Chương 29
Chạng vạng, ở khu nằm viện, người nhà mang theo túi giữ ấm ra ra vào vào, có người đẩy xe lăn đi tới thang máy, lượng người so với ngày thường đông hơn một chút.
"Xin lỗi, nhường một chút."
Cửa thang máy vừa mở, đúng lúc có hai xe lăn muốn vào thang máy.
Kim Thiện Vũ ngay lập tức dán sát vào vách thang máy, thấy có người vào, yên lặng lui một bước để nhường chỗ cho người bệnh trên xe lăn. Vừa lui một bước, cậu cảm nhận được gót chân chạm vào mũi giày phía sau và bả vai bị một bàn tay to nắm lấy, kéo cậu ra phía sau, lưng cậu dựa vào một lồng ngực ấm áp.
Cậu nhận ra người giúp mình, quay lại nhìn Phác Thành Huấn, mỉm cười khẽ nói: "Cảm ơn nhé."
Thang máy không còn chỗ, vai kề vai, tai áp tai, môi lướt qua tai dù chỉ trong khoảnh khắc.
"Đứng yên." Phác Thành Huấn không dấu vết nghiêng người, nắm lấy bả vai mảnh khảnh của cậu, tay kia ngăn không cho Kim Thiện Vũ chạm vào xe lăn bên cạnh.
"Được rồi." Kim Thiện Vũ nghe lời quay đầu lại.
Hoàn toàn không biết rằng hình ảnh phản chiếu trên tường thang máy, ánh mắt phía sau dừng lại trên khuôn mặt ngoan ngoãn xinh đẹp của cậu, nhíu mày, thật lâu không rời đi.
"Đinh" một tiếng, thang máy đến tầng chăm sóc đặc biệt - ICU.
Kim Thiện Vũ bước theo sau Phác Thành Huấn, thấy hắn đi tới cửa sổ nộp viện phí, nói tên phòng bệnh và tên bệnh nhân, đưa giấy chứng nhận và tiền để nộp viện phí.
"Phác Quốc phải không?" Nhân viên thu phí nhìn ra ngoài cửa sổ: "Có bảo hiểm y tế không?"
"Ừm, có." Phác Thành Huấn đáp.
Nhân viên thao tác một hồi, in hóa đơn, đóng dấu: "Tính cả phí lần trước, cần trả thêm 367.000 tệ."
Kim Thiện Vũ tròn mắt, vội vàng nắm lấy tay Phác Thành Huấn nhưng sợ làm đau hắn, nên nhẹ nhàng: "Nhiều tiền vậy sao?"
"Hơn một tháng, mỗi ngày viện phí đều trên cả vạn, nhiều thuốc nhập khẩu không được bảo hiểm chi trả." Phác Thành Huấn đã quen với con số này, nửa năm qua làm việc ở nơi đấu quyền, kiếm được ít tiền từ Kim gia.
Còn thiếu Kim Thiện Vũ ba mươi vạn.
Nói xong hắn cầm hóa đơn, đi đến phòng chăm sóc đặc biệt.
"Bác sĩ có nói khi nào được rời ICU không?" Kim Thiện Vũ thấy Phác Thành Huấn không có biểu hiện gì, không biết tâm trạng hắn thế nào.
May mắn đã giúp hắn giải quyết khoản nợ hai mươi vạn của ba Kim, nhưng thi đấu kiếm hai trăm vạn thực sự chưa chắc đủ để trả phí chữa bệnh.
"Có thể vài ngày tới." Phác Thành Huấn liếc nhìn, thấy Kim Thiện Vũ lo lắng: "Cậu lo lắng sao?"
"Tôi không lo sao được! Đây là ba của cậu mà."
Phác Thành Huấn nhìn cậu, rồi thu hồi ánh mắt, cầm hóa đơn đi về phía phòng bệnh.
Kim Thiện Vũ thấy hắn đi cũng theo sau, nhưng đi nhanh cảm thấy khó chịu ở ngực, nhíu mày, xoa ngực, không theo kịp thì chậm lại.
Thân thể này thật vô dụng, luôn cảm thấy tức ngực khó chịu.
Người đi phía trước nhìn thoáng qua, không biểu hiện gì bước chậm bước lại.
Trước cửa ICU, bác sĩ chính vừa bước ra.
"Bác sĩ Lưu." Phác Thành Huấn đi tới.
Bác sĩ Lưu gật đầu: "Lại đến thăm ba cháu à, tình trạng ổn định nhiều rồi, nhưng vẫn cần theo dõi thêm."
Ông nhìn thiếu niên bên cạnh Phác Thành Huấn, xuất phát từ sự mẫn cảm nghề nghiệp, nhìn vài lần.
Kim Thiện Vũ cảm thấy bác sĩ đang nhìn mình, ngoan ngoãn gật đầu chào.
Phác Thành Huấn nhìn qua cửa kính thấy hộ sĩ đang điều chỉnh thiết bị cho ba mình, có lẽ cảm nhận ánh mắt hắn, người đàn ông yếu ớt quay đầu lại.
Ban đầu không có phản ứng gì, nhưng khi thấy thiếu niên bên cạnh con trai mình, ông đột nhiên phản ứng mãnh liệt, toàn thân run rẩy, nhìn chằm chằm vào cậu.
Số liệu giám sát y tế cũng theo cảm xúc biến động mà nhảy lên.
Kim Thiện Vũ bị đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng, thấy người đàn ông trung niên phản ứng mạnh mẽ như muốn lao tới, trong lòng run rẩy, lui một bước.
"Bác sĩ Lưu!"
Bác sĩ Lưu nhăn mày, vội vào ICU xem xét tình hình.
Phác Thành Huấn không động, nhìn chăm chú vào tình huống này, ánh mắt của ba lúc đầu không nhìn hắn mà nhìn về phía Kim Thiện Vũ.
Tay đột nhiên nắm chặt.
"Thành Huấn..." Kim Thiện Vũ thấy hắn không vui, dù bị hoảng sợ nhưng cũng bình tĩnh lại, vỗ vai hắn: "Không sao, ba cậu sẽ không sao đâu."
Vừa nói xong, tay của cậu đột nhiên bị nắm chặt.
Kim Thiện Vũ cảm thấy đau, thấy Phác Thành Huấn sắc mặt âm trầm nhìn mình, muốn rút tay lại nhưng không dám: "... Sao, sao vậy?"
Hỏi xong, tay đã được buông ra, người kia cũng không nói câu nào, nhìn về phía phòng ICU, toàn thân tỏa ra hơi thở tối tăm trầm mặc.
Kim Thiện Vũ: "......" Xoa nhẹ tay mình, cứ đứng bên cạnh Phác Thành Huấn, biết hắn không vui nên không nói gì thêm.
Mãi cho đến khi bác sĩ hoàn tất công việc trong phòng ICU, họ mới ra ngoài và thông báo rằng bệnh nhân có cảm xúc dao động lớn khi thấy người thân, đã được tiêm thuốc trấn tĩnh và họ không cần quá lo lắng, có thể về trước.
Khi rời khỏi bệnh viện, trời đã tối.
Kim Thiện Vũ nhìn Phác Thành Huấn suốt đường, thấy hắn từ đầu đến cuối đều trầm mặc không nói, tâm trạng rõ ràng rất tệ. Mỗi lần đến bệnh viện, Phác Thành Huấn luôn không vui.
Không vui vì lo lắng cho ba hắn sao? Nhưng có vẻ còn nhiều điều khác khiến hắn không vui.
Có phải do người đàn ông kia chỉ nhìn cậu?
Vì không biết khi nào sẽ thăm ba tiếp, tài xế đã đưa họ đến bệnh viện rồi đi về trước, nên bây giờ họ phải tự mình về.
"Phác Thành Huấn."
Phác Thành Huấn dừng bước trên cầu thang, không quay đầu lại.
Kim Thiện Vũ đứng ở bậc thang trên, khoảng cách chỉ hai bước, duỗi tay chạm vai hắn: "Chúng ta đều nghỉ học rồi, hay tối nay tôi ở lại với cậu, cậu muốn làm gì?"
"Đánh quyền."
"... Hả?"
"Tôi muốn đánh quyền." Phác Thành Huấn nghiêng mắt, hơi nhấc mí: "Cậu theo tôi không?"
Kim Thiện Vũ nghe Phác Thành Huấn muốn đánh quyền, vội nắm lấy tay hắn: "Không được, tuyệt đối không được, cậu mới bị thương, bác sĩ đã nói không được vận động mạnh."
"Tôi chỉ muốn đánh quyền." Phác Thành Huấn nhàn nhạt nói, ngực đau như bị xi măng lấp kín, không thể thở.
Trong đầu không ngừng hiện lên ánh mắt của ba vừa rồi, không phải nhìn hắn mà là nhìn Kim Thiện Vũ.
Dựa vào cái gì...
Vì sao ánh mắt mọi người đều dừng ở Kim Thiện Vũ.
Dù gây chuyện hay ngoan ngoãn...
Nói xong, hắn gạt tay Kim Thiện Vũ ra, bước xuống cầu thang.
Kim Thiện Vũ chạy theo, lo lắng: "Này, Phác Thành Huấn, nơi đó không thể đi, quá nguy hiểm, cậu muốn thế nào mới không đi?"
Phác Thành Huấn đột nhiên dừng lại.
Kim Thiện Vũ dừng không kịp, va vào hắn, chân trượt, theo phản xạ ôm lấy Phác Thành Huấn, thở phào nhẹ nhõm.
Rồi nhìn hắn, thấy hắn không có biểu lộ gì, ngượng ngùng cười, vỗ nhẹ cánh tay hắn: "Sao lại dừng đột ngột thế, làm tôi sợ hết hồn."
Phác Thành Huấn nhìn Kim Thiện Vũ, sự kinh hoảng của cậu như kích thích hắn, hắn quay lại nắm chặt tay cậu: "Cậu theo tôi đi."
Kim Thiện Vũ ngẩng đầu: "Hả?"
"Tôi muốn cậu theo tôi đi."
Kim Thiện Vũ sợ hãi, muốn rút tay, nhưng ngay sau đó, cậu bị Phác Thành Huấn ôm lấy bằng một tay, cậu kêu lên: "Này này này, Phác Thành Huấn!!!"
Đối với người đã quen với huấn luyện, việc ôm Kim Thiện Vũ bằng một tay rất dễ dàng.
Hắn nâng mông cậu, vác cậu lên vai, đi xuống cầu thang: "Cậu có thể từ chối, nhưng tôi không biết sẽ làm gì."
Kim Thiện Vũ biểu tình khóc không ra nước mắt, tay vỗ lưng hắn: "Chúng ta hãy thương lượng đi, không nên dùng vũ lực."
"Dùng vũ lực là sao?"
"... Dù cho cậu đánh vào bông mềm cũng tính QAQ."
Phác Thành Huấn cười.
Ngoài bệnh viện đã lên đèn, trạm xe buýt đứng không ít người, có rất nhiều người vừa tan tầm, có rất nhiều học sinh học ngoại trú.
Kim Thiện Vũ thấy nhiều người như vậy, da đầu đã cảm thấy tê rần, hơn nữa cảm thấy vị trí bụng bị vai của Phác Thành Huấn cộm đến đau nên nhỏ giọng cầu xin: "Thành Huấn, cậu làm thế này khó chịu quá, thả tôi xuống dưới được không?"
"Không được." Phác Thành Huấn nói.
Kim Thiện Vũ thấy bọn họ càng ngày càng tới gần trạm xe, cảm giác sẽ có nhiều ánh mắt nhìn chăm chú, lòng lo âu bắt đầu dâng lên trong lòng, cậu lập tức đập đập vai Phác Thành Huấn, giọng khẩn trương đến mức sắp khóc.
"...... Phác ca, cầu xin cậu, thả tôi xuống dưới đi."
Ban đêm hỗn loạn, nhiệt độ mùa hè cùng với xưng hô chưa bao giờ nghĩ tới này vang lên bên tai, trong lòng nóng đến mức pha lẫn với ý niệm hưng phấn vừa rồi.
Phác Thành Huấn dừng bước, đem Kim Thiện Vũ đang ôm thả xuống.
Kim Thiện Vũ tưởng rằng có thể được xuống đất, mắt sáng lên, nhưng nháy mắt đã ngồi trên khuỷu tay của Phác Thành Huấn, cậu trừng mắt lớn, cả người nổi da gà.
Này...... Tư thế này!!!
Cậu không phải là em bé, tại sao phải ôm thế này a a a a!!!
Rất nhiều người nhìn qua đấy!!
"Cậu kêu tôi là cái gì?" Phác Thành Huấn giữ Kim Thiện Vũ ở khuỷu tay, hơi hơi ngẩng đầu nhìn cậu.
Hắn nghe thấy giọng sốt ruột, mặt trắng nõn đỏ ửng, mắt cầu xin mà nhìn hắn, ác ý giấu ở đáy lòng bỗng nhiên rục rịch, không muốn thả người xuống.
Kim Thiện Vũ cảm giác cả người muốn xong đời rồi, trán đẫm mồ hôi, tim đập dồn dập, phảng phất giây tiếp theo có thể cùng thế giới này nói lời tạm biệt.
"Phác ca, tôi kêu cậu là Phác ca, thả tôi xuống được không, thật nhiều người nhìn......" Cậu cúi đầu, trán để trên vai Phác Thành Huấn, không dám ngẩng đầu.
Điên rồi, đêm nay cậu tuyệt đối không ngủ được.
Vì quá khẩn trương, không biết giọng mình đã khóc nức nở.
Vai bị tóc mềm mại cọ, tiếng khóc giống mèo nhỏ bị trêu cợt, ẩn nhẫn ác thú vị lại lần nữa đẩy lên bùng nổ, cùng sự không vui kia, ý niệm trả thù càng thêm mãnh liệt.
"Muốn tôi thả cậu xuống dưới sao?"
Kim Thiện Vũ nghe giọng trầm thấp cười khẽ bên tai, thân thể không khỏi run lên, tai cũng giật giật, giọng nhỏ trả lời: "Ừm, người rất nhiều, muốn xuống dưới."
Hu hu hu, cậu sẽ tự bế mất.
"Kêu một tiếng ca ca tôi sẽ thả cậu xuống dưới."
Kim Thiện Vũ không nghĩ nhiều kêu: "Ca ca."
"Nói hoàn chỉnh, muốn ca ca làm gì?"
Kim Thiện Vũ khóc không ra nước mắt: "...... Muốn ca ca thả tôi xuống dưới."
Nói xong, cả người như không có chỗ dung thân, chôn đầu vào cổ Phác Thành Huấn, muốn chết tâm bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Giọng nói run rẩy và khẩn trương thỏa mãn được dục vọng trả thù.
Phác Thành Huấn khóe môi hơi nhếch.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro