Chương 28

Lúc này Phác Thành Huấn đang họp về dự án mới sắp ra mắt ở nước ngoài.

"Phác Tổng, tôi nghĩ để chiếm lĩnh thị trường nước ngoài, trước hết chúng ta phải..."

Quản lý Vương vì muốn giành được dự án này mà đã cạnh tranh gay gắt với đội của quản lý Trần mấy tháng trời, hai đội đưa ra những ý kiến trái ngược nhau về dự án nước ngoài lần này.

Quản lý Vương hăm hở, chuẩn bị thể hiện hết mình trong cuộc họp hôm nay, vừa nãy y đã nghe ra vài vấn đề trong phương án của quản lý Trần.

So với quản lý Vương đang hăng say phát biểu trong cuộc họp, Phác Thành Huấn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, như thể đây là một cuộc họp chẳng liên quan gì đến hắn.

Hai ngày trước hắn đã xem qua phương án mà cả hai bên trình lên, chỉ có thể nói là mỗi bên đều có ưu nhược điểm riêng, vẫn có thể đưa ra phương án tốt hơn nữa, điều này cần phải tạo thêm áp lực.

Nhưng hắn không định nói thẳng ra, quản lý Vương có thể nhìn ra vấn đề của quản lý Trần, thì chắc chắn quản lý Trần cũng có thể nhìn ra vấn đề của quản lý Vương.

Nhân tiện xem thử bọn họ có thể chỉ ra hết vấn đề của đối phương không. Nếu không thể, hắn sẽ bổ sung sau.

Hai đội ngồi đối diện nhau, nước bọt bay tứ tung, chỉ thiếu chút nữa là đập bàn đứng dậy.

Phác Thành Huấn bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê.

Dù sao thì hai phương án này của bọn họ cũng sẽ bị hắn bác bỏ.

Gần đến cuối năm, Phác Thành Huấn vốn dĩ cũng không định gấp gáp ra mắt dự án.

Nhưng hắn có thể không vội, những người dưới tay hắn nhất định phải sốt sắng lên, nếu không mọi người cứ ngồi đó hưởng lạc thì sao.

Đúng lúc này-

Điện thoại riêng của Phác Thành Huấn rung lên một tiếng.

Đối với tin nhắn, hắn thường tùy tình hình mà chọn trả lời hay không, nhưng vì hai người kia đã thao thao bất tuyệt cả buổi mà chẳng nói được trọng điểm nào.

Phác Thành Huấn nghe có chút buồn chán.

Hắn không do dự, cầm điện thoại lên nhìn.

Tin nhắn đến từ Kim Thiện Vũ-

【Giá khác nhé】Ông xã, chán quá đi~

【Giá khác nhé】Chúng ta nói chuyện một chút đi, lần sau dùng tư thế gì đây ông xã? (? ???ω??? ?)?

Phác Thành Huấn lập tức bị cà phê vừa vào miệng làm sặc, khẽ ho mấy tiếng.

Hai người đang "đấu khẩu" nghe thấy tiếng động liền quên cả việc tranh cãi, quay đầu nhìn lại, ngay cả các thành viên trong nhóm đang cãi nhau cũng hướng mắt về phía Phác Thành Huấn.

Quản lý Trần và quản lý Vương nhìn nhau, thấy sự mờ mịt trong mắt đối phương.

Phương án của bọn họ cũng không đến nỗi tệ như vậy chứ, khiến Phác Tổng tức giận đến đỏ mặt.

"Phác Tổng!?"

Phác Thành Huấn khoát tay, ra hiệu bọn họ cứ tiếp tục. Trợ lý Lâm đã rất nhanh chóng đưa một ly nước.

Phác Thành Huấn đỏ mặt từ mặt xuống tận cổ, Kim Thiện Vũ sao dám giữa ban ngày ban mặt mà quyến rũ hắn.

Hôm qua còn khóc lóc nói không muốn.

Nghỉ ngơi một ngày đã bắt đầu không kiêng nể gì rồi sao?

Nhưng mà...

Phác Thành Huấn giả vờ uống một ngụm nước, trong lòng đã có chút xao động.

Kim Thiện Vũ gọi hắn là ông xã.

Hôm qua hắn trêu chọc Kim Thiện Vũ thế nào, cậu cũng không gọi một tiếng.

Không ai nhìn thấy tin nhắn này, nhưng không hiểu sao, Phác Thành Huấn có một cảm giác xấu hổ như bị "nhòm ngó".

Hắn trầm mặt, nghiêm nghị ho một tiếng.

"Mọi người tiếp tục đi." Phác Thành Huấn nháy mắt với trợ lý Lâm và thư ký Hứa.

Thư ký Hứa vẫn tiếp tục ghi biên bản cuộc họp, trợ lý Lâm sẽ thay hắn chủ trì cuộc họp này. Dù sao thì quyết định của hắn trợ lý Lâm cũng đã biết.

Kết quả đều là làm lại phương án, vậy thì hắn cũng không cần ở đây nghe tiếp nữa.

Phác Thành Huấn cầm điện thoại rời đi.

Trợ lý Lâm đứng dậy gật đầu với Phác Thành Huấn, đợi Phác Thành Huấn rời đi, cậu ta mới chậm rãi nói.

"Mọi người cứ cãi nhau tiếp đi..." Trợ lý Lâm khẽ ngừng, nhận ra mình nói sai, cậu ta nhanh chóng sửa lời.

"Ý tôi là, mọi người cứ nói tiếp đi."

Quản lý Vương: "..."

Quản lý Trần: "..."

Những người khác: "..."

Trợ lý Lâm làm như không có chuyện gì ngồi xuống, thư ký Hứa cũng bắt đầu tiếp tục ghi chép.

Hai người phối hợp trông có vẻ ăn ý vô cùng, nhưng trên khuôn mặt không biểu cảm của trợ lý Lâm thì lại đang cố nén cười.

Hôm qua cậu ta đã biết Phác Tổng sẽ bác bỏ hai phương án này, lúc đó chỉ cảm thấy cùng là dân "trâu ngựa", nên có chút đồng cảm với quản lý Trần và quản lý Vương.

Nhưng nghĩ đến việc lát nữa người tuyên bố bác bỏ phương án là cậu ta, mà hai người trước mặt sẽ cảm thấy như sét đánh ngang tai vì lời nói của cậu ta.

Dù sao thì bọn họ đều cảm thấy phương án của mình là hoàn hảo không tì vết...

Trợ lý Lâm kích động đến mức suýt bật cười.

Làm "trâu ngựa" bao nhiêu năm, hôm nay có thể làm một tên "tư bản" vô tình một lần, cậu ta cũng không biết cảm giác này sảng khoái đến nhường nào.

Có một cảm giác sảng khoái như "trong núi không hổ, khỉ xưng bá vương".

...

Phác Thành Huấn trở về văn phòng, còn chưa kịp trả lời tin nhắn thì nhận được tin nhắn của Kim Thiện Vũ.

【Giá khác nhé】Quần áo của anh hơi rộng.

【Giá khác nhé】/Hình ảnh

Phác Thành Huấn: "!"

Trong ảnh, Kim Thiện Vũ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, nhưng chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi.

Chiếc áo sơ mi đó vẫn là của Phác Thành Huấn.

Phác Thành Huấn cao hơn Kim Thiện Vũ mười phân, áo sơ mi của hắn mặc trên người Kim Thiện Vũ có chút rộng thùng thình, vừa vặn che đi phần mông.

Kim Thiện Vũ chụp nghiêng người trước gương, đôi chân thon dài trắng nõn lộ ra không chút che đậy, Phác Thành Huấn nhìn mà trong lòng nóng lên.

Năm phút sau, Phác Thành Huấn cầm áo khoác đi ra ngoài.

Trợ lý Lâm vừa hay trở về, "Phác Tổng, đây là đi đâu vậy?"

Điều này liên quan đến việc cậu ta có cần đi theo Phác Thành Huấn hay không.

"Về nhà." Giọng Phác Thành Huấn nhàn nhạt, "Có chút việc."

Trợ lý Lâm nhìn bóng lưng Phác Thành Huấn, chìm vào suy tư.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cậu ta đi theo Phác Tổng, cậu ta thấy Phác Tổng về sớm.

Bây giờ còn gần một tiếng nữa mới đến giờ tan làm.

Trợ lý Lâm liền nghĩ đến những lời đồn đại về Phác Tổng và Kim Thiện Vũ trong công ty hôm nay.

Cậu ta nhớ đến lần đầu tiên gặp Kim Thiện Vũ, là ở cái quán ăn nhanh mà Phác Tổng nhất quyết muốn đến.

Vậy thì có lẽ lời đồn là thật!?

Mặc dù cậu ta chưa từng thấy Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ ở cùng nhau, nhưng Phác Tổng chắc chắn sẽ không đi xin nghỉ phép giúp Đoạn Bạch.

Phía bên kia.

Kim Thiện Vũ không thấy Phác Thành Huấn trả lời, cho rằng hắn đang bận.

Cậu tự mình giải trí một lúc trong tủ quần áo của Phác Thành Huấn, phát hiện rất nhiều quần áo của Phác Thành Huấn cậu đều không gọi được tên nhãn hiệu.

Chắc là hàng đặt may thủ công riêng.

Chỉ là quần áo của Phác Thành Huấn rộng hơn cậu hai cỡ, cậu mặc không vừa.

Chiếc áo sơ mi trên người chất liệu khá thoải mái, bảo Phác Thành Huấn tặng cho cậu một chiếc chắc không vấn đề gì.

Kim Thiện Vũ xem xong quần áo, nhìn sang các phụ kiện như đồng hồ, khuy măng sét, cà vạt, nơ... được bày trên tủ kính trong suốt của Phác Thành Huấn.

Cậu không hiểu Phác Thành Huấn cần nhiều đồng hồ như vậy để làm gì, mở triển lãm à?

Cậu thấy bình thường Phác Thành Huấn cũng chỉ đeo một hai chiếc.

Kim Thiện Vũ đau lòng nhìn những chiếc đồng hồ bị bỏ rơi, lấy ra một chiếc đồng hồ nạm kim cương, mắt đầy kinh ngạc.

Cậu hoàn toàn không có sức kháng cự với kim cương.

Vành ngoài mặt đồng hồ bằng bạch kim và chỗ nối với dây đeo được viền một vòng kim cương, lấp lánh khiến Kim Thiện Vũ vô cùng thích thú.

Mặt đồng hồ được thiết kế theo phong cách bầu trời đêm màu xanh, như được bao quanh bởi vô vàn tinh tú.

Kim Thiện Vũ từng thấy chiếc đồng hồ này trên tạp chí, giá trị của nó gần bằng toàn bộ tài sản mà mẹ cậu để lại.

Cậu đeo thử, càng nhìn càng thích.

Kim Thiện Vũ đeo thử xong, lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh gửi cho hai người bạn thân "khoe của".

Hết cơn nghiện, cậu lại cẩn thận đặt đồng hồ về chỗ cũ.

Sau đó, mắt cậu để ý đến một đôi khuy măng sét.

Kim Thiện Vũ: "..."

Không thể nhìn nữa.

Nhìn cái gì cũng thấy thích, có những thứ thật sự đẹp, có những thứ lại xuất phát từ sự yêu thích tiền bạc.

Đây là lần đầu tiên Kim Thiện Vũ có lòng chiếm hữu mạnh mẽ như vậy đối với đồ vật của người khác.

Cậu rời khỏi tủ quần áo, rồi nhìn thấy thư phòng thông với phòng ngủ.

Thư phòng hoàn toàn mở. Kim Thiện Vũ suy nghĩ một chút, chắc là không có tài liệu cơ mật gì đâu.

Nếu có thì Phác Thành Huấn cũng không thể yên tâm để cậu ngủ trong phòng như vậy. Hơn nữa, dù có thì Kim Thiện Vũ cũng không hiểu.

Cậu chỉ tò mò muốn biết bình thường Phác Thành Huấn đọc sách gì.

Thư phòng của Phác Thành Huấn không có nhiều đồ đạc, trên giá sách các loại sách được phân loại rõ ràng.

Giá sách kê sát ba mặt tường, ở giữa là chiếc bàn làm việc lớn, hai chiếc máy tính, một chiếc laptop, bên cạnh còn có một chiếc tủ thấp nhỏ đựng một số tài liệu.

Kim Thiện Vũ không mấy hứng thú với đồ đạc trên bàn làm việc của Phác Thành Huấn. Cậu hướng mắt về phía giá sách.

Cậu rất nghi ngờ, một nửa số sách này Phác Thành Huấn còn chưa đọc.

Thời đi học, Phác Thành Huấn không phải là kiểu người thích đọc sách.

Chắc chắn là dùng để khoe mẽ.

Trên giá sách còn có mấy dãy sách tiếng nước ngoài, cậu không nhớ Phác Thành Huấn biết nhiều thứ tiếng như vậy.

Kim Thiện Vũ lập tức mất hứng thú với giá sách, rồi phát hiện một chiếc tủ kính mờ.

Nhìn một chút chắc không sao đâu nhỉ?

Do tò mò, Kim Thiện Vũ kéo cửa tủ ra, nhìn thấy một bức tranh để bàn.

Bức tranh được đóng khung cẩn thận, như thể để ngắm, nhưng được cất trong tủ, còn cẩn thận phủ một tấm vải lên trên.

Kim Thiện Vũ không thể không tò mò bức tranh vẽ cái gì.

Cậu vén tấm vải lên nhìn, ánh mắt kinh ngạc.

Không phải là tác phẩm của danh họa nào, chỉ là một bức tranh phác họa cũ kỹ.

Vẫn là do chính tay Kim Thiện Vũ vẽ.

Người trong tranh không phải ai khác, chính là Phác Thành Huấn.

...

Khi Phác Thành Huấn về đến nhà, không thấy ai ở phòng khách và phòng ăn, hắn đi thẳng đến phòng của Kim Thiện Vũ trước, cũng không có ai.

Vậy thì chỉ còn lại phòng của hắn, hô hấp của Phác Thành Huấn trở nên gấp gáp hơn.

Kim Thiện Vũ đang làm gì trong phòng hắn? Tiếp tục chơi trò chơi thay quần áo nhỏ sao!?

Phác Thành Huấn khẽ khàng bước đi, phòng ngủ không có ai, tủ quần áo không có ai, phòng tắm không có tiếng động, vậy thì chỉ còn lại thư phòng của hắn.

Phác Thành Huấn nhẹ nhàng tiến lại gần, Kim Thiện Vũ vẫn mặc chiếc áo sơ mi của hắn, có lẽ vì phòng bật lò sưởi, cậu thậm chí còn không mặc quần, chân trần đứng trước giá sách.

Đôi chân dài trắng nõn lộ ra không chút che đậy, vạt áo sơ mi che đi vòng mông tròn trịa.

Hắn nghe thấy Kim Thiện Vũ lẩm bẩm một mình.

"Phác Thành Huấn có hiểu không nhỉ?"

Kim Thiện Vũ rất nhanh dời mắt về phía tủ kính, lén lút mở cửa tủ ra.

Không biết đang lẩm bẩm gì đó, rồi vén tấm vải che lên.

Đáng tiếc là Kim Thiện Vũ đang quay lưng về phía hắn, hắn không nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của Kim Thiện Vũ.

Nhưng có thể thấy từ động tác chậm chạp của Kim Thiện Vũ, Kim Thiện Vũ đã ngẩn người ra trong giây lát.

Bức tranh đó là do Kim Thiện Vũ vẽ.

Cũng là lần đầu tiên hắn làm người mẫu cho Kim Thiện Vũ, lúc đó hắn và Kim Thiện Vũ còn chưa hẳn là bạn bè.

Phác Thành Huấn nhớ đến lần đầu tiên hai người gặp nhau.

Là vào năm lớp mười một.

Hắn đã nghe nói về cái tên Kim Thiện Vũ từ rất lâu trước đó, ngay khi mới vào lớp mười, hắn luôn nghe thấy mọi người bàn tán.

"Mọi người có biết Kim Thiện Vũ lớp 9 không? Tại sao một cậu con trai lại có thể đẹp đến như vậy?"

Đây là lời khen ngợi.

Cũng có người mắng cậu.

"Kim Thiện Vũ trông ẻo lả thật, rốt cuộc có gì đáng để con gái thích chứ."

Phác Thành Huấn chưa bao giờ tham gia những cuộc thảo luận này, một là không hứng thú, hai là hắn và Kim Thiện Vũ chưa từng chạm mặt. Chỉ nghe tên, chưa thấy người.

Cho đến năm học đầu tiên của lớp mười một.

Phác Thành Huấn vẫn còn nhớ, đó là một ngày cuối tuần.

Học sinh bán trú đều đã về nhà nghỉ, Kim Thiện Vũ và hắn đều là học sinh nội trú, họ gặp nhau ở gần ao sen của trường.

Hôm đó có một cậu thiếu niên tóc vàng hoe từ trường khác đến trường... không biết là bỏ học, hay là học sinh trường nghề.

Dù sao thì trường phổ thông cũng không cho phép nhuộm tóc, cũng không cho để kiểu tóc như vậy.

Còn đối với trường tư thục quý tộc, yêu cầu về trang phục và cách ăn mặc cũng rất nghiêm ngặt, họ đã có các lớp học về hình thể và nghi thức từ cấp hai, có thể khác biệt, nhưng tuyệt đối không được xấu.

Phác Thành Huấn đến giờ vẫn còn nhớ, cậu trai tóc vàng hoe đi đôi dép tông, mặc quần bó đen, tự cho mình là rất đẹp trai đứng trước mặt Kim Thiện Vũ.

Hôm đó Kim Thiện Vũ mặc một chiếc váy trắng, đội tóc giả, không trang điểm.

Nhưng lúc đó, không ai biết. Thế nên cậu trai tóc vàng tự tin mở lời xin WeChat.

"Người đẹp, cho xin WeChat đi, tối cùng nhau đi ăn khuya nhé."

Phác Thành Huấn vô tình liếc mắt một cái, liền khó chịu dời ánh mắt đi, có một cảm giác như Bạch Tuyết Công Chúa bị một con ếch không hóa thành hoàng tử quấy rầy.

Hắn tưởng cô gái sẽ ghét bỏ bỏ đi, hoặc lạnh lùng từ chối. Nhưng tuyệt đối không ngờ-

"Lão tử vén váy lên còn to hơn cậu."

Phác Thành Huấn: ".................."

Đừng nói Phác Thành Huấn, cậu trai tóc vàng cũng bị câu này làm cho ngây người, một lúc sau mới há miệng chửi một câu tục tĩu.

"Đồ biến thái, mặc thứ váy gì thế này, có ghê tởm không hả, thứ đê tiện đáng bị thao."

Phác Thành Huấn nghe mà nhíu mày, nhưng hắn không ngờ rằng, vừa dứt lời của cậu trai tóc vàng, một cái tát của Kim Thiện Vũ đã giáng xuống.

Thanh thúy mà vang dội, dứt khoát không chút do dự.

Đánh thẳng vào mặt cậu trai tóc vàng khiến y choáng váng.

Ngay cả Phác Thành Huấn cũng cảm thấy đầu óc ong ong, như thể người bị đánh là hắn.

Cho đến khi Kim Thiện Vũ đứng trước mặt hắn.

Mi tâm Phác Thành Huấn giật một cái, tưởng cậu đánh cậu trai tóc vàng chưa đã, còn muốn đánh cả hắn.

Một câu "cậu đánh không lại tôi" sắp thốt ra khỏi miệng, kết quả giọng Kim Thiện Vũ ôn nhu dịu dàng, hoàn toàn khác với lúc đánh cậu trai tóc vàng.

Nếu không phải Phác Thành Huấn tận mắt chứng kiến, hắn đã bị vẻ bề ngoài của Kim Thiện Vũ lừa rồi.

Kim Thiện Vũ hỏi, "Chào cậu, có thể cho tôi xin WeChat được không?"

Lúc đó Phác Thành Huấn đã biết có những người không thích người khác giới, nên Kim Thiện Vũ còn chưa kịp nói gì, hắn đã chặn lời cậu trước.

"Tôi không phải gay." Phác Thành Huấn lúc đó đã từ chối như vậy.

Kim Thiện Vũ một thân trang phục thanh thuần, vẻ mặt tiếc nuối cũng rất rõ ràng.

"Tiếc thật, nhìn cậu không giống thẳng lắm, còn tưởng cậu là cực phẩm của trường số 1."

Gân xanh trên trán Phác Thành Huấn giật giật, không nói gì, Kim Thiện Vũ lại cười nói.

"Cậu đừng hiểu lầm, tuy tôi là gay, nhưng tôi không có hứng thú với cậu về mặt đó, chỉ muốn hỏi cậu, có nguyện ý làm người mẫu cho tôi không, tôi trả giá rất cao đấy."

Vừa bị cắt tiền tiêu vặt, còn nợ một khoản tiền trả góp xe, Phác Thành Huấn đáng xấu hổ có một chút động lòng.

Dường như biết hắn đang do dự, Kim Thiện Vũ giơ một con số về phía hắn, "Quá giờ còn có thể tăng giá."

Phác Thành Huấn căn bản không nhìn rõ Kim Thiện Vũ giơ bao nhiêu ngón tay, chỉ nhớ đôi tay cậu thon dài xinh đẹp, các đốt ngón tay rõ ràng.

"Lớp năng khiếu của chúng tôi thỉnh thoảng cũng làm người mẫu cho nhau, hôm nay họ vẽ con gái, nên tôi mặc như vậy."

"Nhưng không phải họ ép tôi, bình thường tôi cũng thích mặc mấy bộ váy đẹp, ở trường thì đây là lần đầu tiên mặc. Cậu biết đấy, giới mỹ thuật chúng tôi theo đuổi cái đẹp không giới hạn giới tính."

Phác Thành Huấn: "...Tôi không muốn biết."

"À." Kim Thiện Vũ gật đầu, "Vậy... WeChat?"

Phác Thành Huấn quỷ thần xui khiến đưa cho cậu.

Không phải vì muốn làm người mẫu, mà là để vạch trần câu nói dối "không có hứng thú với hắn" của Kim Thiện Vũ.

Kim Thiện Vũ chắc chắn là một tên gay lắm mưu nhiều kế, tìm hắn làm người mẫu tuyệt đối là cái cớ.

Đợi đến khi kết bạn WeChat, Kim Thiện Vũ chắc chắn sẽ sốt ruột liên lạc với hắn, mượn cớ tìm hắn làm người mẫu để tiếp cận hắn.

Nhưng mà...

Một tuần trôi qua.

Kim Thiện Vũ không hề chủ động tìm hắn.

Phác Thành Huấn không tin tà, chủ động gửi cho Kim Thiện Vũ một tin nhắn WeChat.

Một dấu chấm hỏi.

Đây đã là sự chủ động lớn nhất của Phác thiếu gia.

Còn chưa kịp thoát khỏi khung chat, hắn đã thấy dòng chữ "đang nhập". Phác Thành Huấn khẽ hừ một tiếng, hắn biết ngay mà...

Sau đó, Kim Thiện Vũ trả lời hai chữ.

【Ai vậy?】

Lúc đó Phác Thành Huấn tự tin cho rằng, Kim Thiện Vũ đang chơi trò lạc mềm buộc chặt, một học sinh cấp ba không lo học hành, lại học những trò vặt vãnh này.

Nhưng một tuần trôi qua, ngoài hai dòng tin nhắn cách nhau hai ngày đó, giữa họ không có bất kỳ liên lạc nào.

Lại hơn nửa tháng sau, Phác Thành Huấn gửi một dấu chấm hỏi qua, nhận lại là một dấu chấm than màu đỏ.

Tốt lắm, hắn bị chặn rồi.

Lần nữa liên lạc được là do một bạn học cùng lớp năng khiếu của Kim Thiện Vũ tìm đến hắn, nói hắn đẹp trai dáng người tốt, có thể làm người mẫu cho họ không.

Phác Thành Huấn khẳng định đây là ý của Kim Thiện Vũ.

Hắn từ chối trước, người bạn kia không nản lòng, ba lần bảy lượt thuyết phục hắn, Phác Thành Huấn "miễn cưỡng" đồng ý.

Khi tiếng chuông vào lớp vang lên, các bạn học trong lớp lục tục đi vào, hắn cứ như vậy nhìn Kim Thiện Vũ đi ngang qua người hắn, thậm chí còn không thèm nhìn hắn một cái, cứ như hắn chỉ là một người xa lạ.

Tiết học đó kết thúc, Phác Thành Huấn càng nghĩ càng khó chịu, sắp về đến lớp rồi, cảm thấy trong lòng nghẹn đến khó chịu.

Vừa đúng tiếng chuông vào lớp, hắn lại đến lớp năng khiếu của Kim Thiện Vũ. Nhưng tiết đó lớp họ là tiết thể dục...

Trong lớp không có ai.

Hắn nhìn thấy bức tranh vẽ có tên Kim Thiện Vũ, bị tùy tiện vứt trên sàn nhà.

Kim Thiện Vũ vẽ hắn rất đẹp, đường nét cơ bắp cánh tay rõ ràng lưu loát, ngay cả vẻ mặt hơi thiếu kiên nhẫn vì ngồi lâu cũng được Kim Thiện Vũ vẽ rất sinh động.

Không biết xuất phát từ tâm lý gì, có lẽ là cảm thấy mình đẹp trai như vậy, không nên bị vứt vào thùng rác, nên Phác Thành Huấn đã mang bức tranh đó đi.

Vẫn luôn 'giấu riêng' đến tận bây giờ.

............

--Cốc cốc.

Tiếng ngón tay gõ vào cánh tủ sách vang lên.

Kim Thiện Vũ quay đầu lại.

Phát hiện Phác Thành Huấn không biết từ lúc nào đã dựa vào bên cạnh tủ sách, vẻ mặt lười biếng nhìn cậu.

"Kim tiên sinh, chưa được phép, tự ý lục lọi đồ của người khác là hành vi không tốt."

Kim Thiện Vũ khựng lại một chút, rồi cong môi cười:

"Nhưng tôi đâu phải người ngoài, chúng ta là vợ chồng hợp pháp đã đăng ký kết hôn, tôi có quyền biết chồng tôi để gì trong thư phòng chứ."

"Ngược lại là Phác tiên sinh, chưa được phép mà tự ý cất giữ tranh của người khác mới là hành vi không tốt."

Kim Thiện Vũ không hề biết bức tranh đã bị Phác Thành Huấn lấy đi, chỉ nhớ sau khi tan tiết thể dục trở về, bức tranh của cậu đã biến mất không dấu vết. Lúc đó cậu còn có chút tiếc nuối, hiếm khi tìm được người mẫu vừa có nhan sắc vừa có vóc dáng đẹp như vậy.

"Cậu nói đúng." Phác Thành Huấn gật đầu.

Bởi vì câu "chồng" thốt ra tự nhiên như hơi thở của Kim Thiện Vũ, lòng hắn có chút lâng lâng.

"Cậu cất giữ trước tranh của người yêu cậu, cũng là lẽ đương nhiên."

Kim Thiện Vũ biết "người yêu" mà Phác Thành Huấn nói chỉ là để hình dung người bạn đời trên giấy đăng ký kết hôn của hắn, không phải là người hắn yêu mến.

Nhưng mà...

Nghe sao mà êm tai đến thế nhỉ?

Kim Thiện Vũ vui vẻ cong khóe môi, hỏi: "Sao đột nhiên về vậy?"

Cậu nhìn thời gian, còn chưa đến năm giờ.

"Tổng giám đốc Phác dẫn đầu về sớm?"

Hắn đương nhiên không thể nói là vì tấm ảnh Kim Thiện Vũ mặc áo sơ mi kia, khiến lòng hắn có chút xao động.

"Ra ngoài bàn dự án, về công ty cũng không có việc gì, dứt khoát về thẳng đây."

"Tổng giám đốc Phác còn phải đích thân đi bàn dự án sao, tôi cứ tưởng đều là người dưới quyền đi chứ."

"Đương nhiên rồi." Phác Thành Huấn nghĩ, chỉ là không phải hôm nay.

Kim Thiện Vũ không hiểu lắm chuyện làm ăn, cũng không mảy may nghi ngờ, cậu lại thưởng thức bức phác họa kia.

Đó là Phác Thành Huấn mười bảy tuổi.

Chiều cao của Phác Thành Huấn mãi đến khi vào đại học mới ngừng phát triển, lúc đó dáng người hắn vẫn còn là của thiếu niên, so với vóc dáng trưởng thành bây giờ vẫn có chút khác biệt.

Kim Thiện Vũ lộ ra vẻ hoài niệm: "Không ngờ một bức phác họa mà cậu lại cất giữ lâu như vậy."

Phác Thành Huấn: "Đây là bức chân dung đầu tiên cũng là duy nhất của tôi, giữ làm kỷ niệm thì có sao?"

Kim Thiện Vũ thầm nghĩ, vậy cậu chẳng phải là mối tình đầu của Phác Thành Huấn sao, cũng chẳng thấy Phác Thành Huấn muốn giữ lại kỷ niệm gì.

"Bức phác họa này đã thể hiện rõ đường nét cơ bắp của tôi, tôi để ở đây để đốc thúc bản thân duy trì vóc dáng." Phác Thành Huấn nói năng hùng hồn.

Kim Thiện Vũ: "..." Sao cậu không nói là treo ở phòng tập gym đi.

"Trong tủ quần áo của cậu có rất nhiều đồng hồ, thấy cậu cũng không thường xuyên đổi, sao mua nhiều như vậy?" Kim Thiện Vũ lại hỏi.

"Rất nhiều là do đối tác tặng."

Giữa các doanh nghiệp hợp tác, vào các dịp lễ tết sẽ tặng nhau những món quà có giá trị tương đương, việc này thường do bộ phận đối ngoại hoặc marketing của doanh nghiệp thực hiện. Tập đoàn MX mỗi năm cũng gửi đi rất nhiều quà tặng, những món quà gửi đi Phác Thành Huấn sẽ không đích thân xem xét, những món quà nhận về cũng vậy.

"Đồng hồ bảy chữ số cũng là tặng sao?"

Kim Thiện Vũ lộ ra đôi mắt to đầy mong đợi, nếu đúng là như vậy, Phác Thành Huấn vui vẻ lên, cho cậu mượn đeo thử cũng không phải là không có khả năng. Mấy chiếc đồng hồ ở mức giá này, Phác Thành Huấn có không ít, hắn không biết Kim Thiện Vũ đang nói đến chiếc nào.

"Chính là chiếc đồng hồ bầu trời sao đính kim cương đó."

Phác Thành Huấn suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng nhớ ra là chiếc nào, "Là quà sinh nhật anh trai tôi tặng."

Kim Thiện Vũ tiếc nuối, quà sinh nhật người khác tặng thì ngại mở lời xin rồi.

"Vậy gu thẩm mỹ của anh trai cậu cũng khá tốt đấy."

Phác Thành Huấn: "..."

Vậy đặc biệt nhắc đến một câu như vậy, chẳng lẽ chỉ để khen anh trai hắn sao?

Hừ, đàn ông.

Kim Thiện Vũ cũng không phải lần đầu như vậy, cậu thường xuyên khen ngợi những người đàn ông khác trước mặt Phác Thành Huấn, điều này khiến Phác Thành Huấn trong thời gian yêu đương cảm thấy rất khó chịu. Nhưng lại cảm thấy so đo quá thì có vẻ nhỏ nhen.

"Hôm nay dì không đến sao?" Phác Thành Huấn đổi chủ đề.

"Tôi bảo dì ấy đừng đến, hôm nay tôi làm." Giọng Kim Thiện Vũ tràn đầy vui vẻ.

Phác Thành Huấn: "Cậu nghỉ ngơi đủ rồi chứ?"

"Đương nhiên." Kim Thiện Vũ hếch cằm, "Đã bảo là không có đất nào bị cày đến hỏng, chỉ có..."

"Định làm gì?" Phác Thành Huấn cắt ngang lời Kim Thiện Vũ.

Hắn không muốn nghe Kim Thiện Vũ ví hắn như con trâu già mặt hướng đất, lưng hướng trời nữa.

"Bò bít tết, rượu vang đỏ."

Kim Thiện Vũ không biết làm nhiều món, nhưng đối với cậu mà nói, những món ăn kiểu Tây tương đối phù hợp với người vụng về như cậu.

Làm theo hướng dẫn áp chảo chín tới bảy phần, chắc là không khó đâu.

Phác Thành Huấn "ồ" một tiếng, không phải đồ ăn Trung Quốc là được. Đã từng có lần sinh nhật hắn, Kim Thiện Vũ nhất quyết tự tay làm cho hắn một bữa cơm, suýt chút nữa đốt cả bếp.

Sau này thì không đốt bếp nữa, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.

Đến nỗi có một khoảng thời gian Phác Thành Huấn nghi ngờ, chẳng lẽ hắn đã chọc giận Kim Thiện Vũ ở đâu, nên Kim Thiện Vũ muốn hắn ăn những thứ cháy khét này để đầu độc hắn.

Cuối cùng, có lẽ bị đả kích nhiều quá, Kim Thiện Vũ biết mình thật sự không giỏi nấu ăn, cuối cùng cũng không còn hứng thú nhất thời nữa.

Phác Thành Huấn đầu tiên hồi tưởng xem hai ngày nay có đắc tội gì với Kim Thiện Vũ không, nếu không tính chuyện trên giường, thì chắc là không có.

Kim Thiện Vũ chắc không đến nỗi muốn đầu độc hắn.

Vậy thì chắc là hứng thú nhất thời thôi.

Lần này Phác Thành Huấn không đả kích sự tích cực của Kim Thiện Vũ, hắn nghĩ mình "phụ bếp" bên cạnh chắc không có vấn đề gì.

"Bây giờ làm luôn không?"

"Tí nữa, tôi lấy thịt bò ra rã đông trước."

Phác Thành Huấn: "!"

Wow, Kim Thiện Vũ vậy mà còn biết rã đông.

"Ánh mắt này là có ý gì?"

Kim Thiện Vũ khẽ nheo mắt, dường như đang suy nghĩ xem ánh mắt của Phác Thành Huấn mang ý khen ngợi hay chê bai.

"Chỉ là có chút mong đợi."

Ánh mắt Phác Thành Huấn chưa từng rời khỏi người Kim Thiện Vũ, giữa ban ngày ban mặt mà đã trắng trợn quyến rũ hắn như vậy.

"...Vậy thì cậu đúng là nên mong đợi một chút."

Kim Thiện Vũ ra vẻ không biết gì, cứ như mặc đồ như vậy là chuyện rất bình thường.

"Cậu đúng là tự tin." Phác Thành Huấn thu hồi ánh mắt, hắn cảm thấy nhìn nữa sẽ không tốt cho sức khỏe tinh thần.

Kim Thiện Vũ đã đi đến trước mặt hắn, một tay vòng qua cà vạt hắn, kéo người về phía ghế sofa.

Kim Thiện Vũ không nói gì, ấn hắn xuống ghế, cởi cà vạt của hắn ra, bịt mắt Phác Thành Huấn lại.

Tim Phác Thành Huấn đập nhanh hơn vài nhịp không rõ lý do, yết hầu khẽ động, "Làm gì vậy?"

Môi Kim Thiện Vũ lướt nhẹ qua vành tai hắn, hơi thở nhè nhẹ, giọng nói tựa như lông vũ khẽ chạm.

Cậu nói.

"Làm anh trước, làm cơm sau."

*Xưng hô có lúc tôi - cậu, có lúc em - anh là do nhiều câu trêu ghẹo của 2 người nên đôi khi xưng em - anh nha mọi người Khi nào 'tỏ tình' hay 'xác nhận tình cảm chính thức thì xưng em anh nha.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro