Chương 49
Nói một lần, quả thực chính là một lần.
Kim Thiện Vũ tắm rửa sạch sẽ xong, vẫn muốn trêu chọc Phác Thành Huấn đang cố gắng dập lửa.
"Thật sự không cần tôi giúp sao?"
Phác Thành Huấn quay mặt đi, không nhìn đôi mắt ửng đỏ và làn hơi nước mờ ảo trong mắt Kim Thiện Vũ.
Ngón tay Kim Thiện Vũ khẽ cào lòng bàn tay hắn, hàng mi dài khẽ nâng lên, "Tôi rất vui lòng giúp người khác mà."
"Không cần."
Phác Thành Huấn kiên quyết chống lại sự dụ dỗ.
Giây tiếp theo, Kim Thiện Vũ bị khăn tắm gói lại đẩy ra khỏi phòng tắm.
Bị ném ra cùng với cậu là quần áo.
Kim Thiện Vũ: "..."
Hôm nay định lực mạnh mẽ vậy sao?
Mà Phác Thành Huấn cũng không phải định lực mạnh mẽ, hắn chỉ cảm thấy Kim Thiện Vũ giúp hắn là thật, cố ý trêu chọc hắn, làm ầm ĩ cũng là thật.
Nên không cho Kim Thiện Vũ cơ hội cười nhạo hắn.
Chính hắn xả nước lạnh, dùng tay giải quyết nhanh gọn.
Có Kim Thiện Vũ ở đây, hắn căn bản không thể tốc chiến tốc thắng.
***
Ngoài cửa, Kim Thiện Vũ khựng lại một chút.
Không hề cảm kích hay để ý đến Phác Thành Huấn, cậu thay bộ đồ thoải mái ở nhà, đi về phía phòng ngủ.
Cậu thưởng thức căn phòng ngủ màu hồng phấn trước, không chống lại được sự quyến rũ của chiếc giường lớn mềm mại.
Cậu chui vào chăn.
Trên chăn còn vương mùi hương dễ chịu, không nồng, cảm thấy tươi mát thanh nhã, không nhịn được nhắm mắt lại.
Khi Phác Thành Huấn ra ngoài, Kim Thiện Vũ đã ngủ say.
Gương mặt cậu tựa vào đầu gối, hàng mi dài rũ xuống, nghiêng người ngủ.
Phác Thành Huấn không gọi cậu, bây giờ thời gian còn sớm, có thể ngủ một giấc rồi ăn tối.
Rốt cuộc, việc chơi trò chơi trong công viên không phải là mục đích chính hắn đưa Kim Thiện Vũ đến đây.
Công viên trò chơi mỗi tuần đều có triển lãm truyện tranh chủ đề khác nhau, chỉ khi đến mới biết là gì, giống như mở túi mù vậy.
Nhưng Phác Thành Huấn dùng năng lực của đồng tiền, chưa đến bảy con số đã có thể khiến Kim Thiện Vũ vui vẻ, vẫn đáng giá.
Trước kia yêu nhau, vì một số lý do không thể không giả nghèo khổ, không thể cho Kim Thiện Vũ trải nghiệm tình yêu đặc biệt tốt.
Bất quá may mắn, vẫn còn cơ hội này.
Phác Thành Huấn cũng leo lên giường, ôm lấy Kim Thiện Vũ, hắn vùi mặt vào sau cổ cậu, hít một hơi thật sâu, rồi cũng nhắm mắt.
***
Kim Thiện Vũ tỉnh dậy thì trời đã tối.
Phác Thành Huấn không biết từ lúc nào đã nằm bên cạnh cậu, một tay ôm lấy eo cậu.
Khẽ động đậy, Phác Thành Huấn liền tỉnh.
"Tỉnh rồi?"
Kim Thiện Vũ ngáp một cái, "Mấy giờ rồi?"
Phác Thành Huấn nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, đoán: "Sáu bảy giờ gì đó."
Kim Thiện Vũ lập tức ngồi dậy: "Diễu hành xe hoa!"
"Kịp."
Giọng Phác Thành Huấn lười biếng, trông vẫn chưa tỉnh hẳn, hắn vươn tay lấy chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường.
"Ăn tối rồi đi."
***
Bảy giờ năm mươi tối.
Kim Thiện Vũ bị Phác Thành Huấn dẫn đi càng lúc càng xa, Kim Thiện Vũ chỉ vào đám người đối diện.
"Tôi thấy bọn họ đều đang đợi ở bờ sông bên kia."
"Chỗ này có thể nhìn gần hơn." Phác Thành Huấn nói.
Kim Thiện Vũ nghi ngờ, cậu cảm thấy nếu có chỗ nào nhìn gần được, không thể nào không có một du khách.
Kiểu gì cũng có người phát hiện ra.
Ngay khi Kim Thiện Vũ định hỏi thêm một câu, có mấy nhân viên công tác từ phía sau một căn phòng màu hồng bước ra.
"Là Phác tiên sinh và Kim tiên sinh sao?"
Phác Thành Huấn gật đầu.
"Chào buổi tối, xin mời đi theo tôi." Nhân viên công tác nhiệt tình dẫn họ vào trong.
Kim Thiện Vũ trực giác đây là sự chuẩn bị của Phác Thành Huấn.
Sau đó, có nhân viên công tác lấy ra một vòng hoa, đội lên đầu Kim Thiện Vũ.
Rất hợp với mái tóc hồng nhạt của Kim Thiện Vũ, cực kỳ giống một chàng tiên hoa trong vườn.
Kim Thiện Vũ kinh ngạc nhìn một phòng đầy coser, tất cả đều là nhân vật trong Cardcaptor Sakura!
Lần cuối cậu đi triển lãm truyện tranh thời trung học, đã ít thấy người cosplay những nhân vật trong manga anime đời đầu.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy trực tiếp, một đội hình đầy đủ như vậy!
Cô bé Sakura mặc trang phục chiến đấu.
Còn có Yukito ôm máy ảnh, lúc nào cũng sẵn sàng chụp ảnh cho Sakura.
Phía sau là Yue trong bộ đồ trắng, bên cạnh là Touya mặc tây trang, cùng với Syaoran mặc đạo bào.
Còn có rất nhiều nhân vật thẻ bài Clow.
Kim Thiện Vũ lập tức cảm thấy như trở về tuổi thơ.
Khi cha mẹ không ở bên cạnh, những nhân vật trong bộ manga anime này chính là người bạn đồng hành của cậu.
Khi nhân viên mặc đồ thú bông Keroberos bước ra, Kim Thiện Vũ thậm chí muốn chạy tới ôm lấy hắn.
Đôi mắt cậu sáng long lanh nhìn Phác Thành Huấn.
Phác Thành Huấn bị nhân viên công tác đẩy đến bên cạnh Kim Thiện Vũ, "Diễu hành xe hoa sắp bắt đầu, hai vị có thể cùng họ lên xe hoa."
Kim Thiện Vũ: "!!"
Không chỉ có thể nhìn gần, mà còn có thể cùng nhau diễu hành sao?
Kim Thiện Vũ một lần nữa cảm thấy, Phác Thành Huấn thật tốt!
Đối với đối tượng kết hôn hợp đồng mà còn chu đáo như vậy!
Có chút giống sự nhiệt tình theo đuổi cậu trước đây.
Bất kể trước đây xuất phát từ mục đích gì, nhưng ít nhất hiện tại, Kim Thiện Vũ thật vui vẻ!
Cậu bước tới nắm lấy tay Phác Thành Huấn, dưới sự chỉ dẫn của nhân viên công tác lên xe.
Xe hoa phát lên ca khúc chủ đề, Kim Thiện Vũ nghĩ, nếu như hồi nhỏ cậu đã quen biết Phác Thành Huấn, thì cả hai người sẽ không cô đơn.
Nhưng nghĩ đến sự kiểm soát của mẹ Phác Thành Huấn, dù có quen biết, cậu cũng không được phép kết bạn với Phác Thành Huấn.
Sau này Kim Thiện Vũ nghe Phác Thành Huấn kể lại.
Khi học tiểu học, Phác Thành Huấn bị một bạn nữ cùng lớp mượn vở ghi chép, nên tan học chậm hơn bình thường năm phút.
Mẹ Phác Thành Huấn đợi ở cửa xông thẳng vào trường, bà trực tiếp từ chối yêu cầu giúp Phác Thành Huấn, đuổi bạn nữ kia đi với giọng điệu không mấy thiện cảm.
Bạn nữ kia đỏ mặt rời đi, mà hình phạt đang chờ đợi Phác Thành Huấn mới thực sự bắt đầu.
"Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, không được nói chuyện nhiều với những người không liên quan một câu nào? Đó đều là lãng phí thời gian của con, con có biết thời gian quý giá đến nhường nào không?"
Đêm đó, Phác Thành Huấn đã bị nhốt trong phòng tối.
Ngày hôm sau, mẹ Phác Thành Huấn trực tiếp xin nghỉ bệnh cho hắn, đợi đến khi Phác Thành Huấn tỉnh lại.
Kim Thiện Vũ cảm thấy tuổi thơ của Phác Thành Huấn còn thảm hơn cậu, ít nhất bên cạnh cậu còn có người mẹ yêu thương cậu.
Mà mẹ Phác Thành Huấn, lại là người khởi xướng cho tuổi thơ bất hạnh của hắn.
Nếu lúc đó cậu xuất hiện bên cạnh Phác Thành Huấn, cậu chính là người không liên quan trong miệng mẹ Phác Thành Huấn.
Mẹ Phác Thành Huấn sẽ cưỡng chế Phác Thành Huấn tránh xa cậu, nếu Cố
Thành Huấn nói chuyện với cậu một câu, hoặc cậu quấn lấy Phác Thành Huấn nói chuyện một câu, người chịu trừng phạt vẫn là Phác Thành Huấn.
Nếu thật là như vậy, Phác Thành Huấn còn thích cậu sao?
Chắc chắn là không.
Kim Thiện Vũ thử đặt mình vào suy nghĩ của Phác Thành Huấn.
Nếu có một người thường xuyên quấn lấy mình, dẫn đến việc mình bị phạt, có lẽ cậu sẽ cùng mẹ Phác Thành Huấn căm ghét người đó.
Kim Thiện Vũ không chỉ không cảm thấy may mắn, thậm chí còn cảm thấy hình như cũng không tệ.
Còn có thể bắt nạt Phác Thành Huấn hồi bé.
Phác Thành Huấn hồi đó nghiêm túc chỉnh tề như vậy, chắc chắn càng dễ trêu chọc.
"Cười gì vậy?" Phác Thành Huấn hỏi.
"Vui vẻ."
Kim Thiện Vũ ngồi trên xe hoa, được các coser vây quanh, cùng Phác Thành Huấn ngồi ở vị trí trung tâm nhất.
Phác Thành Huấn: "Vì sao?"
"Bởi vì đêm nay có bất ngờ, bởi vì nghĩ đến cậu." Kim Thiện Vũ khi vui vẻ, liền đặc biệt nói ngọt.
Tim Phác Thành Huấn bỗng nhiên hẫng một nhịp.
Tuy rằng biết đây chỉ là lời nói khi Kim Thiện Vũ vui vẻ, dỗ hắn vui lòng.
Phác Thành Huấn vẫn vì vậy mà chìm đắm vài giây.
Thật muốn hôn cậu.
"Tôi vừa nghĩ đến anh hồi còn bé."
Đôi mắt Kim Thiện Vũ sáng long lanh, khóe môi nở một nụ cười.
"Tôi đang nghĩ... nếu như hồi bé chúng ta là bạn học, tôi thường xuyên quấn lấy cậu, hại cậu bị phạt, sau này lớn lên cậu còn thích tôi không?"
"Sẽ." Hắn đáp không chút do dự.
Nếu hắn và Kim Thiện Vũ quen biết từ nhỏ, vậy hắn nhất định sẽ thích Kim Thiện Vũ sớm hơn.
"Vì sao? Nếu tôi là cậu, tôi chắc chắn sẽ hận chết cái người cứ quấn lấy mình."
"Bởi vì hồi bé tôi không có bạn bè khác."
"Thẩm Trình không phải bạn thân từ nhỏ của cậu sao?" Kim Thiện Vũ hỏi.
"Cậu ấy là người duy nhất mẹ tôi tán thành, có thể trở thành bạn của tôi."
Ngoài việc hai nhà Thẩm Cố là thế giao, còn là đối tác làm ăn, còn có một nguyên nhân nữa...
Mẹ Phác Thành Huấn không ưa Thẩm Trình.
Trong mắt mẹ Cố, Thẩm Trình sau này lớn lên chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng, không học vấn, không nghề nghiệp.
Mà Phác Thành Huấn cần những người không phải là đối thủ cạnh tranh vị trí thừa kế, đồng thời cũng cần có những "người bạn" du thủ du thực như Thẩm Trình.
Bởi vì quan hệ rộng, dù không phải là những cậu ấm chính thống, họ vẫn có thể thu thập được tin tức, thậm chí còn nhiều hơn cả những người thừa kế chính thức.
Quan trọng nhất là Thẩm Trình ngốc nghếch, không có tâm cơ, lại tốt với Phác Thành Huấn. Có một người bạn trung thành, con đường tương lai của Phác Thành Huấn sẽ dễ đi hơn nhiều.
Mẹ Pháchoàn toàn coi Thẩm Trình như "thư đồng của thái tử", thái tử tự nhiên là con trai bà, Phác Thành Huấn.
"Vậy Thẩm Trình làm bạn cậu cũng thật thảm." Kim Thiện Vũ cảm khái.
"Cậu ấy ngốc, nhưng không phải không có mắt nhìn. Mẹ tôi không ưa cậu ấy, sao cậu ấy không cảm nhận được chứ?"
"Vậy Thẩm Trình không tức giận sao?"
Phác Thành Huấn cũng từng hỏi vấn đề này, Thẩm Trình trả lời là:
"Tôi làm bạn với cậu, chứ không phải làm bạn với mẹ cậu, tôi không quản bà ấy nghĩ gì về tôi, chỉ cần không ngăn cản chúng ta làm bạn là được không phải sao?"
Thảo nào Phác Thành Huấn sau khi lên cấp ba nổi loạn như vậy.
Hóa ra bên cạnh có một người bạn du thủ du thực dẫn dắt, khi đã không còn sự cấm đoán, bị áp lực lâu như vậy, cũng không trách Phác Thành Huấn có sự thay đổi lớn.
"Nếu như hồi bé quen biết hai người, chắc chắn rất thú vị."
Kim Thiện Vũ nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.
Phác Thành Huấn nhìn đôi mắt màu nhạt của Kim Thiện Vũ, giọng điệu mang theo vài phần ngạo mạn kiêu căng: "Tiếc nuối về quá khứ, chi bằng trân trọng hiện tại."
"Cái gì?"
Xe hoa bắt đầu chậm rãi di chuyển, âm nhạc dần lớn lên, Kim Thiện Vũ không nghe rõ hắn nói gì.
"Không có gì."
***
"A a a a a, là tuổi thơ của tôi!!!"
"Trời ơi, không nói với tôi hôm nay chủ đề là cái này, sớm biết thế tôi cũng mặc đồ cosplay cùng kiểu rồi."
"Là Sakura! Ô ô xinh quá!"
"Tuyết Thỏ đẹp quá!! Anh trai cũng đẹp trai nữa."
Kim Thiện Vũ kéo Phác Thành Huấn, học theo nhân viên công tác thong thả vẫy tay với những du khách khác.
Hai người nhan sắc cao, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của du khách.
"Oa, trong anime có hai người này sao? Họ cosplay cái gì vậy? Bất quá đẹp trai quá!"
"Không biết, cứ chụp đã, dù sao đẹp mắt!!!"
"Hôm nay thật là đến đúng chỗ, không đến chắc tôi hối hận cả đời."
"Bây giờ hối hận chắc là hôm nay định đến mà không đến, vừa hay lướt mạng thấy chủ đề này của công viên."
Xe hoa dừng ở giữa, Kim Thiện Vũ không ngờ còn có du khách muốn chụp ảnh chung với họ.
"Có tính là làm minh tinh một lần không?" Kim Thiện Vũ cười nói.
"Cậu nói xem, debut làm minh tinh có phải cũng là cảm giác này không."
Phác Thành Huấn suy nghĩ một chút: "Cậu không thích hợp."
"Vì sao?"
"Giới giải trí bây giờ cạnh tranh khốc liệt lắm, sẽ không nâng đỡ minh tinh nam đã kết hôn đâu."
"Ý của cậu là, tôi có thể đợi chúng ta ly hôn xong, rồi xông pha vào giới giải trí!?"
Phác Thành Huấn: "Cậu nghĩ nhiều, tôi không có ý đó."
"Đến lúc đó nhờ Đại Kiều viết cho tôi một cuốn tiểu thuyết, tên sách là 《Sau khi ly hôn tôi thành đỉnh lưu giới giải trí》."
Phác Thành Huấn: "..."
"Cậu lười biếng như vậy, vào giới cũng chỉ là tuyến mười tám trở xuống thôi." Phác Thành Huấn phá vỡ ảo tưởng của cậu.
Kim Thiện Vũ tâm thái rất tốt: "Vậy thì gọi là 《Sau khi ly hôn tôi thành bình hoa giới giải trí》."
Phác Thành Huấn: "..."
Cái vòng này nhất định phải chen chân vào sao!?
Xe hoa diễu hành một vòng, Kim Thiện Vũ trải nghiệm cảm giác vạn chúng chú mục, nói thật, cũng không tệ lắm.
Ai mà không thích được khen?
Bất quá việc vào giới giải trí đương nhiên chỉ là nói đùa, cậu vẫn thích cuộc sống sáng đi tối về, cuối tuần được nghỉ.
Đợi sau này thật sự ly hôn với Phác Thành Huấn, có lẽ cậu sẽ rời khỏi MX, tìm một thành phố thích hợp để sống, mở một phòng vẽ tranh.
Diễu hành kết thúc.
Kim Thiện Vũ chụp ảnh chung với từng coser, cảm thấy mãn nguyện lưu vào album.
"Còn nửa tiếng nữa, chắc là có thể xem pháo hoa nhỉ?"
"Đúng vậy."
Kim Thiện Vũ từng xem pháo hoa, nhưng xem pháo hoa ở một nơi ngây thơ mộng ảo như thế này là một trải nghiệm khác biệt.
Mười giờ tối.
Pháo hoa kết hợp với ánh đèn rực rỡ trên bầu trời cao, đôi mắt Kim Thiện Vũ như được chiếu sáng.
Màn trình diễn kéo dài hơn mười phút, Kim Thiện Vũ không chớp mắt nhìn, luyến tiếc cả một cái nháy mắt.
Bởi vì pháo hoa, bởi vì ánh đèn, và cũng bởi vì sự lãng mạn bất ngờ mà Phác Thành Huấn chuẩn bị cho cậu.
Đến khi pháo hoa tàn, Kim Thiện Vũ vẫn chưa hoàn hồn.
Trái tim cậu như vẫn còn theo tiếng pháo hoa nổ trên bầu trời cao, thình thịch vang lên.
Ánh mắt Phác Thành Huấn dừng trên khuôn mặt Kim Thiện Vũ, nhìn vẻ mặt chăm chú của cậu, nhìn vẻ kinh ngạc vui sướng của cậu, nhìn khuôn mặt nghiêng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn này.
Đôi mắt này, dù bao nhiêu lần, vẫn khiến trái tim hắn rung động. "Kim Thiện Vũ."
Giọng khàn khàn của Phác Thành Huấn vang lên, lúc này Kim Thiện Vũ mới luyến tiếc dời mắt đi.
Pháo hoa đã tàn.
Như đang nhắc nhở Kim Thiện Vũ, đã đến lúc thu hồi những cảm xúc không nên có và những suy nghĩ vượt quá giới hạn.
Kim Thiện Vũ nhìn về phía Phác Thành Huấn, khóe mắt cong cong: "Có phải là phải về rồi không?"
Cậu thấy trong tay Phác Thành Huấn không biết từ lúc nào đã nâng một bó hoa, quỳ một gối xuống trước mặt Kim Thiện Vũ.
Tim Kim Thiện Vũ bỗng nhiên đập nhanh hơn, cậu như biết Phác Thành Huấn muốn làm gì.
Là ở bữa tiệc cầu hôn kia, họ đã từng nói đùa.
【Có cần tôi bù cho cậu một nghi thức cầu hôn không?】
【Nếu long trọng hơn thế này, thật ra cũng không phải là không được.】
Phác Thành Huấn thẳng lưng, vẻ mặt lạnh nhạt lộ ra chút dịu dàng hiếm thấy, hắn đưa bó hoa đến trước mặt Kim Thiện Vũ.
"Kim tiên sinh, tương lai xin chỉ giáo nhiều hơn."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro