Chương 121: Bức Hôn 3
Đông Phương Tuyết khẽ động, đôi mắt chuyên chú nhìn nàng, chờ nàng nói tiếp đoạn sau.
Nguyệt Trì Lạc không muốn làm hắn thất vọng, buộc lòng phải rũ mắt xuống, tiếp tục nói:
"A Tuyết, ngươi có thể đừng hỏi hay không, những chuyện này đều đã xảy ra trước kia rồi, ta không phải cố ý giấu ngươi, ta chỉ là không biết nên nói như thế nào với ngươi, sau này ta sẽ nói cho ngươi biết, có được không?"
Nói xong ngước mắt nhìn hắn, hàng mi thon dài của nàng run run, đôi mắt như mặt nước trong suốt, nàng hỏi hắn:
"Có được hay không?"
Có được hay không. . . . .
Có được hay không. . . . . .
Không biết vì sao, hắn cảm thấy lòng có chút lành lạnh, còn có chút đau xót.
Đó là một loại đau đớn oán trách từ đáy lòng, cứ như vậy đau buốt từng chút như gặm cắn trái tim hắn.
Cảm giác đó đau từng chút, từ từ giống như ở một nơi mềm mại nhất của trái tim bị người tùy ý lăng trì.
Là bởi vì nàng không tin tưởng sao?
Hắn nói làm cho nàng tin tưởng vào hắn, nhưng cuối cùng, hắn vẫn không thể cùng nàng chia sẻ mọi thứ về nàng.
Mặc kệ chỉ là lắng nghe, thế nhưng nàng không cho hắn có được cái quyền đó.
Hắn buông tay nàng ra, một tay ôm nhẹ vòng eo nàng, thanh âm lúc nói chuyện có chút trầm lắng, có chút lãnh đạm:
"Ta không ép nàng!"
Không muốn ép nàng, mà sẽ luôn chờ đợi.
Nhưng mà, nàng định khi nào mới chịu nói với hắn?
Nếu như hắn không hỏi, nàng thật sự cứ thế tiếp tục giấu hắn sao?
Hắn buông nàng ra, khớp xương ngón tay tinh tế bên hông nàng từ từ trượt xuống, trên đầu ngón tay lộ vẻ mất mát.
Ta không ép nàng!
Mấy chữ lãnh đạm như thế, rõ ràng là điều Nguyệt Trì Lạc muốn nghe.
Nhưng giờ phút này, nàng lại cảm thấy khó chịu.
Rất khó chịu, vô cùng khó chịu!
Khoảng cách của hai người, giống như vì một câu nói này lại trở về nguyên điểm.
Lãnh đạm như thế, xa cách như thế.
Gần như vậy, lại xa mù khơi.
Nguyệt Trì Lạc đuổi theo, một tay ôm thật chặt hắn từ phía sau, rõ ràng cảm nhận được cơ thể hắn run run trong tay nàng.
Nàng hơi hoảng loạn, gắt gao ôm chặt hắn, giống như nếu bây giờ buông tay, về sau sẽ không có cơ hội tìm về được.
"A Tuyết, A Tuyết. . . A Tuyết. . . . . ."
Nàng nhỏ giọng nức nở, lần lượt lẩm nhẩm tên hắn.
Nhiệt độ ấm áp của nàng từ sau lưng truyền đến, thanh âm của nàng mềm mại yếu ớt, mỗi một tiếng A Tuyết đó, cứ thế đánh thẳng vào tim hắn khiến thân thể hắn đứng cứng ngắc, bờ môi mỏng tựa như cánh hoa lại bắt đầu nhếch nhếch.
Cho dù có muốn ép hỏi nàng vấn đề này, nhưng bây giờ, những thứ đó hình như đã không còn quan trọng nữa rồi.
Quan trọng là chỉ cần nàng vẫn tốt.
Những bí mật, những âm mưu, cứ để cho nó toàn bộ biến mất đi!
Khoảnh khắc này, người đến người đi nối tiếp, nhưng bọn họ vẫn nương tựa sát cánh bên nhau.
Khoảnh khắc này, lòng hắn đột nhiên hóa mềm, mềm nhuyễn như có thể vặn ra thành nước.
Tuy là thế, nhưng khi hắn mở miệng thì giọng nói lại khàn khàn âm trầm u ám:
"A Lạc, ta không muốn ép nàng, ta muốn đợi một ngày nào đó nàng đã thông suốt mở rộng cánh cửa lòng chủ động nói cho ta biết. Nhưng mà ta không muốn đợi quá lâu, ta sợ đợi đến cuối cùng thì nàng phải rời đi, ta cũng không muốn giữa chúng ta có bất kỳ hiểu lầm gì. Lòng ta rất tham, ta muốn tâm của nàng, con người của nàng, còn muốn nàng phải tin tưởng ta, lệ thuộc vào ta. Nhưng ta cũng thật rất thỏa mãn, thỏa mãn vì trong cuộc đời này đã có nàng. Bất cứ khi nào, mặc kệ xảy ra chuyện gì, ta đều muốn nàng cảm thấy rằng, Đông Phương Tuyết ta sẽ luôn luôn, luôn luôn đứng ở bên cạnh nàng, chúng ta sẽ không tách biệt ở bên nhau lâu như trời đất. Cho dù có chết, cũng không thể tách nàng rời khỏi ta được!"
Nguyệt Trì Lạc siết chặt eo hắn, thân thể kiềm không được khẽ run, có cảm giác ấm áp xuyên suốt vào trong lòng.
Hóa ra hạnh phúc, có thể gần gũi như vậy!
Nước mắt cứ thế không hề báo trước tuôn xuống, thấm vào sau lưng Đông Phương Tuyết.
Nàng cắn nhẹ môi dưới, hết sức khống chế mình.
Không muốn khóc, nhưng mà nước mắt lại cứ không nhịn được.
Cảm nhận được phần lưng ẩm ướt, Đông Phương Tuyết gỡ ra tay nàng rồi xoay người lại, chứng kiến là một gương mặt như hoa lệ đẫm nước.
Nàng cố gắng kiềm nén nước mắt nơi hốc mắt, nàng muốn nhìn rõ Đông Phương Tuyết.
Nhưng nàng nhìn không thấy rõ, nàng thật sự không nhìn thấy rõ.
Đông Phương Tuyết đau lòng ôm lấy nàng, bàn tay vỗ nhẹ phía sau lưng, nhẹ giọng an ủi nàng:
"Được rồi, đừng khóc đừng khóc, ta không ép nàng, không muốn nói thì đừng nói, ta sẽ không bao giờ ép nàng nữa, đừng khóc nữa được không?"
Giọng nói hắn rất nhẹ rất dịu dàng, còn kèm theo chút bất đắc dĩ, nhưng giữa lông mày chính là tràn đầy thương yêu cưng chiều.
Nàng quẹt quẹt nước mắt, chùi đi nước mắt trong hốc mắt, có giọt nước mắt còn vương lại trên hàng mi thon dài ẩm ướt.
Nàng rốt cuộc đã thấy rõ hắn, khoảng cách nhìn hắn gần như vậy, so với thường ngày hắn dường như còn muốn đẹp hơn gấp vạn lần.
Nguyệt Trì Lạc há to miệng muốn nói chuyện, nhưng cổ họng như có đầy bông vải khô ráp lấp kín.
Nàng chỉ có thể cứ như vậy bình tĩnh ngước nhìn hắn, hai tròng mắt được nước tẩy rửa như Trân Châu màu đen sáng lấp lánh mà lại tăm tối, ở phía trên bao phủ hàng lông mi thật dài, như bướm giương cánh tung bay nhẹ nhàng run run nhảy động.
Khoảng cách gần thế này, nàng có thể thấy rõ nét mặt hắn, mỗi một tấc da thịt, mỗi một lỗ chân lông.
Tất cả mọi thứ, giống như là kiệt tác hoàn mỹ nhất của Thượng Đế.
Không thể phủ nhận, Đông Phương Tuyết hắn là một người luôn được yêu thích, là vật cưng của thượng đế.
Thân thế không ai bằng, cùng với dung mạo hoàn mỹ đến mức không thể xoi mói, còn có trí tuệ kinh tài diễm tuyệt.
Tạo nên vầng hào quang thật chói mắt cho người đàn ông này, vầng sáng đó quá mức rực rỡ, giống như đang đứng trên đỉnh nhọn của Tháp ngà Ivory Tower*, tiến lên không được, nhưng lùi một bước lại là vực sâu không đáy.
(*Là Tháp Ngà Voi bắt nguồn từ Kinh Thánh Nhã-Ca, và sau đó được sử dụng như một biệt danh cho Mary. Là biểu tượng của Đức Mẹ Maria.)
Nàng nhìn hắn, ánh mắt si mê, bất tri bất giác đã rơi vào trong đôi mắt thâm sâu của hắn.
Qua một hồi lâu, nàng sững sờ lên tiếng, nhưng lại ‘Oa Oa’ thất thanh khóc rống, tiếng khóc đó có thể sánh với long trời lở đất.
Nàng lôi kéo ống tay áo hắn, bàn tay mềm mại vòng lên ngực, vừa khóc vừa nức nở, nàng nói:
"A Tuyết, ta đau!"
"Đau chỗ nào?"
Mấp máy môi mỏng, Đông Phương Tuyết có chút hỗn loạn hỏi nàng.
Nàng nắm lấy tay hắn để lên ở vị trí tim mình, trống ngực đập dồn dập, nhảy động giữa bàn tay của hai nguời, hít hít cánh mũi đỏ hồng, nàng uất ức mở miệng, nói:
"Đau ở đây!"
Cảm nhận được cường độ âm thanh nhảy đập tim nàng, Đông Phương Tuyết nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Thì ra đau không phải chỉ một mình nàng.
Nàng đau, hắn làm sao có thể không đau?
Nhưng một câu nói đó: A Tuyết, ta đau!
Lại liên tiếp khiến cho hắn đau đến tận đáy lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro