Evening(2)


Bầu không khí căng thẳng cùng mùi thuốc súng bao quanh căn phòng.

"Tại sao chúng ta không đi công viên giải trí chơi nhỉ? Dẫu gì hôm nay cũng là một ngày đẹp trời", Lạp Lệ Sa đánh gãy bầu không khí này.

"Hừm, ý kiến không tệ. Vậy hai em đợi một chút"-Mẫn Doãn Kì chấp thuận và ôm Phác Trí Mân vào phòng thay đồ, mặc kệ cho con mèo nào đó đang giả tạo vùng vằng giận lẫy.

Phác Trí Mân tự lựa một cái quần lửng thoải mái, áo thun in hình quả dứa mặt than đói đánh. Mẫn Doãn Kì nhếch môi cười 'Phác Thái Anh cũng đang mặc cái áo hình trái dứa mặt than'.

[Khu vui chơi ngoại ô thành phố]

Phác Thái Anh tay cầm ly nước, miệng nhai táo đường bình thản tiến vào nhà ma cùng Phác Trí Mân.

Mẫn Doãn Kì căn bản là không hứng thú nên đành chơi bắn bong bóng lấy quà.

"Anh có ý định gom hết đống thú bông trên sạp sao?"-Lệ Sa cầm vợt cá ngó qua sạp bong bóng, bất đắc dĩ thấy mặt ông chủ sạp chả khác gì đạp phân, phụt cười.

"Không, chỉ lấy mèo bông", hắn bình thản nhận con mèo bông to nhất trên kệ cao nhất, phải thắng hết tất cả các vòng mới lấy được.

Lúc này, bên trong nhà ma, Phác Thái Anh và Phác Trí Mân vẫn sát cánh bên nhau.

"Con dơi kìa!", Phác Trí Mân ấn đầu em gái mình xuống, thứ gì đó vụt qua.

"Má! Giẻ lau thì có! Nó bắn nước vào mặt em!", hất tay anh trai ra, Phác Thái Anh quẹt lớp nước vô tình rơi trúng mặt.

'Anh trai, bước cao lên, nhớ không lầm khúc này có bàn tay thò ra', dùng khẩu hình và một ít ánh sáng yếu ớt của đèn để cảnh báo.

Phác Trí Mân nhếch môi, 1... 2... 3..., bước mạnh! Một tiếng thét thấu trời xanh vang vọng. Này là trả thù cho năm xưa, lúc Phác Trí Mân 10 tuổi đã bị nắm chân làm tè cả ra quần, xấu hổ và ám ảnh mãi đến bây giờ mới trả thù được. Lúc đi ra mặt cậu phơi phới hơn hẳn.

"Đói chưa?", đưa con mèo bông cho cậu, Mẫn Doãn Kì thương yêu xoa đầu.

"Đi đu quay đi rồi đi ăn!", cậu thích thú cọ mặt vào con mèo bông, oầy, lông mịn dã man.

Cả bốn người kéo nhau đến đu quay lớn, có lẽ do mặc áo giống nhau nên Phác Trí Mân và Phác Thái Anh bị tống vào một khoan, Lạp Lệ Sa và Mẫn Doãn Kì bị giữ lại và đi khoan kế tiếp.

"Anh! Nhìn kìa! Người như bị thu nhỏ lại ấy!"

Phác Thái Anh áp mặt ra cửa kính chỉ trỏ, Phác Trí Mân áp mặt nhìn theo: "oa~ nhớ hồi đó mày sợ hãi mà khóc nháo đòi xuống. Thế mà bây giờ lại vui như thế... công nhận thời gian trôi mau thật", Phác Trí Mân cười nhìn Phác Thái Anh ngượng đỏ mặt.

"Thật tốt khi chúng ta vẫn như cũ, không bị thời gian làm sứt mẻ tình anh em a", Phác Thái Anh vươn tay ôm anh trai mình, không quên bóp mông trả thù, bồi thêm câu "Mông ngày càng căng là sao ấy nhỉ anh trai?".

Được rồi, hai anh em họ lại đánh nhau.

Khoan chứa Mẫn Doãn Kì và Lạp Lệ Sa. Tiếng lầm bầm vang khe khẽ.

"Thằng cha gác đu quay *** ***...", Mẫn Doãn Kì mặt lạnh nhìn khoan đu quay phía xa xa.

"**** ông già gác đu quay...", Mẫn Lệ Sa nghiến răng nhìn xuống chỗ ông gác đu quay.

Nếu ánh mắt có thể giết người, ông kia đã chết cả chục lần rồi.

"Anh come out từ khi nào?"-Lạp Lệ Sa nhàm chán hỏi.

"Mấy năm trước", hắn nhàn nhạt trả lời.

"Em thì từ cấp ba", Lệ Sa nói.

"Thật ra không nghĩ sẽ come out, chỉ là vô tình gặp cậu ấy", hồi tưởng lại khi đó, có lẽ là do duyên số. Mẫn Doãn Kì lại cười xòa.

"Hình như cả hai chúng ta gặp anh em họ trong tình cảnh chẳng mấy thiện cảm hay tốt đẹp gì nhỉ", Lạp Lệ Sa cười, lục kẹo trong túi chia cho Mẫn Doãn Kì.

Vòng đu quay kéo dài 15 phút. Khi xe rời khỏi khu vui chơi, đường đã lên đèn.

"Ăn món Hàn đi! Em có vé giảm giá nè!", Phác Thái Anh rút phiếu giảm giá ra phe phẩy.

"Quán cũ phải không?", Phác Trí Mân hào hứng hỏi, ánh mắt như là có ánh sáng rọi vào mấy tờ phiếu.

Phác Thái Anh gật gật, đọc địa chỉ cho Mẫn Doãn Kì lái xe đến.

Hai anh em quét sạch các món ăn trên menu dưới cái nhìn không tin nổi của mọi người.
"Gói về gói về giúp tôi", Phác Trí Mân ngoắc ngoắc tay gọi phục vụ.

"Hai anh về đi, tụi em bắt tuyến là được, quán này cũng gần nhà nha~", nói rồi kéo Lạp Lệ Sa đi mất, Phác Trí Mân không kịp nói với theo đành leo lên ghế phó lái để Mẫn Doãn Kì đánh xe về nhà.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro