Chương 35
"Được, được, được."
Quản gia nghĩ thầm, cũng coi như là kỳ phùng địch thủ.
Ông Phác vừa vui mừng vì những lời Kim Thiện Vũ nói, thì ngoài cửa truyền đến giọng của Phác Phỉ Dập.
"Có phải anh hai đã về rồi không?"
Hôm nay Phác Phỉ Dập mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, trông vô cùng vui vẻ và có chút bảnh bao.
Cậu ta vừa nghỉ đông liền về nhà cũ, ngày nào cũng hỏi một lần: Anh hai khi nào về?
Hôm nay đi ra ngoài một chuyến, về đến nhà thấy xe của Phác Thành Huấn, lập tức chạy ngay vào.
Thấy Kim Thiện Vũ, niềm vui trong mắt Phác Phỉ Dập càng sâu, cậu ta chớp chớp mắt, nhào tới.
"Anh Thiện Vũ, cuối cùng cũng đợi được anh về."
Giọng điệu thân mật, cùng với tư thế sắp dính lên người, khiến ông Phác và quản gia ngẩn người.
Chẳng qua, Phác Phỉ Dập còn chưa kịp đến gần, đã bị Phác Thành Huấn chặn lại, vẻ mặt hắn lạnh lùng.
"Chú ý khoảng cách."
"Em không đó."
Phác Phỉ Dập ít khi ngang bướng với Phác Thành Huấn, đến nỗi ông Phác và quản gia đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
"Bây giờ em thích anh Thiện Vũ nhất."
Ông Phác đang uống trà suýt chút nữa phun ra, trợn to mắt nhìn về phía quản gia.
Vậy nên nhà bọn họ không tranh giành tài sản, mà là đoạt đàn ông!?
Vậy càng không được!
Ông Phác như lâm đại địch.
Bất quá, cảnh tượng anh em tương tàn vì một người đàn ông trong tưởng tượng của ông đã không xảy ra.
ông Phác nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, ra lệnh ngầm cho quản gia chuẩn bị sẵn sàng nghênh địch.
***
Sau khi gặp ông Phác.
Kim Thiện Vũ gặp những trưởng bối khác của Phác Thành Huấn.
Ông Phác có tổng cộng bốn người con.
Ba con trai, một con gái.
Cháu thì có chín người, trưởng tôn là con trai của con trai cả, đang làm việc ở công ty chi nhánh. Ứng dụng có lượng truy cập lớn nhất hiện tại của tập đoàn MX, chính là do con trai cả đi đầu nghiên cứu phát minh.
Phác Thành Huấn xếp thứ hai, đang giữ chức tổng tài ở trụ sở chính của MX. Con trai thứ ba là người duy nhất không làm việc trong tập đoàn, nhưng lại gây dựng được tên tuổi, hiện đang là bác sĩ ngoại khoa tại một bệnh viện tư nhân.
Ba người cháu đầu đều là con trai, thứ tư, thứ năm và thứ sáu là con gái, cháu gái thứ tư và thứ năm làm việc ở công ty con, cháu gái thứ sáu đang học nghiên cứu sinh.
Đến nỗi cháu trai út, chính là Phác Phỉ Dập, cậu ta là người nhỏ tuổi nhất. Lại bởi vì từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, ông Phác có phần cưng chiều cậu ta hơn.
Cậu ta không giống với những anh chị em khác.
Từ nhỏ Phác Phỉ Dập đã không được ai yêu thương.
Mẹ ruột tìm mọi cách mang thai cậu ta, đến ngày sinh nở, vừa mở miệng đã đòi cha Phác trả 30 vạn mua đứt quyền nuôi dưỡng.
Nhưng lúc đó cha Phác còn trẻ tuổi khí thịnh, ghét nhất bị người uy hiếp, chỉ chịu mỗi tháng đúng hạn gửi tiền nuôi dưỡng.
Mà mẹ ruột cảm thấy Phác Phỉ Dập không có giá trị, ném cậu ta cho bà ngoại nuôi nấng, mỗi tháng cầm tiền cha Phác gửi về ăn chơi hưởng thụ, tâm trạng tốt thì gửi chút tiền về nhà.
Nhưng số tiền đó, bà ngoại phần lớn chỉ dùng cho cháu nội, đối với cháu ngoại Phác Phỉ Dập luôn đề phòng.
Đến khi bà ngoại qua đời, Phác Phỉ Dập bị đá qua đá lại như quả bóng cao su, cuối cùng mẹ ruột trực tiếp cho cậu ta địa chỉ nhà họ Phác.
Bảo Phác Phỉ Dập có bản lĩnh thì khiến cha Phác nhận cậu ta, bằng không thì cứ chết đói ngoài đường, dù sao bà cũng không có tiền nuôi.
Phác Phỉ Dập lúc đó chỉ nghĩ, cậu ta không tranh giành gì cả, chỉ cần cha Phác cho cậu ta học hết cấp ba, cậu ta có thể tự kiếm tiền học đại học.
Điều khiến cậu ta bất ngờ là, Phác Thành Huấn không chỉ chấp nhận cậu ta, mà ông Phác cũng thật lòng coi cậu ta như cháu ruột mà thương yêu.
Ngoại trừ cha Phác có chút không được tự nhiên ra, thì những điều khác vẫn khác xa so với hình dung của cậu ta về gia tộc hào môn.
Phác Phỉ Dập lẽo đẽo theo sau bọn họ, đợi Kim Thiện Vũ chào hỏi xong mọi người, liền quấn lấy cậu hỏi: "Lát nữa anh chơi game cùng em không?"
"Em không có việc gì khác để làm sao?" Phác Thành Huấn lạnh mặt nói.
"Có chứ. Nhiệm vụ hôm nay của em là làm anh Thiện Vũ vui vẻ."
Kim Thiện Vũ cười một tiếng, thật đúng là giống một chú cún nhỏ, rất biết cách làm người khác vui vẻ.
Kỳ thật trước kia Phác Thành Huấn cũng sẽ như vậy, không mềm mại đáng yêu như Phác Phỉ Dập, nhưng những lời dỗ dành cũng rất bài bản.
"Được thôi, nhưng anh chơi tệ lắm."
Phác Phỉ Dập nghe Kim Thiện Vũ đồng ý, vui vẻ nói: "Không sao đâu, em và anh Thẩm sẽ dẫn anh bay."
"Khi nào thì em thân với Thẩm Trình như vậy?" Phác Thành Huấn nhíu mày.
"À, lần trước anh Thẩm không phải đã giúp em sao?" Phác Phỉ Dập vừa nói vừa ngó trái ngó phải, sợ bị người khác nghe thấy cậu ta lại gặp rắc rối.
"Ôi, em trai lén lút lại nhìn cái gì xấu xa vậy?"
"Chị tư." Phác Phỉ Dập ngọt ngào cười với cô, "Em không làm chuyện xấu."
"Thật đáng yêu." Phác Nam Hi đi tới muốn xoa đầu cậu.
"Chị tư, đừng xoa đầu em, sẽ không cao được. Sau này em muốn cao hơn cả anh hai."
"Còn nhỏ mà đã mê tín rồi." Phác Nam Hi trêu chọc cậu ta xong, đứng trước mặt Phác Thành Huấn, gọi một tiếng: "Anh hai, vị này chính là......"
"Chào em, anh tên là Kim Thiện Vũ."
Phác Nam Hi còn chưa biết chuyện Phác Thành Huấn kết hôn, nhưng việc cậu xuất hiện ở nhà họ Phác vào đêm giao thừa, chắc chắn là được đưa về ra mắt gia đình.
"Chào anh, em là Phác Nam Hi." Cô gái đưa tay ra.
Kim Thiện Vũ bắt tay cô một cái, rất nhanh liền buông ra.
"Anh hai, anh cả vẫn chưa về sao?"
"Về rồi." Phác Thành Huấn nói, "Chắc là đang ở chỗ ông nội."
"Vậy mọi người cứ nói chuyện đi, em đi xem ông nội." Phác Nam Hi vẫy tay với Kim Thiện Vũ.
Lần đầu tiên đến, Kim Thiện Vũ còn cảm thấy nhà cũ họ Phác rộng lớn như vũ trụ, kết quả hôm nay trở về, phát hiện toàn là người nhà, gần hai mươi người.
Mọi người hòa thuận ở cùng nhau, thật sự rất náo nhiệt. Từ năm sáu tuổi, Kim Thiện Vũ đã không còn cảm nhận được không khí gia đình hòa thuận nữa.
***
Bữa cơm tất niên của nhà họ Phác được tổ chức vào 7 giờ tối.
Đám người hầu từ chiều đã bắt đầu bận rộn chuẩn bị đồ ăn cho cả gia đình, đến gần bữa tối, Kim Thiện Vũ vẫn chưa thấy cha mẹ Phác Thành Huấn đâu.
Cậu hỏi: "Cha cậu đâu?"
Kim Thiện Vũ chỉ biết cha mẹ Phác Thành Huấn đã ly hôn, nhưng cậu chưa từng gặp cha hắn, cũng không biết Phác Thành Huấn có nói với cha chuyện kết hôn hay không.
Đừng để đến bữa cơm tất niên lại xảy ra chuyện không hay.
Kim Thiện Vũ nghĩ, hôm nay là đêm giao thừa, cậu đi theo con đường mềm mỏng ngoan ngoãn, cho nên cố gắng không lên tiếng, đảm bảo không làm ai giận.
Người một nhà gần như đã đến đông đủ, không sai lệch so với dự đoán của Kim Thiện Vũ, tính cả cha Phác thong thả đến muộn, có mười bảy người.
Cha Phác là người cuối cùng trở về, trên tay còn đẩy một chiếc vali hành lý, quản gia đi lên giúp đỡ, cha Phác cởi áo khoác trên người đưa cho ông.
"Hôm nay đường xá kẹt xe quá." cha Phác nói, "Suýt chút nữa thì đến muộn."
"À, con cũng thật là bận rộn." ông Phác cười lạnh một tiếng, "Quanh năm suốt tháng không thấy mặt mũi mấy lần, tùy tiện người nào trong nhà cũng về nhiều hơn con."
"Cha. Máy bay trễ chuyến con có thể làm gì được chứ? Hơn nữa, con đây cũng vội vàng về mà, con đã nhắn tin cho anh cả và chị hai rồi, nói là sẽ đến muộn một chút."
"Cha, emút không về thì cha cứ nhắc mãi, bây giờ về rồi ngài lại huấn em ấy, lát nữa lại bị cha nói cho đi mất." Chị hai cười với ông Phác, vẫy tay mời em trai út ngồi xuống.
"Mau tới đây, ngồi cạnh Phỉ Dập đi."
Kim Thiện Vũ khẽ quan sát cha của Phác Thành Huấn, khác hẳn với hình dung về một người cha nghiêm khắc trong tưởng tượng của cậu.
Có lẽ vì cha Phác còn có anh chị em ở trên, nên so với bạn bè cùng trang lứa, ông trẻ hơn một chút, cũng không giống vẻ nghiêm nghị của bậc trưởng bối.
Bên trái Kim Thiện Vũ là Phác Phỉ Dập, bên phải là Phác Thành Huấn.
Bên trái, Phác Phỉ Dập ngoan ngoãn nói: "Cha."
cha Phác: "Ừ, ngoan."
Bên phải, Phác Thành Huấn ngữ khí bình đạm: "Cha."
cha Phác: "Ừ, con cũng ngoan."
Ở giữa, Kim Thiện Vũ cũng gọi theo: "Cha."
cha Phác: "Ừ ừ ừ, đều ngoan."
Những người khác trên bàn đều cảm thấy kinh ngạc, cha Phác chấp nhận nhanh như vậy, thấy Kim Thiện Vũ cũng không hỏi thêm một lời.
Dù là chấp nhận, con trai dẫn người yêu về ra mắt gia đình, chẳng lẽ không nên tỏ vẻ gì sao?
Họ nghe nói, lúc ấy ông Phác đã chất vấn Kim Thiện Vũ rất lâu.
Lại thấy cha Phác vừa ngồi xuống đã uống một chén nước, sau đó nhìn về phía Kim Thiện Vũ, một lúc lâu sau ông mới phản ứng lại.
cha Phác: "Vừa nãy con gọi là gì?"
"Cha." Kim Thiện Vũ mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt ông.
Những người khác: "!"
Đến rồi đến rồi.
Vẻ mặt cha Phác từ kinh ngạc đến mờ mịt, lại nhíu mày trầm tư. Sau đó nhìn về phía con trai, hỏi:
"Lại là con dẫn về?"
Kim Thiện Vũ còn chưa hiểu vì sao lại là "Lại", chẳng lẽ trước kia Phác Thành Huấn từng dẫn người khác về rồi sao?
Cậu nhìn về phía Phác Thành Huấn, thấy hắn gật đầu.
Quả nhiên từng dẫn người khác về...
Kim Thiện Vũ cảm thấy cuộc đối thoại này có chút kỳ lạ, nhưng không nói ra được kỳ lạ ở đâu, con trai dẫn người yêu về, giống như không có gì vấn đề.
cha Phác tiếp tục nhíu mày trầm tư, còn thường xuyên nhìn Kim Thiện Vũ, giống như cậu là một vấn đề thực sự phức tạp.
Kim Thiện Vũ: "......"
Nụ cười gượng gạo sắp không duy trì được nữa.
Kim Thiện Vũ nghĩ.
Cứ cười tiếp, mặt cũng sắp cứng đờ rồi.
Những người khác trên bàn bất động thanh sắc quan sát, không ai mở miệng.
Ngay lúc Kim Thiện Vũ đang nghĩ có nên nói gì đó không, cha Phác hỏi cậu.
"Mẹ con là?"
Kim Thiện Vũ còn cảm thấy nghi hoặc, sao vừa lên tiếng đã hỏi mẹ cậu là ai, cậu trả lời: "Thẩm Nguyệt."
cha Phác nhíu mày sâu hơn: "Có tên khác không?"
Kim Thiện Vũ: "?"
Kim Thiện Vũ: "Không có."
Cái cảm giác kỳ lạ kia càng rõ ràng hơn.
Phác Thành Huấn mím môi dưới, cắt ngang lời ông: "Cha. Ăn cơm trước đã."
"Ừ, các con ăn đi."
cha Phác nhìn mắt con trai thứ hai, lại nhìn mắt con trai út, nhìn đi nhìn lại Kim Thiện Vũ.
Con trai cả anh tuấn đẹp trai, ngũ quan sắc sảo, mũi và môi giống ông, vẻ mặt thanh lãnh sâu thẳm quả thật giống mẹ nó.
Con trai út mắt tròn xoe, cũng khá giống ông, diện mạo không sắc sảo như con trai cả, nhưng cũng khó giấu vẻ đẹp trai.
Lại nhìn Kim Thiện Vũ......
Gương mặt xinh đẹp, mũi cao thẳng, môi cũng đẹp, chỗ nào cũng lộ ra vẻ xinh xắn.
Đẹp như vậy, hẳn là con rơi của ông.
cha Phác nghĩ như vậy.
Nhưng......
"Không đúng." cha Phác tiếp tục trầm tư, "Ta không quen mẹ con." Kim Thiện Vũ không hiểu ra sao: "Không quen...... Không phải rất bình thường sao?"
"Không bình thường chút nào." cha Phác nói. "Ta không quen mẹ con, vì sao con lại gọi ta là cha?"
Kim Thiện Vũ: "?"
"Phụt."
Không biết ai phản ứng trước, không nhịn được cười ra tiếng, những người khác cũng theo đó mà bật cười.
Thì ra cha Phác không biết con trai mình dẫn về một người đàn ông, mà lại...... Cho rằng Kim Thiện Vũ là con riêng của ông.
Cho nên mới hỏi câu kia: Lại là con dẫn về?
Bởi vì người lần trước Phác Thành Huấn dẫn về, chính là Phác Phỉ Dập.
Mặt Phác Thành Huấn đen lại.
cha Phác lập tức im bặt, thằng con này cũng thật là, không nói không rằng đã trưng ra cái mặt lạnh như tiền, dọa chết người.
cha Phác không dám lên tiếng, ông nhìn ông Phác, nhìn những người khác, thế nào cũng không có ai giúp ông nói một câu.
Sau đó ông chuyển tầm mắt sang Phác Phỉ Dập.
Vẫn là con trai út ngoan ngoãn đáng yêu, ông điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho Phác Phỉ Dập.
Phác Phỉ Dập thẳng thắn cúi gằm mặt xuống, cậu ta nào dám lên tiếng chứ.
Cậu ta vùi đầu ăn cơm, sợ anh hai lát nữa giáo huấn cả cậu ta, hôm nay cậu ta có làm gì đâu.
"Cha, Thiện Vũ là người yêu của con, tháng trước chúng con đã đăng ký kết hôn."
cha Phác lập tức lộ ra vẻ mặt "Thì ra là thế", sớm nói ra có phải hơn không.
Thật là, dọa chết ông.
Lại thêm một đứa con riêng nữa, chẳng phải ông sẽ bị ông Phác treo lên đánh sao?
Lần trước Phác Phỉ Dập trở về, ông Phác đột nhiên biết mình còn có một đứa cháu trai đáng thương lưu lạc bên ngoài.
ông Phác vừa thương xót Phác Phỉ Dập, vừa lòng dạ cứng như đá, cầm lấy gậy chống đánh tới tấp vào người ông, đau mấy ngày trời.
Nếu không phải Phác Thành Huấn và Phác Phỉ Dập ngăn cản, ông còn nghi ngờ ông Phác muốn đánh gãy chân mình.
Cũng may cũng may.
Hóa ra là người yêu của Phác Thành Huấn, không phải con riêng của ông.
cha Phác thuận tay xoa xoa ngực.
Tự mình dọa mình.
Không phải là tốt rồi sao.
Không phải là......
"Từ từ, con nói là ai?" Nụ cười trên mặt cha Phác một lần nữa cứng đờ.
Vẻ mặt Phác Thành Huấn và Phác Phỉ Dập đều bình thản, như đã quen với sự không đáng tin cậy của cha Phác, ngay cả ông Phác cũng nhẹ nhàng thở ra.
Thật tốt quá.
Còn tưởng rằng thằng con ngốc nghếch này tiếp thu nhanh như vậy, hóa ra là chưa kịp phản ứng.
ông Phác vui vẻ ra mặt, ông thầm nghĩ mình đúng là một trưởng bối tân tiến nhất.
Ông vui vẻ đến nỗi uống thêm nửa chén canh.
Để lại một mình cha Phác hóa đá ngơ ngác.
"Mọi người ăn cơm đi, đừng để ý đến nó." ông Phác lên tiếng, những người khác tiếp tục cúi đầu dùng bữa.
Kim Thiện Vũ đã nghĩ đến việc bị cha Phác Thành Huấn hỏi han, hoặc là bị làm khó dễ, nhưng tuyệt nhiên không nghĩ đến cha hắn không đáng tin cậy đến vậy.
Cậu lập tức hiểu ra, vì sao Phác Thành Huấn lo lắng cho Phác Phỉ Dập, hai cha con này quả thật rất giống nhau, bất quá Phác Phỉ Dập có lẽ vẫn đáng tin cậy hơn một chút.
Ăn xong bữa cơm, Phác Thành Huấn nói.
"Con và Thiện Vũ lát nữa có chuyến bay, muốn đi thành phố G chơi, nên không ở lại với mọi người được."
Một người cô khẽ gật đầu: "Các con người trẻ tuổi cứ đi chơi đi, không cần con ở lại."
"Đúng vậy đúng vậy, mới cưới hưởng tuần trăng mật là không thể thiếu, cứ yên tâm đi, có ông già này ở nhà là được rồi."
cha Phác: "Ta nghe nói hôm nay con vừa về, giờ lại đi?"
"Số lần con về nhà còn nhiều hơn cha." Phác Thành Huấn nói.
cha Phác gãi gãi đầu: "Chẳng phải tại công việc của cha bận rộn sao?"
Nói xong, ông khẽ nhìn Kim Thiện Vũ một cái.
Thật là đẹp mắt mà.
Thế mà lại không phải con trai ông.
Tư duy của ông quá mức nhảy số, một lát thì lo lắng sốt ruột nghĩ, con trai cả cong lúc nào ông cũng không biết.
Ngay cả chuyện kết hôn ông cũng không hay.
Xong rồi.
Con trai lớn khôn, xa cách cha rồi.
Sau đó nhìn về phía Phác Phỉ Dập: "Tiểu Dập, hay là cha cũng dẫn con đi chơi?"
Phác Phỉ Dập: "Không đi, là chính cha muốn đi chơi, lấy con làm cái cớ thôi."
cha Phác: "......"
Được rồi, đứa này cũng xa cách rồi.
Cuối cùng, ông nhìn về phía Kim Thiện Vũ: "Tiểu Kim......"
Phác Thành Huấn cắt ngang lời ông: "Cha, chúng con phải ra sân bay, có gì về rồi nói, chúc cha năm mới vui vẻ."
Không cho cha Phác cơ hội trả lời, hắn nắm tay Kim Thiện Vũ đi ra ngoài.
"Cha cậu còn rất đặc biệt." Kim Thiện Vũ cảm thán.
Phác Thành Huấn không lên tiếng.
Khi còn nhỏ Phác Thành Huấn luôn sống với mẹ, lúc đó hai người còn chưa ly hôn, cha Phác cũng rất lâu mới về một lần.
Trước mặt Phác Thành Huấn, ông vẫn luôn cố gắng tỏ ra hình tượng người cha trưởng thành ổn trọng.
Sau này, cha mẹ ly hôn, mẹ hắn mang hắn đi, mãi đến cấp ba, hắn mới được đưa về nhà họ Phác.
Khác với Phác Phỉ Dập, Phác Thành Huấn tuy rằng sống với mẹ, nhưng vào các ngày lễ tết vẫn sẽ được đón về nhà họ Phác.
Mà mẹ hắn--
Phác Thành Huấn khi còn nhỏ không hiểu, hắn chỉ biết mẹ bắt học cái này học cái kia, thi cử kém thì bị nhốt trong phòng tối, không cho ăn cơm.
Nhưng đó đều là những hình phạt nhẹ nhất.
Mẹ hắn còn can thiệp vào việc kết bạn, kết bạn với ai, đều phải có sự đồng ý của mẹ mới được.
Ngay cả ở trường học nói chuyện với bạn học lạ mặt một câu, mẹ hắn biết được cũng sẽ tức giận nhốt hắn lại.
Bà sẽ hết lần này đến lần khác nói với Phác Thành Huấn.
"Con mà không Phác gắng, đợi đến khi cha con tìm cho con một người mẹ kế, rồi sinh thêm đứa con nữa thì con thật sự không ai cần."
"Con không học giỏi, lấy cái gì mà tranh với nó?"
Phác Thành Huấn khi còn nhỏ đã không biết bao nhiêu lần khóc lóc nói rằng hắn không hề muốn tranh giành gì cả, nhưng mẹ hắn sẽ túm tóc hắn bắt hắn xin lỗi, nói với hắn.
"Con nhất định phải tranh, bởi vì con mang họ Phác."
"Mẹ đã tốn bao nhiêu tâm tư bồi dưỡng con, nếu con bị tụt lại phía sau, vậy con chính là một thứ phế thải."
Đương nhiên không chỉ có thế.
Mẹ hắn vẫn còn tình cảm với cha hắn, cho nên mẹ hắn luôn hy vọng cha hắn có thể vì con cái mà chủ động tìm đến bà.
Ban đầu, mẹ hắn chờ đợi.
Nhưng sau này phát hiện không thể đợi được, bà liền bắt đầu hành hạ Phác Thành Huấn.
Bao gồm cố ý làm Phác Thành Huấn đau bụng, khiến hắn cảm lạnh, hoặc là bị thương ngoài da, dùng những điều này để giành lấy sự chú ý của cha Phác.
Lúc ban đầu, những phương pháp này có hiệu quả, cha Phác sẽ bớt thời gian đến thăm hắn.
Nhưng chỉ cần ông không thể ở lại bên cạnh hắn, sau đó mẹ hắn vẫn sẽ tức giận mà trừng phạt hắn.
Mãi cho đến khi lên cấp ba.
Chuyện mẹ hắn bạo hành hắn bị bại lộ, cha Phác kiên quyết đón hắn về nhà, lúc đó hắn oán trách cha Phác.
Vì sao lâu như vậy mới nghĩ đến việc đón hắn về nhà.
Sớm làm gì không làm?
Đó cũng là thời kỳ cấp ba nổi loạn nhất của Phác Thành Huấn.
Nhưng cũng chính trong khoảng thời gian đó, hắn gặp gỡ Kim Thiện Vũ, một người cũng ngạo nghễ khó thuần như hắn.
Chẳng qua Kim Thiện Vũ so với hắn sẽ biết cách che giấu hơn.
Vẻ ngoài ngoan ngoãn của cậu rất dễ đánh lừa người khác.
Sự tò mò của Phác Thành Huấn về Kim Thiện Vũ bắt đầu từ khi cậu chủ động đáp lời hắn.
Hắn tò mò rốt cuộc là gia đình như thế nào, lại có thể dạy dỗ một đứa trẻ dám mặc đồ nữ ở trường học một cách công khai, thậm chí không cảm thấy xấu hổ.
Đương nhiên, còn một phần nguyên nhân là, Phác Thành Huấn luôn cảm thấy Kim Thiện Vũ là một người đồng tính luyến ái rất tâm cơ.
Chắc chắn là cố ý gây sự chú ý của hắn, muốn bẻ cong hắn.
"Mẹ cậu là người như thế nào?" Phác Thành Huấn hỏi.
Trước đây hắn chưa từng hỏi, chỉ cho rằng gia đình Kim Thiện Vũ có mức độ bao dung cao, nên mới nuôi dưỡng ra một Kim Thiện Vũ phóng khoáng tự do như vậy.
Nhưng hiện tại hắn lại biết, cha Kim Thiện Vũ cũng không yêu cậu, sau khi có con riêng, liền nghĩ cách đuổi Kim Thiện Vũ đi.
"Mẹ tôi là một người rất dịu dàng." Nhắc đến mẹ, ý cười trong đáy mắt Kim Thiện Vũ cũng trở nên nhu hòa.
"Khi còn nhỏ, gã cha tồi kia của tôi luôn cảm thấy tôi không có vẻ mạnh mẽ như những cậu con trai khác, liền muốn đưa tôi đi học võ Taekwondo, nhưng tôi kiên quyết không chịu."
Kim Thiện Vũ lúc đó còn nhỏ tuổi, cậu không nhận ra sự thất vọng của cha đối với mình, bởi vì cha cậu giỏi ngụy trang trước mặt mẹ.
Sau này khi đứa con riêng đã là sự thật không thể thay đổi, cha Kim cũng lười ngụy trang.
Trong mắt ông, chính là do mẹ Úc dạy dỗ con cái không tốt, mới có thể biến một đứa con trai ngoan ngoãn thành giống như con gái, khiến người ta không ưa nổi.
Lại nhìn đứa con riêng hoạt bát hiếu động kia, một sự so sánh rõ ràng, liền thấy sự thiên vị.
Sau này, ông luôn lo lắng Kim Thiện Vũ sẽ làm hư đứa con trai nhỏ của mình, không cho phép con trai út học theo Kim Thiện Vũ.
Thích trang điểm, còn mặc váy lại thích đàn ông, đây là biến thái.
Cha Kim chỉ cảm thấy mất mặt, chưa bao giờ nhận Kim Thiện Vũ ở bên ngoài.
Nhưng mẹ cậu lại không cảm thấy Kim Thiện Vũ có vấn đề, thậm chí khi Kim Thiện Vũ tự mình nghi ngờ, mẹ sẽ cho cậu sự khẳng định.
Nói với cậu rằng thích trang điểm không có gì sai, mặc váy cũng không có gì sai, không cần cảm thấy mình khác biệt với người khác.
Cũng chính mẹ đã nói với cậu, thế giới này vốn dĩ không có quy định con trai hay con gái nhất định phải như thế nào, mỗi người đều là một cá thể độc lập.
Phác Thành Huấn nhìn Kim Thiện Vũ, hắn cảm thấy sự tin tưởng và dịu dàng của Kim Thiện Vũ khi nhắc đến mẹ cậu, khiến hắn có chút ngưỡng mộ.
Hóa ra đối với người quan trọng, Kim Thiện Vũ sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy. Hắn còn có chút ghen tị.
Nhưng người đó là mẹ của Kim Thiện Vũ.
"Sao đột nhiên cậu lại hứng thú với mẹ tôi vậy?" Kim Thiện Vũ hỏi.
"Không có gì, chỉ là cảm thấy bà ấy nuôi dạy cậu rất tốt."
Ánh mắt Kim Thiện Vũ khẽ động, đây vẫn là lần đầu tiên cậu nghe người khác nói như vậy, khóe môi bất giác cong lên.
"Vì sao lại nói như vậy?"
Phác Thành Huấn trầm mặc, hắn cảm thấy Kim Thiện Vũ ung dung, tự tin, là chính mình. Dù lớn lên thiếu vắng sự đồng hành của cha, cậu vẫn trưởng thành rực rỡ chói mắt như vậy.
"Hỏi cậu đấy." Kim Thiện Vũ chớp chớp mắt, có chút buồn cười, "Nhìn tôi như vậy làm gì?"
Phác Thành Huấn đột nhiên nắm chặt tay cậu, kéo Kim Thiện Vũ vào lòng ngực mình, chỉ khi lấp đầy khoảng trống trong lòng, hắn mới có một cảm giác kiên định.
Phác Thành Huấn một lần nữa nghĩ như vậy.
Nếu như hắn và Kim Thiện Vũ không chia xa thì tốt biết bao, nếu như Kim Thiện Vũ vẫn còn thích hắn thì tốt biết bao, nếu như hắn thật sự kết hôn với Kim Thiện Vũ, cứ như vậy làm bạn với đối phương thì tốt biết bao.
Nếu như, thời hạn hiệp ước có thể kéo dài vô hạn thì tốt biết bao.
Kim Thiện Vũ không rõ nguyên do, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của Phác Thành Huấn, thả lỏng cơ thể, cứ như vậy tùy ý hắn ôm.
Vòng tay thật ấm áp.
Kim Thiện Vũ không nhịn được muốn chìm đắm.
Trước đây Phác Thành Huấn cũng thích ôm cậu như vậy, như thể muốn khảm cậu vào cơ thể mình, khiến Kim Thiện Vũ cảm thấy rất an toàn.
Cậu vô số lần mơ thấy ngày mẹ qua đời, nhịp tim chậm rãi yếu dần, nhiệt độ cơ thể trở nên lạnh băng.
Sau khi mẹ qua đời, Kim Thiện Vũ hoảng hốt ý thức được, sự ấm áp mà cậu tham luyến, muốn hấp thụ, đã không còn nữa.
Cậu vẫn còn nhớ rõ ngày mẹ qua đời.
"Vũ Vũ đừng buồn, mẹ tuy rằng không thể mãi mãi ở bên con, nhưng mẹ sẽ ở trên trời dõi theo con. Nhất định sẽ có một người như vậy, thay mẹ yêu thương con, ở bên con."
Kim Thiện Vũ muốn nói, sẽ không đâu.
Không ai nhất định phải yêu thương một người khác, cũng không ai nhất định phải ở bên cạnh một người khác.
Giống như cha cậu cũng không yêu cậu, ngay cả huyết thống cũng không nhất định gắn kết tình yêu, vậy thì làm sao dám hy vọng xa vời có được từ người khác?
Nhưng Kim Thiện Vũ vẫn cảm thấy may mắn, bởi vì cậu đã có được toàn bộ tình yêu của mẹ.
Điều duy nhất tiếc nuối là, mẹ cậu đã qua đời vì bệnh quá sớm.
"Kim Thiện Vũ."
"Ừ?"
Hàng mi Kim Thiện Vũ run rẩy, mơ màng ngước mắt, đối diện với đôi mắt đen láy của Phác Thành Huấn, bên trong chứa đựng những cảm xúc mà cậu không thể đọc hiểu.
Cậu không thích sự mất kiểm soát, nhưng người đó là Phác Thành Huấn, Kim Thiện Vũ cảm thấy giờ khắc này, cậu một lần nữa, không chút do dự ngã vào đôi mắt sâu thẳm kia.
Trong một khoảnh khắc như vậy, cậu cảm nhận được một tia dịu dàng trong mắt Phác Thành Huấn.
Phác Thành Huấn: "Cậu khóc, vì sao vậy?"
Hàng mi trên dưới của Kim Thiện Vũ khẽ chạm vào nhau, cậu muộn màng cảm nhận được sự ấm áp ẩm ướt lướt qua má.
"Có lẽ là gió lớn quá."
Kim Thiện Vũ ngồi ở hàng ghế sau không mở cửa sổ, người lái xe ngồi ở hàng ghế trước có lẽ cảm thấy trong xe quá nóng, nên mở hé cửa sổ thông khí.
"Ừ."
Phác Thành Huấn không vạch trần cậu, chỉ là ôm người chặt hơn nữa, phía bên kia bỗng nhiên vang lên tiếng pháo hoa.
Pháo hoa rực rỡ nhiều màu nổ tung trên không trung, trong xe cũng có thể nghe thấy tiếng pháo hoa nổ.
Kim Thiện Vũ nhìn pháo hoa mỹ lệ ngoài cửa sổ xe, cậu nghĩ đến việc Phác Thành Huấn bị cậu cự tuyệt rất nhiều lần, nhưng vẫn sẽ nở nụ cười trong lần gặp mặt tiếp theo.
"Phác Thành Huấn, trước kia vì sao cậu lại thích tôi?"
Phác Thành Huấn chỉ cảm thấy tim đập lỡ một nhịp, hắn khựng lại, "Ai mà biết được."
"Thích loại chuyện này nếu có thể nói rõ ràng, thì trên thế giới đã có rất nhiều cặp đôi yêu nhau trọn đời rồi."
Nếu thật sự có thể dùng một cái miệng mà nói rõ ràng.
Hắn đã sớm trói Kim Thiện Vũ lại, nói cả ngày lẫn đêm, cho đến khi Kim Thiện Vũ cũng thích hắn mới thôi.
Nhưng tình cảm chính là như vậy không có đạo lý.
Không hiểu vì sao, lại có một người như vậy, đột nhiên cướp đi tất cả sự chú ý của bạn, luôn không nhịn được mà nhớ đến người đó, không thấy được sẽ ruột gan cồn cào, sẽ không thể kiềm chế được mà muốn thân cận người đó.
Kim Thiện Vũ dựa vào ngực Phác Thành Huấn, cảm nhận lồ ng ngực hắn rung động khi nói chuyện, hàng mi cậu khẽ chớp.
"Vậy cậu có biết, sau này vì sao tôi lại đồng ý với cậu không?"
Phác Thành Huấn nghĩ, có lẽ là vì hắn mặt dày mày dạn theo đuổi, có lẽ là vì uống say quá không cẩn thận lăn giường cùng nhau, tuy rằng chỉ là giúp đỡ lẫn nhau.
Hoặc là vì hắn lớn lên cũng được, tính cách cũng được, khiến Kim Thiện Vũ chưa từng yêu, cũng có chút rung động muốn thử yêu.
Rất nhiều loại nguyên nhân.
Cũng từng ảo tưởng Kim Thiện Vũ thích hắn, dù chỉ một chút xíu thôi.
Kim Thiện Vũ bỗng nhiên cười một tiếng, ánh đèn mờ ảo trong xe, ánh sáng pháo hoa chiếu sáng khuôn mặt Kim Thiện Vũ, như ánh lên những tia sáng lộng lẫy trong đáy mắt cậu.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Phác Thành Huấn, có thể trong bóng tối nhìn thấy đôi mắt đen láy của Phác Thành Huấn, ánh lên nụ cười của cậu.
"Khi cậu nhìn tôi, trong mắt có ánh sáng."
"Tôi thích ánh sáng."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro