng Kim Thiện Vũ kiên quyết nói rằng cậu không có ý đó, là Phác Thành Huấn nghĩ nhiều.

Nhưng Phác Thành Huấn vẫn dựa vào mặt dày mà theo đuổi được người ta.

Hắn nghi ngờ Kim Thiện Vũ muốn giở trò cũ.

Bây giờ hắn không còn ngây thơ dễ lừa như trước đây nữa.

Kim Thiện Vũ đối xử với hắn thế nào, hắn cũng có thể trả lại y như vậy. Không phải là chơi trò mập mờ sao, ai mà không biết.

Nhà hàng mà Kim Thiện Vũ đặt không xa, lái xe một chút là đến.

Phác Thành Huấn lái xe, đến cửa có nhân viên giữ xe ra giúp đỗ xe, hắn đưa chìa khóa cho đối phương.

"Chờ một chút."

Kim Thiện Vũ kéo Phác Thành Huấn lại, dưới ánh mắt nghi ngờ của hắn, cậu khoác tay hắn, nghiêng đầu cười rạng rỡ.

"Như vậy mới giống như tình nhân đến nhà hàng tình nhân ăn tối."

Vẻ mặt Phác Thành Huấn lạnh nhạt, khinh thường những hành động nhỏ nhặt này của Kim Thiện Vũ, ngược lại còn trực tiếp hơn trước đây.

Trước đây chỉ là dụ dỗ uyển chuyển, bây giờ trực tiếp đụng chạm thân thể trắng trợn.

Nhân viên phục vụ mỉm cười tiến lên đón tiếp, "Mời hai vị đi lối này."

"Cảm ơn."

Hôm nay Kim Thiện Vũ mặc một bộ vest đen, cùng tông màu với bộ của Phác Thành Huấn. Nhìn thoáng qua chỉ thấy hai người vô cùng xứng đôi.

Bất kể là trang phục, nhan sắc hay khí chất.

"Anh Phác."

Giọng điệu của Kim Thiện Vũ rất nhẹ, giống như lông chim cố ý lướt qua tai Phác Thành Huấn.

Vẻ mặt Phác Thành Huấn không đổi sắc, hắn bây giờ là một người đàn ông trưởng thành, sẽ không dễ dàng bị trêu chọc như một thằng nhóc nữa.

Hắn nghiêng đầu nhìn Kim Thiện Vũ, dùng ánh mắt hỏi cậu "làm gì"?

Lông mi dài như cánh quạt của Kim Thiện Vũ run rẩy, trong đôi mắt đẹp như chứa đầy tình ý.

"Anh không tặng hoa cho em sao?"

Giọng điệu giống như đang làm nũng với người yêu.

"Tiên sinh, mua một bó hoa đi? Người yêu của anh đẹp như vậy, hoa đẹp xứng với người đẹp."

Người bán hoa cũng rất biết cách dỗ dành các cặp tình nhân, bất kể đã kết hôn hay chưa, những người đang yêu nhau nghe thấy những lời này đều sẽ vui vẻ.

Phác Thành Huấn hỏi "thích bó nào?"

Những người đến đây ăn tối đều là người giàu có, không quan tâm đ ến chút tiền mua hoa, chỉ quan tâm đ ến người nhận hoa có thích hay không.

Kim Thiện Vũ chọn một bó hoa cao điệu và rực rỡ, cậu nâng niu ngửi nhẹ, vẻ mặt trân trọng như đang cầm một món quà quý giá.

Phác Thành Huấn trả tiền, nhất thời không phân biệt được Kim Thiện Vũ đang giả vờ hay thật sự thích.

"Thích đến vậy sao?"

"Đương nhiên, đây là bó hoa đầu tiên anh tặng em." Giọng điệu vui vẻ của Kim Thiện Vũ lộ rõ sự phấn khởi.

Phác Thành Huấn ngẩn người trong giây lát.

Trong thời gian yêu nhau, hắn quả thật chưa từng tặng hoa cho Kim Thiện Vũ, nhưng cũng không phải là chưa từng tặng, vào ngày hắn nhận cúp trở về.

Hắn đã đặt hoa và bánh kem.

Chỉ là Kim Thiện Vũ không đến, cũng không bao giờ trả lời tin nhắn của hắn nữa.

Phác Thành Huấn không giải thích, chuyện cũ nhắc lại cũng chẳng có ý nghĩa gì, dù sao cũng đầy tiếc nuối.

Hắn nhàn nhạt "ừ" một tiếng, không nói gì thêm.

Nhân viên phục vụ dẫn họ vào bên trong, có màn trình diễn kết hợp giữa piano và cello, khắp nơi đều tràn ngập không khí lãng mạn.

"Chào mừng quý khách, cảm ơn quý khách đã ủng hộ và yêu thích nhà hàng của chúng tôi, mời hai vị ngồi vào bàn này."

"Đây là thực đơn, hai vị có thể xem qua, muốn gọi món ngay hay là hai vị bàn bạc trước?"

Kim Thiện Vũ nói lời cảm ơn, rồi quay sang nhìn Phác Thành Huấn, "Phác tiên sinh đây, muốn ăn gì?"

Phác Thành Huấn gọi hai món chính, gọi thêm món tráng miệng và một chai rượu vang.

"Cậu xem mà bổ sung thêm." Phác Thành Huấn gấp thực đơn lại, trả cho nhân viên phục vụ.

Kim Thiện Vũ cúi đầu nhìn thực đơn của mình, cậu không do dự nhiều, trước khi đến đã tìm hiểu qua một chút, muốn câu dẫn người ta, đương nhiên phải chu toàn hơn.

"Khẩu vị không đổi chứ?" Kim Thiện Vũ hỏi.

Phác Thành Huấn dừng lại một chút, "Không đổi."

"Tốt."

Kim Thiện Vũ gọi thêm vài món theo khẩu vị mà Phác Thành Huấn thích.

Không cần lo lắng ăn không hết, vì các món ở đây đều không phải là phần lớn.

"Tạm thời thế này đi." Kim Thiện Vũ trả thực đơn cho nhân viên phục vụ.

Nghe tiếng đàn du dương, ánh mắt Kim Thiện Vũ dừng trên cặp đôi thanh niên ngồi đối diện. Ánh mắt cậu dịu dàng, đáy mắt mang theo ý cười.

"Nhìn gì vậy?" Phác Thành Huấn hỏi.

"Không có gì, chỉ là cảm thấy dáng vẻ vụng về của chàng trai kia, rất giống lần hẹn hò đầu tiên của chúng ta."

"Lúc đó cậu cũng vậy, thấy gì cũng muốn mua cho tôi, như thể hận không thể tặng cả thế giới cho tôi."

Chàng trai đối diện cúi đầu nhìn thực đơn, thỉnh thoảng hỏi một câu, có muốn ăn cái này không, có muốn ăn cái kia không.

Quả thật có vài phần giống dáng vẻ của Phác Thành Huấn trước đây.

Phác Thành Huấn không đáp lời, vì hắn cũng không biết phải nói gì, lúc đó hắn thật sự rất muốn dâng tất cả những thứ tốt đẹp nhất đến trước mặt Kim Thiện Vũ.

Lúc đó vì một số lý do bất đắc dĩ, mà Kim Thiện Vũ cảm thấy hắn rất nghèo, chỉ dặn hắn đừng tiêu xài hoang phí như vậy.

"Cậu không có gì muốn hỏi sao?" Phác Thành Huấn nhìn cậu, chỉ cần hỏi một vài chuyện về quá khứ.

Ví dụ như vì sao hắn túng quẫn về kinh tế, vì sao lại chọn cùng trường với cậu.

Nhưng Kim Thiện Vũ không hỏi gì cả, chỉ cười, "Không quan trọng."

"Đối với tôi, hiện tại mới là quan trọng nhất, ví dụ như bữa tối hôm nay." Kim Thiện Vũ dừng một chút, giả vờ khoa trương nói.

"Cậu biết tôi sợ cậu từ chối đến mức nào không?"

"Kim Thiện Vũ." Phác Thành Huấn thở dài, "Đôi khi cậu khiến tôi không phân biệt được thật giả, đôi khi cảm thấy cậu diễn quá giả."

Kim Thiện Vũ chớp mắt, ánh mắt không còn là ánh mắt nhìn người yêu nữa, giọng điệu mang theo chút trách móc. "Tôi còn tưởng tổng giám đốc Phác sẽ tiếp tục phối hợp."

"Tổng giám đốc Phác diễn không nổi nữa sao?"

"Sao có thể." Giọng điệu của Phác Thành Huấn có chút mỉa mai, "Tôi chỉ cảm thấy cậu có năng khiếu diễn xuất rất tốt, Thẩm Trình thật sự nên ký hợp đồng với cậu vào giới giải trí."

Kim Thiện Vũ dừng lại một chút, tiếp tục trò chuyện theo chủ đề này. "Nhưng nếu vậy, hợp đồng hôn nhân của tôi và tổng giám đốc Phác sẽ không còn tồn tại, vì tôi có thể sẽ tìm một người trong giới để tạo CP."

"Ôn Ngọc?"

"Tôi tưởng tổng giám đốc Phác không quan tâm đ ến giới giải trí, không ngờ lại nhớ rõ Ôn Ngọc như vậy."

Ôn Ngọc không phải là một đại minh tinh nổi tiếng, chỉ đóng vài bộ phim truyền hình, coi như là nổi tiếng chút ít. Nhưng Phác Thành Huấn biết cũng không có gì lạ.

Hắn và Thẩm Trình là bạn bè, có lẽ đã từng ăn tối cùng nhau.

"Đương nhiên, cậu ta dám tán tỉnh vợ tôi ngay trước mặt tôi vào buổi tối, tôi không nên biết sao?"

Kim Thiện Vũ khẽ dừng, cậu tưởng Phác Thành Huấn không quan tâm hoặc không coi là thật. Lúc đó giọng điệu của Tống Dã cũng chỉ là nói đùa.

"Chỉnh lại một chút, chỉ là cùng nhau chơi game."

"Vậy nếu không phải tôi, có phải sẽ là cậu ta không?" Phác Thành Huấn hỏi.

"Câu trả lời này quan trọng sao?" Kim Thiện Vũ hỏi ngược lại.

"Cậu muốn nghe câu trả lời nào?"

"Nếu là có, tôi sẽ trả lời cậu một cách nghiêm túc. Nếu không phải, vậy cũng không cần thiết phải trả lời. Dù sao..." Kim Thiện Vũ cong môi cười, giọng điệu mập mờ nói.

"Tối nay là buổi hẹn hò của hai chúng ta, cứ nhắc đến người không liên quan làm gì."

Dù biết Kim Thiện Vũ cố ý nói vậy, nhưng Phác Thành Huấn vẫn cảm thấy câu nói này đặc biệt êm tai.

Còn dễ nghe hơn tiếng đàn trong nhà hàng.

"Cậu nói đúng."

"Xin phép làm phiền." Nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn đến.

Anh ta rót rượu vang cho hai người, "Có thể nếm thử rượu khai vị của chúng tôi trước."

Kim Thiện Vũ nâng ly rượu lên, tư thái tao nhã như thể ngày thường cậu vẫn ăn uống như vậy.

Phác Thành Huấn vẫn luôn biết rằng, chỉ cần Kim Thiện Vũ muốn, cậu luôn có thể duy trì vẻ ngoài hoàn hảo trước mặt người khác.

Khi cả hai uống rượu và nếm thử món khai vị. Nhân viên phục vụ bưng món chính lên bàn, giới thiệu:

"Sườn cừu non, thêm hương thảo và tiêu đen, ăn kèm sốt rượu vang đỏ, không có mùi tanh của thịt cừu."

Tốc độ phục vụ món ăn Pháp không nhanh, đủ thời gian cho khách hàng thưởng thức, để đảm bảo hương vị, cũng từ từ bưng lên.

Thấy hai người ăn gần xong, nhân viên phục vụ lại bưng lên một món ngon khác, "Nghêu xanh hầm rượu vang trắng."

"Đều là nguyên liệu tươi ngon, khi ăn có mùi kem, còn có chút hương chanh nhạt để khử mùi tanh."

Kim Thiện Vũ khẽ gật đầu, nhân viên phục vụ bưng món ăn xong lại đứng sang một bên.

"Súp tôm hùm đặc của nhà hàng này khá ngon, cậu có muốn thử không?" Phác Thành Huấn nhớ ra hình như Kim Thiện Vũ không gọi món này.

"Không cần."

Kim Thiện Vũ không chút do dự từ chối, "Tối nay chỉ muốn cùng tổng giám đốc Phác thưởng thức cùng một món ngon."

Phác Thành Huấn bị dị ứng với các loại tôm, trong thực đơn của hắn sẽ không có bất kỳ món ăn nào liên quan đến tôm.

Phác Thành Huấn không thừa nhận mình bị câu dẫn, giọng điệu nhàn nhạt, "Tùy cậu."

Một bữa tối, vừa trò chuyện vừa uống rượu mất gần ba tiếng đồng hồ.

Khi hai người ra khỏi nhà hàng, đã hơn tám giờ.

Cả hai đều uống rượu, trên đường về nhà không ai lái xe được. Vì vậy Phác Thành Huấn đã gọi tài xế trước, bây giờ đang đợi trong xe.

Phác Thành Huấn: "Về nhà?"

Kim Thiện Vũ vốn định nói đi xem phim tiếp.

Nhưng vừa nghĩ đến, bây giờ vẫn chưa đến mức đó, ăn tối là đủ rồi, hơn nữa uống chút rượu, có vài hành động không suy nghĩ cũng là bình thường.

Đây là một cơ hội tốt.

Kim Thiện Vũ: "Về nhà."

Tài xế không nói gì, im lặng như thể không tồn tại, chỉ cần lái xe ổn định là được.

Trên đường về nhà, cả hai không giao tiếp nhiều. Lên lầu, mở cửa vào nhà, dừng trước cửa phòng của mình.

"Vậy thì, chúc ngủ ngon, tổng giám đốc Phác."

"Ngủ ngon."

Tối nay có thể coi là đêm hòa thuận nhất kể từ khi hai người gặp lại.

Tốt đẹp như thể vẫn đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt.

Phác Thành Huấn cảm thấy những ngày tiếp theo cứ như tối nay cũng không tệ. Không thể nào qua tối nay lại đối đầu nhau như trước được.

Hắn cởi áo khoác vest, tháo cà vạt, tháo đồng hồ, đang chuẩn bị đi rửa mặt, điện thoại đột nhiên vang lên.

Nhìn thấy tên Kim Thiện Vũ hiển thị trên màn hình, không chắc cậu có bấm nhầm hay không, nhưng vẫn bấm nghe.

"Sao vậy?"

"Hình như máy nước nóng trong phòng tắm của tôi không ra nước nóng." Giọng nói của Kim Thiện Vũ nghe có chút run rẩy, như thể đang lạnh.

"Tôi qua xem." Phác Thành Huấn cúp điện thoại rồi đi về phía phòng của Kim Thiện Vũ.

Hắn gõ cửa, Kim Thiện Vũ không mở, hắn dứt khoát đẩy cửa bước vào.

Đèn phòng tắm sáng, còn nghe thấy tiếng nước chảy.

"Kim Thiện Vũ." Phác Thành Huấn gọi tên cậu.

"Cậu vào đi."

Tiếng nước dừng lại, Kim Thiện Vũ tắt vòi sen, sàn nhà vẫn còn ướt.

Kim Thiện Vũ chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, nhưng bị ướt sũng dính chặt vào người.

Không chỉ làm lộ ra vòng eo thon thả, mà còn có thể nhìn thấy màu da qua lớp áo sơ mi trắng.

"Cậu đến rồi." Yết hầu Kim Thiện Vũ trượt lên xuống, lạnh đến mức run rẩy, khớp ngón tay trắng bệch, môi cũng mất đi màu đỏ tươi.

Giữa mùa đông lạnh giá, dù trong phòng có bật lò sưởi, nhưng nước lạnh vẫn dội thẳng vào người.

Kim Thiện Vũ rụt người, giọng nói vẫn còn run rẩy, "Tôi vừa thử lại, vẫn không ra nước nóng."

Phác Thành Huấn nhíu mày.

"Quần áo ướt hết rồi sao không thay ra?"

"Tôi nghĩ tắm xong sẽ thay, ra ngoài lấy quần áo phiền phức. Cậu giúp tôi xem..."

Một chiếc khăn tắm trùm lên đầu, trước mắt Kim Thiện Vũ tối sầm lại, nghe thấy giọng nói của Phác Thành Huấn, trong không gian nhỏ hẹp vang lên rõ ràng như đang nói bên tai cậu.

"Khoác vào."

Tóc Kim Thiện Vũ cũng ướt đẫm, Phác Thành Huấn kéo cậu ra ngoài, công tắc đang xoay về phía nước nóng, quả thật không ra nước nóng.

Hắn không do dự nhiều, "Tôi xem thử, cậu qua phòng tôi tắm trước đi."

Kim Thiện Vũ: "?"

Không phải.

Cậu cố ý dội nước lạnh lên người, không phải để nghe câu này.

"Như vậy phiền phức lắm, cậu giúp tôi xem..."

"Nếu cậu không muốn bị cảm, ốm yếu phải uống thuốc cả tuần thì mau qua đó đi. Cơ thể của mình thế nào, không biết sao?"

Giọng điệu của Phác Thành Huấn không tốt lắm, Kim Thiện Vũ dừng một chút, không chắc có phải Phác Thành Huấn đã hết kiên nhẫn hay không.

Hay là chơi chán trò chơi giả vờ yêu đương trẻ con này rồi.

"Ồ. Vậy tôi không khách sáo nữa."

Kế hoạch của Kim Thiện Vũ không thành công, nhưng cũng không nản lòng. Vốn dĩ cũng không cảm thấy Phác Thành Huấn bây giờ dễ câu dẫn đến vậy.

Cậu nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, không khách sáo bước vào phòng của Phác Thành Huấn.

Người lạnh toát, lò sưởi cũng vô dụng, cậu cũng không thực sự muốn bị bệnh, vẫn là ngoan ngoãn tắm nước nóng.

Kim Thiện Vũ không ngờ Phác Thành Huấn bây giờ lại không hiểu phong tình đến vậy, nếu là trước đây, cả hai đã làm chuyện đó rồi.

Phác Thành Huấn sẽ không phải thật sự lớn tuổi, không còn d*c vọng trần tục nữa chứ?

Kim Thiện Vũ phẫn hận nghĩ.

Hào phóng cho cậu vào phòng tắm tắm, vậy thì cứ từ từ chờ đi.

Kim Thiện Vũ tắm nước ấm một lúc, đợi bồn tắm đầy nước, không chút gánh nặng mà tận hưởng bồn tắm lớn của Phác Thành Huấn.

...

Bên kia.

Tai Phác Thành Huấn đỏ bừng, những thứ nên xem và không nên xem đều đã thấy hết, cũng không biết Kim Thiện Vũ bị làm sao.

Không hề có lòng phòng bị như vậy.

Lần trước mặc áo choàng tắm đã ra mở cửa, lần này còn quá đáng hơn.

Không biết áo sơ mi mỏng manh sao? Ướt nước chẳng khác gì không mặc, ngay cả hai điểm hồng anh đào trước ngực cũng thấy rõ mồn một.

Tóc ướt dính vào cổ, môi mỏng ướt át hơi hé mở, quả thực là dụ dỗ người ta phạm tội.

Nhưng cậu đang mặc quần tây, nếu thật sự dụ dỗ, Kim Thiện Vũ sẽ táo bạo không mặc gì cả.

Bây giờ Kim Thiện Vũ đã đi rồi, Phác Thành Huấn cảm thấy đến lượt hắn tắm nước lạnh.

Nhưng ở phòng tắm của Kim Thiện Vũ, hắn không dám làm gì, lỡ bị cái mũi cún của Kim Thiện Vũ ngửi ra gì đó...

Chẳng phải sẽ bị Kim Thiện Vũ cười chết sao?

Phác Thành Huấn lập tức không còn ý nghĩ gì nữa, ép bản thân xóa sạch những thứ không nên có trong đầu.

Hắn rửa mặt cho tỉnh táo, cam chịu nghiên cứu vòi sen không ra nước nóng.

Công tắc không có vấn đề gì, Phác Thành Huấn đi đến trước bồn rửa tay, mở tủ bên dưới. Liếc mắt một cái đã thấy... van nước nóng bị tắt.

Van nước nóng cần phải dùng tay vặn, nếu không vặn thì sẽ không dễ dàng bị tắt.

Phác Thành Huấn ngẩn người, Kim Thiện Vũ là... cố ý?

Tại sao?

Phác Thành Huấn không nghĩ ra lý do, máu trong người chảy nhanh hơn não, ngay cả tim cũng đập nhanh hơn.

Do dự một chút, Phác Thành Huấn không mở lại.

Hắn giả vờ như không có chuyện gì đi vòng quanh phòng tắm một vòng, "không thu hoạch được gì" rồi rời đi.

Phác Thành Huấn dừng lại trước cửa phòng mình, do dự vài giây, vẫn là đẩy cửa bước vào.

Đây là phòng của hắn, hắn vào phòng mình là chuyện bình thường.

Phác Thành Huấn không nghe thấy tiếng nước, không biết Kim Thiện Vũ đã tắm xong chưa. Hắn đợi một lúc, lại đợi một lúc, đợi thêm một lúc nữa...

"Phác Thành Huấn."

Hắn nghe thấy Kim Thiện Vũ gọi hắn.

Có lẽ sợ hắn không nghe thấy, giọng nói của Kim Thiện Vũ lớn hơn vài phần.

"Phác Thành Huấn."

Tim Phác Thành Huấn lập tức đập nhanh hơn, vậy, vậy là Kim Thiện Vũ đang...

Đang mời hắn?

Yết hầu Phác Thành Huấn trượt lên xuống.

Hỏi: Trong trường hợp nào, khi đang tắm sẽ gọi người khác vào?

Đây chẳng phải là lời mời trực tiếp sao!?

Phác Thành Huấn hít sâu một hơi, ho nhẹ một tiếng, giả vờ bình tĩnh đáp lời.

"Chuyện gì?"

"Tôi, tôi bị chuột rút ở chân." Kim Thiện Vũ nói.

Phác Thành Huấn: "..."

Mỗi khi hắn có ý nghĩ dư thừa nào, sự thật luôn nói cho hắn biết, hắn đã nghĩ nhiều.

Không nghe thấy Phác Thành Huấn trả lời, Kim Thiện Vũ lại nói, "Tôi không đứng dậy được, cậu vào đỡ tôi một chút."

"Ồ." Phác Thành Huấn hờ hững đáp một tiếng, trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Hắn tưởng Kim Thiện Vũ ít nhất cũng quấn khăn tắm hoặc mặc áo choàng tắm.

Nhưng...

Kim Thiện Vũ lúc này đang nằm trong làn hơi nước nghi ngút, ngón tay không yên phận nghịch nước.

Nghe thấy tiếng động, cậu quay đầu nhìn Phác Thành Huấn với vẻ không hài lòng.

"Tôi không đứng dậy được."

Phác Thành Huấn: Đổ thừa cho tôi sao!?

Không đợi Phác Thành Huấn nói gì, Kim Thiện Vũ đã bắt đầu phàn nàn.

"Tôi dội nước lạnh, muốn ngâm mình trong nước nóng cho ấm người, đồ đạc nhà cậu có thù với tôi à!?"

"Vậy thì thật xin lỗi."

Vẻ mặt Phác Thành Huấn không chút cảm xúc, nghĩ đến van nước nóng bị Kim Thiện Vũ tự tay tắt, hắn không thể nào sinh ra chút đồng cảm nào.

"Không sao, cậu bế tôi đi." Kim Thiện Vũ vươn tay về phía hắn, vẻ mặt hào phóng không so đo với hắn.

Phác Thành Huấn có một khoảnh khắc tưởng rằng, Kim Thiện Vũ có phải đã quên họ bây giờ chỉ là vợ chồng hợp đồng, không còn là mối quan hệ yêu đương nữa hay không.

Trước đây còn lạnh nhạt với hắn, coi như không thấy, bây giờ sao lại không chút khách khí sai khiến hắn như vậy.

Ánh mắt Phác Thành Huấn nhìn về phía giá treo khăn, chỉ có khăn tắm, không có quần áo.

"Quần áo của cậu?"

"Không mang theo." Kim Thiện Vũ nói một cách hùng hồn. "Cậu chỉ bảo tôi đến phòng tắm của cậu tắm, đâu có bảo tôi mang quần áo."

Phác Thành Huấn: "...?"

Hắn xin hỏi, quần áo này là mặc cho hắn xem sao? Hắn không nói, Kim Thiện Vũ sẽ không mang theo?

Ánh mắt Phác Thành Huấn lại dừng trên người Kim Thiện Vũ.

Hắn vẫn đứng ở cửa, chưa bước vào.

Phần thân dưới của Kim Thiện Vũ nằm trong nước, nhưng nếu đến gần, nước trong suốt gần như không che giấu được gì.

Da Kim Thiện Vũ rất trắng, tóc tùy ý búi sang vai trái, hai má ửng hồng vì hơi nước nóng, khi ngậm miệng không nói lời nào, thật sự có chút quyến rũ.

Phác Thành Huấn chỉ ngây người một giây, rất nhanh đã bừng tỉnh ngộ!

Hắn hiểu rồi.

Tắt van nước nóng là bước đầu tiên trong kế hoạch của Kim Thiện Vũ, ngâm mình trong bồn tắm của hắn là bước thứ hai.

Kim Thiện Vũ đang "quyến rũ" hắn, nhưng không muốn thực sự xảy ra chuyện gì với hắn.

Chắc chắn là muốn nhìn hắn từng bước sa vào, chế giễu hắn không có định lực!

Hừ.

Phác Thành Huấn sẽ không mắc lừa.

Muốn tiếp tục diễn đúng không?

Phác Thành Huấn sải bước đi tới, một tay giật chiếc khăn tắm trên giá, nhét vào tay Kim Thiện Vũ một cách không cho phép từ chối.

"Cầm lấy."

Khi Kim Thiện Vũ còn chưa kịp phản ứng, hắn đã tiến lên ôm ngang người cậu, "Không muốn lộ hàng thì tự mình che lại."

Kim Thiện Vũ không hề phòng bị, kêu lên một tiếng kinh ngạc.

"Cậu cố ý?"

"Không phải cậu yêu cầu sao?" Phác Thành Huấn hỏi ngược lại.

Kim Thiện Vũ không nói gì nữa, cậu tùy tiện lấy khăn tắm che lên người, che được bảy tám phần, nhưng...

Phác Thành Huấn liếc mắt một cái, bị bỏng đến mức dời mắt đi.

Kim Thiện Vũ rảnh tay, dứt khoát vươn tay ôm lấy cổ Phác Thành Huấn, "Đưa tôi về phòng, không thể để tôi trần truồng đi tới đi lui được."

Phác Thành Huấn: "..."

Kim Thiện Vũ không nặng, nhưng cảm giác tồn tại cực kỳ mạnh mẽ, bất kể là cảm giác ấm nóng truyền đến từ lưng, hay là làn da trơn trượt tiếp xúc với khuỷu chân.

Vì những giọt nước trên người chưa lau khô, nếu Phác Thành Huấn không ôm chặt một chút, Kim Thiện Vũ sẽ trượt xuống.

Hắn có cảm giác như đang ôm một nàng tiên cá từ biển sâu, nhưng nàng tiên cá này không hề có chút tự giác nào, còn cố ý lắc lư chân.

"Còn động đậy nữa thì ném cậu xuống đất." Phác Thành Huấn cảnh cáo cậu.

Kim Thiện Vũ hừ nhẹ một tiếng, không cho là đúng, "Tổng giám đốc Phác không bế nổi thì cứ nói thẳng, người lớn tuổi thì sức lực yếu hơn."

Phác Thành Huấn im lặng, về khoản đấu khẩu, hắn hiếm khi thắng được Kim Thiện Vũ.

Và kinh nghiệm từ khi gặp lại cho thấy, dù có thắng cũng sẽ bực bội trong lòng.

Chi bằng tiết kiệm sức lực, coi mình như một người khuân vác lạnh lùng vô tình.

Hắn vừa ra khỏi phòng không đóng cửa, thuận lợi đưa Kim Thiện Vũ về phòng.

Giật chiếc khăn tắm khác trên móc áo, tùy tiện trải lên giường, động tác có vẻ thô lỗ, nhưng thực tế vẫn rất nhẹ nhàng đặt người lên giường.

Tuy nhiên, tay Kim Thiện Vũ ôm cổ hắn vẫn không buông ra.

"Buông..."

Chữ tiếp theo còn chưa kịp nói ra, Phác Thành Huấn cảm thấy má mình bị một đôi môi mềm mại ấm áp chạm vào.

Giây trước, hắn vừa thở phào nhẹ nhõm vì đặt người xuống, giây sau đã cứng đờ không biết làm gì vì nụ hôn đột ngột này.

Khác với lần chạm môi vô tình trước, lần này là cố ý, là một nụ hôn thực sự.

Đầu óc Phác Thành Huấn lập tức đình trệ, chỉ nghe thấy tim mình đập nhanh như bay.

Giọng nói của Kim Thiện Vũ lướt qua tai hắn, hơi thở ấm nóng phả vào má hắn, giọng điệu bình tĩnh và tự nhiên, cậu nói.

"Cảm ơn tổng giám đốc Phác."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro