Chương 39

"Chuyện gì?"

Kim Thiện Vũ cầm lấy nước hoa trên bàn, xịt hai lần, nghiêng đầu nhìn Phác Thành Huấn, kinh ngạc hỏi: "Tôi chưa nói sao? Hôm nay sinh nhật Tống Dã ."

"Chưa nói."

"Cậu ăn mặc như vậy đi sinh nhật Tống Dã?"

Sắc mặt Phác Thành Huấn lập tức đen lại.

Khi hắn và Kim Thiện Vũ yêu đương, Kim Thiện Vũ còn chưa từng tổ chức sinh nhật cho hắn như vậy.

Dựa vào cái gì Tống Dã lại được trước?

"Vậy cậu có đi không?" Kim Thiện Vũ đậy nắp nước hoa lại, quay đầu nhìn hắn.

Phác Thành Huấn nghiến răng, "Đi."

Kỳ thật Tống Dã có mời Phác Thành Huấn, chẳng qua không tự mình mời, mà là nhờ Kim Thiện Vũ chuyển lời. Rốt cuộc hai người hiện tại là chồng chồng, Kim Thiện Vũ mời, Phác Thành Huấn khẳng định sẽ đến.

"Bây giờ?"

"Buổi tối."

Phác Thành Huấn nhìn thời gian, còn sớm, hắn đứng dậy đi nhanh đến chỗ Kim Thiện Vũ, đẩy cậu đến trước bàn trang điểm, một tay chống mép bàn, tay kia đặt lên eo Kim Thiện Vũ.

Chiếc váy đen có dây đeo làm nổi bật dáng người Kim Thiện Vũ, càng thêm gợi cảm, Phác Thành Huấn cúi đầu tới gần, Kim Thiện Vũ nghiêng đầu tránh nụ hôn của hắn.

"Bộ trang điểm này bốn chữ số đấy, đừng làm hỏng của tôi."

Phác Thành Huấn: "......"

Muốn hôn cũng không được hôn, muốn chạm cũng không cho chạm, lại rất thích trêu chọc.

Kim Thiện Vũ thật đáng ghét.

Kim Thiện Vũ chớp chớp mắt, khoác tay Phác Thành Huấn, "Đừng không vui mà, chẳng phải là phải đi sinh nhật Tống Dã sao, vất vả lắm mới trang điểm xong."

Phác Thành Huấn nhìn chằm chằm cậu, "Trước kia hai người cũng đón sinh nhật như vậy?"

"Vậy thì không có."

Sắc mặt Phác Thành Huấn tốt hơn chút, nhưng vẫn khó chịu, Kim Thiện Vũ thúc giục hắn, "Cậu cũng đi thay quần áo đi."

"Làm gì?"

"Cậu không đi?"

"Đi."

Kim Thiện Vũ đã ăn mặc lộng lẫy, hắn đương nhiên không thể mặc đồ ở nhà như vậy mà đi.

***

Địa điểm tổ chức sinh nhật Tống Dã là ở một khách sạn 5 sao.

Đại khái là người nhà sắp xếp, nếu là Tống Dã tự mình chọn, chắc chắn sẽ là quán bar hoặc KTV.

Khi Kim Thiện Vũ đến, có người đứng ở cửa đón khách, "Là tham gia hôn lễ sao?"

"Tiệc sinh nhật."

"Ở sảnh số 3."

"Cảm ơn."

Kim Thiện Vũ không nói một lời, Phác Thành Huấn là người giao tiếp với người kia, từ khi xuống xe, trang phục của Kim Thiện Vũ đã thu hút không ít sự chú ý.

Cậu luôn ghi nhớ, hiện tại cậu là một K tỷ ngày thường lạnh lùng ít nói, nhưng lại thích cười chết người. Không thể dễ dàng lên tiếng.

Còn có người lén lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Phác Thành Huấn mặc một bộ vest, tuy không phải cosplay nhân vật nào, nhưng đứng cạnh Kim Thiện Vũ, hai người có giá trị nhan sắc cao đứng cạnh nhau trông rất đẹp mắt và xứng đôi.

"Xin mời đi theo tôi."

Nhân viên phục vụ dẫn đường cho họ.

Cửa lớn sảnh số 3 rộng mở, đã có nhiều người đến, ánh đèn lấp lánh, vest và lễ phục, mọi người trông đều tươi cười rạng rỡ.

Kim Thiện Vũ liếc nhìn, nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay vẫn chưa đến.

Trong số những người ở đây có vài người Kim Thiện Vũ đã gặp, có vài người không quen, ngoài bạn bè và người nhà Tống Dã, còn có một số đối tác làm ăn của nhà họ Tống.

Ngay khi Kim Thiện Vũ xuất hiện, mắt không ít người trẻ tuổi lập tức sáng lên.

"Là cosplay!"

"Ăn mặc như vậy đến dự tiệc thật gan dạ, tôi cũng muốn, nhưng sẽ bị cha tôi tát cho bay."

"Là K tỷ của tôi, quá đỉnh, tôi có thể lên chụp ảnh chung không?"

"Má ơi, người bên cạnh là Phác Thành Huấn sao?"

"Phác Thành Huấn là ai?"

"Mấy người không biết Phác Thành Huấn sao? Chính là tổng tài mới nhậm chức của tập đoàn MX! Trẻ quá, nghe nói mới 26 tuổi."

"Nhà họ Tống vậy mà còn có cả mối quan hệ như thế sao, kinh ngạc!"

Kim Thiện Vũ cũng không cảm thấy trang phục của mình không hợp với mọi người, cậu ưỡn ngực ngẩng cao đầu, hào phóng bước vào sảnh tiệc.

Nhân vật chính Tống Dã vẫn chưa đến, mà Kim Thiện Vũ cũng không định đi chào hỏi những người quen, bởi vì những người đó cũng không nhận ra cậu, vừa hay tranh thủ được chút yên tĩnh.

Kim Thiện Vũ kéo Phác Thành Huấn đến khu vực nghỉ ngơi ngồi xuống.

"Cậu xem."

Phác Thành Huấn: "?"

"Khu đồ ngọt bên kia, Tiramisu trông ngon quá, còn có tháp dâu tây nữa."

Phác Thành Huấn: "...... Biết rồi."

Kim Thiện Vũ không nói gì, Phác Thành Huấn mặt không cảm xúc đi qua, nói với nhân viên phục vụ lấy một cái khay.

Lại tiện tay cầm một ly nước và champagne.

Phác Thành Huấn rời đi không lâu, rất nhanh đã có người đến gần.

Là hai cô gái trông khoảng 17-18 tuổi, một người mặc lễ phục màu hồng nhạt, người kia mặc váy màu tím nhạt.

"Chị ơi, có thể chụp ảnh chung với bọn em không?" Hai cô gái hưng phấn đến chết đi được, nhân lúc cha mẹ không chú ý lén chạy đến.

"Em rất thích K tỷ, chị là coser mà em thấy có độ hoàn thiện cao nhất."

Cô gái kia liên tục gật đầu, trong mắt lấp lánh ánh sao, "Làm ơn, K tỷ, chị thật sự siêu đỉnh."

Không ai không thích được khen ngợi, cho dù là Kim Thiện Vũ nghe không ít lời khen, vẫn sẽ vui vẻ vì những lời khen chân thành.

Cậu gật gật đầu, không nói gì, mãi đến khi chụp xong ảnh, các cô gái vẫn không biết Phác Thành Huấn là nam giả nữ trang, lễ phép nói lời cảm ơn, hưng phấn rời đi.

"Mấy bữa tiệc của người lớn kiểu này thường rất nhàm chán, không ngờ hôm nay lại đến đúng chỗ."

"Vừa thấy K tỷ, còn tưởng mình xuyên đến triển lãm truyện tranh."

Phác Thành Huấn đứng bên cạnh vài phút, đợi các cô gái đi rồi hắn mới tiến lên, "Kim tiên sinh hiện tại còn kiêm luôn chụp ảnh sao?"

"Đúng vậy. Phác tiên sinh muốn chụp không?" Kim Thiện Vũ lấy chiếc tháp dâu tây nhung đỏ trên khay đồ ăn, ngửa đầu nhìn Phác Thành Huấn, "Không có nĩa."

Phác Thành Huấn: "...... Quên lấy."

Kim Thiện Vũ chớp chớp mắt, không nói một lời, Phác Thành Huấn đã đặt khay đồ ăn trong tay xuống, xoay người đi lấy nĩa.

Đồ ngọt ăn không hết, vậy thì uống chút gì đó trước, tầm mắt Úc

Thiện Vũ dừng lại ở hai ly nước có ga trông không khác nhau mấy, tùy tiện cầm một ly.

Uống một ngụm mới phát hiện không phải nước có ga.

Phác Thành Huấn lấy nhầm rồi?

Cậu còn tưởng Phác Thành Huấn sẽ không cho cậu uống, dù sao chăm sóc một người say xỉn rất phiền phức.

Không lâu sau.

Phác Thành Huấn lấy nĩa đến, còn tiện tay cầm một đ ĩa trái cây.

Hai người đều không ăn tối mà đến đây.

Tiệc sinh nhật Tống Dã bắt đầu sớm, vừa đúng vào giờ ăn tối, Phác Thành Huấn lại khăng khăng muốn đưa quà, hai người còn đi trung tâm thương mại chọn đồ, bỏ lỡ bữa tối.

Bất quá không sao, Kim Thiện Vũ cảm thấy có thể đến tiệc ăn ké.

"Tôi nghe thấy họ đang bàn tán về cậu." Kim Thiện Vũ nói.

"Ừ?"

"Họ khen cậu trẻ, cảm thấy cậu đẹp trai."

Phác Thành Huấn không để ý đến đánh giá của người khác, hắn nhướng mày, nhìn về phía Kim Thiện Vũ, hỏi: "Chỉ là họ cảm thấy, hay là cậu cũng thấy như vậy?"

Kim Thiện Vũ cố ý trầm tư vài giây.

"Ừm?" Phác Thành Huấn híp mắt, thu lại chiếc nĩa vốn định đưa cho Kim Thiện Vũ.

"Đẹp trai, đặc biệt đẹp trai!" Kim Thiện Vũ vừa mở miệng đã khen, "Là người đẹp trai nhất mà tôi từng thấy."

"Thật sao?"

"Thật, còn thật hơn cả vàng." Kim Thiện Vũ mắt trông mong mà nhìn chiếc nĩa trong tay Phác Thành Huấn.

Phác Thành Huấn không đùa cậu, đưa nĩa cho cậu, cúi đầu nhìn ly nước trên bàn, "Lén uống rượu?"

"Nào có lén uống, tôi tưởng là nước có ga."

Phác Thành Huấn cầm ly champagne kia, đặt trước mặt mình, rồi đưa ly nước có ga cho Kim Thiện Vũ.

"Ly này là nước có ga."

Trong lúc nhất thời không có ai đến quấy rầy, hai người ăn uống nhàn nhã tự tại.

Giữa sảnh, những người trẻ tuổi không mấy ai nhận ra Phác Thành Huấn, chỉ cảm thấy lại có thêm một soái ca, nhưng những bậc cha mẹ thấy Phác Thành Huấn đều lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt thường xuyên nhìn về phía này.

Có người do dự không biết có nên đến kính rượu làm quen hay không. Nhưng cảm thấy thân phận cách xa quá lớn, dễ bị nghĩ là nịnh bợ.

Cuối cùng tất cả đều ngầm hiểu mà nhìn, không có ai lên tiếng.

Chỉ một lát sau, Tống Dã xuất hiện.

Cậu ta hôm nay mặc một bộ vest trắng, nhìn kiểu dáng liền biết chắc chắn là cha mẹ đặt may riêng, quá mức chính thức nghiêm cẩn.

Cậu ta không đeo cà vạt, mà thay vào đó là một chiếc nơ.

Ngay khi Tống Dã xuất hiện, ánh mắt liền quét khắp sảnh tiệc, hiển nhiên là đang tìm người quen.

Bất quá khi ánh mắt Tống Dã chuyển đến, đôi mắt cậu ta lập tức sáng lên, cậu ta thấy Kim Thiện Vũ cosplay K tỷ. Bất quá không kịp thời đến chào, bởi vì phải bị cha mẹ kéo đi giới thiệu với những người trong giới.

Cuối cùng.

Bận rộn hơn nửa tiếng, Tống Dã cuối cùng cũng được thả, lập tức chạy về phía Kim Thiện Vũ, mặt đầy kinh hỉ.

"Má ơi! Là K tỷ, Kim Thiện Vũ cậu cosplay cũng quá giống đi!!!"

"Bậc thầy nào trang điểm vậy, đỉnh thật đấy."

Tống Dã hiểu rõ Kim Thiện Vũ, đương nhiên biết Kim Thiện Vũ sẽ không trang điểm.

Nhưng nghĩ đến việc Kim Thiện Vũ cố ý vì cậu ta mà ăn mặc như vậy, lại còn là trong trường hợp này, cậu ta cảm động đến muốn ôm Kim Thiện Vũ một cái thật to.

Sau đó bị Phác Thành Huấn ngăn lại.

Tống Dã: "......"

Ôm một chút cũng không được.

Tính chiếm hữu của Phác Thành Huấn cũng quá đáng rồi đấy.

Hơn nữa cậu ta không phải gay! cậu ta là trai thẳng!!

"Chụp chung một tấm có được không?" Tống Dã nhìn về phía Phác Thành Huấn.

Phác Thành Huấn chưa kịp nói không, Tống Dã đã lập tức cầm điện thoại chụp mười mấy tấm ảnh tự sướng góc chết với Kim Thiện Vũ, sau đó bị Kim Thiện Vũ xóa không còn một tấm.

Kim Thiện Vũ đưa điện thoại cho Phác Thành Huấn, "Yến ca, giúp bọn tôi chụp hai tấm đi, cậu chụp ảnh đẹp."

Tống Dã: "?"

Ánh mắt cậu ta nhìn về phía Kim Thiện Vũ...

Đệt!

Kim Thiện Vũ cậu làm nũng như vậy đã đành, có thể đừng dùng cái mặt trang điểm K tỷ đó mà làm nũng không!!!

Tức giận.

Tống Dã lặng lẽ liếc nhìn Phác Thành Huấn, âm thầm phát tán ác niệm, nhưng khi Phác Thành Huấn gật đầu, cậu ta lập tức vui vẻ ra mặt.

Kim Thiện Vũ khi chụp ảnh vẫn rất tận tình, ít nhất trên biểu cảm sẽ đúng với nhân vật.

Tống Dã ôm mấy tấm ảnh dìm hàng cười ngây ngô, Kim Thiện Vũ không đi cosplay thật đáng tiếc, khuôn mặt đẹp quá, thần thái giống y như thật --

Lại nhìn Kim Thiện Vũ đã tự giác hoàn thành nhiệm vụ, đang ngồi ăn điểm tâm ngọt trong một góc sofa.

Có chút đáng yêu.

Tống Dã lén chụp một tấm, K tỷ cũng thích ăn đồ ngọt, đặc biệt là sau khi giết người xong, luôn ăn một cái bánh kem để tự thưởng cho mình đã hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn.

K tỷ không phải tên thật của nhân vật, mà là fan đặt.

Bởi vì K tỷ trông như một sát thủ lạnh lùng, kỳ thật đánh bài hay thua, còn hay gian lận, bị phát hiện khi trong túi giấu mấy lá K, bởi vậy mà có biệt danh đó.

"Đại Kiều và Lâm Chanh đâu?" Kim Thiện Vũ hỏi.

"Bọn họ nói muốn đến muộn một chút." Tống Dã vừa dứt lời, cửa có người bước vào.

Là Kiều Hướng Nam và Lâm Chanh.

Kim Thiện Vũ vẫy vẫy tay với Kiều Hướng Nam, hai người đã đi tới.

"Sao hai người đến muộn vậy?"

"Đi chuẩn bị một ít đồ." Lâm Chanh nói với vẻ mặt thần bí.

Tống Dã thấy mắt Lâm Chanh cong cong vì cười, "Cam Cam, cuối cùng em cũng đến, vừa nãy mẹ anh còn hỏi em đấy, anh dẫn em đi gặp cha mẹ."

Lâm Chanh mỉm cười, "Được."

Kim Thiện Vũ và Kiều Hướng Nam rùng mình một cái.

Tống Dã không biết xấu hổ mà chê bai người khác, cái tật dính người của cậu ta thật đáng ghét.

Nhìn theo Tống Dã và Lâm Chanh nắm tay nhau rời đi, ánh mắt Kim Thiện Vũ chuyển sang Kiều Hướng Nam.

"Lâm Chanh chuẩn bị bất ngờ gì vậy?"

"Cô ấy muốn cầu hôn Tống Dã." Kiều Hướng Nam nói.

"?????"

Điên rồi.

Từ từ.

Cũng không đúng.

"Bọn họ mới quen nhau bao lâu?" Đồng tử Kim Thiện Vũ kinh ngạc.

Cậu và Phác Thành Huấn kết hôn theo hợp đồng mới khoảng hai tháng, Tống Dã và Lâm Chanh yêu nhau sau khi họ kết hôn theo hợp đồng.

Kiều Hướng Nam buông tay, "Yêu nhau lâu chưa chắc đã đến được cuối cùng, yêu nhau thời gian ngắn cũng không có nghĩa là vội vàng."

Điểm này Kim Thiện Vũ đồng ý.

Cậu và Phác Thành Huấn quen nhau không tính là ngắn, cấp ba quen biết, đại học yêu nhau......

Cuối cùng vẫn chia tay.

Bất quá cũng chứng minh, kết hôn ngược lại là một sự bốc đồng, chứ không phải suy nghĩ lý trí.

Liền tỷ như việc cậu và Phác Thành Huấn kết hôn, tuy rằng là kết hôn theo hợp đồng, nhưng cũng là một sự bốc đồng.

Cậu muốn trả thù Phác Thành Huấn một cách bốc đồng.

Cha mẹ Tống Dã có tư tưởng tương đối bảo thủ và cố chấp, có một số việc họ có chương trình riêng và thực hiện nghiêm túc.

Nhưng đối với chuyện của con cái, họ Phác gắng tôn trọng.

Tỷ như việc Tống Dã và Lâm Chanh yêu nhau, cha mẹ đều tỏ vẻ ủng hộ.

Cho nên khi nhân viên phục vụ đẩy bánh kem lên sân khấu, Lâm Chanh đã lấy nhẫn ra chuẩn bị cầu hôn trước mặt mọi người.

Kim Thiện Vũ hối hận không mang theo máy quay, đáng lẽ nên quay lại cảnh Tống Dã khóc đến rối tinh rối mù. Sau này có thể hung hăng cười nhạo Tống Dã.

"Không có tiền đồ."

Khóe môi Kim Thiện Vũ cong lên, dưới sân khấu mọi người cũng cười thành một mảnh, sôi nổi gửi lời chúc phúc.

"Xem cảnh tượng nghiêm túc như vậy, cậu có cảm tưởng gì?" Kim Thiện Vũ hỏi.

Phác Thành Huấn nhướng mày, "Cảm tưởng gì? Muốn tôi làm một nghi thức cầu hôn bù cho cậu?"

Kim Thiện Vũ nghiêm túc suy nghĩ một lát, trả lời: "Nếu long trọng hơn cái này, thật ra cũng không phải không được."

Kiều Hướng Nam vừa ăn xong cẩu lương trên sân khấu, bắt đầu ăn cẩu lương bên cạnh, hai mắt trừng tròn xoe.

Hai người này sẽ không thật sự nối lại tình xưa chứ?

Vậy Kim Thiện Vũ còn trả thù nữa không?

"Thật sao?" Phác Thành Huấn không tin Kim Thiện Vũ muốn xem hắn cầu hôn.

"Giả." Kim Thiện Vũ cong môi cười, "Chỉ là kết hôn giả thôi, đâu phải tình yêu thật."

Phác Thành Huấn "Ừ" một tiếng, "Tôi cũng nghĩ vậy."

Kiều Hướng Nam: "?"

Không phải.

Cậu ta còn tưởng hai người này muốn có một nụ hôn sâu đậm, sao phong cách lại thay đổi, chút mập mờ cũng không còn.

Đây là nguyên nhân khiến đường tình cảm của cậu ta mãi không viết tốt sao?

Kiều Hướng Nam là người duy nhất trong số họ vẫn còn độc thân đến giờ, không phải là không muốn yêu, mà là không muốn tạm bợ.

Mấy năm nay cũng không tìm được chàng trai nào khiến cậu ta rung động.

cậu ta từng thấy Tống Dã yêu đương, tuy rằng cậu ta ham chơi, nhưng yêu đương lại rất nghiêm túc, mỗi lần đều nghĩ đến chuyện kết hôn.

Lại nhìn Kim Thiện Vũ......

Kiều Hướng Nam quyết định, nếu cuối cùng hai người này thật sự nối lại tình xưa, cậu ta nhất định phải lấy hai người làm tư liệu sống, viết một quyển gương vỡ lại lành.

*

Tham gia xong tiệc sinh nhật Tống Dã, Kim Thiện Vũ chỉ cảm thấy hôm nay thật mệt.

Lên xe liền dựa lưng vào ghế, cả người mềm nhũn như bông, hoàn toàn thả lỏng.

Cậu vỗ vỗ đùi Phác Thành Huấn, nói: "Tôi thấy trong tiệc, rất nhiều người muốn đến chào mà không dám đến."

Thật ra cha mẹ Tống Dã đã giáo huấn Tống Dã một trận.

Nói mời một vị khách quan trọng như Phác Thành Huấn mà không báo trước một tiếng, nếu không phải sau này chú ý, đó chính là thất lễ với Phác Tổng.

Dù Phác Thành Huấn tỏ vẻ khá tốt, cha mẹ Tống vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc.

Trên đường trở về, Phác Thành Huấn không nói gì, Kim Thiện Vũ còn tưởng rằng hắn cũng mệt mỏi, nên cũng không nói chuyện phiếm với hắn nữa.

Một đường im lặng.

Vừa vào cửa, Kim Thiện Vũ đi thẳng đến sofa, vừa định nằm xuống, đã bị Phác Thành Huấn kéo eo, rồi bị hắn bế lên.

Kim Thiện Vũ kinh hô một tiếng, theo bản năng vòng tay ôm cổ Phác Thành Huấn.

"Làm gì?" Kim Thiện Vũ chớp chớp mắt.

"Tiệc sinh nhật xong rồi, bây giờ không có việc gì."

Kim Thiện Vũ: "......" Thật là thù dai.

"Ai nói không có việc gì."

"Ừ?"

"Còn muốn tắm rửa tẩy trang, việc còn nhiều lắm a~~."

"Tôi giúp cậu." Miệng nói vậy, nhưng Phác Thành Huấn không có ý đưa cậu vào phòng tắm, mà đi thẳng về phía phòng ngủ.

Kim Thiện Vũ bị ném lên chiếc giường lớn mềm mại, giây tiếp theo Phác Thành Huấn đã cúi người xuống trên cậu.

Phác Thành Huấn: "Buổi chiều không phải rất giỏi trêu chọc sao?"

Kim Thiện Vũ lười biếng ngáp một cái, "Nhưng tôi bây giờ mệt rồi."

"Cậu không buồn ngủ."

Kim Thiện Vũ lại ngáp một cái, ngáp đến chảy cả nước mắt, cậu nói: "Không có sức, không trêu được."

"Không sao."

Kim Thiện Vũ: "?"

"Vậy cậu đừng nhúc nhích là được."

Phác Thành Huấn buổi chiều đã muốn làm như vậy, nhịn cả tối, bây giờ rảnh rỗi, sao có thể dễ dàng buông tha Kim Thiện Vũ.

"Nếu cậu ngủ được, nhắm mắt lại cũng được." Phác Thành Huấn nói.

Kim Thiện Vũ: "...... Không ngờ, Phác Tổng còn có sở thích này."

"Cái gì?"

"Thích tôi nằm bất động, mặc cậu bày trò?"

Phác Thành Huấn: "...... Không nói như vậy."

Là Kim Thiện Vũ tự nói không có sức, nhưng thịt đã đến miệng, Phác Thành Huấn không thể không ăn.

Hơn nữa Kim Thiện Vũ rõ ràng còn hưởng thụ chuyện này hơn hắn.

Còn coi hắn như vịt miễn phí.

"Không được xé hỏng quần áo của tôi, đắt lắm." Kim Thiện Vũ nói xong thật sự nằm bất động, mắt không chớp nhìn Phác Thành Huấn.

Phác Thành Huấn: "......"

Thế này thì tiến hành thế nào được.

Kim Thiện Vũ thong thả nhìn hắn, "Sao không tiếp tục?"

Phác Thành Huấn im lặng vài giây, rồi đứng dậy khỏi người Kim Thiện Vũ, "Thôi."

"Ừ?"

"Phác Tổng vẫn chưa học được sao?"

Phác Thành Huấn rũ mắt nhìn cậu một cái, không nói tiếp, đang muốn đứng dậy, Kim Thiện Vũ duỗi tay nắm lấy ngón út của hắn.

"Cũng không phải là không thể chơi với cậu."

Khóe môi Kim Thiện Vũ hơi cong lên, ngón tay theo mu bàn tay Phác Thành Huấn vuốt lên cổ tay hắn, rồi nắm lấy.

Cậu kéo tay Phác Thành Huấn, dừng lại trên môi mình, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm xuống ngón tay hắn, ánh mắt quyến rũ như tơ.

Kim Thiện Vũ vẫn còn mái tóc dài đen thẳng, đường kẻ mắt đậm và màu mắt đỏ, càng làm nổi bật đôi mắt đào hoa vốn đã quyến rũ của cậu, thêm phần mê hoặc.

Một ánh mắt, một động tác, Phác đại Huấn lập tức có phản ứng.

Hô hấp trở nên nặng nề, nhưng hắn mặt không đổi sắc, cự tuyệt sự trêu chọc vô trách nhiệm của Kim Thiện Vũ.

"Phác ca." Kim Thiện Vũ gọi hắn.

Phác Thành Huấn quay mặt đi không nhìn cậu, Kim Thiện Vũ ngồi dậy, quỳ bên cạnh hắn.

Bàn tay cậu nhẹ nhàng nâng mặt Phác Thành Huấn, môi như có như không cọ qua khóe môi hắn.

"Không muốn sao?" Kim Thiện Vũ hỏi hắn.

Phác Thành Huấn học lại lời Kim Thiện Vũ vừa nói, "Mệt rồi, đi ngủ sớm một chút."

Miệng nói vậy, nhưng cũng không có ý đẩy cậu ra.

Kim Thiện Vũ: "Cho cậu ba giây để suy nghĩ."

"3."

"2."

"1" còn chưa kịp nói ra, nụ hôn của Phác Thành Huấn đã rơi xuống.

Khóe môi Kim Thiện Vũ gợi lên một nụ cười đắc ý.

Cậu đỡ vai Phác Thành Huấn, tùy ý hắn hôn môi, đòi lấy.

Kim Thiện Vũ rất thuần thục cởi áo khoác vest của Phác Thành Huấn, Phác Thành Huấn vươn tay ôm lấy cậu, nóng bỏng khát khao sự tiếp xúc thân mật hơn.

Một nụ hôn kết thúc.

Vị trí của Kim Thiện Vũ và Phác Thành Huấn đổi chỗ, Phác Thành Huấn bị cậu đẩy xuống giường, thuận theo nằm xuống, tay vẫn gắt gao giữ chặt eo Kim Thiện Vũ.

Như thể sợ cậu chạy mất.

Kim Thiện Vũ quỳ trên đùi hắn, cúi xuống hôn yết hầu Phác Thành Huấn.

Không khí ái muội trong phòng ngủ lại lan tỏa.

"Phác Tổng, muốn dùng mồi nhử để dụ người ta làm chuyện xấu, dù sao cũng phải cho người ta chút ngọt ngào chứ."

Ngón tay thon dài của Kim Thiện Vũ lướt qua ngực Phác Thành Huấn, ghé vào ngực hắn, nghe nhịp tim hỗn loạn của hắn, giọng điệu mang theo ý cười.

"Ngày mai là chủ nhật, nếu cậu làm tôi vui."

Một tay khác của Kim Thiện Vũ xuyên qua năm ngón tay Phác Thành Huấn, cùng hắn đan mười ngón vào nhau.

"Đêm nay không ngủ cũng được."

Phác Thành Huấn biết, khi Kim Thiện Vũ chủ động khơi mào, hắn luôn là người bị dụ dỗ.

Kim Thiện Vũ tiếp tục dụ dỗ, "Cậu sẽ rất thích."

Tim Phác Thành Huấn nặng nề nhảy lên, như đang nói cho hắn biết, hắn thích Kim Thiện Vũ dụ dỗ hắn như thế nào.

"Tôi chỉ làm tình với người thẳng thắn thành thật." Kim Thiện Vũ ngửa đầu hôn lên mắt hắn, "Phác ca phải không?"

"Cậu thích làm tình với tôi, đúng không?"

"Ừ."

Khóe mắt Kim Thiện Vũ cong cong, "Ngoan lắm. Vậy cậu nói cho tôi biết, có thích tôi như vậy không?"

"Thích."

Năm ngón tay Phác Thành Huấn nắm thành quyền, cố gắng không đè Kim Thiện Vũ xuống, hắn cảm thấy cơ thể mình thật tiện.

Rõ ràng nhẫn nhịn vất vả, nhưng vẫn nghe lời tùy ý Kim Thiện Vũ dụ dỗ hắn.

"Thích bao nhiêu?"

Yết hầu Phác Thành Huấn khẽ động, hơi hé miệng nhưng không phát ra âm thanh, lòng bàn tay Kim Thiện Vũ ấn nhẹ lên yết hầu hắn.

"Cậu không nói gì, vậy là không đủ thích." Kim Thiện Vũ gật đầu, "Nếu không thích, vậy......"

Thái dương Phác Thành Huấn rịn mồ hôi, hắn nghiến răng, "Chỉ cứng lên với cậu."

Kim Thiện Vũ khựng lại, bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, "Nói dối."

Kim Thiện Vũ cũng là đàn ông, cậu tự nhiên biết đàn ông đều chỉ là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, không chịu sự khống chế của đại não.

Tỷ như buổi sáng sẽ cương.

"Không có."

"Vậy mỗi sáng cậu cương không phải là gà con sao?"

Phác Thành Huấn: "......"

"Là chỉ muốn làm tình với cậu." Phác Thành Huấn nói thẳng thắn hơn một chút.

Lời này bất luận thật giả, quả thật làm vừa lòng Kim Thiện Vũ, cậu sẽ không theo đuổi loại lời nói buột miệng này trên giường.

"Vậy, dựa vào cái gì tôi phải thỏa mãn cậu?"

Phác Thành Huấn lại im lặng.

Kim Thiện Vũ không buông tha hắn, "Mỗi lần gặp phải vấn đề không muốn trả lời, cậu liền im lặng."

Giọng Phác Thành Huấn khàn khàn, "Chẳng phải chỉ có mình tôi sướng, cậu cũng sướng rồi còn gì?"

"Hay lý sự quá nhỉ, Phác Tổng."

"Rõ ràng là cậu đã nói vậy." Phác Thành Huấn tức muốn hộc máu.

Kim Thiện Vũ trước kia chỉ hơi hư, bây giờ là gian xảo.

"Thật sao? Tôi không nhớ." Kim Thiện Vũ chớp chớp mắt.

Kim Thiện Vũ nói những lời vô trách nhiệm như vậy, Phác Thành Huấn lại không thể làm gì cậu, cậu liền cười đầy đắc ý:

"Cậu cầu xin tôi đi, cầu xin tôi, tôi sẽ thỏa mãn cậu."

Phác Thành Huấn: "......"

Ngón tay Kim Thiện Vũ lơ đãng sờ Phác đại Huấn, "Tôi thấy nó còn thẳng thắn thành thật hơn Phác Tổng đấy."

Sau đó, trong ánh mắt nóng rực của Phác Thành Huấn, Kim Thiện Vũ vén tóc dài ra sau tai, qua lớp quần tây, cúi đầu hôn Phác đại Huấn.

Phác Thành Huấn: "!"

Mặt hắn lập tức đỏ bừng, cả người nóng lên.

Kim Thiện Vũ hơi ngẩng đầu, chớp chớp mắt, "Thật sự không thích sao, vậy tôi......"

Cổ tay Kim Thiện Vũ bị nắm chặt, đôi mắt đen láy của Phác Thành Huấn trừng cậu, giọng nói như từ cổ họng bật ra.

"Cầu xin cậu."

"Cái gì?" Kim Thiện Vũ chớp chớp mắt, "Giọng nhỏ quá, tôi không nghe thấy."

"Tôi nói, cầu xin cậu."

Phác Thành Huấn tự sa ngã mà nghĩ, dù sao cũng không phải lần đầu tiên bị Kim Thiện Vũ coi như cún mà sai khiến, một lần với nhiều lần thì có gì khác nhau?

"Cầu xin tôi cái gì?"

Kim Thiện Vũ hư hỏng không có điểm dừng, cậu cong môi cười một cái,

"Phác Tổng không nói rõ ràng, sao tôi biết cậu muốn gì?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro